[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 14 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV

Biển thủ súng đạn, muốn lập môn hộ riêng, chuyện này ở cổ đại gọi là mưu phản. Đó là chuyện phải chặt đầu. Nói lời từ tận đáy lòng nhé! Anh là người cầm súng. Tôi là người làm thuốc. Anh coi thường tôi, rất bình thường. Nhưng mà

Anh không thể bắt nạt tôi. Giao thừa năm 2013, anh đứng trước mặt con gái tôi, tát tôi một cái. Nói thật là em trai này ghi thù rồi. Xem ra vẫn đánh cậu nhẹ rồi. Hai năm đầu công việc kinh doanh của anh tốt. Tôi không dám nhìn thẳng vào anh.

Nhưng có một đạo lý có lẽ anh hiểu, cậy công lớn đe dọa chủ đều không có kết cục tốt. Sự trỗi dậy của vương triều, không có công thần nào không chết. Không ngờ chưa đợi Lão Cổ ra tay anh lại tự đào hố chôn mình rồi. Đáng tiếc.

Ai thông báo cho Lão Cổ? Em Bảy. Tin không? Phụ nữ xinh đẹp đều sẽ nói dối. Không ngờ anh và tôi giống nhau đều chọn tin cô ta. Trước giờ tôi chưa từng tiết lộ với cô ta tôi làm gì cả. Lão Thất rất thông minh.

Chỉ cần anh hành động một chút, cô ta sẽ đoán được ngay anh muốn làm gì. Từ lần đầu tiên gặp cô ta, tôi đã muốn ngủ với cô ta. Nhưng cho đến giờ tôi còn chưa dám động vào đầu ngón tay của cô ta. Xảo quyệt mà lại xinh đẹp,

Thâm sâu không thể đoán. Tôi không đối phó được với cô ta. Anh cũng không đối phó được với cô ta. Lão Cổ tám phần cũng không được. Lão Tứ, cậu cùng cá chết lưới rách với tôi không đáng đâu. Tôi khuyên cậu tốt nhất rút người của cậu đi.

Nếu không có thể sẽ gây hậu quả chúng ta không gánh vác nổi. Anh biết thứ duy nhất mà tôi không chịu nổi chính là nước mắt của phụ nữ. Nhưng hôm nay không có phụ nữ. Ni Ni ở chỗ tôi. Anh ba. Giữa chúng ta là chuyện của chúng ta, không làm hại đến trẻ con. Tiểu Phi chắc cũng ở dưới tầng hầm nhà cậu phải không? Được. Tôi đồng ý với anh nhất định sẽ thả Tiểu Phi. Nhưng hôm nay anh thật sự không đi được. Không phải cậu không biết

Tiểu Phi không phải con đẻ của tôi chứ? Dừng xe! Yên tâm. Ni Ni sẽ không sao đâu. =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 14= Tôi biết cậu muốn giẫm lên người thân và đồng đội của mình một mình hưởng lợi đúng không? Anh hiểu sai rồi. Bây giờ tôi không có người thân,

Cũng không có đồng đội. Thế này đi, hai chúng ta cùng bỏ súng xuống, tôi nói chuyện tử tế với cậu. Cậu xem như thế tốt biết bao. Tôi nghe cuộc điện thoại đã. Tôi chỉ muốn nói chuyện tử tế với cậu. Cậu nói xem, cậu làm như thế, rốt cuộc cậu muốn cái gì? Tôi muốn Sở Nhất Hàn. Muốn cậu ấy làm gì? Đội trưởng Trình, chuyện bây giờ anh cần giải quyết là trong vòng 20 phút bảo cậu ta xuất hiện trước mặt tôi.

Thời gian không đợi người. Đừng thử thách sự kiên nhẫn của người trẻ, rất nguy hiểm. Sa Tiểu Phi, tôi biết cậu bây giờ rất thảm hại, cần một người bảo vệ cậu. Nhưng cậu ấy không phải là ứng cử viên tốt nhất. Nếu như

Cậu muốn cậu ấy đến làm con tin cho cậu, làm quân bài đàm phán cho cậu và Cổ Mộc Lam, thì chúng tôi sẽ không đồng ý đâu. Tôi nói lại lần nữa, tôi muốn Sở Nhất Hàn. Đổi lại tôi có thể khiến Sở Nhất Hàn và cả Lâm Kha

Cùng bình an trở về. Tại sao tôi phải tin cậu? Vì chỉ có tôi biết cô Bảy đang ở đâu. Được thôi. Tôi thêm một quân bài nữa. Bùi Ngân trong hồ sơ kết án của các anh, có lẽ ông ta đã chết 5 năm rồi nhỉ? Bùi Ngân hiện giờ ở đâu?

Tôi có thể giao ông ta cho anh, nhưng không phải bây giờ. Vậy cậu làm thế là muốn gì? Đội trưởng Trình, anh từng điều tra về tôi, thì chắc là anh hiểu tôi. Nếu anh không muốn đàm phán tử tế mà còng tay tôi đi,

Chúng ta cùng xong đời luôn được chứ? Cậu bình tĩnh chút đi. Tôi tới để giải quyết vấn đề. Vậy thì gọi điện cho Sở Nhất Hàn, nói với cậu ta, tôi ở đây đợi cậu ta. Tôi không có quyền đó. Anh! Anh! Đám cha dượng các người

Không phải con đẻ nên không thương phải không? Người này không phải tôi gọi tới. Bây giờ tôi sẽ bảo cậu ấy đi được không? Đoàn Thanh, cậu mau chóng rời khỏi đây, đi xa được bao nhiêu thì đi. Con của Hiểu Uyển ở trong tay cậu ta.

Tôi đang đàm phán với cậu ta. Đi thôi. Mục Tiểu Dã ở trong tay chúng. Thu thập ngay camera giám sát xung quanh trường tiểu học Lâu Lan, không được bỏ qua cái gì cả. Đại đội 2 các cậu lập tức xuất phát đi tìm con tin. Dù thế nào cũng phải đưa con tin về. Rõ. Thế này đi, tôi tự còng mình lại, như thế tôi không có bất kỳ uy hiếp nào với cậu nữa, được không? Súng của tôi cũng ở đây.

Tôi sẽ không tổn thương cậu. Nếu cậu đồng ý, cậu có thể trói tôi đi. Tôi muốn Sở Nhất Hàn. Cậu bình tĩnh trước đi được không? Tôi có thể qua mặt cấp trên của mình giúp cậu tìm Sở Nhất Hàn, thậm chí tôi có thể để cậu ấy đi.

Nhưng điều kiện là cậu phải giao manh mối của Tiểu Dã và Lâm Kha cho tôi. Vì họ đều là bạn tốt của tôi. Dù tôi chết tôi cũng sẽ không mặc kệ họ. Nếu cậu nói cho tôi biết manh mối này… Đội trưởng Trình…

Đó chính là biểu hiện lập công của cậu. Nói cho anh cũng không có tác dụng, biết không? Bây giờ cậu có thể tự thú, tôi sẽ dốc sức giúp cậu giảm tội. Đừng phí lời với tôi! Lục Văn Thiên từng gửi cho tôi một số tài liệu. Tôi biết tuổi thơ,

Biến cố trong gia đình của cậu, và tất cả những chuyện cậu từng trải. Nói thật lòng, tôi rất đồng tình, cũng rất thương xót. Tôi đã nghiên cứu hồ sơ của cậu, tội của cậu không nặng, chỉ cần cậu thể hiện tốt,

Không cần đến vài năm là có thể trở lại xã hội, trở thành một người bình thường. Tôi rất muốn biết, tôi có chỗ nào không bình thường? Đây là một cơ hội của cậu. Cậu tự thú, tôi nhất định giúp cậu giành được một phán quyết công bằng.

Lúc bố ruột của tôi bị giết, các anh ở đâu? Lúc Lục Văn Thiên bắt tôi đi, các anh ở đâu? Lúc một mình tôi bị trói dưới tầng hầm, các anh ở đâu? Giờ anh khuyên tôi hoàn lương, hơi muộn rồi phải không? Vụ án của bố cậu,

Năm đó đã sửa lại kết luận sai rồi. Cục trưởng Lý Cục Công an luôn nghĩ cách trả tiền trợ cấp. Nhưng vẫn luôn không tìm thấy người thân ruột thịt. Đương nhiên lúc đó cậu bị Lục Văn Thiên bắt rồi. Nhưng sau đó để… Câm miệng, bảo Sở Nhất Hàn đến đây.

Sa Tiểu Phi. Không phải tìm tôi sao? Tôi đi với anh. Cháu đến làm gì? Chú ra lệnh cho cháu rời khỏi đây. Chú. Manh mối về mẹ cháu ở trong tay anh ta. Cháu không còn lựa chọn. Cháu cút đi cho chú, cút mau! Bỏ kíp nổ xuống!

Còn có cái mạnh hơn, muốn thử không? Đoàn Thanh, ở đây có bom. Mời chuyên gia gỡ bom đến. Sở Nhất Hàn, họ phái cậu tới làm gián điệp, cậu lại lén lút chả dám làm gì, sống hay chết họ cũng chẳng quan tâm đến cậu.

Nói thật là tôi còn thấy thiệt thòi thay cho cậu. Hôm nay chúng ta thay đổi quy tắc trò chơi đi. Cậu ta đi theo tôi, tôi yểm trợ thay cho cậu ta. Các anh muốn liên lạc với cậu ta, tôi không ngăn cản. Các anh muốn bắt Châu Quý, Bùi Ngân,

Cổ Mộc Lam, tôi có thể giúp. Thế nào? Tôi làm mồi, cậu ấy làm dây. Thiếu một cái cũng không câu được Cổ Mộc Lam. Đừng hiểu lầm. Đội trưởng Trình, tôi không phải kẻ chỉ điểm của các anh. Chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

Yêu cầu của tôi đơn giản thế thôi. Đoàn Thanh. Chuyên gia gỡ bom đã hành động rồi. Cậu mau chóng xác định vị trí của bom. Xác định số điện thoại này, Tiểu Lý. Vâng. Cục trưởng Thai. Số này ở đoạn giữa đường Chu Tước, quận mới thành phố Hán Bắc. Đoàn Thanh. Sau khi đứa trẻ trở về, cậu bảo Sở Nhất Hàn đi theo nó. Tại sao vậy thầy? Chấp hành mệnh lệnh. Không phải chứ.

Đứa trẻ ở đâu? Bom ở đâu? Sân bóng Lâu Lan. Bạn nhỏ không chịu nghe lời. Trốn học, đi chơi bóng rổ rồi. Đoàn Thanh, đứa bé ở sân bóng Lâu Lan. Có bom. Chuyền cho tớ. Có thành ý. Xong việc này rồi. Nhưng dù tôi có ấn hay không

Thì đến giờ bom vẫn nổ. Đội trưởng Trình, tranh thủ thời gian. Đi thôi. Nhất Hàn. Cháu như vậy là phạm pháp. Bỏ súng cảnh sát xuống cho chú. Các bạn nhỏ, đừng chơi bóng nữa. Chú dẫn các cháu đi mua kem được không? Có được không?

Cầm lấy bóng, đi thôi, đi thôi. Đi thôi, đi thôi, mau lên, mau lên. Mau tránh đi, mau tránh đi. Có bom, mau tránh đi. Mau tránh đi. Trò đùa gì vậy? Từng nghe đến Bùi Ngân chưa? Bùi Lão Tứ. Bây giờ anh làm ăn với ông ta sao? Nói kiểu gì thế?

Đó gọi là hợp tác. Ai cũng có cái mà mình muốn. Đúng rồi. Người dưới của ông ta có người tên là Đại Đường. Cẩn thận một chút. Hắn còn kinh hơn cả cậu. Anh nghèo như vậy, ông ta hợp tác gì với anh chứ? Moi tin từ tôi sao?

Tôi sẽ nói thật với cậu. Tôi có kho vũ khí trong tay. Bắt tôi đi. Bắt tôi thì sẽ không thể gặp mẹ cậu nữa đâu. Mẹ tôi đang ở trong tay Bùi Ngân? Ừ. Đầu óc nhanh nhạy. Là yếu tố tốt để làm gián điệp. Đúng rồi.

Cậu không mang theo cái gì không nên mang theo đấy chứ? Tôi khuyên cậu, nếu cậu mang rồi thì nhanh chóng vứt qua ngoài cửa đi. Nếu để Bùi Ngân phát hiện ra, tôi không cứu được cậu đâu. Tôi cần anh cứu sao? Trước đây từng xem bóng chưa?

Vòng đấu loại trực tiếp rất hấp dẫn. Tôi đã không xem kể từ khi Kobe giải nghệ. Người hâm mộ Kobe sao? Không giống sao? Đánh đơn. Ném rổ. 81 điểm. Giống. Một anh hùng đơn độc. Tôi cứ nghĩ mãi, đời này tôi có thể có bản lĩnh như Kobe không?

Lấy bản thân so sánh với Kobe? Tôi kiếm được tiền nhiều hơn anh ta. Tôi nói cho anh biết. Dù tìm thấy di sản của Hổ Sa Mạc thì cũng phải giao nộp hết. Anh cũng không được cầm một phần. Đừng nói trước vậy chứ? Cẩn thận bị vả mặt.

Sao không ăn chút cơm nào vậy? Chị. Chị mang cho em canh hầm. Em ăn một chút không? Chị còn ấn tượng gì về bố không? Bố có hung dữ không? Có. Từ khi chị sinh ra đến năm 1992, bố luôn ở bên cạnh chị. Năm 1992, bố xảy ra chút chuyện,

Chị được đưa đến nhà họ Khương. Nhưng chỉ cần có cơ hội là bố lại đến thăm chị. Chị nhớ năm đó có lẽ là khi chị lên đại học năm ba, có một người con trai ở bên ngoài trường cứ làm phiền chị.

Chị không biết bố nghe được tin đó ở đâu, sau đó đã giúp chị xử lý phiền phức đó. Đây là… Bố bỏ học từ năm lớp 7, chữ viết không được đẹp lắm, viết sai chữ cũng rất nhiều. Nhưng mỗi lần sau khi gặp em,

Bố đều thấy rất vui, rất xúc động. Cho nên bố cũng viết rất nhiều. Ở đây có 302 bài, thì bố tiếp xúc với em 302 ngày. Cố lên. Cục trưởng Thai, Nhất Hàn đến đường Vĩnh An rồi. Tìm Trình Phàn và Đoàn Thanh đến đây. Rõ. Alo, thầy. Châu Quý, anh đến nhà tôi làm gì? Chị. Alo, xin chào. Alo. Na Na, là bố, là bố đây. Không phải cậu bị cảnh sát bắt rồi sao? Sao lại chạy ra được? Cảnh sát còn bảo là tất cả Sói Tây Bắc đều chết hết rồi đấy thôi. Bây giờ cả thế giới đều biết cậu là ai rồi. Cậu còn ở đây diễn vai làm gián điệp cho tôi xem à,

Cậu cảnh sát nhỏ? Cậu là cảnh sát à? Sa Tiểu Phi. Cậu cũng diễn kịch cho tôi xem à? Tôi giúp cậu tìm thấy bố ruột, cậu không cảm ơn thì thôi lại còn quay đầu đi tìm cảnh sát đến. Cậu muốn làm gì hả? Sao lại thế được?

Tôi đi tìm cảnh sát chẳng phải tìm chỗ chết sao? Việc của chú Thương, thật ra tôi cũng rất buồn. Lúc này cậu càng không nên đi lung tung. Nhỡ cậu không may rơi vào tay cảnh sát, thì thật sự là đi cùng với chú Thương đấy. Thật ra chúng ta có thể…

Chúng ta có thể hợp tác. Không phải anh muốn có súng sao? Kho đang ở trong tay tôi. Anh muốn bao nhiêu? Thật sao? Kho ở chỗ nào? Có thể dẫn tôi đi xem không? Đi thì cũng không xa, nhưng không tiện. Thế này đi,

Tôi gọi điện cho chú Kim, bảo mang đến cho anh xem. Số điện thoại của chú Kim ở trong điện thoại của tôi, làm phiền các anh một chút. Không phải cẩn thận thế đâu. Trong nhà chúng tôi những kẻ còn thở được thì cũng chết cả rồi. Alo. Có việc gì? Ừ. Tôi chuẩn bị một chút. Kho đang ở trong tay ông? Sao có thể chứ? Lão Thương, cậu không phải không hiểu. Tên Tiểu Phi này nhất định là gặp phải rắc rối gì rồi. Chú Kim, Tiểu Phi sao vậy? Ông, ông không thể mặc kệ anh ấy. Nếu cậu không muốn đi

Thì tôi tự đi. Đại Đường, đừng nướng nữa. Chuẩn bị một chút, chúng ta đi đến đường Vĩnh An. Đừng sợ, con. Bây giờ sẽ dẫn con đi tìm Tiểu Phi. Alo. Anh đang bận đây. Đợi anh về đã nhé. Có chuyện gì mà gấp gáp vậy? Bố em, chị em và cả cái máy tính của anh nữa. Được. Ngày mai gặp, em cúp máy trước đây. Thầy. Muốn mắng người à? Bắt đầu đi. Cái tên nhóc này, mấy năm nay đúng là thầy nuông chiều nó quá rồi. Nếu nó còn như thế với em, thầy cứ để em… Nói đi. Ý là gì vậy hả thầy?

Thầy giải thích cho em xem, việc hôm nay là thầy sắp xếp sao? Nhất Hàn còn non nớt, nhưng chúng ta cũng phải cho nó cơ hội trưởng thành chứ. Xem cái này đi. Tôi nhận được cái này lúc 1 giờ 25 phút chiều nay. Không giống như lần trước, lần này

Địa điểm gửi tin nhắn là Hán Bắc. Khi mới gửi tin nhắn, sóng còn ở đường Chu Tước quận mới, sau khi đi về phía Tây vài phút, thì sóng bị gián đoạn. Cái này không đúng. Dòng thứ hai này là một mã bị cắt xén.

Đây không phải là đội trưởng Lâm gửi. Đúng. Chắc chắn không phải Lâm Kha gửi. Thầy đã biết rồi sao? Anh à, nếu như đội trưởng Lâm có thể quay về Hán Bắc thì cô ấy không thể nào liên lạc với anh được. Cũng tức là

Người nhắn tin cho anh lần trước cũng không phải là cô ấy. Thầy, thầy sắp xếp cho Nhất Hàn đi chuyến này cũng không liên quan đến tin này. Tại sao thế? Sở Nhất Hàn liên lạc riêng với thầy. Cậu ấy chỉ chịu trách nhiệm với thầy?

Sở Nhất Hàn có ra ngoài được hay không, quan trọng là ai đã gửi tin nhắn này. Rất rõ ràng mà. Cậu ngồi xuống. Người gửi tin nhắn này đang ở phe đối lập với Lão Thương. Căn cứ theo giai đoạn trước đây, người này không hề có ảnh hưởng xấu gì

Đến Sở Nhất Hàn. Các cậu xem liệu có khả năng tin nhắn này không phải do Lâm Kha gửi. Cô ấy đã nhờ người khác gửi hộ. Bởi vì ngoại trừ Lâm Kha ở trong tập đoàn Sói Tây Bắc không thể nào có người biết phương pháp mã hóa này.

Ý thầy là Lâm Kha đã đào tạo một người cung cấp thông tin khác? Xét về hiện tại, người này chưa phải là kẻ địch. Em không lạc quan như thế. Nếu như anh ta là người cung cấp thông tin, vậy tại sao 5 năm nay

Anh ta chưa từng liên lạc với chúng ta? Bây giờ anh ta đã liên lạc với chúng ta, vậy tại sao anh ta không liên lạc một cách quang minh chính đại? Thực ra, hai ngày trước khi kết thúc điều tra 5 năm trước, tôi đã nhận được một tin mã hóa

Khai báo nơi ẩn náu của Sói Tây Bắc. Sao thầy không nói sớm? Im miệng, nghe tôi nói đã. Sau khi tôi trả lời anh ta thì anh ta không nhắn gì nữa. Bao nhiêu năm nay tôi cũng chưa làm rõ được tin nhắn này là Lâm Kha

Hay là người khác gửi hộ. Sau đó, tôi cử người đi điều tra. Đây là một cái sim đen chưa từng được đăng ký. Địa điểm là phía bắc Kalisa, giáp với trụ sở chính của băng đảng tội phạm Sói Tây Bắc. Sau khi kết thúc điều tra,

Người chết đã chết, người trốn đã trốn. Vì vậy, tin nhắn này có phải là Lâm Kha gửi hay không đến nay vẫn là một câu đố. Cho nên thầy nghi ngờ rằng rất có khả năng người nhắn tin cho cảnh sát và người nhắn tin 5 năm trước là cùng một người?

Chỉ là nghi ngờ. Tiểu Phi đâu? Lão Kim, là tôi tìm ông. Xem hàng trước đi. Chính chủ không có mặt, xem hàng gì chứ? Tiểu Quý. Vài năm không gặp, đã không quen chú Tư rồi sao? Chú Tư? Lão Tam chết rồi. Bây giờ kho hàng

Do chú và Tiểu Phi tiếp quản. Hai người chú đã liên minh rồi. Tiểu Phi đâu? Thế nào Tiểu Phi? Chú Tư không lừa cháu phải không? Tùy hứng chạy đi, chú đi đâu tìm mấy người được? Cậu chính là Long Thất? Chàng trai tốt. Để các cháu phải chịu ấm ức rồi.

Chú Tư trút giận thay cho cháu. Đại Đường, đều là người quen cả, thể hiện chút là được rồi. Thả nó ra. Khoa tay múa chân vớ vẩn gì chứ? Sao mà vẫn chưa sửa được tật xấu này? Bắt Lão Thương năm ấy, cậu cũng là người cầm súng chĩa vào tôi.

Bài học xương máu của thế hệ trước mà mấy người không rút kinh nghiệm sao? Cất đi. Tật xấu. Đưa đến bệnh viện ngay đi. Đừng để lại dấu vết. Tối mai lại đến. Chú Tư đích thân xuống bếp vì cháu. Tiểu Phi phải không? Lớn thế này rồi?

Còn nhận ra chú Tư nữa không? Bố cháu là chú tố giác. Là Lão Kim phản bội ông ấy phải không? Đừng trách Lão Kim. Lão Kim nói cho chú nơi ẩn náu của ông ấy là muốn chú đi cứu ông ấy. Cháu xem, trượng nghĩa biết mấy.

Cháu biết chú không thích Lão Kim. Nhưng chú đã từng hỏi ông ấy, nếu như giữa cháu và ông ấy một người sống và một người chết, ông ấy sẽ lựa chọn thế nào. Cháu đoán xem, ông ấy nói sao? Nói để cháu sống. Nhân nghĩa lắm cháu.

Cháu đừng nói cho ông ấy chuyện này. Nếu không thì chú sẽ không để cháu sống. Ngoài ra, cháu giúp chú một việc. Cháu quen với Long Thất phải không? Long Thất tên thật là Sở Nhất Hàn, là một cảnh sát, và cũng chính là con trai cô Bảy của cháu.

Thế này đi. Cháu nghĩ cách mời cậu ta đến giúp chú, để hai mẹ con họ đoàn tụ. Cô Bảy vẫn còn sống? Ai nói với cháu cô Bảy của cháu chết rồi? Bạn gái cháu giờ đang trốn ở biệt thự cũ đường Vĩnh An phải không? Đi đi.

Dẫn Long Thất qua cho chú. Chú sẽ chăm sóc trước cho bạn gái của cháu. Tiểu Phi. Cho dù tình cảm giữa cha nuôi và con trai sâu sắc hay hời hợt đến đâu, chú nghĩ chắc là cháu rất hận chú. Nhưng chú muốn nói cho cháu biết, cái chết của bố cháu

Là đúng người đúng tội. Chú khuyên cháu bớt đau buồn thương tiếc. Nghĩ rộng ra một chút. Chú nghĩ nhiều rồi. Còn nhớ em gái Ni Ni không? Hồi nhỏ toàn chơi cùng với cháu ấy. Tiểu công chúa xinh đẹp, nếu như còn sống thì bây giờ đã tốt nghiệp đại học rồi.

Bởi vì bố cháu tệ thật đấy. Phản bội cả nhóm này, muốn làm phản, bị mẹ cháu phát giác. Để bắt được ông ấy, chú đã nhốt ông ấy ở dưới tầng hầm trước. Nhưng chú đã lầm. Chú không ngờ rằng mạng sống của ông ấy

Cũng chẳng thể đe dọa đến cho ông ấy. Chú cũng không ngờ rằng ông ấy sẽ ra tay với Ni Ni. Càng không ngờ rằng trước khi thả con bé, đã lén tiêm cho con bé hai mũi 0,4 gam heroin. Chú sản xuất ma túy 27 năm,

Nghiêm cấm người bên dưới dính tới ma túy. Nhưng trăm tính ngàn tính, không tính được con gái của mình. Ni Ni là đứa bé rụt rè. Nó không dám nói với chú. Mãi đến ngày 9 tháng 11 năm kia, nó thực sự không chịu được nữa. Nó nói với chú,

“Bố ơi, con không chịu được nữa”. Chú muốn mở lối thoát, mở lối thoát. Mở lối thoát gì? Tiêm động mạch. Ông ấy đã khoét miếng thịt đau đớn nhất trên người chú. Tiểu Phi à. Chú muốn báo thù, hợp tình hợp lý chứ? Lão Thương đã chết rồi.

Chú cũng đến tìm cái chết. Không ngờ tới phải không? Nào, chàng trai. Lúc Ni Ni chết, chú đã nghĩ kĩ rồi. Nếu có một ngày chú không còn đường lui, chú lựa chọn cách chết giống con bé ở bên cạnh con bé. Nếu cháu muốn báo thù cho bố của cháu

Thì hãy đâm vào đây. Chú sẽ không trả đòn, cũng không để bọn họ ra tay. Chú Tư. Sao phải thế? Được. Tiếp theo đơn giản thôi. Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta đều quên oán cũ. Ba chúng ta cùng nhau làm một việc lớn, việc có ý nghĩa. Chú Tư.

Cháu thanh minh trước, nhà kho là của cháu. Từ trước đến nay chú không giành đồ của bạn nhỏ. Nhưng di sản Hổ Sa Mạc ở chỗ của Cổ Mộc Lam. Nhớ kỹ công lao vất vả của bố cháu, mẹ cháu và chú với nhóm này đều không nhỏ.

Cho nên, ba người chúng ta có tư cách phân chia chiếc bánh ngọt này. Phần của hai người, chú sẽ lấy thay cho hai người. Quan hệ hợp tác của ba chúng ta không nhắc đến tình cảm, chỉ là lợi ích. Thế nào, mối quan hệ hợp tác rất hoàn hảo phải không?

Tin tốt là Cổ Mộc Lam biết nhà kho trong tay cháu. Chú hiểu ông ta. Mê tín lại đáng xấu hổ. Trong tay ông ta chẳng có thứ gì, sẽ không tùy ý về nước đâu. Nhà kho trong tay cháu chính là quân bài để đàm phán với ông ta. Cháu biết.

Cháu sẽ nói chuyện với chú ấy. Ý của cháu là không muốn chú làm trung gian trong việc này để kiếm chút tiền chênh lệch? Người trẻ chúng cháu có cách của người trẻ. Cháu có cách gì chứ? Tìm Châu Quý? Các cháu cũng đã trải qua sự việc vừa rồi,

Có tác dụng không? Cậu ta sẽ nghe cháu? Nếu nói bây giờ Châu Quý cầm lấy thứ này, đâm mạnh vào cổ cháu. Chú Tư, còn tàn dư. Cháu có thể không thỏa hiệp không? Chú làm cho cậu ấy sợ rồi. Nhưng mà cũng chẳng có gì để nói. Được. Nào.

Chúng ta làm quen lại từ đầu. Tôi họ Bùi, Bùi Ngân. Dâm trong dâm đãng. (*Ngân đồng âm với dâm) Mẹ tôi thì sao? Phải nói từng sự việc một. Để chú xác minh danh tính trước đã. Nói chú biết cung hoàng đạo của cháu. Cung Xử Nữ. Không đúng. Nói lại.

Bọ Cạp. Ngày sinh? Tháng 10 năm 1996. Ngày sinh? Ngày 31. Mấy giờ, mấy phút? Hỏi cái này làm gì? Chú xem bói cho cháu. 9 giờ 9 phút tối. Lão Kim đã xem bói cho chú, nói rằng năm nay chú có một phần cha con nghịch duyên. Đối phương là mệnh Kim,

Tân Kim, thân hình khỏe mạnh, vàng bạc châu báu, bản chất là thanh tao, tính tình thẳng thắn, vì vậy mà ôn hòa thanh cao. Nói tiếng người đi. Mẹ tôi đang ở đâu? Đừng nóng ruột mà, chàng trai. Mệnh thì khó sửa nhưng vận có thể đổi. Nói đơn giản một chút,

Con à. Gọi ta một tiếng cha nuôi. Thay ta ngăn chặn cái nghịch duyên này. Không gọi được. Xem ra, chúng ta thực sự có duyên với nhau. ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪

♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪

♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪

♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪