[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 26 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV
♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪
♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪
♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 26= Thập Thất lang, ta đã âm thầm điều tra,
Phát hiện ra Tín Vương Phủ không có gì khác thường, nhất là dầu ăn, dầu mè, củi khô, than củi, lượng sử dụng không khác gì so với trước đây. Hơn nữa ta cũng đã tra sổ sách các khoản chi của Tín Vương Phủ
Ở hàng dầu và hàng than qua các năm các tháng, cũng đã đối chiếu rõ ràng với phòng bếp và phòng củi, đều không có gì sai sót. Nếu như không có thứ gì dẫn lửa, tại sao lại cháy như vậy? Thật là kỳ lạ. Đúng vậy.
Ta cũng đã điều tra người hầu trong phủ, điều tra tới lui cũng không phát hiện ra có gì bất thường. Thập Thất lang, xem nhũ mẫu mang gì đến cho con này. Nhũ mẫu, sao người lại đến đây? Lần sau nếu người muốn đến cứ cho người đến gọi con một tiếng
Con qua chỗ người là được rồi. Có vài bước chân, ta vẫn đi được. Uyển Nương đã đến chùa Hương Tích xin một bộ tâm kinh do đại sư trụ trì đích thân chép tay. Nghe nói đặt trước bài vị của người đã mất có thể tích phúc tiêu nghiệp,
Tích lũy công đức. Hôm nay mang đến đây để con đặt trước bài vị của Lưu nương nương. Cảm ơn. Nhũ mẫu, để con cắm giúp người. Người cẩn thận bị tàn hương làm bỏng tay. Sao thế? Vừa rồi con không để ý bất cẩn làm cháy một lỗ trên tranh thêu. Phải làm thế nào đây? Con đã phạm tội rồi. Không sao, chỉ là một lỗ thủng nhỏ thôi,
Cố tiểu thư không cần tự trách. Đây là tranh thêu chân dung của Lưu nương nương, đều tại ta không cẩn thận. Tiểu thư, nếu đã bị cháy một lỗ nhỏ thì vá vào là được rồi. Người khéo tay như vậy, chiếc quạt lụa trắng lần trước bị em bất cẩn làm bẩn,
Người đã thêu lên đó một con bươm bướm, vừa đẹp vừa tinh xảo, không hề nhìn ra vết bẩn. Điện hạ, hãy cho ta mang bức tranh xuống để vá lại cho lành. Thập Thất lang, con mau lấy tranh xuống để Uyển Nương vá lại đi. Vậy thì làm phiền Cố tiểu thư.
Sao điện hạ lại nói vậy, Uyển Nương chỉ đang bù đắp lỗi lầm thôi. Điện hạ. Hàn tướng quân, uống thuốc đi. Tạ ơn điện hạ. Vết thương trên người Hàn tướng quân đã đỡ hơn chưa? Đỡ nhiều rồi ạ. Thực ra, kể từ lúc cứu được điện hạ
Thần cảm thấy những vết thương này không còn đáng ngại nữa. Ta cũng không ngờ vẫn còn có thể gặp lại Hàn tướng quân. Lúc đó ta bị Tôn Tĩnh bắt đi, ta nghĩ có chết cũng phải chết một cách có khí phách, không thể làm mất
Thể diện của con cháu Lý gia ta. Không ngờ lại được cứu. Hôm đó sau khi cứu được thái tôn, chúng ta không còn đường nào để đi, may nhờ có thuộc hạ của Tần Vương tìm thấy và báo cho Tiêu phi nương nương,
Nương nương bảo chúng ta ở tạm đây một thời gian. Tình hình trong kinh phức tạp, Thôi gia nắm binh quyền củng cố địa vị, uy thế sánh ngang Tôn Tĩnh trước đây. Tuy bệ hạ là thúc phụ của thái tôn, nhưng bên cạnh cũng có tiểu nhân. Tín Vương, Tề Vương
Đều là con trai ruột của đương kim Hoàng thượng, bọn họ sẽ đối xử với điện hạ như thế nào đều vẫn còn chưa rõ. Con người sinh ra vốn lương thiện. Tính như nhau, do thói tục mà khác. Nếu không dạy, tính sẽ đổi thay. Đạo dạy học quý ở chuyên tâm.
Xưa mẹ Mạnh Tử chọn hàng xóm, con không học, đập khung cửi. Ở nơi này có quen không? Trong trường tư hàng ngày có nhiều trẻ con ra vào, chúng ta ẩn náu ở đây sẽ không bị người khác chú ý đến. Nơi này rất tốt. Hôm qua nghe thấy tiếng đọc sách
Ta cảm thấy rất yên lòng. Trước đây hay nghe nói đến trường tư, bây giờ đến đây mới biết hóa ra trường tư là như vậy. Điện hạ thích đọc sách là chuyện tốt. Ta muốn đọc nhiều sách, học được nhiều bản lĩnh, như vậy đến lúc mẫu phi gặp lại ta
Mới thấy vui. Ta đã cao hơn lúc trước rồi, cũng phải học thêm nhiều kiến thức hơn trước đây. Đều tại ta không cẩn thận. Loại lụa này là dễ cháy nhất, đầu hương vừa mới chạm vào đã cháy thủng một lỗ rồi, đến cả chỉ vàng ở bên trong cũng cháy đứt.
Loại chỉ vàng thật này nếu gặp lửa bị đứt thì sẽ co thành cục nhỏ, không thể nối lại giống như chỉ tơ, chỉ có thể rút cả sợi ra thêu lại. Chẳng trách cô lại bảo ta cho người đi lấy loại chỉ vàng này. Không ngờ một cuộn nhỏ
Quấn vào lại nặng như vậy. Chỉ vàng lấy từ chỗ quan phụ trách trang phục là chỉ vàng thượng hạng, đương nhiên là đầy đủ trọng lượng. Kể ra thì vài năm trước Tiên đế từng ra lệnh cấm người trong thiên hạ mặc y phục thêu chỉ vàng,
Mọi người đương nhiên không dám trái lệnh, vậy nên họ đã dùng vàng mỏng dán lên vải lụa, số y phục đó không tính là thêu chỉ vàng mà chỉ là dát vàng thôi, cũng không tính là trái lệnh. Mấy năm gần đây trong kinh thành vẫn rất phổ biến. Điện hạ?
Cô vừa nói loại vải lụa này rất dễ cháy sao? Đúng vậy. Vậy nếu như đặt rất nhiều vải lụa ở cùng một chỗ thì chẳng phải là dễ cháy như phòng chứa dầu sao? Đương nhiên rồi. Ta nghe nói bên ngoài nhà kho của các cửa hàng vải trong kinh thành
Đều xây tường cao, dùng vại to chứa nước, chỉ sợ hàng xóm có cháy thì đúng là một mồi lửa thiêu rụi, có muốn cứu cũng không cứu nổi. Điện hạ, huynh sao thế? Cô vừa nói là người trong kinh thành đều mặc áo dát vàng, đều dát vàng lên vải đúng không?
Đúng vậy. Tuy chỉ là một lớp vàng rất mỏng nhưng dát lên sẽ sáng lấp lánh, vô cùng đẹp đẽ. Chỉ vàng thật tiếp xúc với lửa thì sẽ co lại thành cục nhỏ. Vậy thì vàng mỏng thật cũng sẽ giống như vậy. Điện hạ, huynh đang nghĩ gì vậy? Không có gì.
Cố tiểu thư, ta đột nhiên nhớ ra một việc quan trọng cần bàn với Bùi Nguyên, xin cáo từ. Thập Thất lang, sao trong đất đào ra từ hậu viện của Tín Vương Phủ lại có cục vàng nhỏ vậy? Đi điều tra xem trong Tín Vương Phủ gần đây có mua
Vải lụa dát vàng số lượng lớn không. Vải lụa dát vàng? Còn nữa, điều tra cả các thân tín của Tín Vương hộ ta, xem họ có mua vải lụa dát vàng luôn không. Được. Công tử. Mật thám báo tin, hiệu úy chỉ đem theo một nhóm người
Đi về phía Tây Trường Kinh. Cô ấy muốn vào kinh? Nhìn có vẻ không giống lắm. Đi rất chậm, giống như là… đang đợi cái gì đó. Cô ấy đang đợi Lý Nghi chứ gì. Cô ấy một lòng yêu hắn nhưng có lẽ Lý Nghi phải phụ lòng rồi. Tên Lý Nghi này
Đúng là bảo thủ. Chuyện đến nước này mà vẫn không dám nói với A Huỳnh một câu ta muốn cưới muội. Tín Vương, Tề Vương thì là cái thá gì mà cũng dám tơ tưởng đến A Huỳnh. Công tử, có cần ra tay dạy dỗ bọn chúng không?
Không cần đánh rắn động cỏ. Vâng. Nếu A Huỳnh đã rời khỏi Lạc Dương thì cũng là chuyện tốt. Ít nhất thì cũng đã tách ra khỏi đội quân của quân Thôi Gia. Nếu không chúng ta sẽ khó ra tay. Đã phái người đi âm thầm bám theo hiệu úy.
Tìm một thời cơ tốt, sau đó âm thầm giăng bẫy, không được để cho Thôi Ỷ dễ dàng phát hiện ra. Rõ. Đã điều tra rõ ràng cả rồi. Đúng là Tín Vương muốn hại vương phi. Tín Vương lấy cớ may y phục,
Lệnh cho người mang một lượng lớn vải lụa dát vàng đến phòng của vương phi rồi cho phóng hỏa. Hơn nữa tối hôm xảy ra cháy bọn chúng đã cố ý cứu hỏa chậm trễ. Trong đó còn có một tên khai rằng bọn chúng đã cho thuốc mê
Vào đồ ăn của vương phi và nha hoàn, người hầu. Vậy nên tối đó tất cả mọi người đều không tỉnh lại, toàn bộ đều bị thiêu sống diệt khẩu. Lý Tuấn. Lý Tuấn. Sao hắn có thể độc ác đến vậy? Sao hắn có thể độc ác đến vậy?
Đại tẩu đi theo hắn bao nhiêu năm nay, cũng xem như phu thê hoạn nạn có nhau. Tuy hiện giờ nhân chứng, vật chứng, lời khai đều đã có rồi, nhưng chỉ còn xuất xứ của thuốc mê là chưa tìm được nhân chứng. Tín Vương này đúng là khiến người ta ghê rợn.
Nhưng Thập Thất lang, huynh thực sự định tố cáo hắn với bệ hạ sao? Sau khi Đổng vương phi qua đời chỉ có đại tẩu quan tâm bảo vệ ta. Tẩu ấy chết oan uổng như vậy, ta nhất định phải đòi lại công bằng cho tẩu ấy trước mặt bệ hạ.
Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Bình thân. Tạ ơn bệ hạ. Tần Vương đâu rồi? Bệ hạ, Tần Vương nói có việc quân gấp, đã ra khỏi thành từ sáng sớm, không kịp về lên triều, nhờ thần xin vắng mặt với bệ hạ. Suốt ngày việc quân,
Cứ như chỉ có một mình nó là có việc bận vậy. Bệ hạ. Thôi Ỷ dâng tấu chịu gả con gái cho hoàng tử, thần cho rằng việc này nên quyết định sớm. Cũng không thể hỏi xem rốt cuộc Thôi Ỷ muốn gả con gái cho Tề Vương hay Tần Vương.
Bệ hạ, Tín Vương mới mất vợ, Tín Vương cũng có thể cưới Thôi thị. Khanh nói có lý lắm. Bệ hạ, Tín vương phi vừa mới qua đời chưa được bao lâu, nhi thần thực sự không có lòng dạ nào đi bước nữa. Tín Vương thật đúng là người có tình có nghĩa.
Người có tình có nghĩa thì sao lại làm chuyện hãm hại người vợ kết tóc, trái với luân lý làm người? Bệ hạ, Tín Vương đã đánh thuốc mê Tín vương phi và người hầu theo hầu, sau đó lại chất đầy vải lụa dễ cháy trong phòng của vương phi,
Cố ý phóng hỏa, giả vờ có hỏa hoạn, thiêu sống Tín vương phi và người hầu trong viện. Ngươi ngậm máu phun người! Lý Nghi, con nói linh tinh gì vậy? Bệ hạ, nhân chứng vật chứng đều có đủ. Sáng nay nhi thần ra khỏi thành cũng là để điều tra chuyện này.
Người vận chuyển vải lụa vào phủ và thân tín của Tín Vương đánh thuốc mê đều đã bị con bắt được. Khẩu cung của nhiều thân tín của Tín Vương và cả nhân chứng vật chứng đều đã được đưa đến Đại Lý Tự. Bệ hạ! Hắn ngậm máu phun người!
Nhi thần không làm! Nhi thần thực sự chưa từng làm những chuyện này! Phụ hoàng, xin người phân xử cho con! Những nhân chứng đó đều là người trong phủ huynh. Có không ít người là do phụ hoàng sai theo hầu huynh từ nhỏ. Tuấn Nhi. Tuấn Nhi à! Phụ hoàng, phụ hoàng,
Nhi thần thực sự không có làm. Tại sao ngươi lại làm ra chuyện như vậy? Vì sao thế? Nhi thần bị hãm hại. Phụ hoàng, người phải phân xử cho nhi thần. Tín vương phi, con bé hiếu thảo như thế. Nhi thần bị hãm hại. Phụ hoàng,
Người phải phân xử cho nhi thần. Phụ hoàng. Nó có thể mua chuộc nhiều người hãm hại ngươi thế à? Trong đây còn có bao nhiêu người là tâm phúc của ngươi. Ngươi tưởng phụ hoàng ngốc à? Bệ hạ, Tín Vương đi ngược luân lý làm người, mưu hại thê tử kết tóc,
Xin bệ hạ trừng phạt nghiêm khắc. Phụ hoàng. Xin bệ hạ trừng phạt nghiêm khắc. Phụ hoàng. Phụ hoàng. Phụ hoàng. Phụ hoàng. Phụ hoàng. Kéo tên nghịch tử này xuống, nhốt trong Tín Vương Phủ, không được ra khỏi cổng nửa bước. Để nó ngày đêm
Niệm kinh cầu phúc cho Tín vương phi, tiêu trừ tội nghiệt nó đã làm. Phụ hoàng! Nhi thần không làm! Người phải phân xử cho nhi thần! Nhi thần thật sự không làm! Phụ… phụ hoàng! Phụ hoàng! Phụ hoàng, nhi thần không làm! Nhi thần không làm!
Người phải phân xử cho nhi thần! Phụ hoàng, nhi thần thật sự không làm! Phụ hoàng! Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa. Ta hoàn toàn không ngờ đại ca lại có thể ra tay với đại tẩu. Phu thê đánh nhau, huynh đệ tranh ruộng đất,
Ở quê bọn ta cũng gặp không ít. Ai ngờ ở kinh thành này, lại có người vì tranh đoạt quyền thế, mà giết thê tử mình. Đúng là chẳng ra làm sao. Lúc đại tẩu vừa gả đến, trong vương phủ, ta là người không được yêu thương nhất.
Đại tẩu biết ta mất mẹ từ nhỏ, luôn đối xử với ta rất tốt. Người lòng dạ lương thiện như thế, đại ca cũng có thể ra tay được. Trước khi đến Tây Trường Kinh, vốn nghĩ rằng kinh đô đông vui, có thể được mở rộng tầm mắt,
Ai ngờ lại thấy nhiều chuyện thế này, chẳng thà không đến. Bây giờ thật hoài niệm mảnh đất Lao Lan Quan kia. Lúc đó, huynh đệ chúng ta cả ngày cực khổ, cũng chẳng có tiền, ngay cả ăn miếng bánh bột mỳ trắng, mọi người cũng phải giành tới giành lui.
Nhưng lại sống rất vui vẻ. Đúng vậy. Lúc đó, thật sự vui vẻ. Thập Thất lang, kinh đô này lòng người khó lường. Ngài từng nói tương lai chúng ta sẽ về Lao Lan Quan, khi nào thì chúng ta về thế? Vẫn còn chuyện chưa giải quyết xong, chờ giải quyết xong hết,
Chúng ta sẽ quay về, sẽ không cần để ý chuyện đấu đá ở kinh đô này nữa. Đi thôi. Không phải Tần Vương muốn về Lao Lan Quan làm Thập Thất lang là có thể quay về Lao Lan Quan làm Thập Thất lang. Mà Tần Vương điện hạ bắt buộc phải làm thái tử Đông Cung. Thập Thất lang, Đào Tử gửi thư đến, nói Thôi tiểu thư chờ
Gặp ở Lạc Du Nguyên. A Huỳnh, muội có thể trực tiếp dâng sớ gả cho ta không? Thập Thất lang, chẳng lẽ huynh còn chưa hiểu sao? Ta và vị trí Đông Cung, hoặc là huynh đều có, hoặc là huynh sẽ không có được thứ gì. Muội không thể tin ta,
Không ép buộc ta, cho ta chút thời gian sao? Huynh cần gì phải tự lừa mình dối người? Vậy vì sao muội phải đến gặp ta? Phải. Mọi chuyện đều giống như muội đoán, muội còn muốn thế nào? Không phải ta đến cười nhạo huynh. Ta biết người thân làm như thế,
Huynh nhất định rất buồn, thế nên ta chỉ muốn đến thăm huynh. Đúng vậy. Đó là thê tử kết tóc của huynh ấy, huynh ấy còn nỡ làm vậy. Đó là Đông Cung, là vị trí kế vị. Thế nên quyền lực có thể khiến con người mất trí.
Thế nên ta mới không cần vị trí đó. Từ nhỏ ta đã biết đó là một lồng giam. Chẳng lẽ muội muốn để tương lai con chúng ta cũng sống trong cái lồng giam này sao? Phải. Quyền lực sẽ khiến con người mất trí. Muội cũng nói như thế. Chính vì thế,
Muội còn muốn để tương lai con chúng ta vì tranh đoạt vị trí này mà tàn sát lẫn nhau sao? Nhưng huynh là con vua. Huynh là Tần Vương thu hồi hai kinh đô. Huynh còn là thống soái quân Trấn Tây danh chấn thiên hạ. Huynh tưởng rằng bây giờ
Huynh không ở trong lồng giam sao? Ta không tiếc dùng mình làm mồi nhử, chẳng lẽ huynh không nhận ra sao? Ta không muốn cãi nhau với muội nữa. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm vụn vỡ và lắng chìm♪
♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ Ở đây. Hai vị khách quan mua ít bánh Đường đi. Ta muốn ăn… Lấy hai cái này, lấy thêm hai cái này nữa. Được, được. Tai này, huynh bảo, vì sao lần này tiểu thư muốn một mình đi gặp Tần Vương, không cho ta đi theo thế?
Có phải cô ấy có chuyện gì giấu ta không? Không đâu. Hiệu úy nhà muội tốt với muội như thế, cô ấy sẽ không giấu muội chuyện gì đâu. Chuyện đó không cần phải nói. Đương nhiên tiểu thư rất tốt với ta. Vậy sao cô ấy không cho ta đi cùng?
Có phải là vì cô ấy muốn một mình đi gặp Thập Thất lang không? Giống như ta, ta cũng muốn một mình ở chung với muội. Nếu hiệu úy nhà muội và Thập Thất lang cũng ở đây, thì chúng ta nói chuyện chẳng phải rất mất tự nhiên sao? Có lẽ
Cô ấy cũng nghĩ thế. Từ khi nào huynh lại dẻo miệng thế hả? Ta không dẻo miệng, ta chỉ nói sự thật thôi. Đào Tử, ta có việc này muốn hỏi muội. Huynh hỏi đi. Lần trước, việc ta hỏi muội ở Lạc Du Nguyên, muội vẫn chưa trả lời ta.
Rốt… rốt cuộc muội… rốt cuộc muội có đồng ý không? Đồ ngốc. Nếu ta không đồng ý, còn có thể ngồi đây ăn điểm tâm với huynh à? Cũng đúng. Ăn đi. Ngon chứ hả? A Huỳnh. Muội tỉnh rồi à? Là ngươi? Ta đã tìm người thay đồ sạch sẽ cho muội.
A Huỳnh, chính ta đã đưa muội đến nơi này. Muội yên tâm, nơi này non xanh nước biếc, giống như chốn thần tiên. Hai chúng ta cùng sống ở đây, không hỏi sự đời, ung dung vui vẻ, cũng không có ai đến đây quấy rầy chúng ta nữa. Chẳng phải tốt lắm sao?
Ngươi đã bỏ thuốc gì cho ta? A Huỳnh, muội tuyệt đối không thể nổi nóng, như vậy không tốt cho sức khỏe của muội. Bây giờ muội thế này rất tốt. Chỉ cần muội ngoan ngoãn nghe lời, ta nhất định sẽ không làm hại muội, cũng sẽ không làm hại phụ thân muội.
Tên cẩu tặc câu kết với Yết Thạc này, ngươi còn muốn hại phụ thân ta, ta và ngươi không đội trời chung. Muội xem muội này, nói chuyện bình thường, sao lại nổi giận thế? A Huỳnh, lát nữa muội muốn ăn gì? Ta bảo người làm rất nhiều món muội thích ăn.
Lát nữa, chúng ta cùng ăn cơm, được không? Ngươi biến đi cho ta. A Huỳnh, từ nay về sau, ngày nào chúng ta cũng cùng ăn cơm, ta sẽ luôn ở bên muội, được không? Muội sẽ đồng ý với ta, phải không? (Tần Vương Phủ) Tần Vương.
Tiểu thư nhà bọn ta biến mất rồi. Hôm đó, sau khi ngài bảo cô ấy đã về, ta đã tìm khắp dọc đường, chỉ sợ đi lạc, cho đến khi về Lạc Dương, ta vẫn không tìm thấy cô ấy. Đại tướng quân rất lo lắng, cử người tìm kiếm khắp nơi,
Cũng không tìm thấy, ta mới ôm một tia hy vọng đến tìm ngài. Ngài bảo bây giờ cô ấy có thể đi đâu? Đào Tử, bình thường làm sao cô tìm được tiểu thư nhà cô? Từ nhỏ tiểu thư nhà bọn ta đã dùng cùng một loại hương liệu,
Chỉ cần ta dùng vật dẫn đặc biệt, sẽ có thể tìm được cô ấy. Nhưng lần này, dù làm thế nào ta cũng không thể tìm được. Nói vậy thì người bắt muội ấy đi nhất định biết rõ mấy chi tiết này mới có thể chuẩn bị từ trước,
Không để cô phát hiện. Vậy người này là… Là Liễu Thừa Phong. Từ Lạc Dương đến Lạc Du Nguyên địa thế mênh mông, có vô số rừng cây, thành lũy, muốn giấu một người không phải việc khó. Nếu đúng là Liễu Thừa Phong bắt Thôi tiểu thư đi, vậy thì hỏng rồi.
Hắn chắc chắn không dám ở lâu, chắc đã dẫn Thôi tiểu thư cao chạy xa bay rồi. Người nhất định sẽ không giấu ở quá xa. Vì sao thế? Vì A Huỳnh quá thông minh. Nếu sau khi bắt muội ấy đi còn dẫn muội ấy đi đường xa,
Muốn không để lại dấu vết trên đường, thì quá là khó. Liễu Thừa Phong rất cố chấp với A Huỳnh, với mưu mô của hắn, nhất định đã bố trí xong chỗ nương thân ở gần Lạc Dương. Nhưng trên bản đồ này, khu vực bên ngoài Lạc Dương rộng như thế,
Muốn tìm được cô ấy phải mất bao nhiêu thời gian? [Vị Thủy, Tang An Môn, Lạc Du Nguyên] Phía Bắc. Chỉ có phía Bắc. Liễu Thừa Phong đã câu kết với Yết Thạc, vậy thì nhất định sẽ chọn nơi du kỵ Yết Thạc có thể chi viện. Vậy thì chỉ có phía Bắc.
Phía Bắc đất rộng, ít người, rừng cây rậm rạp. Quan trọng hơn là đi về phía Bắc thêm chút nữa chính là thảo nguyên Yết Thạc có thể chi viện. Nếu như chỉ là vùng này, phạm vi sẽ được thu nhỏ, tìm cô ấy sẽ dễ hơn nhiều. Chuyện không thể chậm trễ,
Chúng ta lập tức xuất phát. Bây giờ không có quân lệnh trong triều, ta không thể điều binh. Trường Nhĩ, Lão Bào, chúng ta cải trang đến đó trước. Rõ. A Nguyên, huynh dẫn ít người đến bãi săn, sau đó đuổi theo hội họp với bọn ta. Nếu có người hỏi đến,
Cứ bảo chúng ta ra ngoài thành đi săn. Ta lập tức đi ngay. Thế nào rồi? Hai bên núi đều tìm cả rồi, không có gì bất thường. Sùng Sơn hiểm trở, ít người, không dễ tìm. Thập Thất lang, ta có một cách này. Cách gì? Lúc đầu huynh đệ bọn ta
Chiếm núi làm vương, cũng lo quan binh truy tìm hành tung của bọn ta, thế nên bình thường làm việc đều cố gắng che đậy. Nhưng có một việc dù làm thế nào, cũng không che đậy được. Đó chính là người sống nhất định phải ăn muối, mà người buôn muối
Thế nào cũng không đi vào vùng núi sâu này. Liễu Thừa Phong muốn bắt cóc Thôi Lâm nhất định phải có không ít thuộc hạ. Nơi cằn cỗi, hẻo lánh này, thị trấn quanh đây bán muối đều có số lượng nhất định, thôn dân bình thường vốn không ăn nổi muối.
Mỗi lần họ đổi muối sẽ chỉ đổi một ít, sẽ không đổi nhiều. Chúng ta chia ra nghe ngóng thị trấn quanh đây xem nơi bán muối có người ngoài đến mua muối, hơn nữa số lượng còn không ít không, sẽ có thể truy tìm được tiếp. Được. Nào. Uống thuốc trước đi.
Muội yên tâm, đây không phải thuốc độc. Không phải thuốc độc, là thuốc khiến ta mất hết sức lực, để tiện giam lỏng ta phải không? A Huỳnh, ta thật lòng tốt với muội. Đừng giả vờ nói với ta mấy lời này.
Nếu ngươi nghĩ đến cảm nhận của ta dù chỉ một chút thì sẽ không câu kết với người Yết Thạc, càng không nghĩ đến việc hại cha ta. Ta cũng chỉ bất đắc dĩ thôi. Nếu muội lấy ta sớm, đương nhiên ta sẽ không đi lại với người Yết Thạc,
Đương nhiên ta cũng sẽ hiếu thảo với cha. Nhưng mà không sao, chỉ cần bây giờ muội ở bên ta, lòng ta đã thấy thỏa mãn rồi. Dù muội đánh ta, mắng ta thế nào, ta đều vui vẻ chịu đựng. Nếu muội không chịu uống, ta sẽ đút cho muội.
Lần này Lão Tam đã lập được công lớn. Không ngờ đến thị trấn hỏi thử, hoàn toàn không có người ngoài đến mua muối, nhưng thời gian trước, huyện Hoán Sơn cách đây mấy chục dặm đã có người mua không ít muối. Thế nên muối ở thị trấn
Đều cho huyện Hoán Sơn vay để bán rồi. Sao ta nhận nổi lời khen của Nhị ca, đều là do may mắn, may mắn. Ngươi xem. Muối của huyện Hoán Sơn cũng chưa chắc là Liễu Thừa Phong mua, sao lại nói là mình may mắn chứ? Chẳng phải chưa điều tra sao?
Ngộ nhỡ đúng thì sao? Ngộ nhỡ không đúng thì sao? Nếu đúng thì sao? Không đúng, ta nói không đúng là… Nhị ca. Không phải. Nghe Thập Thất lang đi. Chúng ta tiếp tục chia ra hành động, tìm kiếm các đỉnh núi, trong phạm vi không quá trăm dặm, mỗi người chúng ta
Dẫn thêm ít người. Lão Bào, ở giữa liên lạc. Được. Xuất phát. – Được! – Rõ! Công tử, vùng quê gần đây dường như có người lạ, trinh thám cử ra ngoài còn thấy dấu chân ngựa. Tên trời đánh Lý Nghi này, mũi còn thính hơn chó, bây giờ lại
Tự tìm đến đây. Đúng lúc, ta sẽ tóm gọn hắn và đám tay chân của hắn, sau đó giết trước mặt A Huỳnh. Chính là nơi này. Thập Thất lang, bây giờ làm thế nào? Tạm thời đừng manh động, ngươi đi gửi tín hiệu, ta đi vào do thám. Được. A Huỳnh.
Muội đang nhìn cái gì mà nhìn chăm chú thế? Muội mau nhìn này. Xem ta mang gì đến cho muội này. Ta biết lần trước ở Trường Châu, chuyện vui của chúng ta bị phá đám, ta biết muội cũng rất buồn. Thế nên lần này, ta đã cẩn thận lựa chọn
Nhiều váy cưới thế này. Muội chọn một bộ muội thích, chúng ta vui vẻ bái đường thành thân. Liễu Thừa Phong, ngươi có biết mình đang làm gì không? Ta đang chuẩn bị bái đường thành thân với muội. Trong lòng ngươi biết rõ ta sẽ không bao giờ lấy ngươi.
Chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ, ta coi ngươi giống như huynh trưởng ruột thịt. Trong lòng ta, ngươi chính là ca ca ta. Đủ rồi! Muội đừng nói mấy câu này để lấy lệ với ta. Phụ thân muội chưa từng coi ta là con trai ruột,
Ta vốn dĩ cũng không phải là ca ca muội. Đều tại Lý Nghi. Nếu không có Lý Nghi, muội đã lấy ta từ lâu rồi. Muội cũng tuyệt đối sẽ không nói ra mấy lời lạnh lùng, vô tình như thế. Có Lý Nghi hay không ta cũng không thích ngươi đâu.
Phụ thân từng hỏi ta không chỉ một lần rằng có muốn lấy ngươi không. Người nghĩ chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ, ngươi luôn chăm sóc ta. Cha nghĩ nếu có một ngày người rời khỏi thế gian này, để lại một mình ta liệu có cô đơn không.
Nếu có ngươi chăm sóc ta, có lẽ người sẽ có thể yên tâm. Nhưng ta nói với cha, ta sẽ không lấy ngươi. Có lẽ lúc đó, ta cũng không định lấy bất cứ ai. Nhưng muội lại dâng tấu lên Hoàng đế, muốn chọn và lấy một người trong số ba hoàng tử.
Muội lừa ta. Muội vốn không phải không muốn lấy chồng, mà muội không hề muốn lấy ta. Ta không cần phải lừa ngươi. Có một thời gian ta thật sự không muốn lấy chồng. Nữ tử trên đời khổ như thế, đến thế giới này dạo một vòng,
Nếu không có ai thấu hiểu ta, vì sao ta cứ phải lấy chồng? Một mình ta sống vui vẻ, tự do, chẳng lẽ không tốt sao? Chẳng lẽ ta không thấu hiểu muội sao? Trước đây ngươi rất tôn trọng ta, cũng rất tốt với ta, nhưng đó không phải là thấu hiểu ta.
Trước khi gặp Lý Nghi, ta thấy một mình rất tốt. Nhưng sau khi gặp Lý Nghi, ta chỉ muốn ở bên huynh ấy. A Huỳnh. Ta thích muội, đã thích đến mức đó rồi, vì sao muội lại nói mấy lời này để tổn thương ta? Có phải vì
Ta đi lại với người Yết Thạc, nên muội mới tức giận, mới cực kỳ hận ta không? Ta chỉ muốn sống tiếp. Nếu ta chết, muội có nhớ đến ta không? Muội sẽ không nhớ. Muội sẽ lập tức quên ta, muội sẽ không còn nhớ gì ta, muội sẽ lấy Lý Nghi,
Sau đó sống vui vẻ, hạnh phúc. Muội sẽ mãi mãi quên ta. Muội sẽ mãi mãi quên ta. Thế nên ta không thể chết. Ta không thể chết. Ta không thể để muội lấy Lý Nghi, thế nên ta mới đi tìm người Yết Thạc. Công tử. Đây có lẽ là lần cuối cùng
Ta gọi ngươi là công tử. Vì huynh trưởng yêu thương bảo vệ ta, khiến ta kính trọng ngày trước, huynh ấy đã chết rồi. Huynh ấy chết rồi. Huynh ấy chết ở con sông đó rồi. Đương nhiên ngươi có quyền lựa chọn sống tiếp. Nhưng để sống tiếp,
Ngươi đi tìm người Yết Thạc. Ngươi không thể nói đi tìm chúng là vì ta. Nói tới nói lui, bây giờ, tất cả chuyện này… Bây giờ, tất cả chuyện này đã trở thành lỗi của một mình ta. A Huỳnh, muội tàn nhẫn quá. Ta làm nhiều việc vì muội như thế,
Bây giờ lại thành ta tự chuốc vạ vào mình. Trong mắt muội, ngoài Lý Nghi, không còn bất cứ ai. Nhưng không sao, A Huỳnh, dù muội nói thế nào, đời này, muội đừng hòng gặp lại Lý Nghi nữa. Ta sẽ không để hắn cướp muội khỏi ta.
Muội nhất định sẽ là thê tử của ta. Ngươi mơ đi. Ta nhất định sẽ không lấy ngươi. Không chỉ Lý Nghi, còn cả cha ta, họ đều sẽ đến cứu ta. Ngươi không thoát được đâu. Quân Thôi Gia có vô số kỵ binh tinh nhuệ, ngươi cũng từng tận mắt trông thấy
Kỵ binh tinh nhuệ của quân Thôi Gia xung phong thế nào. Cha ta sẽ đích thân phóng ngựa đến đây, giẫm nát xương ngươi. Thập Thất lang, phía Lão Bào chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ cắn câu thôi. Chuẩn bị sẵn sàng. Rõ. Công tử. Du kỵ đến báo
Cách đây hơn trăm dặm có dấu vết kỵ binh tinh nhuệ hành quân, chắc đại tướng quân dẫn kỵ binh tinh nhuệ đến gần rồi. Nếu đại tướng quân dẫn kỵ binh tinh nhuệ đến đây, bố trí của chúng ta trong biệt uyển này sẽ là vô nghĩa.
Mà số kỵ binh tinh nhuệ kia ngay cả ngựa cũng mặc giáp, bẫy của chúng ta không có tác dụng với họ. Muộn nhất là giờ Ngọ ngày mai họ sẽ đến. Công tử, ngài dẫn người vượt qua đường núi, rút về đất Yết Thạc trước đi. Ta phòng thủ ở đây,
Giả vờ ngài và hiệu úy vẫn ở trong biệt uyển, ta sẽ giữ chân đại tướng quân. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪
♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪
♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪
♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪