[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 19 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV
Bị gì thế? Trúng đạn. Anh cẩn thận nhiễm trùng nhé. Một tháng anh kiếm được bao nhiêu tiền? Khoảng ba trăm tệ. Tiền đô. Cảm ơn nhé. Mở ra. Bác sĩ Mục, anh và tôi hợp nhau, anh gọi tôi một tiếng anh cả, anh được cầm hết. =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 19=
Đừng lo. Duy trì sự ổn định về cảm xúc và tâm lý là nguyên tắc đầu tiên để duy trì sức khỏe tim mạch. Anh là người Hiểu Uyển yêu thương, tôi sẽ không làm gì anh đâu. Rốt cuộc Cổ Mộc Lam đang ở đâu? Chi đội trưởng Đoàn,
Camera quay được xe của Sa Tiểu Phi đang chạy trốn về phía Bắc, đi qua làng Đại Lý, Bắc Giao. Hiện giờ khả năng cao là đã đến vùng không người ở. Nhưng nếu vào Biển Cát Đen thật, không có camera thì chính là mò kim đáy bể,
Hy vọng trực tiếp bắt được không lớn. Rốt cuộc chú định làm gì? Tiểu Trình, nếu chúng ta muốn trở thành người một nhà thì đầu tiên là phải chân thành với nhau. Nếu anh muốn cưới Hiểu Uyển, tôi cần anh biết tôi là người như thế nào
Và rốt cuộc giữa tôi và Cổ Mộc Lam có quan hệ gì. Nào. Mời vào. Viện trưởng Mục, bây giờ nói chuyện được rồi chứ? Kiểm tra trước đã. Cháu đến vì chuyện của Cổ Mộc Lam. Chuyện điều trị thì nói sau đi ạ. Hôm nay,
Chúng ta nói việc nhà trước rồi mới nói đến việc công. Muốn làm con rể tương lai của tôi thì cơ thể khỏe mạnh là yêu cầu duy nhất của tôi. Nếu đạo đức có thiếu sót thì anh có đầy thời gian có thể bù đắp. Nhưng nếu sức khỏe có vấn đề
Thì đôi khi không thể thay đổi được. Muốn làm con rể của Mục Thiếu Bạch tôi, tim mạch không đạt tiêu chuẩn là không được. Nào, tôi kiểm tra cho anh xem dạo này hồi phục thế nào rồi. Sao hả? Sợ tôi hại anh à? Nếu tôi dám hại anh,
Hiểu Uyển sẽ không tha cho tôi đâu. Tôi không dám làm cô con gái này của tôi tổn thương một lần nữa. Đời này anh có làm nhiều chuyện thẹn với lòng không? Chuyến du xuân thời đi học, đi qua ruộng của người ta đã ăn trộm ngô của họ, có tính không?
Có lẽ là tôi đang bào chữa cho mình. Đừng cử động. Nghe tôi nói hết đã. Tôi chỉ cần chạm một cái là anh sẽ mất mạng đấy. Chúng ta là người một nhà, đừng để tôi kích động. Chú đang phạm tội đấy. Dựa theo tiêu chuẩn của các anh
Thì tôi chính là một tên tội phạm. Chú là người của Cổ Mộc Lam thật à? Tất nhiên tôi không phải. Tôi là một bác sĩ có trách nhiệm chăm sóc người bị thương. Chỉ là hồi trẻ tôi đã giao du với người của Sói Tây Bắc trong mơ hồ,
Hơn nữa còn có được sự giàu sang mà người thường không thể có được. Nhưng kết quả thì sao? Vợ con ly tán, cả đời không được yên ổn. Tôi vô cùng đau khổ. Anh không hiểu được đâu. Chẳng có vấn đề gì là không giải quyết được cả.
Chú chỉ cần đồng ý hợp tác với bọn cháu, cháu sẽ bảo vệ chú, cháu sẽ dốc hết sức mình để cho chú một sự đối đãi công bằng. Chú vì bản thân chú và cũng vì Hiểu Uyển, chú đừng kích động. Tôi kiểm tra anh nhé.
Thành viên chủ chốt của Sói Tây Bắc tổng cộng có mấy người? Bảy người. Bảy người? Đại Ca Cổ Mộc Lam. Lão Nhị Kế Toán Già. Lão Tam Sa Phi. Lão Tứ Bùi Ngân. Lão Ngũ Lư Thái. Lão Thất Lâm Nam. Lão Lục là ai? Chú là Lão Lục? Đợi đã.
Đi đâu đấy? Hết xăng rồi. Đội trưởng Hạ, không đúng. Đi. Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục, Cổ Mộc Lam… Cổ Mộc Lam đang ở đâu? Rốt cuộc Cổ Mộc Lam đang ở đâu? Thầy ơi. Đội trưởng Trình. Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục. Đội trưởng Trình. Đội trưởng Trình.
Có chuyện gì thế, đội trưởng Trình? Alo, đội trưởng Hạ. Sao thế? Mục Thiếu Bạch chết rồi. Đội trưởng Trình bị tình nghi, phải điều tra. Đội trưởng Trình nào? Trình Phàn, đội trưởng Trình. Vậy thì điều tra đi. Tôi không can thiệp. Đội trưởng Hạ, đoạn ghi âm ở trên người tôi. Hẳn là ở ngực của ông ấy có chấn thương cùn do tôi gây ra. Nhưng chắc chắn đó không phải vết thương chí mạng. Chỉ có một mình tôi ở hiện trường.
Tôi là nghi phạm. Nào. Alo. Chào anh. Bốn trăm ạ. Alo. Tôi là Khương Cửu Bình đây. Nghe nói anh tìm tôi hả? Ông đang ở đâu? Bây giờ tôi đang ở trên cao tốc Lan Xuyên rồi. Tối nay là về đến nhà. Được. (Công an nhân dân Cục Công an thành phố Hán Bắc). Sở trưởng Vương, đại đội trưởng do tôi phái đi vừa xuống sân bay lúc sáng sớm, đến trưa đã biến thành nghi phạm. Điều tra viên do tôi phái đi đến bây giờ vẫn chưa rõ sống chết.
Đây là khoảnh khắc tăm tối nhất tôi từng trải qua trong 36 năm làm cảnh sát. Ông nói đúng. Vụ án Sói Tây Bắc không chỉ liên quan đến danh dự của Cục Công an Hán Bắc chúng tôi mà còn liên quan đến an toàn tính mạng
Và tài sản của 94 triệu người dân ở ba tỉnh. Vâng. Tôi đã thu xếp công việc trong cục với cục phó Ngô xong cả rồi. Phải. Chuyện này thì ông yên tâm. Sở… sở trưởng Vương, lần này tôi đến Kalisa, nếu không làm sáng tỏ được vụ này
Thì tôi sẽ từ chức để tạ tội. Không. Không phải tôi xốc nổi. Đây là lời hứa của tôi. Biển Cát Đen, nơi giấc mơ bắt đầu. Về nhà thôi! ♪Tôi muốn đi từ Nam ra Bắc♪ ♪Tôi còn muốn đi từ ngày tới tối♪
♪Tôi muốn tất cả mọi người đều nhìn thấy tôi♪ ♪Nhưng lại không biết tôi là ai♪ Bác sĩ Mục. Cục trưởng Thai. Hai người đi Kalisa à? Thật ra tôi… Tôi đi cùng hai người nhé. Thật ra tôi biết hết rồi. Ngay từ cái ngày quyết định ở bên Trình Phàn
Là tôi đã sẵn sàng đón nhận mọi tai họa rồi. Nếu có khó khăn, chúng tôi có thể cùng đối mặt và cùng giải quyết. Tôi chỉ mong có thể cho bố tôi và Trình Phàn một lời giải thích công bằng. Đồng chí cảnh sát. Chúng có mấy người? Bốn, năm người.
Đi. Đưa chúng tôi đi xem camera. Bên này. Tôi nói cho cô biết, đừng ép tôi ra tay. Biết gì thì mau tự nói ra. Chỉ cần tôi có, tôi nhất định sẽ đưa cho anh. Nhưng tôi thật sự không biết anh đang nói đến cái gì. Y Y,
Em ra ngoài trước đi. Là cô ép tôi đấy nhé. Xin cô đấy, nói cho tôi biết đi. Trong… trong Phật đường, rốt cuộc có gì? Súng! Súng của nhà tôi, biết không hả? Nói cho tôi biết nó ở đâu! Trả cho tôi! Trả đồ của nhà tôi cho tôi! Phật… Phật… Phật…
Phật đường… Phật đường là do Khương Cửu Bình xây, tôi… tôi không… tôi không biết thật mà. Anh… anh thật sự tìm nhầm người rồi, tìm nhầm người rồi. Người của Sói Tây Bắc ai cũng có cái nết giống nhau, đều thích giấu đồ của nhà mình
Không cho cốt nhục ruột thịt của mình biết. Tôi không phải con ruột của ông ấy. Được rồi. Đã đến lúc này rồi, cô cũng không cần bịa chuyện để lừa tôi nữa. Tôi nói thật đấy. Tôi không phải con ruột của ông ấy. Bố tôi là Cổ Mộc Lam,
Trùm tội phạm mà các anh nói, Vua Sói Tây Bắc. Cục trưởng Đặng. Cục trưởng Thai, ở đây. Cục trưởng Thai, tôi không vào nữa nhé. Vụ án xảy ra ở chỗ anh, tôi không muốn vượt quyền, anh cũng không cần tránh mặt. Hai vị lãnh đạo yên tâm, hiện giờ tôi có đủ bình tĩnh, có đủ lý trí.
Trước đây tôi đã gặp phải những vụ hãm hại hèn hạ thế này không chỉ một lần. Bây giờ tôi không sợ không làm rõ được chuyện này, bây giờ tôi chỉ sợ không biết phải… phải giải thích chuyện này với Hiểu Uyển như thế nào.
Dù sao thì bố cô ấy cũng chết trong lòng tôi. Sao tôi có thể nói với cô ấy rằng bố cô ấy là người như thế nào. Tôi không biết liệu cô ấy có gả cho tôi hay không, nhưng trong lòng tôi, cô ấy đã là vợ tôi rồi.
Tôi cầm súng suốt nửa cuộc đời mà tôi lại không bảo vệ được người phụ nữ của mình. Tôi thật sự không hiểu tại sao ông trời lại đặt chuyện đau khổ như vậy lên người Hiểu Uyển. Cô ấy là người đơn giản, tốt đẹp như thế mà. Nói về vụ án đi.
Người là do cậu giết à? Không. Là ông ấy tự sát. Đội trưởng Trình, nếu ông ấy tự sát thì tại sao ngực của ông ấy lại có vết bầm? Tôi đá đấy, phòng vệ chính đáng. Đợi có báo cáo khám nghiệm tử thi là sự thật sẽ sáng tỏ thôi.
Động cơ của ông ấy là gì? Em nghĩ có lẽ là vì cảm giác áy náy với vợ và con gái của ông ấy suốt bao năm qua. Cũng là vì bảo vệ con gái của ông ấy và cũng là vì muốn em dừng điều tra. Chính tôi đã cứu ông ta. Đó là lần đầu tiên tôi làm phẫu thuật cho ông ta. Từ đó về sau, chỉ cần anh em dưới tay ông ta làm phẫu thuật là đều đến tìm tôi. Nếu tôi không làm, họ sẽ đến bệnh viện tố cáo tôi.
Nếu tôi làm thì mỗi người là 10 nghìn USD, chưa từng nợ nần. Từ đó về sau, tôi đã trở thành người yểm hộ cho Cổ Mộc Lam. Đây chính là lý do tại sao cảnh sát Kalisa không thể tìm ra bất cứ manh mối nào về việc Cổ Mộc Lam
Và đồng bọn của ông ta chạy chữa ở bệnh viện. Xe và nhà đã cho tôi sự thỏa mãn trong phút chốc. Nhưng cái này có thể cứu người không? Có thể khiến tôi được người khác tôn trọng hơn không? Tôi đã từ chối ông ta. Đó là quyết định dũng cảm và đúng nhất mà tôi từng đưa ra trong đời.
Nhưng ông ta không tha cho chú… Và người thân của tôi. Năm 2003, trợ lý của tôi, Ngụy Vĩnh, phát hiện tôi và Cổ Mộc Lam có qua lại. Hai tuần sau, cậu ta bị tông chết. Nhóm áo đen làm đấy. Ngụy Vĩnh không chỉ là trợ lý của tôi
Mà còn là em trai ruột của vợ tôi, cậu của Hiểu Uyển. Vợ tôi định đến đồn cảnh sát tố cáo tôi, tôi đã cầu xin bà ấy. Tôi nói coi như là vì con, không thể tố cáo tôi. Kết quả bà ấy đã bỏ tôi mà đi.
Hiểu Uyển vẫn chưa biết lý do thật sự. Nó luôn cho rằng chính tôi đã ép mẹ nó rời đi, cho đến bây giờ vẫn không thể tha thứ cho tôi. Chú điều trị vết thương do súng cho Cổ Mộc Lam, đó là phạm pháp. Điều này cũng trở thành
Vết nhơ lớn trong sự nghiệp của chú đúng không? Cổ Mộc Lam đã nắm được điểm này để tiếp tục khống chế chú. Sau khi ông ta đi thì Châu Quý lại đến. Tôi chỉ có thể chịu đựng. Tiểu Trình, tôi đã cứu hàng nghìn mạng sống,
Tôi là một bác sĩ làm tròn bổn phận. Anh nói xem, mọi thứ tôi làm đều không thể bù đắp được sai lầm thời trẻ tôi đã phạm phải. Chú và Khương Cửu Bình quen nhau bằng cách nào vậy? Lúc đầu, ông ấy đến tìm tôi để khám bệnh,
Chỉ là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân bình thường thôi, về sau đã trở thành cộng sự. Anh đang điều tra ông ấy à? Ông ấy là người của Sói Tây Bắc à? Có lẽ ông ấy không phải là Sói Tây Bắc. Nếu ông ấy là người của Sói Tây Bắc
Thì đã không bị Châu Quý bắt nạt như thế. Giám đốc Khương là người tốt, không có ông ấy thì sẽ không có bệnh viện Mục Thị này. Tôi rất biết ơn ông ấy. Mục Hiểu Uyển vẫn luôn nói với cháu rằng bố của cô ấy
Là một bác sĩ cực giỏi, cực giỏi. Thật không? Tôi không cho nó một mái nhà trọn vẹn và tình thương đủ đầy của người bố, cũng không nhận được sự tôn trọng của nó. Tôi rất hối hận và cũng rất áy náy. Bây giờ tôi sẵn sàng làm mọi chuyện vì nó,
Kể cả giết người. Chú có biết chú đang làm gì không? Nếu tôi không làm vậy, Hiểu Uyển sẽ chết mất. Tôi đã hứa với A Khố rằng sẽ kéo anh chết chung. Nếu không thì hắn sẽ ra lệnh cho nhóm áo đen đi truy sát Hiểu Uyển và Tiểu Dã.
Chú nói gì cơ? Bây giờ chỉ có tôi và A Khố biết tung tích của Cổ Mộc Lam, vậy nên tôi buộc phải chết. Rốt cuộc Cổ Mộc Lam đang ở đâu? Nếu tôi nói, Hiểu Uyển sẽ mất mạng. Có bọn cháu ở đây mà, cháu sẽ bảo vệ Hiểu Uyển.
Chú sợ gì chứ? Tôi đã từng gặp nhóm áo đen, không thể gặp lại chúng lần thứ hai nữa. Nhóm áo đen điên cỡ nào, trong lòng anh biết rõ hơn tôi mà. Anh có thể bảo vệ Hiểu Uyển một lúc, anh có thể bảo vệ được nó một đời không?
Tôi cầu xin anh, đừng lấy mạng của Hiểu Uyển ra để truy sát Cổ Mộc Lam nữa. Tiểu… Tiểu Trình, tôi cầu xin anh đấy. Chú sao thế? Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục. Chú sao thế? Tôi bị Cổ Mộc Lam khống chế cả đời.
Không phải vì tiền mà là vì tôi sợ ông ta hủy hoại danh tiếng của tôi. Bí mật tôi giấu kín suốt cuộc đời, hôm nay đã nói cho anh biết hết rồi đấy. Viện trưởng Mục. Viện trưởng Mục, chú đã uống cái gì vậy?
Chú mau nói cho cháu biết cháu làm thế nào để cứu chú. Alo, 120 hả? Ở đây là số 4, đường Nam Sơn. Ở đây có người uống thuốc độc. Vì Hiểu Uyển, đừng điều tra nữa. Vết thương trên người ông ấy là như vậy mà ra đấy.
Tôi nghĩ chắc chắn trước đó ông ấy đã uống loại thuốc có thể chết người. Cú đá đó của tôi không phải vết thương chí mạng, cùng lắm cũng chỉ khiến ông ấy gãy xương thôi. Đội trưởng Trình, anh là đương sự duy nhất có mặt tại hiện trường,
Vậy nên anh buộc phải cung cấp những bằng chứng khác ngoài bản ghi âm này để chứng minh số thuốc có thể gây chết người không liên quan đến anh. Các anh điều tra tiếp đi. Tôi đợi kết quả. Câu cuối cùng Mục Thiếu Bạch nói với cậu
Là cầu xin cậu đừng điều tra nữa. Cậu định bỏ cuộc à? Tại sao em phải bỏ cuộc? Có kẻ đang sỉ nhục nghề nghiệp của em, đang uy hiếp người thân của em. Dù em cởi bỏ bộ quần áo này thì em cũng phải chiến đấu với hắn đến cùng. Trình Phàn.
Không sao, không sao. Khương Cửu Bình đâu? Ông ta đến nơi khác rồi, đang trên đường về. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì buổi tối sẽ đến nơi. Tôi muốn nói chuyện với ông ta. Vậy có thể chuyển lời đến ông ta giúp tôi rằng
Cộng sự của ông ta chết rồi, tôi là nghi phạm, tôi muốn nói chuyện với ông ta. Cậu là người do tôi dẫn dắt. Nếu cậu trong sạch, tôi sẽ lấy tốc độ nhanh nhất để trả lại công bằng cho cậu. Cục trưởng Thai, hay là hôm nay tạm thế đã.
Bác sĩ Mục đến rồi. Cậu có gặp không? Chi đội trưởng Đoàn, Khương Cửu Bình mở máy rồi, vừa gọi điện báo tin bình an với tôi. Sóng hiển thị trên cao tốc Lan Xuyên, hẳn là đang trên đường về. Chúng tôi đã giám sát ở mức độ cao nhất
Đối với tất cả những người phụ trách homestay. Ngày nào vụ án chưa kết thúc, tất cả bọn họ đừng hòng rời khỏi Kalisa nửa bước. Đội trưởng Hạ vất vả rồi. Tiểu Lý, sao rồi? Đội trưởng Hạ, chạy thử hoàn tất, đang theo dõi rồi. Được, đi làm việc đi.
Đội trưởng Hạ, chi đội trưởng Đoàn, có biến. Chuyện gì vậy? Đội trưởng Hạ, vào lúc 1h 23 phút chiều, tại giao lộ giữa đường Thiên Sơn và đường Côn Luân đã phát hiện manh mối về đối tượng mục tiêu. Biển xe mang số hiệu CFA365.
Có thể hắn đang bắt giữ một cô gái. Trước mắt đang đi về phía Bắc. Camera vẫn đang tiếp tục xác định hướng đi của hắn. Xin lỗi nhé, Hiểu Uyển. Không phải anh, đúng không? Alo, ai vậy? Văn Lệ, bây giờ con đang ở đâu? Kẻ buôn súng Sa Phi chết từ lâu rồi. Cậu là con trai của ông ta đúng không? Ông có bao nhiêu, tôi lấy bấy nhiêu. Kể cả homestay. Bên cạnh ông có cảnh sát không? Tôi đảm bảo chỉ cần cậu để con gái tôi Văn Lệ về nhà an toàn, tôi có thể giải quyết ổn thỏa cho cậu trước mặt cảnh sát, sẽ không để họ truy hỏi đến cậu đâu. Vậy thì phiền ông nói với chú cảnh sát rằng
Khỏi cần phí công xác định vị trí của tôi. Nơi tôi đang ở, trong vòng bán kính 1 km đến một bóng người còn chẳng có. Nếu ai dám lại gần, tôi sẽ giết con tin ngay. Người anh em này, homestay của tôi chẳng di chuyển được và cũng chẳng chuyển đi được, đúng không? Chỉ là dù bây giờ tôi giao cho cậu thì cậu cũng không thể kinh doanh được. Lão già, tôi muốn gì, ông rõ hơn tôi mà. Vậy tôi cũng gọi cho chú cảnh sát,
Tôi nhờ các chú ấy tìm xem rốt cuộc có bao nhiêu khẩu súng Nếu cậu muốn thì tôi có thể tặng cho cậu ngay bây giờ. Cậu đừng làm hại nó. Tôi không biết cậu muốn gì thật mà. Bây giờ tôi gửi cho ông một vị trí, sau khi đến nơi thì đi thêm 1 km về phía Bắc, mang theo 2 triệu tiền mặt, đến một mình thôi. Có điều kiện tập kích không?
Xung quanh vị trí mà Sa Tiểu Phi đang ở khá trống trải, trong phạm vi 2 km đều là sa mạc. Một khi có người đi vào, hắn sẽ nhận ra ngay. Hắn cứ gọi một cuộc điện thoại là lại đổi một sim khác, định vị cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Hơn nữa, khả năng cao là hắn sẽ nhận ra chúng ta nghe lén, khả năng rất cao là sẽ bỏ chạy trước. Hơn nữa, hắn có xu hướng mất lý trí. Nếu làm bừa, không loại trừ khả năng hắn giết con tin. Cục trưởng Thai, chi đội trưởng Đoàn,
Khương Cửu Bình vừa gọi cho tôi nói là một tiếng nữa đến nơi, tìm tôi có việc. Cậu chuẩn bị đi. Vâng. Con trai ngoan, ngay cả mẹ ruột của mình cũng không cần nữa. Nên là tôi về rồi đây. Cậu tôi đâu? A Khố đưa đồ cho ông ta,
Sau đó đổi lấy cậu tôi quay về. Đừng nóng ruột, Na Na. Chú Tư, bên ngoài gió to, vào trong nói chuyện đi. Vật vẫn như cũ mà người đã khác xưa. Người nên chết đều chết hết rồi. Cảnh sát Sở, đây là chỗ của mẹ cậu. Con à, dám ngồi không?
Khó lắm à? ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪ ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪
♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪
♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪
♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪ ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪