[VIETSUB] Vùng Biển Trong Mơ – Tập 2 | Tiêu Chiến & Lý Thấm | WeTV

    =Vùng Biển Trong Mơ= =Tập 2= Anh, họ tới rồi kìa. Đây chính là Tonya à? Anh Xuân Sinh, ở đối diện mình là đại ca của Quách Hắc Tử, tên là Tề Thiên. Em nghe nói vì một cô gái mà anh ta đánh què một tay của tên du côn Lý Thượng Du ở phía Nam thành đấy.

    Không chừng kia chính là cô gái đó. Gần đây có Đội Duy trì trật tự không? Được đấy, đến thật hả? Sao hả? Anh nghĩ tôi không dám đến à? Chuyện mũ mão của chúng ta tạm gác lại đã. Tôi hỏi các cậu chuyện này, trước cửa sân băng có một bức tranh,

    Là đám các cậu dán à? Đúng vậy, là bọn tôi dán đấy. Vậy tôi hỏi thăm các cậu chút, ai tên Diệp Quốc Hoa? Thế nào đây? Dám để lại tên mà không dám đứng ra à? Tôi hỏi lại lần nữa, ai là Diệp Quốc Hoa? Tôi là Diệp Quốc Hoa.

    Cậu là Diệp Quốc Hoa? Cậu vẽ à? Nhìn thấy chưa? Tôi cho cậu biết, cô gái đó là do anh Thiên của tôi dắt đi chơi bời, cậu dám theo đuổi không? Người ta ở đây đấy. Đi đi. Sao thế? Sợ hả? Chính là cậu ta. Tên họ Diệp này

    Cũng thú vị đấy. Anh, ra tay đi chứ. Anh Quốc Hoa, chúng ta phải làm sao? Đi. Anh chính là Tề Thiên à? Các anh làm xằng làm bậy quen rồi, hôm nay lại gây sự, sao hả? Đặt quy tắc đi. Ăn nói kiểu gì đấy? Đối đáp kiểu gì vậy?

    Chỉ ai đấy hả? Có ý gì đây? Các người có ý gì? Giải tán, giải tán đi. Giải tán đi. Giải tán, giải tán đi. Hôm nay có Đội Duy trì trật tự nên không tiện. Ba ngày sau, ba ngày sau ở Ngọ Môn, cậu cứ mặc sức mà hẹn. Đi thôi.

    Chờ đấy. Cứ chờ đấy. Giải tán, giải tán đi. Giải tán đi. Anh Xuân Sinh, anh ta có ý gì? Ba ngày nữa ở Ngọ Môn, chúng ta đi thôi. Được. Linh à, người ban nãy tên gì nhỉ? Diệp Quốc Hoa đúng không? Hai người trượt băng giỏi thật, dính sát vào nhau luôn rồi. Bọn trẻ ở khu tập thể chơi hăng máu thật, nhưng anh bảo bọn nó đợi đấy. Ba ngày nữa, em sẽ dẫn người xông đến xử lý bọn họ.

    Cậu ta không phải Diệp Quốc Hoa. Không phải Diệp Quốc Hoa á? Vậy là ai? Cô muốn biết không? Muốn chứ. Đôi bảy. Đôi mười. Bài đẹp đấy. Anh. Ban ngày, em thấy bọn Tề Thiên ở sân băng, bọn nó đánh nhau với bọn trẻ khu tập thể. Nhìn gì mà nhìn? Anh,

    Anh yên tâm, sớm muộn gì chúng ta cũng có cơ hội xử thằng Tề Thiên ấy. Xuân Sinh. Cơm ở trên bàn nhé, chị đến xưởng đây. Anh, em đi đây. Anh, đừng đánh nhau đấy. Con nhìn xem bây giờ mấy giờ rồi. Ngủ kiểu gì không biết. Con sắp đi mà thằng bé cũng không tiễn. Quốc Hoa. Quốc Hoa. Mẹ, đừng gọi nữa, mẹ để anh ấy ngủ thêm đi. Ngủ tới khi nào? Ngày nào nó cũng thế.

    Cầm theo cái này. Cài khuy vào, cài khuy vào. Bên ngoài lạnh lắm đấy. Con biết rồi. Con hòa thuận với Trần Đào vào, đừng suốt ngày cáu giận. Mẹ, con đi đây ạ. Con đeo găng tay vào. Con biết rồi. Con đi đây mẹ. Ầm ĩ cả buổi,

    Hóa ra khăn choàng đỏ hôm qua là Hạ Hồng Linh à? Thảo nào Tề Thiên đánh cả Lý Thượng Du ở phía Nam thành vì cô ấy. Em nghe nói Tề Thiên ra tay ác lắm. Chỉ một nhát là tay Lý Thượng Du què quặt luôn. Cả người bên cạnh

    Tên Triệu Tiểu Huệ nữa, cô ấy cũng là cô gái có tiếng ở phố Tháp Trống. Cậu quen à? Nói nghe xem. Tôi từng tập chạy bền ở trường Thể dục nửa năm còn gì. Cô ấy ở đội bơi nghệ thuật, có tiếng lắm.

    Ngày nào cũng có người đánh nhau ở cổng trường Thể dục, cách vài bữa là lại lôi dao ra, đa phần là có liên quan tới cô ấy. Cô ấy thích nhất là đàn ông đánh nhau vì cô ấy. Sau này nghe nói là hẹn hò với một tên lưu manh,

    Chắc là tên Hắc Tử đấy. Em thấy Triệu Tiểu Huệ này không phải là một cô gái hiền lành. Hôm qua anh không thấy đàn ông ở sân băng vây quanh cô ấy nhiều thế nào à? Thôi được rồi đấy. Nói chuyện nghiêm túc đi. Xuân Sinh, ý của tôi là

    Ngày kia không thể đi được. Anh Xuân Sinh, có câu người thức thời là trang tuấn kiệt. Chúng ta không thể cứng rắn với chúng được. Như vậy không phải hèn. Xuân Sinh, tôi là người gây chuyện, không thể để cậu gánh được. Càng không thể liên lụy mọi người.

    Có nhận thua cũng phải là tôi nhận. Cùng lắm là bị chửi vài câu thôi, không mất miếng thịt nào đâu. Hoành Quân, cậu nói gì đi. Em nghe anh Xuân Sinh. Anh ấy bảo chịu thua thì chịu thua, nếu anh ấy nhất quyết muốn ra mặt thì em liều mạng.

    Cậu đừng hùa theo chứ. Anh Xuân Sinh, anh nói dứt khoát đi. Các anh em nghe anh cả. Tôi đi mở cửa. Ai thế? Xin chào, Tiêu Xuân Sinh có ở đây không? Có. Anh Quốc Hoa, ai thế? Tôi có việc tìm anh. Việc gì? Nói chuyện riêng đi. Vào phòng đi.

    Anh vẽ bức tranh đấy à? Ngày kia anh đừng tới Ngọ Môn. Tề Thiên sẽ không tới. Sau này anh ấy cũng sẽ không gây rắc rối cho anh nữa. Tôi đảm bảo đấy. Cô đảm bảo? Đúng. Tôi gây chuyện rồi để một cô gái bảo vệ,

    Sau này tôi còn làm ăn gì được nữa? Tôi muốn tốt cho anh thôi. Coi như bỏ qua chuyện này. Ý của cô là muốn tôi nhận thua chứ gì? Có nhận cũng không phải anh hèn. Vậy ý cô là chuyện này cứ cho qua như thế à? Đúng.

    Sao có thể cho qua như thế được? Anh em của tôi trúng tiếng sét ái tình với cô đấy. Ai trúng tiếng sét ái tình với tôi? Ai trúng tiếng sét ái tình với tôi? Là Tiêu Xuân Sinh anh hay là Diệp Quốc Hoa? Đương nhiên là Quốc Hoa.

    Anh nhìn tôi rồi nói lại lần nữa. Tôi nói là anh em của tôi, Diệp Quốc Hoa thích cô. Đứng lại. Cô về nói với Tề Thiên, ngày kia tới Ngọ Môn, anh ta hẹn thêm ai cũng được. Xuân Sinh, chuyện gì thế? Không có gì. Cô ấy tới giảng hòa,

    Bị tôi đuổi về rồi. Nếu mất mặt của Tiêu Xuân Sinh này, tôi sẽ nhận thua ngay. Nhưng tôi không muốn để người khác nói xấu anh em của tôi một câu nào hết. Hơn nữa, không chỉ là chuyện của cậu và Hoành Quân, đám Hắc Tử kia gây bao nhiêu chuyện,

    Cũng phải có người đứng ra chứ. Tóm lại chỉ cần cậu nói một câu, cùng lắm các anh em liều với chúng. Đúng, Xuân Sinh, chúng ta liều với chúng. Em nghe anh đấy. Đợi tin của tôi. Anh có thể không tới Ngọ Môn không? Em thích cậu ta thật à? Anh đánh nhau bao nhiêu trận vì em, em chưa từng cản anh. Tề Thiên, tôi không nợ anh. Từ đầu tôi đã nói là không thích anh. Tôi đi theo anh chỉ để không gây rắc rối thôi.

    Em không thích anh, anh biết chứ. Em cũng rõ anh là người thế nào mà. Tề Thiên anh có chừng mực, anh tuyệt đối không làm chuyện không nên làm. Giày trượt mới có vừa chân không? Vừa lắm. Đồ mới thường hơi khó chịu. Tốt lắm. Anh nghe Tiểu Huệ nói

    Người ta lấy mất bức tranh chân dung của em ở Thập Sát Hải rồi à? Sao đấy, các ông anh? Đêm hôm lại lỏng khớp tay à? Tôi không khám gấp nhé. Tránh ra một bên cho tôi. Cậu Tiêu, hiểu lầm rồi. Anh em tôi tới mời cậu đấy. Mời tôi làm gì?

    Không phải bọn tôi mời. Lý Thượng Du, anh Lý có việc muốn gặp cậu. Lý Thượng Du? Tôi không có khúc mắc gì với anh ta. Không, tuyệt đối không có. Chỉ muốn tìm cậu nói mấy câu thôi. Anh Lý của chúng tôi nói rồi,

    Anh Xuân Sinh là nhân tài mới xuất hiện. Anh ấy ngưỡng mộ đã lâu. Anh ta ngưỡng mộ tôi đã lâu? Anh bảo anh ta tự qua đây, tôi còn việc khác. Thế là cậu không phải rồi. Nói sao thì anh Lý cũng là tiền bối, đúng không? Không rảnh. Tiêu Xuân Sinh,

    Cậu không thể không nể mặt anh Lý. Tôi không có mặt mũi gì với anh ta hết. Vậy thì cậu đừng trách mấy anh em tôi có lỗi với cậu. Hôm nay cậu đi thì đi, không đi cũng phải đi. Anh. Đến rồi à? Lão tứ, ra ngoài trước đi. Vâng.

    Lạnh lắm đúng không? Lại đây sưởi ấm. Hổ lốn à? Thơm quá. Ăn chút đi. Anh ăn phần anh đi. Cô gái đó là sao chổi đấy. Nói ai vậy? Hạ Hồng Linh đó. Đừng nói vậy. Tôi không thích nghe. Có thấy không? Cái tay này của tôi

    Gãy ở chỗ Tề Thiên đấy. Bình thường thì không sao, không biết lúc nào tự dưng lên cơn, cứ lên cơn là không kiểm soát được. Xem này. Hôm nay anh gọi tôi qua đây là để nói mấy chuyện nhảm nhí này à? Đương nhiên là không. Nói đi. Tôi phải

    Báo mối thù này. Đây là chuyện của anh, tùy anh. Chuyện của hai chúng ta. Sao lại thế? Không phải cậu với Tề Thiên hẹn ở Ngọ Môn à? Tin của anh cũng nhạy quá đấy nhỉ? Vô vọng thôi, các cậu không thắng được. Đám con cháu khu tập thể như các cậu

    Bình thường thì hùng hổ, đến lúc cần đụng đao súng thật thì nằm bò. Thường ngày Tề Thiên rất cẩn thận, không có lúc nào đi một mình. Tôi đã để mắt cậu ta hơn nửa năm rồi mà không tìm được cơ hội. Anh muốn tôi hẹn đấu riêng với hắn?

    Thông minh đấy. Sau đó thì sao? Sau đó chúng ta phối hợp trong ngoài, cùng nhau hạ Tề Thiên. Không được. Tại sao? Đó là chơi bẩn. Anh nghe đây cho tôi. Chuyện của tôi là chuyện của tôi. Thù của anh là thù của anh. Đừng có lẫn với nhau, hẹn gặp lại.

    Đợi đã. Cậu nghĩ kĩ chưa? Nếu cậu đồng ý, kẻ thù của cậu sẽ không còn, còn có thêm một người bạn như tôi. Không đồng ý thì ra khỏi cánh cửa này cậu sẽ có thêm một kẻ thù. Cậu đắc tội hết phía Nam, phía Bắc thành,

    Cậu còn sống kiểu gì nữa? Sao hả? Dọa tôi à? Tôi chưa dọa ai bao giờ. Tôi không muốn đắc tội với anh, mà cũng chẳng dám. Nhưng nếu anh nhất quyết làm khó tôi, tôi cũng hết cách. Vả lại, nói đến chuyện kết bạn, tôi không

    Bám víu được người như anh đâu. Hẹn gặp lại. Nể mặt mà không cần. Sao rồi anh? Không nể mặt à? Em đi tìm cậu ta. Rồi, rồi, rồi, được rồi. Cậu nghĩ ở chốn thủ đô như thành Tứ Cửu này có thể để chúng muốn làm gì thì làm,

    Đánh nhau khắp nơi thật đấy à? Tôi nghe nói Đội Duy trì trật tự có một người họ Tống, đúng không? Đi đưa thư cho tôi. Được, ngày mai sẽ đi. Đến đây. Từ từ, từ từ. Cẩn thận bỏng đấy. Thử tay nghề của anh đi. Thật ra hôm nay em ăn xong mới tới. Em muốn đến đây kiếm ngụm rượu thôi. Có rượu đây. Nào. Chỉ mới nửa năm không gặp đã thành đầu bếp rồi. Cũng phải vươn lên chứ,

    Ai lại sống ất ơ mãi được. Tôm khô vào bếp mà yên được à? Lại chẳng bị người ta nấu với bí đao. Ở đây không ai biết Tôm Khô. Tôm Khô, khách quen của nhà đá vang danh Hòa Bình Lý ngày xưa mà không ai biết à? Được rồi, được rồi.

    Đừng nhắc chuyện này nữa. Năm xưa Lương Đông thế nào hả? Người từng nổi danh thành phố Bắc Kinh, không phải giờ vẫn rúc dưới chân tường thành dạy người khác tập võ sao? Sau này anh cứ ở quán ăn nhỏ này à? Cậu trông quán ăn này tầm thường thế thôi,

    Chứ là doanh nghiệp nhà nước, trực thuộc Cục Du lịch thành phố đấy. Cậu hai của anh chả ở Cục Du lịch còn gì, tốn công lắm đấy. Cái tính nóng nảy này của anh, tiệm ăn của các anh cho đánh chửi khách à? Giờ anh của cậu là người thấp kém.

    Không giấu gì cậu, anh vẫn đang trong thời gian thử việc, đi đứng còn sợ đạp chết kiến nữa là. Nếu lại gây chuyện gì để mất việc thì mẹ anh chắc chắn sẽ treo cổ mất. Được rồi, sau bếp bận lắm, anh không ngồi với cậu nữa. Xuân Sinh,

    Hôm nay tìm anh có việc gì à? Anh, không có gì đâu. Em chỉ thấy đã lâu không gặp nên muốn đến uống vài ly với anh. Hạ Minh, nhanh lên đấy. Đến đây. Xuân Sinh, anh biết cậu có chuyện, đã truyền khắp thành Tứ Cửu rồi kìa. Chuyện gì chứ,

    Em thật sự không sao đâu anh, anh đừng nghe họ bịa đặt. Không phải anh đang ra vẻ đáng thương với cậu. Sau này anh thật sự không giúp được cậu nữa đâu. Anh sợ rồi. Mấy anh em ngày xưa người thì bị bỏ tù, người thì bị thương,

    Từ lâu đã chẳng còn như xưa nữa. Hạ Minh, làm gì đó hả? Thầy gọi anh cả buổi rồi kìa. Nói anh ta đợi một lát đi. Người anh em, nghe anh khuyên một câu này. Nhận thua đi, không mất mặt đâu, dù sao đến cuối cùng cũng phải thừa nhận thôi.

    Cũng phải thừa nhận ư? Với ai chứ? Với cuộc đời. Mọi người đã đi hỏi chưa? Đã hỏi vài người, người ta vừa nghe đối phương là Tề Thiên thì ai cũng sợ. Được. Ai cũng nói Tề Thiên ra tay quá ác, những người khác vừa thấy là người của khu tập thể thì đều nhường bước,

    Chỉ có Tề Thiên là chuyện gì cũng dám làm. Em thấy chúng ta đừng dính vào việc này nữa. Cô ấy là người của Tề Thiên mà còn đi khắp nơi trêu ghẹo người khác. Nói ai đi khắp nơi trêu ghẹo người khác hả? Chẳng phải em cũng…

    – Ăn nói với anh Quốc Hoa kiểu gì đấy? – Anh Quốc Hoa, cậu ấy không có ý đó đâu. Em không có ý đó, – anh xem anh cuống lên cái gì chứ? – Được rồi. Anh biết chuyện này bắt nguồn từ anh, đã làm liên lụy đến các anh em,

    Vừa giúp anh thương lượng, vừa giúp anh tìm người. Anh nói thẳng ở đây luôn, – anh… – Cậu nói thẳng gì vậy? – Anh Xuân Sinh. – Anh Xuân Sinh. Tôi đi tìm Tề Thiên, bảo anh ta đặt quy tắc. Dù là gì thì tôi cũng sẽ chấp nhận.

    Sau này chúng ta đừng ai gặp Hạ Hồng Linh nữa. Chuyện này không tệ như mọi người nghĩ đâu, tôi tự có tính toán. Người khác không muốn đến thì chúng ta cũng đừng ép buộc. Không sao đâu anh. Mấy giờ ở Ngọ Môn? Em sẽ thông báo với các anh em.

    Đám nhóc này đang đêm mà đến đánh nhau. Chúng ra tay là thu lưới ngay, bắt quả tang luôn. Anh, đã giờ này rồi mà vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Có phải chúng ta bị chơi không? Cậu nói xem, không phải là thằng nhóc Xuân Sinh kia sợ rồi chứ?

    Không thể nào. Chẳng phải bình thường thằng đó trâu bò lắm à? Anh, đến rồi kìa. Đến một mình. Giỏi đấy. Sao lại chỉ có mỗi một người? Người đâu? Không có ai. Anh Tề, kéo bè đánh nhau thì tôi nhận thua. Chuyện gì thế này? Hóa ra

    Nghe nói rằng anh Tề ở đây nên không dám đến. Vậy cậu nói xem chuyện của chúng ta phải xử lý thế nào? Dù sao cũng đâu thể chỉ một câu nhận thua của cậu là xong chuyện được. Tôi nhận thua nếu kéo bè đánh nhau, nhưng cá nhân tôi thì không.

    Cậu có ý gì? Hôm nay tôi đến đây một mình là để tỏ thái độ. Tôi muốn đánh tay đôi với anh Tề. Dù là đấm bốc hay đấu vật thì anh cứ quyết định, chắc chắn tôi sẽ không nói không. Nhưng nếu tôi thắng

    Thì tốt nhất là các anh hãy ngoan ngoãn một chút cho tôi, từ nay về sau không được đi khắp nơi gây chuyện rắc rối nữa. Đánh thế nào, anh nói một câu đi. Thằng nhóc này, cậu nghĩ gì vậy hả? Để tôi xem

    Hôm nay ai dám đụng vào anh em của tôi. Thế này lại là sao nữa? Anh Tề, anh đợi tôi hỏi rõ ràng đã, tôi không gọi họ đến. Anh Xuân Sinh, anh muốn một mình gánh vác chuyện này nhưng bọn em sẽ không làm như vậy. Đúng đó Xuân Sinh.

    Anh báo với bọn em hai thời gian khác nhau là vì muốn tự giải quyết chuyện này, đúng không? Lý Thượng Du đã nói với bọn em lâu rồi. Lý Thượng Du? Đúng. Anh, cũng phải nói đến anh đấy. Có phải anh đã biết thời gian của hai nhóm này

    Không trùng nhau từ trước không? Cậu cứ chờ mà xem. Anh Tề, anh cũng nghe thấy rồi đấy, tôi thật sự không gọi họ đến, là Lý Thượng Du giở trò trong chuyện này. Anh ta có ý đồ gì thì anh biết rõ nhất. Tiêu Xuân Sinh,

    Tôi nhận ra cậu rất biết cách vờ vịt đấy. Có liên quan gì đến Lý Thượng Du chứ? Cậu muốn tìm người dọn dẹp hậu quả thì có phải nên tìm người nào ra dáng một chút không? Tôi vờ vịt cái gì chứ? Cậu nói xem. Anh ăn nói kiểu gì đấy?

    Cứ nói thế đấy. Khu tập thể mấy người giở trò lừa gạt. Chúng tôi giở trò lừa gạt? Đã nói là cùng đến, đúng không? Các anh em, chào hỏi chúng nó đi. Chào hỏi đi. Chào hỏi đi. Chuẩn bị lên đấy. Khoan đã. Khoan đã. Anh Tề,

    Tôi biết chuyện này không thể giải thích rõ ngay. Anh không tin tôi, nếu là tôi thì tôi cũng không tin. Nhưng đây là chuyện của hai chúng ta, có thể để hai chúng ta tự giải quyết không? Nếu các anh em đã đến đây cả

    Thì coi như làm chứng cho trận đấu tay đôi của chúng ta đi. Được chứ? Anh, đừng nói nhảm với cậu ta nữa, xử đi. Tất cả nghe rồi đấy, đừng ai ra tay. Vậy thì chúng ta cứ làm theo quy tắc cũ. Đầu, mặt, cổ, ngực, bụng, hai bên hông,

    Tuyệt đối không được đụng vào những chỗ hiểm này. Nếu có án mạng, phải ngồi tù, ăn kẹo đồng thì tự chịu, tiền chữa trị tự lo. Nếu không chịu được, thấy sợ thì hô dừng, bắt buộc dừng tay. Chúng ta lên đi. Đợi thêm một lát. Anh Đông.

    Là anh Lương Đông thật kìa. Sao anh Đông lại đến đây? Sao anh ta cũng biết tin? Ai tên Trần Hoành Quân? Em. Là em. Anh đã đội cái mũ lông cừu này nhiều năm rồi, tuy đã hơi cũ nhưng đây là mũ Ushanka xịn, đồ tốt đấy. Anh nghe nói

    Người anh em của anh hất mũ của cậu. Anh đền cho cậu. Được chứ? Anh Lương, anh làm gì vậy? Im đi. Tề Thiên là một cậu em anh quen ngày trước. Giờ đây đàn em của cậu ấy đánh người hất mũ, là người có lỗi trước.

    Nhưng kiểu gì thì cậu ấy cũng là người có máu mặt tại thành Tứ Cửu, tuổi trẻ hiếu thắng, cậu nói cậu ấy cúi mình nhận sai với cậu thì cậu ấy không thể vứt thể diện được. Người Bắc Kinh chúng ta luôn có câu trọng quy củ, trọng thể diện.

    Thế này đi, hôm nay anh bất chấp cái mặt già này, mong cậu nể mặt. Hôm nay là anh em của anh làm không đúng, người làm anh như anh phải đứng ra giúp cậu ấy xử lý chuyện này. Chuyện này coi như đã xong, được chứ? Anh Đông, em nghe lời anh.

    Em có thể có ngày hôm nay tại thành Tứ Cửu cũng là nhờ anh dẫn dắt, anh đã mở miệng thì em sẽ không nói gì nữa. Sao nào, không được à? Có vẻ thể diện của anh chưa đủ lớn rồi. Anh Đông, chúng em xin nhận tấm lòng của anh.

    Anh là đàn anh của chúng em, anh như vậy thì chúng em không dám nhận. Có gì mà không dám nhận chứ. Anh nên đứng ra ngăn chặn từ lâu rồi. Nhưng cậu với Thiên đều là người có tiếng tại thành Tứ Cửu. Cậu nói xem, đã trưng khí thế ra đó,

    Ai mà phanh lại trước thì nghĩa là nhận thua. Thế này đi, chuyện này coi như bỏ qua. Đám anh em của Thiên, có anh ở đây thì chẳng ai dám nói một chữ không. Được không? Anh Đông, nếu anh đã đứng ra giảng hòa

    Thì đám con cháu khu tập thể bọn em cũng sẽ trọng quy củ, trọng thể diện. Anh làm việc ngay thẳng, hiểu lí lẽ, rất công bằng, là tiền bối của nhóm chúng em, Tiêu Xuân Sinh em bội phục. Chuyện hôm nay của em và anh Tề, phía Tiêu Xuân Sinh em

    Coi như đã chấm dứt. Phải không các anh em? Chấm dứt. Đến lúc rồi đấy, lên. Xông lên. Lương Đông, may mà anh có mặt, không thì thủ đô lại xảy ra một vụ án đẫm máu. Đội trưởng Cao, không ngờ lại làm phiền đến anh. Anh đã ra mặt

    Thì tôi có thể ngồi không ở đó à? Đội trưởng Cao, anh có cần phải như vậy không? Huy động nhiều người thế này là muốn làm gì vậy? Cậu nói nhảm gì thế hả? Tôi hỏi các cậu đấy. Hơn 200 người đến Ngọ Môn làm gì vậy? Đồng chí cảnh sát,

    Chẳng phải gần đây đang tiến hành giáo dục chủ nghĩa yêu nước sao? Nhóm chúng tôi tập trung ở đây là để đợi… đợi trời sáng, xem thượng cờ. Xem thượng cờ? Vậy mà cậu cũng bịa ra được. Thật sự là như vậy mà. Phải không các anh em? Phải.

    Các cậu thì sao? Đều đến xem thượng cờ à? Đúng thế. Chúng tôi đã hẹn nhau buổi sáng xem thượng cờ. Phải không hả? Phải. Hô hào cái gì? Còn phải khen các cậu nữa đấy à? Lục soát họ đi, xem có mang vũ khí không. Vâng. Lục soát kỹ vào.

    Không có, không có, không có. Chơi cũng được đấy. Không cần nói gì nữa. Cậu, cậu, theo tôi về đồn viết biên bản, những người khác thì giải tán. Đừng có kiếm chuyện để bị bắt, mau giải tán đi. Anh Tề, mời. Đi thôi. Bảo họ nhanh chóng giải tán đi.

    Giải tán, giải tán, giải tán. Giải tán, giải tán hết đi. Giải tán, giải tán, giải tán. – Giải tán, giải tán, giải tán. – Đi. Về thôi. Đi. Đi, đi, đi. Được, giải tán, giải tán thôi. Đi mau, đi mau. Giải tán, giải tán thôi. Mau giải tán đi, giải tán.

    May mà chỉ là viết biên bản, hơi trắc trở nhưng không việc gì. Hôm nay để an ủi các cậu. Nào. À quên mất. Tôi quên một món canh. Hôm nay tôi đã mua hai hào nhân thịt ở cửa hàng thức ăn, nấu cho các cậu món canh miến thịt viên cải thảo,

    Cũng nên múc ra rồi. Anh Đông, bằng này đồ ăn cũng đủ rồi, anh đừng bận rộn nữa. Thêm món canh thôi mà. Anh Đông, em nói này, chỉ có hai hào nhân thịt thôi, anh đừng bưng lên nữa. Thằng nhóc này, có thịt ăn là tốt lắm rồi.

    Đi lấy ít nước nóng để hâm nóng rượu đi. Trời lạnh thế này, uống rượu lạnh hại dạ dày lắm. May mà cậu nhắn trước với tôi, không cho tôi mang vũ khí, không thì chúng ta đều phải vào tù. Tôi chỉ không muốn làm to chuyện quá thôi.

    ♪Anh gieo hạt giống bên bờ biển♪ ♪Mong mỏi dáng vẻ nó trưởng thành♪ ♪Ánh nắng ấm áp che chở cây đâm chồi♪ ♪Trổ hoa trong ánh nước lấp lánh♪ ♪Trong mơ anh tìm thấy chiếc kẹp sách♪ ♪Trên ấy viết câu chuyện màu xanh♪ ♪Trong câu chuyện có bóng dáng của chúng ta♪

    ♪Em kể, anh nghe♪ ♪Mong tháng năm dịu dàng với em♪ ♪Khói lửa nhân gian không thấy bụi trần♪ ♪Mong tương lai hào phóng với vùng biển nơi anh♪ ♪Cùng ngắm triều xuống triều dâng♪ ♪Mong nhiệt tình sưởi ấm hết thảy đợi chờ♪ ♪Rơi lệ, mỉm cười và thủ thỉ kể lại♪

    ♪Mong thế giới vẫn rực rỡ như xưa nay♪ ♪Ánh sáng xanh thẳm trải lên vùng biển ấy♪ ♪Mong tháng năm dịu dàng với em♪ ♪Khói lửa nhân gian không thấy bụi trần♪ ♪Mong tương lai hào phóng với vùng biển nơi anh♪ ♪Cùng ngắm triều xuống triều dâng♪

    ♪Mong nhiệt tình sưởi ấm hết thảy đợi chờ♪ ♪Rơi lệ, mỉm cười và thủ thỉ kể lại♪ ♪Mong thế giới vẫn rực rỡ như xưa nay♪ ♪Ánh sáng xanh thẳm trải lên vùng biển ấy♪ ♪Anh gieo hạt giống bên bờ biển♪ ♪Mong mỏi dáng vẻ nó trưởng thành♪

    ♪Ánh nắng ấm áp che chở cây đâm chồi♪ ♪Trổ hoa trong ánh nước lấp lánh♪ ♪Trong mơ anh tìm thấy chiếc kẹp sách♪ ♪Trên ấy viết câu chuyện màu xanh♪ ♪Trong câu chuyện có bóng dáng của chúng ta♪ ♪Em kể, anh nghe♪ ♪Em kể, anh nghe♪