Nam Dương Nữ Nhi Tình Tập 02 | Phim Tình Yêu Trưởng Thành Của Phái Nữ | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nam Dương Nữ Nhi Tình] [Tập 2] Cô A Quý đó hung dữ thật đấy. Mình thật không hiểu nổi. Sao đã tới Tinh Châu rồi mà vẫn không gặp được người tốt thế? Cậu xem cậu nói kìa. Cậu quên cô Bạch kia rồi à?
Bèo nước gặp nhau thôi mà người ta đã giúp cậu như thế. Không phải người tốt thì là gì? Cô ấy vì người không quen biết cũng chịu rải tiền. Chắc chắn là thiên kim tiểu thư của gia đình giàu có. Người có thân phận như thế rất thích làm người tốt.
Mục đích là để người khác đều biết ơn cô ấy, kính trọng cô ấy, sau này mới có cơ hội gả tới nhà có tiền hơn nữa. Nói như là cậu rất hiểu tâm tư của tiểu thư nhà giàu vậy. Thì cũng đều có một mũi hai mắt thôi mà.
Mình trông cũng không tệ, chỉ là bố không tốt bằng bố người ta, mẹ không tốt bằng mẹ người ta. Vậy nên lúc này không biết người ta đang ở đâu ăn sơn hào hải vị gì đó. Mình thì chỉ có thể ở trên nóc nhà và bát cơm khô. Số phận
Thật là bất công với Hà Tiểu Thiền mình. Cậu còn nói số phận không tốt à? Ít nhất cậu có bố có mẹ, có ăn có mặc. Từ nhỏ tới lớn chưa từng tệ bạc với cậu. Cậu biết có bao nhiêu người đến cơm cũng không có mà ăn không?
Bố còn khỏe, mẹ không bị bệnh. Thế mà hôm nay cậu còn nói dối như thế được. Mình không nói như thế chúng ta có được ở lại không? Đêm nay ngủ ngoài đường à? Được rồi, Thiên Tình. Nếu chúng ta đã tới Tinh Châu thì cậu cũng phải thay đổi
Cái tính thẳng thắn này đi. Có lúc dùng chút đầu óc còn có ích hơn dùng sức lực. Dù sao mình cũng coi cậu là chị gái ruột, nếu không mình cũng không theo cậu tới Nam Dương đâu. Bầu trời đêm của Tam Thủy chúng ta không sáng như này.
Cậu nhìn vùng đèn sáng kia đi. Đẹp biết mấy. Thật giống sao trên mặt đất. Thảo nào gọi là Tinh Châu. Bên đó chắc đều là những căn nhà tốt nhỉ. Có một ngày mình cũng muốn sống trong đó. Chỉ nằm mơ giữa ban ngày thôi thì có ích gì. Mình lại thấy
Vẫn là nhà mình tốt hơn. Chúng ta tới Nam Dương là để kiếm tiền đến nơi đến chốn. Kiếm đủ rồi sẽ quay về. Mình còn muốn xây một căn nhà to hơn đẹp hơn cho bố mình. Cả đời này của ông ấy toàn xây nhà cho người khác,
Bản thân thì lại sống trong căn nhà như túp lều. Được rồi, đừng đau lòng nữa. Cậu phải tin tưởng hai chúng ta. Âu Dương Thiên Tình và Hà Tiểu Thiền cùng nhau tới Tinh Châu, Nam Dương tìm kiếm cuộc sống tốt hơn. Tiền đề của tìm kiếm cuộc sống tốt hơn là
Chúng ta phải ăn no bụng để làm việc. Nếu không ngày mai tới công trường cậu tha hồ mà hối hận. Mình không sợ đâu. Hà Tiểu Thiền mình đây có Âu Dương Thiên Tình bảo kê, không sợ gì cả. Cậu đúng là không biết xấu hổ. Cậu ăn đi.
♫ Ánh trăng sáng chiếu rọi đất trời ♫ ♫ Bé tôm ngoan ngoãn ngủ đi nào ♫ ♫ Sáng mai bố phải bắt tôm cá rồi ♫ ♫ Mẹ phải đan lưới tới khi trời sáng ♫ Cô gái này hát hay thật đấy. ♫ Bé tôm mau lớn nhé ♫
♫ Chèo thuyền thả lưới rất lành nghề ♫ ♫ Ánh trăng sáng chiếu rọi đất trời ♫ Thất cô nương. ♫ Bé tôm ngoan ngoãn ngủ đi nào ♫ Không muốn ăn ạ? Em xuống dưới lầu lấy cho chị bát mì sợi nhé. Bác chủ quán mì sợi nói rồi.
Hôm nay nước dùng rất ngon. Bài hát này ♫ Sáng mai mẹ phải vội đi cấy rồi ♫ Tú Hòa cũng biết hát. Thực ra Tú Hòa ♫ Bố chăn trâu lên sườn núi ♫ là em họ tôi. Tôi chưa từng nhắc tới là sợ các chị em
♫ Bé tôm mau lớn nhé ♫ sẽ thấy tôi thiên vị. Thất cô nương. Chị cũng đừng quá lo lắng. Tú Hòa chỉ là nhất thời nghĩ không thông thôi. ♫ Giúp bố đi chăn trâu chăn dê ♫ Tinh Châu này cũng không lớn. Em nhất định sẽ tìm được cô ấy.
Tới lúc đó em sẽ nghiêm túc nói chuyện với cô ấy, để cô ấy biết được ý tốt của chị. Nghĩ thông rồi ♫ Ánh trăng sáng chiếu rọi đất trời ♫ cô ấy sẽ quay về thôi. Đã tháo khăn xếp đỏ rồi, có quay về
Cũng không cho nó bước vào cửa Đậu Phụ Trang. Anh Tuyết Đình, anh nhìn đi. Mặt trăng này đúng là vừa to vừa tròn. Đúng là tròn thật đấy. Đúng thế. Đẹp quá. Đêm trăng tròn vốn dĩ nên là thời khắc đoàn viên. Tiếc là anh cả đã không còn nữa.
Anh Tuyết Đình. Anh đừng than ngắn thở dài nữa. Tuy anh cả không còn nữa, nhưng vẫn còn có em mà. Đúng thế. Em gái nhà họ Kim đã là cô gái trưởng thành rồi. Anh Tuyết Đình, anh nhìn chiếc váy này của em đi. Đẹp không? Em mặc rất đẹp đó.
Đây là hàng mới phải nhờ người đem từ Hồng Kông về đó. Kiểu dáng cực thời thượng luôn. Em biết là anh sẽ thích mà. Vậy anh thấy kiểu tóc này của em thế nào? Em gái nhà họ Kim xinh đẹp như này để kiểu tóc nào cũng đẹp hết.
Sao đột nhiên lại thấy buồn ngủ nhỉ? Em gái nhà họ Kim, em ở phòng nào? Anh đưa em về, nghỉ ngơi sớm đi. Em vẫn chưa buồn ngủ đâu. Anh Tuyết Đình. Anh muốn đưa em về phòng à? Châu Âu các anh bây giờ đều sống thoáng như này à?
Tuy hai chúng ta là thanh mai trúc mã nhưng em là thục nữ đó. Sao… sao thế? Ở đó có ma. Có người à? Ai đang ở đó? Đừng sợ. Là người. Cô là ai? Sao đi đường không phát ra tiếng thế? Nghe lén à? Tôi không ngủ được
Ra đây hít thở không khí. Không ngờ lại gặp được hai vị, sợ quấy rầy nên đứng yên đó luôn. Thật sự xin lỗi. Vẫn quấy rầy rồi. Tiểu thư này, cô là? Anh mặc kệ cô ta đi. Dọa người ta sợ chết khiếp. Anh Tuyết Đình, anh đưa em về phòng đi.
Có phải tôi từng gặp cô không? Đâu có. Ở trên tàu, hành lý của tôi đã làm phiền cô chụp ảnh. Xin lỗi cô nhé. Phí cuộn phim của cô rồi. Tôi nhớ ra rồi. Chúng ta đi cùng một con tàu tới Tinh Châu. Bây giờ lại gặp cô ở nhà tôi.
Đúng là có duyên. Xin hỏi quý danh của cô. Tôi họ Bạch, Bạch Vi, gia sư của cậu chủ nhỏ. Tôi tên là Lục Tuyết Đình, chú ba của cậu chủ nhỏ. Chào cậu ba. Hôm nay tôi còn nghe chị dâu hai nói đã tìm cho Triển Nguyên một gia sư
Kèm thêm tiếng Anh. Cô cũng từng du học ở châu Âu à? Đúng. Cô học chuyên ngành gì thế? Cậu ba, cô Kim… Mặc kệ cô ấy, hay ghen lắm. Từ nhỏ đã như thế. Tôi học Chuyên ngành Kiến trúc. Thực ra tôi không có hứng thú với chuyên ngành này cho lắm.
Nhưng nhà chúng tôi là công ty xây dựng nổi tiếng nhất Tinh Châu. Người nhà bảo tôi học tôi cũng hết cách. Nếu cô Bạch cũng không ngủ được vậy chúng ta… cùng đi dạo nhé? Sao hôm nay em gái em lại ở nhà anh? Ngày nào anh cũng không ở nhà,
Đến người trò chuyện cùng em cũng không có. Thật sự rất buồn chán. Để con bé qua đây ở cùng em mấy ngày. Thế sao con bé lại ăn mặc như thế? Như nào? Giống như con cá vàng lớn vậy, làm anh chói hết cả mắt. Thế thì anh đừng nhìn con bé,
Nhìn em là được rồi. Đừng tưởng anh không biết nhà họ Kim các em đã nhắm trúng nhà họ Lục bọn anh rồi. Con gái nhà họ Kim người nào người nấy đều muốn đưa tới nhà họ Lục bọn anh đúng không? Thân càng thêm thân không tốt à? Không tốt.
Cô em gái này của em đầu óc ngớ ngẩn, em không biết à? Nói gì đó? Tiếp đi. Chị. Chị. Em làm gì vậy? Con… con bé làm gì thế? Chị đuổi cái cô gia sư kia đi cho em. Đi luôn bây giờ. Bích Hoa. Em như này còn ra thể thống gì?
Anh Tuyết Đình vốn định đưa em về phòng. Nhưng vào lúc mấu chốt cô Bạch Vi kia chạy ra quyến rũ anh ấy. Hai người gặp mặt liền nói là có duyên, còn liếc mắt đưa tình. Đúng là tức chết đi được. Bạch Vi? Ai thế? Là gia sư
Em mời cho Triển Nguyên. Bà Mạch ở Thượng Hải giới thiệu cho em đấy. Hôm nay vừa mới tới. Đi đi, đi đi. Bích Hoa, hôm nay muộn quá rồi, em về ngủ trước đi. Có chuyện gì ngày mai nói sau. Không được.
Chẳng phải bây giờ nhà họ Lục do chị quản lý sao? Bây giờ chị bảo cái cô Bạch Vi kia cuốn gói biến đi cho em. Càng ngày càng vô lý. Lão phu nhân đã ngủ rồi em còn gào khóc như này. Có chút dáng vẻ của tiểu thư khuê các nào không?
Chị, chị quát em. Tiếng gì thế? Là gõ chiêng. Đây là đang gõ chiêng à? Nửa đêm nửa hôm sao lại có người gõ chiêng nhỉ? Ả tới rồi. Nhất định là ả tới rồi. Lão phu nhân, người nói ai vậy ạ? Còn ai vào đây nữa. Nhất định là yêu nữ
Biết hạ thuật giáng đầu kia. Ngày này bốn năm trước ả đã hại con trai ta. Ta không thể khiến ả đền mạng, ả còn không chịu buông tha. Vào ngày này mỗi năm ả đều tới quậy phá. Ả không muốn để ta sống nữa mà. [Đại Gia Bá Thiên Thu]
[Nhị Gia Bá Thiên Thu] Đây là… Đây là Du Thần, một tập tục của địa phương. Hôm nay lúc vừa xuống tàu tôi đã gặp được trên đường. Du Thần? Nhưng nửa đêm nửa hôm tuần du tới cửa nhà anh cũng là tập tục địa phương à? Hắc Bạch Vô Thường?
Tôi bảo này, đầu óc các người có vấn đề à? Nửa đêm nửa hôm chạy tới cửa nhà người ta làm gì? Oan gia trái chủ. Lui. Muốn đánh nhau à? Bạch Thiên Nữ tuần du qua đây, ma quỷ tránh đi. Bích Hoa. Chị. Chúng ta không thể lui,
Lui rồi chẳng phải thành quỷ luôn sao? Còn ra thể thống gì nữa. Anh Tuyết Đình còn ở phía sau kìa. [Bạch Thiên Nữ Xuất Du] Bạch Thiên Nữ Tinh Châu? Thần cai quản việc thưởng phạt. Nghe nói chuyên bảo vệ phụ nữ khỏi bị ức hiếp. Phụ nữ không bị ức hiếp?
Giả thần giả quỷ, ức hiếp người khác quá đáng. Nam Lan, chị cút ra đây cho tôi! Nam Lan! Cút ra đây! Nam Lan? Bạch Thiên Nữ trong kiệu tên là Nam Lan. Cũng là chị dâu cả của tôi, mợ cả trước đây của nhà họ Lục. Liên tiếp ba năm rồi.
Ngày này mỗi năm chị đều gây rối ở cửa lớn nhà họ Lục chúng tôi. Hôm nay tôi sẽ cho chị thấy sự lợi hại của tôi. Xông lên cho tôi. Giết người đền mạng. Tuyết Tiều. Tất cả nghe kỹ cho tôi. Đập nát kiệu tôi sẽ thưởng tiền. Xông lên cho tôi.
Sao nào? Ai lập công đầu, đập nát kiệu thì chiếc đồng hồ vàng này sẽ là của người đó. Xông lên! Chị cầm súng hù dọa ai đó? Chị có bản lĩnh bắn chim, chị bắn tôi một phát xem nào. Đừng nổ súng, Nam Lan. Không được gọi tên ta.
Đã lên kiệu thần, ta chính là Bạch Thiên Nữ. Ngươi xúc phạm xa giá của thần chết chưa hết tội. Đừng nổ súng, đừng nổ súng. Tuyết Tiều. Đừng nổ súng. Chúng ta từng là chị em dâu, chị nể mặt tôi chút đi. Tôi biết giữa chị và Tuyết Tiều
Có chút hiểu lầm. Nhưng chị cũng không đến mức giết người chứ. Cô muốn đỡ đạn thay hắn à? Tại sao không tới phía trước hắn mà đỡ? Lục Tuyết Tiều, đây chính là kết cục của việc ngươi không đối xử tử tế với phụ nữ. Lục Tuyết Tiều,
Không ai nhặt xác thay ngươi đâu. Chị. Đợi đã. Anh Tuyết Đình. Chị dâu cả. Em út, là em à? Là em. Có phải em cao lên nhiều quá chị không nhận ra nữa không? Chị dâu cả. Chị bỏ súng xuống trước đi. Đều là người một nhà mà,
Cần gì phải thế này. Ai là người một nhà với các người. Những gì nhà họ Lục nợ chị sớm muộn gì cũng phải trả lại gấp bội. Thần khởi hành, mau tránh đi. Đi thôi. Bao nhiêu năm không gặp chị dâu cả vẫn đẹp như thế.
Vẻ đẹp khiến người khác sợ hãi. [Chị ấy từng giết người.] Chỉ có hung thủ mới có ánh mắt như thế. Dậy thôi, dậy thôi. Mau lên. Ngây ra đó làm gì? Mau dậy đi. Mau lên, mau lên. Tiểu Thiền, Tiểu Thiền. Mau dậy đi. Hà Tiểu Thiền. Mau dậy đi. Mau lên.
Trời vẫn chưa sáng mà. Mình ngủ thêm một lúc. Vậy cô tới Nam Dương làm gì? Cô ở lại nhà để mẹ cô ôm cô ngủ chẳng phải ngủ ngon hơn sao? A Quý. Họ mới tới, em bớt nói vài câu đi. Người mới tới ngủ không đủ,
Mấy hôm nữa là quen thôi. Đêm qua người hát trên nóc nhà là ai vậy? Xin lỗi. Có phải đã làm ồn tới mọi người không? Đâu có. Là em hát à? Giọng em hay, lát nữa lúc chị hát em nghe cho kỹ. Học được rồi
Sau này hát dẫn cho mọi người hát theo. Hát gì thế? ♫ Một gấp che nắng chiếu vào mặt ♫ ♫ Một gấp che nắng chiếu vào mặt ♫ ♫ Hai gấp chắn mưa hắt vào đầu ♫ ♫ Hai gấp chắn mưa hắt vào đầu ♫
♫ Ba gấp kiếm thêm nhiều đồng bạc ♫ ♫ Ba gấp kiếm thêm nhiều đồng bạc ♫ ♫ Kiếm thêm nhiều đồng bạc mang về nhà ♫ ♫ Cả nhà hưng thịnh phúc ngập tràn ♫ Cảm ơn chị Anh. Em cũng xong rồi. Em ấy à, bước đầu tiên đã không gấp đúng.
Đưa đây, chị dạy em. Liệu có làm lỡ công việc không? Không đâu. Chỉ cần có người mới đến buổi sáng đều sẽ dành ra thêm chút thời gian. Nào. Chị gấp thêm hai lần nữa. Hai em nhìn cho kỹ nhé. Người này tám phần sẽ học được. Người kia ấy mà,
Ngón tay dính hết vào nhau rồi. Cô ta mắng mình. Cậu được rồi đó. Mau tập trung học gấp khăn xếp với chị Anh đi. Ngón tay dính cả vào nhau chẳng phải thành vịt luôn rồi sao? Đi theo đi. Từ từ thôi. Cảm ơn. Cầm cẩn thận.
Hôm nay có chị em mới đến, không thể không nói thêm vài câu. Đã đội khăn xếp đỏ các em chính là bộ mặt của các chị em Tam Thủy. Tới công trường dốc hết sức, không lười biếng. Chúng ta đừng khiến Thất cô nương mất mặt. A Linh nói không đúng.
Không phải đừng khiến tôi mất mặt là đừng khiến bản thân các cô mất mặt. [Đậu Phụ Trang] Đợi chút nhé. To thật đấy. Đây chính là công trường à? Công trường này lớn thật đó. Chị Linh. Tòa nhà này sẽ xây cao tới mức nào vậy? Mười hai tầng. Mười hai tầng?
Cao quá! Có thể xây nhà cao như thế à? – Em còn chưa từng nghe nói cơ. – Đúng thế. Tòa nhà này tương lai sẽ là tòa nhà cao nhất Tinh Châu. Nếu bố mẹ mình biết mình tới Tinh Châu xây tòa nhà 12 tầng
Hai người họ chắc chắn sẽ sợ tới mức không ngủ được. Nếu bố mình biết chắc chắn ông ấy sẽ khen mình giỏi. Bố mình làm việc ở công trường cả đời chưa bao giờ xây tòa nhà cao như này. Đợi tòa nhà này xây xong
Mình nhất định sẽ chụp một tấm ảnh mang về cho bố mình. Chị Linh. Tòa nhà cao như này chủ thầu là ai thế? Nghe nói chủ thầu chính là người Anh. Người Anh đó. Chủ thầu thứ hai là nhà họ Lục, công ty xây dựng nổi tiếng của Tinh Châu chúng ta.
Vậy các chủ thầu sẽ tới công trường chứ? Chủ thầu chính chắc chắn sẽ không tới đâu. Cho dù có tới chúng ta cũng không gặp được. Người quản lý công trường là nhà thầu nhà họ Dư. Ở Tinh Châu cũng rất nổi tiếng. Lão gia nhà họ Dư
Tháng trước đã về Penang rồi. Bây giờ do cậu Dư quản lý. Bọn chị đều gọi họ là cậu chủ nhỏ. Anh nhìn kìa. Cô này trông cũng xinh. Gầy quá rồi. Vẫn là cô kia tốt hơn. Trông khỏe mạnh chắc chắn dễ sinh nở. Cũng ghê gớm phết đấy.
Nhìn cái này đi. Chị Linh. Có người mới à? Cô dâu bỏ khăn trùm đầu xuống rồi. Người đẹp. Sao phải làm công việc nặng nhọc chứ? Gả cho anh, anh nuôi em. Về nhà nuôi mẹ anh đi. Bớt ở đây lợi dụng tôi đi. Biến! Thiên Tình. Hung dữ thế.
Đừng để ý đến họ. Chúng ta đi, bớt nói lại. Nắng ở Nam Dương độc lắm. Cứ phơi nắng mãi cô em Tam Thủy rất nhanh sẽ biến thành bà cô Tam Thủy thôi. Muốn lấy chồng thì lấy sớm chút. Nếu không không ai thèm đâu.
Lấy chồng sớm đi. Lấy chồng sớm đi. Không ai thèm đâu. May mắn thuận lợi chán. Gã đàn ông đáng ghét đó nói không chuẩn đâu. Tôi không cần sợ đâu. Cùng lắm thì tôi sẽ quay về. Dù sao tôi có người đợi mà. Tôi xem cô dám không về không.
Tiểu Thúy tôi tới Tinh Châu chính là để thay đổi vận mệnh. Từ nay về sau thuận buồm xuôi gió, vinh hoa phú quý. Khăn xếp đỏ của em là chị đội giúp em, sao lại rơi chứ? Có phải em kéo tóc ra ngoài không? Trán em trống trơn không đẹp ạ.
Bài hát lúc sáng em không nhớ một chữ nào cả. Đội khăn xếp đỏ là để che nắng, cản mưa gió chứ không phải để em xinh đẹp. Mau đội lên đi. Không được để tóc ở bên ngoài. Xin lỗi chị Linh. Em đội giúp cậu ấy. Được. Đưa đây. Đi thôi.
Đi nào. Đi nào. Tất cả các chị em mới tới lát nữa đi theo A Anh. Cô ấy là người dẫn đội của các em. Vâng. Các chị em. Các em cứ đi theo chị nhé. Chị đi thế nào các em đi thế đó. Người tiếp theo. Chị Kim Chi.
Bên Khăn Xếp Đỏ lại có người mới rồi. Tới một lúc tận mười mấy người. Các cô lấy đâu ra lắm lời thừa thãi thế. Mắt tôi đâu có mù, nhìn thấy được. Làm việc đi. Khi lên cầu thang đừng ham nhanh. Đi bước nào chắc bước đó. Phải đi vững vào.
Đi nào. Cảm ơn chị Linh. Người tiếp theo. Đợi chút, đợi chút, đợi chút. Đợi đã, đợi đã. Đợt này tới diện mạo đều xinh xắn đấy. Xinh đẹp thế này có làm việc nổi không? Tự cô nói đi. Cô làm việc nổi không? Làm nổi không? Làm nổi không?
Anh Cường, anh Cường. Xinh thì đúng là xinh. Đều làm được việc. Bọn họ ở dưới quê đã làm quen rồi. Vậy hả? Nhưng thùng này cũng không đầy mà. Chuyện này… À thì… người mới mà. Ngày đầu tiên, tôi để mọi người thích ứng một chút. Thích ứng cũng tốt thôi.
Tôi nói cho các người nghe nhé. Người mới tôi đều trả theo mức một ngày năm hào rưỡi. Nhưng nếu thích ứng như này ngày đầu tiên làm việc không trả tiền. Cô có làm không? Anh Cường. Tại tôi. Tại tôi nhé. Tiểu Thiền, đi thôi, đi thôi. Thêm vào thùng.
Thêm vào thùng. Lại đây, lại đây. Mau lên, mau lên. Chị Linh. Chị thêm nữa em sợ… Như này em… Cậu ấy thiếu bao nhiêu em gánh thay cậu ấy. Thiên Tình. Cô này trông cũng rất xinh đấy. Cô có sức không? Chị Linh. Thêm vào thùng đi ạ. Thiên Tình,
Đừng cậy mạnh. Yên tâm đi, chị Linh. Đã đủ chưa? Nếu gánh rơi ra khắp đường thì tính thế nào? Thế thì coi như tôi làm vô ích, không lấy tiền công. Được. Tôi phải nhìn cho kỹ xem. Từ từ thôi, Thiên Tình. Cho đi nhờ. Tôi cho đi nhờ.
Có chút bản lĩnh đấy. Cô có chút bản lĩnh cũng vô ích thôi. Tôi nói cho cô biết. Vai cứng thì không sao miệng mà cứng thì không được. Sau này nói chuyện với tôi khách sáo chút. Đừng trách tôi không nhắc nhở cô. Nhìn gì mà nhìn? Đi làm việc đi.
Con không muốn đi học. Con không muốn đi học. Nghe lời nào. Chào buổi sáng mợ hai. Chào buổi sáng cậu chủ nhỏ. Chị. Triển Nguyên. Gọi là cô Bạch. Cô Bạch. Cô Bạch, sao dậy sớm thế? Tôi đây là muốn đưa cậu chủ nhỏ đi học mà.
Nếu chỉ đợi cậu ấy về rồi dạy thêm cũng nhàn rỗi quá. Như này… Được. Có cô Bạch xinh đẹp đưa con đi học con liền thích đi học. Từ từ nhé. Triển Nguyên, tạm biệt mẹ đi. Thực ra em vẫn muốn gọi chị là chị, nhưng mẹ em không cho.
Cậu chủ nhỏ. Em phải nghe lời mẹ nhé. Sau này lúc mẹ em có mặt em sẽ gọi chị là cô Bạch. Không có mặt em sẽ gọi chị là chị có được không? Không được. Tại sao chứ? Nếu em gọi chị là chị sau này lúc chị dạy kèm cho em
Em sẽ không tập trung mất. Vậy nên mẹ nói đúng đó. Được ạ. Chị. Chị. Chị đã đuổi cô gia sư kia đi hay chưa? Cô ta làm em tức chết mất. Lại sao thế? Hôm qua về tới phòng em mới nhớ ra. Lúc Bạch Thiên Nữ kia tới gây rối
Cô ta luôn ở bên cạnh Lục Tuyết Đình. Đúng là làm em tức chết mất. Em tức tới mức cả đêm không chợp mắt đó. Cô hai nhà họ Kim đến một gia sư cũng sợ, không tự tin về bản thân như thế à? Không phải đâu chị. Chị à.
Là cô Bạch Vi kia, cô ta… Cô ta đẹp mà. Thế thì có ích gì? Nhưng cô ta từng du học ở châu Âu mà. Thế chắc chắn cũng có gia thế mà. Băng qua đại dương tới làm một gia sư. Ba mươi đồng một tháng cũng làm. Cho dù có gia thế
E là cũng lụi bại từ lâu rồi. Vậy chẳng phải nhà họ Kim chúng ta cũng lụi bại rồi sao? Sao mà giống nhau được. Ít nhất thì chị gái em cũng đã gả vào nhà họ Lục. Cũng không để cô hai nhà họ Kim là em
Tự ra ngoài kiếm tiền nuôi thân. Cũng đúng nhỉ. Không được, em mặc kệ. Chị mau đuổi cô ta đi. Vào lúc mấu chốt này đột nhiên lại xuất hiện một người phụ nữ giành Lục Tuyết Đình với em. Như này nguy hiểm biết mấy, chị. Được rồi, em yên tâm đi.
Nếu như chị phát hiện ra chút dấu vết nào nhất định sẽ đuổi cô ta đi. Vậy hôm nay chị không đuổi à? Ba mươi đồng mời được một gia sư từng du học châu Âu. Món hời lớn biết mấy. Tới lúc đó nếu mà
Việc học hành của Triển Nguyên có tiến bộ chẳng phải lão phu nhân sẽ thích thằng bé hơn sao? Chị còn đang mong mẹ quý nhờ con đây. Tuyết Tiều. Biết là anh dậy rồi, đã pha xong cà phê cho anh rồi đây. Vậy nếu anh không muốn dậy
Thì anh cứ nằm đi. Em bóp chân cho anh. Cút! Tuyết Tiều. Cô còn ấm ức à? Trong lòng cô có người đàn ông là tôi không? Hôm qua Nam Lan hỏi hay đấy. Tại sao cô không đỡ đạn thay tôi? Chỉ mong sao tôi chết đi, muốn mượn con trai cô
Cướp tài sản của nhà họ Lục bọn tôi đúng không? Anh… Anh tuyệt đối đừng giận em. Em thật sự không nghĩ như thế đâu. Nếu có lần sau… Lần sau em nhất định sẽ chắn trước mặt anh. Còn có lần sau à? Tuyết Tiều. Bớt nói nhảm đi.
Từ sau khi cô quản chuyện nhà cửa tôi liền càng ngày càng nghèo. Trên người không có chút tiền dư nào cả. Biết tôi bàn chuyện làm ăn ở bên ngoài cần xã giao nhiều tới đâu không? Không có tiền có được không? Nhưng số tiền mỗi tháng em nên đưa anh
Em có thiếu lần nào đâu. Không đủ tiêu. Tiền trong nhà có hạn, chi tiêu lại nhiều. Tôi mặc kệ. Lấy cho tôi 1000 đồng trước đã, tôi cần dùng. Em không có. Cô nói lại lần nữa xem. Không có. Anh đánh đi. Cùng lắm thì anh kéo em
Tới chỗ mẹ mà đánh, để mẹ phân xử xem. Đi đi. Chị Linh. Vẫn chưa đầy mà. Lúc này Cường Đầu Heo không canh chừng, nhẹ nhàng một chuyến đi. Chị gọi anh ta là gì ạ? Cường Đầu Heo? Đúng thế. Em xem anh ta trông không giống cái đầu heo à?
Sau lưng mọi người đều gọi anh ta như thế. Chị Linh. Bất kể Cường Đầu Heo có mặt hay không là bản thân em nói muốn chia sẻ với Tiểu Thiền. Em nói được làm được. Chị cứ cho thêm đi. Em đừng cậy mạnh nữa, em đã đi liền mười mấy chuyến rồi.
Chị sợ em mệt không chịu nổi. Em thật sự không sao mà. Từ nhỏ em đã cùng bố em xây nhà cho người ta ở công trường. Trong lòng em có tính toán mà. Đi đi. Chẳng phải ở đây có cầu thang sao? Tại sao bên Khăn Xếp Xanh đi được
Mà lại để chúng ta vòng xa chứ? Vẫn cứ đi theo chị Anh đi. Cô nhìn họ đều đi theo mà. Hai chúng ta cũng đừng… Tôi chỉ nói thôi mà. Đám người mới chúng ta làm việc ngày đầu tiên không theo đám đông còn định nổi bật hơn người à? Đi thôi.
Chị Linh. Em muốn đi vệ sinh một chút. Ở đây chỗ nào có nhà vệ sinh vậy ạ? Công trường này làm gì có nhà vệ sinh. Nhưng các chị em đều tới đó. Nhìn thấy chưa? Chỗ sau cái cột ấy. Cảm ơn chị Linh. Em cũng muốn đi. Đi thôi, đi thôi.
Em… Mau lên. Đám công nhân nam kia… họ… họ đều không yên phận. Nếu bị họ nhìn thấy thì phải làm sao? Chỗ này đi. Cậu đi trước đi, mình canh chừng thay cậu. Được. Vậy lát nữa mình lại canh chừng giúp cậu. Mau lên, mau lên. Mau đi đi. Đồ lưu manh.
Cho anh nhìn trộm này. Tiểu Thiền, mau ra đây. Có người nhìn trộm. Đừng đánh. Đồ lưu manh. Đánh chết anh. Tôi cho anh nhìn trộm này. Tôi đâu có. Đồ lưu manh. Các chị em. Đánh chết anh. Cô làm gì đấy? Làm gì đấy? Làm gì đó? Cô cô cô…
Đồ lưu manh. Anh ta là đồ lưu manh, nhìn trộm công nhân nữ đi vệ sinh. Mau đánh chết anh ta. Cô câm miệng đi. Tôi đánh chết cô cho xong. Cô biết cậu ấy là ai không? Cậu… cậu chủ nhỏ. Từ từ thôi, từ từ thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi.
Cậu không sao chứ? Vẫn ổn. Chắc cánh tay không gãy. Cậu chủ nhỏ. Cậu xem… chuyện này… là một hiểu lầm. Không phải hiểu lầm. Vừa rồi anh ta chính là muốn nhìn trộm người khác đi vệ sinh. Đáng bị đánh. Em mặc kệ anh ta là ai. Thiên Tình. Đợi đã.
Sao các cô lại đi vệ sinh ở đây? Tôi… Là tôi nói với họ chỗ này. Tất cả các chị em bọn tôi đều đi ở đây. Công trường không có nhà vệ sinh nữ? Nhà vệ sinh nam cũng không có. Công… công trình quan trọng.
Nhà vệ sinh với chả không vệ sinh gì chứ. Không phải, anh đùa gì thế? Ở công trường nhiều công nhân nữ như thế đến nhà vệ sinh cũng không có. Đúng đó. A Cường, làm việc kiểu gì thế? Cậu… cậu chủ nhỏ. Trước giờ bọn tôi đều không có.
Chúng tôi xây tòa nhà lớn cũng không có nhà vệ sinh. Vậy… Không sao chứ? Trước đây là trước đây, bây giờ do tôi quản lý, không được. Tới phòng làm việc của tôi, xem bản vẽ nhà vệ sinh. Ngày mai phải xây luôn. Vâng, vâng, vâng.
Vậy cái cô Khăn Xếp Đỏ này, lát nữa tôi sẽ đuổi cô ta đi. Thời gian thi công gấp như thế anh còn tùy tiện đuổi người à? A Linh. Dẫn họ đi làm việc đi. Cậu chủ nhỏ. Cậu chủ nhỏ. Thiên Tình. Em to gan thật đấy.
Đến cậu chủ nhỏ em cũng dám đánh. Em cũng đâu biết anh ta là ai. Vừa nãy ở đó chính là dáng vẻ muốn nhìn trộm người ta mà. Sao em luôn liều lĩnh hấp tấp vậy? Nơi này là Tinh Châu. Một cô gái như em
Cứ hở ra là động tay động chân với người ta. Tính tình này của em nếu mà không sửa em sẽ chịu thiệt lớn đó. Chuyện này nếu đổi thành chủ thầu khác thì em đã hại các chị em Khăn Xếp Đỏ chúng ta mất việc cả rồi đó. Em ấy à,
Nhớ kỹ lòng tốt của cậu chủ nhỏ đi. Được rồi. Nếu đã không sao nữa mọi người đều đi làm việc đi. Giải tán đi, giải tán đi. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Làm tiếp đi. Vậy chúng ta đi thôi. Vừa nãy tôi đi xem phế liệu, vốn định tìm
Một nhà thu hồi phế liệu tới định giá bán đi. Bây giờ không bán nữa. Tìm chút đồ dùng được dựng nhà vệ sinh. Tối nay bắt buộc phải dựng xong. Ngày mai trước khi bắt đầu làm việc tôi phải nhìn thấy. Cậu… cậu thật sự muốn dựng nhà vệ sinh à?
Chuyện này rất khó à? Chuyện này không khó. Tôi… Cô gái đánh cậu tên là Âu Dương Thiên Tình. Cậu nhìn dáng vẻ hung dữ của cô ta xem. Không thể giữ cô ta lại công trường. Nếu cứ tiếp tục thế này không chừng sau này sẽ gây ra phiền phức gì đó.
Ngày mai tôi… Ngày mai tôi sẽ tùy tiện tìm một cái cớ đuổi cô ta đi. Nếu không phải các anh… Không phải, không phải. Nếu không phải các anh không dựng nhà vệ sinh tôi sẽ bị coi là lưu manh à? Hơn nữa. Sao cô gái đó lại hung dữ chứ? Tôi…
A Cường, có thể đặt tâm trí vào việc chính đáng không? Mau đi đi. Lão phu nhân, người muốn ăn chút gì không? Không ăn gì cả. Vừa nổ súng vừa gõ chiêng khiến ta cả đêm không ngủ được. Đâu còn khẩu vị gì. Cô Bạch. Cậu ba.
Vừa nãy tôi đã đi tìm cô. Nghe nói cô đã đưa Triển Nguyên đi học à? Đúng thế. Vừa về xong. Cô Bạch. Cô lần đầu tiên tới Tinh Châu đúng không? Vậy tôi đưa cô đi dạo xung quanh nhé. Vừa hay làm tròn bổn phận của người bản địa.
Cậu ba khách sáo quá rồi. Không cần đâu. À thì… Trước khi Triển Nguyên tan học cô đều không có việc gì làm. Dù sao tôi cũng rảnh. Mấy năm ở châu Âu cảnh đẹp của Tinh Châu chỉ có thể xuất hiện trong giấc mơ.
Cứ coi như cô đi cùng tôi không được à? Tôi là gia sư tại nhà, còn phải soạn bài mà. Cảm ơn sự nhiệt tình của cậu ba. Xin cáo từ. Anh Tuyết Đình. Anh Tuyết Đình. Em tìm anh cả nửa ngày rồi đó. Anh… cũng đang tìm em đó.
Chúng ta đi hóng gió đi. Hôm nay anh đích thân lái xe cho em gái nhà họ Kim, thế nào? Được chứ, được chứ, được chứ. Kêu gào gì thế? Như mổ lợn vậy. Khó nghe chết đi được. Làn da cậu mềm mại cũng phải cọ sát mấy ngày.
Cọ ra vết chai là ổn thôi. Nhưng công việc này cũng mệt quá đó. Mình thấy mình sắp mệt chết rồi. Cậu còn mệt chết à. Cô còn mặt mũi than mệt à. Cô gánh một chuyến có được bao nhiêu đâu. Tôi đâu có nói chuyện với cô.
Tôi làm nũng với Thiên Tình cũng không được à? Thiên Tình là gì của cô mà cô làm nũng với cô ấy? Cô ấy là chị tôi. Vậy sau này cô cũng theo họ người ta luôn đi. Đúng thế. Liên quan gì tới cô. Chị Linh. Âu Dương Thiên Tình. Chị Linh.
Thất cô nương tìm em có lời muốn nói.