[VIETSUB] Quyến Luyến Hồng Trần – Tập 01 | Cổ Lực Na Trát & Từ Khai Sính | WeTV

    ♪Tương lai là con quay không ngừng nghỉ♪ ♪Mài giũa theo thời gian♪ ♪Theo bước chân em đi♪ ♪Gặp khó khăn cũng có thể kéo dây khóa♪ ♪Muốn đi đến chân trời nào♪ ♪Trước nay chưa từng bối rối♪ ♪Khi em nhận ra điều tuyệt vời xảy đến♪ ♪Vững tin và không né tránh♪

    ♪Ánh mắt anh sáng trong biết bao♪ ♪Tựa như những vì sao, đón trọn sự mênh mông♪ ♪Tình yêu khơi dậy những tia pháo♪ ♪Thắp sáng cả trời đêm vùng cực♪ ♪Không lặng thinh dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Em nghe thấy nhịp đập của anh♪ ♪Dù cho màn đêm sẽ biến sắc♪

    ♪Tình yêu sao có thể lướt qua trong im lặng?♪ ♪Đường nét dưới ánh hào quang rực rỡ♪ ♪Đưa tới hơi ấm lòng bàn tay♪ ♪Không có lý do gì để không giữ chặt♪ ♪Em muốn anh bầu bạn ở bên♪ ♪Đến hết quãng đời còn lại♪ =Cuộc Sống Mến Yêu= =Tập 1= Mọi người nói xem, Tống Tinh Thần là bác sĩ lại suốt ngày ăn mặc như ngôi sao nữ. Đúng đấy, bệnh viện ra chỉ tiêu nghiêm ngặt như vậy, quý nào cô ta cũng xếp bét. Nếu tất cả mọi người của bệnh viện chúng ta đều như vậy

    Thì đừng ai mong kiếm tiền nữa, cùng cạp đất mà ăn đi. Cô ta cậy mình xinh đẹp, chắc được lên chức bác sĩ điều trị cũng nhờ vào khuôn mặt. Hiểu thì đều hiểu mà. Xin lỗi nhé. Tôi đến muộn rồi. Chúc mừng Tinh Thần. Hôm nay

    Là ngày vui chúc mừng cô lên làm bác sĩ điều trị. Nào, chúng ta cùng chúc mừng Tinh Thần. Bình thường trưởng khoa quan tâm cô như vậy, có phải cô nên uống với trưởng khoa một ly không? Các vị đồng nghiệp, cảm ơn mọi người hôm nay đã tới chung vui,

    Cũng cảm ơn Trưởng khoa Trương đã bồi dưỡng tôi suốt mấy năm nay. Tôi mời mọi người một ly. Chúng ta cùng nâng ly chúc mừng Tinh Thần trở thành bác sĩ điều trị. Nào, cạn ly. Chúc mừng Tinh Thần. Buổi tụ họp hôm nay không phải tiệc mừng thăng chức

    Mà là bữa cơm chia tay. Tôi xin nghỉ việc rồi. Nghỉ việc? Sao lại nghỉ việc? Giữa chuyên môn và thành tích, tôi thấy chuyên môn quan trọng hơn. Đương nhiên, rất cảm ơn anh đã quan tâm tôi suốt mấy năm qua. Tạm biệt mọi người nhé. Ở đây. Cậu nghĩ kỹ thật chưa? Dĩ nhiên rồi, không thì sao nào? Tống Tinh Thần, dự tính từ lâu rồi à? Làm tốt lắm. Đương nhiên cũng không đơn giản như vậy. Mình cũng hạ quyết tâm rất lâu đấy. Nhưng như vậy cũng tốt. Dù sao

    Mình cũng thấy chướng mắt từ lâu rồi. Để được phẫu thuật, cậu vừa phải nghiên cứu học thuật, vừa phải thường xuyên đi trực, chăm sóc bệnh nhân. Cũng đầy lần cậu phải thức trắng suốt hai ngày hai đêm rồi còn gì. Bác sĩ ai chẳng vậy.

    Chuyện này không có gì để than phiền cả. Có điều, mình tốt nghiệp liền vào bệnh viện này làm, ít nhiều cũng có chút tình cảm. Nhưng con người phải vươn xa hơn, mình vẫn phải đi học bồi dưỡng. Dù sao giờ cậu cũng đang chuẩn bị học bồi dưỡng,

    Hay cậu khởi nghiệp với mình luôn đi. Cậu bảo mình sao? Cửa hàng đồ dùng phụ nữ sao? Có gì không được sao? Được. Vì cuộc sống hạnh phúc của những người chị em tốt, mình sẵn sàng không màng sống chết. Xông lên, chúng ta hãy cùng chào đón

    Tuổi 30 đang sắp gõ cửa. Cạn ly. Hay cậu khởi nghiệp với mình luôn đi. Chị đây sẽ dắt cậu đi ăn thịt. Cảm ơn. Không có gì. Đúng là như vậy. Nhưng tôi không thể bán số hàng này được. Ai lại đi mua đồ sắp hết hạn về để trong nhà chứ? Sao các anh lại… Alô? Alô? Tinh Thần, cậu tới rồi. Vào ngồi đi. Chuyện hôm qua cậu nói với mình… Hôm… hôm qua mình uống say, cậu đừng để bụng nhé. Đã hứa cùng ăn thịt rồi mà. Không phải. Tinh Thần, lô hàng này của mình có vấn đề.

    Mình vừa nghe thấy rồi. Chẳng phải đây là cơ hội tốt sao? Đây là cơ hội tốt gì chứ? Rõ ràng là cục nợ to đùng. Một mình mình gánh vác thì thôi đi, mình không thể kéo cậu chết theo được. Thách thức chính là bước ngoặt.

    Giờ cậu để mình mua cổ phần với giá thấp là mình được hời rồi còn gì? Mình định giá cửa hàng của cậu trị giá 300.000 tệ. Mình góp cả người lẫn tiền với giá 150.000 tệ. Tiền kiếm được thì chúng ta chia đôi, chẳng phải như vậy khá tốt sao?

    Mình biết cậu tốt bụng, nhưng mà… Lần này phiền phức lắm. Mình thật sự không muốn cậu bị liên lụy. Nhìn mình này. Yên tâm đi. Dù đây là một cục nợ lớn thì chúng ta cũng có thể xử lý. Bà chủ Hàn, hợp tác vui vẻ. Còn lề mề gì nữa?

    Cậu có thể không tự tin vào bản thân nhưng đừng quên mình là ai. Dù gặp khó khăn cỡ nào, Tống Tinh Thần vượt mọi chông gai. Được rồi. Chúng ta phải bán hết lô hàng này trong vòng hai tháng. Nếu tên cửa hàng là Hồng Trần Cuồn Cuộn

    Thì chúng ta cũng phải dốc sức lao về phía trước. Theo siêu âm thì không có vấn đề gì. Nhưng trẻ con trong bụng mẹ thay đổi mỗi ngày, cũng không thể đi khám hằng ngày được, phải không? Tôi nghĩ nên đi kiểm tra tổng quát nữa. Tiền là chuyện nhỏ, (Văn phòng trưởng khoa) chủ yếu là muốn làm cho yên tâm.

    Tháng trước, viện chúng tôi vừa đổi mới trang thiết bị. Tôi thấy phù hợp với gia đình anh chị lắm đấy. Tống Tinh Thần không muốn làm nữa thật hả? Đúng đấy. Ai chẳng biết chỉ tiêu khoa chúng ta chứ? Cô ta chỉ giả vờ thanh cao thôi.

    Thế này không chịu, thế kia cũng không chịu. Thành tích quý nào cũng đội sổ. Cô ta đúng là giỏi giả vờ. Giả vờ giả vịt siêu thật. Đúng là thành tích của tôi không bằng mấy người, tôi chỉ có chuyên môn được thôi.

    (Chào mừng tới khu phố thương mại 11) Nhìn xem kia là gì vậy. Chó con kìa. Nguy hiểm thế này. Bạn nhỏ, có chuyện gì thế? Có một chú chó con trèo lên trên kia rồi. Bây giờ phải làm sao đây chị? Sao thế? Anh bảo vệ,

    Người thuê nhà tầng ba có ở nhà không? Giờ bọn tôi lập tức lên đó để cứu chú chó xuống. – Tầng ba à? – Vâng. Người ở tầng ba không có nhà, họ ra nước ngoài hết rồi. Không mở được cửa, các cô cũng không vào được.

    Để chị gọi điện cho cứu hộ. Em đừng sợ nhé. Chú ý an toàn. Cẩn thận đấy. Cẩn thận. Cẩn thận đấy. Giỏi quá, tôi nhìn thôi cũng thấy sợ. Cẩn thận. Nào, lại đây. Lại đây nào. Đừng cử động, lại đây. Qua đây nào. Tới đây. Cẩn thận.

    Mau lên, mau giúp đi. Đỡ nó đi. Đỡ lấy nhé. Alô, có chuyện gì vậy? Tôi biết rồi. Tôi đến ngay đây. Nào, em bế nó đi. Nó không sao đâu, chỉ là cẳng chân trước của nó bị trẹo một xíu thôi. Em về chăm sóc nó cẩn thận nhé. Sau này phải chú ý không được để chó ở những nơi nguy hiểm. Em biết rồi.

    – Cảm ơn chị ạ. – Em cảm ơn chị. Buổi họp hôm nay là để công bố với mọi người một chuyện quan trọng. (Cứu hộ Cực Dạ) Đó là chào mừng đội trưởng mới của đội cứu hộ Cực Dạ chúng ta, Đội trưởng Tô Thanh Triệt. Chào mọi người, tôi là Tô Thanh Triệt.

    Đầu tiên, xin giới thiệu với mọi người về Đội trưởng Tô. (Thông tin cơ bản) Đội trưởng Tô tốt nghiệp Học viện An toàn Quốc tế Liên Hợp, ngôi trường danh giá nhất trong lĩnh vực an toàn chống khủng bố trên toàn thế giới.

    Hơn nữa, Đội trưởng Tô từng làm việc tại tổ chức cứu hộ quốc tế và từng là sĩ quan huấn luyện tại Trường Chống khủng bố Lorburg. Mọi người đều biết, Cực Dạ chúng ta là một đội từ thiện, không có lương. Tuy nhiên,

    Là lực lượng hỗ trợ hệ thống ứng phó khẩn cấp của chính phủ, chúng ta phải dấn thân vào hiện trường tai nạn. Lần này tôi tiếp nhận chức đội trưởng, nhưng thực chất cũng không khác gì với mọi người. Chỉ hy vọng có thể

    Khiến lực lượng cứu hộ tới từ cộng đồng này trở nên lớn mạnh hơn, giúp được nhiều người hơn, khiến cho thương hiệu cứu hộ Cực Dạ của chúng ta trở nên nổi tiếng hơn. Cảm ơn Đội trưởng Tô. Tinh Thần, sao lại có thời gian về ăn cơm thế này?

    Dạo này con không bận à? Dạo này cũng bình thường ạ. Bệnh viện tư khác bệnh viện công. Làm việc cũng có chỉ tiêu, bận lắm. Sao con lại rảnh rỗi thế này? Đợt trước con phải tăng ca suốt còn gì. Vừa hay thời gian này đến lượt con được nghỉ bù.

    Dạo trước, bố với mấy người bạn cũ gặp nhau, mới biết có người quen Trưởng khoa Trương. Cậu ta thế nào? Khá tốt ạ. Được. Hay thế này đi, hôm nào chúng ta hẹn Trưởng khoa Trương ăn cơm. Bố, bố mẹ đừng xen vào chuyện công việc của con được không?

    Được, bố mẹ không xen vào chuyện công việc của con. Nhưng chuyện khác thì con đừng để bố mẹ phải lo. Bố mẹ đã hẹn một đối tượng xem mắt cho con. Con không đi xem mắt đâu. Bố mẹ biết con thích mẫu người thế nào không? Còn mẫu người gì chứ? Con thích người đẹp trai. Đẹp trai có ăn được không? Ý con là kiểu ngầu… Thôi bỏ đi, có nói bố mẹ cũng không hiểu.

    Mẹ xem hết thông tin của cậu này rồi. Điều kiện của cậu ấy khá đấy. Con xem, khá chưa này. Không đi phải không? Được, vậy hẹn Trưởng khoa Trương đi, bàn chuyện sự nghiệp cho đàng hoàng. Vậy giờ bố hẹn nhé? Con đi. Vậy con phải ăn nhiều một chút,

    Kẻo mai lại nuốt không trôi. Nào, tiếp tục, nào. Tôi không đánh nữa đâu. Anh bị điên à? Thật là. Không đánh nữa à? Không đánh nữa. Có đến mức thế không? Có ai đánh anh em thân thiết hăng như anh không? Ai bảo cậu không chịu luyện tập nên thụt lùi chứ?

    Ở đây chưa đủ dụng cụ phòng cháy chữa cháy đâu. Nửa năm kiểm tra phòng cháy chữa cháy một lần đấy, biết chưa? Này ông anh ơi, chúng ta chỉ là tổ chức từ thiện thôi. Lấy đâu ra tiền mua mấy thứ đó? Đây là vấn đề tiền nong chắc?

    Là vấn đề ý thức an toàn đấy. Được rồi. Anh à, hôm nay anh mới nhậm chức đã cằn nhằn tôi. Anh là người máy hả? Anh bắt tôi luyện tập cả ngày thì có tác dụng gì? Tối nay anh về chọn một bộ quần áo thật đẹp.

    Ngày mai anh chuẩn bị đi xem mắt đi. Thằng nhóc này, sao cậu biết? Thì tại ông lo cho anh, quan tâm anh. Ông có mỗi đứa cháu trai là anh, mà suốt ngày anh không ở nhà. Dĩ nhiên là ông muốn tìm một cô gái để giữ anh ở nhà.

    Không biết ông mua chuộc cậu bằng thứ gì. Sao anh ăn nói khó nghe thế? Sao anh có thể nói ông như vậy? Ông không hề mua chuộc tôi nhé. Dù sao đi nữa, ông đã bảo tôi gửi lý lịch của anh cho người làm mối rồi. Đã viết về xuất thân,

    Mấy bức ảnh đẹp nhất của anh, rồi địa chỉ nhà anh đều rất rõ ràng. Quan trọng nhất là bản lý lịch này do tôi viết. Anh cầu may đi. Alô. Sao rồi cưng? Hôm nay đã khai thật chưa? Chưa. Mẹ mình khiến mình phải chọn giữa để lộ vụ nghỉ việc và đi xem mắt. Mình chọn đi xem mắt. Người lần này cô tìm thế nào? Có lọt được vào mắt xanh của cậu không? Mình nghĩ cậu nên tìm một người phù hợp để đến với nhau đi. Nếu thật sự là người đáng tin cậy thì còn cần đi xem mắt sao hả bà chị? Hơn nữa, bây giờ bạn trai mình là cửa hàng và học bồi dưỡng. Dù mình muốn hẹn hò thật

    Thì mình cũng mong đó là tình cảm đến từ hai phía, ngang hàng với nhau. Cũng đúng. Xem mắt chỉ là dịp để một nhóm nam nữ không biết tán tỉnh đi tán tỉnh những người khác giới khó tán nhất thôi. Bà chủ Tống, cậu gặp nguy hiểm rồi.

    Sai rồi, là anh chàng này gặp nguy hiểm. Mình phải phá hỏng buổi xem mắt. Cậu định làm thế nào? Thứ nhất, cố tình tới muộn. Thứ hai, ăn mặc hở hang, làm khơi dậy trí tưởng tượng. Thứ ba, đấu khẩu. Mình không tin có người đàn ông nào

    Chịu nổi ba chiêu liên hoàn này. Vậy chúc bà chủ Tống thắng ngay từ trận đầu. Được, nhớ cậu. Tạm biệt. Anh là Tô Thanh Triệt? Cô Tống? Là tôi. Chào anh. Ngồi đi. Cô Tống, cô muộn 15 phút. Tôi không để ý. Sao anh lại đi xem mắt? Gia đình yêu cầu. Cũng giống nhau đấy. (Tô Thanh Triệt) Xem thông tin thì anh là lính cứu hỏa à? Không phải công chức. Cô là… bác sĩ? Giờ thì không phải rồi. Nghĩa là sao?

    Tôi không làm bác sĩ nữa. Giờ tôi là quản lý cửa hàng đồ dùng phụ nữ. Cô nói gì cơ? Anh nghe thấy rồi đấy. Vậy cô nên cập nhật thông tin ngay mới đúng chứ. Tôi thấy thông tin của anh cũng không chính xác lắm. Học viện An toàn Quốc tế Liên hợp. Sĩ quan huấn luyện trường chống khủng bố. Lẽ nào anh là người thích Counter-Strike sao?

    Cô Tống, cô đang nghi ngờ chuyên môn của tôi ư? Chắc chỉ có mấy cô bé chưa trải sự đời mới tin kiểu hình tượng nhân vật này của anh. Ra vẻ cũng khá đấy. Cũng giống được ba phần. Yêu cầu của cô Tống cao quá.

    Được rồi, mau làm theo quy trình cho xong đi. Nếu anh không ngại thì cho tôi biết chiều cao cân nặng, tiền lương, tiền tiết kiệm, họ hàng gia đình. Anh này. Nhìn người ta như vậy hơi bất lịch sự đấy. Xin lỗi. Tôi chỉ đang nghĩ

    Có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu không? Anh nghĩ chiêu này có tác dụng với tôi sao? Quay lại vấn đề chính đi. Xin lỗi. Tôi không muốn trả lời những câu hỏi vừa rồi của cô. Vậy xin hỏi anh Tô, anh tiết lộ được chuyện gì đây? Nhà, xe,

    Từng yêu bao nhiêu người? Có hết trong tài liệu. Xem tài liệu thôi thì sao biết có khoác lác gì không. Nói đến tài liệu, tài liệu của cô cũng vậy. Chênh lệch lớn quá, bất lợi cho việc xem mắt của cô lắm. Chênh lệch gì cơ? Người trong ảnh là cô à?

    Sao lại không phải tôi? (Tống Tinh Thần) Hàng giả bao đổi trả. Anh có ý kiến gì à? Không có ý kiến gì. Chỉ là tôi tốt bụng muốn nhắc nhở thôi. (Tô Thanh Triệt) Trong lý lịch ghi là chưa có kinh nghiệm hẹn hò. Anh độc thân từ bé à?

    Bày hình tượng ngây thơ gì vậy? Xem ra cô Tống đánh giá rất cao về tài liệu của tôi. Không phải, chỉ là tôi thấy anh mất cả chì lẫn chài. Chỉ số EQ không cao lắm. Cô Tống khéo ăn nói quá, ăn nói sắc sảo thật.

    Anh Tô cũng không hề thua kém. Nếu đã vậy thì tôi cũng không nán lại nữa. Anh Tô mau tới chỗ cuộc hẹn tiếp theo đi. Cuộc hẹn tiếp theo nào? Cô còn cuộc hẹn nữa à? Anh không biết thật hay đang giả ngốc vậy? Kỳ lạ. Mình về rồi. Cậu về rồi à? Người cậu đi xem mắt thế nào? Trông cũng được, nhưng gặp nhau mười mấy phút thì đấu khẩu từ đầu tới cuối. Anh ta có thắng không? Đương nhiên là thua rồi. Nhưng mình cũng đạt được mục đích rồi.

    Mình phải nói đến mức anh ta biết khó mà lui, không dám tiến tới nữa. Cậu sao thế? Cưng ơi, mình nói cậu nghe kỷ lục không có đánh giá kém của cửa hàng chúng ta vừa sụp đổ rồi. Sao vậy? Chiều nay có một vị khách, lúc giao hàng cho người ta

    Thì nhân viên giao hàng giao muộn nửa tiếng, còn gửi thiếu quà tặng kèm nữa. Mình lạy lục cầu xin tới gãy cả lưỡi, mà anh ta cứ khăng khăng bảo chúng ta marketing lừa đảo, nhất quyết đánh giá kém cho chúng ta.

    Thế này chẳng khác nào mụn ruồi trên mặt cô gái xinh đẹp. Chúng ta còn cách nào cứu vãn không? Quà tặng kèm lúc trước của chúng ta đã tặng sạch rồi. Mình hỏi tặng anh ta quà khác được không mà anh ta nhất quyết đòi loại quà lúc trước. Còn bảo,

    Nếu chúng ta không tặng loại quà tặng lúc trước thì anh ta sẽ gửi thêm khiếu nại. Được rồi, mình biết rồi. Giờ mình sẽ đến siêu thị gửi quà cho anh ta ngay. Cậu mau nói với anh ta, hôm nay chúng ta sẽ gửi quà tặng kèm gấp ba,

    Để anh ta xóa đánh giá kém. Khoan đã. Đồ trong siêu thị đắt lắm. Làm thế thì lỗ vốn à? Cưng ạ, có khởi đầu tốt đẹp là đã thành công một nửa rồi. Chúng ta không thể chết ở vạch xuất phát được. Mình đi đây. Cho hỏi loại này còn hàng không?

    Cô qua đó xem thử xem. Vâng, cảm ơn. Có bạn gái mà còn đi xem mắt. Cái học viện an toàn gì đó không giáo dục đạo đức à? Học viện An toàn Quốc tế Liên hợp. Cũng giống nhau mà. Tôi gợi ý nhé. Loại này khá tốt đấy. Cô ấy không phải chị em sinh đôi đấy chứ? Ông ơi. Ông ơi. Cháu mua sầu riêng cho ông này. Thế… thế nào rồi? Cái gì thế nào? Cái gì thế nào là thế nào? Thế cháu vừa đi đâu? Ý ông là xem mắt à? Không hợp ạ.

    Sao lại không hợp? Ngoài đời với trong ảnh khác nhau quá, không xinh, hay là chiều cao không phù hợp? Không liên quan tới những thứ đó. Vậy là tính cách không hợp rồi? Có phải cháu kiệm lời quá, làm cả hai thấy ngại ngùng, làm người ta sợ quá chạy mất không?

    Đâu có. Đâu có cái gì? Chắc chắn là đúng rồi. Sao một chàng trai trẻ trung mạnh mẽ như cháu lại ngờ nghệch về mặt tình cảm thế? Suốt ngày ở cùng với mấy ông già thì làm được trò trống gì? Thì cháu về rồi còn gì? Cháu về nước rồi mà.

    Về rồi thì đừng đi đâu nữa. Cứ ngoan ngoãn làm việc trong đội cứu hộ đi. Cháu học Lục Quần đi, xem người ta cư xử với con gái thế nào. Khoản này thì nó giỏi lắm đấy. Kìa ông ơi, ông đang đùa à? Thằng nhóc Lục Quần

    Tìm bạn gái không kén chọn gì cả, tìm bạn gái thì nên tìm một người có tư tưởng hợp với mình chứ. Được rồi. Cháu lớn từng này tuổi rồi mà còn chưa yêu ai. Lại còn tư tưởng… Được rồi, đừng lấy điều này ra để qua mặt ông nữa. Cháu vẫn thấy

    Lập nghiệp trước rồi lập gia đình sau thì hơn. Lại nữa rồi. Lập nghiệp trước, lập gia đình sau là sao? Phải lập gia đình trước, lập nghiệp sau chứ. Mấy thứ kia toàn là ăn nói linh tinh. Con người sống tới giai đoạn nào thì phải làm việc ở giai đoạn ấy.

    Cháu học trung học mà yêu đương thì là yêu sớm. Cháu xem, cháu chừng này tuổi rồi mà giờ còn không có bạn gái. Cháu… cháu có vấn đề. Ông đang nói chuyện nghiêm túc với cháu đấy. Cháu vào tai này ra tai kia à? Đứng dậy, đứng dậy đi.

    Cháu lớn thế này rồi mà ông còn định quản lý kiểu quân đội à? Không nghe lời ông nữa rồi phải không? Nghe chứ. Nói đi, rốt cuộc là thế nào? Báo cáo, quả thật cháu có thử tiếp xúc tử tế. Nhưng quả thật lĩnh vực nghề nghiệp của bọn cháu

    Có khoảng cách quá lớn. Cháu nghĩ sau này cũng sẽ không có tiếng nói chung. Không phải người giới thiệu nói rằng cô bé đó tốt nghiệp đại học y, làm bác sĩ sao? Còn cháu thì làm ở đội cứu hộ. Một người cứu người, một người chữa bệnh,

    Đẹp đôi thế còn gì? Sao lại không hợp? Chính miệng người ta bảo cháu giờ cô ấy không làm bác sĩ nữa. Bây giờ cô ấy đang bán nội y nữ. Nội y nữ? Mở… mở cửa hàng đồ dùng phụ nữ à? Vâng. Vậy… Cháu nói xem, con gái con đứa

    Bác sĩ tốt thế mà không làm, thì mở cửa hàng thú cưng cũng được mà. Khám bệnh cho chó mèo, như thế cũng hợp. Đúng đó. Được rồi. Chuyện này bỏ qua vậy. Không hợp thì thôi. Đúng rồi. Mấy hôm nữa, ông sẽ đi thăm đồng đội cũ,

    Có thể sẽ không về mấy hôm. Tối nay, ông cháu mình uống một chút nhé. Được ạ. Cháu sẽ làm thêm vài món. Được, nào. Được luôn. Không ưng ý thì thôi, sao lại bảo tác phong con gái tôi có vấn đề? Cô nói rõ ràng cho tôi. Con gái tôi làm chuyện xấu hổ gì cơ? Đưa con đi. Phiền cô chuyển lời cho Tô Thanh Triệt, trước khi bôi nhọ người khác thì hãy xem lại đạo đức mình có vấn đề không. Có bạn gái còn đi xem mắt. Giở trò lưu manh đúng không? Lại còn kỳ thị nghề của tôi nữa.

    Miệng nam mô bụng một bồ dao găm, không biết xấu hổ. Còn bảo tôi quá lứa. Thế anh ta là cái gì? Ông chú không ai thèm à? Con gái à, con nói người con đi xem mắt có bạn gái rồi à? Mẹ,

    Mình có tiền thì để mua mỹ phẩm có được không? Sau này đừng phí tiền cho cái trang xem mắt này nữa, được không? Cả ảnh của con nữa. Mẹ đừng lôi tấm ảnh năm con 18 tuổi ra nữa, được không? Đẹp mà. Dừng lại.

    Bố cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Cậu ta bảo con làm công việc không đàng hoàng, rốt cuộc là có ý gì? Đúng vậy, thế là sao? Con nói rõ ra đi. Con nghỉ việc rồi. Gì cơ? Bảo sao bố đòi gặp cấp trên của con con lại không đồng ý.

    Thì ra con nghỉ việc từ lâu rồi. Con nghỉ việc rồi, thế con nói xem giờ con đang làm gì? Con mở cửa hàng với Tiêu Ly. Cửa hàng gì? Bán đồ dùng phụ nữ. Gì cơ? Con… Tống Tinh Thần, con quá đáng lắm rồi đấy.

    Con giúp bạn thì cũng có giới hạn thôi chứ. Con có thể đầu tư cho con bé, nhưng sao có thể xin nghỉ công việc tốt như vậy chứ? Con đúng là suy nghĩ viển vông, chưa được nếm mùi đời. Ông à, nhanh lên. Ông mau tìm đồng nghiệp cũ của ông,

    Để con bé đi làm lại đi. Kìa, con kinh doanh nhỏ kiếm tiền thì sao nào? Hơn nữa con chỉ giúp Tiêu Ly mở cửa hàng, chờ cậu ấy vượt qua giai đoạn này, con sẽ tiếp tục đi học cao hơn. Kinh doanh nhỏ?

    Làm bác sĩ tử tế thì không làm, lại đi làm thứ vớ vẩn linh tinh. Mẹ là mẹ con còn không dám nói ra miệng, nói ra mất mặt chết mất. Bố ơi. Sếp à. Bình tĩnh. Con cái, nó có kế hoạch cho đời nó. Đây là lẽ dĩ nhiên.

    Trước hết chúng ta cứ ủng hộ nó đã. Con gái, con đi làm việc trước đi. Nhớ thường xuyên về nhà nhé. Bố sẽ nấu canh cho con. Cảm ơn bố. Tống Tinh Thần. Con quay lại cho mẹ, quay lại. Sếp à. Bình tĩnh. Bình tĩnh.

    Ông còn biết tôi là sếp của ông à? Đương nhiên rồi, bà là sếp của cái nhà này. Chỉ biết nịnh con gái thôi. Tôi đâu dám. Đứa con ngoan ngoãn bao năm nay giờ đã thành ra thế này. Mọi thứ đều không bình thường, là do bị ông chiều hư đấy.

    Ơ kìa. Sếp, bà nghe tôi nói đã. Chúng ta tạm coi như đây là giai đoạn nổi loạn của nó. Bà tưởng mở cửa hàng dễ lắm à? Bà cứ để nó làm đi, nó không biết mùi thất bại, bà để nó nếm mùi thất bại, bị vấp ngã đi.

    Nó cũng bảo rồi mà. Sau khi thất bại, nó sẽ đi học cao hơn. Ông tưởng nó mới 18 tuổi thật à? Tôi nói cho ông nghe, – ông có lo cho con gái ông không? – Có chứ. Ông chỉ biết mua mua bán bán mấy thứ này. Ông có lo không?

    Có lo không? Lo chứ. Đương nhiên rồi. Vậy cậu thì sao? Anh nói tác phong tôi không đàng hoàng. (Tô Thanh Triệt) Anh khiến mẹ tôi xấu hổ. Tôi sẽ trả hết lại cho anh. Các đồng chí, mọi người xem chiếc tủ bên tay phải đều là bằng khen Đội trưởng Tô giành được trước kia. Chiếc tủ bên trái

    Là tất cả giấy khen và huân chương của thủ trưởng cũ kính yêu của tôi giành được. Mọi người phải học tập đi nhé. Xem ra Đội trưởng Tô giỏi thật. Được rồi, đừng nói chuyện nữa. Nấu xong cơm rồi, mau ra ăn thôi. Được, tới đây. Đi thôi, ăn cơm nào.

    Mau lên. Nào, ngồi đi. Toàn là món ăn gia đình thôi, mọi người tự nhiên nhé. Ăn tự nhiên nhé. Để tôi. Ai vậy? Không biết mọi người có kiêng gì không. Món cá này hơi nhiều ớt. Anh là anh Tô Thanh Triệt sao? Vâng.

    Người gửi hàng là Bé Mèo Hoang Hạnh Phúc. Phiền anh ký nhận. Vậy à? Được. Đây. Vâng, cảm ơn. Bé Mèo Hoang Hạnh Phúc. Thanh Triệt. Anh có hàng chuyển phát nhanh này. Của Bé Mèo Hoang Hạnh Phúc gửi. Bé Mèo Hoang gì cơ? Cậu nói linh tinh gì vậy?

    Có gì mờ ám à? Cứ bóc luôn ở đây đi, phải không? – Đúng đấy. – Bóc ra đi. (Hồng Trần Cuồn Cuộn) Thanh Triệt, giờ anh cũng buông thả phết nhỉ? Thanh Triệt à, không phải lo. Tôi dặn họ rồi, không được đồn đại chuyện này.

    Cậu có thể nói cho tôi biết bây giờ hình tượng của tôi trong đội là thế nào không? Anh là hoàng tử nhỏ quyến rũ mới về nước. Lâm Mộc thật là. Tám chuyện về anh còn mời anh vào nhóm chat. Ngốc quá. Họ tám chuyện đơn thuần thôi. Còn cậu làm chó săn đến nghiện luôn rồi à? Tôi rất tò mò cậu làm thế nào mà vừa mách lẻo với ông tôi vừa nói với tôi là quyết không bán đứng tôi. Tôi chỉ nói vài lời ngon ngọt thôi mà. Phải rồi, Thanh Triệt,

    Không phải anh bảo tôi, phải nâng cao sức ảnh hưởng của đội cứu hộ chúng ta, hợp tác với các ngành khác nhau sao? Tôi tốn rất nhiều công sức, cuối cùng cũng đàm phán được tổ chức buổi diễn tập cứu hộ. Đúng.

    Chỉ khi nâng cao sức ảnh hưởng của đội cứu hộ chúng ta thì chúng ta mới nhận được nhiều nhiệm vụ cứu hộ hơn. Đúng vậy. Nhưng mà, cậu đừng đánh trống lảng. Tôi có đánh trống lảng đâu. Tôi muốn anh lấy lại thể diện, để mọi người quên mất chuyện này mà.

    Muốn tôi giúp cậu lấy lại thể diện không? Không cần đâu, tôi không có tự trọng. Không cần lấy lại, thật đấy, bớt giận đi. Nói gì thì nói nhưng không được động vào tóc tôi. Thế thì tốt nhất cậu nhớ cho kỹ vào. Lần sau giữ mồm giữ miệng cho tôi.

    ♪Sự dịu dàng của anh giống như ánh sáng vào đêm vùng cực♪ ♪Noi theo hướng anh đi, tràn đầy những mộng tưởng♪ ♪Ngày tháng trở nên đằng đẵng, thế giới rơi vào quên lãng♪ ♪Muốn xác nhận liệu anh có giống như em♪ ♪Xin đừng né tránh, hãy đến gần hơn chút♪

    ♪Dù xa xôi đến đâu cũng phải dũng cảm tiến bước về phía trước♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪ ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪

    ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Phải lòng anh♪ ♪Nhớ khi anh nắm lấy bàn tay trong đêm tối♪ ♪Nhớ thời điểm em bất lực nhất♪

    ♪Anh vẫn dịu dàng như xưa♪ ♪Không thể thoát khỏi lời nguyền, vương vấn trong tim♪ ♪Em yêu anh♪ ♪Nhớ khi anh đưa em dạo chơi trong biển mây♪ ♪Nhớ khi anh bên em sớm sớm chiều chiều♪ ♪Muốn bất chấp mọi thứ để nói câu♪ ♪Em yêu anh♪