Nam Dương Nữ Nhi Tình Tập 01 | Phim Tình Yêu Trưởng Thành Của Phái Nữ | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nam Dương Nữ Nhi Tình] [Tập 1] [Bà cố của tôi là người Tam Thủy, Quảng Đông.] [Ngày bà tôi được sinh ra] [trời mưa như trút nước.] [Sông Cửu Khúc đầu thôn vỡ đê.] [Thầy bói nói] [trong mạng của bà cố có Thủy,]
[sẽ rời xa quê hương] [cả đời phiêu bạt.] [Bà nội của bà cố nói rằng] [đàn bà] [sinh ra là một đóa hoa] [gió thổi rơi xuống mặt nước] [hoa rơi trôi theo dòng nước chảy] [trôi đến đâu] [Tinh Châu (Singapore Ngày Nay)] [cũng là một kiếp người.]
[Đóa hoa là bà cố tôi] [năm 18 tuổi, băng qua đại dương] [đến Tinh Châu.] [Hồi bà cố còn trẻ] [từng ở đây] [chỉ có một đêm.] [Đó là chuyện cách đây] [rất lâu, rất lâu rồi.] [Hồi đó] [bà cố] ♫ Một gấp che nắng chiếu vào mặt ♫
[là một Khăn Xếp Đỏ.] ♫ Một gấp che nắng chiếu vào mặt ♫ ♫ Hai gấp chắn mưa hắt vào đầu ♫ ♫ Hai gấp chắn mưa hắt vào đầu ♫ ♫ Ba gấp kiếm thêm nhiều đồng bạc ♫ ♫ Ba gấp kiếm thêm nhiều đồng bạc ♫
♫ Kiếm thêm nhiều đồng bạc mang về nhà ♫ ♫ Cả nhà hưng thịnh phúc ngập tràn ♫ Các chị em, mau nhìn kìa. Khăn Xếp Đỏ. Chắc chắn là đến đón chúng ta đấy. Đi thôi, các chị em. Đi. Các cô đến từ Tam Thủy à? – Vâng. – Vâng.
Tôi tên A Linh. Chào chị Linh. Em tên là gì? Em tên Âu Dương Thiên Tình. Em gọi đúng đấy. Các chị em trẻ tuổi đều gọi chị là chị Linh. – Chào chị Linh. – Chào chị Linh. Chị Linh chính là chị cả của chúng ta phải không? Ở quê chúng ta
Tiếng tăm của chị lừng lẫy lắm đấy. Đừng nói lung tung. Chị cả của chúng ta là Thất cô nương. Chị ấy tốt lắm. Về rồi các em sẽ được gặp. Xin lỗi. Xin lỗi cô nhé. Phí mất cuộn phim của cô rồi. May mà trong hành lý của tôi cũng có.
Tôi đền cô một cuộn nhé? Không cần, không cần. Cũng tại tôi, đứng chắn đường. Thật ngại quá. – Ngoan ngoãn chút đi. – Ngoan ngoãn chút đi. Đi mau. Mau lên. Mau. Anh Hải, bắt được một đứa trốn vé. Tên là gì? Không biết nói à? Câm à? Hình như thế ạ.
Bắt nãy giờ không nghe cô ta nói câu nào. Cô bị câm thì đến Nam Dương làm gì? Còn không mua vé tàu. Bây giờ làm thế nào? Cô tưởng tôi đang bàn bạc với cô à? Không mua vé tàu thì sẽ bị ném xuống biển.
A Hải đây làm công việc này đấy. Tiểu Cửu. Trói chặt vào. Câm thì không cần nhét miệng. Dù sao cũng là con câm. Vâng. Đi, đi. Đi. Mau lên. Đi mau. Sao thế? Câm còn có lời trăng trối à? Dừng tay. Làm gì thế? Chụp bọn tôi làm gì?
Lỡ như các anh làm chuyện gì xấu với cô gái đó, đây chính là tội chứng của các anh. Đứng yên. Cô gái. Cô vừa xuống tàu à? Tôi khuyên cô một câu, bớt lo chuyện bao đồng. Nếu cô gái này xảy ra chuyện gì, pháp luật sẽ trừng trị các anh đấy.
Luật pháp Tinh Châu sẽ không quan tâm đến loại đàn bà thế này đâu. Cô ấy đã làm gì sai? Cô ta không mua vé tàu, cô ta là trộm. Còn đáng ghét hơn trộm. Cô ta trốn trong khoang máy, lỡ như làm hỏng máy móc
Thì cả con tàu sẽ bị chìm. Đúng thế. Cô cũng sẽ bị chết đuối đấy. Cô nghĩ thử xem. Loại đàn bà này không nên ném xuống biển à? Nhưng các anh giết người không sợ bị báo ứng à? Đi. Thương hại cô ta chứ gì?
Vậy bỏ tiền ra mua cô ta đi. Bao nhiêu tiền? Rẻ thôi, 200 đồng. Anh… anh lừa tiền tôi đấy à? Thế này cũng đắt quá đó. Cô à, hành hiệp trượng nghĩa, cô còn mặc cả với tôi à? Nói cho cùng, chỉ là nợ cái vé tàu thôi mà.
Tôi ngồi khoang hạng hai 30 đồng. Cô ấy ngồi ở hầm tàu, bao nhiêu tiền? Năm đồng đủ rồi nhỉ? Chốt luôn. Có ai mặc cả như cô không? Chê ít à? Sáu đồng. Không nhiều hơn được đâu. Cô à. Anh Hải đây nóng tính lắm đấy. Còn không đi
Đừng trách tôi không khách sáo. Chúng ta ra đằng kia đi. Chị Linh. Đúng. Còn xa lắm ạ? Đúng vậy. Thiên Tình. Thiên Tình. Âu Dương Thiên Tình. Mình là Hà Tiểu Thiền. Cứu mình với, Thiên Tình. Sao thế? Tiểu Thiền. Cứu mình. Thiên Tình. Đừng gọi nữa. Thiên Tình.
– Tiểu Thiền. – Cứu mình. Tiểu Thiền. Thiên Tình. Cậu sao thế? Tiểu Thiền. Cậu… sao cậu lại đến Nam Dương? Cậu ngồi cùng tàu với mình, sao mình không nhìn thấy cậu? Đương nhiên là cô không thấy rồi. Cô ta không mua vé tàu, trốn trong khoang máy. Anh ta…
Anh ta vừa nói sẽ ném mình xuống biển cho cá ăn. Anh định ném người chị em của tôi xuống biển cho cá ăn? Cô ta là chị em của cô à? Ban nãy cô ta còn giả câm với chúng tôi đấy. Cô phải cẩn thận một chút.
Đề phòng cô ta một chút. Cô ta xảo quyệt lắm đấy. Chúng tôi là chị em lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Cần anh ở đây gây chia rẽ chắc? Có tin tôi ném anh xuống biển không? Khẩu khí lớn quá nhỉ? Cô cũng không dò hỏi xem tôi là ai.
Tôi là tiểu bá vương phố An Tường Sơn, rắn đầu đàn ở Tinh Châu. Rắn đầu đàn ở Tinh Châu à? Vậy tôi chính là rồng Tam Thủy vượt biển. Hôm nay tôi muốn thử xem nước Tinh Châu này sâu hay nông. Nguy rồi, nguy rồi, sắp đánh nhau rồi.
Sẽ không chết người chứ? Chẳng kiêng kỵ gì hết, nói lại đi. Hòa khí sinh tài, vinh hoa phú quý. Đến từ Tam Thủy à? Một con mụ Khăn Xếp Đỏ mà ra vẻ thế. Anh Hải. Thế này phải dạy dỗ cô ta. Cô ta dám tự xưng là rồng.
Vậy thì bang Long Vương chúng ta mất hết thể diện. Muốn chết phải không? Anh muốn chết thì có. Cô là vịt hầm lửa nhỏ, còn mỗi cái mỏ là cứng. Nắm đấm của tôi cứng hơn đấy. Anh có muốn thử không? Chị Linh, làm sao đây? Làm sao đây? Thiên Tình.
Thiên Tình. Thiên Tình. Thiên Tình. Nhìn thấy chưa? Các chị em tôi đông thế này một người đánh vài người các anh. Hỏi anh có sợ hay không? Mấy người bọn họ đến Nam Dương kiếm tiền, lấp đầy bụng. Cô tưởng bọn họ sẽ cùng liều mạng với cô chắc?
Cô… cô… cả cô nữa. Đừng dính vào chuyện này. Cút đi cho tôi. Nghe thấy không? Cút mau. Dọa ai thế? Anh bảo ai cút? Đồ vô lại. Cô nói ai vô lại? Tôi nói anh vô lại. Mấy người đàn ông to cao ở đây bắt nạt một cô gái nhỏ
Có biết xấu hổ không hả? Anh không phải quân vô lại thì là gì? Loại người như các anh ở quê, tôi đánh không ít. Tôi gặp lần nào là đánh lần ấy. Mụ điên. Tôi nể mặt cô, cô không chịu. Có giỏi thì anh ra tay.
Tôi không sợ anh, đồ vô lại. Cô thế này là Ông Thọ treo cổ, chê sống lâu à? Tôi không sợ anh. Tôi sống đến ngần này tuổi rồi, chưa có cô gái nào gần tôi thế này, ngoài mẹ tôi ra. Sợ rồi à?
Sợ thì gọi một tiếng “mẹ”, tôi không đánh anh. Tôi không thiếu mẹ nhưng tôi thiếu một cô vợ. Tôi gọi cô một tiếng “vợ”, cô có dám thưa không? Anh dám? Vợ. Anh Hải. Đồ vô lại. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Đánh chết anh. Bạch Thiên Nữ Du Thần.
Cho anh bắt nạt chị em của tôi này. Cho anh lợi dụng tôi này, đồ vô lại. – Đi mau, Thiên Tình. – Vô lại. Đồ vô lại. Đi mau. Để chúng chạy dễ dàng như vậy à? Đồ khốn. Bang Long Vương toàn là đồ bỏ đi. Các anh em, xông lên. Đi.
Anh Hải. Đứng yên. Không trả tiền, đừng hòng chạy. Không được chạy. Dừng tay. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Không thấy Bạch Thiên Nữ đang Du Thần à? Đừng tự chuốc rắc rối. Mưa thuận gió hòa. Quay lại. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Sáu đồng như thỏa thuận.
Tôi bù tiền vé tàu giúp cô ấy. Mưa thuận gió hòa. Cô ấy là ai? Không quen, nhưng ban nãy cô ấy đã giúp mình. Vậy tiền này các anh đã nhận, việc này coi như cho qua. Chúng ta đi. Cô ơi, để tôi xách giúp cô. Không cần, tôi xách được.
Cảm ơn cô đã cứu người chị em của tôi. Tôi nhất định sẽ nghĩ cách trả lại cô sáu đồng. Đúng thế, tôi sẽ trả. Cô để lại tên họ và địa chỉ là được. Tôi tên Bạch Vi. Địa chỉ vẫn chưa có. Tiền thì không cần trả lại đâu.
Chúc các cô may mắn. Có duyên sẽ gặp lại. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Thiên Tình, mau lên. Hôm nay làm chị sợ chết khiếp. Có gì phải sợ chứ, chị Linh. Vừa nãy chị cũng nhìn thấy rồi. Chỉ cần chúng ta cứng rắn, tự nhiên hắn sẽ sợ.
Hồi nhỏ ông nội em dạy em đấy. Em tưởng hắn sợ em à? Bọn chúng sợ Bạch Thiên Nữ. Bạch Thiên Nữ? Bạch Thiên Nữ là vị thần của Tinh Châu chúng ta, chuyên bảo vệ phụ nữ, khỏi bị bắt nạt. Nhất là phụ nữ nghèo khổ như chúng ta.
Mau vái lạy đi. Mau lên các chị em. Lên trước vái lạy đi. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Thiên nữ cát tường, ban phước cho chúng sinh. Phù hộ bốn biển, mưa thuận gió hòa. Đại cát đại lợi, không chút kiêng kỵ.
Đi về bình an, vinh hoa phú quý. Dễ chịu. Dễ chịu. Thật dễ chịu. Anh Hải, anh nói gì thế? Tiểu Cửu. Ban nãy tôi gọi mụ điên đó là vợ, cô ta có thưa không? Không. Sao lại không? Tôi đã nghe thấy mà. Không có thật.
Cô ta tát luôn anh một cái, còn đá anh một phát. Sao tôi… cảm thấy cô ấy thưa rồi nhỉ? Anh Hải, anh không sao chứ? Tôi có sao. Tiểu Cửu. Sao tôi cảm thấy mụ điên này trên tay có độc. Gì cơ? Cậu chưa nghe nói, cái gì nhỉ? Độc tình.
Đúng, đúng, đúng, độc tình. Cậu hiểu ý đó chứ? Đời tôi coi như xong rồi. Cả con người tôi đều là của mụ điên đó rồi. Anh Hải, anh không sao chứ? Có phải vừa nãy anh bị đánh đến ngu người rồi không? Tôi nói với cậu rồi mà.
Tôi có chuyện rồi, sắp chết rồi. Cậu còn không tìm mụ điên đó về cho tôi, đền mạng cho tôi. Cậu không đi chứ gì? Tôi tự đi tán. Tiểu Cửu. Tán được, cậu phải gọi là chị dâu đấy. Chị dâu hung dữ thế tôi không cần đâu. Đi mau.
Đi mau. Cẩn thận nhìn xe. Em út. Chuyến tàu này em về rốt cuộc nhét bao nhiêu người vào thế? Đều nghĩ là Tinh Châu tốt, liều mạng chen chân đến đây. Anh hai. Ngần này cô gái đều cùng một tàu với em à? Ở trên tàu
Sao em không gặp cô nào hết? Họ đều là khách hầm tàu. Đương nhiên em không thấy rồi. Nhưng bao nhiêu cô gái thế này đến Tinh Châu làm gì? Làm thuê. Trong số này nhất định có người xây cao ốc cho nhà họ Lục chúng ta. Em có tin không?
Con gái xây cao ốc, làm cu li ở công trường ạ? Đúng thế. Công trường cao ốc của nhà họ Lục chúng ta ở ngay gần đây. Em có muốn đi xem không? Đó sẽ là kiến trúc hùng vĩ nhất Tinh Châu. Được ạ. Mau lên. Mau lên. Đừng lề mề nữa.
Mấy người là chậm nhất đấy. Mau lên. Cô còn lười nhác tôi trừ nửa ngày tiền lương của cô đấy. Mau lên. Sao nhiều công nhân nữ thế này? Sao hả? Thương hoa tiếc ngọc à? Em út. Em vẫn giống hệt hồi nhỏ, chẳng thay đổi chút nào. Là thế này,
Phủ Tổng đốc ban bố lệnh hạn chế cấm nam đinh đến Nam Dương làm thuê. Bây giờ chỉ phụ nữ có thể đến. Sau khi lệnh hạn chế này được ban bố, giá thuê công nhân nam ở Tinh Châu tăng cao, nhưng công nhân nữ rẻ,
Công nhân nữ làm việc cũng không kém công nhân nam. Trên thực tế, chủ thầu chúng ta có lãi. Chào ông chủ lớn. [Bạch Thiên Nữ Tuần Du] Bạch Thiên Nữ Du Thần. Bạch Thiên Nữ Du Thần. Thật xui xẻo. Du Thần Vui đấy. – Em đi xem xem. – Không được xuống.
Sao thế, anh hai? Đây là Bạch Thiên Nữ, là Nam Lan. Chị dâu cả? Chị dâu cả gì chứ? Yêu tinh hại chết anh cả. Em còn nhớ trước đây hàng năm Nam Lan đều đóng giả làm Bạch Thiên Nữ Du Thần. Mỗi năm hai lần. Tháng này và tháng sau.
Mỗi lần tuần du là cả ngày trời. Đi khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Tinh Châu. Bây giờ chị ấy còn sống cùng chúng ta không? Sao có thể chứ? Sau khi anh cả xảy ra chuyện, chị ta liền mở Khách sạn Nữ Thần. Anh thấy nên gọi là Khách sạn Yêu Tinh.
Kinh doanh tốt hoàn toàn là nhờ dụ dỗ đàn ông. Anh hai, anh đừng nói vậy. Chị dâu cả là một người tốt. Tốt gì mà tốt. Chị ta hại chết anh cả. Chuyện này, năm đó em nhận được thư nhà, em đã thấy kỳ lạ. Hiện giờ cảnh sát
Không phải vẫn chưa phá được án sao? Em nhớ chị dâu cả là một người rất tốt bụng. Em không tin chị ấy hại chết anh cả. Trong ấn tượng của em, tình cảm của họ cũng rất tốt. Tình cảm tốt? Chị ta là Bạch Thiên Nữ đấy. Anh thấy
Anh cả chính là bị chị ta dùng thuật giáng đầu. Nếu không đàn ông nhà họ Lục sao có thể chết mê chết mệt chị ta chứ? Bốn năm rồi, anh cả sống không thấy người, chết không thấy xác. Không phải bị chị ta hại chết còn có thể bị ai hại?
Anh hai. Em thấy anh cả mẹ nữa, đều có thành kiến với Nam Lan. Trong truyền thuyết, Bạch Thiên Nữ chính là sẽ giết chồng. Mẹ chị ta chính là Bạch Thiên Nữ đời trước đã tự tay giết chết bố của chị ta. Người già ở Tinh Châu đều biết.
Còn về việc tại sao không tìm thấy xác anh nghi ngờ anh cả đã bị người đàn bà này hầm thành canh uống mất rồi. Em út. Uống canh đi. Hồi nhỏ em thường uống canh chị ấy hầm. Canh rất ngon. Hôm nào em muốn đi thăm
Khách sạn Nữ Thần của chị ấy. Anh hai, anh từng đến chưa? Đùa à? Lục Tuyết Tiều anh có thể tới Khách sạn Yêu Tinh hay sao? Anh nói với em mấy chuyện này, em đừng có nói với mẹ. Cẩn thận ăn roi đấy. Roi chỉ đánh anh thôi.
Mẹ không nỡ đánh em đâu. Đúng. Em và anh cả đều được mẹ yêu chiều, chỉ có anh không được chào đón. Cậu rửa nhanh lên, kẻo không đuổi kịp họ đâu. Đi. Tiểu Thiền. Không phải cậu sắp lấy chồng à? Sao lại đến Nam Dương? Đừng nhắc nữa.
Mình gặp người đàn ông đó rồi, người lùn tịt, mắt thì híp xấu chết đi được. Còn lâu mình mới thèm để ý. Mình mau chóng chạy đuổi theo cậu, lúc đuổi đến bến tàu thì cậu đã lên tàu rồi. Mình lại không mang tiền mua vé tàu, mình sốt ruột quá
Không thấy ai liền chuồn lên tàu. Cậu cũng bạo gan thật đấy, chẳng mang gì theo, cũng không mang lấy bộ đồ để thay à? Mình không sợ, dù sao có cậu rồi mà. Thiên Tình. Từ nhỏ mình đã coi cậu như chị gái ruột của mình. Cậu không biết xấu à?
Cậu sinh tháng Tám, mình sinh tháng Chín, cậu còn lớn hơn mình một tháng đấy. Mình mặc kệ. Cậu chính là chị mình. Cậu đi đâu, mình đi đó. Mình biết cậu trượng nghĩa. Cậu có miếng cơm ăn, thì sẽ không để mình bị đói đâu. Vợ ơi.
Vợ anh, anh ở đây này, vợ ơi. Đây chẳng phải là người… người bên bãi biển… Mặc kệ anh ta. Anh tên Quảng Hải Sinh. Sau này em cứ gọi anh là A Hải. Em tên gì thế, vợ ơi? Thiên Tình, đẹp trai đấy. Cậu im miệng. Năm nay anh 25 tuổi,
Không cha, không mẹ. Anh cũng chưa từng kết hôn. Vợ ơi. Hôm nay hai chúng ta coi như không đánh không quen biết. Chúng ta là một cặp trời sinh đấy. Vợ à. Cậu xem, va rồi kìa. Cậu xem. Xin lỗi, xin lỗi sếp. Không cần hỏi tên.
Cứ gọi thẳng là vợ luôn. Cậu đã gọi thế rồi còn gì. – Rõ, thưa sếp. – Đi đi. Vợ ơi, đợi anh với. Cẩn thận. Cậu xem, cậu xem. Ai là vợ cậu? Có cần tôi lái xe đưa cậu vào động phòng không? Chị Kiều. Tôi… không phải. Tôi đùa chơi thôi.
Lên xe, anh tôi tìm cậu có việc. [Phố Đậu Phụ] Ông chủ, gói cho hai cái quẩy. Được, được. Ông cầm lấy tiền này. Cầm đi nhé. Cảm ơn. Đây chính là phố Đậu Phụ. Thiên Tình, cậu xem. Cậu xem, cậu xem, cậu xem. Thú vị quá. Chị Linh.
Lại đón người mới đến à? Bác bán mì sợi, hôm nay buôn bán tốt chứ? Nhờ lời tốt lành của chị Linh, tốt lắm. Lát ghé ăn một bát nhé. Tôi phần chị nước dùng ngon nhất. Cảm ơn nhé. Thơm quá. Đừng xem nữa, đừng xem nữa. Chị Linh.
Chị Linh về rồi ạ? Các chị em. Từ giờ chúng ta sẽ sống ở đây. Thất cô nương đến Nam Dương sớm nhất, trong lòng nghĩ đến các chị em nơi quê nhà, tìm việc cho mọi người làm, lại sợ sau khi đến không có chỗ che nắng che mưa
Nên đã thuê lâu dài Đậu Phụ Trang này. Mọi người nhất định phải nhớ lòng tốt của Thất cô nương, nghe lời chị ấy, tôn trọng chị ấy, yêu quý chị ấy. – Vâng. – Vâng. Chúng ta về nhà nào. Cô đúng là đồ ngốc. Cô ăn nhiều mỡ heo ở đâu
Mà che hết tâm can rồi hả? Chị Linh. Thất cô nương nổi nóng với Tú Hòa rồi. Ừ, tôi biết rồi. Vậy để các chị em lên trước, thu xếp ổn định đã nhé? Không được, có thêm một người. Đợi Thất cô nương xem qua rồi tính. Thất cô nương.
Em cũng suy nghĩ rất lâu rồi. Bây giờ em làm đủ một ngày là sáu hào. Nếu như em đến nhà giàu làm thuê, không ở lại nhà, buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, em có thể chạy ba nhà. Mỗi nhà bốn hào, là một đồng hai.
Cô thế này là tính toán kĩ rồi hả? Một ngày làm ba nhà. Người cô làm bằng sắt hay sao? Làm việc từ sáng đến đêm cô không muốn sống nữa à? Em không còn cách nào. Ở nhà cần tiền gấp. Chồng lấy vợ bé cần dùng tiền gấp?
Em ở Tinh Châu làm thuê, không thể sinh con cho anh ấy. Bố mẹ chồng cũng sốt ruột mà. Được. Mua vé tàu, về quê đi. Sinh con xong rồi quay lại. Thế thì không được. Em về quê rồi, cả nhà lớn bé lấy gì mà ăn?
Em chỉ có thể làm thêm vài việc, kiếm thêm ít tiền, gửi về quê. Nếu vợ bé sinh được con cho anh ấy, sau này già, em về quê, chúng cũng sẽ phụng dưỡng em. Không phải cô ngốc, mà cô trúng tà rồi. Trời cũng không ngăn được cô.
Cô quyết tâm không làm Khăn Xếp Đỏ nữa à? Xin Thất cô nương đồng ý. Tôi đâu phải mẹ cô. Cô quỳ trước tôi làm gì? Đứng lên. Tháo ra đi. Cô tháo khăn xếp đỏ này ra rồi, thì sẽ không bao giờ được đội nữa. Cô biết phép tắc này, đúng không?
Em biết. Phụ nữ Tam Thủy đến Tinh Châu làm thuê, đội khăn xếp đỏ lên thì chính là chị em của Thất cô nương tôi. Tháo khăn xếp đỏ, sau này cô ở Tinh Châu, dù sống hay chết đều không liên quan đến tôi nữa. Tú Hòa. Tú Hòa. Tú Hòa.
Cô định đi đâu thế này? Có chuyện gì từ từ nói. A Linh. Trước mặt người mới, không còn phép tắc nữa hay sao? Chị Tú Hòa. Em là Thiên Tình đây. Âu Dương Thiên Tình. Hồi ở quê, chúng ta từng cùng làm việc ở công trường. Em đi theo bố em,
Hồi đó em mới 13 tuổi. Chị còn nhớ không? A Linh, nói cho người mới biết phép tắc. Cô ấy đã tháo khăn xếp đỏ, chúng ta… chúng ta không nói chuyện với cô ấy nữa. Tú… Các chị em. Vị này chính là Thất cô nương, chị cả của chúng ta.
– Chào Thất cô nương. – Chào Thất cô nương. A Linh. Thất cô nương. Cô tên gì? Cô. Chào Thất cô nương. Cô ấy tên là Hà Tiểu Thiền. Em tên là Âu Dương Thiên Tình. Chúng em là chị em cùng thôn, lớn lên cùng nhau từ bé.
Tôi có hỏi cô không? Cô ấy nhát lắm, không dám nói chuyện trước mặt người lạ. Em sợ chị đợi lâu mới nói thay cô ấy. Cô giỏi lắm. Người vừa nói chuyện với Tú Hòa chính là cô, đúng không? Vâng. Được, tôi hỏi cô. Trên danh sách,
Có 12 chị em Tam Thủy tới Nam Dương. Chỗ tôi đã chuẩn bị mười hai chiếc khăn xếp đỏ. Tại sao lại thừa ra một Hà Tiểu Thiền? Tôi không cần nhìn danh sách cũng biết trên này không có tên cô. Cô đi tay không, khắp người toàn dầu mỡ.
Cô hoàn toàn không phải ngồi tàu đến. Trốn ở phòng máy dưới hầm tàu, không bị bắt, ném xuống biển cho cá ăn, mạng cô lớn thật đấy. Người như cô, tôi không nhận. Nhưng cô ấy đã đến Tinh Châu rồi. Một cô gái nhỏ một thân một mình, làm sao đây?
Đây là việc của cô ấy. Bây giờ hãy rời khỏi Đậu Phụ Trang cho tôi. Chị cả. Chị vừa nói chúng ta đều là chị em của Tam Thủy em nghe câu này, vô cùng cảm động. Tiểu Thiền quả thực là người Tam Thủy, điều này không thể là giả.
Hai chúng em cùng nhau lớn lên từ bé, ở cùng một thôn. Hai nhà chúng em chỉ cách nhau vài cái cây lớn. Đều là chị em Tam Thủy. Chị cả. Chị làm ơn cho cô ấy ở lại đi. Lén lút lên tàu, ai biết cô ấy dính dáng đến chuyện gì.
Lỡ như gây rắc rối gì cho chỗ tôi thì sao? Tôi nói không giữ là không giữ. Cô nhiều lời như vậy làm gì? Thất cô nương. Bọn họ chưa đi xa nhà bao giờ, cũng chưa từng trải, vừa mới đến Tinh Châu. Chị xem lạ nước lạ cái
Lỡ chị đuổi cô ấy ra ngoài, không có chỗ ở, có mệnh hệ gì thì… Cô im miệng. Xem ra mình không giúp được cậu rồi. Thiên Tình. Không sao. Có mình ở cạnh cậu mà. Mình đi với cậu. Ai bảo chúng ta là chị em chứ. Đi. Thiên Tình.
Chị ấy đã nói rồi, sẽ không giữ cậu ở lại. Nói nhiều vô ích. Chúng ta có chân có tay, chỉ là không làm thuê ở đây thôi mà, không chết đói được. Đi. Thất cô nương. Em tên là Hà Tiểu Thiền. Em không mua vé tàu là vì nhà em quá nghèo.
Năm em lên sáu tuổi, bố em bị bệnh nặng. Để chữa bệnh cho bố, bán hết nhà cửa và đất đai cũng không cứu sống được ông ấy. Mẹ em chẳng dễ dàng gì, ngậm đắng nuốt cay nuôi em khôn lớn. Bây giờ mẹ em cũng bị bệnh rồi,
Không làm việc được nữa. Em đến Nam Dương, chính là để kiếm chút tiền gửi về, để mẹ em có thể sống thêm vài năm. Em không sợ khổ, nhiều việc, vất vả đến mấy, em cũng làm được. Cầu xin chị cho em ở lại.
Em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ, không để Thất cô nương mất mặt, không để chị em Tam Thủy mất mặt. Thất cô nương. Cô bé này cũng rất đáng thương, đều có tấm lòng hiếu thảo mà. Cô chịu được vất vả à? Sao tôi thấy cô không có vẻ
Có thể làm được công việc chân tay thế? Tôi làm được, tôi làm được thật mà. Tôi thề. Đúng là một tấm lòng hiếu thảo. Là một người con có hiếu. Chẳng phải Tú Hòa đi rồi sao? Hay là giữ cô ấy lại thế chỗ cho Tú Hòa?
Mau đứng dậy. Mau đứng dậy. Thất cô nương đồng ý rồi. Đứng dậy đi. Cảm ơn Thất cô nương. Mau cảm ơn Thất cô nương đi. Cảm ơn Thất cô nương. Trước khi qua Malacca, treo lá cờ của bang Long Vương lên trước, cướp biển
Tự nhiên sẽ nể mặt tôi vài phần. A Hải à, dọc đường đi, tất cả mọi việc giao cho cậu hết. Đừng làm bang Long Vương mất mặt. Anh Long, tôi… Sao thế? Không có gì. Sao còn ấp a ấp úng thế? Có gì cứ nói đi. Có người mình thích rồi,
Không nỡ rời khỏi Tinh Châu. Đâu có, chị Kiều. Tôi đã bảo nói đùa rồi mà. Sao chị có thể làm tôi mất thể diện trước mặt anh Long thế? Anh Long. Tôi chỉ muốn hỏi anh. Việc áp tải tàu, để người khác đi, được không?
Tôi là bí ngô mọc trong chậu sành chẳng có tài cán gì. Anh Long. Việc áp tải tàu thực sự quá lớn. Tôi sợ mình không làm được. Đúng là bùn nát không trát lên tường được. Tôi thế này là đang đề bạt cậu, cậu định cả đời
Làm việc vặt ở bến tàu à? Anh tôi muốn cho cậu một cơ hội, để cậu kiếm thêm chút tiền, nếu cậu không muốn đi, thì gọi các anh em khác vậy. Tôi đi. Anh Hải. Hôm qua anh còn đến Thiên Phúc Cung thắp hương,
Mong anh Long có thể đề bạt anh mà. Hôm nay thế này là sao? Giờ tôi đã là người có vợ rồi. Mụ hung dữ đó anh trêu chọc một chút rồi thôi, sao còn coi là thật thế? Cậu hiểu gì chứ? Thắp hương cầu nguyện
Chẳng phải là để xin một người vợ sao? Tôi nói cậu nghe, Thiên Phúc Cung linh nghiệm thật đấy. Hôm qua vừa lễ bái, hôm nay vợ tôi đã đến Tinh Châu rồi. Vợ à. Anh Long cử anh đi áp tải tàu, anh sợ mười ngày, nửa tháng không gặp được em rồi.
Đúng là không có tiền đồ. A Cửu tôi đi theo một đại ca như anh đến khi nào mới có thể ra được bộ dạng con người đây? Thằng ranh này ngứa đòn hả? Anh Hải, anh không nhìn ra chị Kiều thích anh à? Nói bậy. Không phải anh không nhìn ra,
Anh chỉ giả vờ hồ đồ thôi. Cơ hội làm em rể của anh Long thì anh không thèm, lại cứ phải đi tán một mụ Khăn Xếp Đỏ vừa mới xuống tàu. Cái gì mà mụ Khăn Xếp Đỏ, mụ Khăn Xếp Đỏ? Khó nghe lắm. Trên phố toàn gọi thế còn gì?
Cậu không thấy họ đều là những cô gái trẻ à? Sau này gọi là Khăn Xếp Đỏ. Khăn Xếp Đỏ dễ nghe hơn chút. Được. Vậy sau này tôi sẽ gọi họ là Khăn Xếp Đỏ. Tránh ra. Tránh ra. Tránh ra. Tôi thấy đầu óc anh đúng là mê muội thật rồi.
Thằng ranh, cậu nói gì thế hả? Tôi đánh gãy chân cậu. [Biệt Thự Nhà Họ Lục] Cô Bạch từng đi du học à? Vậy cô chịu thiệt thòi đến làm gia sư cho Triển Nguyên nhà tôi thực sự là phúc của thằng bé. Mợ hai khách sáo rồi.
Cô Bạch ở nước Anh mấy năm? Tôi học ba năm, rồi thực tập ở tòa soạn Birmingham một năm. Mợ hai. Bà nói tiếng Anh tốt thật đấy. Bà cũng từng đi du học ạ? Giá tôi từng đi du học thì tốt, tự dạy Triển Nguyên không cần mời người nữa.
Tôi cũng chỉ biết nói vài câu thôi, còn nói không hay. Không đâu ạ. Bà phát âm rất chuẩn. Khiến cô Bạch chê cười rồi. Bà Mạch này thật ra chúng tôi không hề thân thiết. Chỉ là năm ngoái, khi bà ấy và Mạch tiên sinh đến Tinh Châu tới nhà tôi
Làm khách một lần. Tôi nhớ lúc đó hình như tôi nói sẽ mời một gia sư cho Triển Nguyên kèm thêm tiếng Anh cho nó. Không ngờ người này lại nhiệt tình viết một bức thư giới thiệu dài như vậy. Bà Mạch thực sự rất nhiệt tình,
Biết là tôi muốn đến Tinh Châu liền chủ động giới thiệu giúp tôi nhà họ Lục có danh vọng nhất Tinh Châu. Một câu nói của cô Bạch vừa khen bà Mạch, cũng tâng bốc nhà họ Lục chúng tôi. Thật là có kiến thức. Cô Bạch từng du học nước Anh,
Vậy ở Thượng Hải cũng là nhân tài hiếm có. Sao lại nghĩ đến việc chạy đến Tinh Châu chúng tôi để làm gia sư? Hồi cha tôi còn trẻ cũng từng đến Tinh Châu, nhớ mãi không quên nơi này. Bây giờ ông ấy không còn nữa,
Tôi chỉ muốn thay cha thăm lại chốn xưa, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của ông ấy. Thế này đúng là hiếu thảo, đáng kính phục. Có điều người ngoài đều nói nhà họ Lục chúng tôi cơ ngơi lớn, gia nghiệp lớn. Sau khi tôi quản lý mới biết
Chỉ là cái vỏ bên ngoài thôi. Vì vậy một tháng 40 đồng, tôi không trả nổi đâu. Vậy bà nói xem bao nhiêu thì phù hợp? Triển Nguyên. Con nói xem chúng ta mời cô Bạch đến dạy con trả bao nhiêu tiền thì phù hợp? Trả 400 đồng đi ạ.
Chị ấy xinh đẹp thế này, nên trả nhiều một chút. Cậu chủ nhỏ. Cảm ơn em nhé. Thằng bé này, đi chơi đi. Bà nội ra thì qua nói với mẹ một tiếng. Hẹn gặp chị ngày mai. Mau đi đi. Cô Bạch. Triển Nguyên nhà tôi học trường
Tốt nhất ở Tinh Châu đấy. Cô đến, cũng chỉ kèm nó vào buổi tối. Ăn ở cũng giống như tôi, một tháng 30 đồng, cô xem có được không? Vậy thì nghe theo mợ hai. Cô Bạch thật nhanh gọn. Vậy thì quyết định thế nhé. Chị ơi. Chị ơi.
Sao vẫn chưa dọn cơm? Em đói rũ ra rồi. Đừng ăn. Em đói rồi. Bộ đồ hôm nay vòng eo hẹp, ăn nhiều bung ra thì làm thế nào? Chẳng phải em muốn để lại ấn tượng tốt cho anh Tuyết Đình sao? Chị. Vòng cổ này của chị đẹp thật đấy.
Mẹ đúng là thiên vị. Có mỗi một chiếc đẹp thì để lại cho chị. Đến lượt em thì chẳng còn gì. Chị xem cổ em này, đến giờ vẫn trống. Bích Hoa. Có khách ở đây. Cô ấy là ai thế? Cô ngồi tàu đến à?
Vậy cô ngồi cùng tàu với Lục Tuyết Đình à? Cô và anh ấy đến cùng nhau à? Vậy… vậy cô và anh ấy là… Tôi tên Bạch Vi, đến ứng tuyển làm gia sư cho cậu chủ nhỏ. Gia sư à? Làm tôi sợ chết khiếp. Cô Bạch, mau mời ngồi.
Em gái tôi, Kim Bích Hoa từ nhỏ bị tôi chiều hư rồi. Cô đừng để ý nhé Chị, chị đâu có chiều em. Nếu chị thực sự chiều em thì cho em chiếc vòng cổ này đi. Bích Hoa. Đâu phải em lấy luôn đâu, chỉ mượn một ngày thôi. Mẹ ơi,
Bà nội, chú ba và bố con xuống lầu rồi. Anh Tuyết Đình. Vội gì chứ? Mợ hai, có thể dọn cơm rồi. Được, tôi biết rồi. Đi đi. Đi. Cô Bạch. Hôm nay thật sự không đúng lúc, em ba nhà tôi du học nước ngoài về, không thể tiếp riêng cô được nữa.
Bữa tối thím Hoàng sẽ sắp xếp cho cô. Cảm ơn mợ hai nhiều. Thím Hoàng, vậy vất vả cho thím rồi. Vâng. Cô Bạch, xin mời theo tôi. Không dám làm phiền. Tôi tự làm. Đến rồi. Căn phòng này thật đẹp. Bữa tối sẽ được đưa tới nhanh thôi. Khoan đã.
Cảm ơn thím Hoàng. Cô Bạch phải không? Tiền này tôi không dám nhận đâu. Ngay đến vali tôi còn chưa xách giúp cô. Sau này không biết còn có bao nhiêu việc phải phiền thím nữa. Vậy… cảm ơn cô Bạch nhé. Thím khách sáo rồi. Ăn cơm thôi.
Mau lên, mau lên, ăn cơm thôi. Mau. Đúng là đói thật. Tôi cũng thế. Thơm quá. Này, cho cô một ít. Thiên Tình, ở đây ngồi kín cả rồi. Ăn ở đâu bây giờ? Đi thôi. Chúng ta vào phòng ăn. Ai đó? Cậu nhìn mình làm gì? Mau ăn đi.
Đây là món gì thế? Chính là ướp muối phơi khô, để lên cơm hấp chín rồi ăn. Mau ăn đi. Ăn thế nào được? Hai cô sao lại chạy vào phòng để ăn? Cố tình dụ ruồi à? Ruồi vo ve, vo ve đốt lên mặt các cô, các cô ngủ được à?
Cho dù các cô ngủ được, nhưng tôi không ngủ được. A Quý tôi sợ ruồi nhất đấy. Mau ra ngoài đi. Đây là chỗ để ngủ, sau này chỉ cần là đồ ăn, thì không được mang vào. Hai cô nhớ lấy cho tôi. Chúng tôi… Chúng tôi mới đến,
Không biết quy tắc này. Xin lỗi chị A Quý. Mau ra ngoài đi. Trong phòng toàn mùi cơm. Đi mau. Đi mau.