[VIETSUB] Vùng Biển Trong Mơ – Tập 1 | Tiêu Chiến & Lý Thấm | WeTV

=Vùng Biển Trong Mơ= =Tập 1= Thằng nhóc này làm gì vậy? Ai rơi đồ à? Nhìn cũng không giống tấm gương người tốt lắm. Thanh niên bây giờ đạp xe đuổi theo xe bus để theo đuổi con gái người ta đấy. Giỏi thật đó. Tôi nói anh nghe, hơn một tuần rồi,

Lúc thì buổi sáng, lúc thì buổi trưa, lúc thì buổi chiều, anh đóng cái cửa này cũng ba năm rồi đấy. Ba năm rưỡi rồi. Tôi nói anh nghe, tôi đã kiểm tra giấy niêm phong, chẳng có vấn đề gì hết. Đừng bảo là ma nhé. Ma á?

Ma trông thế nào? Anh thấy rồi à? Ơ kìa, Đảng giáo dục anh bao nhiêu năm nay mà anh ở đây nói chuyện mê tín phong kiến với tôi à? Đi, đi thôi. Đợi đã. Anh nghe đi. Anh nghe đi, tôi nói anh nghe, chính cái tiếng này.

Tiếng ma đi đường toàn là vắt chân lên. Có phải là có ma thật không? Đi, đi xem thử. Đi, đi thôi. Ra đây đi. Tôi thấy rồi nhé. Đừng trốn nữa. Tôi nói cho mà nghe, trốn cũng vô ích. Ra đây. Ra đây. Ra đây. Anh xem kìa. Bên này. Bên kia, người ở bên kia. Bên này. Đi, đi thôi. Tôi đã bảo là bên kia mà. Ra đây. Tôi nói này cô gái,

Hay là cô mau ra đằng sau đi. Thế này sẽ xảy ra chuyện mất. Đúng đấy. Thằng nhóc ngốc nghếch này. Ra đây. Ra đây. Tôi không tin chuyện ma quái. Hôm nay tôi mà không bắt được cậu… Người đâu? Ra đây.

Tôi tìm phần sau của quyển “Sự Trỗi Dậy Và Suy Tàn Của Đế Chế Thứ Ba” này hơn nửa năm rồi, không ngờ lại tìm thấy ở đây. Cậu là ai hả? Làm gì đấy? Ở đơn vị nào hả? Vào đây kiểu gì? Cậu ấy không… Cậu có biết đây là đâu không?

Hỏi liền một mạch năm câu làm tôi ngơ luôn. Tôi phải trả lời câu nào trước đây? Tôi là ai à? Người dân thôi. Một phần tử của nhân dân. Đơn vị nào à? Chẳng ở đơn vị nào hết. Chẳng… Vào đây kiểu gì à? Cửa sổ trên mái đó.

Cửa khóa rồi, chỉ có thể đi đằng cửa sổ trên mái. Tới làm gì à? Tôi mà xem phim thì đã chẳng tới đây. Tôi… Đọc sách học hành. Biết đây là chỗ nào không à? Kho sách. Tất cả sách vi phạm lệnh cấm, bị tịch thu đều ở đây,

Toàn văn hóa phẩm độc hại. Thứ này mà truyền ra ngoài thì sẽ có hậu quả gì? Không tưởng tượng nổi luôn đấy các đồng chí ạ. Hai anh đây không phải nhân viên quản lý thì là bảo vệ đúng không? Tôi nói hai anh nghe,

Tôi tới đây đọc sách hơn nửa năm rồi mà hôm nay hai anh mới phát hiện ra. Đây là sơ suất nghiêm trọng trong công việc, tắc trách đấy nhé. Các anh như vậy không chỉ có lỗi với sự phó thác của quần chúng cách mạng dành cho các anh

Mà còn là vô trách nhiệm với tôi. Nhưng các anh yên tâm, tôi chỉ đầu độc một mình tôi thôi. Tôi chưa bao giờ mang mấy quyển sách này ra ngoài. Thực ra chuyện này cũng dễ xử lý thôi. Chỉ cần các anh không truy cứu

Thì tôi cũng sẽ không nói linh tinh. Tôi bảo đảm, chỉ cần tôi ra ngoài thì sau này tuyệt đối sẽ không đến nữa. Chỉ cần tôi không sao thì chắc chắn hai anh cũng không sao. Chuyện này sẽ không ai hay biết gì hết. Đương nhiên,

Hai anh cũng có thể đưa tôi đến đồn công an, không sao đâu. Tôi nhận. Chuyện này giải quyết thế nào phải xem hai anh đây. Cậu ta… Đừng, đừng, đừng, không phải… Cậu đừng có mà lẻo mép. Sách. Đây. Đi đi. Chú, xong chưa ạ? Xong lâu rồi. Tôi mà làm chậm trễ việc của mấy cậu thì các cậu lại chẳng đập nát cái sạp này của tôi ấy chứ. Làm gì có. Mấy hôm nay mặt băng của Thập Sát Hải vừa được làm cứng, đám côn đồ, lưu manh của thành Tứ Cửu

Đã nhẫn nhịn gần một năm rồi, đều muốn tới sân băng thể hiện. Được. Vậy để cháu về nói với anh Xuân Sinh một tiếng, chừa cho mọi người chút mặt mũi. Xuân Sinh đâu? Sao cậu ấy không tới? Anh ấy tới tổ dân phố tiếp nhận tái giáo dục tư tưởng rồi.

Đi đọc sách đấy. Đôi giày của Xuân Sinh không phải sửa nhiều, thằng nhóc đó trượt rất tốt, lưỡi bên trong cũng nhẵn cả rồi, tôi chỉ mài lại rãnh cho cậu ấy chút thôi. Chú, sao chú biết đôi này là của anh ấy, không phải của cháu?

Cậu ấy à, cả đời này cũng không có hy vọng. Chú coi thường cháu à? Khỏi phí lời. (Vua giày trượt) Trả tiền rồi biến đi. Bốn tệ nhé. Chú tự nói mà, đôi giày của anh Xuân Sinh không phải sửa nhiều. Các đồng chí, tôi nói chuyện này nhé.

Lát nữa sân băng của chúng ta mở cửa, cứ chờ mà xem, đám côn đồ, lưu manh của thành Tứ Cửu sẽ đến không thiếu một tên nào. Thế nên hôm nay mọi người phải chú ý cho tôi. Anh. Anh Thiên đâu ạ? Anh Thiên của cậu ngã vào động bàn tơ rồi, không ra được đâu. Sao em nghe nói thời gian trước Hạ Hồng Linh bị người khác để ý, anh Thiên còn đánh người ta một trận, có thật không vậy? Tôi nói cậu nghe, chuyện nam nữ ấy mà,

Một bàn tay không vỗ ra tiếng được đâu. Xinh quá đi. Chào chị dâu, chào chị dâu, chị dâu ạ. Em chào chị dâu. Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Chào chị dâu. Xinh quá. Kéo mạnh như vậy làm gì hả? Làm tay em đau luôn rồi đây này.

Triệu Tiểu Huệ, em có ý gì hả? Ý gì là ý gì? Em nói xem có ý gì? Cái quần này sắp toạc ra luôn rồi, em… em không sợ nó bó vào người em à? Bó nhưng em thoải mái, khoe được vóc dáng đẹp của em đấy. Sao? Anh không thích à?

Không phải. Anh… anh thích là việc của anh. Nếu… nếu em muốn ăn mặc thế này thì mặc ở nhà cho một mình anh ngắm là được rồi, sao lại mặc ra ngoài làm gì? Em để cho chúng nó nhìn, chẳng đứng đắn tí nào. Không đứng đắn?

Hắc Tử, anh đừng có nói năng không nể nang gì như thế. Không đứng đắn ư? Thế này đã là gì đâu? Chuyện có đứng đắn hay không phải do em quyết định. Đẹp không? Đẹp. Đã đến giờ rồi, (Sân băng Thập Sát Hải) sao chẳng có ai xuất hiện thế? Đúng vậy,

Anh Xuân Sinh tới muộn là chuyện bình thường, anh Quốc Hoa cũng không thấy bóng dáng đâu. Đúng thế. Tới rồi, tới rồi, tới rồi. Anh Quốc Hoa. Mặt anh sao thế? Ai thế này? Anh đánh nhau với ai à? Đừng nhắc nữa, vừa bị ngã. Sao lại ngã? Đừng hỏi nữa. Xuân Sinh đâu? Vẫn chưa đến. Vẫn chưa đến à? Đúng là lề mề. Này, đây là giày của anh.

Của anh Xuân Sinh. Cảm ơn nhé. Bao nhiêu tiền? Không cần đâu. Cầm lấy. Không, không cần thật mà. Cậu vốn chẳng giàu có gì, sao có thể để cậu trả tiền chứ? Cầm lấy. Anh nói chứ nửa năm nay, em toàn lấy tiền của anh với anh Xuân Sinh thôi.

Mẹ em bị ốm, lại thêm chú ba của em đòi tem lương thực… Được rồi. Anh em trong nhà, đừng nói những lời xa cách như thế nữa. Được, vậy em nhận nhé. Được rồi, mấy anh em cứ vào sân trước đi, anh nghỉ đã rồi vào ngay.

– Anh nhanh lên nhé. – Lát nữa gặp. Được rồi. Đi. Anh. Anh. Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Không, anh nhìn kìa. Tôi đang nhìn đây. Anh nhìn cái gì chứ, nhìn bên kia kìa. Anh nhìn đi. Nhìn là biết người của khu tập thể quân đội, cậu ta dám tới đây,

Dám tới Thập Sát Hải, cũng to gan đấy. Nắp Chai, Khui Chai, hất mũ cậu ta. – Được luôn. – Được luôn. Biến đi. Các cậu dám hất mũ của tôi à? Tới đây, tới đây. Mũ này. Cậu xem. Đi. Được đấy, trông cũng khá mới. Hoành Quân, có chuyện gì thế?

Anh ta hất mũ của em. Anh, bọn họ đông người đấy. Đợi đấy, anh đi tìm người. Chú ạ. Xuân Sinh. Quốc Hoa gửi giày của cậu ở đây này. Vâng ạ, cháu cảm ơn chú. Đừng khách sáo. Xuân Sinh, vừa hay cậu tới rồi. Ơ, mặt cậu làm sao đấy? Không sao, bị ngã thôi. Hoành Quân bị người ta bắt nạt kìa. Trả mũ cho tôi.

Cậu nói to lên, yếu thế. Trả lại mũ cho tôi. Đây là mũ của cậu à? Được, cậu gọi nó một tiếng, nếu nó trả lời thì cậu cứ cầm đi. Các anh giả vờ vô tội với tôi phải không? Cậu hù dọa ai đấy hả? Dọa anh đấy.

Cậu thử cử động nữa xem. Đứng yên. Đánh đấy. Hoành Quân. Giữa nơi đông người mà hất mũ của anh em tôi, hơi quá đáng rồi đấy. Ai rảnh rỗi không có việc gì làm chạy tới đây lo chuyện bao đồng thế này? Đúng đấy.

Ở đây có chỗ cho cậu nói chuyện à? Cậu là cái thá gì? Tôi chẳng là cái thá gì, anh cũng đừng quan tâm tôi là ai. Tôi nói cho anh biết, hôm nay là ngày trượt băng đầu tiên vui vẻ, tôi không muốn mất vui.

Anh trả mũ cho người anh em của tôi, chuyện hôm nay coi như xong. Ăn nói đàng hoàng gớm nhỉ? Tôi nói cậu nghe, tôi chính là dân chơi ở khu Tháp Trống này, tôi tên Quách Hắc Tử, anh tôi là Tề Thiên. Tôi không quan tâm anh là Hắc là Thiên gì.

Các cậu muốn kiếm chuyện à? Anh xem thằng ranh đó đi. Cậu nói chuyện kiểu gì thế hả? Làm sao thế? Cảnh sát. Cảnh sát. Giải tán, giải tán đi. Em bảo, mau, mau đi thôi. Ranh con, coi như hôm nay cậu may mắn. Tôi ở ngay đây,

Có giỏi thì hôm khác cậu đến tìm tôi, sợ thì đừng đến. Tôi sợ anh làm gì? Tôi còn nói cho anh biết, tôi nhất định phải lấy lại mũ cho người anh em của tôi. Đi. Xuân Sinh, cứ để bọn nó đi như vậy à?

Cậu không nhìn thấy khắp nơi đều có cảnh sát và người của Đội Duy trì trật tự à? Nếu mà đánh nhau thật, họ chẳng cho chúng ta vào lò luôn đấy chứ. Ngày tháng còn dài, anh ta không chạy được đâu. Rút. Đi. Giải tán, giải tán đi.

Xuân Sinh, chuyện hôm nay làm thế nào? Còn làm thế nào được nữa? Hoành Quân bị người ta cướp mất mũ rồi, anh em của tôi chịu ấm ức như vậy, nếu tôi không bắt cái tên Quách Hắc Tử đó ngoan ngoãn trả lại mũ cho Hoành Quân

Thì tôi không phải là Tiêu Xuân Sinh. Anh Xuân Sinh, đám Hắc Tử không dễ đối phó đâu. Đại ca Tề Thiên của Hắc Tử có tiếng khắp thành Tứ Cửu đấy. Tay đó không phải dạng vừa đâu, mấy anh em mình chưa chắc đã đấu lại anh ta.

Anh chẳng quan tâm anh ta là côn đồ hay lưu manh gì, muốn là ai cũng được. Anh nói các cậu nghe, nếu hôm nay không có đám cảnh sát kia và người của Đội Duy trì trật tự thì anh đã đánh cho đám đó gục hết rồi. Chuyện này

Chúng ta còn phải tính toán cho cẩn thận. Nhưng Hoành Quân, cậu yên tâm, anh nhất định sẽ lấy lại thể diện cho cậu. Đợi mấy hôm nữa, chúng ta lại tới Thập Sát Hải tìm tên Hắc Tử kia. Anh Xuân Sinh, theo em thấy, sân băng Thập Sát Hải đó

Vốn là địa bàn của đám lưu manh côn đồ đó. Đám con cháu ở khu tập thể chúng ta bị đám đó ức hiếp không ít đâu. Sân băng Thập Sát Hải là sân băng của toàn bộ người Bắc Kinh, dù có bao nhiêu lưu manh côn đồ,

Tiêu Xuân Sinh này cũng nhất định sẽ dẹp sạch. Ngầu. Xuân Sinh, bọn tôi nghe cậu hết, cậu nói thế nào bọn tôi sẽ làm thế đó. Đúng, anh Xuân Sinh, không nói gì nữa, bọn em nghe anh hết. Được, hôm nay đến đây thôi, đến lúc đó cứ nghe anh gọi.

Được, vậy bọn em té trước nhé. Đi. Em về nhé anh. Cậu định làm gì? Giờ mới có mấy giờ? Bọn mình đi tập một lúc đi. Đi. Đi. Không được. Thêm vài cái nữa. Không được, nghỉ lát đi. Một, hai, ba, bốn. Xuân Sinh,

Lát tôi đến nhà cậu ăn cơm được không? Mặt tôi thế này không về nhà được, cậu biết tính mẹ tôi đấy, phiền lắm. Nói đi, có chuyện gì vậy? Hôm nay tôi gặp được tiên nữ đấy. Nằm mơ giữa ban ngày à? Thật mà, nhìn thấy ở phố Tháp Trống đấy.

Quá đẹp luôn. Người ta còn cười với tôi nữa. Tình yêu sét đánh à? Nói thế này đi, Pavel nhìn thấy Tonya, vừa nhìn thấy cô ấy, tim tôi đã đập rộn lên, cậu hiểu chưa? Phẩm giá. Tập thêm vài cái nữa đi. Vài cái nhé? Mau lên đi. Nào.

Thằng ranh con, giờ này còn chưa về nữa. Được đấy, Lão Diệp, hôm nay phá kỷ lục rồi đấy. Không ổn, không ổn thật rồi. Ôi mẹ ơi. Nghỉ một lát, nghỉ một lát. Nghỉ lát đi. Nghĩ gì thế? Không có gì. Mấy hôm trước tôi đi thăm bố tôi,

Có gặp bác Lý của Văn phòng Chính trị, nói chuyện của bố tôi. Nói gì? Có lẽ chuyện của bố tôi không nhanh được đâu. Thế à? Ai mà biết còn phải kéo dài bao lâu nữa. Đừng để liên lụy đến cậu. Cậu nói gì thế hả? Một, hai, ba, bốn. Quốc Hoa,

Cậu nói với mẹ cậu, đợt tuyển quân sau thì đi đi. Không đi. Không thể làm cậu lỡ việc được. Cậu quên lý tưởng từ nhỏ của cậu rồi à? Lúc bố cậu đánh cậu, cậu đã nói thế nào? Làm tướng quân, làm tư lệnh, làm nguyên soái.

Thế mà cậu còn không tranh thủ đi? Đừng nói là bác Diệp, đến cả Diệp Phương cũng làm lính một năm rồi. Cậu làm anh mà lại nhởn nhơ ở nhà à? Tôi thì hết cách, nhưng cậu thì khác. Dừng lại ngay. Hai chúng ta đã hẹn rồi mà.

Cùng đi học, cùng đánh nhau, cùng làm lính, cùng đánh trận. Không cần biết là làm gì, hai anh em mình lúc nào cũng phải sát cánh cùng nhau. Đó là chuyện hồi nhỏ rồi mà. Chuyện hồi nhỏ nói thì không được tính à? Chúng ta là anh em tốt cả đời mà.

Tất nhiên rồi. Thế nên nghe tôi đi. Được rồi, đi thôi. Hôm nay ở nhà cậu được không? Cậu nghĩ sao? Vậy cậu bôi thuốc cho tôi thì được chứ? Nào, mau vào đây. Chị, bọn em về rồi. Chị Diễm Thu. Quốc Hoa đến rồi đấy à?

Cô Diệp vừa gọi điện tới hỏi về em đấy. Thế à? Em biết rồi, chị. Nhăn nhở cái gì? Có bệnh thì phải chữa. Hay là đến bệnh viện chụp X-quang cho cậu nhé. Nhẹ tay thôi. Cậu không hiểu. Đây này, cậu nhìn thấy chưa? Nguyên cả chỗ này bị moi bằng sạch,

Rỗng tuếch rồi, bây giờ còn chưa về đó. Chắc là cũng không về được nữa rồi. Ngay cả người ta tên gì, họ gì tôi cũng không biết, đi đâu mà tìm đây? Nhìn cái bản mặt cậu kìa. Vài ngày nữa sinh nhật cậu,

Tôi còn đang không biết nên tặng gì cho cậu, giờ thì tôi biết rồi. Tặng gì? Giúp cậu tìm ra cô ấy, rồi giúp cậu cưa đổ được cô ấy. Thật à? Tôi đã thất hứa với cậu bao giờ chưa? Chưa. Thế là được còn gì.

Nào, cô gái đó trông như thế nào? Nói nghe xem. Mặt trái xoan. Mặt trái xoan. Không tròn đến thế, nhỏ chút, nhỏ chút, nhỏ chút. Được. Nhỏ chút. Thế này à? Đúng, đúng, gần giống rồi. Đội một cái mũ len rộng vành. Mũi thon dài, đầu mũi hơi vểnh, sống mũi cao.

Thon dài, từ từ, từ từ nhé. Sống mũi cao. Thế này à? Đúng rồi. Rồi sao? Lúc cười lên có hai cái lúm đồng tiền nhỏ, đẹp lắm luôn. Lúm đồng tiền… Mắt cô ấy thì nhìn như hơi muốn nổi giận nhưng lại không giận. Giận nhưng lại như không giận…

Đúng rồi, cảm giác đó khá khó diễn tả. Được, tôi hiểu rồi. Giận vui đều đẹp. Là sao cơ? Tức là cô gái này lúc vui đã đẹp rồi, lúc giận lại còn đẹp hơn. Đúng, đúng, đúng, chính là vậy đấy. Thú vị phết này. Thế nào, ổn không? Là cô ấy.

Chính cô ấy, giống y sì đúc. Là cô ấy thì được rồi. Tôi bảo cậu này, cứ mang bức tranh này đến sân băng Thập Sát Hải dán lên, không tới ba ngày muốn không biết cô ấy là ai cũng khó. Cậu nghĩ mà xem, con gái ở thành Tứ Cửu này

Có ai mà không ra sân băng Thập Sát Hải chơi? Ra sân băng à? Đằng nào cũng phải tìm đám Hắc Tử giải quyết cho xong vụ của Hoành Quân, tiện thể giúp cậu tìm cô ấy, một công đôi việc. Treo tranh ở sân băng, chiêu này ổn không?

Muốn thành công thì nhất định phải thử, nói không chừng mèo mù lại vớ được chuột chết. Được, nghe theo cậu hết. Đứng lại. Mẹ, mẹ vẫn chưa ngủ à? Chờ con đó. Ngồi đây. Mẹ nghe Tiểu Lưu ở văn phòng tuyển sinh nói con lấy lại đơn đăng ký mẹ nộp rồi.

Giờ con chưa muốn nhập ngũ. Lại bị làm sao nữa đây? Không sao, mẹ. Chỉ là hôm nay lúc đạp xe không cẩn thận ngã một cái thôi, không sao thật. Mẹ cũng chỉ tin 30%. Suốt ngày. Đâu phải con không biết, từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện sinh hoạt, học hành

Của con và em con đều đè hết trên vai một mình mẹ, có thể phấn đấu chút không? Mẹ, mẹ vất vả rồi. Chỉ được cái mồm. Mẹ nói con nghe, nhất là con đấy, nếu con mà không có tiền đồ thì người bị chỉ trích sau lưng chính là mẹ.

Kiểu gia đình như chúng ta, chỉ có nước nhập ngũ, cầu tiến, phụng sự Tổ quốc thôi. Con xem vụ này con cứ trì hoãn mãi, em con đã đi cả năm rồi, chừng nào con mới đi đây? Làm anh mà suốt ngày… Mẹ, mấy điều mẹ nói con đều hiểu.

Nhưng con không thể bỏ Xuân Sinh lại được. Con là anh em của cậu ấy, con không đợi cậu ấy thì ai đợi đây? Đàn ông con trai đúng là phải giữ tình nghĩa anh em, mẹ không phản đối, nhưng con không thể làm lỡ dở tương lai của mình được.

Con đã để lỡ hai lần rồi. Đợi nó cũng được, nhưng nửa năm thôi đấy. Nếu trong nửa năm này, vấn đề của bác Tiêu của con vẫn chưa giải quyết được thì con buộc phải đi. Con biết rồi. Con biết rồi. Ngày kia là sinh nhật của ai ý nhỉ?

Chắc chắn là không muốn đón chung với đám người già này rồi, chán lắm. Được rồi, phía bố con đang có việc, mẹ cũng đang bận. Vậy đi, thanh niên mấy đứa tự ăn sinh nhật với nhau. Nói trước nhé. Còn đòi, còn đòi nữa. Có một điều kiện, không được say xỉn,

Không được gây chuyện. Con biết rồi. Con cảm ơn mẹ. (Tìm người) Cô gái xinh đẹp, cô là ai? Sau lần từ biệt ở phố Tháp Trống, khó quên bóng dáng xinh đẹp. (Sân băng Thập Sát Hải) Ba giờ chiều mai, gặp ở đây. Xin được hậu tạ người cung cấp manh mối.

Diệp Quốc Hoa. Thế nào? Ổn áp chứ? Ổn. Đừng lo, có tôi rồi. Anh Xuân Sinh. Sao rồi? Có thấy đám Hắc Tử đâu không? Không. Hôm nay họ không đến. Được. Xem như anh ta may mắn, hôm khác tính sau. Được. Tiểu Phương. Được nghỉ rồi à? Vâng, về rồi ạ.

Cô bảo Tiểu Vương nghe máy đi. Đúng, tôi đây. Tôi nói qua với chị về hội nghị lần này… Mẹ, con về rồi. Hội Liên hiệp Phụ nữ thành phố mình, ngoài các thành viên trong nhóm ra còn có Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ cơ sở,

Bộ phận Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Phụ nữ và đại diện các tầng lớp nhân dân. Đồng chí của Hội Liên hiệp Phụ nữ Thành ủy và Binh đoàn cũng tham gia. Nên công tác chuẩn bị lần này nhất định phải làm tốt, làm kỹ, quan trọng là phải chắc chắn. Được.

Vậy thế này đi, ba giờ chiều mai tôi nghe báo cáo ở văn phòng, được không? Được, được, được. Gọi cho Trần Đào à? Ừ, Hiểu Mai. Quyển “Hồng Lâu Mộng” của Tào Tuyết Cần cậu mang cho mình lần trước, mình đọc xong rồi. Mấy cuốn “Jane Eyre”, “Cuốn Theo Chiều Gió”, “Đồi Gió Hú” cậu bảo mình lần trước, mình kiếm được cho cậu rồi. Thật à? Tốt quá. Mình biết cậu hiểu mình nhất mà.

Vậy mấy ngày tới mình mang cho cậu nhé. À phải rồi, cậu với Trần Đào thế nào rồi? Đừng nhắc nữa. Phiền chết đi được. Khi nào gặp mình kể cho. Được. Vừa hay mình cũng có điều muốn nói với cậu. Vậy cuối tuần này mình đến Thập Sát Hải trượt băng đi.

Được. Thế thì quyết định vậy nhé. Là Hiểu Mai nhà tư lệnh Đồng à? Rủ bạn ấy đến nhà chơi đi. Mẹ thấy từ nhỏ đến lớn con cũng chẳng có nhiều bạn thân, nếu chỉ hai đứa không đủ vui thì bảo anh con gọi thêm vài người nữa,

Thanh niên mấy đứa cùng chơi với nhau cho vui. Mẹ, mẹ đừng có ý đồ gì với người ta nhé. Anh con không xứng với người ta. Hơn nữa, nhà mình có con đi hòa thân là đủ rồi. Cái con bé này, nói năng kiểu gì vậy? Trần Đào tốt thế còn gì.

Hơn nữa trước kia cũng là con gật đầu đồng ý. Phải rồi, dạo này anh con bận gì thế? Không rõ. Hôm kia vác cái mặt bầm tím về nhà, nói là đạp xe bị ngã, ma mới tin đó. Được rồi, lần này con cũng đừng về vô ích,

Con giúp mẹ bảo ban nó, giờ nó không nghe lời mẹ luôn. Con khuyên nó mau chóng đi nhập ngũ đi. Cứ lông bông mãi thế này cũng không ổn. Dạo này con với Trần Đào thế nào rồi? Thì quan hệ kết hôn lợi ích bình thường thôi, còn thế nào được nữa?

Lần này con được nghỉ sao nó không về cùng? Anh ấy bận công việc, không đi được. Công việc là trên hết, chính mẹ nói còn gì. Vậy con xem, con cũng thiệt tình, cứ vội về đây làm gì? Con cứ ở lại với nó, để tiện chăm sóc nó luôn. Mẹ,

Hôm nay là sinh nhật của anh con, ai không biết còn tưởng cá trong bể này mới là con trai mẹ đó. Ghen rồi phải không? – Sinh nhật vui vẻ. – Nào. Hôm đó Xuân Sinh nói thế nào ý nhỉ? Tôi không cần biết anh là Hắc là Thiên gì đó, đấu tay đôi hay theo đội, anh nói luôn đi. Nếu không vì sau đó cảnh sát tới thì đã đánh bọn họ lăn ra đất rồi.

Phải xử bọn họ. Chuẩn. Hoành Quân, anh nhớ là Phương rất thích ăn món thập cẩm nướng bơ, cậu lấy cho em ấy chút đi. Nào, nào, nào. Anh nhớ nhầm rồi. Mùi bơ nồng lắm, ngấy chết đi được. Lại ai chọc giận em rồi? Hoành Quân, để đó.

Nó thích ăn cái này đấy. Phương, anh biết em có ý kiến với anh. Nhưng hôm nay là sinh nhật của anh em, em xem như nể mặt cậu ấy chút. Cũng lâu không ăn cơm với em rồi, là anh nhớ nhầm. Là anh thích ăn món đậm mùi này. Cái anh này…

Giữ phép tắc trên bàn ăn chút được không? Đồ trong đĩa người khác mà anh lấy ăn luôn à? Đều là nhân dân lao động cả, anh không chê em đâu. Nhưng em chê anh. Đừng có làm căng nhé. Được. Vậy xin lỗi nha. Cái anh này, anh… Phương,

Có gì ức chế thì cứ nói thẳng ra, đừng giữ trong lòng rồi ủ bệnh. Vậy em hỏi anh, vết thương trên mặt anh em lần trước là thế nào? Có phải vì đi đánh nhau với anh không? Nói với em bao nhiêu lần rồi, anh tự bị ngã lúc đạp xe,

Sao em cứ không tin chứ? Anh bảo em tin kiểu gì? Bao năm nay, anh theo anh ấy lượn lờ khắp nơi, vô công rồi nghề, đã từng làm gì nghiêm chỉnh hả? Cả anh nữa đấy, lần trước anh đã hứa với em là sẽ không để anh ấy bị thương,

Giờ thì thế nào? Được rồi, nào. Nào. Là anh không trông cẩn thận, anh xin lỗi em. Xuân Sinh, đừng chiều theo nó. Nhớ lấy lời anh nói đấy. Tuy anh em ngốc nghếch, còn kém thông minh, nhưng anh ấy hết sức chân thành với anh.

Tại sao tới giờ anh ấy vẫn chưa nhập ngũ, anh biết rõ hơn em. Lần cuối cùng rồi. Lần cuối cùng. Thời đại sắp thay đổi rồi, không trang bị kiến thức cho mình sẽ bị đào thải đấy. Nếu khôi phục chế độ tuyển sinh đại học mà học hành không nghiêm chỉnh

Thì thi kiểu gì đây? Anh thấy có phải không, Hoành Quân? Không, không, không. Hoành Quân. Hoành Quân. Theo anh thấy, hồi mấy anh em mình còn đi học, có cậu là học giỏi nhất. Cậu chuẩn bị một chút, biết đâu còn đỗ thủ khoa đấy. Hoành Quân,

Cậu mà rảnh thì học tập Phương nhiều vào. Em không học. Tại sao? Cô nói xấu anh Xuân Sinh, tôi không thích nghe. Chẳng qua là cô chứ, nếu mà là thằng đàn ông, tôi đã xử lâu rồi. Chuẩn. Nào, nào, nào. Mấy người có trẻ con không vậy? Tôi đề nghị

Chúng ta mời nhân vật chính hôm nay một ly. Đúng, đúng, đúng. Chúc cậu ấy tìm được Tonya của mình suôn sẻ. Đúng. Anh Quốc Hoa, sinh nhật vui vẻ. (Đảng Cộng Sản Trung Quốc vĩ đại muôn năm) Đi nào. (Nhân dân thế giới đại đoàn kết muôn năm) Ra sân băng nào. Anh. Mặt trời mọc đằng Tây rồi. Em mà cũng ra sân băng cơ à? Lát nữa mà ngã đừng có khóc nhè đấy. Đây không phải Đồng Hiểu Mai sao? Tuy chúng ta ở cùng một khu, nhưng anh nhớ là em không bao giờ thèm nhìn thẳng bọn anh.

Cơn gió nào đưa đại tiểu thư này đến đây vậy? Anh, anh đừng có lôi người bạn thân nhất của em ra đùa. Hơn nữa Hiểu Mai là cô bé thật thà, còn lâu mới nhập hội với đám các anh. Ai đây? Sao nhìn quen thế? Con gái của phó tư lệnh Đồng,

Ít tuổi hơn chúng ta, không cùng hội với chúng ta. Trước đó từng gặp mấy lần trong khu rồi, nhưng chưa chào hỏi lần nào. Người ta là thanh niên tiến bộ, không chơi với đám phần tử lạc hậu chúng ta đâu. Chào em, anh là Tiêu Xuân Sinh. Chào anh.

Em là Đồng Hiểu Mai. Tuy trước kia đều ở cùng một khu, cũng từng gặp vài lần, nhưng chưa chào hỏi lần nào. Hôm nay xem như quen nhau rồi. Rất vui được quen em, đồng chí Đồng Hiểu Mai. Được rồi, còn nắm nữa là phải trả phí đấy. Đừng đứng đó nữa,

Ra sân băng thôi. Đi thôi. Có diễm phúc ghê nhỉ. Cậu nói gì thế hả? Anh, họ tới rồi kìa. ♪Anh gieo hạt giống bên bờ biển♪ ♪Mong mỏi dáng vẻ nó trưởng thành♪ ♪Ánh nắng ấm áp che chở cây đâm chồi♪ ♪Trổ hoa trong ánh nước lấp lánh♪

♪Trong mơ anh tìm thấy chiếc kẹp sách♪ ♪Trên ấy viết câu chuyện màu xanh♪ ♪Trong câu chuyện có bóng dáng của chúng ta♪ ♪Em kể, anh nghe♪ ♪Mong tháng năm dịu dàng với em♪ ♪Khói lửa nhân gian không thấy bụi trần♪ ♪Mong tương lai hào phóng với vùng biển nơi anh♪

♪Cùng ngắm triều xuống triều dâng♪ ♪Mong nhiệt tình sưởi ấm hết thảy đợi chờ♪ ♪Rơi lệ, mỉm cười và thủ thỉ kể lại♪ ♪Mong thế giới vẫn rực rỡ như xưa nay♪ ♪Ánh sáng xanh thẳm trải lên vùng biển ấy♪ ♪Mong tháng năm dịu dàng với em♪

♪Khói lửa nhân gian không thấy bụi trần♪ ♪Mong tương lai hào phóng với vùng biển nơi anh♪ ♪Cùng ngắm triều xuống triều dâng♪ ♪Mong nhiệt tình sưởi ấm hết thảy đợi chờ♪ ♪Rơi lệ, mỉm cười và thủ thỉ kể lại♪ ♪Mong thế giới vẫn rực rỡ như xưa nay♪

♪Ánh sáng xanh thẳm trải lên vùng biển ấy♪ ♪Anh gieo hạt giống bên bờ biển♪ ♪Mong mỏi dáng vẻ nó trưởng thành♪ ♪Ánh nắng ấm áp che chở cây đâm chồi♪ ♪Trổ hoa trong ánh nước lấp lánh♪ ♪Trong mơ anh tìm thấy chiếc kẹp sách♪ ♪Trên ấy viết câu chuyện màu xanh♪

♪Trong câu chuyện có bóng dáng của chúng ta♪ ♪Em kể, anh nghe♪ ♪Em kể, anh nghe♪