Tập 10 – Phần2:Kết thúc liên hoan! Toàn bộ thành viên đoàn xuất phát hát đồng thanh
Huyện Suối Hoa là một nơi tốt ở Tân Cương. Hôm nay, chúng ta đến Thiên Hồ ở huyện Suối Hoa. Đây là một một khe núi băng khổng lồ được cắt ra từ băng. Các thành viên đoàn xuất phát hãy tận hưởng thời gian ở bên nhau
Hãy cùng nhau tận hưởng thời gian. Của tháng 9. Núi tuyết. Xin chào? Hồ nước nhỏ dưới núi tuyết. Đẹp quá. Em chụp cho anh một phong cảnh đi. Có thể dẫn theo cái hồ đó. Cõng qua, cõng qua. Đại Sơn, anh khỏe không? Đại Sơn? Đẹp trai quá. Được đấy.
Chụp bóng lưng. Sao thế? Đáng tiền rồi. Đây là viên đá tốt, hòn này. Thật không đấy? Hai chúng ta cầm cục đá đi. Được không? Cái này anh cũng hiểu. Viên này là đá tốt. Đẹp lắm. Đừng qua đây. Các ngươi đừng qua đây. Sao thế?
Ta và Nhạc phát hiện một hòn đá tốt. Hòa Điền. Hòa Điền. Có tia sáng. Hòa Điền chắc là ở trong ruộng. Vậy sao? Pha xong nguyên liệu ở đây vậy sao? Đúng. Đi, chúng ta đến bờ sông xem thử. Cảm nhận sông băng. Hồ. Nói là gió to, gió lớn.
Mười người gặp thì chín người giật. Sông, chúng ta chơi một vòng nước ở đây. Nào. Thử cảm nhận. Trắng quá. Hồ Trắng. Ném thia lia. Được, chúng ta xem ai ném xa. Nào. Thi đấu quốc tế nghiêm chỉnh. Ném đá thia lia lịa như thế này cánh tay không còn sức nữa.
Có rồi. Có rồi. Không trôi. Chúng ta đi vào trong, được không? Cái này có thể cầm đá đập mạnh. Đi vào trong, đi vào trong. Tôi đến rồi. Phải có sáu phần trôi. Lợi hại quá. Đàn lên rồi. Về rồi. Đừng lấp đầy hồ. Hơn thế nữa… Vậy sao? Không thấy.
Vua ném thia lia sao? Phiêu vương. Hướng về phía mây trời xanh quá. Đẹp quá đi mất. Nhìn thế này, màu xanh thật. Tiểu Thiên cũng màu xanh. Tuyệt vời. Tưới chút nước cũng toát mồ hôi rồi. Nào, chào mừng các thành viên đoàn xuất phát
Đến với vùng đất được bao bọc bởi đồng cỏ, hồ nước, núi tuyết mỗi người một nơi. Ngày cuối cùng của mùa này, cũng sẽ bắt đầu từ đây. Không nỡ quá. Đầu tiên chúng ta hãy hoành tráng mời thầy Đại Bảo giới thiệu cho chúng ta phong cảnh nơi này.
Nào, thầy Đại Bảo. Thầy Đại Bảo. Tên mới xuất hiện rồi. Chào mọi người. Chào mừng mọi người đến với sông băng, núi tuyết. Mọi người có thể xem màu sắc của nước hồ. Có phải rất đặc biệt không? Màu xanh lá. Có ai biết tại sao không?
Trong đó có khoáng chất không? Nguyên nhân bóng mờ. Hay là ai giặt đồ? Thật ra là do mọi người có thể nhìn thấy những mỏm đá này. Những tảng đá này lúc trước vào mùa đông sẽ bị sông băng bao phủ hoàn toàn. Sông băng cắt đá, mài về phía trước.
Giữa đá và đá sẽ nghiền ra một lượng lớn bột đá. Sẽ nghiền ra một lượng lớn bột đá Những bột đá này tảng băng trôi vào mùa hè, lại biến thành màu này. Vậy nên nếu sông băng biến mất màu sắc của hồ cũng sẽ biến mất. Gì?
Vậy nên bây giờ chúng ta nhìn thấy những đá này thực ra cũng đang lùi lại. Tất cả các sông băng trên toàn thế giới đang dần biến mất. Vì khí hậu toàn cầu ấm lên nóng lên, cho nên đây cũng là lý do chúng ta bảo vệ vùng đất và nước này.
Ta biết vì sao lại gọi là thầy Đại Bảo rồi. Bởi vì anh ấy là chàng trai quý báu. Cảm ơn. Nghe những lời này của anh xong, chút nữa chúng ta quay video. Không như vừa rồi. Chào Đại Sơn. Hy vọng hôm nay mọi người có thể tận hưởng
Núi tuyết và sông băng tuyệt vời ngày hôm nay. Được. Cảm ơn. Cảm ơn thầy Đại Bảo. Thoải mái. Hướng về phía mây. Vị trí của chiếc lá rơi hát. Sợ gì? Phổ ra một bài thơ. Thời gian đang trôi đi. Ai yêu cầu? Anh ta yêu cầu? Vậy chị tự nghe đi.
Tôi vừa hát mấy câu là em nhận ra ngay là khó nghe đúng không? Tử Nghĩa, cậu hát đúng là như vậy. Vậy sao? Từ nhỏ tôi đã hát không hay. Tôi đã nghe cậu hát từ lâu rồi nhưng tôi có mấy bài hát cũng không tồi bài nào? “Thành quả mùa hè”.
Nào. Có lẽ là bỏ cuộc. Hát 8 chữ là được, tôi nghe thử. ♫ Có lẽ từ bỏ mới có thể đến gần em ♫ Được. Có. Bài hát này đi khắp thiên hạ rồi. Nhưng sau này liệu có chạy được không? Không được. Cả thủ đô này của tôi
Tôi có sân khấu này. Cậu tìm tên tôi xem. Cái này hát hoàn toàn bằng trí nhớ đúng không? Đúng vậy, vì em không hiểu cao độ. Em hát toàn là nhớ giai điệu, hát không đúng là vì tai tôi không tốt, hát lệch nhịp. Bởi vì cậu nghe không đúng
Tôi không chỉ không nghe đúng. Em đang nghe Ru Lai Mi xúi giục Lassidor. Đều là một âm. Đó là bệnh sao? Không phải huynh nghe không rõ. Là lúc em còn nhỏ, chắc không có huấn luyện ở phương diện này. Đúng vậy. Em học rồi. Lúc em còn nhỏ,
Mẹ tôi vì muốn luyện cho tôi còn cho em đi học piano, còn học cả cello nữa. Ngày nào em cũng lừa gạt thầy. Căn bản là không hiểu. Sau đó em giả vờ hiểu. Được. Giờ chúng tôi có bít tết xiên thịt, mọi người có thể ước một điều ước nhỏ.
Muốn ăn gì? Tôi muốn ăn xiên thịt. Thịt xiên. Lát nữa em nướng. Giờ anh ra tay đi. Đến đây. Được. Nóng hổi. Trước mắt tôi không ăn gì cả, chỉ đợi anh thôi. Đừng ăn gì nữa được không? Được. Than này không phải… Chưa đủ sức.
Không đủ thì cho thêm một ít. Được, đủ rồi. Lửa to quá. Rắc muối trước. Đến khi chín thì rắc ớt. Cuối cùng rắc chân phương. Đúng như thế đó. Nào. Em tặng đàn anh một cái. Cảm ơn. Cái này được. Cái này được. Cái này được đó, anh Đằng. Cũng được đấy.
Cho họ. Béo. Anh Đằng nướng đấy. Ngon lắm. Được không? Thơm không? Thơm. Anh Đằng, cái đó của anh. Là cái ký tên. – Anh đi đâu ăn cơm? – Thật đấy. Quảng cáo sống. Chưa xóa hết, chỗ này vẫn còn. Xa như vậy. Còn một điểm nữa.
Ăn xong về nhà là biết cậu đi đâu ăn rồi. Ăn no quá rồi. Vậy đi thôi. Chúng ta vào trong đi. Rang, nổi lửa. Được. Đi. Đây là bánh mỳ Mông sao? – Cởi giày ra. – Để tôi (các). Trời Băng Vũ lạnh lẽo.
< i > Mưa lạnh lùng vỗ lên mặt, < / i > Giận tôi à? Cố Cửu Tư. Nào. Các vị, chúng ta chơi một trò chơi một trò chơi ngầm nhất trí của tất cả mọi người. Chúng ta chơi… Chúng ta chơi trò… Đương nhiên rồi.
Cái gì cũng nói là đương nhiên. Cái đó ác quá. Có thể tàn nhẫn nhưng đừng tàn nhẫn quá. Chúng ta chọn đối thủ. Một đấu một. Cậu chọn trước đi tôi và Giả Băng Được. Tôi và Nhạc Vân Bằng Được. Hai người. Hai cậu chơi cuối đi.
Hai chúng ta quyết đấu đỉnh cao. Được vậy bắt đầu đi. Nào. Ai với ai? Anh Băng với anh Đằng chuyện này đặt câu hỏi khá khó. Cậu có thừa nhận cậu là một một diễn viên một diễn viên khiêm tốn, khiêm tốn. Đương nhiên. Phiền phức.
Thế mà cũng đi theo anh Tâm. Anh có thừa nhận thầy Hoàng Lỗi là người nấu ăn ngon nhất trong giới. Vậy được. Anh đối xử với cậu như vậy, thì em phải phản kháng lại chứ. Sao lại cầm trà hắt vào tôi? Cái này nghĩ câu hỏi khó hơn.
Anh tự hỏi khó quá. Không phải, cô đã thua rồi. Bạn lâu quá rồi đấy. Người tiếp theo. Đừng quá… Nghe thấy chưa? Tốt với anh chút. Tôi nhất định phải ngồi cạnh anh Nhạc, ra đề giúp Nhạc ca. Nào. Cái gì? Câu hỏi đầu tiên,
Bạn có thừa nhận bây giờ trên đầu bạn toàn là tóc giả không? Đương nhiên rồi khiến đàn anh tôi tức đến nỗi đến hỏi tôi. Cậu có thừa nhận cậu đẹp trai nhất câu lạc bộ Đức Vân không? Đương nhiên rồi. Sao thế? Sao tôi lại cảm thấy
Lúc nãy hình như rất chân thành. Đương nhiên, không những thành thật còn gớm. Đương nhiên rồi. Năm sau hỏi lại vẫn là ta sẽ không đặt câu hỏi. Tiếp tục. Ngươi có thừa nhận ba tỉnh miền Đông sợ vợ đứng thứ ba? Con là hạng hai.
Tôi không thừa nhận mình hạng nhất. Thà bỏ thi, em hỏi Parkinson hay gì đó. Sợ vợ? Chị dâu không gọi là Kim Sâm. Được, nào. Nào, anh Bạch. Nào. Đại Hỉ, mời nghe đề bài. “Nam Tới Bắc Tới” có phải là bộ phim anh từng đóng không? Đương nhiên rồi.
Anh xem câu anh hỏi cô ấy đều rất vui. Vậy mau hỏi em đi. Em có thừa nhận em là ngôi sao giải trí không? Cậu có thừa nhận cậu là nghệ sĩ nam trong số những nghệ sĩ nam, người có thân hình đẹp nhất trong số các nghệ sĩ nam.
Đương nhiên rồi. Hai câu hỏi rất có tâm. Cái gì? Đương nhiên rồi. Thì tôi không giúp được anh. Tôi thấy Thừa anh hãy nói thật đi. Đừng tàn nhẫn quá, tôi dễ đánh người lắm. Cậu cũng rất tàn nhẫn. Chị có thừa nhận bây giờ chị là
Nữ nghệ sĩ Trung Quốc giỏi nhất không? Nữ nghệ sĩ Trung Quốc giỏi nhất. Đương nhiên rồi. Đúng là mặt dày mà. Tuy hai người đã thắng trong trò chơi nhưng lại thua, mất danh tiếng. Cái này ác thật. Được rồi, chúng ta cho ra một quả ác. Cậu có thừa nhận
Màn kịch hay nhất trong số các diễn viên ở đây. Cái này hơi ác, cái này hơi… Cậu xem, vì không nghe lời này ngủ hết rồi. Tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi. Đương nhiên rồi. Nhất quyết không nghe. Tiểu Bạch, cậu có ý gì? Vậy anh tự phân tích đi.
Tại sao anh lại nhìn em ở đây? Đương nhiên rồi. Đương nhiên rồi. Đương nhiên rồi. Thẩm Dương Giả Băng. Đương nhiên rồi. Được, tiếp tục. Tiếp tục. Tiếp tục. Đến cậu rồi. Gì mà sao thế? Nói. “Tuyệt Đỉnh Kungfu 2” có phải nên đổi nữ diễn viên rồi.
Nên đổi diễn viên nữ rồi. Đẹp. Không thể nào. Không thể nào. Nào. Tiếp theo sẽ là Phạm Thừa Thừa, tôi nhìn thấy quy mô của bạn rồi. Phạm Thừa đúng là không có tiêu chuẩn. Anh là… Trong giới giải trí Đương nhiên rồi. Đương nhiên rồi. Con người cô đúng thật là.
Ánh mắt đó của cô cũng quá chân thành. Sao thế? Để ta hỏi thêm một câu. Để ta hỏi thêm một câu. Bây giờ yên tĩnh đến mức nghe thấy cả kim châm không có thì thôi, người anh em. Cậu ấy vẫn đang nghĩ đến một chuyện. Ở “50 km Đào Hoa Ổ”
“50 km Đào Hoa Ổ” Cậu với Đại Lâm sao vậy? Bọn tôi là bạn tốt. Cậu ấy còn em gái nhỏ. Hai chúng ta là bạn tốt. Đại Lâm không phải người đẹp trai nhất trong câu lạc bộ của họ. Đẹp trai nhất trong nhóm. Đùa thôi. Thế thì cậu thua chắc rồi.
Đương nhiên rồi. Thế nào? Được chứ? Kiểu “cắn xé” này mới đúng. Bây giờ tôi phải “kết thúc” cậu ấy rồi. Tuyệt sát. Cậu ấy… Cậu không “giết” thì bọn tôi cũng không nhìn nổi. Cố lên. Bạn cảm thấy có phải bạn “CHUANG 2021” năm đó bạn nghĩ mình nên đứng đầu?
Đương nhiên rồi. Đương nhiên rồi. Bởi vì tôi là… Đương nhiên rồi. Vì em là (Luyện tập thêm) “Luyện tập thêm”. Là sai rồi. Có phải cậu cảm thấy năm đó không nghe thấy nên đã hỏi nhầm không? Hỏi nhầm rồi. Một sự nhầm lẫn lớn. Thành một ô long lớn cũng tốt.
Tôi còn muốn chơi thêm 10 ván nữa. Tôi không muốn chơi nữa. Hai người đi chơi một mình đi. Hai chúng ta phải làm thật tốt. Mọi người, bây giờ chúng tôi chơi hết rồi. Vậy thì Bây giờ mời mọi người tiếp tục xuất phát anh Băng, anh nhìn cảnh này đi.
Nhìn từ trong xe và nhìn từ ngoài xe hoàn toàn khác nhau. Khác thế nào? Đứng bên ngoài xe có tiếng gió, tiếng cừu kêu. Thiên nhiên thật gần gũi. Ngồi trong xe, lái xe giữa thảo nguyên và núi non. Yên tĩnh nhìn qua cửa kính xe nhìn phong cảnh này,
Giống như tranh sơn dầu, thế thì không. Chúng ta ngồi trong audi Q4 e – tron này. Có thể ngắm cảnh suốt dọc đường, không một tiếng động. Căn nhà nhỏ của Mạnh Mỹ Nhân mở đến “Bây giờ Khởi Khởi” thôi. Thích Mỹ Nhân muốn làm một dự án gì đó,
Tôi muốn đi. Gói chăm sóc sắc đẹp. Tôi sẽ đề cử cậu mua theo nhóm của chúng tôi. Làm tóc, làm móng, làm đẹp đều có hết. Lên trang web tìm người đẹp là “biến thành đẹp rồi xuất phát”. Để chúng ta cùng xinh đẹp, cùng tiết kiệm.
Chào mừng tám vị du khách núi tuyết rất ăn ý. Hành trình chữa bệnh mùa này của chúng ta cũng sắp đến hồi kết. Nhóm xuất phát của chúng ta sẽ cùng tham gia bữa dạ tiệc trong chương trình của chúng ta. Bữa tiệc tối lần này,
Chúng tôi có một nhóm đặc biệt tên là sẽ do nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta ai thua? Ai sẽ đảm nhận? Vậy trong chương trình của chúng ta thành viên sẽ được chia thành hai nhóm, trong khu vực và thời gian quy định sẽ đuổi theo kéo lông của đối phương.
Cuối cùng là bảo vệ số len đội có nhiều len nhất giành chiến thắng. Chú ý, không được rời xa cơ thể. Bây giờ mọi người có thể tự đi rồi. Tôi phải tìm mấy người chân ngắn. Đúng vậy. Chúng ta cùng một nhóm. Thừa Thừa, cậu cũng thế đi. Chân dài ơi.
Chân anh ấy không dài. Huynh ấy cao. Đại Hỉ. Đại Hỉ, nào. Bốn người chúng ta. Được. Vậy chỉ có em thôi. Em đang muốn chọn anh. Dán nhiều vào. Thể lực của em tốt. Cái này không khác gì Anh ta đuổi theo cô. Không phải cái xe nhỏ đó. Cháu khéo léo.
Tôi cũng không chạy thoát được. Bọn họ đuổi theo cô. Thế này đi Đá anh cũng được. Hai người dính nhau nhiều vào. Em dính một cái là được. Lưng dễ cầm. Đúng không? Đúng, phía trước bà không dễ lấy. Vậy anh nói phải làm sao? Đặt phía trước nhiều vào.
Tổng cộng bao nhiêu cái? Tổng cộng 50 cái. 50 cái. 50 cái mỗi đội. Em không cần ai hết, anh à. Tôi là đồ vô dụng. “Đồ bỏ đi”. “Đồ bỏ đi”. Cậu là đồ vô dụng. Em phải dán nhiều vậy. Bọn họ ép thẳng ra ngoài cho tôi. Thì sẽ thua.
Dính chặt vào. Cậu xem, phải là anh Băng mới được. Xem ai dám động vào anh Băng. Nhưng nói thật, chỉ có anh Nhạc mới có thể đấu với anh Băng. Có lẽ Khó quá. Cái này thật sự không dễ kéo. Đúng. Chạy marathon. Cũng được. Nào. Nghe khẩu lệnh. Ba. Hai. Một.
Cậu qua đây. Nào, anh Đằng. Nào. Nào. Nào. Tôi đến rồi. Anh ấy đến rồi. Cẩn thận chút phòng ngự. Dụ họ ra ngoài. Như chơi nhà chòi vậy. Phòng thủ. Phòng ngự? Sao thế? Phía sau niềm vui lớn. Ra ngoài. Ra ngoài. Mau ra ngoài. Ra ngoài. Ra ngoài. Mau ra ngoài.
Ra ngoài. Không được, cái tay lái này tay lái của tôi cũng không được. Không được. Phần hông của em bị chuột rút rồi. Đại Hỉ lên đi. Đại Hỉ, trên… Kẹt dây. Không được qua vòng loại. Vượt qua vòng loại rồi. Cậu vượt qua vòng loại rồi. Tôi không qua vòng loại.
Cướp được thì ném ra ngoài. Anh Đằng làm gì thế? Ai thế? Bóng. Hết rồi. Người biến mất rồi. Bao vây. Lên. Nào, đi. Đúng. Ra ngoài là thắng rồi. Tôi kẹp phía sau. Tôi kẹp phía sau. Kẹt lại. Kẹt lại. Chạy nhanh đấy. Đẹp lắm. Kẹt ở bên kia.
Tôi gắp từ bên kia. Kẹt ở bên kia. Tắc. Bóng. Người này chạy rồi. Người này chạy rồi. Hắn ngồi xuống. Người đâu. – Lên đi. – Bảo vệ Nhạc Nhạc. Người đâu. Tiểu Bạch có. Hết đá rồi anh Băng mất rồi. Anh Sa mất rồi. Người đâu, không nghe thấy sao?
Có từng luyện từng luyện Vịnh Xuân sao? Có nhận thua không? Có nhận thua không? Nhận thua? Nhận thua? Tôi giúp anh. Nhận thua rồi. Được, quy định đến hết thời gian. Một màn “đấu đá”. Đại Hỉ, lợi hại không? Đại Hỉ giỏi quá.
Thống kê số lượng cầu lông còn lại của mỗi đội. Đà Nhi đội, Mạnh Tử Nghĩa, lượng lông về 0. Của ta bị lấy hết rồi. Nhạc Vân Bằng, bảy cái. Anh Đằng, hai người. Thừa có sáu người. Con nhặt lên lúc nào? Hết rồi.
(Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Người này mất rồi. Bảy cái. Sáu (cộng) bảy. Mười ba. Mười lăm. 15 người chúng ta. Ba người đã lên Tiểu Bạch rồi. Số lượng tóc về 0 Chúng tôi nhiều. Gì mà các cậu nhiều. Bọn mình thắng rồi. Thì ba người các cậu. Tiểu Bạch, lộ cậu ấy ra. Xem đi. Đây gọi là trí tuệ. Tôi dán dưới mũ cho cậu hết. Đúng. Có trí tuệ. Vậy hiện tại Đà Nhi có 15 đội
Tổng đội ngựa là (Đội Mãnh Nhi) 16 quả. Đúng, Tiểu Bạch nhiều. Phía sau có mười mấy cái mũ. Chúc mừng đội Tiểu Bạch giành chiến thắng. Đà Nhi phải đảm nhiệm nhóm tạo không khí bữa tối hôm nay. Hai người làm gì thế? Nấu ăn. Nấu ăn. Quan trọng là anh nấu cơm, đàn anh. Ai ăn? Ai ăn?
Cô ăn đi. Nhóm tạo không khí, ăn. Hình phạt này đúng là… Là hình phạt thực sự Cái này của chúng ta có phải là làm xiếc không? Cái nào? Cái này là… Không tính. Được tính. Cái lu ở đâu? Còn phải… Tôi không biết đá bóng. Được. Được. Được. Nào, Tiểu Bạch.
Được. Bây giờ xin mời xuất phát. Đi. Đại Hỉ. Tia cực tím ở Tân Cương rất không tốt cho da đầu. Nếu phơi nắng khiến da đầu bị dầu, nhanh lên, ửng đỏ. Có thể thử. Haifis chuyên về tinh chất dưỡng da đầu. Xoa bóp một cái, dùng trong 3 tuần
Có thể cảm nhận được rõ ràng giảm lượng dầu trên da đầu. Màu đỏ cũng được cải thiện. Sau khi bôi xong thì cảm giác thế nào? Kết cấu của nó rất mỏng, chỉ cần nhỏ một giọt, cảm giác da đầu chỉ thoáng cái… Hấp thụ rồi.
Đi đâu làm nhóm khuấy động không khí chứ? Bên cạnh bếp. Đi. Em thuộc nhóm tạo không khí. Em xin đến làm món ăn cho mọi người. Được không? Được. Tiền bối, anh muốn biểu diễn một đoạn gì đó Không diễn gì hết. Chúng ta (là) thắng.
Vậy bạn có muốn phát biểu câu mở đầu không? Lát nữa ăn cơm sẽ có danh sách chương trình. Cậu ăn đi. Mùa này của cậu thật sự… Bạn nói vài câu thôi. Được rồi tiểu Bạch. Lát nữa có lịch biểu diễn thì em có muốn solo hay gì đó không? Solo?
Hay là hai cậu đóng một cái. Được, được. Chúng ta đã cùng Đại Hỉ, cậu muốn có chương trình gì không? Ca hát. Anh, chương trình của em cũng là hát hai người cũng không phải là chương trình Đại Hỉ, hát cũng được. Tôi hát cũng được, tôi… Nhóm tạo không khí.
Mau lên. Được. Tôi biểu diễn cho mọi người một tiết mục đi ca nô. Kim Thần anh xem anh tốt lắm. Thật tốt. Vô cùng ly kỳ. Cầu độc mộc, thảm cỏ xanh bên dưới có thể sửa ngay. Nghiêng người. Đoạn này rất nguy hiểm. Đúng là nghịch ngợm. Không nói rõ được.
Nên thanh minh thế nào? Tình yêu không kịp già đi chôn cất trong trò đùa của lửa đạn chúng ta quay lưng ôm lấy nhau Đến cậu rồi. Không đúng. Cậu giúp tôi? Cậu giúp tôi hát điệp khúc đi. Được. Hát thế nào nhỉ?
Để em nghĩ xem cảm giác của Đại Huân đây chỉ là cậu ấy đi qua thế giới thế giới không dừng lại em gửi lời hỏi thăm sự dịu dàng. Tất cả đều từng bị một lần dẫn dắt. Những lời ông ấy từng nói có thực hiện đúng không?
Giờ cậu ấy đang đứng đối diện với ai, ai cho em đứng ở góc đường giữa trời mưa gió dầm mưa cả đêm. Từng cùng anh ấy đi dạo qua mỗi ngã tư, tại sao em dừng lại không đi cúi đầu suy nghĩ rất nhiều. Vẫn là em sao? Tạm biệt.
Chúc ngủ ngon. ♫ Từ từ chồng lên nhau, biến thành bất lực ♫ Tổn thương anh ấy mang lại vẫn còn đó. Biến thành ác mộng, anh không tỉnh lại được. Bài tình ca học hát vì anh ấy mà quên lâu rồi. Nhưng vẫn nằm trong danh sách phát của bạn.
Trong danh sách phát của bạn. Vừa chia vừa khớp. Ai thèm quan tâm cậu chứ? Anh ấy quên từ lâu rồi. Đây có lẽ là một sự giày vò đối với em. Đây không phải là phần của em. Được. Vô cùng đẹp đẽ. Tình yêu đến mình đã nghe thấy gì rồi?
Phạt các người, còn phạt bọn ta. Hình phạt của ai? Phạt cả thôn. Hát với cậu ấy. Đó là một loại tình yêu. Là một thứ giống như tình yêu. Thế giới này rất vô tình. Cảm ơn em. Nói một tiếng, yêu em em rất muốn nghe. Tử Nghĩa. Cô nghỉ ngơi đi.
Nhạc ca không cho ta hát nữa. Đây là gì? Đồ ăn của hổ. Lúc ăn thì trộn tiếp. Bây giờ đừng trộn. Được rồi vậy là được rồi, nhanh quá. Cái gì đây? Rau trộn. Đá nói trước khi ăn trộn thêm. Bây giờ không cho trộn anh lén lấy ra trộn trước đi.
Xong rồi, lát nữa lại trộn tiếp xong rồi, cậu thử xem có gì khác không? Cái gì đây? Em trai. Đừng trộn nữa. Ra hết rồi. Lát nữa còn nửa đĩa. Mấy cây này theo dặn dò của Băng Thiên không cho trộn trước cho trộn rồi anh Băng dặn dò tôi rất kỹ
Bây giờ đừng trộn nữa trước khi ăn trộn thêm. Anh đã trộn rồi. Không phải, quan trọng là cậu… Cậu cũng không dặn dò người chăm chỉ sao? Cậu đã nói với tôi rồi quan trọng là cậu cũng không phải người trộn nó. Không sai. Cậu nói xem cậu…
Đã dặn dò hết sức cẩn thận, khi ăn thì trộn tiếp. Được. Dù sao bây giờ trộn lên ăn luôn rồi, vậy là ăn rồi. Ngon lắm. Ngon lắm. Không tồi. Làm đi không? Tôi muốn đợi họ cùng làm. Được. Vậy anh nói trước đi. Vậy anh đợi đi. Để đây đợi.
Để đây đợi. Ngon lắm. Rất vừa miệng. Chờ đã, họ không… Vậy thì để lại cho họ một chút. Không sao. Bọn họ không biết có món này. Chúng ta chơi trò chơi đi. Thế nào? Dạy các cậu một trò chơi mới. Tên là Tinh Tinh, Tinh Tinh. Tôi biết tinh Tinh.
Không, một nửa số người mới đều biết cậu biết không? Tôi không biết. Chính là Kéo – Buông. Nó chỉ là thêm một con khỉ thôi. Ví dụ như con khỉ. Anh xem, ba, hai, một. Đười ươi. Chúng ta giống nhau sao? Được. đúng không? Nếu cô muốn thắng tôi,
Thì chuyển sang chơi nhà dưới của cô. Vậy chẳng phải nên chuyển sang chơi sao? Đúng, cái thua thì chuyển sang chơi. Cô thôi đi, cái này của cô. Nào, thử một ván đi. Nào. Cậu và anh (Sa Dật) Ba, hai, một, đi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi.
Đười ươi. Cậu ấy chậm rồi. Không chậm. Chậm rồi. Chuẩn bị ở đây. Chậm thì chậm thôi. Chậm thì không được. Đừng để bị bỏng. Cái này bận quá. Quan trọng là không có, không có tiền tố. Cậu biết chứ? Đây là phản ứng thi khá. Ba, hai, một, đi. Đười ươi.
Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Anh chậm rồi. Không phải, tôi xem hai người thắng thua, thắng thua của hai người. Nhanh thì ai chậm cũng không được. Nào. Đười ươi. Ra.
Tôi đã xuất xong rồi. Anh phải nói. Tay cứ vậy suốt sao mà được. Tôi cho họ một loại mì khác. Vậy tôi xào đây. Xào đi. Người đâu? Người đâu. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Đười ươi. Người đâu. Không nghe thấy sao? Nhạc Ca đến rồi. Nhạc Ca đến rồi.
Nhạc ca đến rồi. Tôi gọi tám tiếng. Người nào. Các cậu không ai quan tâm tôi. Chẳng phải đang chơi đùa sao? Không phải. Nào, chúng ta ăn thôi. Nhìn có vẻ đợi họ sao? Vậy thì thiếu tôn trọng rồi. Nên nhân lúc trạng thái món ăn ở trạng thái tốt nhất.
Đúng không? Anh ăn thử một miếng đi. Tuyệt vời. Không tồi. Ngon lắm. Chả trách cậu nói hai tên béo này đều… Được. Đợi đã anh. Đỉnh quá Nhiều rau thơm Đúng thật là Làm việc trước đi. Làm. Để ta. Ngon lắm. Ngon lắm, Nhạc Nhạc. Nhạc Ca giỏi quá.
Đĩa này còn có rau thơm. Lợi hại quá Ngon thật. Tôi thật sự không ăn thử, không ăn thử. Tôi không biết vị gì. Ngon lắm, ngon thật. Vậy tôi gắp cho cô một cái. Ngon quá, anh Nhạc. Không phải tâng bốc anh đâu. Ngon quá. Thơm quá. Cảm ơn anh bạn.
Cảm ơn. Cảm ơn. Đến rồi. Đá đến rồi. Khóc lóc, nào. Anh gì vậy chứ? Mì Chọn mì khô Sao trong mỳ còn có thịt? Đó là thịt bò. Tôi khô, chọn thử xem. – Nhìn được đấy. Màu cũng đúng. Ngon lắm. Tôi muốn nhảy. Đỉnh quá. Đương nhiên rồi.
Mời hai vị đầu bếp vất vả rồi. Nhạc Băng. Vất vả rồi. Đá? Vất vả rồi. Vất vả rồi. Hai vị cũng vất vả rồi. Ăn nhiều quá rồi. Bụng đúng là… Cậu là Idol hay “thích ăn”? Anh lại… Lại nữa rồi, anh à. Lại nữa rồi. Cũng không có ai diễn kịch,
Cũng không có âm nhạc. Anh ăn bát mì. Ca, đây chính là phương diện nam mà muội nói. Muội còn nói không thích ăn. Là vì món cậu làm. Giở trò bá đạo tổng tài. Ai làm vậy? Bởi vì là ngươi. Anh ta phải dùng bởi vì là anh. Nào.
Ta vừa chuẩn bị bánh ngọt cho mọi người. Thật chu đáo, đại hỷ. Chủ yếu là sợ mọi người không dung nạp được lactose. Nên đặc biệt nấu từ sữa tươi. Giúp chị chia cho mọi người. Được. Nó không có đường sữa, rất dễ hấp thu dinh dưỡng. Mỗi người tám bánh trôi
Đại diện cho cục sạc của chúng ta. Hy vọng đoàn sạc điện xuất phát của chúng ta, mãi không chia. Được. Cảm ơn, cảm ơn đại hỷ. Vậy chúng ta dùng sữa bình hoa uống thử đi. Được. Mong rằng chúng ta đều có thể lực tốt, cùng nhau tiếp tục xuất phát. Được.
Cạn ly. Cạn ly. Cạn ly. Nào, diễn chương trình diễn chương trình? MC còn có phát biểu khai mạc. Đúng, mau lên. Bài phát biểu khai mạc. Quý vị khán giả yêu quý. Các nhà tài trợ thân mến. Các nhà tài trợ thân mến. Những người bạn tôn quý nhất của tôi.
Mùa này, tập cuối sẽ đến. Đã đến rồi. Nói thật, vô cùng lưu luyến. Vô cùng hiếm có trong đời. Tôi hy vọng nếu các bạn khán giả yêu quý chương trình này có thể đi tiếp. Đại Hỉ, mở màn. Cũng sẽ múa Mông Cổ chính thống. Múa Mông Cổ đích thực?
Thật ra cậu biết nhảy đúng không? Nào, trong niềm vui lớn. Ta… Đại Hỉ. Đại Hỉ. Trên đại hỷ… Ai biết nhảy? Một cái. Dân tộc gì cũng được. Quản lý của em nhảy cũng nhảy điệu Mông Cổ. Vậy sao? Em đi với anh. Thế này đi, mời quản lý của em ra,
Nhảy một đoạn với cô ấy. Được. Một cái. Quản lý của chúng tôi, nhìn không giống đang nhảy. Nhưng nhảy lên thì tốt, nào. Lên đây. Đây là đôi gò bồng đảo nhỏ Giống như đang nhảy ấy tôi nhìn ra rồi. Phạm Lão nhảy giỏi quá, cứng quá. Phạm… cứng lắm.
Ngầu quá, hơi… Ngầu quá. Được. Vừa lên đã lấy động tác trông nhà. Xin lỗi. Đại Hỉ. Đại Hỉ, cố lên, đại Hỉ. Cậu xem, chuyên nghiệp. Tương tác một chút. Đúng là giỏi. Có nền tảng, múa một mình. Hay lắm. Được. Được. Được. Tốt quá. Tổng cộng không nhảy hai động tác.
Đẹp thật. Anh. Lấy mấy bước nhảy tôi dạy cho cậu ra đây. Anh Đằng. Anh Đằng. Anh Đằng. Hai chúng ta đá. Hai chúng ta? Qua đó. Qua đó. Được. Có cảm giác của đêm liên hoan. Lạnh cũng được. Băng, vai run lắm. Tôi vừa thấy cậu ấy lăn ra đất.
Đây không phải là “Hồng Nhung”. Đây là “tạt nước”. Nhạc ca nói hai người là “tạt nước”. Đêm nay không say không trả, Được. Cảm ơn. Cảm ơn HLV. Cùng hát một bài. Được. Cùng làm một cái gì? Bạn. Bầu không khí phải đẩy lên cao. Nâng cao. Lừa kéo cối xay.
Lừa kéo lê Ô. Không đi ra khỏi cái giới đó được. Cóc trong giếng cũng có thể nhìn thấy. Trên trời cao bằng nắm tay. Đại lộ thông thiên vốn có một đường thẳng tắp. Sao phải trèo đèo lội suối? Cao. Tôi rất thích khúc Đông Bắc. Em gái tặng anh đó, Lang.
Đến cửa chính đông. Không, không. Chỉ kịp làm ông trời, trời mưa lại gió. Đây là khúc Đông Bắc. Đúng vậy. Nhạc hát có mùi. Người ta học tấu nói. Phải thật tinh tế. Nào, làm lại một bài đi. Bài hát cuối cùng. Bài hát cuối cùng? Vẫn là bài đó.
Tôi nghĩ đã đến không khí rồi. Đi. Đi. Cái nào xấu thì tặng hết rồi Đã không còn xấu nữa. Dưỡng mắt. Hai người này dưỡng mắt. Trông bắt mắt quá. Bài hát này chắc mọi người đều hát hết. Chúng tôi hát cùng anh Nhạc. “Tử Như”. Cảm ơn. Đốt rồi.
Bạn, hôm nay bạn phải đi xa, uống cạn ly rượu này, quên đi nỗi buồn lưu lạc chân trời góc bể Say đến tận cùng trời lại không biết nữa. Nào. Nào. Vô cùng hiếm có trong đời. Nói thật, vô cùng không nỡ. 24 tiếng đồng hồ bây giờ
Đối với người thành phố mà nói, đã không còn là 24 tiếng hoàn chỉnh nữa rồi. Tôi thấy bây giờ chúng ta thế này còn chậm gấp đôi so với đô thị. Như vậy mới có thời gian trải nghiệm thiên nhiên, trải nghiệm cuộc sống, hiểu được bạn bè, hân hạnh được gặp.
Nhớ anh lắm, anh trai. Nhớ chị. Gặp gỡ bạn bè để cảm nhận thiên nhiên. Khác với ở thành phố, bận rộn với công việc và cuộc sống ở thành phố. Thật ra vẫn sẽ có những cảm nhận khác nhau. Đẹp quá. Trong thiên nhiên tươi đẹp như vậy,
Cô sẽ có thể hấp thụ hết mọi thứ, cho bạn năng lượng. Tôi rất muốn có thêm nhiều năng lượng bổ sung cho mình. Tôi ở cùng họ rất vui vẻ Giống như là một nhóm được quan hệ rất lâu. Cùng nhau đi chơi, để cùng cảm nhận thiên nhiên.
Đúng là thiên nhiên có rất nhiều từ trường, cho bạn rất nhiều sức mạnh. Hai ngày này thật nhiều. Đẹp lắm. Một nơi đẹp như vậy, mà em quên mất thời gian, ở bên cạnh bạn bè khiến em phải rời xa sự ồn ào, ồn ào, nhanh nhẹn,
Tôi cảm thấy đôi khi con người cần phải chậm lại. Có lẽ những chương trình trước đây tạo cảm giác cho khán giả hoặc cho mọi người. Em là một người hướng ngoại, nhưng có rất nhiều lúc chương trình đó không chỉ ghi hình một mùa, mùa này qua rồi.
Hình như tôi vừa mới làm quen được với mọi người. Tôi có thể thoải mái thể hiện bản thân. Đầu gối không ổn lắm, lần này tôi cảm thấy (Đúng) với bản thân em, có lẽ mọi người nghĩ em vẫn là ít nói, khá hướng nội. Nhưng em đã rất đột phá rồi.
Hơn nữa thiết lập của Tiểu Bạch rất tốt. Ví dụ như mùa đầu tiên, tôi không nói chuyện nhiều. Lúc tôi nói là ở mùa hai. Nên mỗi một chương trình của anh ít nhất em phải dùng sự thông minh trí tuệ. Tiểu Bạch, cậu mới là người thông minh.
Có thể cùng các ca, tỷ cảm nhận được non nước hữu tình của quê hương. Thật ra cảm thấy tuy rằng đôi lúc cảm thấy biểu hiện không được tốt lắm, nhưng mà em vẫn rất vui. Bởi vì gặp được một người rất đúng, tôi cũng là một người
Không nói nhiều như vậy. Vậy nên chúng ta hẹn gặp lại vào mùa sau. Tạm biệt. Tôi cảm thấy bất cứ nơi nào cũng đáng để đến xem. Đúng là đẹp. Sốc. đi du lịch cùng bạn bè cảm nhận thiên nhiên. Chỉ là bị chậm lại thôi.
Cùng rất nhiều bạn bè cũ tụ tập tại đây. Vô cùng tận hưởng khoảng thời gian sạc đầy pin, ra ngoài chơi là cả người đổi khác. Tôi toàn tâm toàn ý vô cùng vui vẻ. Rất trân trọng thời gian ở bên cạnh thiên nhiên. Bây giờ hãy xuất phát
Tiếp theo, mỗi người lấy một miếng bít tết. Trong 30 giây xếp thành hình tháp, kiên trì 10 giây không gục cho dù các cậu thách đấu thành công, xếp thứ tự, ai nhận cục to? Mảng lớn nhất của tôi. Tôi muốn cục nhỏ nhất. Chỉ có 30 giây thôi.
Anh mau đứng dậy đi. Miếng cuối cùng. Bắt đầu. Tư thế dùi cui khoa học nhất. Cho người tiếp theo. Dĩa. Được. Mười giây cuối cùng. Cố lên. Không thể nào. Ba, hai, một. Thử thách thất bại. Xong không? Quá nhanh. Cái này nhỏ nhất. Cái này nên để ở dưới cùng,
Thì lấy cái lớn đậy lên cũng không ảnh hưởng gì Đúng. Vậy có phải nên để anh Đằng là người đầu tiên không? Cậu thả mấy cái nhỏ trước đi. Con đầu tiên được. Hai. Đẹp lắm. Đi. Đi. Đi. Phía sau đều tự mang theo dụng cụ Sáu. Đẹp lắm. Năm. Đi. Bốn.
Ba.