Tập 10 – Phần 2: Hứa Ngụy Châu trở thành vệ binh mặt trăng lập công lớn.
Trời mưa rồi. Bóng bay còn đang bay kìa. ♫ Mưa nhỏ tí tách ♫ Đang từ thôi. Mưa lớn rồi lớn thế này mưa to quá. Nếu lát nữa cũng mưa to thế này thì phải làm sao? Có thể bay lên không? Gió thổi rồi, nổi sóng rồi. Càng ngày càng lớn rồi.
Mưa to quá. Vậy là không cho chúng tôi ở lại trên đảo rồi. Trời đổ mưa to, thật là. Mấy người chúng tôi bị đẩy xuống đảo trong một ngày mưa. Quá hoang đường. Có phải mấy người chúng tôi dầm mưa vừa hát không? Tôi nên ở dưới gầm xe.
Không nên ở đây. Nếu là như vậy, xin hãy cho tôi xin hãy cho em dũng khí để ra đi. Ví dụ như 4 người chúng ta không được, tối nay các bạn không ở lại được, bên ngoài trời đổ mưa to. Chúng ta sẽ đến loại phim Quỳnh Dao. Lên bên ngoài.
Không. Bên cạnh có sấm, todoroki. Là quỳ dưới đất. Nếu như hạ không được chúng ta tắt đèn ở đây. Cho các bạn nhỏ vào xem. Đúng, cũng được. được không? Được. Được. Hải Đào. Đây là rò rỉ. Em bảo sao khí của chúng ta không đủ dùng. Đúng vậy.
Hai người mệt thì nghỉ một lát đi. Nhã hứng đến rồi. Viết gì thế? Trọng điểm. Truyện cổ tích. Sống lại. Tôi còn tưởng phải sống lại lần nữa. Việc quan trọng? Phiền phức quá. Hổ Cát. Bạn Lục Hổ gì chứ. Hổ Tử, cậu có thể không đọc đồ dễ dàng sao?
Đọc xong thì sợ lắm. Đã đi cả rồi. Bây giờ chúng ta chỉ làm phần nổi của tảng băng. Giờ không phải là khó nhất. Khó nhất là dính đèn lên trên. Lúc dán đèn, giờ là 6 giờ 15 phút. Trước 7 giờ chúng ta làm xong hết bóng bay,
Đèn đưa chúng tôi đặt lên gần xong. Một ngọn đèn, trời gần tối. Được. Nào, cạn ly, người anh em. Nào, đi. Nào. Cố lên. Trời tối rồi, chúng ta cố lên. Nghiêm túc đi. Nào, Lệ Lệ, buộc. Được. Cách 100 vẫn hơi xa. Đúng vậy. Người bán bóng bay khó khăn lắm,
Người bán bóng bay không dễ dàng gì. Làm gì cũng không dễ dàng. Bây giờ hơn 70 quả bóng bay rồi. Cậu đếm rồi phải không? Cảm giác trong chúng tôi như là công xưởng nào ở Nghĩa Đô ở đây một cách có phương pháp. Dây chuyền, gần 80 cái rồi.
Tám mươi rồi. Cố lên. Tám mươi. Thắng lợi trong tầm tay. Nhìn thấy chưa? Đẹp quá. Cũng rất tráng lệ. Đúng vậy. Đẹp thật. Chúng ta đã cùng làm một chuyện lại có tính hình thức như vậy. Đúng vậy. Đủ rồi. Không thổi nữa. Một trăm hai mươi cái.
Hình như tạnh mưa rồi. Không xuống nữa. Không xuống nữa. Mưa tạnh rồi. Dừng rồi. Tuyệt quá. Đèn. Tôi thấy đèn cần nhiều thời gian nhất. Không sao. Sức mạnh tập thể rất mạnh. Đúng vậy. Châu Châu, chúng ta làm cái này đi. Dán cái đèn này. Nào. Được, chỗ nào cần tôi?
Tôi cũng có thể chuyển vị trí rồi. Ở đâu cũng cần anh làm. Nào. Để em đỡ anh dính. Hay là dùng cái này? Thế này đi. Chúng ta cứ theo cái này là có thể dán phẳng. Được. Nào. Được. Bên này của chúng ta nhanh quá. Bên này một lát là xong.
Chỗ này còn nhiều lắm. Không sao. Không sao. Toàn là Đừng vui mừng quá sớm. Các cậu dính theo đường may này là nhanh nhất. Đúng, nếu may theo chiều dọc thì vừa hay đúng lúc đúng tiêu chuẩn. Được. Tiễn một người đi. Thật ra không cần mấy giờ là được.
Quả đúng là đơn giản một chút là được. Mọi người dùng đi. Tốt lắm, như anh ấy vậy rất tiện. Tự làm mau lên. Đặc biệt có sự trợ diễn của công chúa Đậu Đậu. Được. Bước bằng quãng này. Hai chúng ta ăn ý với nhau ở chỗ này. Đúng thế.
Mỗi nhóm bây giờ đều đã có cảm giác châu Thâm: trải qua những tháng ngày khó khăn. Đúng vậy. Không thể không nói. Lúc nãy tôi với Thiếu Hi đã đánh ba cái rồi. Cậu đừng nói nửa ngày đến giờ vẫn chưa tìm ra được cái nào.
Làm thế nào bây giờ hả Châu? Làm sao đây anh? Hai cái. Cậu buộc chặt ở đó. Đừng đắn đo nữa, đừng xé nữa. Cậu hãy lấy keo hai mặt rất cứng đầu. Em đến đây nhấn cho cậu rồi. Cậu dán cái này à? Không đánh trúng.
Việc hợp tác này của chúng ta thật sự… Hai chúng ta hợp tác không bằng làm một. Đúng thật là. Hai người đã bị đánh giá là sự kết hợp ăn ý nhất rồi. Tôi nghiêm túc đấy. Anh mệt rồi. Tiến độ của chúng ta càng ngày càng nhanh. Được.
Em trai, thắp sáng đi. Đi nào. Tiễn đi. Đi nào. Bên này cũng kết thúc rồi hai chúng tôi phối hợp với nhau khá tốt đó. – Không tệ. – Thật sự không tệ. Hoàn thành. Đoàn đội. Đây chính là sức mạnh của đoàn đội. Cảm nhận được rồi.
Trời tối rồi các bạn ơi. Đen rồi. Đen rồi. 100 quả bóng bay này đều phải viết tên họ. Đúng. Lãng mạn thật. Vâng. Nhưng xin lỗi, chúng ta không làm được. Có loại sơn huỳnh quang nào không? Bôi lên, viết lên là nhanh. Tôi nhớ bên ngoài phòng chúng ta
Có một cái hộp. Bên ngoài đều là sơn. Đúng tôi cầm ra đây được không? Được. Nhỡ đèn không đủ chúng ta có một vài màu sắc tươi sáng. Có thể sẽ biến thành ánh trăng, chắc chắn là rất đẹp. Được. Lấy ra xem đi. Ở đây có màu sơn. Tuyệt vời.
Đương nhiên rồi, dọn cái này đi. Xong rồi. Bên này. Xong rồi thì mang ra. Từ từ di chuyển ra ngoài. Nào. Cẩn thận nhé. Từng chút, từng chút đưa từng cái ra ngoài đi. Từ từ thôi. Nhìn bên ngoài cho kỹ nhé. Thật sao? Đẹp quá. Đẹp quá.
Đây chẳng phải là trăng sao? Nào, tôi vẽ trái tim. Em vẽ thêm cái khác vào giữa tim đi. Em vẽ đi. Vẽ trái tim lớn hơn. Con tim này hơi… Hơi thiên vị. Đẹp. Em đi lấy bóng bay có độ khó lớn hơn. Chúng ta lấy cái này.
Nhưng cẩn thận để nổ cái này. Tôi sẽ đưa từng cái ra ngoài. Được, tôi cầm ở đây. Đúng. Ngươi ra ngoài. Nhị công chúa đem cái này đi chỗ khác. Ta sợ cái đinh này, cái lưới này, Đúng. Bên ngoài đỡ lấy. Quả này dễ nổ lắm.
Đúng, kéo ra ngoài thêm một chút. Kéo ra ngoài một chút. Ở đây có đinh. Lát nữa kéo thấp xuống một chút. Chờ chút. Dừng. Đã đến mức phải cổ vũ cho bản thân rồi. Hoan hô Mong là đừng mưa. Đẹp lắm. Đẹp quá. Viết một bức hồ lô.
Thật ra em đã lén viết một phiên bản tiếng Anh. Lục Hổ, tôi cần anh giúp đỡ. Được, tôi đến đây. Anh đừng bỏ tay. Được. Đây là gì? Đây là… Đây là cái được… Có thể làm diều thả. Nhưng mà… Nhưng sợi dây này tôi sợ nó không chắc.
Sợi dây này không được. Nếu nó không chắc chúng ta sẽ bỏ hết. Dây thừng này không được. Đúng, chị đừng bỏ tay ra. Được. Tôi dùng hai con. Tôi rất sợ bây giờ. Cậu bỏ tay ra. Tôi không dám. Anh buông tay ra. Tôi không dám. Buông. Cậu chắc chứ? Chắc.
Anh chắc chứ? Không được. Anh tin em đi. Xinh đẹp lắm rồi. Em nên vì anh mà thay đổi. Anh buông tay ra. Ngươi buông tay ra. Tôi không buông tay được. Thì sớm muộn gì anh cũng phải buông tay, đúng không? Anh không buông được.
Thì sớm muộn gì anh cũng phải buông. Tôi muốn buông tay sao? Bỏ. Tôi không mở ra được. Vậy ngươi cầm cái này trước đi. Anh có nắm ở dưới không? Bắt lấy. Con nhanh lên. Thả. Cậu giữ chắc. Nắm chắc chưa? Thả đi. Anh mau nhìn bên này đi.
Cậu mau xem chỗ chúng tôi đi. Tuyệt lắm. Được rồi, đừng động, đứng ở đây ngô Hân đâu? Có phát hiện ra công chúa Đậu đang chuẩn bị cho mỗi người vẫn chưa được lưu lại trên đảo. Mỗi người một quả bóng bay. Được rồi, đừng thả tay ra.
Để ở túi phải của cậu. Thêm một sợi nữa đặt ở túi bên trái của cậu. Cậu từ đặt trái phải. Đợi một lát là được. Cậu có hiểu tôi nói gì không? Em để ở giữa. Chính là hai bên từ kiểm soát Được. Cảm ơn anh đã cho em phép thuật. Được.
Cậu cầm cái này được không? Hải Đào, cầm lấy. Tôi đi lấy. Đừng bỏ tay ra. Cầm ở giữa. Này, đưa cho chị Mã Lệ. Cái gì vậy? Cho cậu cái to đó. Cái này để tôi cầm. Cậu lấy đi. Cậu ấy có ngụ ý gì đó.
Lệ, cô có biết ngụ ý của cậu ấy là gì không? Bốn chúng tôi không có ở lại đây, mà cậu ấy đã một mình nâng đỡ. Cảm ơn tấm lòng của cô, công chúa Đậu Đậu. Đừng khách sáo. Đi. Đi. Thấp xuống một chút. Kéo thấp xuống. Hổ Tử.
Chúng ta có thể từ, một chút, tiến về phía trước. Được. Chúng ta qua chỗ này trước, sau đó chúng ta cùng đi. Cái lỗ đầu tiên Đào, của cậu hơi cao. Đúng, cậu phải thế này. Phải uốn cong như em, đúng vậy. Còn phải bẻ cong đường nữa.
Cậu phải kéo cái này. Đúng, cậu bĩu môi, bĩu môi. Đúng. Phải ngồi xuống đi, ngồi xuống đi. Cẩn thận. Được. Đẹp quá. Ba chúng ta… Ba chúng ta xuyên không rồi. Cảm giác như quay về năm 2005. Ba chúng ta đi kêu gọi phiếu bầu rồi. Lấp lánh lên.
Cả thế giới vỗ tay cho em. Tôi chắp cánh thiên sứ bay lên vậy mà vẫn còn nhớ chúng ta. Vâng. Dũng cảm lên. Đuổi theo. Dũng cảm một cái là xong nhỉ? Dũng cảm đuổi theo. Không nhớ nữa. Anh Vỹ Đình biết cách quá. Đúng vậy.
Anh Vĩ Đình, anh từng làm chuyện như vậy, chuyện lãng mạn không? Không có. Nhưng mấy thứ lãng mạn này vậy chắc chắn trời sinh. Bẩm sinh. Cầm giúp em. Được. Đẹp quá. Sao thế? Tôi cảm thấy đi qua đây rất nguy hiểm. Vậy phải làm sao? Thứ này
Cô xem, bên trên toàn là đinh. Chị Lệ. Nhà của Lệ khó sống lắm. Là khó nhất. Tôi kéo xuống được không, Châu Châu? Tôi có thể nhìn thấy. Đến đỉnh không? Phía trên hơi chạm. Bây giờ chênh lệch không nhiều, có thể đi. Từ từ thôi.
Không được, bên trên còn không được. Sang bên này. Sang phải, sang bên này một chút. Được, đi về phía trước. Cẩn thận bên đó, từ thôi. Cẩn thận sẽ nổ. Cẩn thận kẻo bên dưới nhìn xuống Đi. Qua rồi. Được. Bên cạnh này. Cẩn thận. Một chút. Bên cạnh. Được.
Cái này cẩn thận bên trên. Được, được. Không thành vấn đề. Được rồi. Tuyệt quá. Qua rồi. Cẩn thận cành cây qua rồi. Đẹp quá. Nụ cười rất quỷ dị. Cái này đáng sợ quá. Cái này đáng sợ quá. Chị, chị nhìn mặt cười này đi. Rất kỳ lạ.
Không cho em hoa nhỏ chứ gì? Không cho em hoa nhỏ đâu. Tối nay chùm bóng bay này sẽ bay qua nhà anh. Cẩn thận cành cây. Đến rồi, đi thôi. Đến đây. Cẩn thận bên trên không được. Vỹ Đình. Cẩn thận. Viết Đình. Tiếp theo. Được. Tiếp theo. Được. Đi. Đi.
Cẩn thận cây bên trái. Anh Đào, cẩn thận cái cây bên kia. Châu trông rất an toàn khi tham gia sự kiện. đi trước cùng. Bảo vệ. Chỉ thiếu cái đèn pin thôi. Đội tuần tra. Lớn lên trong đội tuần tra, đó là tôi. Cẩn thận cành cây. Được, được.
Khó khăn đến rồi. Trước mặt có cái cành cây. Đi từ đây. Dây điện này cẩn thận. Được. Kéo thấp xuống. Cái này hơi khó. Vỹ Đình cẩn thận đấy. Ở đây có gác cây. Thấp. Rồi ngồi xổm. Dây điện. Từ từ thôi. Không được, cái này. Không được. Lát nữa về.
Khoan hãy đi. Em treo lên rồi. Anh quay lại. Anh không đi anh không về được. Cậu đứng im đó. Hạ xuống, Hải Đào. Xuống thấp. Không sao. Không sao. Được, đi thôi. Đi. Cẩn thận chút. Thấp nữa. Cũng được. Không thành vấn đề. Đi, tiếp tục. Đi thấp thôi. Thấp. Đúng, thấp.
Không xuống được nữa, tôi ngồi xổm đi. Được, không sao, để tôi làm. Không sao. Được. Được. Chậm thôi, Vỹ Đình. Được. Cẩn thận. Đi về phía này. Cẩn thận bên trên. Thấp. Đi. Đi qua rồi. Qua rồi. Qua rồi, đi thôi. Bị hai người giẫm lên sợi dây đó. Chị, đi.
Hai người đạp lên… Châu Châu. Đang đạp mà. Chúng ta qua đó nhanh đi. Bởi vì trong đó có trẻ con. Đừng để họ nhìn thấy. đâu phải trẻ con. Ở đây. Qua rồi. Không được nữa. Cho cậu đấy. Được. Cậu phải có một cái bên trái, một cái bên phải.
Lát nữa cái này rớt xuống từ thôi. Hải Đào, hay là cô lên trước đi. Anh đứng ở đây. Chúng ta thả từng người một. Để từng người một cho họ qua. Nhưng thực ra bây giờ có một vấn đề là chúng ta phải đạt được đến trình độ cao đến mức nào,
Thì họ mới có thể nhìn thấy. Bây giờ cần một người xuống khống chế, vậy tôi đi. Em trai đi. Đệ đệ đi, đệ biết không? Được. Được. Vậy lát nữa, lúc bắt đầu tôi sẽ cho tôi một cái. Anh nhìn thấy cái này ở góc độ của các bạn nhỏ bên dưới.
Họ cảm thấy Đủ cao rồi! Thì cứ nói với ta. đại khái chúng ta có thể Chúng ta có thể dự đoán một chút là được. Được, cảm ơn. Tôi xuống dưới nói với cô. Em trai. Em xuống dưới nói chuyện một tiếng đi. Được. Thiếu Hi vào vị trí. Vào vị trí.
Với góc độ của em bây giờ, có thể nhìn thấy từng nhúm bóng, hai nhúm bóng. Một nhúm, một nhúm. Chị Hân, chị kéo đi chị Hân, chị kéo cái bên cậu ấy đi xuống phía dưới chúng ta hạ xuống một chút. Đúng, hai nhúm, đúng. Hai nhúm hướng xuống.
Là cái này sao? Đúng, hai nhúm này. Anh Vĩ Đình. Khoảng cách này em có thể nhìn thấy anh ấy. Được. Vậy bạn cúi thấp xuống một chút. Để họ trước đi. Đừng để mọi người nhìn thấy. – Đừng để các bạn nhỏ nhìn thấy. – Đúng. Giờ Tiểu Hi có thấy không?
Được rồi, bây giờ chẳng thấy gì cả. Vậy anh… Đủ người rồi, cậu nói chúng tôi biết đi. Được. Vậy tôi xin chào họ trước. Các bạn. Là người Diêm. Muốn ăn kẹo mềm không? Muốn ăn. Những cái cuối cùng. Thế này đi, chúng ta ra đây đi.
Chuẩn bị sẵn 100 mặt trăng rồi. Mọi người chờ xem. Mọi người trật tự Chúng ta đứng ở phần này. đứng ở đây. Đúng, mọi người xếp ngay ngắn. Đúng, nào. Đúng. Mọi người đứng ngay ngắn vào. Bên chúng tôi xong rồi. Bên cậu thế nào rồi?
Chờ chút, tôi đang xếp hàng, xếp hàng. Đến ngay đây. Nào, các bạn. Mặt hướng sang bên này, mặt hướng về phía tôi. Mọi người xếp hàng xếp như thế này. Đối diện, hướng về phía ta. Hàng chữ. Dãy. Đúng, thế này nhé. Các bạn bây giờ
Truyền thuyết sắp được thực hiện rồi. Được rồi truyền thuyết sắp bắt đầu rồi. Lời thoại này được đó. Sau đó chúng ta đếm ngược thời gian. Được. Năm. Bốn. Ba. Hai. Một. Đi. Sao chỉ có một mặt trăng? Truyền thuyết thì sao? Đừng sốt ruột. Truyền thuyết của chúng ta đâu?
Sợi dây của mình đâu? Mau đưa mình đi. Chắc phải nối dây rồi, phải nối dây rồi. Không gấp, vậy chị dừng lại đi. Tôi dính vào rồi. Lục Hổ, cậu đợi tôi. Không được, ta sẽ giải tán hết. Nhanh. Ca, ta phải nghe. Viết Đình, tôi phải nối hai dây.
Tôi biết anh đợi tôi một lát. Các bạn nhỏ vào vị trí. Được rồi, anh. Bọn họ rất đáng tin. Đáng tin thật. Chúng tôi tay chân vụng về quá. Đừng để nó chạy. Đừng chạy nữa. Hai người này chạy rồi. Không. Không được. Đừng để nó chạy. Đừng để nó chạy.
Không sao, chạy không được. Không đạp. Tiểu Uyển không đạp. Đi. Được. Cho nó đi. Để nó đi. [Không hiểu thì học hỏi Quang] Được, Ngô Hân, nào. Từ từ thôi. Truyền thuyết thì sao? Đừng sốt ruột. Kia hình như là mặt trăng. Nhìn mặt trăng. Nhiều trăng quá, ngắm trăng kìa.
Em có thể cao lên một chút. Được. Là một trăm cái sao? Không phải, em nói nhiều quá rồi. Cái này ở đâu ra vậy? Bên kia. Bên nào? Hình như ở quảng trường thỏ. Hình như chúng ta ở trong một bộ phim hoạt hình. Giống như sứa vậy. Tiểu Hy, Tiểu Hy.
Anh cho chúng tôi nghe thử phản ứng của bọn trẻ. Vui không? Vui chứ. Điều ước đã thực hiện được chưa? Đạt được rồi. Có muốn chúng ta ở lại không? Phải. Ở lại. Ở lại? Cái gì? Ở lại. Ở lại? Chúng tôi phải ở lại rồi. Đúng vậy.
Chúng tôi phải ở lại đây. – Mau cầu nguyện. – Mọi người. Tứ Nguyệt, chúng ta cũng có thể ước. Được. Tất cả người dân mới của thôn Tinh Thủ này ở lại trên đảo. Hy vọng được ở lại đây lâu một chút, hy vọng toàn bộ thôn dân mới ở lại.
Nguyện vọng của ta là tất cả thôn dân lớn đều được ở lại. Người Diêm bóng bay sẽ bay ra ngoài không gian sao? Có Chúng sẽ mang theo giọng nói của các bạn, mong muốn của các bạn vậy chúng ta bay đến vũ trụ, chúng ta… Đúng vậy. Bóng bay sẽ nổ.
Tức là “nguyện vọng của chúng ta” sẽ không còn nữa không đâu. điều ước của các bạn sẽ lan truyền trong vũ trụ. Sau đó sẽ có người tiếp nhận mong muốn của các bạn, đến tất cả các hành tinh. Bay đến chân trời xa xôi biến thành ngôi sao.
Biến thành sao rồi. Nó mang theo mong ước của tất cả mọi người thăng Thiên rồi. Giúp mọi người thực hiện nguyện vọng rồi. Truyền thuyết nói thật sự thành hiện thực rồi sao? Đúng vậy. Giỏi quá. Thật đáng tin cậy. Sao họ vẫn chưa xuất hiện? Bọn họ sao?
Bọn họ ở trên lầu. Mọi người nhớ họ không? Nhớ. Vậy thì cùng ta xông lên. Xông lên. Xông lên. Xông lên. Tôi đi với người diêm. Đi thôi, mau đi thôi. Xông lên. Không phải ở đó. Không phải. Quảng trường? Quảng trường? Ở quảng trường. Quảng trường thỏ. Mau.
Ôm bọn họ một cái. Mau đi. Vội qua đó. ôm lấy họ đi. Họ đi đâu thế? Bọn họ đến rồi. Mau lại đây. Còn chạy nhầm đường. Đến rồi. Xông lên. Mau lên. Chào mọi người. Mau đến đây. Lại đây. Công chúa Đậu Đậu. Ôm cái nào. Ôm cái nào. Nào, cotton.
Người diêm. Trịnh Nhất. Vui vẻ. Bầu bí. Ta ở đây. Cố lên. Anh Đằng, cảm ơn anh đã chăm sóc em. Cảm ơn anh đã chăm sóc chúng tôi. Cảm ơn. Chị Mã Lệ, cảm ơn mọi người đã chăm sóc em. Hai người, sao người khóc? Sao cậu lại khóc?
Cậu đừng khóc nữa. Đừng khóc. Tôi không nỡ xa các cậu. Cậu không sao chứ? Cảm ơn mọi người. Bông, bông. Yêu mọi người. Chị Mã Lệ, chị đừng khóc nữa. Được. Cảm ơn anh. Anh có biết hôm qua anh làm tụi em khóc rồi không? Cậu phải chống nắng. Được.
Em không thể phơi nắng như vậy được. Tôi biết rồi. Em phải giảm cân. Anh không giảm béo sau này lớn lên cậu sẽ biến thành tôi. Anh như vậy rất đẹp trai. đúng không? Anh cũng đẹp trai. Bây giờ có thể nói lớn tiếng rồi chứ? Cố lên. Yêu cậu. Cố lên.
Cố lên. Tiểu hồ lô. Ái nhụy. Nào. Anh Táo. Nhà đầu tư. Nhà đầu tư. Tiểu hồ lô. Nhận cổ tức chưa? Cổ tức. Anh nói vậy là năm ngày tôi không lấy, trịnh Nhất. Tôi là ai? “None”. Phải rồi. Nhớ em rồi. Hai người cùng bay. Bay lên rồi. Đến em rồi.
Đến cậu rồi. Người tiếp theo, Đằng ca. Anh Đằng. Anh Đằng về nhà rồi. Cứu mạng. Anh Đằng, cõng về nhà. Cứu mạng. Anh Đằng, dìu về nhà. Tiểu Uyển, cho chúng ta một cái. Nào, ta cũng muốn đến. Tất cả các thôn dân mới thật ra hôm nay chúng ta vẫn còn
Chúng em cũng có một món quà muốn tặng mọi người. Chúng ta có quà. Quà gì? Món quà của chúng tôi chút nữa mọi người sẽ biết thôi. Các cậu đã thực hiện truyền thuyết của chúng tôi cho chúng tôi. Vậy chúng tôi cũng có một món quà muốn tặng cho mọi người.
Được. Cảm ơn. Không có gì. Không cần khách sáo. Được chưa? Quả táo mau lên đi. Sắp xong rồi. Được, chuẩn bị. Ba, hai, một, bắt đầu. Trồng một hạt giống trong lòng da ơi, da ơi nó có thể thực hiện một điều ước nho nhỏ, có ma thuật thần kỳ.
Nghe nói đứa trẻ nào cũng muốn có được nó. Chuẩn bị xong rồi đó nha. Cùng khám phá nhé. Hạt giống này sắp nảy mầm trong lòng mình rồi mỗi ngày đều vì nó mà cố gắng hơn ba mẹ nói mỗi giấc mơ đều vĩ đại anh chị em cùng xông lên nào.
OK. GO, nào. Hãy kiên định với suy nghĩ lúc này của chúng ta. OK GO, bắt đầu thôi. ♫ Sự can đảm bùng nổ ♫ OK. GO, nào. Phải tiến thêm một bước thật lớn. OK GO, bắt đầu thôi. Đừng chần chừ nữa. Mặt trời sắp xuống núi rồi.
Bạn nhỏ, cậu biết cổ vũ thế nào không? Cố lên chính là gào. Ha ha,. Ha ha ha. OK, GO đến đây, đến đây. Hãy kiên định với suy nghĩ lúc này của chúng ta. OK GO, bắt đầu thôi. ♫ Sự can đảm bùng nổ ♫ OK, GO, lên nào.
Tiếp xúc với bọn trẻ lâu như vậy, tình cảm là điều tôi cảm thấy quý giá nhất. Khóc lóc lạc giọng. Hình như lớn từng này rồi. Cũng không có mấy lần có trạng thái như vậy. Có mở ra cũng là có duyên. Có cái không mở ra được cũng là có duyên.
Chính là sự bộc lộ chân tình của anh rồi. Anh thật sự bị tình yêu yêu sự chất phác, đã làm rung động và cảm động. Nhưng nếu không ở lại được thì phải làm sao? Mình chuyển cả thôn Tinh Thủ đến chỗ các cậu. Tôi cũng sắp khóc rồi.
Tất cả cảm xúc ở đây đều rất chân thực cho dù nó rất ngắn ngủi nhưng mà ngoại hình, tên, của mỗi bạn nhỏ đều khắc sâu trong tâm trí em. Tình yêu. Tôi rất vui vì được cùng các cậu trở thành bạn bè. Cậu chụp đẹp quá.
Không phải ai cũng biết lật người sao? Người xem, cô ấy đều biết. Ai cũng có cơ hội tôi thích làm hồ lô. Cảm ơn cậu đã thích chúng tôi. Giống như em nói, hồ lô ở trong truyện cổ tích. Anh tình nguyện bảo vệ Một là bảo vệ hồ lô.
Hai là bảo vệ thế giới cổ tích một thế giới cổ tích. Bởi vì mỗi lần nhìn thấy cô ấy, tôi sẽ tin rằng tất cả những điều này đều tồn tại. Cảm ơn anh đã chăm sóc chúng tôi. Cảm ơn. Tôi thật sự rất biết ơn
Những em nhỏ mà tôi đã gặp ở thôn Tinh Thủ đây. Bởi vì các cậu, đã khiến em tin rằng có thế giới cổ tích. Cảm thấy tôi vẫn được chữa lành. Cảm ơn anh đã hiểu về trò chơi của chúng tôi. Yêu cậu. Cảm ơn. Họ rất chín chắn. Rất giỏi.
Nhưng mà, trong lòng họ vẫn còn sự ngây thơ. Anh Đằng. ở cùng các bạn, chơi với nhau, trạng thái này thực ra càng ngày càng hiếm có. Có thể vui vẻ thoải mái như vậy. Có thể cùng mọi người chơi cực kỳ, cực kỳ bất chấp tất cả. Đoạn ký ức này
Cũng là hồi ức vô cùng quý giá trong làng Tinh Thủ này và tất cả các thôn dân nhỏ ở đây đã như người một nhà, như người một nhà rồi. Tôi cảm thấy họ rất đáng yêu. Em hy vọng có thể ở bên họ nhiều hơn.
Nhiều ngày ở cùng nhau em mới phát hiện mỗi người bọn họ đều rất giỏi, Đều rất giỏi. Rất vui cũng rất may mắn khi gặp được các bạn nhỏ. Bước những bước thật lớn. OK GO, bắt đầu thôi. Đừng chần chừ nữa. Mặt trời sắp xuống núi rồi. Xin chào.
Chào mừng đến với Tinh Thủ Thôn. Tôi là Tung Tung. Tôi là Táo. Tôi là hồ lô. Quả bầu nhỏ. Anh nói em nghe, mèo nhà anh cũng tên là Bông. Em dễ thương thật đấy. Cảm ơn anh. Chào mừng đến với Tinh Thủ Thôn. Nếu chúng ta rời khỏi đảo,
Anh sẽ nhớ chúng tôi chứ? Sẽ. Chắc chắn rồi. Tôi muốn hai người ở lại. Nhưng nếu không ở lại được thì phải làm sao? Không ở lại được, tôi sẽ chuyển cả thôn Tinh Thủ đến chỗ các cậu. Nếu như nói sẽ mở cuộc họp thôn, thì hãy ủng hộ chúng tôi.
Được. Cô yên tâm. Cô yên tâm, chắc chắn rồi. Nhất định mà. Sao thế? Có đồ. Vậy các cậu giúp chúng tôi thực hiện truyền thuyết của chúng tôi, cũng khiến chúng tôi nhìn thấy được 100 mặt trăng trên trời. Vậy thì 25 đóa hoa nhỏ cuối cùng, tặng cho mọi người.
Cảm ơn. Không có gì. Cảm ơn. Không có gì. Cảm ơn. Chúc mừng hai bạn có thể mãi ở lại Tinh Thủ Thôn. Cố lên. ở lại rồi. Tất cả đều tám tuổi rồi, sau khi chúng ta là bạn học, cháu là Mã Lệ. Trong này tôi lớn tuổi nhất.
Tôi đến đây thật ra là để cảm nhận trong cuộc sống, chị đã 42 tuổi rồi. Mẹ là mẹ, Để tôi đeo cho cô. Tôi thích nhất là ăn diện với con gái. Nhưng Mã Lệ của Tinh Thủ Thôn có lẽ là một cô gái em cột tóc hai cái, em 15.
Chị tuyệt đối tự do. Em có hy vọng rồi, mau lên. Vui vẻ. Thuần khiết. Dễ thương. Đôi lúc sẽ hơi bướng bỉnh. Bn tính? đã khiến tôi trở về về tuổi thơ của tôi. đã bù đắp cho tuổi thơ thiếu thốn của em. Hình như em không có ký ức. Lúc nhỏ
Trước tám tuổi là như thế nào. Kể cả sau khi tám tuổi em như thế nào. Không có. Vậy nên tuổi thơ trong khái niệm của em rất thiếu thốn. Chị. Con ở bên ngoài, mẹ chụp cho con tấm hình. Được. Hồi nhỏ em rất ít chụp ảnh. Lúc nhỏ
Rất ít có nhiều bạn chơi như vậy. Hoặc là trò chơi, hoặc là một trạng thái vui vẻ như vậy. đã khiến tôi trải qua tuổi thơ tôi đã mất, và tuổi thơ bị đánh mất. Cảm ơn bạn yêu. Tôi cảm thấy khi chúng ta bước vào Tinh Thủ Thôn
Cứ cởi áo giáp mãi. Anh Đào không sao chứ? Chị ôm nào. Nào, dậy đi. Cái quá trình đó rất giống phá kén thành bướm vậy. “Ai cũng có thể thành công”. Tôi thấy cậu rất không thành công. Khoảng thời gian trên đảo,
Rất giống như một khoảng thời gian thu nhỏ của cuộc sống. Trải qua mọi chuyện, từ hoảng loạn đến lúc ổn định, đến khi yên tĩnh trở lại. Còn nuối tiếc gì không? Thật ra cũng không có gì. Cuối cùng cậu chỉ mong rằng, có thể sống cuộc sống bình thường,
Nhưng đồng thời bạn cũng có thể chấp nhận mỗi ngày điều bất ngờ khác nhau mỗi ngày là gì. Tôi luôn có trái tim của thiếu nữ. Hơn nữa thật ra trong lòng em có có một thế giới cổ tích thế giới cổ tích. Nhưng thế giới này,
Tôi không thể chấp nhận người khác bước vào. Tôi không phải là người chủ động kết bạn. Cái này từ nhỏ tôi đã biết rồi. Nhưng hình như sau khi đến đây sẽ có những thứ vô hình Đẩy cậu phá vỡ thứ này cho nó Vì hạnh phúc của chị Hân
Tôi cảm nhận được sự ấm áp của mọi người và không khí của thế giới cổ tích. Trong quá trình này, một cách tinh tế sẽ có những người dần dần, dần bước vào. Bước vào thế giới riêng của em. Em biết truyện cổ tích của em không phải giấc mơ.
Hình như dạo này có tuổi thiếu niên và cảm nhận của tuổi trẻ. Thậm chí tôi còn nói góc nhìn của tôi từ một tôi trung niên từ trở thành tôi của thiếu niên. Giờ em thấy mọi thứ đều có sự cảm nhận khác nhau. Dù là giao lưu với mọi người
Giao tiếp với dân làng cũ và mới, đều là dùng cách thả lỏng nhất, không hề phòng bị, đối diện với hòn đảo này. Đào, cô biết bây giờ tôi vui thế nào không? Ngược lại con sẽ nhận được nhiều tình cảm và sự bất ngờ hơn. Hoàn thành rồi.
Thật ra lúc nhỏ em thường nghĩ phải nhanh chóng trở thành người lớn. Nào. Nhưng sau khi thật sự trở thành người lớn, bạn mới nhận ra lúc nhỏ thật sự rất đáng quý. Nên trân trọng hiện tại, hưởng thụ hiện tại sống thật tốt hiện tại, thì sẽ rất vui,
Nhất định sẽ được báo đáp. Vẫn còn kịp. Tất cả đều kịp. Tôi cảm thấy điều lớn nhất tôi học được nhiều nhất, khiến em cảm thấy xúc động nhất là mọi thứ tôi đều có thể đến kịp. Cũng đừng lo lắng về tuổi tác. Tuổi đẹp nhất chính là thời khắc này.
Tôi nghĩ đây thật sự chỉ là một con số mà thôi. Thời gian cậu ở trên hòn đảo này càng lâu, anh sẽ càng đơn thuần hơn. Bạn sẽ không có quá nhiều tư tưởng và tư tưởng ở thế giới bên ngoài.
Bởi vì trẻ con có thể kiên định với lựa chọn của mình, nên tôi chỉ cần kiên trì với những gì mình làm ngay lúc này là được. Bài học này thực sự được học ở đây. để tìm câu trả lời. Là đối thoại với chính mình của hiện tại,
Nhưng tìm câu trả lời trong thế giới cổ tích đối thoại với chính mình trong quá khứ. Mình là một người đã giữ lại sự ngây thơ, mình là công chúa Đậu Đậu, cô còn muốn ta thế nào? Tuy rằng em 37 tuổi
Nhưng tôi nghĩ tôi có thể lập tức trở lại tám tuổi. Nhưng em nghĩ em có thể trở lại tám tuổi trong nháy mắt. Trong lòng mỗi người đều có thể có một ngôi làng Star Shou không có nghĩa bạn phải trở về lúc tám tuổi.
Chỉ cần bạn luôn lạc quan, vui vẻ, khi bạn gặp chuyện phiền não, cậu có thể có một nơi lánh nạn, bạn có thể sống trong đó. Tôi cảm thấy Trần Vỹ Đình trong này mọi người chưa từng thấy. Khi em trở về thực tại, gặp đủ mọi vấn đề khó khăn,
Có thể phá là phá. Nếu không phá được phải tìm được Tinh Thủ Thôn của mình ở đâu. Cậu phải quay về Tinh Thủ nghỉ ngơi. Tôi cũng sẽ cố gắng tiếp tục sống sống trong giấc mơ này. Mọi người muốn mua vỏ sò sao? Vừa đỡ mất công lại vừa tiện lợi.
Có thể chui vào bên trong. Bên trong còn có một icon dành riêng. Ăn đi. Ăn mạnh vào. Chuẩn. Cậu ăn chưa? Cậu ấy đang ăn không khí. Đúng, cậu ấy còn không có biểu diễn bằng hiện vật. 100 điều ước, bạn muốn ước điều gì? Tôi tăng thêm 10 cân.
Nào, bây giờ chúng ta bắt đầu thổi bóng bay. Ba. Hai. Một. Giờ thả lỏng chưa? Thả lỏng nào. Từ từ xoay người. Ba người đẹp trai quá. Cảm giác cậu giống như không đeo kính râm. Các bạn thật sự rất nghiêm túc. Chìm đắm trong thế giới này. Mình vừa tỉnh ngủ
Ta đã biết mình là Công chúa Đậu Đậu. Nơi này là Em chỉ cần cố gắng là có thể nhìn thấy ngay. Có thu hoạch. Tin rằng thế giới cổ tích luôn tồn tại. Có niềm vui riêng, không phải có được thì sẽ học được, làm được những điều không ngờ đến.
Cho dù em có bao nhiêu tuổi, cậu cũng trở về dáng vẻ ban đầu. Bỏ mặc sự phòng bị của bản thân, làm một đứa trẻ. Hòa hợp với mọi người. Cũng rất may mắn khi gặp được các bạn nhỏ. Rất vui được làm bạn với mọi người.