Hoa Nhung Tập 02 | Phim Cổ Trang Tiên Hiệp Siêu Hot | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hoa Nhung] [Tập 2] Sư tôn. Người… người sao vậy? Người… người không sao chứ? Con đi được rồi. Người… Xin lỗi. Sao tìm ta vội thế? Ta đã gặp một nữ tử kỳ lạ, cô ấy đã xông vào kết giới của ta.
Trong cả tam giới, kẻ có thể xông vào kết giới của huynh cũng chỉ có vài người nhỉ. Vậy nên ta đã kiểm tra tiên cốt của cô ấy. Thế nào, chẳng lẽ cô ấy là… Không, cô ấy chỉ là một người trần hết đỗi bình thường,
Còn không có cả tiên cốt cấp thấp. Thế thì lạ đấy. Có khi nào là huynh sơ suất trong lúc đặt kết giới không? Có lẽ vậy. Nhưng vẫn còn thứ kỳ lạ hơn. Là gì? Ta đã thấy tương lai của cô ấy. Như thế nào? Đó chỉ là ảo ảnh.
Cô ấy còn trẻ nhưng lại chết trong một ngọn lửa lớn. Có vẻ chắc cũng không lâu nữa đâu. Viêm Việt, nếu huynh động lòng trắc ẩn thì ta phải nhắc nhở huynh. Số phận của người trần sẽ do bản thân họ thay đổi, nếu huynh nhúng tay vào
Thì sẽ bị luật trời phạt nặng. Ta biết. Nếu đã là người trần thì không cần để ý quá đâu. Bây giờ chọn ra Phượng Hoàng mới là việc quan trọng. Viêm Việt hạ phàm tìm kiếm chân phượng, ngươi phải theo dõi sát sao từng hành động của nó,
Nếu có hiện tượng lạ thì nhất định phải bẩm báo ngay. Ý của Thiên Đế là… Thanh Hoán nhận lệnh. [Viêm Việt,] [mong huynh mọi bề suôn sẻ.] [đừng giẫm lên vết xe đổ nữa.] Bảo Lương. Về rồi à. Về rồi. Bảo Lương, về rồi à. Hắn chính là sư tôn mới đến?
Đúng vậy. Hắn có lai lịch thế nào? Thuộc hạ vô dụng, chưa điều tra được lai lịch cụ thể, chỉ có thể nhận ra thứ hắn dùng là pháp thuật của Thiên giới. Pháp thuật của Thiên giới? Từ từ thôi, từ từ thôi. Không được, không được, lưng của ta.
Ơ không, chúng ta đến để tu tiên hay để độ kiếp vậy? Tập thế này thì việc gì phải đến thư viện Bạch Lộ chứ, đến võ quán không được sao? Ta cảm thấy chân ta không còn là của ta nữa. Đến đây, bóp chân cho ta đi.
Ngươi xem cô ta làm sao vậy? Còn đờ ra đó làm gì? Gọi cô đấy, qua đây đi. Nhanh lên. Qua thật kìa. Thoải mái không? Sư tôn đến rồi. – Sư tôn. – Sư tôn. Sư tôn, con sai rồi. Chạy thêm năm vòng. Con chạy chung luôn. Tại sao? Mọi người,
Điều thứ ba trong nội quy thư viện Bạch Lộ là tự trọng. Hôm nay bắt đầu tiết học đầu tiên. Tiết học đầu tiên? Thế mấy buổi trước thì tính là gì? Đây là công pháp tiên phẩm, khác với công pháp nền tảng bình thường. Nếu tùy tiện nghiên cứu, luyện tập
Khi chưa có cơ thể đạt tiêu chuẩn, nhẹ thì tổn thương cơ thể, nặng thì tổn thương nguyên khí. Sư tôn, người làm mẫu cho chúng con để mọi người mở mang tầm mắt đi. Thuật dịch chuyển tức thời? Lợi hại quá. Pháp thuật dù kỳ diệu đến đâu
Thì cũng chỉ là thuật. Thứ người tu đạo theo đuổi là đạo. Đạo là linh hồn của thuật, thuật là cơ thể của đạo. Dùng đạo quản lý thuật, dùng thuật để có đạo. Đạo, thuật đều chắc, mới thành chính quả. Đại đạo hư vô, tự nhiên là tính chất,
Đại đạo vô hình, sinh ra đất trời. Đại đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt. Đại đạo vô danh, nuôi dưỡng vạn vật. Tỷ tỷ giỏi quá. Đứng còn chẳng vững thì sao mà học dịch chuyển tức thời chứ. Ngốc quá đi. Thuật dịch chuyển tức thời cấp cao nhất
Có thể lập tức dịch chuyển người khác đến nơi mình muốn. Nhưng người được thực hiện pháp thuật phải thả lỏng cơ thể và tâm trí, đồng thời tin tưởng người thực hiện pháp thuật. [Nói vậy là ám chỉ] [ta không tin tưởng sư tôn còn gì?]
Tiếp theo, tiến hành luyện tập dựa trên những gì ghi trong công pháp. Ta biết dịch chuyển tức thời rồi. Tỷ tỷ, ta biết dịch chuyển tức thời rồi. Hắn cũng biết làm rồi? Đúng thế. Minh ca ca. Minh ca ca, huynh giỏi thật đấy. Huynh có đúc kết gì
Có thể dạy ta không? Ví dụ thế này, sau đó thì có thể xoay. Thế này à? [Thế này…] [Dịch chuyển.] [Sao không dịch chuyển vậy?] Thế này. Minh ca ca, như ta đang làm sao? Đúng. Thật ra điều quan trọng nhất là lòng không vướng bận, tập trung tinh thần.
[Tránh ra, tránh ra.] Cô ấy cũng thành công rồi. Ngụy Lăng Nguyệt có thể dịch chuyển tức thời đi xa như vậy. Lợi hại quá. Đúng là tư chất hơn người. Ngụy Lăng Nguyệt, ban nãy lúc làm phép, con đang nghĩ gì? Sư tôn, học trò không suy nghĩ gì cả,
Chỉ ghi nhớ khẩu quyết là tự làm được thôi. Sư tôn, đây chính là thiên phú hơn người phải không ạ? Tịnh Nguyệt. [Tam tiểu thư đúng là lợi hại.] [Khi nào mình mới làm được] [như tam tiểu thư đây?] Đại tôn, ngài xem nữ tử này
Liệu có phải chính là Phượng Hoàng không? Câm miệng. Phượng Hoàng há phải người ngươi có thể tùy tiện phỏng đoán. Sư tôn, không phải Lăng Nguyệt không tin tưởng người. Chỉ là quá bất ngờ, nên nhất thời không phản ứng kịp thôi. Bình thường, con ở trong khuê các,
Nên cảnh tượng thế này chắc là mới lần đầu thấy nhỉ? Mặc dù thường xuyên nghe phụ thân nhắc đến tình hình thiên tai nhân họa mấy năm nay, nhưng lại chưa từng nghĩ đến cả ngoại ô Ngu Đô mà cũng cơ cực thế này. Bách tính thực sự đáng thương quá rồi.
Con có cảm nhận gì? Người tu tiên lấy chữ “định” làm đầu. Tinh thần ổn định, lòng sâu tĩnh lặng, không nên dao động vì phàm tục thế gian. Đúng không ạ? Cái gọi là đức, tức là tu dưỡng để giữ được sự hài hòa. Nếu có thể thuận theo ý trời,
Thì cuối cùng sẽ qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai. Xin tuân lời dạy của sư tôn. Lăng Nguyệt. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Lăng Nguyệt, cô giỏi thật đấy. Tỷ tỷ, tỷ và sư tôn vừa đi đâu vậy? Đến tường thành Ngu Đô. – Tường thành? – Tường thành Ngu Đô?
Xa vậy sao? Sư tôn cũng về rồi. Sư tôn, sư tôn. Bài học hôm nay kết thúc ở đây. Tất cả mọi người chép một trăm lần tâm pháp và khẩu quyết dịch chuyển tức thời, bắt buộc phải thuộc lòng. Một trăm lần? Chê ít à? Một trăm lần, một trăm lần ạ.
Thế này thì nhiều quá. Về thôi. Ngụy Chi. Cô đi quét dọn trong ngoài thư viện cho sạch sẽ đi. Sư tôn đâu có căn dặn. Sư tôn không căn dặn thì ta không được căn dặn à? Cô còn nhớ cô là người hầu của Ngụy phủ bọn ta không? Tịnh Nguyệt,
Đừng suốt ngày làm khó cô ấy. Tỷ tỷ, ta chưa từng đánh mắng cô ta, chỉ bảo cô ta quét dọn một chút, sao lại là làm khó cô ta chứ? Cô ta là nha hoàn làm thuê của phủ chúng ta đấy. Bây giờ cô ta
Đứng ngồi ngang hàng với ta đã đành, còn coi lời ta nói như gió thoảng qua tai, còn dám cãi lại. Sau này mà truyền ra ngoài, thì ta còn làm người thế nào được nữa? Rồi, rồi, rồi, ta biết rồi. Ngụy Chi, vậy cô vất vả một chút,
Nghe lời Tịnh Nguyệt nhé. Vâng, thưa tam tiểu thư. Tỷ tỷ, hôm nay tỷ giỏi thật đấy. Chắc chắn tỷ là Phượng Hoàng rồi. Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Để sư tôn nghe được là người đuổi muội ra ngoài đấy. [Thật không ngờ] [muội lại thoát ra được]
[khỏi vụ tai nạn năm đó.] Đại tiểu thư Cố Thành, Cố Phượng Tri đã chết rồi. Bây giờ ta là nha hoàn của phủ thượng thư, Ngụy Chi. Được, ta hiểu rồi. Minh Lãng, kể từ hôm nay, chúng ta coi như chưa từng quen biết, cứ tuân theo tôn ti chủ tớ,
Như vậy là tốt nhất. Phượng Tri, à không, Ngụy Chi, ta thật sự rất khó tưởng tượng nổi mấy năm qua muội đã sống như thế nào. Nhưng muội yên tâm, sau này vào thư viện Bạch Lộ, thoát khỏi nô tịch thì sẽ tốt lên thôi. Ta phải học được một chút
Bản lĩnh thực thụ để sống yên thân giữ mạng. Đến lúc đó, mẹ và đệ đệ ta sẽ được ăn cơm no. Muội yên tâm đi. Hành tung của cả nhà muội, ta sẽ không tiết lộ nửa chữ cho bất cứ ai. Đa tạ. Ngụy Chi, lúc trước
Ta từng tặng muội một cây trâm. Muội còn giữ không? Trẻ con ngu dại, nếu lỡ gây ra họa gì trong phủ, thì xin thành chủ thứ lỗi cho. Quá lời rồi. [Minh Thành Vũ, cha của Minh Lãng] [Cố Viễn Sơn, thành chủ Cố Thành] Thành chủ,
Lời hứa hôn từ nhỏ của hai nhà chúng ta, rốt cuộc có còn tính không? Huynh và ta thân như huynh đệ, đương nhiên phải thân càng thêm thân rồi. Phượng Tri muội muội, tặng muội cái này này. Đây là thứ mẫu thân tặng ta. Cha ta từng nói
Sau này ta phải đối xử với muội thật tốt. [Minh Lãng hồi nhỏ] Chuyện là Ta đem cầm lâu rồi. Xin lỗi huynh. Không sao đâu. Vậy được, vậy ta đi trước đây. Được. Mấy nghìn năm qua, Ma giới suy sụp, nhân gian thái bình. Tiên giới ta thống lĩnh tam giới,
[Lôi thần] là nhờ Thiên Đế biết cách chỉ đạo. Chúng ta cùng được yên vui. Xích Nhật thần quân Viêm Việt [Phong thần] bách chiến bách thắng, bảo vệ tam giới. Vũ thần Viêm Lạc nuôi dưỡng vạn vật sinh linh. Huynh đệ cùng bắt tay, hết lòng phò tá Thiên Đế.
Quả thật là may mắn của Thiên giới ta. Phong thần quá khen rồi. Ta tới rồi, ta tới rồi. Cuối cùng cũng theo kịp. Đông Trù Tư Mệnh tham kiến Thiên Đế, Thiên Hậu. Ta cất công nghiên cứu ra một loại điểm tâm mới. Mời các vị tiên quan nếm thử. Cái này…
Thanh Hoán, huynh ăn thử một miếng đi. Không, không, không. Mấy hôm nay ta đang đau bụng. Vậy huynh không có lộc ăn rồi. Lâu lắm rồi ta không về thiên cung, thật sự rất nhớ đồ ăn ngon của biểu muội Ý Nhi. Để ta nếm thử. Ngon lắm.
Tay nghề tiến bộ nhiều đấy. Thượng tiên ở Thiên giới ai ai cũng cứng nhắc khô khan, lạnh nhạt vô tình. Vẫn là biểu ca Viêm Lạc của ta là có tình có nghĩa nhất. Ý Nhi, đừng có ăn nói linh tinh. Tu luyện chú trọng mọi sự đều là hư vô,
Chính vì không thể thanh tâm quả dục mà tu vi của con mới chững lại mãi thế này đấy. Không sao, không sao. Hành động của Xích Nhật thần quân ở thư viện Bạch Lộ chính là như vậy. Ngươi đi đi. Hễ có gì bất thường, thì bẩm báo ta ngay lập tức.
Rõ. Phụ đế, Viêm Lạc về thiên đình đã lâu, Doanh Châu còn nhiều việc cần lo liệu, thế nên con tới tạm biệt người. Viêm Lạc, việc nông tuy bận nhưng thực ra nơi đó giao cho một vị thượng tiên quản lý là cũng được rồi. Bây giờ Phượng Hoàng hiện thế,
Con không định ở lại thiên đình tương trợ sao? Thiên đình có nhiều quy củ, Viêm Lạc đã quen tự do tự tại rồi, xưa nay lại thích nhất việc đồng áng ruộng vườn. Thiên Đế, chàng cứ để nó đi đi. Nàng lúc nào cũng thiên vị Viêm Lạc,
Chiều nó tự do quá rồi. Cuối cùng nó cũng vẫn phải gánh vác trách nhiệm nó nên gánh vác thôi. Những việc lớn đó, Viêm Việt ắt sẽ phụ trách. Lạc Nhi, con có gì bất mãn với việc Viêm Việt tấn thăng thần quân à? Viêm Lạc tuyệt đối không có ý đó.
Viêm Việt thăng chức thần quân là điều mọi người mong đợi. Tư chất con bình thường, tính tình lại tùy hứng, chỉ muốn làm tản tiên một phương. Có điều dân coi lương thực là trời, nếu con có thể hiểu được nỗi khổ của nhân gian trong lúc canh tác ở Doanh Châu
Thì cũng là một việc công đức. Tạ ơn phụ đế toại nguyện cho. Tỷ tỷ, tỷ đi theo Thiên Hậu nương nương làm gì vậy ạ? Thực ra cũng không có gì, chỉ là quét dọn bụi bặm thời gian thôi. Bụi bặm thời gian? Thiên Hậu nương nương trông coi
Dòng chảy thời gian của tam giới. Trong các kẽ rãnh sinh lão bệnh tử, vạn vật đổi thay, sẽ sót lại những hạt bụi thời gian bị lãng quên hoặc bị che lấp. Nếu không kịp thời quét dọn sạch sẽ thì sẽ tích tụ ngày một nhiều,
Khiến dòng sông thời gian không chịu nổi gánh nặng. Ta không hiểu lắm. Ta cũng không hiểu. Thiên Hậu nói quá khứ đã qua, hiện tại là hiện tại, tương lai thì sau này sẽ tới. Ta lại càng không hiểu hơn. Đại Đào. Tỷ tỷ, ta đi đây. Mẫu hậu,
Vậy Viêm Lạc xin cáo từ. Con nhớ phải cẩn thận hơn đấy. Thiên Hậu, người không nỡ để Viêm Lạc điện hạ đi như vậy, tại sao không giữ ngài ấy lại? Bái kiến Thiên Đế. [Rốt cuộc điềm báo này] [đang muốn nhắc nhở ta điều gì đây?] [Viêm Lạc,]
[mẫu hậu thực sự không xứng] [được gọi là rộng lượng bác ái.] [Chẳng qua là ích kỷ hy vọng] [con tránh xa trung tâm quyền lực] [đầy rẫy nguy hiểm,] [có thể tự do tự tại] [làm Vũ thần như con muốn.] Ngụy Tịnh Nguyệt, lại là Ngụy Tịnh Nguyệt.
Không thể nhịn được nữa, phải đi tìm cô ta tính sổ. Ngụy Tịnh Nguyệt, cô là thiên kim phủ thượng thư mà lòng dạ lại hẹp hòi, cay nghiệt hống hách. Cô nên cảm thấy hổ thẹn khi so với tam tiểu thư rộng lượng, hòa nhã. Suốt ngày bắt nạt ta, làm sao?
Là trên người có thể mọc thêm thịt hay là có thể biến thành Phượng Hoàng? Tất cả đều không thể. Ta nói cô nghe, người như cô nên sớm ngày cắt đứt ảo tưởng đối với Minh tam ca ca gì đó của cô đi. Huynh ấy hoàn toàn không có
Hứng thú với kiểu phụ nữ lòng dạ độc ác như cô. Cô… Ngụy Chi? Tam tiểu thư. Tịnh Nguyệt không ở trong phòng, cô tìm muội ấy có việc gì sao? Cũng không có gì. Bình thường Tịnh Nguyệt hơi kiêu căng, có gì không phải với cô thì cô đừng để bụng nhé.
Ta sẽ nhắc nhở muội ấy. Đa tạ tam tiểu thư. Đúng rồi. Bình thường quần áo sư tôn thay ra, bọn họ đều bắt cô giặt sao? Đúng vậy. Vậy hôm nay cứ giao cho ta giặt đi. Chuyện này… Theo quy định của viện, vốn dĩ chúng ta nên thay phiên nhau làm.
Không sao đâu. Việc nặng nhọc thế này, sao tam tiểu thư có thể làm được chứ? Quần áo ở nhà dưới đúng không? Đừng, đừng, đừng. [Ban ngày ban mặt đã bắt đầu ảo tưởng,] [mình xong đời rồi.] [Thư viện Bạch Lộ] Sư huynh. Chuyện là
Ta muốn xuống núi mua bút nghiên giấy mực, nên muốn xin phép sư huynh. Phải trở về trước khi trời tối đấy. Đa tạ sư huynh. Đi đi. Như huynh nói thì tam tiểu thư Ngụy gia này quả thực có điểm khác biệt. Ta cũng kiểm tra tiên cốt của cô ấy rồi,
Nhẹ nhàng thuần khiết. So với Ngụy Chi kia có thể nói là một trời một vực. Vậy có thể phán đoán được cô ấy chính là Phượng Hoàng không? Tuy có khác biệt nhưng nếu như là người phàm có tiên duyên cũng chưa biết chừng.
Đưa ra phán đoán chỉ bằng tình huống hiện tại thì còn quá sớm. Nếu tiếp tục tu luyện theo công pháp tiên phẩm, thì sự khác biệt giữa những người này sẽ càng ngày càng rõ. Người có tiên cốt sẽ tiến bộ nhanh chóng, người không có tư chất
Sẽ dậm chân tại chỗ, thậm chí là thụt lùi. Chỉ cần đến một lúc nào đó, chân tướng nhất định sẽ được phơi bày. Chẳng phải đây là bùa cầu cứu của Ý Nhi sao? Nha đầu này chắc chắn lại chạy xuống phàm trần, gây họa khắp nơi rồi.
Biểu ca, ta ở Khoái Hoạt Lâu, mau tới cứu ta. Mau lên nhé. Cô nương, cô đi đâu thế? Ta tới… Ta chỉ muốn tới xem thử Dung Nhan Mỹ Miều chỗ các cô thôi. Đây chính là Dung Nhan Mỹ Miều, có phải rất đặc biệt không? Ta… Ta không ăn nữa.
Ta đi trước đây. Cô nương, có ăn hay không thì tùy cô. Nhưng tiền thức ăn thì không được thiếu một xu nào đâu. Bao nhiêu tiền? Ba mươi lượng. Cái gì? Sao đắt vậy? Thanh Hoán, huynh lừa ta. Nói gì mà 20 lượng ở nhân gian đủ để sống được một năm.
Có thể lấy rẻ chút không? Khoái Hoạt Lâu này là nơi nào chứ? Có phải là nơi dân chúng đi chợ cò kè mặc cả đâu? Không phải là cô không có tiền đấy chứ? Không có tiền cũng không sao. Mặc dù nhìn cô không được thông minh cho lắm,
Nhưng dáng vẻ này… Hay là tới làm Dung Nhan Mỹ Miều của bọn ta đi, thế nào? Biểu ca. Bắt cô ta lại. Mau tới cứu ta, ta ở Khoái Hoạt Lâu. – Biểu ca. – Đi. Mau tới, mau tới đây. Mau tới đây đi. Biểu ca, cứu ta với.
Biểu ca, cứu ta. Biểu ca, cứu ta. Vị biểu ca này khôi ngô đấy. Biểu ca, chỗ này ta giao cho huynh nhé. Đa tạ ơn cứu mạng của biểu ca. Biểu muội của ngươi còn nợ ta tiền đấy. Nợ bao nhiêu? Ba mươi lượng vàng. Đều tại Thanh Hoán,
Hại ta không mang đủ ngân lượng. Không đúng, phải trách di phụ Thiên Đế, lập ra luật trời gì chứ, không cho dùng tiên pháp biến ra ngân lượng. Mà không biết biểu ca Viêm Việt có thể thuận lợi thoát thân không? Bỏ đi, dù sao huynh ấy cũng là thần quân,
Đâu cần mình phải lo. Là ngươi nói đấy nhé, một đền mười? Đúng vậy. Nếu như ta thắng, xóa ba mươi lượng vàng. Nếu ta thua, đền cho cô ba trăm lượng. Mạnh miệng quá nhỉ? Tiểu tử, ngươi đừng hối hận đấy. Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy.
Được, cược thế nào? Đơn giản chút, ai nhỏ hơn thì thắng. Nào. Nhỏ, nhỏ, nhỏ. Nhỏ. Đưa tiền đây. Đúng là lợi hại. – Thế này là thắng chắc rồi còn gì? – Đúng thế. Đây, đây, đây là gì vậy? Cái gì thế này? Sao lại như vậy được?
[Đúng là gặp ma rồi.] Tiêu Cẩm, trùng hợp vậy, không ngờ lại gặp huynh ở đây. Ta ra ngoài mua đồ, còn huynh? Sao cả ngày cô nói nhảm nhiều vậy? Bảo sao tiểu thư Ngụy gia lại ghét bỏ cô. Công tử, công tử. – Đừng đi mà. – Vội gì chứ?
Đến chưởng quầy của bọn ta cũng không chống đỡ được. Đúng đó, công tử. Đừng, đừng, đừng. – Huynh đừng đi. – Huynh đừng đi mà. Đừng đi mà, huynh dạy bọn ta với. Dạy bọn ta đi mà. Đừng, đừng, đừng. Đừng đi mà. Công tử, nào, mời đi bên này.
Công tử, mời, công tử. Vào uống chén rượu đi. Lâu lắm rồi ngài không tới đấy nhé. Vào trong đi. Trùng hợp quá, sư tôn. Trùng hợp thật. Sao con lại ở đây? Thư viện có quy định không có việc gì thì không được ra ngoài.
Con ra ngoài mua bút nghiên giấy mực mà. Sư huynh đồng ý rồi. Ta cũng ra ngoài mua bút nghiên giấy mực. Nhưng không tìm được đường, lạc đường rồi. Vậy để con dẫn người đi. Được. Khách quan, mời vào trong. [Phong] Chữ đẹp thật. [Tại sao lại nhìn thấy]
[cảnh tượng như vậy?] Sư tôn. Sư tôn. Ngụy Chi, quê quán của con ở đâu? Ngu Đô ạ. Con đừng nói dối. Con được sinh ra ở Cố Thành. Nhưng sau đó gia đình xảy ra chút biến cố nên con đã đến Ngu Đô. Lúc đó con còn rất nhỏ.
Thế trong nhà con còn ai nữa không? Mẫu thân và đệ đệ. Thế con đã thành thân chưa? Chưa ạ. Mẹ con đã định cho con một mối hôn sự, nhưng con không đồng ý. Người hỏi chuyện này làm gì ạ? Không có gì. Chủ quán. Gói mấy thứ này lại cho ta.
Được. Nói vậy là trong 18 người này, Ngụy Lăng Nguyệt của phủ thượng thư là có tư chất tốt nhất. Kế đến là thế tử của Cố Thành, Minh Lãng. Việc tu luyện công pháp tiên phẩm chỉ vừa mới bắt đầu. Tư chất của các học trò cũng mới bộc lộ một phần.
[Quý phi nước Đại Ngu] Sau này có lẽ sẽ có sự thay đổi. Có thể có người tích lũy rồi bứt phá cũng chưa biết chừng. Học trò cũng đang chăm chỉ tu luyện. Ta biết rồi. Ngươi đi trước đi. Tiếp tục quan sát. Báo cáo với ta bất cứ lúc nào. Vâng.
Hoàng thượng bế quan, khó khăn lắm mới ra khỏi cung một lần. Sau khi ta đến đây, trong đầu chàng chỉ toàn là chuyện của Phượng Hoàng. Ta làm vậy là vì tương lai. Ngụy thượng thư đó không cùng đường với chàng đâu. Con gái của ông ta
Bây giờ đang xuất sắc như vậy, chúng ta phải làm sao đây? Ta đã thăm dò lão già đó, tiếc là hắn không biết điều. Nếu đã như vậy thì nâng đỡ Minh Lãng vậy. Minh Lãng? Con của Minh Thành Vũ ở Cố Thành đó ư? Hai năm nay, Minh Thành Vũ
Vẫn luôn nuôi dưỡng ý đồ, không chịu trung thành với một mình ta. Bình thường ta cũng chằng buồn tính toán với hắn. Bây giờ phải cảnh tỉnh hắn một chút. Đáng ghét. Thế còn Tiêu Cẩm vừa nãy thì sao? Hắn ư? Cha hắn là do ta cất nhắc
Từ quan lục phẩm lên đấy. Hắn thì trung thành, nhưng tiếc là tư chất kém quá. Bao nhiêu đôi mắt dõi theo, cũng không thể chọn kẻ tồi quá được. Lúc đó, chàng sẽ quyết định người trở thành Phượng Hoàng. Thế tiên sứ sư tôn gì đó
Liệu bọn họ có nghe lời chàng không? Người tu tiên cũng chỉ muốn có danh tiếng. Đến lúc đó phong hắn làm chân nhân gì đó rồi giao thư viện Bạch Lộ cho hắn, hắn còn không vừa ý ư? Lão già Kính Tu đó, ta đã chướng mắt hắn từ lâu lắm rồi.
Vì một cái danh hão Phượng Hoàng mà phải phí công sức như vậy, có thật sự đáng không? Danh hão ư? Nàng có biết cái danh hão này quan trọng đến thế nào không? Phượng Hoàng là linh thú của vũ trụ, còn cao quý, thuần khiết,
Có tư cách ra lệnh hơn cả thiên tử. Có nó rồi, mới thật sự có tất cả mọi thứ. Thế chàng nói xem trên thế gian này rốt cuộc có Phượng Hoàng thật không? Cho dù có thì cũng là nàng. Đáng ghét. Công tử, tiểu thư làm ơn làm phước,
Cho ta xin miếng ăn. Đã mấy ngày nay ta chưa được ăn gì rồi. Ngươi yên tâm. Vị này là sư tôn của thư viện Bạch Lộ. Ngài ấy tu hành cao thâm, có tấm lòng bồ tát, chắc chắn sẽ giúp ngươi. Ta hết ngân lượng rồi. Vừa nãy tiêu hết rồi.
Tiểu thư là người tốt sẽ được báo đáp. Xin hãy thương xót ta. Ngươi đứng dậy đi đã. Ta không phải tiểu thư gì cả. Cho ngươi đấy. Ta cũng không phải người giàu có. Cảm ơn tiểu thư. Ngươi trả lại túi tiền cho ta. Đứng lại. Mẹ ơi.
Mẹ ơi, mẹ nhìn con đi. Mẹ tỉnh lại đi. Mẹ xem, con có tiền rồi. Con có thể mua thuốc cho mẹ. Mẹ, mẹ tỉnh lại đi. Tỉnh lại đi mẹ. Mẹ. Ngụy Chi, chúng ta nên đi thôi. Còn không quay về nữa thì sẽ vi phạm nội quy của thư viện đấy.
Nội quy thư viện còn quan trọng hơn mạng người ư? Con không cứu được người đó đâu. Con không cứu được nhưng người cứu được mà. Không phải người là tiên sứ thần thông quảng đại sao? Người cứu họ đi. Người đó đã chết rồi. Bi hoan ly hợp, sinh lão bệnh tử.
Nhân gian vốn là vậy đó. Chắc hẳn sư tôn xuất thân cao quý, chưa từng phải chịu khổ ải trần gian nên mới nói ra những suy nghĩ thanh cao như vậy. Vạn vật đều có thể thay đổi, trời có sập cũng không kinh ngạc
Là sự kiên định mà người tu đạo nên có. Đó là vô cảm, là cái xác biết đi. Con không biết kẻ lạnh lùng tàn nhẫn có tư cách gì mà cầu đạo tu tiên. Ngụy Chi. Như thứ mực bút đắt đỏ trong tay người đủ cho người ta ăn cả năm đấy.
Tiền người đến Khoái Hoạt Lâu chơi một lần có thể mua được tính mạng của bà ấy, người có biết không? Những người như các người sẽ không bao giờ hiểu được đâu. Bởi vì người nghèo sẽ trở nên hèn hạ, thậm chí khi bị ức hiếp chỉ có thể nhẫn nhịn,
Trách mình bạc phận. Còn nói gì đến “thứ nhất tự giác, thứ hai tự tôn” nữa? Con nhận ra những gì ma ma nói là đúng. Đám giun dế nhỏ bé như bọn con hoàn toàn không đủ tư cách để vào thư viện. Đó là nơi chỉ những người như sư tôn,
Như tỷ muội Ngụy phủ, như thiếu gia con quan mới có tư cách ở. Con đúng là nhỏ bé. Nhưng con phải nhớ rằng kiến cũng có thể lay động cây.