Tập 8 – Phần 1: Trận chiến truy đuổi Thẩm Đằng tái hiện cảnh đấu vật nổi tiếng.

    Mau đi theo. Cho cậu ta bò. Tôi là người chiến thắng. Người chiến thắng của tập trước. Thế này có ngồi lên được không? Chân dài này. Nào, Tiểu Đằng, cậu ngồi đây. Anh là người chiến thắng, anh. Thắng lợi của anh lớn đến thế. Đây là cái ghế cho ta, ngươi xem.

    Cảm giác cầm hai cái thành về, hơi nâng cái ghế này. Đó là vì sợ người khác không biết. Cậu ấy là người chiến thắng. “Phạm Điện Vương”. Được rồi, “Phạm Điện Vương”. “Phạm Điện Vương”. Quán ăn ngon nhé. “Vua nhà hàng” ngon lắm. Nào. Lên bạn. Tôi cũng muốn ngồi chỗ này.

    Đây đúng là khách mời bay. Khách mời bay. Đến rồi. Bước lên sân khấu đầu tiên. Chào mọi người. Ba người họ đều mặc đồ màu đất. Còn đeo cả kính râm nữa. Đẹp, dưỡng mắt. Dưỡng mắt. Được. Được. Đẹp lắm. Khách mời lần nào của các cậu cũng phải,

    Ngồi máy bay trực thăng đến à? Cũng không phải. Lần này các cậu giỏi thật đấy. Nào, mau ngồi đi. Mau ngồi đi. Nào. Như vậy An Vũ, cậu ngồi cạnh anh Đằng đi. Hai cô ngồi đây. Được. Anh sắp xếp rất tốt. Chào mừng các bạn mới tham gia hôm nay.

    Angela Wang, An Vũ, Haniz, chào mọi người. Hôm nay cũng long trọng tuyên bố với mọi người một chuyện. Hôm nay tất cả mọi chuyện của chúng ta đều nghe theo sắp xếp của Phạm Điện Vương. Phạm Điện Vương muốn uống nước nóng. Đi uống nước ấm đi. Mình là vua điện.

    Vậy con đi. Tiểu Vương. Ta đi. Thôi bỏ đi, không làm khó Tiểu Vương nữa, chỉ làm khó Điện Điện. Bảo tìm gì thì tìm. Lát nữa, xin giới thiệu qua cho mọi người nơi mà chúng ta đang ở đây là khu tự trị Tân Cương, ở tỉnh tự trị Mông Cổ, Boltala,

    Ở châu Tự Do, bởi vì nằm ở cực Bắc của Tổ quốc, nằm ở vùng trũng của Tổ quốc, khí hậu ở huyện Suối Hoa mùa đông ấm áp, mùa hạ mát mẻ. Nơi này có ba mặt giáp núi, độ che phủ của thảm thực vật đạt 87,6%. Nồng độ ion oxy âm,

    Đạt tiêu chuẩn “cực kỳ tươi mát”. Bên cạnh còn có vùng đất ngập nước. Rừng rậm, thảo nguyên, sông băng… được thiên nhiên ưu đãi. Đến đây, đoàn xuất phát có thể cảm nhận tự nhiên, ôm lấy bản thân, thả lỏng, sạc điện. Vậy thì mọi người có thể nói một chút

    Có ấn tượng gì với Tân Cương không? Tiểu Hi. Nói đi. Hôm nay cậu ấy đã nói rõ ràng rồi, hôm nay cậu ấy… Sau này cậu không tham gia chương trình nữa đúng không? Trong cuộc sống, con cũng không gặp mặt chị Hi của con. Được, anh tính trước là được.

    Có giác ngộ vậy à? Em đã lên kế hoạch, chúng anh chúc Đúng. Nói Tiểu Hi. Nói gì? Nói cảm nhận của cô về Tân Cương đi. Cô còn dám không nghe anh ta? Không nghe câu hỏi nữa. Sai rồi. Cảm nhận được là Không khí trong lành, hoa quả ngọt. Tốt thật.

    Người tiếp theo. Đại ca, không nói gì hết. “Đại ca”. Cậu ấy sắp xếp đi. Bợm nhậu. A Băng. Đến. Ngồi đi. Cậu có dáng vẻ đại ca, mau lên. Đáng sợ quá. Báo cáo một chút cảm giác đến đây. Được. “Đại ca”, cậu thấy thế nào? Tôi thấy cũng được, hơi lạnh.

    Thiên vị ai hết. Bắt cóc rồi. Đừng để “đại ca” lạnh mặt. Làm việc Đều rất tốt, chỉ thiếu một chút thôi là chưa làm. Mắt kính vẫn ở đây. “Đại ca”, cậu nói đi. Người tiếp theo. Cậu về đi. A Bạch. Anh nói xem, A Bạch. Vì tôi đến lần thứ hai

    Lần trước đến là nhớ món ngon ở đây. đi đâu tôi cũng đi theo người ta. Ta nói ở đây ngon. Vậy anh nói xem món ăn nào khó quên nhất? Anh quên mất. Cái gì? Quên rồi. Cậu vừa nói là cậu vẫn không quên được. Cậu nói cái khó quên nhất

    Không phải. Không phải, chỉ là… Ta đã ăn cũng không được ăn những món ăn được trong bữa cơm đó vô cùng không có dinh dưỡng. Tiểu Dĩnh, em nói đi. Tiểu Dĩnh. Phạm Điện Vương, mic của bạn bị che mất rồi. Phạm Điện Vương ấm áp quá. Không được. Không được đâu.

    Đã bị “kẹp cổ” rồi. Thu dọn xong rồi. Alô, một, hai, ba được không? Được, được. Được. A Ni, cô nói xem, tôi chính là người Tân Cương. Đúng vậy. Chắc là tôi không có cảm giác lần đầu đến sẽ rất ấn tượng. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi đến.

    Vậy chị muốn giới thiệu một món món đặc biệt nhất là món gì? Vậy thì dê nướng tôi nghĩ cách tiếp khách phải có một con dê nướng. Tôi đến chương trình này mới biết chức vụ của Thừa ở chương trình này sao? Giờ anh mới biết, vâng, Tân Cương còn một loại

    Động vật nhỏ rất phổ biến. Rái cá khô. Chắc mọi người đều xem qua gói biểu cảm của rái cá khô. Tiếng thét. Thật ra xung quanh chúng tôi có rất nhiều, rất nhiều vậy thì chủ đề kỳ này của chúng tôi là ngày kỳ diệu của rái cá khô.

    Tân Cương là nơi phân bố chủ yếu phân bố chủ yếu. Rái cá khô là động vật cư trú tập trung. Thường thì sống thử với nhau theo gia tộc. Thường sống thử theo gia tộc, Được gọi là “tập đoàn” gia đình.

    Chúng tôi lấy tính gia tộc của Rái Cá làm nền tảng. đã chuẩn bị cho mọi người một thử thách ngầm. Hai người phải… Đến một phòng trò chuyện nói chuyện với nhau, trao đổi chuyên sâu, 10 phút sau quay lại đây chúng ta sẽ tiến hành hỏi đáp ăn ý

    Thử thách mức độ ăn ý của gia tộc. Muốn sao? Ai muốn chung đội với ai? “Đại ca”, cậu nói đi. Nghe theo chỉ dẫn của anh. Vậy… Bảo anh Băng và Đại Hỉ chung một đội Được. Tôi và chị Angela Baby một đội. Ha Neul và An Vũ một đội. Được.

    Chỉ chừa cho ta một chàng trai. Đi, Kính Đình. Tốt quá, như vậy tốt quá. Được. Để em khỏi căng thẳng, anh nói đi. Được, chia xong rồi. Hiểu nhau hơn. Cái này có chút chính thức làm hai chúng ta giống nhau. đều phải hỏi gì ấy nhỉ?

    Nên cứ ép buộc là chúng ta sẽ… Được. Nói chuyện linh tinh. Đột ngột quá vậy. Hỏi gì đi. Cái này rất giống chương trình tình yêu. Cậu xem từng đôi một. Cậu nhìn cặp kia đi. Cặp đó chính là… Cha và con. Con cảm thấy trong mấy cặp này,

    Hai chúng tôi là ngại ngùng nhất. Ta… Người Tề, Hal… Từ nhỏ tôi đã thích từ nhỏ đã thích trượt băng, bóng bàn. Sau đó cũng không kéo dài. Vô tình đánh nhầm, làm nghề này, xem ra đầu gối không ổn lắm. Màu sắc thích. Tôi cũng đâu có hỏi.

    Được, nói đi, nói đến đây thì… Hình như tôi cũng không có gì đặc biệt. Ví dụ, cái gì mà đen trắng xám. Bởi vì bình thường, tôi thấy hơi ngại. Mặc cái rực rỡ lắm. Giờ là cái này. Quay chương trình cũng được. Chân em bao nhiêu tuổi? 44 rưỡi 45.

    Vừa nói đến chân, tôi phát hiện còn chẳng phải là một đôi tất. Tất này còn đi sai màu. Tôi bảo sao? Cái này cũng phải đợi người tài trợ đúng không? Không tài trợ thì thôi. Chết cũng không mang nổi một đôi. Không phải. Tất này còn là thương hiệu của em.

    Sẽ cho anh có màu trắng sữa, có màu trắng tinh khôi. Có gì không? Chỉ là, còn muốn tìm hiểu thêm về anh. Anh vẫn luôn hỏi em từ hồi hai chúng ta ngồi đây anh đã hỏi em bao giờ chưa? Cũng đúng, hình như đều… Nhưng không biết tại sao

    Cuối cùng lại biến thành biến thành tôi nói rồi. Xin lỗi. Tôi đọc sách. Có số may mắn của mình không? Số may mắn? Vì em cảm thấy các bạn ấy thi có thể là mấy bài thi đơn giản. Vậy của anh là… Tôi không có con số may mắn.

    Không nói là cái nào thật sự rất là thích. Nhưng tôi có thích. Ba với bảy là điều em thích. Ba với bảy. Bốn cũng không bài xích. Ba với bảy và bốn. Tôi khá thích hai với sáu. Hai, sáu. Một, hai. Cái này… Lau mồ hôi đi.

    Cái này còn hồi hộp hơn cả lúc tôi thử vai. Tôi thử vai không căng thẳng lắm. Sao tôi lại phát huy được thế? Em xin tự giới thiệu. Tôi là Kim Thần. Kim Thần, chào cậu, tôi là Giả Băng. Tôi là con gái nhìn ra rồi. Tôi một mét bảy. 5 giờ.

    Thích leo núi, thiền. Thiền. Nhà tôi có một con chó tên Đinh Đinh. Màu trắng. Tây Nguyên. Tây Nguyên. Chó cũng nói rồi, còn có hai con ếch. Nuôi ếch thế nào? Ếch cây nhỏ. Ếch cây? Có nổi tiếng không? Không có tên.

    Hai đứa nó bây giờ đều không thích quan tâm người khác. Cho nên là… Sắp ngủ đông rồi. Sắp ngủ đông rồi. Sau đó, cân nặng là 90. Vậy à? Chín mươi mốt. 92 Chín không 90. Mao Trọng hay Tịnh Trọng? Mao Trọng là gì? Nặng thì là mặc đồ trên người,

    Tịnh trọng chính là… Vậy có thể là được 95 điểm. Được 95. Cũng được. Mấy món mì lớn này, tôi nhớ rồi. Cậu hỏi tôi đi, hỏi thoải mái. Tôi rất đơn giản. Mặt dài bao nhiêu? Vâng. Thị lực của cậu thế nào? Rất tốt. Thị lực là bao nhiêu độ?

    Âm mấy độ? Tầm nhìn là mấy độ thật đấy. Lạnh lắm đấy, con ngươi. Xong rồi, ba sở thích lớn. đạp xe cưỡi ngựa nấu ăn. Nhớ rồi, đạp xe đi nấu ăn. Bọn họ nói gì cơ? Vậy bình thường anh thích làm gì? Ngựa đua.

    Ngựa đua? Anh là người Tân Cương thật sao? Không phải tôi cưỡi ngựa chạy không phải cưỡi ngựa chạy. Nhảy chướng ngại vật, cậu biết không? Cậu ấy giỏi lắm. Cô… Tôi… Bình thường con chơi bóng rổ. Chơi bóng rổ, chơi bóng rổ. Đúng, sau đó… Đúng. Hết rồi. Chơi bóng rổ.

    Rất giỏi nhớ. Rất dễ nhớ. Làm thêm chút nữa, khó hơn nữa. Điêu khắc thêm chút nữa để tôi nghĩ. Cậu vòng đầu bao nhiêu? Tôi vây đầu. 58. Size giày. Cỡ giày 43. Chân 43, đầu 58. Được. Đầu rất to. Anh thì sao? 53… 53 đầu hay là size giày? Không có.

    Đầu đi. Đầu này là… Đầu nhỏ đến từ… Vậy tên thật của cậu là Vương An Vũ. Hay nghệ danh của cậu là Vương An Vũ? Tôi tên thật là Vương An Vũ. Được. Còn mày? Hani Czz Wumaire! Hanikze Wumaier. Đúng. Được, ngày mai khi em đi, anh hỏi em sẽ nhớ.

    Là anh nói. Là anh nói. Cô đừng ngủ nữa, ngủ cái gì ấy nhỉ? Hank cái gì? Anh nói gì? Đến bốn chữ cũng không nhớ. Đúng, bốn chữ này cũng không dễ nhớ. Hanikze Wumaier. Đúng. Dù sao em cũng thấy như vậy cho dù họ hỏi gì,

    Chúng ta cố gắng trả lời một câu. Đúng. Ví dụ như cái gì? Thì nên hỏi những câu đồng bộ cùng nhau trả lời câu hỏi. Đúng. Trả lời đúng rồi. Tôi biết một câu nhưng… Thì cậu cứ hỏi thẳng. Có gì mà tôi không thể nói?

    Châu Kiệt Luân hay Lâm Tuấn Kiệt? Ba, hai, một. Châu Kiệt Luân. Cậu đi xem liveshow của người ta đi. Của Châu Kiệt Luân. Cũng phải đi xem. Sao huynh không trả lời? Quên mất anh là Châu Kiệt Luân hay Lâm Tuấn Kiệt? Châu Kiệt Luân?

    Bài hát không dành cho ai, Lâm Tuấn Kiệt. Đều yêu. Đều yêu. Thẩm Đằng, Giả Linh. Ba, hai, một. Mã Lệ. Bọn họ hỏi kiểu này, chúng ta sẽ trả lời người thứ ba. được không? Được, được. Không đắc tội với ai hết. Anh hỏi lại Châu Kiệt Luân, Lâm Tuấn Kiệt đi.

    Châu Kiệt Luân, Lâm Tuấn Kiệt. Ba, hai, một. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Không ngờ có một ngày tôi có thể cùng Lâm Tuấn Kiệt xếp cùng hàng với Châu Kiệt Luân. Phạm Thừa Thừa. Bọn tôi chuẩn bị xong rồi, chắc là xong. Thì ta sẽ rũ áo cho huynh.

    Để tôi nghĩ xem. đuôi chứng minh thư bốn số là gì? Cái này cũng phải, mật khẩu ngân hàng. Mật khẩu ngân hàng của tôi. 8779. Tàn nhẫn không? Tàn nhẫn. Tàn nhẫn vậy sao? Cậu giỏi. Ai từng xem chương trình đều biết mật khẩu ngân hàng của tôi. Biết hết rồi.

    Gà vịt, ngỗng, mèo trong thôn đều biết hết rồi. Thật sự ở thuận nghĩa sao? Nhà ở quê sao? Hoài Nhu? Hoài Nhu, Kính Đình. Hoài Nhu, Kính Đình đó. Hoài Nhu của Bắc Kinh. Vậy nên chương trình yêu cầu chúng ta phải tìm hiểu lẫn nhau. Cũng phải tìm hiểu sâu hơn.

    Lại một lần nữa. Năm 1998. Máu nhóm O. Wumaier. Mua Ngô Nhĩ? Wumaier, cậu xem. Con còn muốn chuẩn bị để nhớ đến ngày mai. Hani Czz Wumaire! Qua năm phút là con quên rồi. Chữ ba viết sao? Cười lớn quá. Nene bên chữ nữ. G sô – cô – la.

    Tôi biết ba chữ đằng sau. “Tử” của tự nhiên. [Còn có “Tử” nữa] Tôi chỉ hỏi một câu sao các cậu hỏi sâu thế? Rất sâu. Nhưng tôi vừa hỏi mật khẩu thẻ ngân hàng mật mã thẻ ngân hàng của anh Băng. Thật à? Đây là một thu hoạch lớn

    Anh Băng thật thà quá. Sau khi tôi hỏi chứng minh thư thì bốn chữ số. Chị ấy không nói với tôi, tôi nói cho cậu biết mật khẩu thẻ ngân hàng của tôi. Nói luôn đi. Chứng minh thư? Chứng minh nhân dân. Hai người vừa tìm hiểu nhau những gì?

    Biết được tên thật của người ta. Hani Czz Wumaire. Wumaier. Hai đứa… Hai chúng ta… Hai chúng ta… Hai người… Em cứ như phỏng vấn ấy. Em đổ mồ hôi rồi kìa. Nào, hai người quay lưng lại. Tôi hỏi một câu, đồng thời viết ra đáp án. Nào. Cho hỏi

    Ếch của Kim Thần mấy tuổi rồi? Ếch gì? Ếch gì cơ? Cái gì? Hỏi cái gì vậy? Cái gì? Con ếch của Kim Thần mấy tuổi rồi? Không theo chiêu trò để ra bài tôi có năm con mèo. Hai con mèo. Cổ tôi 16 cm. 14cm. Tôi không biết chân tôi (dài).

    Cũng được. Ta đoán ông ấy sẽ hỏi câu hỏi khó. Máy bay còn dầu, tôi về đây. Ếch nói rồi, tôi còn không biết nữa. Là chủ đề mà hai người đang nói đến dù sao anh cũng biết anh Băng. Ếch không sống được bao lâu. Vâng.

    Anh cảm nhận tấm lưng của anh đi. Tôi không cần cảm nhận đâu em gái. Kim Thần không trả lời thử thách thất bại. Cậu không viết à? Không phải, em… Tôi biết. Thất bại rồi. Nên… Thất bại? Tôi… Quay người lại phát hiện viết đúng. Kết quả tôi không viết.

    Vâng, mời hai bạn quay về tiếp tục nói chuyện. Tiếp tục về căn nhà Tín Hiệu. Chúng ta ngồi đây nói chuyện. Anh nuôi ếch… Ếch. Anh nuôi ếch à? Ếch cây. Rất đáng yêu. Nhà ngươi là gì? Một con chó. Một con chó? Chó gì? Tài khuyển. Sẽ không để nói ra

    Giống chín con mèo của anh. Vậy tôi… Bản thân huynh ta cũng không biết. Đi. Chúng ta đi thôi. Đi. Đi. Làm mẫu cho họ đi. Nào. Đương nhiên rồi. Phải cho nó biết thế nào là Em ở trong… Tôi là giun tròn trong bụng anh. Tất nhiên rồi, nào.

    Cái này đúng là… Chắc chắn cậu ấy hỏi lệch rồi. Angela Baby thích mặt bên trái của mình hay mặt phải hơn? Tôi biết. Anh biết? Tôi cũng từng quẹt được. Vậy sao? Ừ. Được rồi. Ba. Hai. Một. Không phải, mình thấy cậu đứng bên trái,

    Tôi tưởng anh thích lộ nội y bên kia. Tôi thích bên trái hay bên phải? Tôi viết sai rồi. Hỏi cũng khó lắm. Cái này thì hơi điêu. Điêu khắc quá. Cậu phải hỏi anh tôi có mấy nếp nhăn? Tiểu Bạch có thể đoán ra không?

    Hỏi bao nhiêu con số thì sau này trả lời hết 100. Nhóm tiếp theo. Chúng ta bắt đầu thôi. Nào. Lên. Nào. Chúng ta hỏi một câu cơ bản nhất. Cơ bản nhất. Cơ bản mà. Đơn giản vô cùng. Tên thật của Ha Neul là gì? Anh đoán ra câu này rồi à?

    Mấy chữ nào em biết không? Không phải cậu viết sai chứ? Cậu có thể viết phiên âm, không biết viết luôn chữ Vi Ngữ đúng không? Đúng không? Để tôi xem. Ngươi sai rồi. Nhưng mà nói đúng rồi nói đúng thì được chứ? Đọc là đúng. Chữ này hơi làm khó cậu ấy.

    Thất bại. Anh Đằng, anh Đằng. Vậy chúng ta trả lời đúng rồi. Đúng không? Chúng ta cứ ở đây đi. Dựa ghế vào đi. Chắc chắn chúng tôi cũng phải quay lại. Chúng tôi… Chuyện chúng ta nói đều là chuyện con cái trong nhà. Nên làm thôi. Chuyện này đâu có ngại.

    Nên làm thôi. Nếu đã đứng lên rồi, hay là trả lên đằng trước đi. Tiểu Vương hôm nay là người làm công ăn lương. Người làm thêm? Vấn đề vô cùng đơn giản của chúng ta anh đừng có mở đường. Cái này chưa chắc đã…

    Anh Đằng, màu quần âu mùa thu là gì? Mở ra xem đi. Mở hộp bí ẩn. Giờ đang mặc đấy. Đúng. Đừng lừa gạt người ta. Cậu không mặc sao? Mùa đông em không mặc quần soóc. Sao có thể chứ? Em thật sự không mặc. Em sống ở Bắc Kinh,

    Mùa đông em không bao giờ mặc quần soóc. Mùa hè mặc. Bây giờ cũng không mặc, anh Đằng. Bây giờ không có. Tôi không tin. Vậy phải đoán thế nào? Không thể đoán được. Vậy thì là màu thịt. Cả nhóm của anh nói với tôi là mặc đồ màu gì?

    Khi nào nhóm tôi mặc quần mùa thu cho tôi? Vậy hỏi vài cái thì đúng là không có. Được. Tự chứng minh trong sạch rồi. Nào, chúng ta đổi câu hỏi khác. Món ăn Tiểu Bạch ghét nhất là gì? Hai người nói chuyện đi. – Quay lại đi. – Nào.

    Nói chuyện xong còn… Quay lại. Không nói. Nói chuyện đồ ăn rồi. Nói đến đồ ăn rồi. Nói đến đồ ăn là thật đấy. Về mặt ăn thì thích ăn gì? Lẩu. Nói đến thích thì sẽ kéo dài đến chính là em. Chúng ta phải hiểu được không thích nữa.

    Thế này thì có gì đâu. Ba, hai, một. Nấm. Nhưng em cũng không ăn thịt mỡ. Mùi vị của nấm có phải giống thịt mỡ không? Đúng vậy. Là thật đấy. Sao nó không ăn nấm hương? Toàn là mỡ, lại buồn nôn. Dạ dày cậu bé cạn. Đi thôi. Tìm hiểu thêm đi.

    Mau. Lên nhóm đầu. “Anh”. Sao thế “anh”? Cẩn thận đấy anh. Ai đấy? Sao thế “anh”? Nào, hỏi một câu đi. Nào, hỏi một câu. Câu hỏi sau khi hai người quen nhau. Hai người nấu chín. Một cái chân giò, còn một cái gì? Xúc xích sốt hun khói. Lạp xưởng. Được.

    Lúc “Đánh liều Một Phiêu” trúng 1 tỷ, kim Thần chúc mừng thế nào? Cái này quá đơn giản. Tôi nhớ ra rồi. Anh có biết không anh? Em nhất định phải làm được. Tôi vẫn quẹt được đường đó. Nào, 3, 2, 1. Gấu nhảy kìa. Tôi nói là “búp bê khiêu vũ”

    Để họ không có gì để nói, được không? Được. Nào. Bản cover nổi tiếng nhất của Vương An Vũ là gì? Tôi biết. Tôi biết. Đúng. Vậy nhóm mình đi… Đi thôi. Tên của con chó mà Thừa nuôi là gì? Hình như tôi từng thấy cái này. Nào. Ba. Hai. Một. Đúng chưa?

    Đương nhiên rồi. Gọi là gì? Toản. Sự nghiệp diễn viên của anh hôm nay đến đây thôi. Cuộc đời của cậu sẽ kết thúc tại đây. Anh Đằng bắt đầu khởi động rồi. Anh ơi, đến lượt anh lên rồi, anh ơi. Anh Đằng, chúng ta vì không ngăn được người phía sau,

    Hai người tránh xa ra. Hai đứa tôi nằm, tiểu Bạch ở bên này. Anh Đằng ở đó. Tại sao hai đứa mình chiếm diện tích người ta đứng cùng một chỗ, chỉ là hai đứa mình phải chia tay thôi. Trọng điểm không quan trọng, tự nghĩ đi. Nào.

    Thương hiệu cá nhân của Tiểu Bạch tên là gì? Trước đó tôi đã cho anh xem ba lần rồi. Vừa nói đến chân, tôi phát hiện còn không phải một đôi tất. Đôi tất này còn là của thương hiệu em. Sẽ cho anh có màu trắng sữa, có màu trắng tinh khiết.

    Có tất. Dù sao đi nữa. Để tôi xem nào. GOOD BAI. GOOD BAI. Dương Dĩnh, em làm phiền anh à? BAI gì cơ? GOOD BAI? GOOD BAI. đúng là khác hẳn. Cô… trắng bụng. Cô của lão cô. Cô… trắng bụng. Tôi là phiên dịch. Các vị,

    Có học tiếng Pháp, tiếng Đức gì không? đây là cách gọi của Tề Hal. Cái này rất giống một món ăn nhúng. Bụng trắng phau. Dịch. Không sao. Cô bạch. Tiểu Bạch, tự anh có nhận không? Ngày mai sẽ đăng ký màu trắng.

    Cậu còn đặc biệt đăng kí nhãn hiệu là Cô Bơ Bạch. Tầng trệt ở Đông Bắc thì phải nói là “Cô Bịch Bạch”. Tôi đồng ý rồi. Nếu anh Đằng không mặc quần mùa thu thì che chân đi. Tôi đã nói các cậu rồi. Bố thấy máy bay đã gài bẫy rồi.

    Có phải anh cũng tháo từ trên máy bay xuống đúng không? Ai mà chẳng có mấy thương hiệu chứ. Đi thôi chúng ta. Được. Hiện tại thông qua sự hiểu biết lẫn nhau của mọi người, gia tộc Rái Cá của chúng ta cuối cùng cũng có dáng vẻ của một gia tộc.

    Vậy tiếp theo chúng ta bắt đầu thưởng thức ẩm thực đặc sắc Tân Cương. Chúng ta cùng nướng thịt dê. Chúng ta cùng nướng thịt Được. Món ngon Tân Cương của chúng tôi đã có sẵn rồi. Bên này là dê nướng, nướng toàn cừu. Bọn mình nướng hết cừu nhát đầu tiên

    Chắc chắn là trưởng bối lớn tuổi nhất thái. Anh Đằng. Cậu không cần nhìn tôi. Cô nhìn đúng đó. Là trưởng bối lớn nhất chém nhát đầu tiên sau đó tiểu bối đi đánh đũa. Nhát đầu tiên vẫn phải là anh Thái. Đây là lễ nghi. Từ đây trở đi, cắt ở đây.

    Cắt xong thì kéo ngược lại. Được. Được. Cái này có chút giống bánh sinh nhật. Ước đi. Chuẩn bị, hát! Chúc mừng sinh nhật của bạn! Vâng. Chúc mừng sinh nhật của bạn! Cảm ơn. Yên tâm, không thành vấn đề. Cái này… Gia vị. Cái này… Tôi không phải, tôi đây…

    Cho anh thêm chút. Được. Đừng khách sáo. Thế thì ngại quá anh ơi. Cho hai người dùng chung. Mấy người chúng ta dùng chung thì… Được thôi. Tỏi. Tỏi đến rồi. Giải mỏi mệt. Chỉ một nắm phân một nắm nước tiểu, cứ thế này. Cho nó ăn.

    Bây giờ tôi cũng coi như vậy rồi. Nuôi con trưởng thành. Nhìn có cảm giác rất ngon. Cái nào? Bánh bao nướng. Cái này. Bánh bao thịt dê. Gaga thơm, Gaga ngon. Có không? Ngon, rất thơm. Gà xào sả ớt. Ngon quá. Ngon lắm, rất thơm. Anh, anh ngồi xuống. Anh đứng đó.

    Cô quay lại. Được, cảm ơn. Mỳ Tuyệt quá. Cảm ơn. Mì trộn. Nguyên liệu ít quá thì cho thêm thịt kho. Anh, cho thêm ít thịt hầm. Thêm một bát mì nữa. Đừng phá lấu. Rồi chúng ta cho hai bát phá lấu, hai bát mì. Thịt dê. Cho tôi.

    Cái gì cũng được hết. 1 phần là đủ rồi, còn đổ hai phần. Tôi tưởng “anh” đang bận. Nên tự nhiên bỏ vào bát thịt kho này của em. Sao anh thấy giống như đang ăn cơm trong chăn vậy? Ta tự qua bên đó ăn. Mọi người ăn đi. Bị bực quá.

    Tôi gọi món gì đó. Món trộn Tân Cương. Món trộn Tân Cương. Tôi đi lấy rau trộn Tân Cương. Vẫn hiểu quy định. Tạo cơ hội. Thịt này được không? Một miếng là nhiều nhất vậy thì tìm một miếng có gân. Bên trong còn có phần eo phải không? “Đại ca”.

    Cái này có thắt lưng. Để lại cho ta. Không phải tôi hỏi tôi ăn được không? Tôi tưởng gọi tôi. Muốn ăn thì ăn. Cái này đã sôi rồi. Nào, đưa chị. Hai “đại ca” ăn vụng. Không dám chắn ống kính của cậu đâu “anh”. Tôi có máy ảnh thể thao này.

    Chụp riêng mình tôi. Đủ rồi, mình chụp thôi, đủ rồi. Tôi về đây. Anh, anh thấy ẩm thực Tân Cương ngon không? Ngon quá. (Món ăn mặn + 1) ăn kèm với thịt kho. Đây đều là món mình thích ăn. Ăn kèm với ẩm thực Tân Cương của chúng ta

    Còn phải có đường sức khỏe Thư Hóa An nữa. Trong đó có râu ngô và lá dâu có chiết xuất từ thiên nhiên, uống cùng với thức ăn ngon. Dinh dưỡng lại tăng, đường chậm. Cạn ly. Cạn ly. Thế này thì ngại quá. “Anh”. Lau miệng thì cũng lau như vậy.

    Đó là lau miệng. Cô làm mẫu đi. Cái này… thật là… Phấn má tôi rụng hết rồi. Lớp trang điểm cũng trôi hết rồi. Đúng, hôm nay qua 12 giờ, ông ấy sẽ từ chức vị trí “giám đốc Phạm” sao? Tôi sợ hôm nay qua 12 giờ,

    Tôi muốn mời mấy vệ sĩ qua cửa. Qua 12 giờ cửa phòng cậu sẽ bị đá bay. Rái cá khô có khiếu ngoại ngữ cao. Thông qua việc nghiên cứu tiếng kêu của chúng các nhà khoa học Mỹ tiến sĩ phát hiện

    Trong hệ thống ngôn ngữ của rái cá khô lại có danh từ. động từ và tính từ. Có thể biểu đạt rất phong phú. Chúng tôi thông qua nghiên cứu này cùng nhau hoàn thành “Em nói gì anh cũng hiểu”. Khi nào hoàn thành? Khi nào xong việc? Được. Đương nhiên rồi.

    Lúc tan làm, đặc quyền “Phạm Điện Vương” cũng kết thúc. Các anh em cố gắng lên. Đếm ngược đặc quyền rồi. Giờ thấy hơi buồn. Nghe thử game đó là gì đã. Vậy chúng tôi sẽ đơn giản báo cáo với anh cầm bút Đơn giản, báo cáo với anh, với anh. Đúng thật.

    Vốn dĩ không nghĩ ra được phong cách như vậy. Cầm kiểu này đúng lúc quá. Hôm nay vui quá. Chúng ta cũng từng giành được “Vua Điện Điện”. Chúng ta chưa từng trải qua chuyện này. Ngày hôm sau tôi lấy số điện của vua, mở nồi cho bố. Liên lụy ba ngày.

    Đi đâu cũng phải vác nồi theo. Con xem người ta ngồi ở kia kìa. Tiểu Thẩm. Có thể là chúng biết tôi không có kỹ năng gì. Vậy “giám đốc Phạm” Chúng ta báo cáo một chút về thử thách này. Thử thách này gọi là “Tôi hiểu” mà cậu nói.

    Chúng ta có tổng cộng 100 số. Mỗi người chọn một cái. Mọi người chỉ có thể dùng ẩn dụ để hình dung ra số của mình. Sau đó ngồi theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Trình tự và dãy số sẽ giống nhau thì có thể vượt qua thử thách. Hiểu rồi.

    Dịch một chút em không hiểu. Em không cần hiểu. Đến lúc đó mọi người sẽ sắp xếp cho bạn. “Đại ca”. Không cần động não. Sao? Bây giờ chúng ta rút luôn phải không? Đúng. Hay là cậu qua đây. “Đại ca”. Tôi đi. “Đại ca”. Được, Hà Quan trả bài. Nào, “đại ca”.

    Cái này khác với dáng vẻ của vai diễn của cậu nhân vật của em quá nhiều rồi. Cậu không ngồi đó là được. Thế này đi. Không thể sống mãi trong phim được. Thế này là thế nào? để người ta đoán ra thì càng tốt, đúng không?

    Hay để người ta không đoán ra? Phải để người ta đoán ra chứ. Từ nhỏ đến lớn các con số đều được nếu bạn rút được số nhỏ, thì ngồi sang bên cạnh, sau đó lần theo dãy số Ngươi phải hình dung cho mọi người nghe ông rút được con số gì, Được.

    Nào, An Vũ, cậu trước đi. Tôi… tôi là cái thá gì chứ? Vậy chúng ta nói về trái cây hay động vật trước. Đúng, chúng ta thống nhất một cái đã. Nói gương mặt của diễn viên. Được. Dù sao em cũng phải cỡ của anh Đằng, cậu ngồi đó đi.

    Sắp đến hơn 100 rồi. Tôi gần bằng anh Đằng đó. Cậu còn có một anh Băng ở đây à? Đúng là anh Đằng lớn nhỏ. Được rồi. Chưa đến mức tối đa. Hiểu rồi. Đúng. Nhưng khá lớn. Hiểu rồi. Tôi cũng vậy. Đến em rồi.

    Anh thấy Tiểu Bạch, hai em là ai (lớn)? Của cậu to. Số của tôi, mặt của Tiểu Bạch cô bạch. Cái này… Từ mặt mình đúng là không được tốt lắm. Có. Hơi giống bím tóc của chị Angela Baby. Tức là Đen. Nghĩ đến số đó. Thập Nhất. Bốn. Tám.

    Không phải bịa như thế đâu. Thập Nhất, có khả năng đây là mặt của anh Băng. Mặt anh Băng to hay mặt anh Đằng to? Đúng. Cậu phải phân biệt được với tôi. Đúng. Bọn em biết cách xếp. Đây, tôi… Vậy chắc là, anh nhường hết cho em.

    Nhưng cổ và mặt của cậu liền nhau, tôi không phân biệt được đâu là mặt, Đâu là anh Cổ? Cậu bị sao vậy? Không nhạy cảm với thứ này. Mắt có khuyết điểm chỗ nào? Hình như là anh Băng miễn cưỡng thế? Cái này của tôi không trượt đâu. Trúng không trượt.

    Mặt ai là “không trượt thì trượt”? – Không phải trung bình. – Thành thừa. Thừa Thừa. Con rồi. Mặt của tôi. Không phải, số của em là thế này. Thiếu một chút, có anh thì mặt anh to lên. Thiếu một chút. Thì rất khó xử.

    Nhưng tôi cảm thấy mặt của anh Đằng là to nhất. Đừng tưởng ở quê nhà của cậu không phải. Ý của tôi là Ý tôi là nể mặt nhất. Nếu không nói đến thịt thật giá của em lớn hơn đá Đúng không? Anh, khuôn mặt hai người khác nhau.

    Khuôn mặt không giống nhau. Một người gầy một người rộng. Rốt cuộc ai gầy? Ai rộng? Ai gầy ai rộng? Mặc kệ anh ấy, tôi không muốn nói nữa. Anh với anh Đằng tâm trạng cũng không tốt. Không sao. Chủ yếu là vì game. Thật sao?

    Vậy là mặt anh Đằng vừa rộng vừa to. Sự lương thiện rồi sẽ được báo đáp. Hôm nay anh Đằng thật sự rất buồn. Hai người họ có mặt anh Đằng. Nhưng vừa rồi em nói cậu có mặt anh Đằng, không phải. đầu tiên trong khái niệm của chúng ta,

    Em cảm thấy mặt của anh Đằng là nét lớn nhất? Trong khái niệm của em, vâng, anh Băng là lớn nhất Đúng Đúng. Vậy nên khái niệm của chúng ta đã xảy ra vấn đề nhất định. Mời em một ly. Cất điện thoại chưa? Quét wechat đi. Cảm ơn anh.

    Nên tôi nghĩ tôi nên nhỏ hơn cô một chút. Vậy… Tôi nghĩ có lẽ sẽ là lớn nhất. Không, em nghĩ em có khả năng là lớn nhất. Vậy sao? Giờ xem ra ba chúng ta khá gần nhau. Thừa của tôi khá thân với Hani Czz. Anh Băng là ai? Tôi rất lạ

    Cậu rất kỳ lạ. Kỳ lạ chỗ nào? Không dám nói. Ngươi hơi to, hơi nhỏ. Nhỏ? Nhỏ? Kính Đình nói cái đó rất giống ta, rất tế nhị. Cái này của em là… Anh Đằng, thêm. Cộng. Trên mặt anh tôi có thêm được không?

    Em gửi nhầm lá bài này cho anh rồi, anh đang… Vậy anh đừng động đậy nữa. Lá bài rất lớn của chị. (Đội Trào Lưu, Lưu Vũ: Xếp hạng tuần trước: No. 20) Rất lớn, người chơi nhiều nhất. Anh Đằng cộng. Mặt của anh Băng… Anh Băng thêm em nữa đi

    To bằng này. Tới lượt nó rồi. Vậy cậu không cần động vào nữa. Nào. Nào. Nào. Thắng rồi. Tôi thấy, tôi nghĩ cậu không thể ngồi đây. Tôi không được ngồi đây sao? Cậu có lớn bằng của tôi không? Tôi nghĩ tôi không lớn bằng chị ấy,

    Nhưng em cũng có thể không lớn bằng anh. Vậy tôi ngồi đây. Cũng khá lớn. Tôi nghĩ tôi ngồi đây “Anh”, cậu ngồi đi. Tôi thấy cậu không được ngồi đây. Em tuyệt đối không lớn bằng anh. Thật sao? “Đại ca”. Vậy cậu đi, đi. Xác định chưa? Xác định rồi.

    Xác định rồi. Để đảm bảo không có sai sót gì, lặp lại lần nữa. Chị là gì ấy nhỉ? Bím tóc của chị Angela Baby. Bím tóc của chị Dĩnh. Cậu phải nghĩ cho kĩ. Không được. Tóc tết hoa mai là tám. Sao cậu là chín? Cậu bị kẹt ở giữa rồi.

    Sao cứ thấy rối thế? Không được, em chắc chắn lớn hơn cậu ấy. Tôi là… Chị là gì ấy nhỉ? Tôi là Tiểu Bạch, mặt tôi là Phạm Thừa Thừa, không trượt. Tôi là mặt của anh Đằng. Bắt đầu hơi to rồi. Tôi cảm thấy tôi chính là anh Băng.

    Cộng thêm nửa khuôn mặt của anh Đằng, hiểu rồi. Vậy thì phải to hơn mặt tôi một chút. Xong rồi, nhỏ hơn mặt anh Băng một chút sao khen mình rồi còn mắng người khác? Cái gì gọi là kéo lê? Nếu tôi tính như vậy thì có thể là mặt của anh Băng.

    2 / 3 khuôn mặt của anh Gia Đằng. Anh chính là cộng tất cả Cô là bốn khuôn mặt. Cậu là khuôn mặt của tất cả mọi người, cũng không phải. Nếu nhấn 100, to nhất là 100, là thế này. Đây là 100 rồi. Cái này 90. Tôi là 90.

    Anh Đằng, nếu là 90 từ dưới dùng (dưới) môi dưới. Được, cụ thể. Không. 73 tệ. Không. Từ dưới môi lên, đừng. Khoảng 85. Phải, há miệng. Đoạn chu môi ấy. Hai đứa mình ngồi ngược rồi. Sáng thử một ván trước. Làm một ván. Sáng. Nào. Từng người một sáng.

    Bím tóc của em hơi giống chị Angela Baby. Thập Nhất. Thì cứ nghĩ theo hướng 11 đi. Không được. Tóc tết hoa mai là số 8. Tám. Cô xem. Hai chúng ta đổi. Chưa quyết định. Vừa rồi ngươi không nhìn thấy chính mình. Không. Vé của tôi. Sao cô lên được xe?

    Cậu đang là tàu sắp chạy xuống đấy. 22. 36, 46. Cái đó của em nên đánh hết chỉ thiếu một chút nữa thôi. Em chưa hình dung hết được nên nói đây là anh Băng. Lại thêm anh Đằng, cậu cứ trực tiếp nói với tất cả mọi người.

    Cho nên trong lòng tôi, anh Đằng, mặt cậu nhỏ đi hai vòng, không đến 100. Nhỏ thôi nhưng to hơn của anh Băng sao? Tôi tưởng anh là một trăm. Không. Em cũng tưởng mình là một trăm à? Tôi tưởng mình cầm to lắm. Chủ yếu là không ngờ em…

    Vừa rồi anh suýt nữa bảo em ngồi đó. Giỏi lắm. Một ván là qua rồi. Được. Điện của Phạm Thừa đã kết thúc từ bây giờ. Vứt xuống hồ nước. Các thành viên trong gia đình, rái cá khô dựa theo gia tộc, sống ở thảo nguyên núi cao, thảo nguyên rừng rậm,

    Có thảm thực vật phong phú. Mọi người cùng đi xem. Không phải đầu gỗ to đen kia sao? Nhìn thấy rồi. Phía trên bên trái. Đúng. Nó cũng không hề nhúc nhích. Nó chỉ đang quan sát ở đó thôi vì nó rất nhạy với âm thanh. Quan sát chúng ta. Đúng.

    Bởi vì vừa rồi chúng ta mở cửa đóng cửa, đều bị chấn động. Tò mò như vậy. Sao nó không lại đây? Ngươi qua đây. Giờ nó phải canh tổ. Tổ là quan niệm trọng tâm của nó. Đi. Đi. Xuống núi. Y phục nhỏ xinh thật. Được chứ?

    Chào buổi sáng Tiểu Vương, Tiểu Thẩm. Thật sự muốn làm vua điện. Con đứng đây. Hôm nay con không có chỗ ngồi. Còn Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm. Còn vả mặt. Con mặc cái dĩa nước lớn để làm gì? Dĩa nước gì? Eo này cao quá. Chào buổi sáng, anh Bạch.

    Vừa đạp xe về. Anh xem, Tiểu Bạch đội mũ, tôi thấy cũng được mà. Cậu đội mũ mà làm dáng thế. Tôi thấy làm ma. Cậu đợi đấy. Hôm nay con nhất định sẽ lấy số điện này ngày mai cho con vất vả một ngày.

    Anh đã trao đổi với các đạo diễn rồi. Sao, chức quán quân đã được cậu quyết định từ lâu? Mùa này cậu không thể ra mặt nữa rồi. Cái thằng này “Điên sừng dê” là sao? Đây chính là… Tiểu Bạch, xe đạp của cô cũng đỗ xong rồi. Tháo kính ra đi.

    Còn có hình dạng lõm nữa. Không chịu nổi mấy người trẻ các cậu. Nhìn là biết do anh Băng dẫn dắt Đá? Đồ này sáng. Chỗ này sóng gió lắm phải không? Sáng nay em còn thấy hai chị. Em còn gửi cho chị Dương Dĩnh. Chị nói hai em có thể

    Tái hiện lại chuyện đó một lần nữa không? Lúc bạn ở “Vương Bài Đối Vương Bài” Chị chạy đi chạy lại bị ngã. Tôi định hôm nay quay một cảnh, em cứ… Anh, không phải hôm qua rồi, Đừng dồn nén nữa. Xã hội pháp chế, là niềm vui lớn đến sao? Chị Hi.

    Chị Hi. Mọi người đều… Chào buổi sáng. Ý của anh Đằng là phần hai của “Tuyệt Vô Giá”, cậu dẫn cậu ấy đi. Anh ấy nói để quay phần hai của “Đánh liều một phen” sao? Cừu. Đáng yêu quá. Con kia còn một con nhỏ phía sau. Cái đó, qua đây.

    Đại Hỉ, đã thành nửa nhà động vật học rồi. Đại Hỉ. To gan thật. Ngoan, baby. Dương Dương. Dương Dương. Đến xem cái gì? Tìm thấy ngay đây. Lát nữa, dây… Được. Từ từ thôi. Rút dây rồi. Cái bụng này cảm giác rõ luôn. Tăng lên thì… Bơm hơi ấy. Được rồi,

    Háu ăn, tham ăn. Các người không nhìn thấy gì hết. Rái cá khô. Không. Anh đã tìm chưa, anh Đằng? Đúng là tôi không tìm. Đúng là đụng chỗ tôi. Vậy sao? Nhìn thấy rồi. Đẩy cửa? Đợi tôi cả buổi sáng. Có to không? Nó trông to béo. Là thế này sao?

    Trông thế nào? Có thể học cho chúng tôi không? Thế thôi. Tám con rái cá khô chia làm hai nhóm, tiến hành ba vòng sạc điện. Mỗi vòng đội thắng sẽ nhận được lượng điện và các quyền hạn bổ sung. Có hai gián điệp đang ẩn nấp “Rái cá khô nhà khác”.

    Họ bắt buộc phải thắng thua mỗi vòng. Nếu không sẽ công bố thông tin nội gián. Đội cuối cùng có số lần chiến thắng nhiều nhất mà không có nội gián tức là chiến thắng. Ngược lại gián điệp sẽ chiến thắng. Cái gì? Anh… Anh chọc em là được.

    Anh chạm vào tóc em. Lát nữa tôi sẽ đánh anh là thợ trang điểm. Nhưng mà… Được. Gần khách sạn có rất nhiều hang Rái cá khô và Rái cá khô. Mọi người phải lần lượt đưa trong hang rái cá khô. Được. Động ở đâu? Ở đâu có ghi là số một?

    Đúng, tôi quên nói với Tiểu Bạch. Trong động, có thể nó có đủ thứ. Cái gì? Cái gì? Đây là gì? Cậu ấy lấy ra rồi. Cậu là… Chúc cô may mắn. Được rồi biết rồi. Thẻ thân phận? Được. Tiêu hủy tại chỗ. Tiêu hủy tại chỗ? Nào.

    Mọi người cũng đã nhìn thấy mọi người đều nhìn thấy. Đúng. Bây giờ mọi người hãy chọn ra người đáng tin nhất. Người này sẽ chọn ba người để lập nhóm. Các thành viên còn lại sẽ tự động thành một đội. Tin cậy nhất. Lấy được 50 lượng điện.

    Và manh mối “Rái cá khô nhà khác”. Thừa Thừa. Người tôi tin tưởng nhất để bầu là bác. Không phải. Người mà anh tin tưởng nhất không biết. Người không tin tưởng nhất chắc chắn là anh. Dựa vào cảm giác. Giác quan thứ sáu. Anh Băng. Giống như vẻ ngoài của cậu ta

    Rất đáng tin. Là một người mặt trong, mặt ngoài giống hệt nhau. Nhìn thì có vẻ không có hại. Người duy nhất người đáng tin nhất. Cảm giác người đáng tin nhất trong này chắc là hắn rồi. Dù sao cũng là sự thông minh của hắn. Tôi thật sự không nói ra được.

    Vậy tôi sẽ chọn người này. Nói thế nào nhỉ? Thế nào? Bình chọn rồi. Cái gì? Nhiều người chọn tôi thế. Bình chọn. Ai bằng nhau? Phải là tôi và Tiểu Bạch cảm ơn anh. Chị có một phiếu. Tôi phải làm sao đây? Tôi chắc chắn có một phiếu.

    Quả nhiên là tự viết về mình. Nào. Vậy chúng ta nói trước hai người có số phiếu cao nhất trước nhé Anh Băng. Đúng là một trong những người được tin tưởng nhất nhân phẩm này, tên này cách nhau một lớp mỡ dày như vậy cũng có thể nhìn ra đây.

    Người tiếp theo là Tiểu Bạch. Tiểu Bạch. Cái gì? Tôi là thứ hai. Không vui rồi. Tôi bỏ phiếu cho anh Băng. Tôi bỏ phiếu cho cậu đấy. Cùng đến hai hướng. Tôi bỏ phiếu cho cậu là vì tôi giận dỗi. Lần trước là tôi lừa anh Băng. Anh còn biết lừa người.

    Lần trước tôi là nội gián chính là anh Băng đã bảo vệ tôi, dọc đường chiến thắng. Kính Đình. Kính Đình thuộc kiểu người nhu nhược, cậu biết không? Nhà kia không tốt. Nào. Là thế này. Bây giờ hai người bằng điểm. Mọi người sẽ đứng ở giữa hai người.

    Ngón tay chỉ một người tin tưởng anh Băng chọn một hơn, càng tin tưởng Tiểu Bạch chọn số hai. Được. Có thể bỏ thi không? Không được. Tại sao phải bỏ thi? Vì không ai bầu cho tôi. Được thôi. Vậy sau khi mọi người nghĩ kĩ rồi chúng ta sẽ bỏ phiếu.

    Tiểu Bạch, tôi nhất định sẽ không phụ lòng mọi người. Băng Ca. Tôi chọn đại thôi chọn mấy người? Chọn ba. Ba đứa. Vừa hay ba cô gái angela Baby, Nikko, Kiko. Tôi không thu âm chung với đám nhóc con các cậu nữa. Tôi về ngủ trưa thì có thể ngủ trưa.

    Về chậm thôi. Sao tôi cảm thấy gián điệp đều ở chỗ chúng tôi nhỉ? Đúng là. So với cái nền hắn đang nằm nhất, sang một bên, Đi, sang một bên. Băng Ca. Đây là ký hiệu của hai đội cảm ơn. Cảm ơn. Đeo cái này… Vừa nhìn là biết đeo thế nào.

    Là biết ngay quê của các cậu ở đâu rồi anh Băng. Thẻ manh mối riêng của hai người chúng tôi không có Anh Băng, như vậy có nhìn rõ không? Cậu đừng có mà mất mặt trước mặt mấy cô gái. Manh mối? đây là đặc điểm của đối phương sao?

    Đặc điểm nội gián, chắc chắn là trong đoàn chúng tôi. Cái này có thể. Tôi thấy có thể là câu nói ngược. Không cho chúng tôi xem sao? Không cho mọi người xem nữa. Nào anh Băng. Sau đó nhóm các cậu còn nhận được 50 lượng điện. Bên bà muốn chia thế nào?

    Mỗi người 15 điểm. Tôi năm. Đẹp trai quá, anh Băng. Máu của người Đông Bắc Được. Tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu vòng thi thứ hai. đồng hành cùng thiên nhiên. Cho mọi người 40 phút, thời gian hoạt động tự do. Hai người có thể thỏa thích check – in chụp hình.

    Cứ cách mười phút phải mang theo bảo bối của mình chụp một bức ảnh với động thực vật khác nhau. Kết thúc 40 phút, chúng ta sẽ thống kê số lượng ảnh chụp hợp lệ của hai đội. Đội có tổng số ảnh đẹp nhất sẽ giành chiến thắng.

    Trong vòng 10 phút phải làm thế nào? Kiểu như là rời khỏi 10 phút rồi chụp ảnh lại lần nữa. Rời khỏi 10 phút chụp một bức ảnh. Khoảng thời gian 10 phút có thể đi tìm đồ của người khác để phá hoại nó. Giấu đi không cho người khác tìm đúng không?

    Đúng vậy. Hiểu chưa? Vẫn chưa hiểu. Anh Đằng, anh không hiểu bắt đầu từ đâu nữa. Không phải. Ai đó? Tôi đợi để xuất phát. Cái gì vậy? Được. Vậy bây giờ chúng ta xin mời Đội anh Băng. Có thể đi nhận bảo bối trước rồi Được. Em chính là nó.

    Quả táo của em… Cái này là được rồi. Còn ăn được. Vậy tôi lấy nón. Vậy em lấy cái này. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Bắt đầu tìm Đây là những con dê Trong này có ba con dê. Chẳng phải tìm thấy rồi sao? Như vậy thoải mái. Tôi tìm thấy rồi.

    Không phải, cái này… mỗi thứ… đều rất kỳ lạ. Anh không thấy vậy sao? Cái thứ này nó dựa vào đâu mà Phá hủy? Phá hoại phá hoại phá hoại. Chúng ta đeo thì bọn họ không dùng được. Chào cậu. Sao thế? Tôi xem cái này. Đây không phải…

    Đây là một vật trang trí thôi vậy sao? Tránh ra. Nhìn xem, làm cậu phấn khích chết đi được. Cậu là VĐV bơi lội. Không được. Tôi phải… Cậu là VĐV bơi lội. Không phải. Sao có thể? Sao anh biết? Là người nào trong ba người này? Không được. Em quá… Cái gì?

    Sao thế? Trôi qua rồi. Tóc giả cũng thế. Không biết. Cái này rất cố ý. Xem họ cầm thế nào. Để đây cũng 10 phút. Anh ấy cũng có thể chụp ảnh với nó. Lấy chăn che kín nó. Đi. Lấy cái này đậy lại. Đắp lên. Không. Anh đừng tháo ra.

    Lấy cái này đậy lại. Chẳng phải nó có Ngươi lui xuống. Tất cả ở bên trong. Của ai vậy? Cậu không chụp à? Phạm Thừa thật xấu xa. Tôi thấy vòng bơi đó là viết trên mặt tôi sao? Tôi đâu rồi? Tôi đâu rồi? Bây giờ có thể quay rồi chứ? Chào anh.

    Không sao. Cậu chụp của cậu đi, không sao. Anh cứ chụp đi. Nắm chắc rồi. Có người phụ trách theo dõi bọn họ. Đúng, giấu đi của chúng. Đây là… Đây là niềm vui lớn sao? Giấu gì đó, tìm gì đó? Tôi đang ngắm hoa. Em sẽ xem cây ở đây.

    Anh đi theo em làm gì? Chơi với cậu. Anh tự chụp xong chưa? Đối tượng của tôi là anh. Có phải anh chụp xong rồi dắt tôi đi dạo không? Chụp xong rồi. Vậy cậu lên đây làm gì? Xa như vậy, em chụp (xong) thật à? Em chụp xong rồi.

    Anh cứ đi theo em mãi, thiệt tình. Đúng là. Mục tiêu của cậu không phải là căn phòng này chứ? Sao vậy? Có tôi ở đây, các cậu cũng không… Có cậu thì sao? Có em ở đây thì coi như Nhiệm vụ chưa hoàn thành đã mang theo thứ không nên mang.

    Đi đây. Anh… Sao cậu lại ở trong hình của tôi? Đúng vậy. Không phải. Sao thế? Em cầm… Không sao. Bị tôi tóm được rồi chứ? Muội xem, tuyệt đối không tính. Đã đến giờ lành. Có phải em nên chụp ảnh không? Đây là của em. Tốt lắm. Haiz…

    Anh còn chớp mắt nữa. Anh không coi em là người ngoài đâu. Anh muốn chụp một bức ảnh phong cảnh, không quay lưng lại nữa. Tay anh Đằng là tất. Cũng không biết cái gì. Hai con dê này phải tự sát đấy, nhanh lên. Mục tiêu của cậu ở trong phòng đó thật

    Có thu hoạch gì không anh Bạch? Cô ấy vẫn luôn đi theo tôi, hai người là một giuộc. Không phải. Có tác dụng quấy nhiễu. Tôi không đội được. Đầu kẹp hơi phồng. Tôi đội. Tôi có thể. Cô đeo cái này. Tôi cũng muốn đeo. Tại sao anh lại muốn đeo?

    Tôi thấy đeo vào sẽ đẹp. Anh chắc chứ? Chắc. Đại Hỉ, huynh đeo cái này cũng đẹp đấy. Đúng không? Không phải thật mà. Xem cậu bị dọa kìa. Dám chụp ảnh. Đới… Đới cũng thôi, dám chụp ảnh. Chắc chắn phải rồi. Em chụp ảnh, em thấy thế này đẹp.

    Nào, chúng ta chụp một tấm. Không thể cho cậu ấy, không thể cho cậu ấy. Có vấn đề. Chắc chắn là có vấn đề. Bây giờ tôi qua đó, không kịp. Bốn mươi phút này sẽ trôi qua nhanh thôi. Vào cũng không nói một tiếng. Thật là. Giấu cái gì?

    Tìm gì thế? Không có. Không có trong phòng này. Cái cô vừa lấy, bị phát hiện rồi. Là cái đó, đi thôi. Cậu đuổi mình đi. Em phải mau chụp của em, chụp xong sẽ quay lại tìm chị. Anh đi. Bị mình tóm được rồi. Cái gì? Cái gì? Cái này. Cái này.

    Không phải. Cái này. Đây là gì? Tiểu Tinh Tinh. Thật đấy. Sao lại có Tiểu Tinh Tinh? Vậy anh cầm đi. Được, tôi lấy đi. Lại lấy gì nữa? Không có gì. Tôi thấy anh ta đang đùa giỡn tôi. Tôi mau chụp của tôi đi.

    Là cậu cứ bám theo tôi, cậu không chụp nữa sao? Chụp xong rồi à? 40 phút là chụp một bức. Ai nói thế? Không chỉ một tờ. Đây chắc chắn không phải. Đồ của mình giấu ở đâu rồi? Cậu nhìn thấy đàn của tôi không? Em đâu rồi? Anh mau quay lại đi.

    Ta đã không chịu nổi nữa rồi. Ngươi mau quay lại đây. Giấu ở đâu? Giấu ở đâu rồi? Ta bị lộ rồi. Hắn bị ta phát hiện rồi. Đi đi. Nặng quá. Tìm chỗ trốn đi. Tôi làm sao đây? Cậu đừng đi theo tôi nữa.

    Tôi chỉ phụ trách trông chừng quả dưa hấu này. Bây giờ tôi cứ như gác chắn ấy. Chỉ nhìn dưa của chị thôi chuẩn bị cái gì? Ăn dưa. Đi mau. Anh Đằng. Tôi phục sau. Tôi phục thật rồi. Muốn diễn lại của “Vương Bài Đối Vương Bài” không?

    Tôi giấu cái này đi đã. Cậu ấy chính là dưa hấu. Làm gì thế? Chính là cái này. Khát rồi. Khát rồi. Khát rồi, trốn đi làm gì? Không giấu xem. Nặng. Nặng. Nặng. Cái này anh không dời được dưa hấu. Được rồi, đi chụp ảnh đi. Được. Chạy nóng cả người rồi.

    Tôi cũng chạy nóng rồi, đi. Tôi đi chụp nhanh cho xong Để tôi xem trong giỏ của cậu. Trong giỏ cũng không có gì. Thích ăn táo không? Tìm thấy cây đàn của cậu chưa? Đâu có. đại hỷ là quả táo. Táo. Trong giỏ của bà ấy có táo.

    Anh đi theo cô ta. 5 phút cuối. Cái gì thế này? Không có gì. Cái gì? Tôi khống chế được rồi. Táo. Không phải. Quả táo này đúng không? Thật sự không phải. Cho nó ăn rồi. Cho nó ăn rồi. Táo của tôi.

    – Đừng lãng phí nữa. – Em cho nó ăn hết rồi. Tôi chụp lại một tấm. Tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ. Nhanh. Chặn mặt nó lại. Không được cho hắn chụp ảnh. Chặn mặt nó lại. Không được cho anh ta chụp ảnh. Không được. Sao lại cầm mặt người đến thế?

    Che mặt hắn lại. Chụp xong rồi. Chắc lần này thành rồi. Biểu cảm không đúng cũng không tính, anh. Biểu cảm. Hai cậu đừng rớt xuống dưới. Em sẽ rất vui. Được, hết thời gian. Sao mình toàn thế này? Em muốn chụp một kiểu con gái nhà người ta.

    Kiểu nhắm mắt đưa chân giống như bị trúng độc rồi. Chúc mừng các HLV đã hoàn thành nhiệm vụ đồng hành cùng Tự nhiên của chúng tôi. Kim Thần vẫn luôn đi theo tôi. Tôi vẫn luôn đi theo anh ta. Có thể đoán thử, đồ Tiểu Bạch muốn giấu là gì.

    Đến giờ vẫn không biết. Vậy cậu đi theo một kẻ cô đơn, cậu… Cô ấy còn có còn chụp chung với tôi nữa. Chị ấy đều ở trong màn hình, cô ấy còn không biết cái đó của tôi là gì. Đúng. Là gì nhỉ? Gối. Cô ấy mang hết ra ngoài.

    Thì nó cũng đi theo ta. Chính là cái gối đó. Tôi cầm rồi, tôi lại bỏ xuống. Chị phản ứng nhanh thật đấy tôi đã lấy một đống thứ không có tác dụng anh Băng cậu đá tôi đi não tôi không ổn, tôi…

    Cái gối của ông ấy, tôi còn nói một câu cuối cùng. Chắc chắn không phải cái này. Chắc chắn không phải. Vậy thì trò chơi này rốt cuộc đội nào sẽ giành chiến thắng? Mời thầy Đại Bảo để đánh giá bức ảnh trong tay mọi người của các bạn trong tay.

    Đại Hỉ, chụp bao nhiêu thế? Triển lãm ảnh cá nhân. Tấm thứ ba là bông đúng không? Bông rất là điển hình. Tân Cương của Trung Quốc là là một trong bốn vùng sản xuất bông lớn nhất thế giới. Bông Tân Cương có phải tôi đã chụp được thứ tốt nhất không?

    Thậm chí anh còn lấy một thứ đáng giá của anh. Nhưng Kim Thần chỉ làm được hai tấm. Đoạn sau em chặn Tiểu Bạch quả táo của cậu vẫn luôn cất trong túi. Bộ ảnh này của em chỉ có tấm bông Tân Cương chụp đẹp. Tấm thứ tư của Tiểu Bạch

    Là hoa bách hợp làm thủ công, cũng là nuôi thủ công ở ngoài. Không phải. Đây là bách hợp trồng ở châu Âu. Tiểu Bạch. Ba tờ. Sao anh ấy chỉ có ba bức? Em nhìn chằm anh ta chụp. Anh ta dựa vào đâu mà chụp ba tấm? Ta… Không nói nên lời.

    Mà đã cố chấp. Cậu học Phạm Thừa đi. Cậu đến chương trình này phải có sự trưởng thành. Tức là thì phải tính. Còn tấm anh Đằng miêu tả, trong đó là một con người bản địa. Hani Kiz. Anh Đằng. Ba tấm. Anh Đằng có ba tờ. Đúng là khó hiểu.

    Ba bức nào? Ba lá nào thì tính ra đi. Ba bức. Tấm bụng cậu ấy không có mũ bơi của cậu ấy. Có. Ở đây. Ở đây. Ở đây. Mũ bơi ở đây. Thật sự luôn. Vậy anh Đằng tính sao? Bốn lá. Tính ra còn bốn tờ nữa.

    Lúc ba tờ các cậu cứ phải phản đối. Phản đối thành bốn tờ rồi. Thoải mái rồi. Nhóm này tốt lắm. Nhưng ở đây có hai cái thực vật giống nhau. Đây là một loại quả của bồ công anh. Đây là hoa bồ công anh.

    Đây là hoa bồ công anh hai giai đoạn. Nó là thực vật nhưng có hai trạng thái. Đây có thể… Đây có thể là một loài thực vật không? Là một loại… An Vũ, ba đĩa. Anh Băng. Bốn tờ. Hai tờ Hani Cicz. Sau đó, bể bơi của Dương Dĩnh chắc không tính.

    Có thể tính là bể bơi. Bể bơi là động vật gì? Vi khuẩn. Vi khuẩn địa phương. Em ở đội nào? Dương Dĩnh. Ba tấm. Thừa Thừa. Không. Không có. Tốt lắm. Rất là trẻ trung. Tôi chụp nhiều nhất đấy. Từ đầu đến cuối cũng không nhìn thấy thứ đó của tôi.

    Rốt cuộc ở đâu? Đến bây giờ vẫn không tìm thấy. Nhưng mà bộ ảnh này của em đăng lên nhưng mà ảnh của tôi mà đăng lên, có lẽ sẽ được đánh giá tốt. đều là ảnh bán hàng, Ảnh đẹp của mỗi người.

    Tôi thật sự muốn ném xuống bể bơi cho cậu ấy. Tôi đi phá hoại người khác phá hoại vui quá đi mất. Xong rồi, cậu phá hoại người ta xong đi. Người ta làm hai tờ, tiêu rồi, bản thân cậu không có gì cả. ông trời sẽ tha cho ai.

    Vậy… Thừa Thừa, cậu… Vậy chắc chắn là “rái cá nhà khác” rồi. Sao tôi lại là “rái cá nhà khác”? Tôi không tìm thấy cây đàn của mình. Phạm Thừa chắc chắn là Phạm Thừa Thừa. Chắc chắn là “rái cá khô nhà khác”. Chúng ta nói thế này, nói là

    Cô có thời gian chụp nhiều như vậy không có tác dụng gì cả, anh không dốc sức chơi trò này à? Anh, nói thật, cây đàn đó là ta giấu. Chỉ cần cúi đầu là có thể tìm thấy. Đúng không? Phạm Thừa Thừa, chúng ta tự chụp một tấm.

    Sao anh lại giấu chỗ lộ liễu như vậy? Không phải, em hỏi đi. Em tìm cây đàn mãi. Tôi tìm “chết” rồi. Tớ hỏi ai thì tớ sẽ xem kết quả. Trong túi cậu chụp một xấp con trai của mình. Một ngôi sao (Ảnh). Cảm giác mình là Ảnh như ngôi sao ấy.

    Trong quyển sách đó. Cậu không tạo dáng à? Em tạo dáng rồi. Lúc đó trong game em không có chụp bừa. Tôi làm gì có thời gian. Nếu tôi thật sự muốn hại cậu, tôi chắc chắn sẽ ném thẳng cho cậu luôn rồi. Anh bênh em. Đúng.

    Thế thì rõ quá rồi, ngươi làm hư ta. Ngu dân. Nào vậy đội của chúng ta thắng là Băng Ca. 11 – 10… Được. Không cần mở tỷ số quá lớn. Cảm ơn Phạm Thừa Thừa. Cảm ơn anh. Vâng vậy anh Băng… 50 lượng điện chia thế nào? Cậu mua điện cho họ?

    Có thể bọn họ là “phản đồ”. Không thể nào. Tuyệt đối không thể. Giả Băng, làm theo suy nghĩ của cậu đi. Mỗi người 15, mình 5 (gọi điện). Ngầu quá đi. Anh không sao chứ? đích thực là rớt ghế. Trong vòng thi đấu vừa rồi,

    Nhiệm vụ của hai “rái cá khô khác nhà” là Thao tác với đội xanh thắng. “Rái cá khô nhà khác” thất bại. Chưa hoàn thành. Chưa hoàn thành. Chưa hoàn thành? Không hoàn thành là năng lực của cậu ta không đạt.

    Không có nghĩa là cậu ấy không phải “rái cá khô của nhà khác”. Không phải, hai người ở hiệp trước “Rái cá khô nhà khác” không thành công. Không. Con rái cá ngốc này. Cậu là “rái cá khô nhà khác”. Các bạn phải khiến cho đội xanh để đội xanh chiến thắng.

    Sao thế? Tôi xem cái này. Tránh ra. Đi. Tôi cũng muốn chụp ảnh. Cái này không phải có thể vững hơn sao? Chủ yếu là tôi không tìm được đàn. Con rái cá ngốc này. Anh Đằng, chuyện này anh cũng không nghĩ mà thắng. Chỉ có mình tôi

    Chụp bốn bức ảnh hợp lệ. Không phải chúng tôi bảo vệ cô. Cậu có thể chụp bốn bức ảnh. Bởi vì hai “rái cá khô nhà khác” Không hoàn thành nhiệm vụ. Thế nên bây giờ chúng ta phải thông báo với mọi người hai vị “rái cá khô nhà khác”.

    Chia làm hai đội, người đàn ông ngốc này. Nhiệm vụ của “rái cá khô nhà khác” là gì ấy nhỉ? Kiểm soát kết quả của trận đấu kiểm soát kết quả thi đấu cũng tức là vòng thi này chúng ta sẽ thắng. Nhiệm vụ của “rái cá khô nhà khác”.

    Là phải khiến họ thắng, Đúng không? Khiến chúng ta thua, đúng không? Vậy ai cố gắng nhất thì người đó sẽ là người đó. Rất có thể là bên chúng ta. Đúng vậy. Vậy thừa tướng, có phải không ạ? Thực sự không phải, chủ yếu là

    Không phải anh ấy cũng vứt đi sao? Tôi giữ hắn lại làm gì? Vâng, tôi sẽ để lại cho mọi người anh Băng, lấy cái thẻ manh mối thẻ manh mối giành được Được. Anh có thể lựa chọn tự mình xem. Hay nói với mọi người không phải, tôi…

    Không phải ta thật mà. Không phải thật mà. Không phải thật mà. Đây chắc chắn là “Rái cá khô nhà khác”. Chắc chắn là tổ đạo diễn đang chấm. Vui mừng. Từ lúc ghi hình đến giờ, anh đối xử với chị thế nào? Được. Đại Hỉ, là “rái cá khô nhà khác”.

    Không phải. Không chắc. Chưa chắc là đại hỷ. Không phải thật mà. Không phải thật mà. Tôi tin cô. Tôi thật sự không phải. Không phải tôi thật mà Không phải em đâu anh Băng Đúng, được anh tin em. Chắc chắn Ha Neul sẽ… Đúng. Đúng. Hani Cicz, nói với tôi,

    Cô ấy là người chuyên về vũ đạo. Sao chị lại chỉ em nhanh vậy? Tôi vừa nói tôi tin cậu. Xin lỗi. Không phải. Không phải, chúng ta… Chúng ta nói chuyện sau. Con cũng thế. Tôi biết là ai rồi. Dancer anh Đằng. Tôi đây,

    Tứ chi của tôi không giống của một người. Đó có thể là Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa nhảy không được. Kỹ năng nhảy của tôi còn hơn cả người. Đúng vậy. Đừng có sặc nước, “chết” cậu. Để tôi xem nào. Đại Hỉ cũng rất cố gắng chụp. Đúng, mấy tấm này của em

    Nhưng tại sao lại chọn hai tấm? Bởi vì em có một bạn luôn cất trong túi. Đúng, em cố ý khiến nó có chỗ sai. Khiến chúng ta thiếu ảnh chụp. Không phải. để chúng tôi tin rằng cô rất cố gắng. Không phải thật mà. Các ngươi tìm ra chưa?

    Bọn ta tìm đại hỷ, thì là vui mừng, cái gì? Đội cậu là ai? An Vũ rất… Không. Rất cố gắng. Cậu xem bốn tấm này. Tôi nghĩ chắc là An Vũ. An Vũ hay anh Đằng tiểu Bạch, trong số An Vũ Trong nhóm anh An Vũ Đằng có một người.

    Tôi không phải. Tiếp theo sẽ đổi một người trong đội. Thừa Thừa. – Tin tôi đi. – Tôi không… Làm đi. Không phải, cậu ấy cũng đi luôn. Tôi đổi tôi đi. Đổi đi. Anh Đằng. Cậu qua đây làm “đại ca” hai ngày đi. Đừng. Nào. Đổi tôi. Đội trưởng Đừng.

    Ta còn chưa dùng sức, nào. Nào, anh Đằng. Nào. Ai cho cậu qua đó? Chúng tôi không bỏ phiếu. Thế này đi. Chặn mưa. – Nóng không? – Đúng, lạnh không? Nóng không, sắp âm rồi. Đã nửa cuộc đời trôi qua rồi, chưa từng trải qua cảm giác

    Cảm giác được ba bó hoa tươi nâng niu nó. Tôi đã là đội trưởng rồi. Bố sẽ thu lại điện của ba đứa đã. Đổi lại. Anh Băng. Anh Băng. Muộn rồi nào. Muộn rồi. Quay lại. Mời đi. Cứ để mọi người hoài niệm. Thì là hoài niệm. Vô cùng hoài niệm.

    Tiếp theo, sắp tiến hành vòng thi nhiệm vụ thứ ba. Mọi người có thể xuất phát rồi. Đi. Có hai “rái cá khô nhà khác” đã trộn lẫn giữa thanh tra thức ăn trên thảo nguyên, không mở được. Không mở. Được rồi nhập kho. Vẫn không mở. Tôi đến rồi. Qua. Không nhìn.

    Mở rồi. Tôi cảm thấy lần này có chút không ổn. Tôi chạy bộ rồi. Chạy mất rồi. Đi đâu? Vừa nãy tự tin như vậy, Đại Hỉ. Sao hai manh mối đều hướng về muội vậy? Không biết. Đại Hỉ, quá có vấn đề rồi, Đại Hỉ.

    Đúng là tôi cũng thấy Đại Hỉ đáng ngờ. “Rái cá khô nhà khác”. Tôi không phải. Tôi thật sự không phải. Nhiệm vụ của nội gián đã hoàn thành chưa? Đã hoàn thành nhiệm vụ. Lại hoàn thành rồi. Nhìn thấy cậu ấy là nhớ đến một bài hát. (Lời bài hát) baby.

    (Lời bài hát) Honey. Anh ấy không chỉ vào hai người. Có thể chỉ về một phía. Vậy sao anh ấy không đánh dấu cho em? Là nam “cậu ấy” hay nữ “cô ấy”. Cậu ấy nói thẳng với cậu là ai là được. Trong bốn người của đội đỏ sẽ không có hai bạn.

    “Rái cá khô nhà người ta”. Xin mời tiến lên một bước. Lần này chúng ta đổi cách hình dung. được không? Voi và táo, ai to ai nhỏ? Tất nhiên táo nhỏ, còn phải hỏi sao? Tiểu Bạch, nào. Điện thoại hết pin. Cậu đỏ rồi à? Tôi nổi tiếng rồi. Cậu nổi rồi.

    Tôi nổi tiếng rồi. Tôi thật sự không biết nổi được bao nhiêu. Còn một tuần nữa là nổi tiếng rồi. Cái này gần thật. Lúc em còn lại hơn 30, buổi tối đi ngủ em cũng không nạp điện. Anh, anh lười biếng thì lười biếng.

    Chỉ có thể nói anh Đằng rộng lượng thật. Thật kì lạ. Nếu dưa hấu là một nửa, anh nhỏ hơn dưa hấu bao nhiêu? Tôi là dưa hấu. Nào. Nào. Rút không phải là trúng không trượt đấy chứ? Cây này xong rồi.