Phim Võ Hiệp Hot Nhất | Vân Tương Truyện Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Vân Tương Truyện] [Tập 2] [Ba hiệp khách hội ngộ ở Dương Châu] [Mười lăm năm trước] Mẹ ơi, mẹ mau tỉnh lại đi, mẹ. Mẹ ơi. Mẹ, mẹ mau tỉnh lại đi. Mẹ ơi. [Lạc Gia Trang] Mẹ ơi. Văn Giai. Văn Giai. Cha ơi. Mau…

    Mau chạy đi, chạy mau. Cha… Cha… Con ngoan, đi với ta nào. Ta đưa con đến nơi an toàn. Mau tỉnh lại đi. Cha… [Văn Giai,] [Vân Đài] [đây chính là Vân Đài.] [Vân Đài, con biết.] [Con đã từng nghe tiên sinh xem tướng ở trong trang nhắc đến rồi.] [Nói thế nào?]

    Một lũ lừa đảo. Nói vậy cũng đúng. Phái Vân Đài được lập ra như thế nào? Không có gì ngoài việc dựa vào trí tuệ. Đa số mọi người đều là dùng trí tuệ để kiếm tiền, nhưng lại ít người dùng trí tuệ để có được thiên hạ.

    Tương truyền cảnh giới cao nhất của Thiên Môn chính là mưu đồ giang sơn xã tắc, trong âm thầm lặng lẽ. Giang sơn xã tắc thì liên quan gì đến con, con chỉ cần biết sự thật thôi. Người chỉ cần nói cho con biết,

    Rốt cuộc là kẻ nào đã giết hại 313 mạng người của Lạc Gia Trang. Đợi con học thành tài rồi xuống núi, ta sẽ nói rõ cho con biết. Nếu con biết trước quá nhiều chuyện, thì sẽ không có lợi. Theo quy tắc của Thiên Môn, phải học bao lâu ạ?

    Thiên Môn đã là quá khứ rồi, chỉ còn Vân Đài thôi. Vậy thì theo quy tắc của Vân Đài. Tư chất tầm thường, cần ba đến năm năm. [Nếu là tư chất trời ban thì lại là vấn đề khác.] [Chỉ cần ba đến năm năm thôi ạ?] [Được,]

    [đợi sau khi con xuống núi,] [người hãy nói sự thật cho con biết.] [Từ hôm nay trở đi, trên đời này không còn Lạc Văn Giai nữa.] [Con là] [Vân Tương.] [Trấn Bạch Câu] Dậy hết cả đi. Dậy cả đi. Dậy đi, dậy đi, bắt đầu làm việc.

    Dậy đi, nhanh lên, dậy hết cả đi. Đừng nằm nữa, dậy hết đi. Dậy đi làm. Không được lười biếng. Nhanh lên. Mau lên. Nhìn gì mà nhìn, đi mau. Nhanh chân lên. Đi theo đi. Ai bảo ngươi động tay đấy? Ngoan ngoãn vào. Đi nhanh. Đi nhanh. Đi nhanh.

    Ở đây có chuột chết à? Sao mà thối thế? Ta cũng đánh gãy chân ngươi, rồi nhốt ngươi ở đây mười ngày, ngươi sẽ không hỏi như thế nữa. [Hai chân đều gãy.] Đi nhanh lên. Nghe kĩ cho ta, các ngươi tự do lập thành nhóm hai người,

    Ngoan ngoãn làm việc cho ta. Không kẻ nào được lười biếng, nếu không, không tránh khỏi bị đánh bởi cây roi trong tay ta đâu. Được rồi, đi làm việc hết đi. Thằng nhãi, một roi phải nhận hôm nay ta sẽ đích thân trả lại cho ngươi. Ngươi có dám không?

    Thằng hói chết tiệt. Ngươi… Lại là ngươi đang gây sự. Hôm nay một mình ngươi làm việc của hai người cho ta. Ngươi sao rồi? Sợ là trật khớp rồi. Đưa hắn đi. Vâng. Nhanh lên, nhìn cái gì mà nhìn? Nhanh lên, nhanh lên.

    Có thể giúp ta tìm một đại phu nắn xương không? Đại phu? Ngươi cứ nằm mốc ở đây chờ mà ngửi mùi của chính mình đi. Ta mà chết thì các ngươi cũng thấy hôi chết lên mà. Này. Văn lão, Văn lão. Ai đó? Ta là Vân Tương. Ta tu nghiệp đã thành,

    Vốn dĩ muốn đi Nam Đô bái kiến, nhưng nửa đường nghe nói ngài gặp nạn ở đây. Vân Tương. Văn lão. Ngài còn nhớ chuyện đã đồng ý với ta không? Nghe nói ngươi bị bắt nạt hả? Có đau không? Đau. Con nhỏ trộm cắp trốn khỏi sòng bạc hôm đó

    Là đồng bọn của ngươi hả? Cô ta đang ở đâu? Ta không biết cô ta. Ngài nghĩ mà xem, nếu ta là đồng bọn của cô ta, thì sao cô ta có thể thoải mái ở bên ngoài một mình để ta ở đây một mình mặc cho ngài chém giết thế được?

    Ngươi đoán xem ta có tin không? Thằng nhóc cũng khá đấy, giỏi chịu đựng lắm. Để ta xem xem ngươi có thể chịu đựng được mấy ngày. Nghiêm đại nhân, [Thành Dương Châu] Giấy thông hành. [Giấy thông hành] Được rồi, đi đi. Nhanh lên, nhanh lên. Ngươi, ngoan ngoãn ở đây cho ta.

    Tiền bối, tiền bối. Cậu tự làm tay cậu bị thương à? Nếu không làm vậy, sao ta có thể một mình ở chung với ngài được. Việc gì mà cậu phải làm đến vậy vì một kẻ vô dụng như ta chứ? Mười lăm năm trước, nếu không phải ngài cứu ta

    Rồi đưa ta đến chỗ sư phụ, thì không biết bây giờ ta đang ở chốn nào rồi. Có thể là đã chết rồi cũng chưa biết chừng. Nay tiền bối gặp nạn, ta đâu thể khoanh tay đứng nhìn được. Ta đã nghĩ ra kế sách vẹn toàn,

    Bây giờ chỉ cần có thời cơ thôi. Không cần đâu. Rốt cuộc là kẻ nào muốn hại tiền bối? Tháng trước, quan phủ lấy cớ cáo buộc lừa gạt, điều tra ta. Người tố giác chính là kẻ này. Nếu vậy chắc chắn là do kẻ này sợ tiền bối báo thù,

    Nên đã mua chuộc quan binh, áp giải ngài đến trấn Bạch Câu xa xôi này, giao cho bọn tham quan vô lại. Kẻ này tên họ là gì? Bang chủ Tào Bang, Thích Thiên Phong. [Tào Bang ở Nam Đô] [Thích Thiên Phong – Bang chủ Tào Bang] Đông Ông, Đông Ông.

    Xảy ra chuyện rồi. Gì mà hốt hoảng thế? Nghe nói có người đem sổ ngầm buôn lậu muối của Nghiêm Lạc Vọng dán ở cổng nha môn phủ Dương Châu. Kể ra cũng kỳ lạ, mấy hôm trước, khi ta cùng hắn đối chiếu sổ sách còn nhìn thấy cuốn sổ ngầm đó thật.

    [Thủ Phủ Dương Châu] Trấn Bạch Câu nằm dưới sự quản lý của phủ Dương Châu, phải nghe theo lệnh điều động trực tiếp từ phủ nha. Chuyện này nhìn thì có vẻ là nhắm vào Nghiêm Lạc Vọng, nhưng nếu cứ điều tra tiếp

    Thì chỉ sợ là phiền toái sẽ lũ lượt kéo đến. Ruột cá tuy không chết người, nhưng cũng liền với ngũ tạng. Cắt bỏ sạch sẽ, thì mới không để lại tai họa về sau. Chỗ sáng nhất của tất cả các loài vật, là đôi mắt. Mà vừa hay mắt của cá nóc

    Là chỗ độc nhất. Nên phải cẩn thận loại bỏ sạch sẽ. Đông Ông nói phải. Văn Thông… Thử đi. Trước mắt cậu phải nhanh chóng chạy trốn, lo liệu ổn thỏa cho bản thân. Tiền bối, ngài có nhớ Thư Á Nam không? Đại nhân. Tìm được con nhóc kia chưa?

    Bên cạnh bến tàu phía Tây, chó hoang đào ra không ít thi thể, là người của tên Lý to béo. Tất cả đi theo ta. – Vâng. – Vâng. Văn Thông, người của ta vô duyên vô cớ gặp họa sát thân, có phải ngươi đã gửi tin tức ra bên ngoài

    Để bọn đồng môn kia tìm đến tận đây không? Ta thân ở trong ngục tối, truyền tin tức ra ngoài kiểu gì được. Ngươi đừng có giở trò với ta. Thích Thiên Phong chỉ bảo ta phải trông chừng ngươi, chứ không nói là ta phải để cho ngươi sống. Nghiêm đại nhân.

    Đại nhân. Nói. Quyển sổ ngầm kia của ngài đã bị dán hết ngoài cổng nha môn ở phủ Dương Châu rồi. Nói, có phải là ngươi làm không? Nghiêm đại nhân, hai người các ngươi cấu kết với nhau làm chuyện xấu, cắt xén muối công, việc này mà truyền ra ngoài,

    Đại nhân tự biết hậu quả rồi đấy. Ngươi đắc tội với Thích Thiên Phong, thì vẫn còn chỗ để trốn. Nhưng nếu ngươi đắc tội với Vân Đài, thì trong thiên hạ này không còn chỗ cho ngươi sống yên ổn nữa đâu. Chúng ta đi. Đi. Khóa cửa lại. Vâng. Đại nhân.

    Không ở lại trấn Bạch Câu được nữa rồi, nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc đi. Vâng. [Trương Khôi – Tào Bang] Trương Khôi, ngươi có ý gì? Nghiêm đại nhân, Thích bang chủ bố trí cho ngài một ngôi mộ, đích thân tôi đến đây để tiễn ngài đến đó đấy. Nghiêm đại nhân,

    Chết sớm siêu sinh sớm. Không cần đuổi theo. Việc cấp bách trước mắt là phải tiêu hủy sổ sách của các ruộng muối. Đi. Nhân lúc có gió thì châm lửa đi, châm nhiều chỗ vào. Tránh cho kẻ khác cảm thấy chỉ có phòng Thu chi của nha môn bị cháy. Vâng. Vâng.

    Cho ta được chết thoải mái đi. Ngươi tự đi báo quan đi. Những nỗi khổ cha nuôi ta phải chịu, ta sẽ bắt ngươi phải trả lại từng chút từng chút một. Đâm đầu vào chỗ chết. Cháy rồi, chạy ngay đi! Nhanh lên. Cháy rồi. Là cậu châm lửa à? Phải,

    Mà cũng không phải. Cậu công khai chuyện Nghiêm Lạc Vọng buôn lậu muối ra làm cho kẻ này sợ hãi. Nếu hắn muốn hoàn toàn tiêu hủy chứng cứ, thì phải phá hủy phòng Thu chi của nha môn. Thế lửa sẽ nhanh chóng nương theo gió biển,

    Trấn Bạch Câu tất sẽ vô cùng hỗn loạn. Đây là cơ hội tốt để chúng ta trốn đi. Khả năng suy luận của cậu được chân truyền của môn chủ có khác. Chỉ vì cứu một mình ta, lại khiến bách tính cả trấn gặp họa lớn,

    Đây có phải là đạo nghĩa của Vân Đài nữa không? Nếu không trừ khử Nghiêm Lạc Vọng, công nhân muối, hộ làm muối trở mình thế nào được? Chỉ mong là trận cháy lớn này có thể đốt sạch mọi bất công trước kia. Như vậy thì toàn bộ trấn Bạch Câu này

    Mới có một tia cơ hội sống, tái sinh từ đống tro tàn. Người Vân Đài chúng ta, thắng nhờ trí tuệ, lấy trí thông minh để tìm chỗ đứng. Dù Văn lão đã gãy cả hai chân, nhưng vẫn có thể vang danh một cõi như cũ. Ta đã đợi mười lăm năm,

    Chính là vì ngày hôm nay. Tu nghiệp mười lăm năm, cậu đã nghĩ ra được những gì rồi? Tiền bối, rốt cuộc là năm đó Lạc Gia Trang đã xảy ra chuyện gì? Là ta đã ra lệnh cho Thích Thiên Phong hối lộ quan binh,

    Để tìm tên của hải tặc đột nhập vào Lạc Gia Trang, bức ép nông dân giao ruộng đất. Ai dè bọn quan binh lại mở cuộc chém giết diện rộng, tàn sát cả thôn. Đến lúc ta đến chỉ kịp cứu được một mình cậu.

    Đằng sau đám quan binh giết sạch Lạc Gia Trang của ta rốt cuộc còn có kẻ nào? Sự thật mà cậu chờ đợi suốt mười lăm năm so với tưởng tượng của cậu còn tồi tệ hơn nhiều. Ân oán tình thù, đều là lòng phàm,

    Lòng phàm không dứt, không thể vào được Vân Đài. Vân Tương, cậu vẫn không buông bỏ được, cậu vẫn còn muốn điều tra. Ta họ Lạc, tên là Lạc Văn Giai. Cậu có tư chất hơn người, nếu có thể buông bỏ chuyện cũ… Bỏ ta xuống, nhanh chạy đi. Văn lão.

    Đừng lo cho ta, nhanh chạy đi. Á Nam, hãy chăm sóc tốt cho nó. Văn lão. Trước lúc lâm chung, cha nuôi của ta đã nói gì? Ông ấy không nói gì cả. Á Nam bất hiếu, đã đến trễ. Công ơn nuôi dạy, thề phải trả bằng máu.

    Nợ máu trả bằng máu, lấy oán báo oán. Thù mới hận cũ, đến bao giờ mới hết? Nếu như khi còn nhỏ huynh sống trôi dạt khắp nơi, nhìn thấy ân nhân đối xử với huynh như ruột thịt chết thảm trước mắt, có khi còn thù hận hơn cả ta lúc này.

    Cô đừng buồn quá. Nếu Văn lão vẫn còn trên đời, ông ấy cũng không mong sẽ nhìn thấy cô như thế này. Một mồi lửa thiêu rụi thành tro bụi. Nhìn thì như là đã thành tro bụi nhưng chẳng qua cũng chỉ là bức màn mới bị vén lên thôi.

    Suốt dọc ven sông này đã bị bang phái của Thích Thiên Phong khống chế cả rồi. Cô có nghĩ đến việc sẽ làm gì nữa không? Vẫn chưa nghĩ kĩ. Nghĩ cũng buồn cười, ta vẫn không biết gì về huynh cả. Thật ra giữa ta và Thích Thiên Phong

    Cũng có mối thâm thù chưa giải quyết. Vậy nếu không thì thế này đi, ta và cô cứ hợp tác tiếp, được chứ? Cô nghĩa thử xem, một mình cô đơn phương độc mã, thì sức lực cũng có hạn. Nếu hợp tác với ta, ta dùng trí, cô dùng võ

    Lấy thừa bù thiếu, hợp thế còn gì. Sao ta cứ thấy huynh đã tính toán đâu vào đấy rồi thế nhỉ? Cứ cho là thế đi. Đi thôi. Đi đâu? Dương Châu. Dương Châu là thương cảng lớn nhất vùng Giang Bắc, khắp nơi đều là tai mắt của Tào Bang. Đi thôi.

    [Quán trọ Túy Liễu] Kim đại hiệp. Vận chuyển hàng, giết người, giá như nhau. Một đơn, mười lạng vàng. Được, có phải vay tiền thì ta cũng phải giết hắn. Ta đi vắng mấy tháng, mà con mụ đê tiện kia đã tằng tịu với gã đồ tể ở làng bên rồi.

    Ta trả hai mươi lạng vàng, xin đại hiệp giúp ta giết hai đứa mèo mả gà đồng đó đi. Ta không giết phụ nữ và trẻ em. Cô ta đã ở cùng tên đồ tể rồi, sao ngươi không đổi một người vợ khác đi? Thế thì… Kim Bưu,

    Thôn Tây có một thằng nhãi không biết sống chết, chỉ vì tri huyện đại nhân nợ tí tiền công, mà nhất quyết đòi liều mạng. Tri huyện đại nhân muốn ngươi đến đó. Chỉ cần quỷ thần không biết, giá cả có thể thương lượng. [Đao khách Kim Mười Lượng]

    Là tên quan chó má nào thế? Không muốn trả tiền công, lại nỡ bỏ tiền ra để lấy mạng người khác cơ à? Cút. Xin lỗi, Kim đại hiệp. Cáo từ. Kim Bưu, Kim Mười Lạng, Hai mươi lượng, giết người. Cho xem mặt mũi đã. Không nhận. Chê ít

    Thì cứ ra giá là được. Ngươi đến muộn rồi, hắn đã thuê ta làm chút chuyện rồi. Ba mươi lạng. Bốn mươi lạng. Năm mươi lạng. Ta nói bao nhiêu lần nữa mới hiểu hả? Cút xa ông đây một chút. Ngươi đừng tưởng mình thì cao sang lắm nhé.

    Một mối làm ăn của ta mười lạng vàng, ngươi có biết vì sao mà có cái giá đó không? Thứ nhất, ta giữ chữ tín. Thứ hai, đao của ta nhanh. Hai mạng người, hai mươi lạng. Huynh tốn công tốn sức cứu cha nuôi ta ra khỏi ngục,

    Mà giờ ông ấy chết rồi cũng chẳng thấy huynh thương xót tí nào. Người chết, đèn tắt, sao phải bận lòng? À phải rồi, chuyện của Thích Thiên Phong, cô nương có biết gì không? Ta chỉ biết hắn ta xuất thân từ Tào Bang. Vốn là kẻ bốc vác ở bến tàu,

    Nhưng lòng dạ độc ác, làm việc quyết đoán. Năm đó cha nuôi ta động chạm đến dân buôn bán Nam Đô, khiến thế lực địa phương rung chuyển, cần có người giúp ông ấy xuất đầu lộ diện, vì thế đã chọn Thích Thiên Phong. Vì để báo đáp,

    Cha nuôi ta cũng giúp hắn ngồi vững ở vị trí bang chủ Tào Bang. Cô đã gặp hắn rồi? Gặp từ lâu lắm rồi. Hắn ta nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng kỳ thực lại là cao thủ hàng đầu Nam Đô.

    Hơn nữa, hắn có thể từ chỗ bùn lầy mà một bước lên trời như thế thì chắc chắn đầu óc thủ đoạn phải sâu không thấy đáy. Thích Thiên Phong có quan hệ mật thiết với Văn lão, mà cô lại là con gái nuôi của Văn lão,

    Hẳn là có thể thường xuyên gặp hắn ta. Sớm biết Tào Bang muốn truy sát cậu, thì hai mươi lạng là không đủ rồi. Bọn họ tìm đến huynh rồi à? Cái đầu của cậu ta đáng giá đến hai mươi lạng vàng. Cô nói xem ta có nên nhận hay không?

    Kim huynh nói như vậy, thì hẳn là không có ý đến giết ta rồi. Đương nhiên rồi. Nghề nào cũng có nguyên tắc của nghề đó. Nhưng bọn họ cứ ép ta động thủ, ta bèn giết gà dọa khỉ, lấy hai cái đầu. Phải thêm tiền à? Nhìn cậu thuận mắt, giảm giá.

    Kim huynh không sợ vất vả thế này, cứ một đường giết thẳng đến Nam Đô thì ta phải táng gia bại sản mất thôi. Vừa rồi cô nương bảo bị đau lưng hả? Cậu nói xem, cô cậu muốn qua sông mà còn đắc tội với Tào Bang.

    Cả con sông này đều là của họ cả đấy. Ta thấy huynh tính toán cả rồi còn gì. Nói mau đi. Chắc hẳn cô nương cũng quen đất Dương Châu rồi. Nếu bàn về vùng ven sông đông đúc phồn hoa, Nam Đô đứng đầu, Dương Châu thứ hai.

    Hai thành chia ra hai vùng Nam Bắc của con sông lớn đứng nhìn nhau từ xa. Cả hai đều là điểm đến quan trọng mà các đội buôn thường xuyên qua lại. Huynh cố ý từ Dương Châu qua sông là muốn đi nhờ đội buôn. Trước mắt bao nhiêu người,

    Đối phương cũng không tiện động thủ. Trước mắt chính là chợ tơ sống lớn nhất Dương Châu, ở đó có đội buôn của Nam Đô. Cái đầu này của cậu cũng đáng giá mấy đồng thật đấy. [Tiệm tơ Vân Cẩm] [Tô] Tô công tử. Tô công tử.

    Tô công tử, ngài nhìn của tôi xem. Đó là người của Tô gia ở Nam Đô. Tô gia ở Nam Đô, đứng đầu giới thương buôn, buôn bán tơ lụa với triều đình cả trăm năm. Mấy hộ buôn bán giàu có này rất cẩn trọng,

    Trà trộn vào đội buôn của họ thế nào được? Đến ngươi rồi. Cảm ơn Tô công tử. Công tử. Cảm ơn Tô công tử. Tô công tử. Tô công tử, ngài nhìn của tôi lần nữa đi. [Tô Minh Ngọc – Tô gia ở Nam Đô] [Tiền Vinh – Quản gia Tô gia]

    Vẫn còn rất nhiều hộ có tơ sống, xem thêm một vài nhà cũng không sao. Đây đều là tơ sống được sản xuất ở Dương Châu, ta thấy có gì khác nhau đâu. Làm ăn là phải kén chọn mấy mối, kiểu gì cũng không sai được. Tiền thúc,

    Tô gia chúng ta năm nào cũng đến Dương Châu mua tơ sống, ít nhiều gì cũng có chút tình nghĩa với mấy tiệm bán tơ kia. Người trong giang hồ phải đặt chữ “nghĩa” lên đầu, cần gì phải tính toán chi li thế. Công tử, đây không phải giang hồ, là thương trường.

    Tỷ tỷ ta nói rồi, lần mua tơ này, do ta quyết định. Thường hay nghe nói công tử Tô gia hào hiệp trượng nghĩa, hôm nay may mắn được gặp, đúng là phải bội phục thật. Nếu Tô công tử đã trọng nghĩa như vậy,

    Thì đương nhiên là 250 cân tơ sống thượng hạng của ta phải bán giá hữu nghị cho công tử rồi. Hai trăm năm mươi cân tơ của ngươi… Vậy thì cảm ơn nhiều. Công tử, mua vào luôn 250 cân trong một lần không phải quy tắc xưa giờ của Tô gia.

    Quy tắc là do người đặt ra. Sau này nếu ta tiếp quản Tô gia ta sẽ đổi hết đống quy tắc đó. Nếu vụ làm ăn này mà thành công, không chỉ sẽ phá hỏng quy tắc, mà còn làm mất lòng người nữa đấy. Ngươi là kẻ nào, sao lại nói như vậy?

    Công tử, huynh mua tơ chất lượng trung bình với giá của tơ thượng hạng, là đã phá vỡ quy tắc kinh doanh. Lại còn dễ dàng tin lời ngon tiếng ngọt của mấy kẻ này sẽ càng khiến những hộ làm ăn chân chính cảm thấy chạnh lòng.

    Ông trời đã tạo lối để làm ăn, lại muốn lật đổ tạo dựng cái mới. Dù Tô gia các huynh có sự nghiệp lớn lao đến mấy nhưng lại ăn nói bất cẩn như thế thì cái danh hộ buôn bán với triều đình cũng không giữ được bao lâu nữa đâu.

    Tô gia bọn ta trăm năm tơ lụa, phải chọn tơ thế nào ta nhìn là biết, làm gì đến lượt ngươi xen mồm vào? Nếu nói như vậy, thì chính là công tử cố ý làm vậy rồi. Vừa rồi là ta đã nóng vội, nếu không thì xem lại đi. Người tiếp theo.

    Công tử, lúc nãy chúng ta đã bàn xong rồi… Sau này ngươi có muốn làm ăn với Tô gia nữa không? Vậy… Tô công tử, ngài cứ xem tiếp đi. Công tử, xin dừng bước. Tiền thúc, để ý đến hắn làm gì.

    Ta thấy khí chất của cậu bất phàm, lại thông thạo cách làm ăn buôn bán, không biết là con cái của nhà nào ở thành Dương Châu vậy? Ta muốn đi đến Nam Đô, chỉ đi ngang qua Dương Châu mà thôi. Muốn đến Nam Đô ư?

    Vậy vừa khéo cùng đường với hai bọn ta, chúng ta đi cùng đi. Thứ lỗi, thứ lỗi. Được thôi. Vừa khéo ta cũng còn hai người bạn nữa, cùng đi luôn được không? Nếu đã là bạn của công tử, xin cứ tự nhiên. Đi đường thế này chán thật đấy,

    Chẳng thấy cướp bóc gì cả. Thượng lộ bình an mới tốt chứ. Chúng ta là người làm ăn, chứ có phải người lang bạt giang hồ đâu. Ngài là đích tôn của Tô gia, sớm muộn cũng phải tiếp quản gia nghiệp, sớm biết một chút về tình hình ngành sản xuất tơ sống

    Là điều tốt. Thực tế hơn nhiều việc lấy được mấy cuốn bí kíp võ công kia đấy. Ta biết rồi, Tiền thúc. Rốt cuộc thì cô và Tào Bang có quan hệ sâu xa gì thế? Ta và Thích Thiên Phong có mối thù diệt môn. Hơn mười năm trước,

    Tiêu cục Thư gia tiếp nhận một mối làm ăn, tiền vận chuyển lên đến 300 lạng vàng. Đương nhiên, phí bảo đảm cũng cao. [Hơn mười năm trước] Nếu xảy ra sai sót, đủ khiến Thư tổng tiêu đầu phải táng gia bại sản. Kết quả, trên đường gặp phải hải tặc.

    [Từ đường Thư Thị] Gia nghiệp ba đời nhà họ Thư bị hủy hoại trong chốc lát. Cha ta ôm hận tự sát. Chủ thuê của mối làm ăn này chính là Thích Thiên Phong. Hóa ra là như vậy. Thích Thiên Phong chỉ với một ván này

    Đã thu được toàn bộ sản nghiệp của Thư gia. Nói vậy thì hắn cùng với đám hải tặc kia đã có liên hệ từ trước rồi. Sau khi cha ta chết, Thích Thiên Phong muốn nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ tai họa về sau. Là Văn lão đã bảo vệ ta,

    Sau đó còn nhận ta làm con gái nuôi. Sau khi trưởng thành, ta ngao du khắp nơi, rèn luyện võ nghệ. Nửa tháng trước trở lại Nam Đô mới biết cha nuôi gặp nạn, nhưng vẫn muộn rồi. Chẳng trách cô nói đã lâu rồi không gặp Thích Thiên Phong.

    Thế lực của hắn hiện nay, chắc hẳn còn lớn hơn nhiều so với hồi đó. Huynh nắm chắc được mấy phần? Đến Nam Đô đã rồi nói.