Phim Võ Hiệp Hot Nhất | Vân Tương Truyện Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Có truyền thuyết trong giang hồ về một môn phái ẩn dật] [tên là Thiên Môn.] [Người trong môn phái thông minh vượt trội,] [vừa có thể bảo vệ phát triển đất nước,] [vừa có thể bảo vệ chúng sinh.] [Nhưng tốt quá hóa dở,]
[vì Thiên Môn nhiễu loạn xã tắc] [đã khiến Hoàng đế tức giận.] [Một nhóm trong môn phái quyết dùng vũ lực,] [thề chết chống lại triều đình] [được đặt tên là Lăng Uyên.] [Nhóm còn lại theo con đường buôn bán,] [cách xa triều đình,] [lập ra Vân Đài.]
[Vân Đài, Lăng Uyên cùng một nguồn gốc] [Vân Đài] [Lăng Uyên] [Vân Đài – Lăng Uyên] [nhưng không ngừng tranh đấu suốt trăm năm sau.] Công tử, huynh đệ chúng ta chỉ muốn cướp giữa đường. Bảo người của ngươi cất vũ khí đi, [Vân Tương – Người Vân Đài]
Chúng ta chỉ cướp tiền, không giết người. Hải tặc là vấn nạn quanh năm. Nhưng thực ra không phải tất cả đều là người ngoại bang thật sự. Sao ngươi lại nói vậy? Một là triều đình cấm biển. Nhiều người kiếm ăn nhờ biển mất kế sinh nhai,
Bèn tìm cớ tập hợp người khác đi cướp. Hai là trong số đó có rất nhiều quan binh giả làm hải tặc, biển thủ thứ mình trông coi. Giống như hai vị đây. Ta… Ngươi nhìn ra thân phận của chúng ta bằng cách nào? Đội hình hoành tráng, mấy chục người
Đều cầm đao quan trong tay. [Đao quan] Lần sau chú ý vào. Đao chỉ là thứ yếu. Còn giày quan nữa kìa. [Giày quan] Không thể để tên này sống được. Bảo các huynh đệ ra tay đi. Ngươi không nghĩ tới việc vạch trần chúng ta thì sẽ phải chết à?
Ruộng muối trấn Bạch Câu, quan và cướp cùng hội, trừ khử giặc cỏ, giết thương lái buôn muối. Chỉ e hai vị quan gia đây chưa từng nghĩ đến việc sẽ để ta sống. Không giấu gì ngươi, huynh đệ chúng ta chưa từng để ai sống sót. Không đúng. Không đúng?
Sắp chết đến nơi, nếu là người khác thì đã sợ tè cả ra quần rồi. Ngươi xem, tên này còn chẳng run tay. Rốt cuộc ngươi là ai? Người sống không được biết thân phận của ta đâu. Nhưng ta vẫn chưa nghĩ xong có nên bắt các ngươi chết không. Đóng lồng!
Ra ngoài xem sao. Ngươi hạ độc ư? Không phải ta, mà là nó. Bên ngoài toàn là người của ta, ngươi có mọc cánh cũng không chạy được đâu. Chỉ cần người uống thuốc giải này là có thể giữ được mạng. Ở đây vẫn còn này. Vân Tương huynh đệ,
Cảm ơn huynh đã xử đám cặn bã này giúp chúng ta. Ta chỉ nói mấy câu thôi mà. Trông huynh nho nhã yếu đuối nhưng một mình huynh lại kết nối được cho nhiều đội ngũ như vậy. Tại hạ vô cùng bội phục. Đa tạ các vị hảo hán ra tay giúp đỡ.
Nay quan phỉ đã bị tiêu diệt bảy, tám phần mười. Bước tiếp theo, ta muốn đi gặp người đứng sau màn. Cái gì? Huynh muốn đối mặt với Nghiêm Lạc Vọng ư? Hắn là kẻ hung ác tàn bạo, hay là chúng ta đi cùng huynh?
Vân Tương xin nhận ý tốt của các vị. Ta sẽ tự gánh vác chuyện của mình. Vậy một mình huynh phải đấu với hắn kiểu gì? Con người không có nanh vuốt của sói, hổ, không có sức mạnh của sư tử, voi, nhưng có thể nhốt sói, đánh hổ,
Huấn luyện sư tử, bắt voi. Là vì sao nào? Là vì có trí tuệ. [Vân Tương Truyện] [Tập 1: Công tử lần đầu xuống núi] [Một tháng trước] [Vân Đài] [Núi Vân Đài] Hai vị sư huynh, Vân Tương xin từ biệt tại đây. Vân Tương,
Đệ học tập 15 năm, nay đệ xuống núi, định khi nào quay về? Vẫn chưa biết. Không biết ngày về cũng không sao. Nhưng đệ phải nhớ người Vân Đài vào chốn hồng trần kiếm lấy tiếng tăm, cũng là vì muôn dân trong thiên hạ. Những điều Vân Đài dạy ta
Là phải có tấm lòng bao la, nghĩ cho muôn dân. Nhưng người Vân Đài cũng là người đời. Đợi ta giải quyết được chuyện cũ, tự khắc sẽ giữ vững đạo Vân Đài. [Văn Thông – Phú thương Nam Đô] [chèn ép người cùng ngành, làm nhiễu loạn thị trường.]
[Nay chứng cứ xác thực,] [tịch thu tài sản,] [áp giải tới ruộng muối trấn Bạch Câu làm việc ngay.] [Trấn Bạch Câu] [Nghiêm Lạc Vọng cậy quyền,] [giả làm giặc cướp để cướp của thương lái buôn muối.] [Rồi lấy cớ diệt phỉ để giết hại bao nhiêu huynh đệ của ta.]
[Sòng bạc Hồng Vận] Đặt rồi thì không được đổi. Mùng bốn tháng trước, các ngươi áp giải một phạm nhân tới đây, tầm hơn 60 tuổi, ngươi có ấn tượng gì không? Tên gì? Văn Thông. Ngươi nói tới tên vô dụng đó à? Vô dụng? Ông ấy bị nhốt ở đâu?
Nơi nhốt phạm nhân của quặng muối. Ai đưa ông ấy tới? Nghiêm Lạc Vọng, [Nghiêm Lạc Vọng Giám sát quặng ruộng muối trấn Bạch Câu] Ngươi cứ xóc mãi như thế thì vỡ luôn cả xúc xắc ra bây giờ. Hai, ba, bốn. Ba con năm, Báo. Cút.
Còn kẻ nào không sợ chết nữa? Ta chơi. [Thư Á Nam] Ngài đã thắng liên tiếp 12 ván, có dám cược lớn một ván với ta không? Cô biết ta là ai không? Giám sát quặng ở ruộng muối trấn Bạch Câu, Nghiêm Lạc Vọng, Nghiêm đại nhân. Cô cũng biết nhiều đấy.
Này cô bé, đây là nơi cô nên tới sao? Cẩn thận không lại cược cả bản thân vào luôn đấy. Đây tiền cược của ta. Đây là đồ đáng tiền đấy, hàng hiếm lắm đó. Ta có một người bạn bị giam trong nhà lao của ruộng muối. Nếu ta thắng
Thì mong Nghiêm đại nhân thả người đó ra. Tự ý thả phạm nhân là tội lớn phải chém đầu đấy. Ai chẳng biết chuyện lớn chuyện nhỏ ở trấn Bạch Câu này đều do ngài quyết định cả. Không, xưa nay Nghiêm mỗ làm quan vẫn luôn công chính, nghiêm minh. Không thể
Thả người được. Nhưng ta có thể cho cô gặp một lần. Được không? Cô phải nghĩ kĩ đấy. Như vậy là đã giúp cô một việc lớn rồi. Quyết định vậy đi. Được. Cô đặt trước đi. Sao nào? Nếu không phục thì có thể chơi lại. Ngài ăn gian?
Ta đã nói với cô cẩn thận không lại liên lụy đến mình rồi mà. Cũng ra gì đấy. Bắt cô ta lại! Rõ! Bắt cô ta. Tránh ra. Mau, đuổi theo. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại. Đuổi theo. [Hiệu thuốc Sài Ký] Sài đại phu,
Ta có thể nợ tiền thuốc thêm vài ngày không? [Sài đại phu – Người Vân Đài] Một trăm văn tiền, không cho nợ. Để ta trả. Cầm thuốc rồi đi mau đi. Đa tạ công tử, đa tạ công tử. Đại phu, ta muốn xin phương thuốc chữa say nắng. Đang tiết đầu xuân,
Công tử lại muốn mua thuốc say nắng? Một nước không thể có hai vua, nhưng chuẩn bị nhiều thì không sợ thiếu. Có sẵn thang thuốc sẽ yên tâm hơn. May quá, ta có thuốc chữa sẵn theo đơn này. Mời công tử đi theo ta.
Lâu rồi không đón khách nên có chút sơ sài. Mời. Không sao. Tiền bối ở trấn Bạch Câu này cũng hơn mười năm rồi nhỉ? Không biết lần này Tương công tử tới đây vì chuyện gì? Chẳng hay tiền bối có nghe nói về một đồng môn
Bị nhốt ở nhà lao trong ruộng muối trấn Bạch Câu chưa? Ai? Văn lão tiền bối của tổng hạt Nam Đô. Văn Thông ư? Ta sơ ý quá, không biết chuyện này. Nghe nói nhà lao ruộng muối chỉ có vào không có ra.
Hơn nữa nghe nói giám sát quặng là kẻ bạo ngược. Biệt danh Diêm La Vương của hắn không phải gọi chơi đâu. Diêm La Vương? Chỉ là một kẻ ngu ngốc lỗ mãng mà thôi. Không thể nói vậy được. Trong tay chúng có một nhóm binh sĩ.
Ta đã tiêu diệt hơn nửa rồi. Vậy Tương công tử vất vả tìm Văn lão tiền bối là vì chuyện gì? Không có gì khác. Ta muốn hỏi tiền bối, có sắp xếp đồng môn nào khác ở trấn Bạch Câu không? Trấn nhỏ xa xôi này
Mười mấy năm qua cũng chỉ có mình ta. Nhanh nhẹn lên. Đừng lười biếng. Nhanh lên. Nhanh tay lên. Tới đây. Nhanh nhẹn lên. [Nghiêm phủ] Mau chất lên xe. [Nghiêm phủ] Hôm nay phải tìm tiếp cho ta. Dù con nhóc đó là ma là quỷ
Ta cũng không tin cô ta có thể biến mất giữa ban ngày như thế. Rõ, chắc chắn tiểu nhân sẽ để ý kĩ. Đại nhân. Ai thế? [Nghiêm Lạc Vọng câu kết với Tào Bang] [để cướp của thương lái buôn muối.] [Quan phủ không phát hiện] [chuyện lớn như vậy sao?]
[Sổ sách công khai của hắn làm rất chặt chẽ.] [Tức là hắn còn có sổ sách ngầm?] [Chắc chắn sổ sách ngầm đó] [được cất giấu ở nhà Nghiêm Lạc Vọng.] Mau tránh ra. Không biết đây là xe của ai à? Xuống đây. Có biết ai đang ngồi trên xe không?
[Đinh Nghĩa – Tào Bang] Mới có mấy ngày, sao đã tới nữa rồi? Gần đây không yên bình lắm, bang chủ bảo ta giúp đỡ ngài nhiều hơn. Bang chủ bảo ta nhắc nhở ngài, gần đây quan phủ tra xét buôn lậu muối nghiêm ngặt hơn, đừng làm việc bốc đồng.
Vừa muốn kiếm tiền vừa muốn yên ổn, lấy đâu ra cái chuyện ngon ăn như thế. Mở cửa. Chết xó nào rồi? Nghiêm Lạc Vọng về rồi. Huynh đi trước đi. Cô đi theo ta đấy à? Nói ít thôi, đi theo ta đã. Chưa xong việc, không thể đi được. Lại đây.
Nhanh lên. Mời Đinh huynh ngồi. Gần đây ruộng muối có gì bất thường không? Không có gì bất thường. Lấy sổ sách ngầm ra cho ta xem. Sổ sách của ngài cứ mỏng dần đi rồi đấy. Thương lái buôn muối cũng càng ngày càng tinh ranh hơn.
Hở ra là vài chục tới trăm người đi cùng nhau. Huynh muốn cướp là cướp được chắc? Ngài hở ra là giết đội thương buôn, ra tay quá nặng, thương lái buôn muối không đi cùng nhau mới lạ. Tay ta dính máu, Thích bang chủ lại được sống thoải mái.
Ngài nói năng cẩn thận vào. Nếu không có Tào Bang giúp đỡ, e là Nghiêm đại nhân cũng không ung dung tự tại như vậy được. Sổ sách công đâu? Ta lấy sổ sách ngầm đây. Nhớ giữ cho kĩ vào đấy. Cuốn này đưa cho bang chủ xem. Được, ta về trước đây.
Ta tiễn huynh. Huynh đưa ta đến đây rồi, có gì thì nói đi. Huynh ngây người nhìn gì? Cô cứ đi theo ta suốt đấy chứ. Không phải ta nên hỏi cô trước à? Nếu không nhờ ta, vừa nãy huynh đã bị Nghiêm Lạc Vọng làm thịt rồi.
Cô nhìn cảnh hoàng hôn này đi. Có người nhìn thấy “ráng chiều cò lẻ cùng bay, sông thu bầu trời độc sắc”. Nhưng có người lại thấy ánh tịch dương như máu. Cô nói ta nghe xem, người bạn trong ngục của cô là ai?
Vừa nãy lúc ở trên xà nhà, ta ở rất gần cô. Ta ngửi được mùi hoa mai trong túi thơm của cô. Hóa ra bao nhiêu năm rồi, Văn lão tiền bối vẫn thích mùi hương này. Huynh quen cha nuôi của ta sao? Huynh cũng là người Vân Đài?
Đúng, mà cũng không đúng. Vậy là đúng hay không đúng? Ông ấy là ân nhân cứu mạng của ta. Ta nghe nói ông ấy đã tàn phế trong ngục. Muốn cứu ông ấy không hề dễ. Nhưng cô nương này, nếu cô chịu hợp tác với ta, ta có thể chắc chắn hoàn toàn.
Sao thế, cô không tin ta hay là có lựa chọn tốt hơn? Huynh chả biết tí võ công nào cả, làm sao hợp tác với ta được? Ta có cái đầu là được rồi còn gì. Cô đi thêm 20 dặm dọc theo đường này sẽ tới một bến cảng. Xung quanh chôn
Rất nhiều quan phỉ dưới trướng Nghiêm Lạc Võng. Chúng đều chết dưới tay ta cả đấy. Huynh chém gió đúng không? Huynh chỉ mượn đao giết người mà thôi. Ta đã tận mắt thấy trận chiến bên sông rồi. Nếu không chắc chắn huynh và Nghiêm Lạc Vọng là đối thủ,
Sao ta ra tay giúp huynh được? Hóa ra là vậy. Huynh mạo hiểm trộm sổ sách ngầm là vì mục đích gì? Nếu cô tin ta thì nghe theo kế hoạch của ta. Ta là Thư Á Nam. Huynh cũng nói tên đi. Vân Tương. [Cô mang sổ sách] [tới Dương Châu,]
[cứ làm theo kế hoạch.] [Huynh thì sao?] [Ta đi gặp Văn Thông.] Quý khách, mời vào. [Sòng bạc Hồng Vận] Tối nay Nghiêm đại nhân không được may mắn nhỉ? Nhóc con, sao lần nào ngươi cũng nhiều hơn ta một điểm? Hơn một điểm là được rồi còn gì?
Hình như tối qua ngươi cũng có mặt ở đây đúng không? Nghiêm đại nhân có trí nhớ tốt thật đấy. Nhưng trước kia ta chưa từng thấy ngươi. Ngươi không phải gian tế hải tặc cử tới đấy chứ? Sao thế, trông ta giống hải tặc lắm à? Này cậu trai trẻ,
Hay chúng ta đổi cách chơi đi? Chẳng hay Nghiêm đại nhân muốn cược thế nào? So xem điểm của ai bé hơn. Cược toàn bộ số bạc trong tay ngươi. Chơi lớn vậy luôn? Đại nhân, ta không có nhiều tiền như vậy. Không quan trọng. Nếu ngươi thắng,
Ngươi có thể lấy thỏi vàng này. Nhưng ta có một điều kiện. Ta xóc trước. Được không? Được. Ngươi nghĩ kĩ đấy nhé. Nếu hòa nhau, người nào xóc trước là người thắng. Được. Có bản lĩnh. Ba là nhỏ nhất rồi, làm gì nhỏ hơn được nữa. Thằng nhóc này thua chắc rồi.
Khoan đã. Đại nhân, ngài làm vậy là chặn hết đường rồi. Đừng nhiều lời. Thu tiền. Rõ. Khoan đã, khoan đã. Ta đã xóc đâu. Xóc đi. Để ta xem ngươi xóc ra được cái gì. Đúng không nào? – Đúng. – Đúng. Giả thần giả quỷ. Ta xong rồi. Xong thật à?
Sao lại thế được? Nghiêm đại nhân, ta thắng rồi. Khoan đã. Ngài muốn đổi ý sao? Đổi ý? Ai mà chẳng biết Nghiêm mỗ này là người công bằng nhất trấn Bạch Câu này, đúng không? – Đúng. – Đúng. Chỉ là thủ đoạn của ngươi không sáng suốt lắm.
– Sai luật rồi. – Sai luật rồi. Đúng. Hay là vậy đi, Nghiêm đại nhân. Chúng ta cược thêm ván nữa, ngài vẫn xóc trước. Ngươi biết điều đấy. Vậy đi, Nghiêm đại nhân. Để công bằng, ta muốn dùng xúc xắc của ngài. Ta còn muốn mượn huynh đệ cạnh ngài
Xóc giúp ta. Huynh xóc cho cẩn thận nhé. Mở. Lại là ba con một. Nếu hòa, người xóc trước thắng. Thu tiền. Khoan đã. Thủy ngân à? Ngài… ngài… Nhóc con, ngươi dám giở trò. Nghiêm đại nhân ăn gian còn đổ oan cho ta. Tuy đây là trấn Bạch Câu
Nhưng mọi người cũng phải công bằng chứ. Đúng đó. Không chơi nữa. Bắt hắn lại. Dẫn về. Vì sao lại bắt ta? Có còn công lý không? Ngoan ngoãn đi. Đi. Công lý? Ta chính là công lý đây này. [Nghiêm phủ] Lại đây, đi. Nhìn gì mà nhìn? Đi. Nào, vào đi.
Nghiêm Lạc Vọng, ngươi lấy tiền của ta còn bắt ta lao động khổ sai, ngươi tính cũng hay quá. Sao nào, không phục à? Ở địa bàn của ta, chưa có ai lấy được tiền của ta mà bình an rời đi cả. Nghe rõ cho ta. Không được ta cho phép,
Ngươi không được chết. Ta muốn ngươi chết dần chết mòn trong này. Rõ.