NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 33 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 33 Hướng Đỉnh rời khỏi công ty rồi sao? Anh ấy bị sa thải ngay hôm sự việc phơi bày rồi. Về phần tôi, vì còn một vài công việc cần bàn giao nên ở lại thêm vài ngày. Tại sao không đợi tôi về mà đã từ chức luôn như thế?

    Chuyện của SKL quả thực là do tôi và Hướng Đỉnh xử lý không tốt. Kiểu gì cũng phải có người đứng ra gánh trách nhiệm này mà. Hiện giờ họ không thể chứng minh là hai người các cậu làm lộ thông tin. Rõ ràng vẫn còn cơ hội tranh thủ cơ mà.

    Đỗ tổng, anh tìm tôi ạ? Chuyện để lộ giá chào hàng cho đến hiện tại vẫn không điều tra ra manh mối. Cô không có điều gì muốn giải thích với tôi à? Đỗ tổng, trong chuyện để lộ giá chào hàng của SKL,

    Tôi và Hướng Đỉnh có phần trách nhiệm không thể đùn đẩy cho ai. Nhưng tôi có thể bảo đảm với anh giá chào hàng không phải do hai chúng tôi để lộ. Đương nhiên là tôi tin hai người rồi. Nhưng dù sao sự việc cũng đã xảy ra,

    Buộc phải có người đứng ra gánh trách nhiệm này. Người trực tiếp phụ trách dự án này quả thực là Giang Quân. Nhưng lúc thông tin bị lộ, cô ấy đang nghỉ phép. Vì vậy người có khả năng để lộ thông tin này nhất chỉ có hai người thôi.

    Nhưng chuyện này thật sự không phải do chúng tôi làm. Hơn nữa, hiện giờ công ty cũng không có chứng cứ chứng minh chúng tôi để lộ giá. Thẩm Hinh à, cô vào ngành này mấy năm rồi nhỉ? 3 năm. 3 năm rồi? Quy tắc “kiến nhỏ gánh họa to” trong ngành này

    Chắc cô gặp nhiều rồi đúng chứ? Hay là thế này, đợi Giang Quân trở về, đẩy trách nhiệm này cho cô ấy gánh là được rồi. Đừng làm vậy. Chuyện này không liên quan gì đến Giang Quân. Được. Nếu giờ cô rời khỏi công ty,

    Tôi còn có thể dùng quyền hạn của tôi để công bố với bên ngoài rằng cô từ chức là vì lí do cá nhân. Nếu còn tiếp tục dây dưa, có lẽ tôi thật sự không thể giúp cô được nữa. Tôi hiểu ý anh rồi. Để xảy ra sai sót

    Thì buộc phải có người đứng ra gánh trách nhiệm này. Trước khi rời khỏi MH, tôi thật sự vẫn muốn cảm ơn cô. Nếu hồi đó cô không tha thứ cho tôi, thì tôi đã không thể tiếp tục ở lại MH. Xem ra tôi không có duyên với MH rồi. Nên là

    Tôi phải đi tìm một vị trí khác thôi. Hiện giờ tình hình chung không khả quan lắm, cô từ chức vào thời điểm quan trọng này, cũng chưa tìm được công ty tiếp theo, mạo hiểm quá. Chỗ này không hợp thì tự khắc có chỗ khác hợp với tôi. Cô yên tâm,

    Tôi chắc chắn có thể tìm được chỗ tốt hơn. A lô. Được, được, tôi qua đó ngay. Tôi còn một vài việc bên phòng hành chính cần xử lý. Tôi về công ty trước đây. Báo cáo doanh thu cả năm đâu? Đỗ tổng,

    Đây là thành tích mà công ty chúng ta đạt được trong nửa cuối năm. Tăng 20% so với nửa đầu năm. Dưới sự dẫn dắt của Đỗ tổng, hiệu suất thành tích và lợi nhuận ròng của chúng ta đã vượt xa GE đang xếp vị trí thứ hai.

    Rất tốt, tiếp tục cố gắng. Cố gắng đạt được thành tích nổi bật hơn ở thị trường nước ngoài trong năm tới. Vâng, Đỗ tổng. Đi làm việc đi. [Giang Quân] Bệnh chưa khỏi đã quay lại làm việc rồi. Đến lúc đó Viên Soái lại nói tôi bóc lột cô đấy.

    Đỗ tổng, tôi biết anh rất bận, không có thời gian nghe điện thoại của tôi. Nhưng chuyện giá mua lại của SKL bị lộ, tôi tin không phải do Thẩm Hinh và Hướng Đỉnh làm. Tôi mong anh có thể cho hai người họ thêm một cơ hội,

    Điều tra rõ ràng chân tướng sự việc. Lúc cô nghỉ phép, tôi đã giao việc này cho Kiều Na rồi. Vậy nên chuyện này không liên quan gì đến cô. Chắc cô cũng biết công ty tổn thất bao nhiêu vì chuyện này. Huống hồ, trong ngành này,

    Không phải ai cũng có thêm một cơ hội nữa. Cho dù là trực tiếp hay gián tiếp, họ đều có trách nhiệm đứng ra gánh vác. Cô nói xem có đúng không? Cô còn việc gì khác không? Tôi không còn việc gì nữa. Tôi đi đây Chuyện của SKL

    Quả thực là do tôi và Hướng Đỉnh xử lý không tốt. Kiểu gì cũng phải có người đứng ra gánh trách nhiệm này mà. Lúc cô nghỉ phép, tôi đã giao việc này cho Kiều Na rồi. Vậy nên chuyện này không liên quan gì đến cô. Chắc cô cũng biết

    Công ty tổn thất bao nhiêu vì chuyện này. Huống hồ, trong ngành này, không phải ai cũng có thêm một cơ hội nữa. Không phải chỉ có một cách sống. Có thể điều mà mình luôn kiên trì theo đuổi không phải là lựa chọn duy nhất. [Viên Soái] A lô.

    Sao em không nghe điện thoại của anh? Em đang trên đường về nhà, em không nhìn thấy. Xảy ra chuyện gì rồi à? Đâu có chuyện gì đâu. Em đấy, vẫn không sửa được cái tính thích thể hiện. Từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng thích quan tâm. Đến khi hết cách

    Thì lại một mình ôm tâm sự trong lòng. Anh bảo này, có phải em quên mất em có một người bạn trai tài giỏi làm hậu thuẫn cho em không? Em không còn là FA nữa đâu. Anh là thầy bói hả? Phán chuẩn thế.

    Em nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Lúc em nghỉ phép, dự án của Thẩm Hinh và Hướng Đỉnh gặp vấn đề. Họ tự nhận lỗi và xin từ chức rồi. Ban đầu em tưởng chuyện này vẫn còn cứu vãn được. Anh còn tưởng em làm sao.

    Hóa ra là chuyện này à? Đồ ngốc này. Sao anh biết em ở đây? Cho dù em đi đến đâu, anh cũng luôn ở phía sau bảo vệ em. Dù sao thì em cũng là một người không có anh thì đến cơm cũng quên ăn mà. Chúng ta về nhà đi.

    Em vẫn còn nghĩ chuyện ở công ty à? Chuyện Thẩm Hinh và Hướng Đỉnh bị sa thải có trách nhiệm của em trong đó. Nếu không phải vì em… Được rồi. Đừng nghĩ đến nữa. Em nghỉ ngơi cho khỏe trước đi, đừng nghĩ nữa. Em nhìn em xem, đau đầu rồi chứ gì?

    Nào. Dạo này anh học được cách mát xa huyệt thái dương trên mạng. Họ bảo có thể xua tan mệt mỏi. Thế nào? Em thấy thoải mái không? Em đỡ nhiều rồi. Em đấy, cần phải nghỉ ngơi cho khỏe. Giang Quân, thật ra anh không phản đối em xông pha trong công việc.

    Em đạt được thành tích tốt, anh cũng sẽ vui mừng thay em. Nhưng nếu em vì công việc mà để sức khỏe của bản thân suy sụp, vậy thì anh sẽ đau lòng lắm đấy. Em biết rồi. Có anh ở đây thật tốt. Vượng Tài, mày làm gì đó? Mày sao thế?

    Tao không mua đồ ăn cho mày, mày giận đó hả? Anh biết ngay là em sẽ quên. Anh mua rồi này. Xuống đây. Đi. Viên Soái, dạo này nhà cửa đều do anh dọn dẹp à? Không thì còn ai vào đây? Cô Giang, giờ cô mới phát hiện ra à? Hay là

    Chúng ta thuê giúp việc đi. Anh không muốn. Anh không thích người khác bước vào thế giới riêng của hai chúng ta đâu. Anh thích “giỏi việc nước, đảm việc nhà” vì em đấy. Chỉ cần em vui vẻ, hạnh phúc thì anh không vất vả chút nào. Cái đồ tâm cơ,

    Anh nói như thế em chẳng khác nào một người phụ nữ lười biếng, vô tâm. Phụ nữ lười biếng gì chứ? Anh đã nói rồi. Em là nữ vương đại nhân của anh. Cả đời này em đều là nữ vương đại nhân của anh. Nữ vương đại nhân, bây giờ

    Mau mau đi ngủ đi. Được. Đi đi. Viên Soái, đợi em xử lý hết những việc trong tay em, em sẽ từ chức, làm Viên phu nhân của anh. Sao số liệu trong hai tệp tài liệu lại khác nhau vậy nhỉ? [Bối cảnh mua lại] [Phương án 1]

    Có phải em để ngoài tai những lời quan tâm của anh dành cho em không? Trên thế giới này chỉ có một mình anh quan tâm đến sức khỏe của em thôi à? Không phải. Mấy ngày nay rất nhiều dự án đều kẹt ở chỗ em.

    Họ không thể tiếp tục triển khai dự án được. Hơn nữa em nên chịu trách nhiệm chuyện Hướng Đỉnh và Thẩm Hinh từ chức. Việc này xử lý rất không công bằng, em thật sự không đợi được nữa. Công bằng hay không MH tự có hệ thống điều tra.

    Không có em thì trái đất ngừng quay chắc? Giang Quân, em tự đại quá đấy. Em tự đại? Nếu hôm nay đổi lại là anh, anh có bỏ mặc họ không quan tâm không? Em nói anh nghe, em nghĩ kỹ rồi, chỉ cần xử lý xong chuyện này em sẽ đi…

    Em sẽ đi từ chức. Giang Quân, anh sẽ không để em chôn vùi mình trong công việc như thế. Từ chức đi. Sau khi em từ chức, chúng ta sẽ kết hôn. Anh có khả năng chăm sóc em cả đời. Tại sao em phải cần anh chăm sóc em cả đời?

    Em có chân, có tay, có trình độ học vấn, có năng lực. Em có thể kiếm tiền nuôi sống bản thân em. Bao nhiêu năm nay em vẫn luôn làm như vậy. Anh không có ý đó. Anh chỉ muốn bảo vệ em thật tốt. Lại nữa. Từ nhỏ đến lớn anh đều

    Lấy danh nghĩa bảo vệ em để thỏa mãn cách nghĩ của anh thôi. Nhưng giờ em đã trưởng thành rồi. Từ chức hay kết hôn em đều có thể bàn bạc với anh. Nhưng em không thể để người khác ra lệnh cho em. Viên Soái, em có cuộc đời của riêng em,

    Em có trách nhiệm và kế hoạch của riêng em. Em mong anh có thể tôn trọng em. Giờ em muốn làm việc. Tôn trọng em? Được thôi. Từ nay về sau, em muốn làm gì thì làm. Anh không can thiệp. Thà ngủ ở ngoài?

    Nếu như em ốm ra đấy thì sao làm việc được nữa? Miệng nói một đằng, trong lòng nghĩ một nẻo. [Trần Nhất Thành] Hôm nay Đỗ tổng có cuộc họp buổi sáng, [Trần Nhất Thành] khoảng 12 giờ kết thúc. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com]

    ♫ Mặt trời dần lên cao ♫ ♫ Anh khẽ dụi mi mắt ♫ ♫ Chính bản thân anh ♫ ♫ Cũng không chắc chắn nữa ♫ ♫ Dù cho có chán nản ♫ ♫ Em hãy cứ tin tưởng ♫ ♫ Hãy nghĩ về những người yêu thương em ♫

    ♫ Luôn ở bên cạnh em ♫ ♫ Em không hề cô đơn ♫ ♫ Quá khứ đã đi qua ♫ ♫ Vẫn luôn khắc sâu trong tim ♫ ♫ Mỗi một điều nhỏ bé này ♫ ♫ Đều ghi dấu sự trưởng thành ♫ ♫ Sau này anh mới biết ♫

    ♫ Hóa ra điều chúng ta theo đuổi là tự do ♫ ♫ Đúng vậy, anh biết ♫ Xem biểu diễn xong rồi còn không mau đi làm việc đi. Kiều Kiều, chị nhìn những bông hoa này đi, đều là hoa tôi đích thân tới tận nhà vườn hái đấy.

    Mỗi một bông hoa trong đây đại diện cho một lần tôi nhớ chị. Chị có thích không? “Tôi nhớ chị” của cậu nghe chừng đều đoản mệnh quá nhỉ. Ngày nào cậu cũng biến nhà tôi thành tiệm hoa, giờ lại biến công ty của tôi thành tiệm hoa, cậu không thấy phiền à?

    Tôi không thấy phiền. Tôi thấy phiền. Bảo vệ. Làm gì đó? Nhờ các anh. Các anh làm gì vậy? Tôi sẽ không từ bỏ đâu. Tôi sẽ luôn đợi chị. Chị chỉ có thể là người phụ nữ của tôi thôi. Tôi sẽ dùng lời tỏ tình kiên trì của tôi

    Chờ đợi chị tới cùng. Chị chỉ có thể là người phụ nữ của tôi thôi. Bao nhiêu năm nay lần đầu tiên tôi thấy Kiều tổng ngại ngùng đó. Nghỉ dưỡng tốt ghê. Trông sắc mặt cô rạng rỡ lắm. Đừng giả vờ nữa, tôi biết cả rồi. Tôi bảo này,

    Hay là cô chấp nhận người ta đi. Cô lăn lộn bao nhiêu năm nay mà vẫn một mình một bóng. Phụ nữ mà không có tình yêu thì sẽ già nhanh lắm. Cô đấy, đừng để Viên Soái chiều quá trớn, cẩn thận không lại béo như lợn. Phải rồi.

    Chuyện SKL lộ thông tin bí mật tôi đã điều tra rõ giúp cô rồi. Dữ liệu thô của họ chỉ có mấy người từ cấp Phó tổng trở lên mới biết thôi. Vậy nên Hướng Đỉnh và Thẩm Hinh chắc chắn bị oan. Chỉ là… Tôi hiểu ý của cô.

    Tôi đang định đi tìm anh ấy. Hai hôm trước, tôi nghe nói dạo này giám đốc Thẩm và giám đốc Hướng gặp rất nhiều khó khăn khi tìm việc. Dù sao thì trong ngành này người ta cũng rất kỵ việc để lộ bí mật.

    Tuy hai người họ bước ra từ công ty hàng đầu trong ngành ngân hàng đầu tư nhưng họ có vết nhơ trên người thì ai dám tuyển dụng họ chứ? Nhìn hai người họ thường ngày… Hai người rảnh rỗi quá phải không? – Giang tổng. – Giang tổng.

    Sau này đừng để tôi nghe thấy mấy câu như vậy nữa. Được, cứ tạm như vậy đi. Mời vào. Đỗ tổng. Tôi bảo cô về nhà nghỉ ngơi cho khỏe cơ mà. Sao cô lại tới đây? Tôi muốn tìm anh bàn chuyện của Thẩm Hinh và Hướng Đỉnh một lần nữa.

    Tối qua tôi thử so sánh số liệu bị lộ, phát hiện hai người họ không hề làm chuyện đó. Họ không có động cơ làm như vậy. Ngồi đi. Cô đã muốn biết như vậy, tôi cũng không giấu cô nữa. Thực ra, chủ tịch của SKL

    Là bạn đại học của sếp lớn công ty mình, hơn nữa quan hệ vô cùng thân thiết. Vậy nên lúc chuyện này xảy ra, sếp lớn vô cùng tức giận, cảm thấy chúng ta không chu đáo với người của SKL, liên tục gây áp lực cho tôi, bắt tôi nhanh chóng tìm người

    Đứng ra chịu trách nhiệm chuyện này. Tôi cũng hết cách nên mới làm như vậy. Nhưng người phụ trách dự án là tôi. Cần truy cứu cũng nên truy cứu trách nhiệm của tôi. Sao có thể để họ hy sinh thay tôi chứ? Giang Quân, tôi mong cô có thể hiểu đạo lý

    Giải quyết càng nhanh tổn thất càng ít. Huống hồ, lúc thông tin bị lộ, cô đang nghỉ phép. Càng không thể nói là họ hy sinh thay cô được. Vậy họ thì sao? Tin đồn không làm tròn chức trách nghiêm trọng này có ảnh hưởng rất lớn

    Tới chuyện xin việc của họ sau này. Hơn nữa chúng ta không hề biết sự thật vụ này. Nếu không tìm được người đã để lộ thông tin thì chuyện như thế này sẽ còn xảy ra lần thứ hai, thậm chí lần thứ ba. Anh sao thế?

    Hôm qua, để họ chấp nhận giá mới, tôi uống hơi nhiều. Vậy họ đã chấp nhận chưa? Tuy quá trình hơi khó khăn, nhưng tới cuối cùng họ cũng chấp nhận rồi. Giang Quân, tôi biết cô rất không hài lòng với cách làm lần này của tôi. Nhưng nếu không có người

    Kịp thời đứng ra chịu trách nhiệm chuyện này, chắc chắn khách hàng sẽ không chịu để yên. Hơn nữa tôi cũng thử kéo dài thời gian để điều tra sự thật, nhưng có quá nhiều hướng điều tra, không thể xác định trong một khoảng thời gian ngắn.

    Nếu cứ cố kéo dài thời gian, mọi chuyện sẽ chỉ tồi tệ thêm. Tới lúc đó, Thẩm Hinh rất có khả năng phải chịu tội danh nghiêm trọng hơn thế, bị xua đuổi khỏi ngành ngân hàng đầu tư. Cô có mong chứng kiến ngày đó không?

    Tôi làm như vậy là để bảo vệ cô ấy, cũng là để bảo vệ cô. Chúng ta kết thúc chuyện này tại đây được không? Anh khó chịu lắm à? Có thuốc không? Tôi lấy giúp anh. Thuốc trong ngăn kéo. Cảm ơn cô. Câu chuyện theo đuổi ngược lại kiểu như này,

    Nam chính về cơ bản chỉ là thích cảm giác tươi mới thôi. Nữ chính hoàn toàn là cô nàng ngây thơ không biết gì. Đợi lâu ngày rồi, nam chính không còn thấy cô ấy mới mẻ nữa, chắc chắn sẽ yêu người khác thôi. Đồng ý với lầu trên.

    Còn yêu từ cái nhìn đầu tiên đến cuộc hôn nhân hoàn hảo nữa. Hai người khác biệt lớn như vậy mà ở bên nhau chắc chắn sẽ không dài lâu được đâu, sớm muộn cũng li hôn. Có cô mới li hôn ấy. Cả nhà cô đều li hôn. Bọn họ tình cảm lắm.

    Mấy người không tin vào tình yêu còn đọc tiểu thuyết tình yêu làm cái gì? Block, không tiễn. Hơn nữa ngày kia là kỷ niệm ngày cưới của họ. Tới lúc đó mấy người gato chết luôn. Tạm biệt. Tức chết tôi rồi. [West World] Sao thế, bà xã đại nhân? Qua đây.

    Sao thế? Em thấy anh chẳng quan tâm em lắm. Vừa nãy em lượn mấy vòng trước mặt anh mà anh chẳng để ý đến em. Đâu có đâu. Có. Dạo này anh đang chuẩn bị cho ra mắt sự kiện mới nên hơi bận. Đợi anh bận xong rồi anh sẽ ở bên em,

    Được không? Sự kiện gì? Sao anh không kể với em? Anh sắp cho ra mắt sự kiện mới, gọi là sự kiện “72 giờ – Giai đoạn yêu cuồng nhiệt”. Sao anh lại viết là 72 giờ? Em đã từng nghe lý thuyết giới hạn tình yêu Titanic chưa?

    Chắc em xem bộ phim đó rồi đúng chứ? Hai nhân vật chính trong phim là Jack và Rose. Chuyện tình của họ cảm động như vậy là vì chỉ trong 3 ngày ngắn ngủi, họ đã gặp gỡ và yêu nhau, cùng nhau trải qua sinh li tử biệt,

    Vậy nên mới cảm động lòng người. Nghĩ mà xem, nếu hai người đều xuống tàu an toàn, họ không trải qua vụ đắm tàu đó, có phải họ sẽ đối mặt với rất nhiều thử thách đến từ gia đình, thời gian và cả giai cấp nữa. Vậy thì sẽ không cảm động nữa.

    Vậy nên điều anh muốn nói là tình yêu chỉ là một phản ứng hóa học nhất thời xảy ra trong một khoảng thời gian hoặc không gian nhất định thôi. Vậy ý anh là tình yêu của chúng ta đã qua 72 giờ yêu cuồng nhiệt đó rồi phải không? Thực ra,

    Anh không còn yêu em như trước nữa đúng không? Anh không có ý đó. Tình yêu vốn là thứ tình cảm thiếu ổn định trong tất cả các mối quan hệ giữa người với người. Lúc nào cũng băn khoăn yêu hay không yêu có ý nghĩa gì đâu.

    Anh chỉ muốn thông qua sự kiện này chứng minh rằng độ xứng đôi quả thực là một điều rất quan trọng. Vì em thấy đấy – hai người muốn ở bên nhau… – Anh không cần nói nữa. Em nhìn ra rồi. Trong mắt anh,

    Em không còn sức hấp dẫn như trước kia nữa. Sao thế? Em muốn bỏ nhà ra đi. Anh đừng cản em. Anh không có ý đó. Em không nghe, em không nghe, em không nghe. Chương trình đó sắp xong rồi. Em đợi anh một lát nhé, đợi anh một lát.

    Em đợi anh một lát nhé, đợi anh một lát. Lý Tiểu Xuyên, hiện giờ em thật sự rất buồn. Em bỏ nhà đi thật đấy. Em đi đây. Em đi đây. Em bỏ nhà ra đi đây. Gì nhỉ… Bên ngoài lạnh lắm đấy. Em muốn ra ngoài nhớ mặc áo khoác vào.

    Lát nữa anh phải ra ngoài, em nhớ mang chìa khóa nhé. Lý Tiểu Xuyên, em nói anh hay, lần này khí thế bỏ nhà đi của em thật sự rất lớn. Em tuyệt đối sẽ không quay về nữa. Lê Lê. Lê Lê. Anh tài xế,

    Lát nữa tôi chưa đóng cửa xe thì anh đừng lái xe vội nhé. Lê Lê. Lê Lê. Điện thoại này. Anh tài xế, anh đi đâu đấy? Tôi nhanh trí chứ? [Tổng giám đốc Viên Soái] Lão đại, [Tổng giám đốc Viên Soái] Lão đại,

    Tôi vừa xác nhận với bạn nhậu cứng của tôi rồi. Chuyện giá chào hàng bị lộ, chủ tịch của SKL ban đầu rất tức giận. Nhưng nể tình là bạn học với sếp lớn bên MH, nói chỉ cần giải quyết vấn đề là được,

    Không yêu cầu sa thải những người có trách nhiệm liên quan. Cậu chắc chắn chứ? Đương nhiên là chắc chắn rồi. Cậu ta là thư ký thân tín mà. Chuyện này cậu ấy đã nói thì chỉ có chuẩn thôi. Nếu đã không yêu cầu sa thải nhân viên,

    Vậy sao Đỗ Lỗi lại nhất quyết bắt bọn họ rời khỏi công ty? Vậy thì chỉ có hai khả năng thôi. Một là anh ta chính là người để lộ giá. Hai là Thẩm Hinh và Hướng Đỉnh biết được bí mật gì đó, buộc anh ta phải đuổi bọn họ đi.

    Dù sao thì chuyện này cũng không đơn giản như vậy. Anh xem có cần nói với Giang Quân không đi. Để tôi suy nghĩ, cậu đi làm việc trước đi. [Giang Quân] Tối em về nhà sớm một chút, [Giang Quân] Tối em về nhà sớm một chút,

    Anh có chuyện muốn nói với em. Cuộc đời của người ta mày can thiệp vào làm gì? Phải đó. Anh điều tra ra manh mối, em không cầu xin anh, anh còn lâu mới nói cho em biết. [Viên Soái]

    Anh điều tra được một vài manh mối liên quan đến vụ SKL. [Viên Soái] Em muốn nghe không? Nói đi. Xin anh đi. Thích nói thì nói, không thì thôi. Xin anh đấy, nói đi. Xin gì mà xin chứ? Có chút khí phách đi được không? Bây giờ quay về tìm anh.

    Chào cô, cô cho tôi mượn điện thoại gọi điện được không? Tôi xin lỗi, việc này không tiện cho lắm. Cảm ơn cô. Anh gì ơi, chào anh. Tôi nhờ anh một việc được không? Sao thế? Tôi có thể mượn điện thoại của anh để gọi điện được không? Bà chị,

    Chị đang tán tỉnh tôi đấy à? Chiêu này của chị xưa rồi. Bà chị? Tôi… Làm gì đấy? Vậy… cậu bạn nhỏ, cậu có thể cho bà chị đây mượn điện thoại gọi điện một lát không? Được, được, được. Cầm lấy, cầm lấy. A lô. A lô, Quân Quân à, là mình đây.

    Cậu đổi số điện thoại rồi à? Không. Mình mượn điện thoại của cậu bạn bên cạnh gọi cho cậu đấy. Có chuyện gì thế? – Mình bỏ nhà ra đi rồi. – ♫ Tôi vẫn muốn bốc đồng một chút ♫ Cậu… Đầu dây bên cậu ồn quá, mình nghe không rõ.

    Ý mình là mình vốn định bỏ nhà ra đi, có lẽ sau này phải nhờ cậu cứu tế mình rồi. À Lê Lê, giờ mình có việc gấp. Cậu muốn tìm mình, cậu cứ đến nhà mình trước nhé. Mình cúp máy nhé. Đến nhà cậu?

    Vậy là lạy ông tôi ở bụi này rồi còn gì. Trả cậu này, đại ca. Gọi xong rồi à? Cảm ơn cậu nhé. Không ngờ chị chừng này tuổi rồi còn chơi trò bỏ nhà ra đi. Ai nói tôi bỏ nhà ra đi? Tôi… Tôi ra ngoài ngắm hoa thôi.

    Vậy chị ngắm hoa tiếp đi. Tôi hỏi một chút được không? Cậu… Sao cậu cứ nhìn lên trời thế? Tôi không nhìn trời, tôi nhìn tình yêu. Tôi hiểu rồi. Hóa ra cậu cũng mong chờ một tình yêu lãng mạn. Được rồi. Chúng ta đã là người cùng chung chí hướng.

    Hay là chúng ta không say không về đi. Chị mời cậu. Thế nào hả? Được thôi. Không ngờ cậu cũng là một người cố chấp như thế. Không ngờ chuyện tình của chị lại trắc trở như thế. Có những người sinh ra đã tỏa sáng, còn chúng ta

    Được định sẵn là người đuổi theo ánh sáng. Chúng ta khổ quá mà. Nhưng mà chị vẫn thuận lợi theo đuổi được chồng chị mà. Đâu như tôi, tôi theo đuổi nữ thần hai năm, đến giờ nữ thần vẫn thờ ơ với tôi. Chị chính là thần tượng của tôi.

    Thần tượng cái gì chứ? Người thích trước là tôi. Người tỏ tình là tôi. Người cầu hôn cũng là tôi. Đến người muốn sinh con cũng là tôi. Tôi… Ngày kia chính là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi. Anh ấy… Anh ấy còn nói với tôi,

    Tình yêu của chúng tôi đã qua giai đoạn cuồng nhiệt rồi. Đừng nói nữa. Cùng hoàn cảnh dễ cảm thông với nhau. Cạn ly. Cạn ly. Mặc kệ giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt của anh ta đi. Đúng, mặc kệ sự thờ ơ của chị ta đi. Cạn ly. Cạn ly.

    Chị có muốn nghe thử bài hát tôi viết tặng nữ thần của tôi không? Cũng được. Chị thấy thế nào? Hay quá đi mất. Nhưng mà tôi thấy cậu vẫn có thể chỉnh lời bài hát một chút, như vậy thì nữ thần của cậu nghe xong nhất định sẽ khóc hết nước mắt.

    Chị thích à? Tôi dạy chị chơi ghi ta. Chị viết lời bài hát giúp tôi. Được. Cạn ly. Cạn ly. Bắt đầu đi, bắt đầu đi thầy. [West World] Lê Lê. Anh về rồi đây. Lê Lê. Lê Lê. Đặt ở đây à? Dây này.

    – Sau đó tay này gảy dây này. – Dây này à? Dây này. Không đúng. Như này, như này. Bỏ cô ấy ra. Giọng chồng tôi. Sao chồng chị lại tới đây? Tiêu rồi, tiêu rồi. Nhanh, giấu cái này đi. Tiểu Xuyên, anh nghe em nói. Không phải như thế đâu.

    Cậu là ai? Sao cậu chạm vào vợ tôi? Cậu ấy… Đây… Cậu ấy là fan sách của em. Fan sách? Em quên anh từng giúp em thống kê à? Trong số 108 fan sách của em, ở mọi độ tuổi đều không có fan nam.

    Cậu ấy… Cậu ấy không phải là fan sách của em. Cậu ấy… Cậu ấy đang theo đuổi em. Đúng. Giờ tôi đang nhiệt tình theo đuổi Lê Lê. Nghe rõ đây. Tôi là chồng cô ấy. Đây là vợ của tôi. Sau này tốt nhất là cậu tránh xa cô ấy ra.

    Nếu không, gặp cậu lần nào, tôi đánh lần đó. Chúng ta về thôi. Vậy thì anh đối xử tốt với cô ấy một chút. Nghe thấy chưa? Nói được rồi chứ? Em có thái độ gì thế? Em có thái độ gì thế cái gì? Nhờ vả người khác nên có thái độ gì,

    Không cần anh phải dạy em chứ? Xin anh điều tra được điều gì thì nói cho em biết, được không? Được. Anh nhận được tin, chủ tịch của SKL không hề yêu cầu MH sa thải người phụ trách dự án. Vậy nên kết luận của anh là… Kết luận của anh chính là

    Đỗ Lỗi anh ta biết rõ có cách giải quyết tốt hơn nhưng vẫn nhất quyết sa thải Hướng Đỉnh và Thẩm Hinh. Chắc chắn anh ta có lí do. Anh nghi ngờ là Hướng Đỉnh và Thẩm Hinh biết được bí mật nào đó khiến Đỗ Lỗi lo sợ,

    Không thể không rời khỏi công ty. Nhưng Đỗ Lỗi nói với em bên SKL kiên quyết truy cứu trách nhiệm. Anh ấy làm như vậy là để bảo vệ Thẩm Hinh. Hơn nữa, hình như anh ấy tốn không ít công sức để phía bên kia chấp nhận giá mới. Em có ý gì?

    Em nói như vậy nghĩa là em tin Đỗ Lỗi, không tin anh? Không phải em tin anh ấy. Là vì anh ấy thực sự đã giúp đỡ em rất nhiều. Anh ta giúp em rất nhiều? Em nghĩ coi vì sao anh ta lại giúp em? Vì anh ta thích em.