NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 25 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 25 Em sao thế? Không sao rồi. Không sao. Cô à. Rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, cô nói cho cháu biết được không? Viên Viên. Cháu còn nhớ lúc cháu còn nhỏ cháu rất thích ăn món bún của chú không? Tất nhiên là cháu nhớ rồi ạ.
Được rồi, đừng chơi nữa. Nào, ăn khi còn nóng. Cháu cảm ơn chú! Con cảm ơn bố! Vì không muốn tay nghề bị chôn vùi chú cháu đã cùng với vài người bạn tạo ra một thương hiệu bún tên là bún Dây Tơ hồng. MH vẫn luôn hỗ trợ về mặt tài chính.
Sau này, việc kinh doanh ngày càng tốt hơn, chú cháu vì muốn mở rộng cửa hàng nên đã đi huy động vốn và vay tiền khắp nơi. Nhưng từ sau khi hợp tác với MH mọi việc đều trở nên kỳ lạ. MH luôn muốn thay đổi mô hình sản xuất của chú,
Đồng ý cho tập đoàn C mua lại. [Thỏa thuận chuyển nhượng] Chú cháu không đồng ý. [Thỏa thuận chuyển nhượng] Chú cháu không đồng ý. Vào lúc không thể quay vòng vốn được nữa, đột nhiên bùng phát vấn đề an toàn thực phẩm. Xin lỗi. Xin lỗi, Vương tổng.
Công ty đang xử lý. Tôi nhất định sẽ cho ông câu trả lời hài lòng. Đúng, đúng, đúng. Thật ngại quá. Thật ngại quá. Mau. Lập tức dừng bổ sung hàng cho siêu thị Tân Tân. Được. Mau dỡ hết tất cả các sản phẩm của chúng ta ở trên kệ xuống. Dạ.
Đừng thu dọn nữa. Mọi người ra ngoài hết đi. Cuối cùng chú cháu vì kế sinh nhai của nhà máy, mà bắt buộc phải ký hợp đồng với họ. Từ đó chú cháu tới Thượng Hải và không bao giờ trở về nữa. Cô à. Chuyện đã trôi qua rất lâu rồi.
Cô cũng đừng buồn quá. Còn về vấn đề an toàn thực phẩm, cô có từng nghi ngờ liệu có ai đó giở mánh khóe không? Không thể nào. Cô tin chú cháu. Ông ấy không bao giờ là loại người đó. Ông ấy có yêu cầu rất cao về thực phẩm và chất lượng.
Tuyệt đối sẽ không dùng hàng kém chất lượng. Hơn nữa nguyên nhân cái chết của chú cháu, cô cũng luôn thấy rất kì lạ. Lão Giang có bệnh cao huyết áp nhưng ông ấy luôn uống thuốc và duy trì tốt. Nếu không có kích động từ bên ngoài,
Ông ấy sẽ không phát bệnh tim đâu. Cô à. Cô yên tâm. Cháu sẽ không để chú ra đi mà không rõ ràng đâu. Cô còn giữ bản hợp đồng năm đó không? Có. Để cô lấy cho cháu. Vâng. Đây là hợp đồng chuyển nhượng lúc đó.
Không biết có dùng được nữa không? Tốt quá rồi ạ. Cô à, cháu sẽ xem xét cẩn thận. Cô nghỉ ngơi trước đi. Còn về Giang Quân cô cũng yên tâm. Cho dù ở công ty hay ở bên ngoài cháu đều sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt. Viên Viên. Cảm ơn cháu.
[Người đại diện pháp luật tập đoàn C: Tào Hằng] Tào Hằng. [Người đại diện pháp luật tập đoàn C: Tào Hằng] [Người đại diện pháp luật tập đoàn C: Tào Hằng] [Hợp đồng chuyển nhượng] [Bên chuyển nhượng: Công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm Hương Vị Giang Nam]
[Làm việc công bằng, hào khí sống mãi làm người chính trực, cả đời không thẹn] Không vào trong sao? Thế giới này là một đấu trường La Mã sống, chết, thua, thắng là chuyện rất bình thường. Hơn nữa người đẩy ông ấy vào ngõ cụt là chính ông ấy và MH,
Không phải em. Em đừng tự trách quá. Em nghe kĩ đây. Lợi ích và sống chết của người khác, em không thể lo nổi đâu. Điều quan trọng hơn là nếu em không chiến đấu cho chính mình thì không có ai chiến đấu thay em cả. Nhớ kĩ chưa?
Mấy hôm nay cô tẩm bổ cho anh tới mức phát tướng cả rồi này. Vì mẹ em quý anh mà. – Viên Viên. – Cảm ơn cô! Cô. Viên Viên. Mau. Sao cháu không cầm mấy thứ này? Cô khách sáo quá rồi ạ. Viên Viên. Cô nói cháu cho cháu biết,
Những thứ này tốt cho sức khỏe lắm. Cháu xem có hải sâm, nhung hươu, nhân sâm đều là những thứ rất bổ. Cô à, cô chuẩn bị nhiều đồ thế này thì cháu có thể ăn tới Tết sang năm mất. Viên Viên, đây đều là những đồ tốt cho sức khỏe.
Quân Quân, con giám sát nó ăn nhé. Mẹ yên tâm đi. Bọn con đều lớn rồi, bọn con tự biết chăm sóc bản thân mà. Quân Quân. Viên Viên nói với mẹ rồi mẹ không cấm con tới MH làm việc nữa. Nhưng con phải nhớ về sau bất kể gặp phải chuyện gì
Đều phải nói với Viên Viên trước nhé, không được tự ý quyết định. Con nhớ chưa? Nếu Viên Viên không giải quyết được, thì con nói với mẹ. Không có chuyện gì mà mẹ không giải quyết được cả. Mẹ. Con yêu mẹ. Mẹ cũng yêu con, con yêu à. Cô ơi.
Cô yên tâm. Cháu sẽ chăm sóc Quân Quân thật tốt. Viên Viên. Giao Quân Quân cho cháu thì cô yên tâm rồi. Mẹ. Con không nói với mẹ nữa, bọn con phải đi cho kịp giờ. Được, được, được. Đừng để muộn. Vậy đi đi. Quân Quân, con đừng giảm béo.
Phải ăn uống đầy đủ nhé. Con biết rồi ạ. Bọn con đi đây. – Được. – Cô ơi. Được. Bọn cháu có thời gian thì sẽ về thăm cô ạ. Được, được, được. Mẹ vào trong đi. Được, được. – Đi thôi. – Được. Trên đường chú ý an toàn nhé. Quân Quân.
Đến nơi thì gọi điện cho mẹ. Vâng. [Hãng hàng không JUNEYAO] Mau nhìn đi, đẹp trai quá. Đẹp trai thật đó. Nhưng mà bà thím bên cạnh anh ấy, chắc không phải bạn gái anh ấy chứ? Không phải chứ? Cô ấy… Hôn rồi. Đông người thế này, anh làm gì thế. Sao?
Đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn ghen với mấy cô bé. Giờ anh mới biết à? Nếu em mà còn như vậy thì sau này không biết em phải ghen bao nhiêu lần nữa đâu. Chỉ bằng tuyến lệ mỏng manh của em liệu có được không đó?
Vậy anh có nỡ làm cho em khóc không? Viên Viên. Cháu có thể đồng ý với cô một chuyện không? Cô ơi. Cô nói đi. Cô hi vọng về sau cho dù quan hệ của cháu và Quân Quân có thay đổi như thế nào hoặc là giữa hai đứa xảy ra chuyện gì
Cô đều hi vọng cháu sẽ đối xử tốt với Quân Quân. Đừng trở thành người làm cho nó khóc. Giang Quân. Nếu sau này em gặp phải chuyện khiến em cực kỳ khó chịu thì em cứ khóc ra. Anh sẽ là người ở phía sau đỡ lấy em khi em ngất đi.
Gì thế? Hôm nay lại sến thế? Vì anh yêu em. Em cũng yêu anh. Em không phải bà thím. Em chính là bà thím. Anh là ông chú. Lần sau chúng ta tới đó tiếp nhé, có được không? Này, xin hỏi anh có chuyện gì không?
Xin chào, tôi là quản lí tòa nhà. Tết đến nên tôi tới tặng quà cho mọi người. À, em yêu. Anh đột nhiên nhớ ra chúng ta có chuyển phát nhanh chưa lấy. Chúng ta đi lấy đi. Không sao, vậy anh đưa tôi đi. À thì…
Không phải, em xem người ta đang rất bận. Phải đi từng nhà tặng quà. Thế này đi, tôi và hàng xóm là bạn tốt của nhau. Anh đưa cái này cho tôi là được, tôi sẽ chuyển cho anh ấy. Vậy làm sao được. Món quà này là của anh Viên phòng 701,
Và cô Giang phòng 702. Anh Viên của phòng 701? Chủ nhà của phòng 701 không phải anh Tô sao? Hiểu lầm, hiểu lầm. Thật đó. Tôi là bạn của họ thật mà, anh đưa tôi là được. Anh Tô này, anh sống ở căn hộ nào vậy?
– Tôi… – Chúng tôi ở phòng 701. Cô…cô nhớ nhầm rồi phải không? Chủ nhà của phòng 701 và 702 đều là anh Viên. Anh ấy là lãnh đạo của ngân hàng đầu tư cao cấp ở Thượng Hải. Anh ấy là chủ nhà duy nhất
Có hai căn trong cùng một tầng ở khu này. Sao tôi có thể nhớ nhầm được. Lãnh đạo cao cấp? Anh Viên? Đúng vậy. Tô Sướng. Tôi đi trước đây. Tôi…tôi đi tặng quà đây, tôi lên trên đây. Này, em…em yêu, em đừng tức giận. Em nghe anh giải thích đã.
– Chúng ta, chúng ta vào trong rồi nói, được không? – Không nghe. Em không muốn nghe anh giải thích. Sao vậy? Bị lộ rồi. Hân Hân à. Cô qua đây, qua đây, qua đây. À thì… Chuyện gì thế? Không phải cố ý muốn lừa cô đâu.
Thật ra Tô Sướng luôn rất hối hận vì đã nói dối cô. Nhưng cô biết đó, lòng tự trọng của đàn ông phiền phức lắm. Anh ấy sợ cô ghét bỏ anh ấy. Nhưng tôi chưa bao giờ ghét bỏ anh ấy cả. Vì sao anh ấy lại lừa tôi như vậy?
Đợi chút đã. Cô, cô hãy hiểu cho anh ấy. Thật ra Tô… Em yêu à. Em nghe anh giải thích đi mà. Anh thật sự biết anh sai rồi. Em không muốn nghe. Tô Hân Hân, em đứng lại cho anh. Em thử bước thêm một bước nữa xem. Em mà đi anh sẽ…
Anh sẽ thế nào? Tô Hân Hân. Em nghe kĩ đây cho anh. Đừng hỏi. Đừng nói. Tô Sướng anh yêu em đã 10 năm nhất định phải lấy em làm vợ. Anh biết anh lừa em, anh cũng rất hối hận. Nhưng nếu em không tha thứ cho anh,
Ngày em rời khỏi Thượng Hải sẽ là ngày giỗ của anh. Anh, anh biết anh nghèo nhưng anh sẽ cố gắng. Anh cầu xin em cho anh một cơ hội nữa, được không? Hân Hân. Anh yêu. Em tin anh. Về sau em sẽ không rời xa anh nữa.
Đi, chúng ta về nhà chúng ta. Đi. Em nhìn thấy chưa? Chiêu này già trẻ đều thích. Xem như anh giỏi. Nhưng em phải cảnh cáo anh đó về sau không được nghĩ cách để lừa em đó. Em không dễ dỗ như vậy đâu. Anh hứa
Nhất định sẽ không nói dối nữ vương đại nhân. Vậy còn được. Anh Viên, cô Giang. Cuối cùng mọi người cũng về rồi. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Đây là quà mừng năm mới. Cảm ơn! Lần này chắc sẽ không quên nộp tiền nước nữa chứ. Không đâu, không đâu.
Tôi đi lên trên tặng quà đây. Chúc mừng năm mới. Giờ thì em đã biết, vì sao Tô Sướng bị lộ rồi. Anh ta là ai? Anh ta là một chuyên gia vạch trần lời nói dối. Nhưng mà phải nói lại nhà anh đã trống rồi anh về nhà anh ở đi.
Em nằm mơ đi. Anh thích ở đâu thì anh ở. Em quản được sao? Vậy nếu em không đồng ý thì sao? Vậy anh sẽ bán căn 701 ngay lập tức. Anh xem em có nhẫn tâm đuổi anh ra ngoài không? Không nhẫn tâm. Đi thôi. Đi thôi.
[Tình hình tài chính của tập đoàn C] Anh đang làm gì thế? Vừa về đã làm việc rồi. Lạc tổng. Lạc tổng nhờ anh sắp xếp một số tài liệu giúp anh ấy. Có thể còn phải đi công tác nữa. Vậy chẳng phải vừa năm mới
Em đã trở thành người cô đơn rồi à. Đồ ngốc. Anh sẽ về nhanh thôi. Rốt cuộc anh đã nói gì với mẹ em, để mẹ em đồng ý cho em làm việc ở MH vậy? Bí mật. Không nói cho em biết. Không nói thì thôi. Em không thèm biết.
Dù sao em đã đạt được mục đích rồi. Em không thèm để ý quá trình. Được rồi. Em vào ngủ trước đi. Ngày mai còn phải tham gia buổi khai xuân nữa. Đến lúc đó em phải gây ngạc nhiên cho mọi người xung quanh đó. Ngoan. Đi đi. Đi đi. Nào.
Đi ngủ đi. Nào. Ngủ sớm tốt cho da. Nào. Anh yêu em. Em cũng yêu anh. Ngủ đi. [Hợp đồng chuyển nhượng] [Bên chuyển nhượng: Công ty trách nhiệm hữu hạn thực phẩm Hương Vị Giang Nam] [Tô Sướng] A lô, Tô Sướng. Lão đại. Tôi điều tra được rồi.
5 năm trước tập đoàn C cũng không quá lớn. Tào Hằng là tổng giám đốc của họ. Nhưng sau đó vì tham ô công quỹ nên bị mất chức. Sau này không bao giờ xuất hiện nữa. Tôi đã điều tra được, anh ta đang mở một quán rượu ở Tô Châu.
Bây giờ tôi sẽ gửi định vị và tên cho anh. Được. [Tô Sướng: Lão đại, đây là định vị quán rượu của Tào Hằng] Yên tâm. Chắc chắn anh sẽ điều tra rõ ràng chuyện này. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Viên Soái. Viên Soái.
Em chăm sóc tốt cho bản thân nhé. Đợi anh, anh sẽ sớm về thôi. Chào buổi sáng. – Năm mới vui vẻ. – Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ. Xin chào mọi người. Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Chúc mừng năm mới. Năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ.
Lắc tay của cô đẹp quá. Đúng vậy. Đây là kiểu mới nhất của nhà họ trong năm nay đó. Tôi phải đặt rất lâu mới có. Đúng rồi. Tôi nói mọi người nghe nhé, năm ngoái bộ phận ngân hàng đầu tư chúng ta lại hoàn thành vượt chi tiêu đó.
Vì thế, các cổ đông đều rất vui. Tôi đoán, hôm nay Phạm tổng chắc chắn sẽ tập trung hết sức mạnh tới cổ vũ và hứa hẹn chúng ta đó. Hứa hẹn tốt mà. Hứa hẹn càng lớn chứng tỏ chúng ta có thực lực.
Nếu không, có hứa hẹn lớn thế nào đi nữa, thì cũng không ai nuốt nổi. Còn nữa cô xem ông ấy đã tạo cho chúng ta một sân chơi tốt để chúng ta thể hiện tài năng, vậy thì chúng ta sẽ thể hiện tài năng của mình.
Đôi bên lấy được cái mình cần, vẹn cả đôi đường. Thật ghen tị với anh vì có một nền tảng tốt như vậy để thể hiện tài năng. Vậy anh hãy cho tôi tiền lương và tiền thưởng của anh đi. Dù sao tôi thấy anh cũng đâu có cần.
Tiền lương và tiền thưởng là… Là tiền thù lao mà tôi có được sau khi tôi bỏ ra thực lực và tài năng để kiếm lợi nhuận cho công ty. Sao tôi nghe những lời của anh giống như phần thưởng mà anh nhận được sau khi anh biểu diễn tài năng nhỉ.
Dung tục. Anh mới dung tục đó. Phạm tổng. Chào buổi sáng, Phạm tổng. Chào buổi sáng. Hôm nay Lâm tổng tới ạ. Ông ấy nói ông ấy đợi ông ở trong phòng làm việc. Lâm tổng? Vâng ạ. Lâm tổng nào nhỉ? Được rồi, tôi biết rồi. Được.
Chúc mọi người năm mới vui vẻ. Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chúc mừng năm mới. Chào buổi sáng, Giang Quân. Nghe nói. Tôi vừa nghe cô bé ở quầy tiếp tân nói có một người tên Lâm tổng
Vừa sáng sớm đã đến tìm Phạm tổng bàn chuyện rồi. Ngày đầu tiên đi làm của năm mới người đó là ai mà tích cực vậy nhỉ. Ngay cả ông ấy mà cậu cũng không biết thì cậu làm sao làm việc ở MH được.
Ông ấy chính là Phó Chủ tịch của chứng khoán MH, Lâm Thái Mặc, Lâm tổng. Thì ra ông ấy chính là Lâm tổng trong truyền thuyết. Giang Quân. Không phải cô rất thân với Lâm tổng sao? Tôi… Phạm tổng. Lâu lắm không gặp.
Chào mừng Lâm tổng tới chỉ bảo bộ phận ngân hàng đầu tư. Thật đúng là rồng đến nhà tôm. Sức khỏe của Lâm tổng đã khá hơn chút nào chưa? Cảm ơn Phạm tổng đã quan tâm. Sức khỏe của tôi tốt nhiều rồi. Trong thời gian tôi dưỡng bệnh
Mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty đều đè nặng lên một mình Phạm tổng. Thật ra tôi thật sự rất áy náy. Vì thế tôi nghĩ lúc này là đến lúc nên gánh vác lại gánh nặng này rồi. Cảm ơn sự tin tưởng của Lâm tổng. Chắc rằng lần này Lâm tổng về
Sẽ có thể lãnh đạo ngân hàng đầu tư đi lên một nấc thang mới. Nào, uống cốc cà phê cho tỉnh táo nào. Những năm này vất vả cho anh rồi. Cảm ơn. Lâm tổng. Dù sao anh cũng vừa mới hồi phục thật sự không phù hợp để làm việc quá sức
Để tránh làm ảnh hưởng tới sức khỏe được vất vả bồi bổ này. Các vị. Cho tôi xin vài phút của mọi người. Phạm tổng. Phạm tổng. Trước hết chúng ta hãy chào đón Lâm Thái Mặc, Lâm tổng quay lại. Hoan nghênh, hoan nghênh, hoan nghênh. Bây giờ chúng ta xin mời
Phó Chủ tịch chứng khoán MH Lâm Thái Mặc, Lâm tổng nói vài câu với mọi người. Chào đón, chào đón. Các đồng nghiệp của bộ phận ngân hàng đầu tư, chúc mọi người năm mới vui vẻ. Tôi là Lâm Thái Mặc.
Cảm ơn các bạn rất nhiều vì những nỗ lực của các bạn trong năm qua, vì vậy mới có được kết quả tốt như vậy. Tình hình kinh tế toàn cầu năm nay đang không ngừng khôi phục. Có thể nói ngân hàng đầu tư
Là đầu mối then chốt rất quan trọng trong kinh tế thị trường. Nó tham gia và tác động tới việc phân bổ hiệu quả các nguồn tài chính khác nhau. Hi vọng trong năm nay mọi người có thể không ngừng cố gắng, tạo ra được nhiều thành tích huy hoàng.
Cảm ơn Lâm tổng đã chỉ điểm. Tôi tin dưới sự lãnh đạo của Lâm tổng chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn. Cuối cùng tôi xin chúc các bạn công việc thuận lợi trong năm mới này. – Cảm ơn Phạm tổng! – Cảm ơn Phạm tổng! Cảm ơn! Cảm ơn! Cảm ơn!
Mời Lâm tổng. Mời. Xem ra, chỗ dựa của người nào đó đã quay lại rồi. Đúng vậy. Ông ấy chỉ chào hỏi với một mình cô ấy ở trước mặt mọi người. Thể diện lớn cỡ nào chứ. Lâm tổng. Lâm tổng. Lâm tổng.
Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu. Tôi là Mã Tu Nhiên, Phó giám đốc điều hành bộ phận ngân hàng đầu tư của chúng ta. Vừa rồi nghe những lời anh nói tôi cảm thấy rất nhiều điều bổ ích, nên đặc biệt tới để chào hỏi anh.
Mã tổng à? Tôi biết Mã tổng là một nhân tài hiếm có của công ty chúng ta. Anh biết tôi à? Tôi thấy cảm động quá. Tôi phải cảm ơn cà phê của anh. Tôi vẫn luôn thích cà phê của thương hiệu đó. Hạt cà phê của họ
– được chọn lựa kĩ càng. – Mã tổng. Tôi có thể tới văn phòng của cậu ngồi một lúc chứ? Vô cùng vinh hạnh. Mời, mời, mời. Được. Bên này, bên này. Cô ơi. Xin hỏi người này là cô đúng không? Anh là ai? Tôi là bạn của Tào Hằng.
Không biết cô có tiện nói cho tôi biết anh ta đang ở đâu không? Anh đừng hỏi tôi, tôi còn đang tìm anh ta đây. Anh ta nợ tiền rồi chạy mất, vứt bỏ một mình tôi ở đây. Anh nói xem anh ta có còn là đàn ông không hả?
Cô đừng hiểu lầm. Không phải tôi tới đòi nợ. Tôi tới để trả nợ. Trả nợ? Anh nợ anh ta tiền à? Bao nhiêu tiền? Đủ trả hết nợ cờ bạc của anh ta không? Chắc không có vấn đề gì lớn. Xin chào. Tôi muốn tìm một người. Xin lỗi anh.
Chỗ chúng tôi vẫn chưa mở cửa. Tôi muốn tìm ông chủ của các cậu. Ông chủ của chúng tôi? Anh Hoa vẫn chưa tới. Anh Hoa? Ông chủ của các cậu không phải họ Tào sao? Tào Hằng à? Chẳng lẽ anh cũng tới đòi nợ à?
Tôi tới để đưa tiền cho anh ta. Tôi quen anh ta vào khoảng 5 năm trước. Ban đầu nếu không phải anh ta có tiền, thì còn lâu tôi mới ở bên anh ta. Kết quả anh ta vừa nói muốn làm kinh doanh, thì đã vay khắp một lượt tiền của mọi người.
Tôi còn đổ rất nhiều tiền vào đó. Kết quả thì sao? Anh ta cầm tiền đi đánh bạc. Nếu không phải tôi có chìa khóa nhà anh ta, có thể lấy được chút tiền trả nợ cho anh ta, thì anh ta đã bị những người đòi nợ đánh chết từ lâu rồi.
Còn nữa anh ta cứ có một chút tiền là đi tới sòng bạc. Hôm nay tôi thấy trong nhà anh ta có một ít tiền không biết lại lừa từ đâu tới. Dù sao nếu không phải tôi lấy đi thì đoán rằng hôm nay anh ta lại đi.
Cô cũng đừng đổ hết lỗi cho anh ta. Có lúc là như thế. Cái thứ cờ bạc này, một khi dính vào thì sẽ rất khó thoát ra. Thế này đi số tiền tôi nợ anh ta phiền cô chuyển nó tới anh ấy giúp tôi. Thật ra tôi cũng rất tò mò.
Cô nói rốt cuộc anh ta đi đánh bạc ở đâu mà thua nhiều tiền như vậy? Cái này, tôi cũng không rõ lắm. Nhưng tôi nghe nói ở gần quán rượu mà anh ta mở lúc trước. Chắc là sòng bạc ngầm. Người bình thường không vào trong được.
Vậy anh ta thường ở đâu? Cái này tôi không thể nói với anh được rồi. Sòng bạc ở cái ngõ Ra ngoài quán Karaok rẽ phải 10m, bên đó có một cái cầu thang sắt. Từ cầu thang đi lên tầng 2 là sòng bạc. Anh cầm lấy cái này.
Đến lúc đó cho người canh cửa xem cứ nói là bạn của anh Hoa, họ sẽ không làm khó anh đâu. Cảm ơn nhé! Đỗ tổng. Sao chỗ nào cũng gặp anh thế? Đúng là quỷ ám không buông mà. Tôi đã nói tại sao khi tôi vừa ra ngoài
Mí mắt cứ nhảy liên tục. Tôi còn tưởng rằng nhìn thấy cái gì đó bẩn cơ thì ra là anh à, Viên tổng. Anh đến đây làm gì? Tìm Tào Hằng. Anh tìm anh ta làm gì? Giúp Giang Quân điều tra chân tướng về bố cô ấy, chắc anh cũng vậy.
Tôi thấy anh tới hủy hoại chứng cứ thì đúng hơn. Vừa rồi tôi nói rồi tôi tới để tìm chân tướng. Tìm đi. Chúng ta ai tìm của người đó. Chi bằng hợp tác một lần xem. Nếu hai chúng ta đều đang tìm Tào Hằng vậy thì hợp tác một lần đi.
Bây giờ tôi chỉ thiếu một bước nữa thôi. Chỉ là không biết vị trí sòng bạc ở đâu. Hợp tác? Đỗ tổng đùa tôi ư? Là năng lực của anh không đủ không tìm được vị trí vậy tôi sao phải hạ giá để hợp tác với anh?
Vì bây giờ tôi biết nhiều thông tin hơn anh. Sao anh lại nói thế? Dự án này tôi đã từng phụ trách khi còn ở GE. Tôi biết rất nhiều thông tin nội bộ. Huống hồ lần này tôi thật sự muốn giúp Giang Quân. Nói thì hay lắm.
Nhưng vì đâu mà tôi phải tin anh? Anh tin tôi hay không, không quan trọng. Nhưng tôi muốn nói cho anh biết nếu hôm nay chúng ta có thể canh ở sòng bạc thì nhất định sẽ bắt được anh ta. Dám cược không? Cược chứ.
Anh chắc chắn chỗ này là sòng bạc ngầm chứ? Không tin thì anh đừng đi theo tôi tới đây. Bạn của anh Hoa. Thư kí Đỗ. Đây chính là sòng bạc của anh Hoa mà cậu nói đó à? Nhỏ thế này tồi tàn thế này, cậu bảo tôi đánh thế nào đây?
Đúng vậy, Viên tổng. Dù sao bàn chuyện làm ăn xong thì chúng ta cũng về. Anh cứ coi như tới đây giải khuây đi. Cũng được. 1 triệu tiền mặt mà tôi bảo cậu cầm tới, cậu cầm tới chưa? Đã cử người đi lấy rồi ạ.
Tôi thấy anh bạn này cũng có trách nhiệm đó. Bồi dưỡng cho cậu ấy chút đi. Chia nhau nhé. Cảm ơn Viên tổng. Mời anh, mời anh. Đi thôi, thư ký Đỗ. Mời anh, mời anh. Tiền mặt 3 nghìn, ví 5 nghìn. Nhớ phải trả tôi đó. Thư ký Đỗ hẹp hòi thế.
Chỉ hẹp hòi với anh thôi. Muốn hợp tác thì phải thể hiện chút thành ý chứ. Chuyện gì thế? [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc] Chuyện gì thế? [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc] Phòng làm việc của Mã tổng [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc] [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc]
Sao lại biến thành phòng làm việc của Lâm tổng rồi? [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc] [Phó Chủ tịch Lâm Thái Mặc] Mọi người nghe nói chưa? Mã Tu Nhiên bị điều về trụ sở chính rồi. Nghe nói, phải rèn luyện 3 năm.
Anh ấy tới trụ sở chính làm giám đốc của bộ phận hành chính. Bộ phận hành chính? Đúng vậy. Bộ phận hành chính không phải quản lý các thư ký của lãnh đạo cấp cao và hậu cần của công ty sao? Rõ ràng đây là thăng chức giảm quyền mà.
[Căn cứ theo nhu cầu phát triển kinh doanh và chiến lược của công ty] [Hội đồng quản trị đã bàn bạc và quyết định kể từ ngày hôm nay] [1: Phó chủ tịch chứng khoán MH Lâm Thái Mặc sẽ kiêm nhiệm chức Tổng giám đốc bộ phận ngân hàng đầu tư]
Sắp có thay đổi lớn rồi. [1: Phó chủ tịch chứng khoán MH Lâm Thái Mặc sẽ kiêm nhiệm chức Tổng giám đốc bộ phận ngân hàng đầu tư] [1: Phó chủ tịch chứng khoán MH Lâm Thái Mặc sẽ kiêm nhiệm chức Tổng giám đốc bộ phận ngân hàng đầu tư]
[ 2: Mã Tu Nhiên – nguyên là nhân viên của bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] Lâm tổng vừa tới [ 2: Mã Tu Nhiên – nguyên là nhân viên của bộ phận ngân hàng đầu tư chứng khoán MH] Lâm tổng vừa tới
[sẽ được điều chuyển đảm nhận chức vụ giám đốc bộ phận hành chính trụ sở chính] Lâm tổng vừa tới [sẽ được điều chuyển đảm nhận chức vụ giám đốc bộ phận hành chính trụ sở chính]
Xem ra Phạm tổng bị mất quyền rồi. [sẽ được điều chuyển đảm nhận chức vụ giám đốc bộ phận hành chính trụ sở chính] xem ra Phạm tổng bị mất quyền rồi. Quả nhiên là gió thổi báo giông tố sắp đến. Tôi nói mọi người hay
Sở dĩ Lâm tổng bắt đầu ra tay với Mã tổng, chắc là vì cố ý cảnh báo Phạm tổng đây mà. Đúng vậy. Nhưng mà sự xuất hiện của Lâm tổng có một số người chắc sẽ vui lắm. Mau lên, mau lên, đi thôi. Mã tổng. Anh đây là…
Bỏ ngay thái độ thương xót của cô đi. Tôi chỉ là cho Lâm tổng mượn phòng làm việc của tôi thôi. Tôi bị điều về trụ sở chính rồi. Vừa hay có thể giảm bớt áp lực công việc bên này cho bản thân một kỳ nghỉ. Là thế à?
Vậy chúc mừng Mã tổng. Giang Quân, Lâm tổng tìm cô. Được. Tốt nhất cô nên biết cái gì nên nói cái gì không. Tôi sẽ còn quay lại đó. Vậy tôi sẽ chúc mừng Mã tổng trước, chúc anh sẽ được thăng tiến một mạch ở trụ sở chính,
Sớm quay lại hô mưa gọi gió. Tôi đi trước đây. [Phó chủ tịch Lâm Thái Mặc] Mời vào. Lâm tổng, ông tìm tôi. Giang Quân. Nào. Nào, nào, nào, mời ngồi. Cô thấy phòng làm việc mới của tôi thế nào? Tuy nó có hơi nhỏ chút nhưng phong thủy của nó tốt nhất
Ở bộ phận ngân hàng đầu tư MH. Cô thấy tôi bài trí thế nào? Rất tốt ạ. Đúng rồi. Cô mới tới bộ phận ngân hàng đầu tư, cô đã quen chưa? Mối quan hệ với đồng nghiệp vẫn tốt chứ? Rất tốt ạ. Mọi người đều rất tốt với tôi.
Tôi cũng nghe nói thành tích của cô rất xuất sắc. Hơn nữa còn đủ tư cách chuyển chính thức sớm. Rất tốt. Không làm tôi thất vọng. Đó là vì tôi sợ làm ông thất vọng vì thế tôi mới thôi thúc bản mình phải cố gắng hơn. Nếu bố cô
Biết được bây giờ cô có thành tích xuất sắc như vậy chắc sẽ rất tự hào. Ông quen với bố tôi? Bố cô là người sáng lập ra Hương Vị Giang Nam, Giang Diệu Minh đúng không? Đúng. Chúng tôi cũng coi như người quen cũ. Bố cô là một người lạc quan
Mỗi lần chúng tôi nói chuyện đều rất vui vẻ. Chỉ có điều ông ấy ra đi đột ngột quá. Vậy ạ. Không ngờ ông và bố tôi còn có quen biết. Nhưng lúc đó tôi đang học đại học cũng không kịp tới gặp mặt ông ấy lần cuối.
Năm đó ông ấy cũng là khách hàng của MH. Vì thương hiệu bún Dây Tơ Hồng mà chúng tôi đã bỏ biết bao tâm huyết. Tôi biết bố tôi khởi nghiệp rất khó khăn ông ấy và mẹ tôi đều là những người tốt khoe xấu che lại. Vì thế đến cuối cùng
Tôi cũng không giúp được gì cho họ. Lâm tổng. Vậy năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì ông nói với tôi được không? Năm đó công ty của bố cô không đủ tiền vốn. Tôi cũng đã rất cố gắng giúp ông ấy giải quyết các vấn đề.
Cuối cùng chúng tôi tìm được tập đoàn C. Thật ra điều kiện họ đưa ra rất hào phóng sau khi chúng tôi suy xét cẩn thận cuối cùng đã ký bản hợp đồng chuyển nhượng đó. Sau khi ký hợp đồng xong, không bao lâu tôi nghe tin bố cô
Đột nhiên phát bệnh tim qua đời. Có lẽ tâm huyết cả đời chắp tay nhường cho kẻ khác tất cả đều rất khó chấp nhận. Nếu như tôi sớm biết sẽ xảy ra chuyện như vậy thì tôi sẽ không… Lâm tổng. Chuyện không liên quan đến ông. Ông cũng chỉ hoàn thành một
Vụ mua bán đúng quy trình mà thôi. Giang Quân à. Nếu sau này trong công việc cô có bất cứ vấn đề gì thì cô đều có thể tới tìm tôi. Thật ra với tình bạn của tôi với bố cô cô gọi tôi một tiếng chú cũng không có gì quá cả.
Ông đã đặc biệt phê chuẩn cho tôi vào MH tôi thật sự đã rất cảm ơn rồi. Không có yêu cầu gì khác. Được. Tóm lại, có vấn đề gì thì có thể tìm tôi. Cô đi làm việc đi. Vậy tôi ra ngoài đây, Lâm tổng. Anh Hoa. Tôi tới rồi. Đuổi theo.
Đuổi theo. Đại ca. Tôi sai rồi. Chạy đi. Đây… Mau chạy đi. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương