NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 22 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 22 Mọi người nghe tin gì chưa? Lần này Kiều tổng gặp chuyện lớn rồi. Sao thế? Hai hôm trước không biết cô ấy làm sao mà điền sai số liệu trong kế hoạch cấp vốn của Tập đoàn Viễn Dương, còn gửi thẳng cho khách hàng.
Kết quả là gây ra tổn thất cho bên khách hàng. Hiện giờ bị truy cứu trách nhiệm rồi. Tôi nói mọi người nghe, công ty Viễn Dương luôn là khách hàng lớn mà công ty mình vẫn luôn coi trọng. Lỗi sai nghiêm trọng như vậy,
Cô ấy còn có thể tiếp tục ở lại công ty không? Sợ là còn khó ở lại ngành ngân hàng đầu tư ấy chứ. Phải đó. Vốn dĩ cấp trên đã đưa quyết định xuống rồi. Lần này cô ấy bị đuổi việc là chuyện chắc như đinh đóng cột. Kết quả là
Viên tổng đứng ra giữ cô ấy ở lại, còn đồng ý với Tập đoàn Viễn Dương là trong 24 tiếng gửi cho họ một bản kế hoạch cấp vốn hoàn toàn mới. Không phải chứ, cô có nghe nhầm không? 24 tiếng? Phải. Bản kế hoạch mới? Phải đó.
Vậy Viên tổng của chúng ta lại phải cố hết sức ra rồi. Hơn nữa nếu lần này mà làm không được, Viên tổng của chúng ta cũng khăn gói đi cùng với Kiều tổng luôn. Sir Edward Coke từng nói, “Cẩn trọng trước còn hơn bù đắp sau”.
Đây cũng là trách nhiệm họ nên gánh chịu vì lỗi sai của bản thân. – Edward còn nói… – Viên tổng tới rồi. Edward thật… Anh vẫn ổn chứ? Chào buổi sáng Tiểu Xuyên. Chào buổi sáng. Tiểu Xuyên, bánh này anh chuẩn bị cho tôi sao?
Sáng tôi đi ngang qua cửa hàng bánh kem, mua cho cô đấy. Cảm ơn Tiểu Xuyên. Bánh kem này nhìn đã thấy ngon rồi. Cửa hàng bánh kem này tuyệt lắm, mua 1 tặng 1, tiết kiệm vô cùng. Chẳng trách tôi thấy cái bánh kem này không ngon gì cả. Tiểu Xuyên.
Thầy Đỗ. Thầy Đỗ, anh tới rồi à? Vấn đề về vốn mà ban nãy cậu nói là tình hình thế nào? Thầy Đỗ, chúng ta qua bên này nói chuyện đi. Được. Thầy Đỗ, hiện giờ chúng ta gặp một chút vấn đề về vốn. Nên làm thế nào đây?
Có vấn đề về vốn à? Thầy Đỗ, mời anh uống nước. – Tiểu Xuyên. – Cảm ơn cô. Chắc hiện giờ cậu đã hiểu tại sao lại xuất hiện hai loại tỉ lệ sử dụng vốn rồi chứ? Tôi hiểu đại khái rồi. Vậy là có vấn đề về vốn sao? Không phải.
Tỉ lệ sử dụng vốn là chỉ tỉ lệ vốn khởi nghiệp mà một công ty khởi nghiệp sử dụng trước khi tạo ra lợi nhuận. Mỗi một công ty khởi nghiệp đều có số liệu như vậy. Tiểu Xuyên chỉ sai trong việc phân loại số vốn thôi.
Tôi tới giải thích cho cậu ấy một chút. Không có vấn đề gì thì tốt quá. Không có vấn đề thì tốt. Phải rồi, thầy Đỗ. Tối nay anh có rảnh không? Hay là chúng ta cùng ăn cơm đi. Được. Vượng Tài. Mày đợi tao hả? Sao mày ngoan thế nhỉ? Vượng Tài.
Vượng Tài. Hôm nay bố của mày bận lắm, nên chúng ta phải thông cảm cho anh ấy, không được làm phiền anh ấy, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh ấy về. Có đúng không? Chưa biết chừng chúng ta dọn dẹp nhà xong anh ấy sẽ về. Đúng không nào? Ngồi ngoan nhé.
Vượng Tài, mày xem, bố của mày xuất sắc như thế, chúng ta không thể cản bước tiến của anh ấy, đúng không? Hôm nay tao nhất định phải tìm ra khách hàng đáng để hợp tác nhất đó. Đập tay nào. Đập tay. Đập tay. Đập tay. Đập tay. Đập tay. Đập tay.
Đập tay. Thơm thơm. Tao biết rồi, tao biết rồi. Đừng đợi anh nữa nha. Ngủ sớm để còn xinh đẹp. Yêu em. Ngủ ngon nhé. Vượng Tài, mày nhìn bố của mày đi, đêm còn không chịu về nhà, còn ở riêng với người đẹp nữa chứ. Cơ mà tao chẳng ghen tẹo nào.
Người bạn gái như tao có phải đã cứu được cả dải Ngân Hà không? Có phải tao rất giỏi không? Phải. Cho anh. Cảm ơn. Cho dù vụ này có thành hay không, tôi cũng cảm ơn anh đã giúp tôi. Dù anh không giúp tôi thì cũng là chuyện thường tình.
Thực ra lí do tôi giúp Kiều tổng rất đơn giản. Thứ nhất, cấp dưới của tôi phạm lỗi là do tôi giám sát, quản lý kém. Về công, tôi cũng không thoát được trách nhiệm. Thứ hai, tôi biết rất rõ năng lực của Kiều tổng. Lần này cô để xảy ra sai sót
Chắc chắn là có nguyên do. Về tư… Về tư, chúng ta đã hợp tác làm việc với nhau lâu như vậy, sớm đã có được sự ăn ý cần có, tôi luôn coi cô là bạn chiến đấu kề vai sát cánh của tôi. Cô cũng giống như Tô Sướng,
Là hai cánh tay đắc lực nhất của tôi trong công việc. Cảm ơn Viên tổng có thể thẳng thắn giãi bày với tôi những điều này. Anh cũng nhìn những tấm ảnh này đi. Viên tổng, anh không cần căng thẳng. Tôi chỉ đứng ở vị trí bạn chiến đấu mà nhắc nhở anh.
Yêu đương cũng phải chú ý sự ảnh hưởng. Dù sao thì nếu những bức ảnh này bị người có rắp tâm chụp được, thì việc đó không chỉ ảnh hưởng đến công việc của hai người thôi đâu. Đương nhiên tôi sẽ xóa hết những bức ảnh này. Như vậy
Hai chúng ta không ai nợ ai. Sau này nếu như xảy ra chuyện gì thì không liên quan đến tôi nữa. [Người nhận: Phòng quản lý MH, phòng nhân sự MH] [Email này không có tiêu đề, bạn có chắc chắn muốn gửi không?] [Hủy bỏ] Cảm ơn Kiều tổng đã nhắc nhở.
Có điều tôi cũng đã nói rồi. Tôi đã tự mình đưa ra lựa chọn thì tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Anh khách sáo rồi, bạn chiến đấu. Giang Quân, chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Hướng Đỉnh, anh ăn sáng chưa? Tôi chưa ăn, sao thế?
Đúng lúc tôi mua dư một suất, cho anh này. Cảm ơn nhé. A lô, chào anh. A lô, chào cô. Xin hỏi cô có phải là Giang Quân của MH không? Tôi là thư ký hội đồng quản trị của Công ty công nghệ Tân Thạc. Tôi họ Hạ. Công ty chúng tôi
Hiện tại định phát hành IPO, liệu chúng tôi có thể thiết lập quan hệ bước đầu với công ty các cô không? Được ạ. Vậy hôm nay cô có rảnh không? Chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện trước không? Hôm nay có lẽ là được.
Vậy anh gửi địa chỉ cho tôi nhé. Được. Được. Hướng Đỉnh, khách hàng hẹn tôi ra ngoài. Tôi thấy Viên tổng bọn họ đang bận, tôi không tiện vào báo. Nếu lát nữa anh ấy có hỏi, anh giúp tôi báo lại một tiếng nhé. Cảm ơn anh. Vậy tôi đi đây. Tạm biệt.
Cô Giang. Hân hạnh. Tôi xin lỗi đã để anh đợi lâu. Không sao, tôi cũng vừa ngồi xuống thôi. Mời cô ngồi bên này. Đây là danh thiếp của tôi. Cảm ơn. Tôi đã gọi cafe cho cô rồi. Chúng ta vừa uống vừa nói chuyện nhé. Cảm ơn anh. Không có gì.
Đây là bản kế hoạch mới của chúng tôi. Cảm ơn. Phạm tổng à, MH quả thực rất chuyên nghiệp. Trong thời gian một ngày mà có thể đưa ra kế hoạch cấp vốn mới, đồng thời hoàn thiện hơn nhiều. Thậm chí tôi còn nghi ngờ bản kế hoạch trước đây
Có phải các anh cố ý lấy ra để dọa cho chúng tôi sợ không? Có điều như này chúng tôi có thể báo cáo lại với hội đồng quản trị rồi. Nhưng mà lần này quả thực là sơ suất của chúng tôi dẫn đến phát sinh vấn đề.
Vậy nên giải quyết vấn đề cũng nằm trong phạm vi trách nhiệm của chúng tôi. Phải đặc biệt cảm ơn Tập đoàn Viễn Dương đã đặt lòng tin vào chúng tôi thêm một lần nữa. Đồng thời, Viên tổng của chúng tôi đồng ý làm cố vấn kỹ thuật một năm miễn phí
Cho Tập đoàn Viễn Dương. Viên tổng, 1 năm đấy nhé. Được, Lưu tổng. Tới văn phòng của tôi uống tách trà đi. Được. Mời các anh. Được. Cảm ơn anh. Với tôi mà còn khách sáo vậy à? Anh có rảnh không? Chúng ta nói chuyện một chút. Được. Đi thôi.
A lô, anh là ai thế? Anh có ý gì hả? Anh không cần căng thẳng. Tôi chỉ làm một phép thử thay một người. Cô ấy rất an toàn. Hiện giờ cô ấy chỉ ngủ yên giấc thôi. Cô ấy đang ở đâu? Tôi gửi địa chỉ cho anh. Thưa anh, chào anh.
Ở đây không cho phép đỗ xe ạ. Anh à. Anh à. Anh à. Anh à. Giang Quân. Giang Quân. Anh à. Anh à. Chào anh, anh giúp tôi mở cửa phòng này đi. Xin lỗi anh, phiền anh xuất trình chứng minh thư. Chúng tôi cần xác minh thông tin khách đặt phòng.
Thế này đi. Anh gọi điện cho La tổng của các anh, nói với anh ấy tôi là Đỗ Lỗi. Sau này tôi sẽ nhận lỗi với anh ấy sau. Giang Quân. Giang Quân. Hướng Đỉnh. Viên tổng. Giang Quân đâu rồi? Giang Quân vừa mới ra ngoài ạ.
Cô ấy nói cô ấy ra ngoài gặp khách hàng. Gặp khách hàng? Chào quý khách. Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không nghe máy. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Có lẽ cô ấy đã uống một ít thuốc ngủ. Đồng thời lượng đường trong máu hơi thấp.
Nhưng trước mắt không có gì nghiêm trọng. Có lẽ một lát nữa cô ấy sẽ tỉnh lại thôi. Vâng. Bác sĩ vất vả rồi. Giang Quân ở phòng bệnh này đúng không? Thầy Đỗ. Tôi… Quân Quân của chúng ta cô ấy làm sao thế?
Có lẽ cô ấy bị hạ đường huyết, đột nhiên ngất xỉu. Đúng lúc tôi ở gần đó, nên tôi đưa cô ấy tới bệnh viện. Vậy bác sĩ nói hiện giờ cô ấy thế nào rồi? Bác sĩ nói không có gì nghiêm trọng. Một lát nữa có lẽ cô ấy sẽ tỉnh thôi.
Hai người tới thì tôi yên tâm rồi. Vậy tôi giao cô ấy cho hai người nhé. Tôi còn có việc bận, tôi đi trước đây. Được. Nếu anh bận thì cứ về trước đi. Hai người chúng tôi ở lại đây là đủ rồi.
Nhớ bảo cô ấy sau khi tỉnh thì uống nhiều nước một chút. Chuyện gì vậy? [Lý Tiểu Xuyên] Giang Quân gặp chuyện rồi, anh mau tới bệnh viện đi. [Lý Tiểu Xuyên] Giang Quân gặp chuyện rồi, anh mau tới bệnh viện đi. A lô, giờ chị có bận không?
Chúng ta gặp mặt nói chuyện một lát đi. Thật sự mừng thay cho Quân Quân nhà chúng ta, vầng sáng của nữ chính tỏa ra thật mạnh mẽ, bên cạnh có hai người đàn ông hết lòng chăm sóc, bảo vệ cậu ấy. Nếu tôi cũng có thể gặp được
Một người si tình như thế thì tốt rồi. Tôi đồng ý. Tuy thầy Đỗ thực sự là người rất tốt, nhưng tôi vẫn ủng hộ anh của tôi. Dù sao họ cũng là cặp đôi duy nhất có độ xứng đôi 100% trong West World. Vậy tôi hỏi anh,
Đối tượng xứng đôi 100% này hiện giờ đang ở đâu? Tôi mạnh dạn dự đoán nhé. Giờ tôi đếm từ 5 đến 1, đối tượng xứng đôi 100% này sẽ xuất hiện tại đây. Cô có tin không? Tôi còn lâu mới tin. Vậy cùng thử xem nhé. 5 4 3 2 1
Giang Quân. Giang Quân. Cô ấy thế nào? Cô ấy không sao đâu anh. Bác sĩ nói cô ấy hạ đường huyết. Ban nãy đúng lúc thầy Đỗ ở gần đó nên đưa cô ấy tới bệnh viện. Đỗ Lỗi? Quân Quân, cậu tỉnh rồi à? Giang Quân. Em thấy thế nào?
Em vẫn ổn chứ? Sao em lại ở đây thế? Bác sĩ nói cậu hạ đường huyết nên ngất xỉu. Không phải chứ, cô ấy đang yên đang lành sao lại hạ đường huyết chứ? Chiều nay em đi gặp ai thế? Anh còn mặt mũi hỏi cô ấy? Tôi còn chưa hỏi anh đấy.
Tôi yên tâm giao Quân Quân cho anh. Kết quả thì sao? Mới cách một hôm anh đã để cô ấy nhập viện rồi. Vậy mà được à? Được rồi, được rồi. Tôi còn chưa nói xong cơ mà. Anh làm bạn trai kiểu gì thế? Lê Lê, mình không sao, thật đấy.
Không phải lỗi của anh ấy. Anh xin lỗi. Là anh không chăm sóc tốt cho em. Em thật sự không sao. Anh không cần tự trách mình. Không phải em vẫn khỏe mạnh đây sao? Về thôi. Còn diễn mỹ nam kế cho tôi xem nữa. Thật…Thật là. Anh xin lỗi. Cô nhìn đi.
Quả nhiên là người xứng đôi 100%. Hai người thực sự yêu nhau sẽ dùng cái ôm hoặc là… Hoặc là nụ hôn, những cách kiểu như vậy để tăng Serotonin của nhau, giúp hai bên cảm nhận được sự an ủi hoặc là làm giảm cảm giác áp lực. Tiểu Xuyên,
Vậy ngày trước lúc anh yêu người ta đã từng hôn người ta chưa? Tôi… Hình như tôi vẫn đang chạy code. Tôi đi chạy code trước đây. Báo cáo xét nghiệm chính là như vậy. Thuốc ngủ? Phải. Bệnh nhân hạ đường huyết không nghiêm trọng, vốn dĩ không đến mức ngất xỉu.
Ban nãy lúc tôi xét nghiệm máu cho cô ấy, trong cơ thể quả thực vẫn còn một lượng không ít thành phần của thuốc ngủ. Vâng, bác sĩ. Tôi biết rồi. Cảm ơn ông. Cô ấy không sao đâu anh. Bác sĩ nói cô ấy hạ đường huyết.
Ban nãy đúng lúc thầy Đỗ ở gần đó nên đưa cô ấy tới bệnh viện. Tại sao chị lại làm như vậy? Chị đã làm gì? Tại sao lại làm hại cô ấy? Hại cô ấy? Đỗ, có phải em rất tức giận không?
Chị rất muốn xem dáng vẻ tức giận của em đấy. Chị thật sự không có chút giới hạn nào, phải không? Em nhắc đến giới hạn với chị à? Lúc em bày mưu tính kế giúp Vạn Sơn, lợi dụng cô ấy, em có giới hạn không?
Năm đó lúc em thôn tính Hương Vị Giang Nam, dồn bố cô ấy vào chỗ chết, em có giới hạn không? Ai cũng có thể nhắc giới hạn với chị, chỉ riêng em là không thể. Phải rồi. Người cho em hy vọng đó chính là con gái của Giang tổng
5 năm trước bị em dồn vào chỗ chết. Hai người có duyên thật đấy. Nếu cô ấy biết là em gián tiếp hại chết bố của cô ấy, liệu cô ấy có còn cho em hy vọng không? [5 năm trước] Em thấy sự cố an toàn thực phẩm [5 năm trước]
[5 năm trước] của Hương Vị Giang Nam lần này hơi kỳ lạ. [5 năm trước] của Hương Vị Giang Nam lần này hơi kỳ lạ. Bún “Dây Tơ Hồng” mà họ quản lý là thương hiệu bún có thị phần cao nhất cả nước, trước giờ chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.
Nhưng mà lại xảy ra chuyện đúng vào thời điểm họ không đồng ý việc mua lại, dẫn đến khủng hoảng tài chính lớn như vậy. Chị nói xem… Làm trong ngành thực phẩm gặp vấn đề về chất lượng sản phẩm không phải là chuyện rất bình thường sao? Em nhớ kỹ.
Từ trước tới nay thị trường vốn luôn ưu tiên vấn đề lợi ích. Ngân hàng đầu tư lại không phải đơn vị từ thiện. Giúp Tập đoàn C hoàn thành thương vụ mua lại mới là trách nhiệm của em. Sau khi em hoàn thành nhiệm vụ này,
Chị có thể tiến cử em thăng chức làm phó giám đốc rồi. Đây mới chuyện quan trọng nhất. Hợp đồng đó tôi đã xem rồi, không có vấn đề gì. Ông ký đi. [Đỗ Lỗi – Tào Hằng] Các anh phải đảm bảo [Đỗ Lỗi – Tào Hằng] [Đỗ Lỗi – Tào Hằng]
Không sa thải bất cứ ai trong số 112 nhân viên công ty. Tôi có thể chuyển nhãn hiệu sang cho các anh, nhưng tôi sẽ không cho các anh công thức bí mật. Yên tâm đi, Giang tổng. Yêu cầu của ông được viết rất rõ trong hợp đồng.
Sẽ không có vấn đề gì đâu. [Bên A: Công ty TNHH Thực phẩm Hương Vị Giang Nam Người đại diện pháp luật: Giang Diệu Minh] Xem ra năm đó em không hề đoán sai chút nào. Nhưng em thật sự không ngờ chị lại là người lên kế hoạch đằng sau chuyện này.
Em nói như vậy là muốn chứng minh điều gì? Năm đó không phải em cũng chọn tương lai của em sao? Chúng ta giống nhau cả thôi, đều là những người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Cho dù em chán ghét, muốn từ bỏ cái tên này đến đâu,
Thì em vẫn là Đỗ Lỗi. Hy vọng cô gái bị em làm tổn thương đó sau khi biết chuyện, vẫn sẽ tha thứ cho em. Nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của chị, em mới biết hồi đó em đáng ghét đến thế nào. [Muay Thái] Viên tổng, sao anh lại có hứng thú
Tới tìm một người nhàn rỗi như tôi thế? Giang Quân ngất xỉu, anh lại trùng hợp ở gần đó cứu cô ấy. Lẽ nào anh không định giải thích sao? Có gì đáng để giải thích chứ? Trùng hợp thôi mà. Anh nghĩ tôi tin lời anh nói không? Đỗ Lỗi,
Rốt cuộc anh định làm gì? Thực ra, nói thật lòng, anh nghĩ thế nào chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng có một điều tôi có thể đảm bảo với anh. Tôi không hại cô ấy, cũng sẽ không bao giờ hại cô ấy. Anh có ý gì hả? Vì tôi thích cô ấy.
Đương nhiên tôi cũng biết anh cũng thích cô ấy. Vậy nên tôi không ngại cạnh tranh công bằng với anh. Dù sao tôi cũng đã từng nói có những việc tôi có thể nhường, nhưng có những việc tôi sẽ không nhường. Anh nghĩ tôi cần anh nhường chắc? Xin lỗi nhé.
Tôi quên nói với anh. Tôi và Giang Quân đã chính thức đến với nhau rồi. Sau này nếu có ai muốn bắt nạt cô ấy, chỉ mình tôi được phép bảo vệ cô ấy, không cần anh phải lo. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com]
Chuyện tôi bảo cậu điều tra thế nào rồi? Bạn của tôi tìm được gã họ Hạ làm bên tài chính đó rồi. Anh ta nói lúc đó việc bỏ thuốc ngủ cô Giang chỉ là nhất thời nảy sinh ý định, nhưng tới cuối cùng anh ta không làm gì cả,
Đã sợ chạy mất dép rồi. Nhất thời nảy sinh ý định? Sao có thể là nhất thời nảy sinh ý định được? Người nhất thời nảy sinh ý định liệu có mang theo thuốc ngủ bên mình không? Chắc chắn có kẻ đứng đằng sau giật dây. Nếu có người giật dây
Thì người cầm tiền, làm việc giúp người khác chắc chắn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị giam giữ rồi. Tôi thấy chuyện này hơi khó xử lý đây. Nhưng anh cứ tin vào mức độ quan hệ rộng của tôi. Tôi nhất định sẽ khiến anh ta khai thật.
Giải quyết dứt khoát việc này đi. [Gửi cho Viên Soái] Em muốn ăn cam, đúng lúc em đang khát. Anh chuẩn bị riêng cho em đấy. Sao em lại không đi tất rồi? Em xem chân em lạnh chưa này. Suốt ngày quên đi tất. Bị cóng chân thì làm thế nào?
Cũng đâu phải trong nhà không có máy sưởi. Em cũng không yếu ớt đến thế. Em không yếu ớt? Em không yếu ớt mà lại ngất xỉu? Em không ăn cơm đúng giờ còn thường xuyên thức đêm. Em nhìn em xem. Tắm xong đến tóc cũng không sấy cho khô.
Bị cảm lạnh thì làm thế nào? Từ giờ trở đi, em phải ăn cơm đầy đủ, đúng giờ cho anh. Nghe rõ chưa? Chó chê mèo lắm lông. Ai để bản thân bị ốm rồi vào viện trước chứ? Được. Vậy hai chúng ta giao kèo đi. Bắt đầu từ ngày mai,
Hai chúng ta cùng ăn uống có nề nếp, anh phụ trách nấu, em phụ trách ăn. Có được chọn món không? Nằm mơ đi. Anh nấu món gì em ăn món đó. Mẹ. Quân Quân. Quân Quân, sao màn hình lại đen thế? Anh… Mẹ, là chó đó.
Dạo này con nuôi một con chó tên là Viên Vượng Tài. Nó vừa sủa một tiếng. Sao giờ chó lại nói được cả tiếng người thế con? Đâu có đâu. Mẹ, mẹ nghe nhầm rồi. Mẹ, mẹ tìm con có chuyện gì thế ạ?
Mẹ hỏi con, con đã mua vé tàu về ăn Tết chưa? Cái đó… Đợi…Đợi công ty con ra thông báo nghỉ Tết rồi con sẽ mua ngay. Vậy con mua nhanh lên đi, đừng để tới lúc đó không mua được vé. Quân Quân, mẹ nói con nghe,
Mẹ chuẩn bị cho con nhiều món ngon cực, có món bún mà con thích nhất đó nha. Vâng. Mẹ, mẹ vẫn… Con ở đâu thế, Quân Quân? Chó đi ngoài. Ở một mình thì đừng nuôi chó nữa, Quân Quân. Vâng mẹ ơi.
Con thấy mẹ cũng buồn ngủ rồi, mẹ nghỉ ngơi sớm đi nha. Lần sau con gọi cho mẹ, Tết gặp lại. Con yêu mẹ, mẹ ơi. Con chào mẹ. Vui không hả? Vui không hả? Anh còn… Anh sai rồi. Anh sai rồi. Sai rồi, sai rồi. – Biết sai chưa? – Sai.
Biết sai chưa? Anh sai rồi, sai rồi, sai rồi. Sao em không cho anh nói chuyện với cô? Chúng ta mới đến với nhau chưa được bao lâu, em còn chưa nói với mẹ em. Anh cũng không phải không hiểu tính mẹ em. Nếu mẹ em nhìn thấy giữa đêm
Em ở cùng với một người đàn ông, mẹ em sợ khóc tại chỗ mất. Phải. Cô cũng giống như em, trên mặt có gắn vòi nước, nói khóc là khóc liền. Anh gắn vòi nước thì có. Vượng Tài, cắn hắn. Nói như vậy thì em sẽ về nhà đón Tết rồi.
Không phải rất bình thường sao? Em biết bố mẹ anh đều ở nước ngoài đấy. Em biết. Vậy nếu em về nhà đón Tết, không phải chỉ còn một mình anh ở Thượng Hải sao? Sao? Giờ anh đã muốn cùng em về nhà ra mắt mẹ vợ rồi à? Tại sao không được?
Anh nằm mơ đi. Lâu lắm anh không gặp cô rồi. Từ sau khi anh ra nước ngoài, anh không gặp lại cô chú thêm lần nào nữa. Anh rất nhớ món bún chú làm. Hương vị đó hiện giờ nhớ lại là muốn ăn liền. Em sao thế?
Có lẽ anh không gặp được bố em rồi. 5 năm trước, bố em qua đời rồi. Xảy ra chuyện gì thế? Bệnh tim bộc phát. Sau khi nhà anh chuyển ra nước ngoài, bố em và một vài người anh em đồng sáng lập một thương hiệu bún gọi là “Dây Tơ Hồng”.
Dây Tơ Hồng? Anh nhớ Dây Tơ Hồng là sản phẩm chính của Tập đoàn C. Vậy là trước đây chú là người kinh doanh thương hiệu bún này? Đúng vậy. Bố em từng bước từng bước gây dựng thương hiệu, từ cửa hàng truyền thống đến cửa hàng online, càng làm càng thành công.
Khối lượng sản xuất cũng càng ngày càng lớn. Nhưng bản thân bố em không giỏi kinh doanh, vậy nên sau đó đã nhờ MH tìm nguồn vốn. Mẹ em nói là MH giật dây khiến “Dây Tơ Hồng” bị Tập đoàn C thu mua. Nhưng sau đó
Bọn họ muốn đem tâm huyết của bố em biến thành bún tự sôi giá rẻ. Cho dù là hương vị hay nguyên liệu đều giảm đi rất nhiều. Bố em tức đến mức sinh bệnh rồi qua đời rồi. Vậy là em vì chú mới quyết tâm vào MH à? Đúng vậy.
Giảng viên của em nói với em, “Cá lớn nuốt cá bé” là hình ảnh chân thực nhất của thế giới tư bản này. Vì vậy em quyết định vào MH bằng được để xem thử giới tài chính này có phải thật sự chỉ có “cá lớn nuốt cá bé” không.
Đứng trước lợi ích, lòng tốt và lương tâm có phải chỉ có thể xếp cuối không. Vậy nửa năm nay em cảm thấy thế nào? Người khác em không đánh giá. Nhưng ít nhất em vẫn nhìn thấy hy vọng trên người anh. Cho dù là đối với Đặng Khoa, đối với Vạn Sơn
Hay là Chu Hựu Nhất, anh đều không đặt lợi ích lên trên đầu. Vậy thì em sai rồi. Anh cũng là người tiếp xúc với tư bản. Chỉ có điều có những người thiển cận, chỉ biết nhìn vào lợi ích trước mắt. Vì vậy kiếm được nhanh mà ngỏm cũng nhanh.
Anh thì khác. Anh biết nhìn xa, càng coi trọng lợi ích lâu dài. Chỉ có tôn trọng tư bản, tử tế với tư bản mới có thể thu lợi từ tư bản. Cô bé, em còn phải học thêm nhiều lắm. Viên đại hiệp, xin tiếp thu. Nói như vậy thì
Anh có thể cùng em về nhà ăn Tết không? Được thì được. Nhưng anh buộc phải qua được thử thách của mẹ em mới được công khai quan hệ của hai chúng ta. Chuyện đó không thành vấn đề. Hồi anh còn nhỏ cô đã thích anh như vậy, hiện giờ
Cũng nhất định sẽ thích anh. Chuyện đó chưa chắc đâu. Có chuyện mà em chưa nói với anh. Người năm đó trộm bản diễn thuyết của em vẫn luôn là kẻ thù số một trong lòng mẹ em. Giờ em vẫn đang che giấu giúp anh đấy.
Nếu mẹ em mà biết được, anh chết chắc luôn. Sao không qua được cái hố này vậy? Bản diễn thuyết. Đáng đời. Ai bảo anh trộm bản diễn thuyết của em. – Còn chọc nữa hả? – Anh làm cái gì đấy? Anh làm cái gì đấy?
– Em còn chọc. – Làm cái gì đấy. Buồn. Anh ăn tôm hùm đất không? Có. Anh ăn đậu phộng không? Có. Ốc thì sao? Cô gọi món gì tôi cũng ăn. OK sếp. Vậy tôi toàn quyền quyết định nhé. Vậy ông chủ,
Mấy món ban nãy tôi nói cho tôi mỗi món một suất, rồi thêm cả món này, món này cũng đều một suất. Được ạ. Cảm ơn. Từ Lê à, tôi đang nghĩ phải giúp West World thiết kế một hoạt động làm tăng thêm độ xứng đôi. Hoạt động gì?
Cô cùng một người khác có thể cùng nhau trồng một cái cây. Khi cô phát hiện mỗi ngày cô thích người kia hơn một chút, cô có thể giúp người kia tưới nước một lần. Hai người chỉ cần tưới trên mười lần, cái cây này sẽ lớn lên,
Làm tăng thêm độ xứng đôi của họ. Cô thấy thế nào? Lại còn có thể tăng độ xứng đôi như vậy. Vậy tôi thì sao? Tôi có được dùng không? Được chứ. Chỉ là tôi vẫn chưa chốt cái cây này rốt cuộc là cây thông hay cây si thì hay hơn. Cây thông?
Anh muốn chúc người dùng sống lâu trăm tuổi à? Tôi thấy app của chúng ta đã là app về tình yêu thì trồng cây hoa lưu ly đi. Ý nghĩa của nó là tình yêu vĩnh hằng. Cái tên nghe lại hay, anh thấy sao? Được. Chọn cây hoa lưu ly đi.
– Nào. – Cảm ơn. Cảm ơn. Không có gì. Cảm ơn. Tiểu Xuyên, năm nay anh đón Tết thế nào? Có về nhà không? Tết không phải chỉ là một ngày lễ thôi sao? Đó chỉ là cái cớ con người tạo ra để duy trì
Cái gọi là tình yêu, tình bạn, tình thân thôi. Đối với tôi mà nói chẳng có gì để đón cả. Không đâu. Lúc đón Tết vui lắm đó. Anh nghĩ mà xem, cuộc sống thường ngày đã rất buồn tẻ rồi. Mọi người đều trông mong, hy vọng được nghỉ. Như vậy thì
Có thể về nhà đoàn tụ với người nhà. Nếu được ở bên người mình thích thì càng tốt hơn nữa. Cùng lắm cho dù đón Tết một mình cũng có thể nhân cơ hội này để bản thân được nghỉ ngơi, thưởng cho bản thân một chút.
Cuộc sống vẫn cần quan trọng hình thức một chút. Nhưng tôi thật sự không muốn tụ tập cùng bảy cô chị dâu và ba ông bác của tôi. Là bảy dì tám thím. Đừng sửa linh tinh tục ngữ. Tôi có bảy cô chị dâu và ba ông bác thật.
Hơn nữa cả ba ông bác đều rất muốn giới thiệu cháu gái của bạn họ cho tôi. Giới thiệu cháu gái? Vậy anh đừng về thì hơn. Không phải ban nãy cô nói cái gì mà gia đình đoàn tụ rất tốt gì đó sao? Tôi cảm thấy thế này. Anh nghĩ mà xem.
Anh ở nước ngoài. Anh phải đi máy bay về, khoảng cách lại xa, vé máy bay thì lại đắt như vậy. Hiện giờ anh còn làm app này nữa. Tốt hơn là nên tập trung vào sự nghiệp. Có đúng không? Được. Vậy cô thì sao? Tết cô định làm gì?
Tôi về nhà thôi. Mẹ tôi nhớ tôi lắm rồi. Ăn đi. Cảm ơn. Anh Bảo đỏ thế. Không phải tôi đỏ, mà là cậu quá đen. [Cuộc gọi không xác định] Chia bài, chia bài. [Cuộc gọi không xác định] A lô. Tào tổng, tôi là Đỗ Lỗi, anh còn nhớ tôi không?
Không phải chứ. Sao cậu lại gọi cho tôi? Là Linda bảo cậu tìm tôi sao? Cũng tính là phải. Tào Hằng, lại muốn chạy à? Cậu đã nợ của tôi bao nhiêu tiền rồi? Anh Bảo, anh xem tôi nào dám chạy. Tôi nghe điện thoại thôi. Xong ngay, xong ngay, xong ngay đây.
Anh chơi một ván trước đi. Tôi nói các người hay, chuyện trước đây không liên quan đến tôi, đừng tới làm phiền tôi nữa. Anh đừng vội kích động như thế. Đương nhiên tôi biết chuyện năm đó không liên quan đến anh. Chỉ là dạo này Linda đột nhiên nhớ đến anh,
Muốn hỏi xem anh có chỗ nào cần chúng tôi giúp không. Hay là chúng ta gặp mặt nhau trước đi. Giờ tôi không tiện lắm. Tôi đang ở nơi khác. Khi nào về tôi liên lạc lại. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương