NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 16 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 16 Đây là tranh sao? Sao anh lại tô vẽ loạn lên đây thế? Cái đấy… Cái đấy là ký hiệu tôi làm để luyện tập. Đồ trẻ con. Đi ngủ. 8 giờ 37 phút. Trời… Trời ạ. Thật là. Ai thế? Tới đây.

    Chất lượng lắp đặt nhà anh kiểu gì thế? Bị rỉ nước rồi kìa. Rỉ nước? Nhanh nhanh nhanh. Kìm. Anh biết sửa thật à? Băng dính. Xong rồi. Cảm ơn nhé. Anh…anh bị sao thế? Dạ dày tôi khó chịu. Lại nữa à?

    Không phải anh lại định lừa tôi nấu cháo, đọc sách cho anh đấy chứ? Tôi thật sự rất khó chịu. Cô đi rót cho tôi cốc nước đi. Ấy. Để tôi đỡ anh ra sô pha ngồi trước. Đây. Ơ mà. Vị trí đau của anh không phải là viêm ruột thừa đấy chứ?

    Không nghiêm trọng như vậy. Ai bảo bình thường anh không chú ý tới việc nghỉ ngơi và ăn uống. Uống mỗi thuốc sao mà được. Giờ anh mau đứng lên, đi bệnh viện khám với tôi. Tôi không đi. Tôi sợ đau. Đừng cứng đầu nữa, đại ca. Nếu đúng là viêm ruột thừa,

    Cứ lần lữa để bị viêm thủng ruột là tiêu đời đó. Không được, tôi xin nghỉ giúp anh. Không cần đâu. Tôi có việc rất quan trọng vẫn chưa làm xong. Không thể chậm trễ. Việc gì mà có thể quan trọng hơn sức khỏe của anh? Vậy thế này đi.

    Tôi xử lý xong hết mọi chuyện, rồi cô đưa tôi đi bệnh viện nhé. Được rồi, cô thay quần áo đi. Chúng ta cùng đến công ty. Bây giờ tôi cũng đỡ rồi mà. Anh đợi tôi một lát. Cục cưng, tan học rồi à? Đúng vậy, cục cưng.

    Em muốn báo cho anh một tin tốt. Em có thể về nước ở bên anh cả kỳ nghỉ đông đó. Tốt quá rồi. Bao giờ em về? Sớm thôi, vẫn chưa xác định thời gian cụ thể. À đúng rồi, em nói anh nghe.

    Chồng bạn thân em cũng làm trong ngành ngân hàng đầu tư. Sau khi nghe kể anh là giám đốc điều hành bộ phận ngân hàng đầu tư MH, sùng bái muốn chết, cực kỳ muốn làm quen với anh. Giám đốc điều hành? Giám…giám đốc điều hành gì chứ? Đúng đúng đúng.

    À anh là giám đốc điều hành. Anh…anh nhớ ra rồi. Gì ấy nhỉ, cục cưng, trước khi em về nhất định phải báo trước cho anh biết nhé. Được, cục cưng. Em cúp máy nhé. Yêu em. Giám đốc điều hành? Sao mình lại quên nhỉ. Chém gió lúc nào thế không biết.

    Sao lão đại vẫn chưa tới nhỉ? Cô lái nhanh một chút, sắp không kịp rồi. Chậm chút, chậm chút, sắp tông vào đuôi xe rồi kìa. Lúc bảo nhanh, lúc bảo chậm. Rốt cuộc anh muốn thế nào? Lúc nên nhanh thì nhanh, lúc nên chậm thì chậm.

    Đến chuyện này cũng phải dạy à? Đã bảo để tôi tự lái, cô cứ muốn giành. Anh thôi đi. Anh bảo tôi để mặc một bệnh nhân lái xe trên đường, như vậy là quá vô trách nhiệm với hàng bao nhiêu sinh mạng vô tội.

    Cô chịu trách nhiệm với bản thân mình đi đã. Thật sự không muốn ngồi xe cô lái chút nào. Hết hồn. Thế nên, Viên đại chiến thần của chúng ta, rốt cuộc hôm nay vì nhiệm vụ vĩ đại gì mà anh mang theo bệnh tật đi đánh trận thế?

    Cô còn nhớ công ty Công nghệ Thần Tân tôi từng bảo cô tra tài liệu chứ? Tôi biết. Việc làm ăn trước đây của họ không có hiệu quả, nên hệ thống nghiên cứu mới mãi không thể ra đời, tư bản không đánh giá cao lắm. Dẫn đầu hạng mục này

    Là tiến sĩ Chu – Người sáng lập công ty Công nghệ Thần Tân. Đoàn đội của anh ta rất giỏi. Nhưng việc nghiên cứu phát triển quá tốn kém. Họ còn không trả được nợ. Bên chủ nợ không đồng ý kéo dài thời hạn.

    Cho nên phải đối mặt với việc bị thu mua. Tôi muốn giúp họ huy động vốn, lấy lại quyền kiểm soát công ty. Tôi đã tìm một vài nhà đầu tư đang có ý muốn đầu tư đến công ty hôm nay. Cho nên, vì chuyện này

    Anh mới không chịu đi khám bác sĩ? Tôi đánh giá cao dự án của họ. Vậy nên, đã đồng ý đồng hành cùng họ cả quá trình. Trông anh không giống người làm việc theo cảm tính như vậy. Anh ta đã chuẩn bị tâm lý mất hết tất cả rồi.

    Tôi còn lý do gì để không giúp anh ta chứ? Làm sao? Truyền nhân của Mặc Tử. Cô có thể cứu giúp thiên hạ, còn tôi không thể liều mạng giúp người khác sao? Anh vẫn nên bớt nói chuyện, lo nghỉ ngơi đi thì hơn. Đồng bào cần anh đó. Đi nào.

    Nếu trong cuộc họp hôm nay, không thể thuyết phục nhà đầu tư mới, Thần Tân sẽ bị hủy ở trong tay tôi. Tiến sĩ Chu. Anh nghe tôi nói. Bây giờ anh đang tạo áp lực quá lớn cho bản thân.

    Tất cả lo nghĩ lo âu của anh đều mang năng lượng tiêu cực. Tiến sĩ Chu, sự căng thẳng của anh không thể giải quyết bất cứ vấn đề gì. Anh nhất định phải thả lỏng. Nhưng mà, nhìn thấy nhiều người như thế tôi sẽ căng thẳng.

    Anh biết không, năm đó thành tích học của tôi đứng thứ nhất, nhưng cả hai lần bảo vệ luận văn đều không qua. Chính là vì tôi sẽ căng thẳng khi đứng trước quá nhiều người. Tôi càng muốn thả lỏng thì càng căng thẳng. Tiến sĩ Chu à, để tôi dạy anh.

    Lát nữa ở trong phòng họp, đừng xem đó là bảo vệ luận văn hay biểu diễn lưu động. Anh chỉ nhìn mình tôi thôi. Anh hãy tưởng tượng một chút. Hãy nghĩ về lần đầu tiên anh giới thiệu cho tôi biết về dự án của mình.

    Lúc đó trạng thái của anh rất tốt, rất tự tin, rất phấn chấn, rất mạnh mẽ. Lát nữa ở trong phòng họp anh cứ làm như vậy. Được. Tình trạng của lão đại hôm nay không ổn lắm. Đúng vậy. Nói là bị đau dạ dày nhưng vẫn mang theo bệnh ra trận.

    Quả nhiên công việc mới là cái anh ấy hết lòng nhất. Hôm nay anh ấy đã uống thuốc chưa? Đã uống thuốc tiêu viêm, chưa uống thuốc giảm đau. Quả nhiên chiến thần cũng là người, cũng cần bảo dưỡng cơ thể định kỳ. Anh vẫn còn 2 tiếng để nghỉ ngơi.

    Bây giờ anh nhất định phải thả lỏng. Tuyệt đối đừng căng thẳng. Nghỉ ngơi cho tốt. Hiểu chưa? Được, tôi thả lỏng. Không căng thẳng. Tôi ra ngoài một lát, anh nghỉ ngơi đi. Anh làm được mà. Anh… Anh quay lại…quay lại nhanh nhé. Hình như tiến sĩ Chu rất căng thẳng.

    Xem ra cảm xúc lo âu này đã thành thói quen. Anh ta bị căng thẳng quá mức. Nhưng hết cách. Đã đến nước này rồi, chỉ có thể trông cậy vào bản thân anh ta thôi. Anh có bằng lòng để tôi thử không? Cô? Được đó. Giao cho cô.

    Tô Sướng, giúp tôi một việc. Cảm ơn. Tiện tay giúp tôi giảm nhiệt độ điều hòa xuống một chút. Lão đại. Tại sao phải điều chỉnh nhiệt độ điều hòa? Về mặt tâm lý học, khi giảm nhiệt độ xuống, cũng có thể làm giảm phòng tuyến tâm lý của con người.

    Chu Hựu Nhất…Chu… Xin chào tiến sĩ Chu. Tôi là chuyên gia phân tích đến đối chiếu tài liệu diễn thuyết với anh, Giang Quân. Xin chào. Ngày 18 tháng 3 năm 2011 là thứ tư. Anh nhớ hôm đó là ngày gì của mình không? Tôi… Tôi không nhớ nữa. Hôm đó

    Anh đã giành được giải thưởng “Kỹ sư điện tử xuất sắc” của Học viện Công nghệ và Kỹ thuật Úc. Tôi không còn nhớ chính xác ngày tháng nữa. Ngày 15 tháng 7 năm 2013, anh giành được giải thưởng “Tiên phong trong ngành” của Hiệp hội Kỹ sư điện và Điện tử.

    Cũng là vào thứ tư, đúng không? Trùng hợp quá. Đều vào thứ tư. Kỹ thuật nén video hình ảnh do anh phát minh giành được giải thưởng lớn của hội 100 người Hoa, cũng là vào thứ tư. Vậy… Hôm nay là thứ mấy? Cũng là thứ tư đúng không?

    Đúng vậy, là thứ tư. Xem ra thứ tư là ngày may mắn của anh. Đúng, ngày may mắn, ngày may mắn. Cốc này là nước ép L-theanine nhập khẩu. Bản thân nó có tác dụng giúp bình tĩnh. Viên tổng còn bảo cho thêm thuốc bắc có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ.

    Uống vào sẽ có thể ngủ nhanh thôi. Nhưng cuộc họp sắp bắt đầu rồi. Như thế này không tốt lắm. Anh yên tâm. Thời gian trôi rất chậm, đủ cho anh ngủ một giấc. Thế này đi. Tôi đối chiếu nốt tài liệu giúp anh. Anh nghỉ ngơi một lát đi. Được.

    Mùi vị của cái này là lạ. Tôi đã tắt máy điện thoại giúp anh rồi. Anh nhắm mắt nghỉ ngơi một lát đi. Trước khi họp tôi sẽ gọi anh. – Được. – Tôi ra ngoài trước đây. Thứ tư đúng là ngày anh ta đoạt giải sao? Tôi lừa đấy.

    Tôi biết ngay mà. Giờ anh ta cần một người tạo ám thị tâm lý tích cực cho anh ta. Cô làm rất khá. Cảm ơn Viên tổng đã khen. Tôi đã bỏ tất cả hoa quả trong phòng trà vào máy ép hoa quả, cũng không biết có vị gì.

    Vậy mà anh ta cũng nuốt xuống được. Tôi lừa anh ấy là Viên tổng đã cho thêm thuốc bắc có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ. Đồng hồ cát của tôi cũng bị Giang Quân giở trò. Thật ra chiếc đồng hồ cát kia không hề chảy cát.

    Hai người biết bày trò thật đấy. Bây giờ tôi chỉ quan tâm một chuyện. Viên tổng, ban nãy anh đã uống thuốc chưa? Giờ tôi sẽ uống. Cậu tính thuê chỗ này làm văn phòng sao? Đúng vậy. Chỗ này có thể vừa làm vừa ở. Anh xem.

    Bình thường chúng ta có thể làm việc ở khu vực này. Lúc mệt có thể lên trên kia nghỉ ngơi. Gần đây có trung tâm thương mại, còn cả tàu điện ngầm các kiểu, cực kỳ tiện lợi. Còn có rất nhiều công ty kỹ thuật mạng nổi tiếng đều ở chỗ này.

    Trọng điểm là, hai người xem, tôi thích nhất là cái sàn nhà này. Sàn nhà? Có mắt nhìn. Tôi thấy vị trí ở đây và cơ sở thiết bị đều rất khá. Giá cả thì sao? Mỗi ngày 4 tệ/m2. Đắt vậy sao? Vậy ông chủ Đỗ có chấp nhận giá cả này không?

    Tôi thấy giá cả và điều kiện hoàn cảnh không tương xứng với nhau lắm. Cậu mặc cả chưa? Chưa. Tôi không biết cách mặc cả với người ta lắm. Ba yếu tố của mặc cả là làm nũng, so sánh, bới móc khuyết điểm. Xin chào. Xin chào. Anh Lý. Anh Đỗ.

    Cả cô gái xinh đẹp này nữa. Tôi đã mang hợp đồng thuê nhà đến đây. Các vị hài lòng với căn nhà chứ? Rất hài lòng. Anh đợi tôi xem giá thuê đã nhé. Được. Đắt thế này sao? Anh trai à. Anh xem, chúng tôi vẫn còn là sinh viên.

    Chúng tôi vừa mới ra ngoài lập nghiệp. Thật sự không có nhiều tiền thế này. Anh có thể giảm một chút cho chúng tôi được không? Chị gái nhỏ à, anh chị đều là những người làm ông chủ bà chủ, sao lại làm khó người làm thuê như tôi chứ. Chưa kể,

    Giảm giá cho cô, tôi phải lấy tiền trong ví mình ra bù vào đấy. Nói thật với anh vậy. Chúng tôi mới xem căn sát vách. Vị trí tốt hơn ở đây, còn rẻ hơn chỗ các anh nữa. Nếu không phải tại ông chủ Lý của chúng tôi thích cái sàn nhà này,

    Chúng tôi đã quyết định thuê căn đó lâu rồi. Cô à, không giấu gì cô, căn sát vách cũng là của công ty chúng tôi, đều cùng một giá. Cô nói cho tôi biết là ai. Để tôi xem rốt cuộc người nào đã báo giá lộn xộn không tuân theo quy tắc.

    Bỏ đi. Bỏ đi. Bỏ đi. Nói thật, tôi thấy chỗ này của các anh tồn tại vấn đề rất lớn. Anh Đỗ. Chỗ chúng tôi là khu nhà ở văn phòng tốt nhất xung quanh đây. Anh thử nói xem có vấn đề gì. Nói về chỗ đỗ xe ở bên ngoài đi.

    Chật hẹp không nói, ngoài ra hoàn toàn không đủ dùng. Về cơ bản đã bị trung tâm thương mại ở bên cạnh chiếm chỗ. Vấn đề này chúng tôi sẽ giải quyết nhanh thôi. Chúng tôi sẽ khơi thông nguồn khách hàng của trung tâm thương mại gần đây. Chưa hết.

    Bộ phận quản lý nhà của các anh có vấn đề. Anh xem. Anh xem. Anh xem. Anh nhìn cây chổi lau nhà này đi. Dì lao công dùng đến mức đen sì cả rồi, vẫn chưa nỡ thay à? Lau…lau sàn thôi mà. Còn cả… Còn cả bên trên bị rỉ nước.

    Anh xem, điều kiện thế này mà đòi chúng tôi 4 tệ/m2 một ngày. Như thế hơi đắt đó. Chuyện này… Chuyện này… Bất kể thế nào, với điều kiện thế này phải giảm giá cho chúng tôi một ít. Đúng. Làm ơn. Vậy được. Nào. Chúng ta qua bên này thương lượng. Nào.

    Mời vào trong. Được. Alo? Bố bảo em bây giờ về nhà một chuyến. Nhưng giờ em đang có chút việc ở bên ngoài. Bố còn đang giận em đó. Bố cũng đã biết giờ em đang lập nghiệp cùng bạn. Nếu em không về… Em cũng hiểu tính bố mà. Được.

    Em về ngay đây. Tiểu Xuyên. Tôi có việc phải về trước, mọi người từ từ bàn bạc nhé. Vất vả cho anh rồi, thầy Đỗ. Tạm biệt, thầy Đỗ. Được, tạm biệt. Xin…xin chào mọi người. Tôi là một trong những nhà sáng lập của Thần Tân… Không phải một trong những.

    Tôi là Chu Hựu Nhất. Tôi tin mọi người đã nhìn thấy trên tài liệu rồi. Hệ thống xác định đánh giá Internet vạn vật do tôi và đoàn đội của mình nghiên cứu phát triển vẫn chưa ra thị trường đã có giá trị ước lượng là 200 triệu tệ.

    Cái này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ nghiên cứu của tôi có giá trị, có tính khởi xướng, có vô vàn tiềm năng. Tôi xin hứa, trong vòng hai tháng, dự án này có thể ra mắt. Đến lúc đó, tôi không chỉ có thể sử dụng nó trong sản phẩm của chính mình,

    Bán nó với giá cả phải chăng ra toàn thế giới, để tất cả mọi người, tất cả các xí nghiệp đều có thể mua và sử dụng nó. Mong mọi người tin tưởng tôi và đoàn đội của tôi nhất định sẽ biến nó thành… Không sao chứ?

    Một khâu quan trọng trong nền tảng xã hội Internet vạn vật. Tôi đã nói xong. Hy vọng mọi người tin tưởng tôi, tin tưởng Thần Tân. Cho dự án này một cơ hội. Xin nhờ mọi người. Viên Soái, anh không sao chứ? Viên Soái. Viên Soái. Viên Soái. Viên Soái.

    Gọi xe cứu thương. Thở ra. Chỗ này đau không? Đau. – Chỗ này à? – Chỗ này bác sĩ ơi. Chỗ này cũng đau. Được. Đau. Xuống đi. Nào, qua đây ngồi. Anh còn đau không? Đau. Bác sĩ, hay là hôm nay làm phẫu thuật luôn đi. Phẫu thuật?

    Không không không, bác sĩ. Chúng ta chỉ kê ít thuốc thôi nhé. Điều trị duy trì. Không được. Bệnh này không phẫu thuật sẽ không khỏi hoàn toàn được. Cô cậu nghe tôi nói mấy câu đã. Bác sĩ nói đi ạ. Bệnh của anh là viêm ruột thừa cấp tính.

    Dựa vào báo cáo bệnh lý trước mắt, đúng là phải phẫu thuật ngay. Được, chúng tôi sẽ hết sức phối hợp. Làm gì thế? Không làm phẫu thuật. Bác sĩ. Hình như ruột thừa của tôi bỗng nhiên không còn đau như trước nữa. Tôi thấy hay là chỉ kê ít thuốc thôi.

    Bác sĩ. Đừng tin lời anh ấy nói ạ. Anh ấy đã đau những mấy ngày rồi. Bệnh này của tôi… Chàng trai. Tôi sẽ nói trọng điểm cho cậu nghe. Nếu bây giờ không phẫu thuật, chỉ điều trị duy trì, sau này có thể sẽ tái phát.

    Đến lúc đó sẽ dẫn tới càng nhiều biến chứng hơn. Gia tăng thêm độ khó và nguy hiểm cho lần phẫu thuật sau. Đúng đúng đúng. Chúng tôi không đợi nữa, làm luôn bây giờ đi ạ. Tôi không làm. Phải làm. Cô phiền không cơ chứ. Làm luôn hôm nay. Hôm nay sao?

    Hôm nay e là không được. Vì trước khi phẫu thuật phải nhịn ăn trong vòng 24 giờ. Đúng đúng đúng. Bác sĩ. Tôi… Anh ấy làm được ạ. Anh ấy đau từ hôm qua đến giờ, chưa ăn gì cả. Không được. Không được. Chàng trai, cậu hạnh phúc thật đấy.

    Có cô vợ chuẩn bị trước tất cả cho mình. Đúng là chu đáo quá. Tôi không phải. Sao lại không phải chứ. Em xấu hổ hả? Đúng vậy đó, bác sĩ. Cô gái này da mặt mỏng. Tôi nào có. Chưa đăng ký kết hôn. Tôi hiểu mà. Là bạn gái.

    Bác sĩ, ông tâm lý thật đó. Khi nào chúng tôi kết hôn sẽ mời ông đến uống rượu mừng. Nói vớ vẩn gì đấy? Nói thật mà. Được rồi, được rồi, đừng đùa nữa. Đây, đi làm kiểm tra trước phẫu thuật đã. Nếu không có vấn đề gì,

    Có thể phẫu thuật xong trong hôm nay luôn. Vâng bác sĩ. Vợ ơi đỡ anh. Bác sĩ. Giờ tôi sẽ đi làm kiểm tra trước khi kết hôn. Kết hôn ha. Đi thôi vợ. Đỡ tử tế vào. Cô gái này không hiểu chuyện. Tôi đợi uống rượu mừng của cậu đó.

    [Khu nội trú số 5 Khoa ngoại] Cô xuống tay ác thật. [Khu nội trú số 5 Khoa ngoại] Cô xuống tay ác thật. Sao lại nói tôi là vợ anh? Không phải ban nãy cô rất kiên quyết chủ động muốn quyết định thay tôi sao?

    Tôi đương nhiên phải cho cô một danh phận rồi. Không thì rất không hay. Có hiểu thế nào là thuận nước đẩy thuyền không? Dù sao, lát nữa cô cũng phải ký tên thay tôi. Giải thích nhiều quá làm gì. Đau. Đau quá đi. Xin chào, chúng tôi làm kiểm tra.

    Ai là bệnh nhân ạ? Tôi. Anh đi thay quần áo với tôi, còn người nhà lên tầng ba nộp viện phí. Người nhà đi nộp viện phí. Nghe rõ chưa? Đi đi vợ. Đi đâu đấy? Chiến thần của chúng ta bắt đầu căng thẳng rồi à?

    Chỉ là một phẫu thuật nhỏ thôi mà. Sao có thể căng thẳng chứ. Cô xem thường tôi quá. Giang Quân. Tôi sắp phải vào đó rồi. Thì đúng. Không thì anh nghĩ chúng ta ở đây làm gì. Chơi game à? Cô cũng biết,

    Bình thường làm phẫu thuật tiềm ẩn rất nhiều nguy hiểm. Phẫu thuật của anh, tôi thấy dù bác sĩ có nhắm mắt lại cũng làm xong được. Dù gì cũng là phẫu thuật đó. Cô đừng nói kiểu như chơi thế có được không?

    Lẽ nào tôi vẫn chưa được tính là đang an ủi anh sao? Cô không hiểu cảm giác nằm tiến vào đó của tôi đâu. Yên tâm đi. Tôi sẽ đứng ngoài chúc phúc cho anh. Giang Quân. Nếu phẫu thuật xong, lúc ra ngoài tôi nhắm mắt, cô phải nhớ

    Trong điện thoại của tôi có số điện thoại của bố mẹ tôi. Cô có thể dễ dàng tìm được họ. Nếu cô thật sự không tìm được họ, cô có thể tìm Lý Tiểu Xuyên. Còn nữa, cô phải nhớ nuôi Vượng Tài tử tế giúp tôi. Nếu cô bằng lòng,

    Nó có thể mang họ cô. Tên là Giang Vượng Tài. Anh có cần nói luôn cả mật khẩu tài khoản ngân hàng cho tôi biết không? Anh còn lời trăn trối gì thì mau nói luôn đi, Viên Vượng Tài. Tôi mặc kệ. Lúc tôi phẫu thuật xong,

    Cô nhất định phải ở bên cạnh tôi. Tôi muốn vừa mở mắt là có thể nhìn thấy cô. Được, tôi biết rồi. Anh cứ yên tâm vào đó đi. Cô phải ở cạnh tôi. Xin lỗi, bệnh nhân phải vào trong rồi. Đợi chút. Tôi vẫn còn một chuyện muốn hỏi cô. Từng yêu.

    Mau lên, nằm xuống, nào nào nào. Đi đi đi. Vào đi. Cô đợi tôi nhé. Biết rồi. Cô nhớ phải đợi tôi đó. Mật khẩu của tôi là 12345678. Chắc tôi tin. Thật đó. [Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com] Bố. Chưa chiến đấu đã rút lui

    Là thái độ hay kế sách của con? Bố mong con trả lời thế nào ạ? Có biết tại sao bố thích cắt tỉa bonsai như vậy không? Đỗ Lỗi. Muốn cắt tỉa tốt một chậu bonsai có giá trị thưởng thức, phải nhẫn tâm cắt bỏ những cành lá dư thừa. Như thế

    Mới có thể tạo nên một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. Bao nhiêu năm nay ta dốc lòng bồi dưỡng con, đặt ra yêu cầu nghiêm khắc với con, là cũng đi theo nguyên tắc như thế. Nhưng giờ ta đột nhiên phát hiện ra, cánh của con cứng rồi, muốn bay đi rồi.

    Con là người, không phải bonsai. Càng không phải tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ gì đó mà bố nói. Tốt lắm. Con trai. Ta đột nhiên phát hiện ra hai bố con mình chưa bao giờ nói chuyện thẳng thắn với nhau như thế này. Hôm nay ở trước mặt chị con,

    Con có gì bất mãn với bố, bố mong con cứ nói ra thoải mái. Nói đi. Từ nay trở đi, con muốn quay về làm chính mình. Làm chính mình. Con trai. Ta không ngờ con lớn từng này rồi mà còn ngây thơ như vậy.

    Con nghĩ những thành tựu con đạt được ngày hôm nay đều nhờ vào làm chính mình à? Con hỏi chị mình xem, chị con còn hiểu hơn con. Nếu không có bố, con và con, hai đứa đều chẳng là cái thá gì hết.

    Con làm thế thân suốt 18 năm qua đã đủ lắm rồi. Được. Làm đủ rồi, đúng không? Con biết không? Con đi ngược với đạo lý như vậy sẽ phải trả giá. Ta có thể giúp con thành công. Ta cũng có thể huỷ hoại con như bóp chết một con kiến

    Trong nháy mắt. Hủy hoại kiểu gì? Chẳng qua chỉ là lấy lại tất cả những gì bố đã cho con thôi mà. Của cải. Địa vị. Danh dự. Con có thể trả lại hết những thứ này cho bố. Bao gồm cả tên của đứa trẻ đã chết kia nữa.

    – Con cũng có thể trả luôn cho bố. – Con… Con… Sao em có thể ăn nói với bố như vậy. Bố. Bố. Bố. Cút. Bố. Cút. Cút. Cút. Cút. Con đuổi theo kéo Đỗ Lỗi quay lại. Bố đừng giận. Mặc kệ nó. Để nó cút đi. Đợi đã. Đỗ. Đợi đã.

    Em có biết em vừa mới làm gì không? Bố cũng vì tốt cho em thôi. Vì tốt cho em? Từng bước sắp đặt cuộc đời em. Ra sức bảo chị giáo huấn em cái gọi là “đạo lý sinh tồn” của ông ấy là bản thân không được có cảm xúc,

    Bản thân không được có tình cảm. Từ nhỏ đến lớn, em chỉ giống như một con rối bị móc mất linh hồn. Như vậy gọi là tốt cho em sao? Thật ra lúc nhỏ em rất ngưỡng mộ chị. Thật đó. Chị có thể tự do tự tại làm việc mình muốn làm.

    Cho nên, em liều mạng muốn trở thành người như chị. Mãi đến khi làm được rồi em mới phát hiện ra đó hoàn toàn không phải thứ em mong muốn. Trời sinh chúng ta đã không giống nhau. Chị họ Đỗ. Em không phải. Đỗ. Chị. Chị còn nhớ tên em là gì không?

    Không sao. Dù sao ngay cả bản thân em cũng quên rồi. [Đang phẫu thuật] [Phòng phẫu thuật] Xin chào. Xin hỏi khoảng bao lâu nữa thì anh ấy sẽ tỉnh lại? Người khác khoảng 2 tiếng. Nhưng bạn trai cô thì sẽ lâu hơn chút. Anh ấy quá sợ hãi.

    Yêu cầu gây mê toàn thân. Chắc khoảng 4 , 5 tiếng đó. Anh ấy không… Không có gì. Cảm ơn. Tôi không muốn nói anh đâu, nhưng mà một chiến thần làm rung chuyển trời đất lại bị một mẩu ruột thừa nhỏ bé quật ngã nằm bẹp trên giường. Thể chất thế này,

    Sau này anh nhất định phải nhớ ăn cơm đúng giờ. Sức khỏe mới là vốn liếng của cách mạng. Giờ thì hay rồi. Chỉ có thể nằm ở đây yên lặng làm một anh chàng đẹp trai. Nhìn kỹ. Sống mũi cao thật đấy. Sao lúc còn nhỏ tôi không phát hiện

    Trông anh cũng rất đẹp trai nhỉ. Mặt chỉ to bằng cái bàn tay. Trái công lý hết sức. Anh nói xem, giờ anh nằm yên tĩnh ở đó, không nóng giận, không cãi lại, trông dịu dàng biết bao. Bình thường sao cứ phải hung dữ như vậy?

    Ôn hòa nhã nhặn không tốt sao? Nhưng cũng đúng là hiếm khi có thể nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn thế này của anh. Từ nay về sau, anh phải ăn cơm tử tế, không được thức đêm, phải nghe lời Giang Quân. Đã đạt thỏa thuận. Đóng dấu.

    Nuối tiếc lớn nhất của tôi là trước khi bố tôi qua đời tôi không kịp nhìn mặt ông ấy lần cuối. Năm đó cửa hàng bún “Dây tơ hồng” do một tay bố tôi gây dựng bị người ta thu mua ác ý, ông ấy bận lo việc công ty,

    Mấy ngày mấy đêm không chợp mắt. Sau đó, bệnh cũ tái phát khiến bố tôi đột ngột qua đời. Tôi chạy từ trường về thì đã muộn. Làm chính mình. Con nghĩ những thành tựu ngày hôm nay con đạt được đều nhờ vào làm chính mình sao? Con hỏi chị con xem,

    Chị con còn hiểu hơn con. Nếu không có bố, con và con, hai đứa đều chẳng là cái thá gì hết. Chính là ở đây. Ông Đỗ. Cô chắc chắn ngày giờ sinh của nó là 6:15 sáng ngày 10/12 không? Chắc chắn ạ. [Giấy chứng sinh] Cậu bé.

    – Cháu tên là gì? – Nói đi. Nói đi. Cháu qua đây. Đi. Đi đi. Cậu bé. Cháu phải nhớ kỹ, tên của cháu là Đỗ Lỗi, là con trai ruột của Đỗ Huy ta. Nhớ kỹ chưa? Biết chưa? Con trai. Bố đón con về nhà. Bố chỉ mong con nhớ một điều.

    Từ nay trở đi, tất cả ký ức và những thứ trước kia, con phải quên hết. Được không? Biết rồi chứ? Nó nghe không hiểu thì thôi, chị cũng không hiểu à? Quay lại đây. Quay lại đây. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương