NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 12 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh
Tập 12 Hướng dẫn người mới thôi. Không cần đặc biệt tới cảm ơn tôi. Nhưng mà nể tình sau khi cô chuyển sang làm nhân viên chính thức, vẫn chịu trách nhiệm vụ công ty giải trí Vạn Tinh, là lãnh đạo của cô, tôi vẫn muốn có lòng tốt nhắc nhở cô.
Cô nhìn kỹ đi. Từ lâu tôi đã bảo cô tránh xa thầy Đỗ gì đó của cô một chút. Từ trước tới giờ, mục tiêu của Đỗ Lỗi luôn là tôi – người đứng sau cô. Anh ta và con cáo già Vạn Sơn đó là cùng một giuộc.
Đường Tâm rút đơn kiện cũng là vì anh ta. Giang Quân, cô phải hiểu một đạo lý. Trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí, càng không có người dạy miễn phí. Vậy à? Vậy trên đời này có nhà nào cho không không? Nhà gì? Anh chủ nhà,
Anh đúng là tốn nhiều công sức rồi. Không phải, Giang Quân. Cô đừng hiểu nhầm. Thực ra tôi cảm thấy ban đầu không để cô vào làm ở MH quá đáng quá. Vậy nên… Cô xem chúng ta là bạn bao nhiêu năm nay, đúng không?
Tôi mong cô có một môi trường sống tốt, để bù đắp khó khăn thất nghiệp của cô. Tôi… Tôi không có suy nghĩ gì khác. Bù đắp? Anh thuê lại nhà cũ của tôi với giá cao, để tôi không có nhà để về. Bày đủ mọi cách để tôi vào ở
Căn nhà mà anh lắp ráp sẵn. Anh nói với tôi là “bù đắp”. Chẳng thà anh nói anh đã quen với việc điều khiển cuộc sống của người khác, chán quá nên lấy tôi ra làm trò đùa thì hơn. Anh thấy một mình tôi dọn ra, dọn vào,
Thấy buồn cười lắm đúng không? Cô nghĩ vậy thật à? Lẽ nào căn nhà đó của tôi không tốt hơn căn nhà trước đó của cô một trăm lần sao? Đồ lừa gạt. Tôi… Tôi không muốn ở nhà của đồ lừa gạt. Tối nay tôi sẽ dọn đi ngay.
Cậu chuyển nhiều đồ qua đây như vậy, cậu định ở đây lâu dài đấy à? Sao thế? Cậu không chứa chấp mình à? Cậu yên tâm đi. Mình đã nhờ bên môi giới tìm nhà rồi. Tìm nhà? Cậu tưởng giờ tìm nhà dễ thế sao?
Lần trước mình thấy Viên Soái và Tiểu Xuyên nói chuyện vui vẻ lắm mà. Mình còn tưởng anh ấy sẽ cải tà quy chính, không ngờ anh ấy lại bắt nạt cậu. Cùng là người một nhà sao lại khác biệt quá vậy nhỉ?
Anh ấy sẽ không bắt nạt Tiểu Xuyên nhà mình chứ? Quân Quân, mình thấy cậu có thể hẹn Viên Soái giúp mình. Cậu định một đấu một thay mình à? Không. Dạo này tiểu thuyết của mình bắt đầu đăng liên tục. Trong phần bình luận, mọi người đều nói
Mình khắc họa nhân vật phản diện dễ nhận biết quá. Mình thấy mình có thể hẹn gặp Viên Soái để phỏng vấn anh ấy, để anh ấy kể chi tiết với mình câu chuyện anh ấy bắt nạt cậu. Trời ơi. Mười mấy năm dồn hết sức bắt nạt một mình cậu.
Không ngờ mình có thể gặp được một nhân vật phản diện cố chấp như vậy. Mình thấy mình có thể đưa hình tượng của anh ấy vào trong tiểu thuyết của mình, để anh ấy lưu danh muôn đời. Giang Quân. Anh Viên Viên. Giang Quân, em nhảy xuống đây. Em sợ.
Không sao đâu, nhảy xuống đây. Em sợ. Em đừng sợ. Em tin anh đi, anh sẽ đỡ được em. Nào. Xuống đây. Anh Viên Viên, em nhảy đấy nhé. Anh phải đỡ được em đấy. Nào, chuẩn bị. 1 2 3 Nhảy. Bị thương rồi đúng không? Đáng đời.
Anh đã nói sẽ đỡ được em, anh lừa em. Anh muốn dạy em, đừng dễ dàng tin lời đàn ông nói. Ác thật đó. Nhưng mình vẫn thấy không hợp lí. Không hợp lí chỗ nào? Lừa mình thuê nhà không hợp lí hay lừa sẽ đỡ được mình không hợp lí?
Mình thấy đều không hợp lí. Mình thấy có thể Viên Soái cảm thấy hai người là bạn từ nhỏ, dù sao thì cậu cũng vào làm ở công ty rồi, vậy nên muốn cậu sống ở một nơi tốt hơn. Dừng ngay lòng cảm thông không thực tế của cậu.
Loại đàn ông xấu xa, tâm cơ này sẽ không có mặt dễ thương đâu. Hơn nữa trên đời này làm gì có bữa trưa nào là miễn phí. Đúng là nửa là đường mật, nửa là đau thương. Toang rồi. Sao thế? Câu này không có đáp án. Không phải, cậu nói xem,
Tại sao cô ấy lại cảm thấy tôi đang đùa giỡn cô ấy chứ? Không phải. Rốt cuộc anh đã làm gì người ta rồi? Cô ấy biết tôi là chủ nhà của cô ấy rồi. Đây chính là lí do khuya rồi anh còn chạy tới đây uống rượu à?
Tôi bảo này, anh có trái tim không vậy? Anh không cảm thấy anh bày đủ mọi cách giữ cô ấy bên cạnh mình, cô ấy sẽ nhận ra anh thích cô ấy chứ? Lẽ nào không phải như thế? Ngây thơ. Chuyện này, chuyện này, chuyện này… Đối với cô gái khác mà nói,
Có lẽ cô ấy sẽ cảm thấy như thế. Nhưng đối với cô gái kia của anh mà nói, không đâu. Riêng chuyện ngày xưa anh bắt nạt cô ấy thế nào, tôi nghe cũng thấy đau lòng, nước mắt chảy thành sông. Trừ khi cô ấy mắc hội chứng Stockholm,
Nếu không cô ấy tuyệt đối sẽ không nghĩ một nhân vật siêu phản diện trong đời mình lại thích mình đâu. Vậy cậu nói xem, liệu cô ấy có thích tôi không? Anh có nghĩ Xì Trum sẽ thích Gargamel không? Giờ tôi sẽ về nhà thu dọn hành lí.
Cậu… Đổi cho tôi sang chuyến bay sớm nhất vào ngày mai. Giờ tôi về ngay. Tôi sẽ đi công tác. Lão đại. Lão đại. Hướng Đỉnh, tôi có tài liệu cần nhờ Viên tổng ký. Hôm nay anh ấy không đi làm à? Viên tổng đi công tác Bắc Kinh rồi.
Tài liệu rất quan trọng à? Không sao. Không gấp lắm. A lô. Cô rảnh không? Tôi đang ở gần công ty cô. Chúng ta có thể gặp nhau không? Chuyện là… Xin lỗi anh nhé. Tôi còn có tài liệu cần sắp xếp. Tôi thôi việc ở GE rồi.
[Nhà sách nghệ thuật Lâu Đài Pha Lê] Sao anh lại từ chức? Tôi gặp Viên Soái rồi. Anh ấy nghi ngờ trong chuyện của Vạn Tinh, tôi lợi dụng cô. Hơn nữa, cô cũng biết tôi và Vạn Sơn vốn quen biết. Tôi sợ cô hiểu nhầm. Vậy nên tôi liền…
Anh từ chức là vì chuyện này à? Thực ra tôi cũng không… GE luôn rất quan tâm tới dự án này. Hơn nữa Vạn Sơn và bố của tôi cũng là chỗ quen biết cũ, anh ta tìm đến tôi rất nhiều lần, nhưng tôi đều từ chối. Vậy sao anh không nói thẳng?
Dù sao công ty của hai chúng ta cũng là đối thủ cạnh tranh. Huống hồ chúng ta cũng hứa với nhau rằng không can thiệp vào công việc của nhau. Tôi xin lỗi, thầy Đỗ. Không sao đâu. Không quan trọng. Nói thật, hiện giờ tôi cảm thấy rất thoải mái.
Làm việc cho người khác lâu như vậy, cuối cùng tôi cũng có cơ hội được làm việc mà mình muốn làm. Vậy sau này anh định làm gì? Tôi cũng chưa lên kế hoạch xong. Trước đây, tôi từng là giảng viên trong một số khóa đào tạo về tài chính.
Tương lai có thể tôi sẽ phát triển theo hướng này. Biết đâu đấy. Vậy sau này anh không còn là thầy Đỗ của một mình tôi nữa. 47 48 49 Sao cô vẫn chưa tan làm? Cô đếm gì thế? Nếu 50 người đi qua, tình yêu của tôi vẫn chưa tới,
Thì tôi sẽ tan làm. Vậy thì tình yêu của cô đến một cách kỳ diệu quá. Tôi qua đó trước nhé. Không phải là lần trước xem phim mình tung tuyệt chiêu, tấn công dữ quá đấy chứ? Đã 1 tuần không đến rồi. [Mạng LAN không dây]
Mạng cũng khỏe lắm mà. [Mạng LAN không dây] [Mạng LAN không dây] Lẽ nào có cửa hàng tiện lợi nào mạng nhanh hơn cửa hàng mình? Từ Lê, có đơn giao hàng, có thể phiền cô lúc về tiện đường đi giao được không? Được. Vậy phiền cô nhé. Không có gì. Phòng 701.
Viên Soái? Tên xấu xa này. [Sanwich *5, Mỳ gói *10 Xúc xích giăm bông *20, Cafe *5, Coca *10] Tên xấu xa này. [Sanwich *5, Mỳ gói *10 Xúc xích giăm bông *20, Cafe *5, Coca *10]
Không ngờ anh ta gọi lắm đồ thế này. [Sanwich *5, Mỳ gói *10 Xúc xích giăm bông *20, Cafe *5, Coca *10] Không ngờ anh ta gọi lắm đồ thế này. Đợi tôi cho anh ăn đủ nhé. Xem tôi khiến anh tức chết thế nào. Bắt nạt Quân Quân nhà tôi này. Tôi…
Tôi… Không đúng. Sao anh cũng ở đây? Anh tôi đi công tác rồi, nhờ tôi chăm chó hộ anh ấy. Vậy nên… Đi công tác rồi? Anh chăm chó hộ anh ấy à? Vậy thì chỉ có một mình anh ở nhà rồi. Trời ơi, nó đáng yêu quá. Nó tên là gì thế?
Vượng Tài. Vượng Tài. Vượng Tài. Chuyện là… Tôi thấy anh mua rất nhiều đồ ăn nhanh. Anh không định ra khỏi nhà à? Mấy ngày này rất quan trọng với tôi. Vì tôi đang chạy bản thử nghiệm cuối nên dạo này tôi rất bận. Nhưng chó cần tập thể dục đó.
Có, tôi có cho nó tập thể dục đúng giờ. Vượng Tài. Đây là “cho nó tập thể dục” mà anh nói à? Vậy anh có cho nó ăn không? Mỗi ngày cho ăn đúng giờ đúng khẩu phần, anh tôi chỉ dặn mỗi thế. Anh nghe lời thật đấy.
Nhưng thực ra chó còn cần… Cần gì? Chính là đi ấy ấy. Là đi vệ sinh à? Anh bận như vậy, hay là tôi giúp anh dắt chó đi dạo nhé. Được, cảm ơn cô. Lần đầu tiên anh ấy nói cảm ơn mình. Vui quá đi.
Vậy tôi giúp anh dắt chó đi dạo trước đây. Vượng Tài, đi. Dây đâu nhỉ? Ở kia, ở kia. Vượng Tài, qua đây. Tôi dắt chó đi dạo đây, tạm biệt. Không. Không, không, không. Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Tôi xin lỗi, tôi giao nhầm hàng. Giao nhầm hàng?
À thì… Tôi đi giao hàng trước đây. Anh làm việc đi. Tạm biệt. Đi, đi, đi. Tạm biệt. Giang Quân, tôi về trước đây. Tạm biệt. Xem ra cô lại định làm thâu đêm hả? Này. Lúc trưa tôi mua đấy. Chú ý giữ gìn sức khỏe. Cảm ơn nhé. Không có gì.
Lúc về anh tắt đèn giúp tôi nhé. Được, tạm biệt. Tạm biệt. Đây là báo cáo tài chính và sổ sách đi kèm của Tập đoàn Hồ Địch. Trong hai ngày, làm cho tôi một bản báo cáo thẩm định tài sản hoàn chỉnh. Một mình tôi làm ạ?
Không thì để tôi làm cùng cô đi. Vâng, Mã tổng. Vẫn đang chiến đấu à? Thầy đúng là dự đoán như thần. Đừng ngồi lâu quá. Đứng lên nhảy dang tay dang chân, hiệu quả lắm đó. Chào cô, đồ ăn cô gọi. Tôi không gọi mà. Giang Quân, đúng không?
Chính là cô rồi. Đánh giá 5 sao nhé, cảm ơn cô. Cô nhận được đồ ăn khuya chưa? Tôi nhận được đồ ăn khuya rồi. Cảm ơn thầy đã cấp đồ ăn. Công việc làm không hết đâu. Cô ăn xong thì mau về nhà đi nhé.
Đúng lúc lát nữa tôi đi qua gần chỗ cô. Có cần tôi đưa cô về nhà không? Về nhà? Tôi làm gì còn nhà mà về. Không cần phiền anh đâu. Tôi còn rất nhiều việc chưa xử lý xong. Hôm nay tôi ở lại công ty. Anh yên tâm, rất an toàn.
Không phải, người anh em, anh lái xe kiểu gì thế? Thực sự xin lỗi anh. Tôi vội quá, cũng không chú ý. Anh xem anh đâm rơi cả cản xe của tôi. Chúng ta giải quyết riêng chuyện này, anh thấy có được không? Hay là anh báo giá đi, được không? Anh hai,
Chỗ này chụp rồi, tôi chịu toàn bộ trách nhiệm vẫn chưa ổn sao? Anh cứ mặc kệ tôi. Tôi chụp làm kỷ niệm thôi. Hai người tiếp tục đi. Vâng, thưa lão đại. Vậy anh tính giải quyết riêng thế nào? [Viên Soái: Tôi bị tông vào đuôi xe rồi]
Bị tông vào đuôi xe rồi. Nhấn like? Không phải, sao lại nhấn like nhỉ? Mình gặp tai nạn cơ mà. Đồ lừa gạt, liên quan gì đến mình. Không phải. Đến like cô cũng không like. Nhỏ nhen thế à? Giang Quân, cô có ý gì vậy hả? Tôi nghe điện thoại đã.
Anh tính xem bao nhiêu tiền. A lô. Anh yêu anh ngủ chưa? Anh đang tăng ca. Em nói với anh một tin vui nhé. Học kỳ cuối em có thể về Trung Quốc học. Chúng ta không cần chia cách hai nơi nữa. Thật à? Tốt quá rồi.
Tới lúc đó anh đi đón em nhé. Xong chưa vậy? Tôi đang vội đi làm. Em yêu, tạm thời không nói chuyện với em nữa nhé. Lão đại giục anh rồi, anh cúp máy đây. Cậu còn tiếp tục không tập trung trong giờ làm việc như này nữa
Thì đừng nhận thưởng cuối năm nữa. Lão đại, tôi không phải không tập trung. Bạn gái tôi gọi điện. Cô ấy sắp đi du học về rồi. Cậu khoe mẽ trước mặt tôi đấy à? Không, không, không. Tôi muốn nói với anh hai chúng tôi cũng là thanh mai trúc mã,
Ở bên nhau nhiều năm rồi, chưa từng cãi nhau bao giờ. Trong chuyện này có bí quyết cả đấy. Bí quyết? Không phải chứ. Tôi gặp tai nạn, tôi đăng lên Wechat, cô ấy nhấn like bài viết của tôi, cô ấy có ý gì vậy? Lão đại à, tôi thấy
Anh cần một lời xin lỗi chân thành. Xin lỗi? Tôi không gọi giao đồ ăn. Tôi tới giúp anh dắt chó đi dạo. Cái này là để bồi thường cho đơn hàng giao sai. Tôi mang cho anh ít dâu tây, việt quất, còn cả bánh mì và sữa nữa.
Hoa quả tôi đều rửa sạch giúp anh rồi. [Thế Giới Phương Tây Đang nâng cấp] Còn cả cafe giúp tinh thần anh thêm tỉnh táo. [Thế Giới Phương Tây Đang nâng cấp] Còn cả cafe giúp tinh thần anh thêm tỉnh táo.
Đàn ông lúc làm việc nghiêm túc đẹp trai thật đó. Vượng Tài. [Thế Giới Phương Tây Đã nâng cấp thành công] Thành công rồi. Cô là người đầu tiên chứng kiến sự ra đời của “Thế Giới Phương Tây” của tôi. Tôi kể cô nghe. Tôi đã dùng một thuật toán,
Gọi là thuật toán Naive Bayes. Tôi đã thực hiện một thí nghiệm phân loại trên tất cả các gen mô phỏng dữ liệu của mình. Kết quả, cô biết không? Phương pháp kết hợp của tôi rất chính xác. Đúng là một bước đột phá quá lớn. Chúc mừng anh nhé.
Anh vừa nói gen gì ấy nhỉ? Hiện… Hiện giờ tôi… Hiện giờ tôi không thể nói với cô được. Nhưng đợi tôi hoàn thành xong tất cả mọi thứ, tôi sẽ nói với cô, được không? Trời ơi. Sao… Sao đột nhiên anh ấy lại biết cách thả thính thế nhỉ?
Làm sao đây? Làm sao đây? Tim mình đập nhanh quá. Chuyện là… Tôi giúp anh dắt chó đi dạo trước nhé. Tôi dắt nó đi dạo rồi. Vậy… Vậy… Vậy tôi đi làm trước đây. Ngày mai gặp lại nhé. Giang Quân à. Chào buổi sáng, Mã tổng.
Cô phân loại báo cáo tóm tắt công việc theo danh sách tài sản vô cùng chi tiết, hơn nữa còn tiện cho việc kiểm tra. Đây là việc tôi nên làm ạ. Tôi làm ở MH nhiều năm như vậy rồi, chưa từng gặp lính mới nào tỉ mỉ như cô.
Mã tổng quá khen rồi. Tên tiếng Anh của tôi là Bolt, dịch sang tiếng Trung nghĩa là Bá Lạc. Trong mắt tôi, lính mới chia ra làm 2 kiểu, một kiểu là lợn rừng, một kiểu là lợn nhà. Cô hiểu ý của tôi không? Lợn rừng rất tốt. Lợn rừng có tương lai.
Lợn rừng dám va chạm, có triển vọng. Anh nói nghe rất thú vị. Hôm nay sau khi tan làm, cô chuẩn bị kỹ càng một chút. Tần tổng của Vạn Bác mời dùng bữa. Cô rất xuất sắc. Tôi đặc biệt xin phép để cô đại diện công ty tới đó tham gia rồi.
Tôi sao? Cố gắng lên nhé. Tôi đánh giá cao về cô. Mã tổng. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Viên tổng, báo giá các anh đưa ra thấp quá. Là ham muốn của anh lớn quá. Nói một đằng làm một nẻo, trên thương trường nên tránh. Tăng thêm 20% không quá đáng chứ?
Không thể. Anh biết Ngân hàng đầu tư Kim Đỉnh đưa ra cho chúng tôi báo giá bao nhiêu không? Kim Đỉnh có thể so sánh với MH không? Họ không có danh tiếng nhưng họ báo giá cao. Viên tổng, Mã tổng cử một mình Giang Quân
Tới Vạn Bác ăn cơm cùng Tần tổng. Tôi nghe nói anh ta rất khó đối phó. Có thể Giang Quân sẽ gặp phiền phức. Tôi cho anh 1 phút suy nghĩ. Nếu không chấp nhận báo giá, chúng ta dừng hợp tác. Nhưng tôi muốn nhắc nhở anh. Nếu tôi tuyên bố công khai
Dừng hợp tác với công ty các anh, tôi tin không có bất cứ doanh nghiệp nào có hứng thú với công ty các anh nữa. Bắt đầu tính giờ. Lập tức đặt cho tôi chuyến bay sớm nhất về Thượng Hải. Vâng. Viên tổng, chúng ta vẫn chưa bàn bạc xong mà. 30 giây.
Nhanh, nhanh, nhanh. Có đáp án chưa? Mọi người nghe tôi nói này. Hôm nay, rượu trắng, rượu ngoại, rượu vang, mỗi loại đều phải hết mình, được không? – Hôm nay không được… – Không được chừa rượu lại đâu đấy. Chỗ tôi có đầy đủ rượu.
– Nào, nào, nào. Nào, nào, nào. – Cạn ly. Tôi bảo này, các cậu bên đó ít nhiều cũng uống nhanh lên một chút, mãi mà không thấy vơi chút nào. Tôi uống ngay, uống ngay, uống ngay đây. Tiểu Giang, chuyện tốt đến cùng lúc. Thêm một ly nữa.
Chuyện là… Tôi không uống được rượu trắng. Tôi cạn ly đây. Uống đi mà. Uống khá đấy. Cô Giang định đi đâu đấy? Thật ngại quá, Tần tổng. Tôi muốn vào nhà vệ sinh. Vào nhà vệ sinh cô cầm theo túi làm gì? Tôi đi dặm lại lớp trang điểm. Nào, nào.
Nào, uống thêm ly nữa. Vậy thế này. Tôi nâng một ly rượu trước, nhưng ly đầu tiên này tôi muốn kính cô Giang. Cô Giang, Mã tổng không ít lần khen cô trước mặt tôi, nói cô tuy là lính mới nhưng thông minh, giỏi giang, quyết đoán.
Anh ấy đánh giá cô rất cao. Nhưng con người tôi có một thói quen chính là không đánh giá nhân phẩm người khác trong hoàn cảnh cụ thể. Người quen biết tôi lâu rồi đều biết điều này. Vậy nên quy tắc chỗ tôi là
Dựa vào trạng thái sau khi uống rượu để bàn về nhân phẩm. Đợi chút nhé. Hôm nay là ngày đầu tiên gặp cô Giang. Ly rượu này thiếu chút lòng thành. Phải dùng ly này. Nào, lấy giúp tôi. Ly này là đúng rồi. Nào, đưa tôi. Bước cuối cùng.
Ly này gọi là “Trăm hoa đua nở”. Cô Giang, ly này tràn đầy thành ý rồi. Uống đi. Tần tổng, thực sự không phải tôi không muốn uống cùng anh. Thực sự là tôi dị ứng với rượu. Anh nhìn mặt tôi xem. Tôi nói này, Tần tổng,
Mặt Tiểu Giang đỏ hết cả rồi, cô ấy thật sự không thể uống rượu. Anh xem nể mặt tôi đi. Đừng ép cô ấy nữa. Tôi dẫn cô Giang ra ngoài hóng gió. Xem ra cô Giang không muốn nể mặt Tần mỗ tôi rồi. Không sao. Ngồi đi. Giang Quân,
Nếu cô thật sự không chịu uống rượu Tần tổng rót cho cô, tôi uống thay cô. Nào, Tần tổng, tôi uống thay cô ấy. Cũng được, nào. Tần tổng là khách hàng lớn của MH chúng tôi. Cho dù thế nào rượu của Tần tổng tôi chắc chắn phải uống. Tốt, tốt, tốt.
Không hổ là người Mã tổng giới thiệu. Rất quyết đoán. Mau ngồi đi. Thật ngại quá, tôi nghe điện thoại. A lô. Giờ cô có tiện nói chuyện không? Tôi đang ăn cơm cùng khách hàng. Sao ồn vậy? Cô uống rượu đấy à? Gửi định vị cho tôi rồi ở yên đó,
Tôi qua đó ngay. Anh buông tôi ra. Buông ra. Đứng lên. Cô thế nào rồi? Về nhà với tôi. Viên tổng, Viên tổng. Im miệng. Cẩn thận. [Thầy Đỗ] Điện thoại của tôi. A lô. Cô ấy không sao chứ? Không tới lượt anh quan tâm. Nói đi.
Tôi không nên uống rượu trong giờ làm việc. Tôi kiểm điểm. Ý tôi là sao cô có thể để loại người như Mã Tu Nhiên cưỡi lên đầu cô diễu võ dương oai chứ? Tôi nói bao nhiêu lần rồi. Chỗ này là chiến trường, không phải địa điểm thi.
Không có nhiều quy tắc như thế, cũng không có thầy cô giám thị. Đối phó với loại người như Mã Tu Nhiên, sao cô có thể nhẫn nhục chịu đựng chứ? Sao tôi lại nhẫn nhục chịu đựng? Viên Soái, anh điên à? Anh nói chuyện có lý một chút được không? Phải.
Hôm nay tôi… Tôi lại thể hiện rồi. Tôi còn cách nào khác sao? Lẽ nào tôi có thể chống lại lệnh của Mã Tu Nhiên sao? Vậy sao cô lại dám chống lại tôi chứ? Anh đừng động vào tôi. Cô làm gì thế? Cô xuống đây, Giang Quân. Trên đó nguy hiểm.
Cô mau xuống đây. Anh đúng là đồ lừa gạt. Cô đừng nháo nữa, mau xuống đây. Trên đó nguy hiểm. Đừng nôn. Đừng nôn. Cô xuống đây, tôi đỡ cô. Thôi dẹp đi. Tôi còn để anh lừa lần thứ hai chắc? Tránh ra. Đừng làm bừa, Giang Quân.
Cô… Cô mau xuống đây đi. Cô làm gì thế? Nguy hiểm. Anh sẽ đỡ được em. Nào. Xuống đây. Ngã bị thương rồi đúng không? Đáng đời. Anh đã nói sẽ đỡ được em, anh lừa em. Anh muốn dạy em, đừng dễ dàng tin lời đàn ông nói.
Sau này em sẽ không tin anh thêm một lần nào nữa. Đồ mít ướt, tôi sẽ đỡ được cô. Sai sót đến lần thứ ba coi như tự động thôi việc đúng không? Tôi lần này là lần thứ hai, anh ghi sổ cho tôi đi.
Tôi đảm bảo sẽ không có lần sau đâu. Đồ ngốc, cô đã chuyển sang làm nhân viên chính thức rồi. Tôi sẽ không để cô rời đi nữa đâu. Nhỏ tiếng thôi. Đừng để con sói Viên Soái nghe thấy mò tới. Tôi biết rồi, cừu con. Chúng ta về nhà đi.
Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương