NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 06 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 6 Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Anh trộm thư tình của tôi làm gì? Đương nhiên là vì tiền lương bố cô đã trả cho tôi rồi. Dùng chân nghĩ cũng có thể nghĩ ra được. Tên con trai đó chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô theo đuổi.

    So với việc nhìn cô khóc nhè sau khi bị cậu ta từ chối, chi bằng trực tiếp đập tan ảo tưởng của cô ngay từ lúc còn ở trong trứng nước. Được rồi. Bây giờ, cô cũng nhận được lời xin lỗi của tôi rồi. Vậy từ nay về sau,

    Tôi sẽ không mềm lòng trong công việc nữa. Ai cần anh mềm lòng? Tôi bây giờ ấy, có một thầy giáo vô cùng giỏi làm hậu thuẫn cho tôi. Dù anh có ra chiêu gì thì tôi cũng đều không sợ. Thầy giáo sao?

    Một thầy giáo cũng xuất thân từ ngành ngân hàng đầu tư vừa trẻ vừa giỏi, túc trí đa mưu. Xuất thân từ ngành ngân hàng đầu tư, mà còn là cao thủ thì sẽ không giúp người như cô. Còn những người rảnh rỗi đi giúp đỡ người khác

    Thì đều là người kém cỏi. Không phải ai cũng vì cái trước mắt giống như anh. Người ta là có chí lớn, bình thường khiêm tốn, không được sao? Anh không ăn nữa à? Không ăn nữa. Không phải, anh… Lãng phí lương thực đáng xấu hổ lắm đấy. Đợi tôi với.

    Anh đợi tôi với. Lại giận rồi, chả hiểu ra làm sao. Anh sao vậy? Tôi thấy cái nồi nấu canh đó rất được. Thì mua một cái đi. Ở đây có hoạt động miễn phí, tại sao cứ đòi bỏ tiền ra mua?

    [20 cặp đôi đầu tiên vào cửa hàng chụp ảnh selfie có cơ hội được nhận nồi điện đa năng miễn phí] Anh sẽ vì một cái nồi mà tham gia hoạt động kiểu này á? Đương nhiên rồi. Cô không thấy màu trắng rất hợp với tôi sao?

    Khiêm tốn, xa hoa, có nội hàm lại vừa đẳng cấp. Tôi không thấy vậy. Nếu anh thích thì tôi bỏ tiền mua cho anh một cái vậy. Không phải vừa nãy cô hỏi tôi tăng hai của buổi cảm ơn là làm gì sao? Chào mừng lần sau lại tới ạ.

    Chào anh, chào mừng đã tới ạ. Hai người tới tham gia hoạt động “Nhớ Lại Chuyện Xưa” sao? Đúng vậy. Là thế này, theo luật chơi của chúng tôi, có thể tôi phải xác minh lại hai người một chút. Hai người là người yêu sao? – Không phải. – Phải. Phải.

    Vậy thì được, nào, mời bên này. Đây, nước của hai người đây, hai người chụp ảnh vui vẻ nhé. – Được, cảm ơn. – Cảm ơn. Giao diện này thực sự xịn sò hơn nhiều so với thời đó của chúng ta.

    Thời đó của chúng ta làm gì có nhiều background như thế này. Cổ điển và tiến bộ theo thời đại không có sự mâu thuẫn lẫn nhau, cô hiểu chứ? Tạo dáng đi. Phèn thế. Anh bỏ tay ra. Anh có ấu trĩ không thế hả? Chụp ảnh còn muốn lôi tóc nữa.

    Chụp lại. Đẹp phết mà. Cô tạo cái dáng phèn như thế này tôi giúp cô cô còn không vừa ý sao? Đẹp phết. Đẹp chết đi được. Nào. Hai người chụp xong rồi sao? Anh ơi, xin lỗi anh. Ảnh selfie này của hai người

    Có thể không phù hợp với yêu cầu của chúng tôi ạ. Tại sao? Là thế này ạ. Vì hoạt động này của chúng tôi có chủ đề về tình yêu vậy nên hy vọng hai người có thể thể hiện được quan hệ của hai người trong tấm ảnh selfie. Nhưng, hai người xem,

    Nhìn bức ảnh này cũng quá không thân mật rồi. Thế này… Hay là thế này đi. Hai người chụp lại pô khác nhé. Hai người xem, đây, đây cả đây nữa. Mấy dáng chụp này đều ok hết. Thôi, chúng ta đi. Quay lại. Nhìn thấy rồi đúng không? Không…Tôi nhìn thấy gì cơ?

    Chụp lại lần nữa. Tôi từ chối. Đây là chỉ thị của sếp. Sẽ được tính trong lúc đánh giá KPI. Sợ rồi? Sợ rồi, sợ rồi. Chụp đi, chụp đi. Bắn tim nhé. Anh tây phết nhỉ. Cũng biết cái này cơ đấy. Là cô quá phèn thôi.

    Chẳng có chút ăn ý gì hết. Chụp lại lần nữa. Phải có chút ăn ý đấy nhé. Anh cố ý đúng không? Cô cố ý đúng không? Tôi không chụp nữa, tôi không chụp nữa. “Cố quá thành quá cố”, chứng tỏ anh không có duyên phận với cái nồi này.

    Chúng ta đi thôi. Quay lại. Thưa anh, phí sửa chữa và phí máy móc, tổng cộng hết 23 nghìn 700 tệ. Anh cầm lấy. Được. Thưa cô, cô cầm ảnh của cô này. Cảm ơn. Còn muốn giành ảnh của tôi. Là tôi muốn tham gia hoạt động này mà,

    Nên đương nhiên tấm ảnh này là của tôi. Không liên quan đến cô. Đây là phần quà của hai người, hai người cầm lấy. Đưa cô ấy đi, soi cô ấy đi. Không. Đưa anh ta đi, anh ta muốn tham gia mà. Cái nồi này có ích với cô. Soi cô ấy đi.

    Tôi… Cảm… Cảm ơn nhé. Cô Giang, coi như hôm nay tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi của cô. Về nhà thôi. – Đi bên… – Tôi biết chứ. Đi bên… Bên này. Hôm nay cứ không nói hết một câu vậy nhỉ. Vượng Tài. Đi ra. Đi ra. Mày!

    Mày đúng là cái đồ phá phách! Mày ấy, nếu mày làm hỏng bức ảnh thì tao sẽ chặt chân mày. Hiểu chưa? Viên Soái, cậu đưa tôi tới đây làm gì? Chụp ảnh. Tôi không muốn chụp ảnh. Tôi không muốn chụp. Quay lại.

    Không phải kết quả thi bị tụt một bậc thôi sao? Có thế thôi mà cậu cũng buồn đến mức này à? Với chút khả năng chịu đựng tâm lý này của cậu, tôi nói cậu biết tương lai cậu sẽ bị sức nặng của xã hội đè bẹp. Nào.

    Tôi đếm 3 2 1 nhé. Cùng cười nào. Nào. 3 2 1! Cậu nhìn cậu kìa, cậu cười giống như quả mướp đắng vậy. Cười lại. – Nào. – Tôi không chụp nữa. Quay lại. Quay lại. – Cậu làm gì vậy? – Nào 1 2 3! Cậu! Xóa đi. Không được xóa.

    Xóa đi. Đẹp vậy cơ mà, cậu không được xóa. Xóa đi. Không, không được xóa. Xóa đi. Cậu làm gì vậy? Cậu ra ngoài cho tôi. Lão đại, cứu tôi với. Tô tổng. Tô tổng. Nào, ly rượu này là cho chuyện lần trước, thật đó. Vô cùng cảm ơn anh.

    Tôi cạn ly trước nhé. Tôi cạn ly trước nhé. Anh đây là… Nào, nào, nào, Tô tổng. Nào, nào, nào. Tôi cũng mời anh một ly. Nào, nào, nào. Hay là chúng ta thay mặt công ty mời Tô tổng đi. Nào, nào, nào. Được, được, được, được. Nào, nào, nào. Nào, nào, nào.

    Mời Tô tổng của chúng ta. Thật đó, thật đó, thật đó. Viên tổng. Viên tổng. Chào Viên tổng. Viên tổng tới rồi. Lão đại, tôi thực sự không trụ được nữa rồi. Mấy người bên Vạn Hoa này uống ác quá. Viên tổng, tôi nói anh nhé. Anh đúng là tới muộn rồi.

    Hôm nay, dù thế nào anh cũng phải uống hết ly rượu này. Đúng vậy. Từ từ hàn huyên. Một ly rượu thì sao đủ? Một ly rượu thì lại coi thường tình bạn của chúng ta, đúng không? Nào. Vậy tôi uống ly này. Tôi tự phạt trước một ly, được chứ? Được.

    Được, cạn ly, cạn ly, cạn ly. Nào, nào, nào, tôi cũng uống chung luôn. Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Viên tổng, ngồi đi. Nào, uống đi, uống đi. Rót rượu đi, rót đầy vào. Cảm ơn, cảm ơn. Hôm nay anh chưa uống đã nhá. Tạm biệt. Từ từ thôi.

    Lão đại, tửu lượng của anh thật không phải dạng vừa đâu. Làm mấy người bên Vạn Hoa gục hết cả. Nếu hôm nay anh không tới thì người gục chính là tôi đó. Lão đại, có phải anh có tâm sự gì không? Tôi đang vui mà.

    Có phải cây vạn tuế già vạn năm anh cãi nhau với bông hoa vạn tuế già nghìn năm đó không? Hoa vạn tuế “vượt tường” rồi. Cậu đúng là miệng thối. Cô ấy có một người thầy. Hôm nay cô ấy nói với tôi,

    Người thầy này thường xuyên đưa ra các cách giải quyết trong công việc giúp cô ấy. Thầy sao? Ngành ngân hàng đầu tư của chúng ta cũng chỉ có mấy mống, anh đã nghe ngóng được là ai chưa? Dù sao thì chẳng qua cũng chỉ là một tên lừa đảo chẳng ra gì.

    Tôi không có hứng thú để biết. Anh không muốn tôi nghe ngóng giúp anh sao? Không cần thiết. Tôi lại muốn xem thử, tên lừa đảo này có thể lừa cô ấy được bao lâu. Thái độ này của anh là không đúng rồi. Bây giờ hai người các anh sống gần nhau,

    Anh lại là cấp trên của cô ấy nữa. Nhưng anh lại lên tiếng nói rằng muốn đuổi người ta ra khỏi MH. Bây giờ anh chính là thiên địch trong lòng cô ấy. Tôi muốn đuổi cô ấy là vì tôi thấy cô ấy không hợp với ngành này. Nhưng

    Đây cũng là suy đoán tôi đưa ra theo ấn tượng trước kia của tôi về cô ấy. Xem ra tư tưởng này của anh thay đổi rồi. Qua mấy lần tiếp xúc với cô ấy, tôi thấy người này và mọi thứ liên quan đến cô ấy vẫn đang không ngừng thay đổi.

    Tôi nghĩ cần phải bắt đầu làm quen lại với cô ấy một lần nữa. Lão đại của tôi cũng có ngày nhận ra lỗi lầm. Xem ra lần ghen này khiến anh lý trí rồi đó. Được, được đấy. Nhưng anh không cảm thấy bây giờ thay đổi là hơi muộn à?

    Thầy giáo thần bí đó của người ta đang suốt ngày tạo sự ấm áp, suốt ngày tạo ấn tượng tốt còn anh lại không ngừng đuổi cô ấy đi. Cẩn thận bông hoa vạn tuế đó của anh ngày nào đó sẽ đến bên cái cây khác đấy.

    Với thái độ hiện tại của anh với bông hoa này, anh mới càng nên phải dùng mưu để ra trận, đánh vào lòng người là thượng sách. Trái tim của phụ nữ nhìn thì rất khó đoán, nhưng thực ra lại rất dễ hiểu, chỉ có hai điểm này thôi

    Một là không thể kháng cự lại những điều đáng yêu, một điều nữa là dễ dàng có lòng thông cảm với bất cứ ai, bất cứ việc gì. Không thể kháng cự lại những điều đáng yêu, có lòng thông cảm với bất cứ ai, bất cứ việc gì. Vượng Tài, lại đây.

    Lại đây nào Vượng Tài. “Nuôi quân 3 năm dùng 1 giờ”. Đến lúc mày ra trận rồi. Thể hiện cho tốt đấy. Sao mày lại ở đây? Mày vượt ngục hả? Đi nào, tao đưa mày về với bố mày. Mày nặng thế. Sao cửa lại mở nhỉ?

    Đi đi, mày nặng chết đi được. Anh sao vậy? Tôi không sao. Có thể là do tối hôm qua bị cảm lạnh. Ốm sao không tới bệnh viện? Anh sốt cao vậy. Tôi đưa anh tới bệnh viện nhé. Tôi không tới bệnh viện đâu. Tôi nghỉ ngơi một lát là được rồi.

    Được, vậy anh nghỉ ngơi đi nhé. Tôi về trước đây. Tôi lạnh quá. Không phải. Anh chắc không cần tôi đưa anh tới bệnh viện chứ? Tôi muốn uống nước. Cảm ơn nhé. Tôi về đây. Lại sao nữa? Tôi đói. Anh muốn ăn gì? Trong tủ lạnh có đó.

    Tủ lạnh nhà anh ở đâu vậy? Bình thường công việc của anh bận rộn như vậy chắc trong tủ lạnh chẳng có gì đâu nhỉ. Ở đó đó. Anh muốn ăn món gì? Tôi ăn rất đơn giản thôi. Mặn thì có thịt kho tàu, thêm sườn xào chua ngọt nữa

    Thêm cả thịt bò xào khoai tây nữa. Sương sương thế này thôi. Nấu 3 món mặn đi. Còn món chay ấy, cô làm cho tôi một món rau củ xào. Không phải hôm qua mới mang một cái nồi về sao? Cô làm tiếp cho tôi thêm một món canh gà hầm xương.

    Tạm được rồi đấy. Tôi thấy anh chẳng giống người bị ốm tẹo nào cả. Nếu anh đã có nết ăn như vậy chi bằng… Khó chịu quá. Mùa đông vừa lạnh vừa đói, lại không có ai chăm sóc. Sao tui lại đáng thương thế này? 39 độ rồi. Cô nấu xong chưa?

    Sắp xong rồi. Tôi đói. Ăn đi. Anh nhìn cái gì? Có ai ốm mà lại ăn đồ ăn có nhiều dầu mỡ như vậy không? Lần đầu tiên tôi nấu cháo đấy. Có muốn ăn không? Không ăn thì thôi. Không ăn thì gọi đồ ăn ngoài đi. Quay lại.

    Người ốm chân tay rã rời, ốm yếu. Cần người đút. Tôi… Tôi đúng là mắc nợ anh mà. Nóng không? Hơi nhạt. Có đồ ăn là tốt rồi còn soi mói. Sofa nhà các anh ngồi thoải mái thật đấy. Là loại tăng nhiệt à? Nhập khẩu từ Đức, mới mua tuần trước.

    Thoải mái không? Thoải mái. Có tiền thật tốt. [Đỗ Lỗi] Hôm nay cô có rảnh không? [Đỗ Lỗi] [Đỗ Lỗi] Muốn truyền thụ cho cô một chiêu giảm stress độc quyền của ngành. [Đỗ Lỗi] Muốn truyền thụ cho cô một chiêu giảm stress độc quyền của ngành.

    Hôm nay sợ là không được rồi. Ngày mai được không? Vậy được, mai gặp nhé. Cô không thể tập trung chăm sóc người ốm một chút được à? Toàn tâm toàn ý, một lòng một dạ hiểu không? Vậy phiền anh ăn nhanh lên được không? Lát nữa tôi còn có việc nữa.

    Phần cháo còn lại tôi để trong nồi cho nóng cho anh rồi. Tối nhớ ăn đấy. Anh tự ăn đi nhé. Tôi đi pha cho anh cốc thuốc. Tôi muốn đọc sách. Lấy hộ tôi quyển sách ra đây. Rõ lắm chuyện. Quyển nào? Quyển thứ 2 bên trái hàng thứ 2. Đây hả?

    Không phải. Là quyển thứ 3 bên trái hàng thứ 3. Đây hả? Không phải. Chắc là bên trái hàng thứ 2. Không đúng. Quyển cuối cùng bên phải hàng thứ 2. Anh nói hẳn tên sách ra thì chết à? Đây hả? “Rừng Na Uy” đúng không? Chính nó.

    Không ngờ cuộc sống ngoài giờ làm việc của Viên tổng ngoài chỉ số xanh đỏ của thị trường chứng khoán còn có thể có màu sắc khác nữa. Quyển sách này có thể nổi tiếng khắp thế giới là vì nó vô cùng có sức hấp dẫn. Đáng tiếc,

    Cô không cảm nhận được sức hấp dẫn của nó. Dù sao thì “trong lòng có phật thì mới có thể gặp được phật” mà. Viên tổng đúng là biết mắng người mà không chửi bậy nhỉ. Phải. Người uyên thâm mới có thể lĩnh hội được cái đẹp của nó.

    Anh từ từ mà đọc nhé. Tôi về trước đây. Không ngờ kiệt tác thế giới như thế này cũng có thể khiến cô cảm thấy xấu hổ. Xem ra cô còn mang trong mình tật xấu của văn hóa xấu hổ.

    Cẩn thận sự bảo thủ của cô sớm muộn gì cũng hại cô thôi. Cảm ơn Viên tổng nhắc nhở. Tôi sẽ cố gắng trau dồi sự sáng tạo. Tôi nói này, tại sao cô không bắt đầu ngay từ hôm nay đi? Đây chính là lý do

    Khiến cô mãi mãi không bao giờ trở thành 20% đó. Hiểu không? Anh tưởng tôi chưa đọc quyển sách này thật sao? Được, vậy tôi hỏi cô. Vào hôm Naoko sinh nhật 20 tuổi, cô ấy đã khóc để giữ Toru ở lại với cô ấy đúng không? Không phải cô ấy giữ lại,

    Mà cô ấy muốn yêu Toru nhưng bản thân lại không thể bỏ quá khứ xuống. Vì vậy cô ấy đã rơi vào trạng thái đau khổ. Giữa hai người họ có lẽ chỉ xem như là an ủi lẫn nhau thôi. Rõ ràng tối hôm đó cô ấy đã khóc một mình suốt đêm.

    Sao lại gọi là an ủi lẫn nhau được? Là Toru luôn an ủi cô ấy. Anh đang nghi ngờ trí nhớ của tôi đúng không? Tay trái của tôi đỡ lấy cơ thể của Naoko. Tay phải vuốt ve mái tóc suôn dài, mềm mại của cô ấy.

    Tôi đã chờ Naoko nín khóc trong thời gian dài như vậy nhưng cô ấy vẫn không nín. Đêm nay tôi đã ngủ với Naoko. Tôi không biết làm như vậy có đúng hay không, dù là ngày này của 20 năm sau thì tôi vẫn không biết.

    Có lẽ mãi mãi tôi cũng sẽ không biết. Nhưng lúc đó tôi lại chỉ có thể làm như vậy. Cô ấy xúc động, không biết nên làm như thế nào mới đúng, cô ấy hy vọng nhận được sự vỗ về của tôi. Tôi tắt… Sau đó thì sao? Trời sáng rồi.

    – Tôi an… – Không phải là “trời sáng rồi” thì phải. Có lẽ cái đoạn nãy cô vừa lật vẫn còn nội dung. Anh chắc muốn nghe tiếp chứ? Tất nhiên là tôi muốn nghe rồi. Không phải. Làm gì có câu chuyện nào kể được có một nửa là không kể nữa đâu.

    Sao vậy? Cô không biết chữ ở đoạn sau sao? Được, tôi đọc, anh nghe nhá. Tôi tắt đèn phòng, chậm rãi, nhẹ nhàng cởi quần áo của cô ấy và cũng cởi quần áo của mình theo. Sau đó chúng tôi ôm nhau. Đó là một đêm mưa ấm áp,

    Chúng tôi trần như nhộng cũng không cảm thấy lạnh. Trong bóng tối, tôi và Naoko lặng lẽ vuốt ve cơ thể của nhau. Tôi hôn lên môi của cô ấy, trong bóng tối, giúp cô ấy… Đừng đọc nữa. Câu chuyện chết dẫm gì thế? Tôi ốm rồi. Cô…cô về đi.

    Tôi…tôi muốn nghỉ ngơi. Được thôi. Vậy Viên tổng, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé. Nhất định phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc vất vả quá. Nhớ uống thuốc đúng giờ nhé. Tôi về trước đây. Bye bye, bé con đáng yêu. Vượng Tài. Vượng Tài, lại đây.

    Mày nói xem, có phải cô ấy là đứa con gái ngốc nghếch không? [Rừng Na Uy] Mỗi người đều sở hữu một khu rừng cho riêng mình. Có lẽ trước giờ chúng ta chưa từng đi tới đó, nhưng nó vẫn luôn ở đó, và luôn luôn sẽ ở đó.

    Người lạc đường, thì lạc đường rồi còn người muốn gặp thì sẽ gặp lại thôi. Hôm nay cuối cùng cũng có cảm giác là phụ nữ rồi. Xem ra cô ấy đã ra ngoài rồi. [Family Mart] Trời ạ. Đúng là 360 độ không góc chết, đỉnh cao dữ vậy.

    Ngày đầu tiên Tiểu Xuyên không tới, nhớ anh ấy. Xin chào, chào mừng đã tới ạ. Sao anh lại tới nữa vậy? Tôi… Tôi đã đền anh nhiều băng vệ sinh như vậy rồi. Tôi thấy anh cũng tuấn tú lịch sự thế mà. Anh làm người không được lòng tham không đáy đâu.

    Cô yên tâm. Hôm nay tôi tự trả tiền. Thực ra, tôi muốn làm phiền cô một việc. Cô có biết Vượng Tài nhà tôi không? Biết. Quả bóng của nó rơi trên sân thượng nhà cô rồi. Hôm nay tôi thấy nó rất sốt ruột. Nếu cô rảnh thì lấy giúp tôi cái.

    Tôi không lấy được. Không sao. Cô bảo Giang Quân nhà cô mang sang cũng được. Quân Quân cũng không được. Bây giờ cô ấy đang ở cùng với thầy Đỗ rồi. Chắc là tạm thời cô ấy không về đâu. Thầy Đỗ sao? Đúng vậy. Tôi bây giờ ấy

    Có một thầy giáo vô cùng giỏi làm hậu thuẫn cho tôi. Dù anh có ra chiêu gì tôi cũng đều không sợ. Thầy giáo sao? Một thầy giáo xuất thân từ ngành ngân hàng đầu tư vừa trẻ vừa giỏi, túc trí đa mưu. Nghe cô ấy nói như vậy,

    Tôi cảm thấy Quân Quân nhà chúng tôi đúng là rất may mắn. Vừa mới vào nghề mà đã có thể gặp được một tiền bối trong ngành ngân hàng đầu tư vừa nho nhã lịch sự, lại vừa đẹp trai nhiều tiền giúp đỡ cô ấy. Nho nhã lịch sự, đẹp trai nhiều tiền?

    Tiền bối trong ngành ngân hàng đầu tư? Chả ra làm sao. Đẹp trai nhiều tiền, tao nhã lịch sự thì có liên quan gì đến anh? Quả nhiên là chỗ ngồi được trời chọn. Ánh nắng chiếu lên anh ấy, góc độ vừa đẹp. Chỉnh góc sáng thêm chút thì có hơi lóa mắt,

    Mà để giảm xuống một chút thì lại hơi tối. Làm phiền anh ạ. Anh có muốn ăn cái này không? Tôi đã làm việc ở đây 5 tiếng đồng hồ. Trong thời gian này, cô đã tặng tôi 3 lần trà sữa hai lần đồ ăn. Mặc dù tôi không bị phân tâm

    Nhưng khó tránh khỏi việc sẽ làm giảm hiệu suất làm việc của tôi một chút xíu. Lần sau cải thiện đi nhé. Ừm… Ừm… Ừm… Tôi muốn cảm ơn anh mấy hôm trước đã giúp tôi bắt được trộm. Và tôi muốn add wechat của anh. Không biết có được không? Còn nữa,

    Vậy anh làm công việc gì vậy? Tôi làm cái này. Tôi biết rồi. Đây là album điện tử. Tôi làm một website xem mắt. Vậy mục tiêu cuối cùng của tôi là gì? Là dùng big data để làm một hệ thống xem mắt. Có điều, thứ cô nhìn thấy lúc này

    Đều là những thứ ở giai đoạn đầu thôi. Vậy nên còn có rất nhiều thứ cần phải điều chỉnh. Bây giờ có nhiều nam nữ độc thân như vậy. Tôi nghĩ ý tưởng này rất có thị trường đó. Cô nghĩ như vậy thật sao? Nào. Tôi mời cô ăn cơm.

    Cô giúp tôi một việc. Được rồi đấy. [Lý Tiểu Xuyên] Lý Tiểu Xuyên. Vừa nãy anh bảo tôi giúp anh chuyện gì vậy? Liên lạc trên wechat nhé. Được. Tôi còn tưởng tìm nhầm chỗ rồi cơ. Không ngờ là ở đây thật. Cảm ơn. Hôm nay chúng ta ăn cơm ở đây sao?

    Đầu bếp của nhà hàng này ấy, có “yêu khí”. Tay nghề rất đỉnh. Mời dùng bữa vui vẻ. Cảm ơn. Tôi nghiên cứu ra cách làm món ngọt này đấy. Cô ăn thử đi. Thật sao? Mát mà không ngấy, rất ngon. Cô thích là được rồi. Sao cái bánh ngọt này thơm vậy?

    Cô muốn biết vì sao không? Ăn xong tôi sẽ đưa cô tới một nơi. Còn chơi trò thần bí nữa. Đây là đâu vậy? Phòng điều chế hương. Điều chế hương có thể khiến người ta điều chỉnh cảm xúc. Tôi nghĩ, chắc chắn cô có áp lực rất lớn

    Vào khoảng thời gian trước. Nên dẫn cô tới thư giãn chút thôi. Nhiều rượu vậy. Dùng để điều chế hương đó. Rượu cũng có thể điều chế hương được á? Đương nhiên rồi. Rượu có thể lưu giữ mùi hương rất tốt. Kết hợp tinh hoa được chiết xuất

    Từ thực vật và động thực vật với rượu thì sẽ lưu giữ được mùi hương. Đưa tay cho tôi. Mùi rất đặc biệt. Nước hoa không nên chỉ được dùng để truyền đạt dục vọng và tình cảm. Trong dòng nước hoa mà tôi điều chế này

    Có hoa bách hợp và hoa bàn tay phật mà tôi thích nhất còn có cả rượu Noble của Hungary. Khi ngửi sẽ cho người ta một cảm giác trong suốt, tinh khiết và hiền lành. Đây là lọ nước hoa tôi điều chế dựa trên ấn tượng đầu tiên của cô đó.

    Tặng cho cô. Lần đầu tiên có người chế nước hoa cho tôi. Cô cứ coi như đây là quà gặp mặt thầy giáo tặng cho cô đi. Cảm ơn thầy. Giải quyết xong vụ Khoa Lãng rồi à? May mà nhờ thầy chỉ bảo nên việc được giải quyết xong xuôi cả rồi.

    Vậy thì tốt. Cô ngồi đi. Cô cũng có thể thử. Lúc nào điều chế cũng được hết. Nói không chừng sẽ có niềm vui bất ngờ đó. Được lắm. Hẹn hò với đàn ông. Giỏi lắm rồi. Đi, về thôi. Đi thôi. Sao vậy Vượng Tài? Không đi nữa hả?

    Giang Quân cô giỏi lắm. Đêm không về nhà. Mọc lông mọc cánh đủ rồi. Thế nào? Đã nghĩ ra đặt tên gì cho nước hoa của cô chưa? Hương hoa giống như hương bách hợp. Vậy gọi là nước hoa bách hợp đi. Nước hoa bách hợp? Tên rất hợp.

    Hôm nay thật sự rất cảm ơn thầy Đỗ. Lớp học trải nghiệm nước hoa này thật sự rất tuyệt. Cuối cùng cũng cho tôi trải nghiệm cuộc sống mà một cô gái tinh tế nên có một lần. Nếu cô thích sau này có thể thường xuyên đến. Dù sao thì nước hoa

    Nó có thể làm dịu tâm trạng của một người mà. Quả thực rất có tác dụng giảm stress. Quả nhiên thầy giáo là người thấu hiểu sự yên tĩnh. Thực ra, nếu muốn giảm stress ấy thì đua xe cũng được đó. Đua xe sao? Đây không giống phong cách của thầy.

    Nhìn người đừng chỉ nhìn một mặt. Có cơ hội, tôi sẽ đưa cô đi trải nghiệm. Cá nhân tôi vẫn rất thích cách giảm stress bằng việc gỡ bỏ cảm giác trói buộc về thời gian và không gian đó. Tôi đoán, có lẽ cô cũng sẽ thích.

    Được, lúc nào tôi cũng có thể đi cùng. Cô nói rồi đấy nhé. Cảm ơn anh. Đúng rồi, thầy Đỗ. Ừm…của ít lòng nhiều. Hy vọng anh sẽ thích. Có vẻ như tôi phải giúp nó phối lại với một bộ vest rồi.

    Đây chính là vị thầy giáo thần bí mà cô nói đó sao? Hai người quen nhau à? – Không quen. – Không quen. Nhưng, tôi vẫn phải cảm ơn anh đã thay tôi dạy bảo nhân viên của tôi. Chuyện nhỏ thôi. Sao lại là thay anh vậy?

    Giang Quân, cảm ơn món quà của cô. Tôi rất thích. Giám đốc điều hành của GE cũng học được thủ đoạn đê hèn này từ khi nào vậy? Anh có ý gì? Tôi không hiểu lắm. Trên thương trường tài trí kém cỏi liền muốn dựa vào cách tà môn ngoại đạo

    Cấu kết với người mới của công ty đối thủ. Anh tưởng làm như vậy là có thể thắng lại được sao? Anh quá ngây thơ rồi. Viên Soái, anh đừng nói như vậy. Không sao đâu. Viên tổng, có lẽ anh ấy có hiểu lầm gì đó thôi. Tôi cảnh cáo anh.

    Đừng có giở trò gì bẩn thỉu. Nếu không, tôi sẽ khiến anh thua thảm hại hơn. Được. Chúng ta cứ chờ xem. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương