NỬA LÀ ĐƯỜNG MẬT NỬA LÀ ĐAU THƯƠNG – Tập 05 | Phim Ngôn Tình Siêu Hay | iQIYI Phim Thuyết Minh

    Tập 5 [Đơn xin từ chức] Cậu không biết đấy thôi. [Đơn xin từ chức] [Đơn xin từ chức] Lúc đó mình nhỏ bé, đáng thương, không ai giúp đỡ, [Đơn xin từ chức] Lúc đó mình nhỏ bé, đáng thương, không ai giúp đỡ, thật sự không biết phải làm thế nào.

    May có Bạch Mã hoàng tử của mình đột nhiên xuất hiện trước mắt mình. Thật sự hạnh phúc quá đi thôi. Nghĩ tới thôi cũng thấy kích động vô cùng. A lô, mẹ ạ. Quân Quân, công việc của con thế nào? Có thuận lợi không?

    Công việc của con rất thuận lợi, đồng nghiệp đều rất thân thiện. Mọi việc đều tốt ạ. Vậy thì tốt. Quân Quân, mẹ bảo con nhé. Nếu con chịu ấm ức, con tuyệt đối không được khóc, nhất định phải nói với mẹ, biết chưa? Hay là con tìm bạn trai đi.

    Có người chăm sóc con mẹ cũng yên tâm phần nào. Được rồi mà mẹ. Mẹ đừng sốt ruột, cứ thuận theo tự nhiên đi. Được, được, được. Mẹ không giục con nữa, được chưa? Quân Quân, nhưng mẹ bảo con nhé, một mình con ở Thượng Hải, không có ai bên cạnh con,

    Con nhất định phải chú ý an toàn, biết chưa? Mẹ cũng chú ý giữ gìn sức khỏe nhé ạ. Được nghỉ con sẽ về thăm mẹ. Tạm biệt mẹ. Cô gọi điện thoại cho cậu à? Quân Quân, hay là chúng ta tiếp tục tìm việc đi. Cùng lắm mình nuôi cậu.

    Dù bán mì tôm, mình cũng nuôi cậu. Được rồi. Dù sao thì không phải cậu cũng không thích đại ma vương còn gì. Vậy cậu rời xa anh ta cũng là một chuyện tốt mà, đúng không? Cậu thay đổi cách nhìn xem, có phải không?

    Đơn xin từ chức gì gì đó, cậu đừng xem nữa. Cậu phải ăn no thì mới có sức tiếp tục đi chiến đấu với người khác. Đợi mình nấu mì cho cậu nhé. Nếu coi MH là một game online, thì hiện giờ cô đã vượt qua cấp độ mấy rồi?

    Tôi sắp bị đuổi khỏi làng người mới rồi. Vậy xem ra cô cần một “người đào tạo lính mới” đó. Kẻ hèn này bất tài, tuy chưa được tính là người giỏi nhất trong ngành ngân hàng đầu tư, nhưng ít nhất cũng được coi là người giàu kinh nghiệm.

    Không biết liệu tôi có vinh hạnh trở thành “người đào tạo lính mới” của cô không? Dù sao thì hiện giờ bản thân tôi cũng không có hướng tư duy gì, cho dù có một phần chục nghìn cơ hội tôi cũng muốn thử.

    Sư phụ trên cao, xin nhận của đồ nhi một lạy. Bái sư qua điện thoại không có thành ý gì cả. Vừa hay tôi vẫn chưa ăn cơm. Chi bằng cô mời tôi bữa tiệc bái sư, thế nào? Mì thơm phưng phức tới đây.

    Chuyện là… Lê Lê, cậu ăn một mình đi nhé. Mình phải ra ngoài một chuyến. Đừng đợi mình. Cậu ăn mấy miếng rồi đi. Muộn vậy rồi cô ấy còn có thể đi đâu một mình? Một cô gái như cô, muộn vậy rồi còn ra ngoài một mình để làm gì?

    Nhắn vậy liệu có thể hiện là mình quan tâm cô ấy quá không? Muộn vậy rồi cô còn ra ngoài một mình, cô định ám sát Đặng Khoa à? Tuy đây thật sự là ý tưởng hay, nhưng hình như cái giá phải trả hơi đắt. Yên tâm. Nếu tôi muốn ám sát,

    Thì mục tiêu đầu tiên chính là anh, chứ không phải ai khác. Vậy thì cô chú ý an toàn, sớm sống sót trở về. Tôi ở nhà đợi cô cùng đi đến chỗ chết. Tôi khinh, tôi khinh, tôi khinh. Chào cô. Cảm ơn nhé. Cảm ơn. Thầy Đỗ,

    Hay chúng ta đổi chỗ khác đi. Tôi cứ cảm thấy chỗ này không phù hợp với thân phận của anh lắm. Cho dù là bít tết hay gà rán cũng đều có thể vừa cho người ta cơ hội cảm nhận món ngon, vừa đem lại cảm giác no bụng.

    Nếu đều có thể ăn no, cớ sao phải phân biệt giá cả cao thấp thế nào? Thơm lắm đó. Được rồi. Cho dù hôm nay có thể học được tinh hoa bí kíp võ công của thầy hay không, học trò đều vô cùng cảm ơn thầy

    Đã giúp học trò vào thời điểm quan trọng. Tại đây, học trò xin cạn ly này trước để tỏ lòng thành kính. Rượu sẽ ảnh hưởng tới phán đoán của con người. Càng huống hồ, tôi cũng không dạy Túy Quyền. Nói về tình hình dạo gần đây của cô đi.

    Con kiến nhỏ gánh họa lớn, còn có thể có cơ hội xoay chuyển sao? Liên quan đến công ty dược Khoa Lãng à? Anh biết à? Quả thực chuyện của họ dạo gần đây khá ồn ào, vừa sáp nhập, vừa lập đại hội cổ đông liên tịch gì đó.

    Tôi có nghe nói rồi. Chỉ trách tôi tưởng là nắm chắc phần thắng, không ngờ tìm được đồng đội dốt như heo. Đồng đội dốt như heo gì cơ? Nói một cách đơn giản, tức là chúng tôi nghi ngờ một lãnh đạo cấp cao nào đó của Khoa Lãng có “vết nhơ”.

    Không ngờ người làm chứng mà chúng tôi tìm được, làm hỏng việc vào đúng thời điểm quan trọng nhất. Kết quả trực tiếp khiến chúng tôi bị công kích ngược trở lại. Người làm hỏng việc vào thời điểm quan trọng nhất còn chứng cứ quan trọng trong tay không?

    Ý anh là có thể người này cố ý? Đặng Khoa là một người giỏi tính toán, giỏi chiến thuật tâm lý. Xung quanh một người sếp như ông ta không thể có kẻ ngốc được. Ý anh là gì? Cô phải nhớ kỹ, cho dù là công ty nào,

    Đứng trước lợi ích cực lớn, bọn họ cũng đều ngay lập tức hoặc là vô thức che giấu khuyết điểm của mình, giả vờ như không có gì. Cô muốn tìm ra sự thật về bọn họ, không thể chỉ xem tài liệu họ đưa cho cô.

    Tài liệu có thể làm giả, có thể lừa người. Nhưng người đứng sau và số liệu sau cùng vẫn để lại dấu vết. Anh nói đúng. Chuyện này có lẽ không đơn giản như vậy. Quý khách, chào cô. Đây là hoạt động kỷ niệm thành lập quán chúng tôi.

    Mỗi nữ khách hàng đều sẽ nhận được phần quà này. Cô hãy nhận lấy nó nhé. Cảm ơn cô. Cô thay tôi gửi lời cảm ơn tới ông chủ của cô nhé. Vâng. Còn có chuyện tốt như vậy nữa. Cô nhìn xem. Vận may của cô dần tới rồi đó.

    Một người sắp bị công ty đuổi việc còn có tâm trạng hẹn hò với người đàn ông khác. Đừng quên quà may mắn của cô. Cảm ơn. Lại còn tặng hoa nữa. Anh lái xe chú ý an toàn nhé. Được lắm, Giang Quân. Cô bảo tôi làm quen với cô lại từ đầu

    Là bảo tôi làm quen với cô lại từ đầu như này à? Được. Cô đợi đó cho tôi. Cô xem tôi làm quen với cô lại từ đầu như thế nào. Đúng là người có người này, người kia, hàng cũng có hàng này, hàng kia.

    Cùng là làm trong ngành ngân hàng đầu tư, nhưng sự khác biệt giữa người này với người kia sao có thể lớn như thế chứ? [Tổng số tiền 501.430.00 tệ] Nghe nói sau khi thôi việc ở chỗ tôi, [Tổng số tiền 501.430.00 tệ] Nghe nói sau khi thôi việc ở chỗ tôi,

    Cậu tới làm cho một công ty đại lý kế toán. Làm ở công ty đó chỉ sống qua ngày được thôi, chắc không trả được nhiều tiền cho cậu, đúng không? Đặng tổng, hôm nay anh gọi tôi đến đây chủ yếu là để sỉ nhục tôi đúng không? Sỉ nhục cậu?

    Sỉ nhục cậu? Cậu xứng đáng sao? Giờ cậu rất thiếu tiền đúng không? 500 nghìn tệ. Tôi cho cậu 500 nghìn tệ. Giúp tôi làm một việc. Ai thế? Sao lại là anh? Tôi nói này, anh làm cái gì thế? Tôi cho anh vào nhà chưa? Còn có tâm trạng uống rượu nữa.

    Tâm trạng anh tốt quá nhỉ. Tôi thấy anh quả nhiên là bị Đặng Khoa mua chuộc rồi. Anh nói láo. Đặng Khoa là kẻ thù lớn nhất của tôi. Sao tôi có thể để anh ta mua chuộc? Đến vợ anh, anh cũng có thể phụ bạc,

    Đương nhiên anh có thể bị kẻ thù mua chuộc. Tôi nói anh hay, đây là nhà tôi, chỗ này không chào đón anh, anh đi mau đi. Nếu anh không đi, tôi lập tức báo cảnh sát. Anh nghe rõ chưa? [Quá trình thăng tiến – Sách thực hành quản lý]

    Lâu rồi anh không đụng tới chỗ sách này đúng không? Niềm tin của anh cũng gỉ sét rồi. Nhiệt huyết của anh cũng bốc mùi rồi. Tôi đã điều tra tài khoản ngân hàng của anh. Sau cuộc họp hội đồng quản trị, một khoản tiền 500 nghìn tệ không tên

    Được chuyển tới tài khoản của anh. Lẽ nào anh định nói với tôi, là Đặng Khoa lương tâm trỗi dậy, gửi anh tiền bồi thường thôi việc. Lý Tường, có thể để cho kẻ thù của mình mua chuộc, nhân cách của anh quá rẻ mạt rồi. Bởi vì tôi thiếu tiền. Thiếu tiền?

    Tôi khuyên anh tốt nhất là nên khai ra trò lừa bịp của anh và Đặng Khoa đi. Nếu không, anh sẽ có thêm một vết nhơ mới. Hơn nữa, tôi có thể đảm bảo, từ nay về sau, anh sẽ hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp của mình.

    Anh… Anh làm như vậy là đẩy tôi vào chỗ chết. Không được. Tuyệt đối không được. Đặng Khoa nắm được sơ hở của tôi trong tay. Tuyệt đối không được. Anh tưởng tôi không nắm sơ hở của anh trong tay sao? Tôi cho anh 3 giây đếm ngược. 3 2 1

    Anh đợi đã. Ngoài tôi ra, còn một người khác. Quân Quân, cậu điên rồi à? Quân Quân. Quân Quân. Quân Quân. Cậu… Cậu như này không phải là cả đêm qua không ngủ chứ? Cậu điên rồi à? Cậu… Cậu thức suốt đêm vì công việc có đáng không?

    Hơn nữa cậu còn là một nhân viên đã thôi việc. Cậu cần công việc chứ cậu không cần mạng sống của cậu à? Cậu có biết rất nhiều người thức đêm bị đột tử không? Cậu tự lên Weibo mà xem hiện giờ có bao nhiêu…

    Là… Là anh ta, là anh ta, là anh ta. Chính là anh ta, cuối cùng cũng tìm thấy rồi. Yêu cậu, cục cưng của mình. Mình đi làm đây. Giang Quân, thật sự ngại quá. Còn tưởng cô sắp thôi việc. Bọn tôi vì cô mà thức trắng cả đêm hôm qua.

    Hôm qua Khoa Lãng cử người tới đây, yêu cầu ký thỏa thuận mục đích trong chiều nay, nếu không họ sẽ tiếp xúc với người bên GE. Kiều tổng bảo 3 người chúng tôi nhanh chóng xử lý tài liệu của Khoa Lãng. Vậy giờ cô tới rồi

    Thì phiền cô giúp chúng tôi thu dọn đống rác trên bàn kia đi. Không phải, cô vừa nói gì? Tôi nói vậy giờ cô tới rồi thì phiền… Không phải, câu trước đó. Khoa Lãng yêu cầu ký thỏa thuận mục đích trong chiều nay. Chiều nay?

    Hôm qua vừa họp hội đồng quản trị xong, hôm nay đã quyết định hợp tác á? Viên tổng biết chưa? Viên tổng biết hay chưa làm sao tôi biết được? Tôi chỉ biết đây là lệnh của Kiều tổng. Giang Quân, nghiêm túc mà nói, là cô làm hỏng buổi họp của Khoa Lãng.

    Ba người chúng tôi mới bị bắt làm việc mà đáng ra cô phải làm. Thầy hướng dẫn của tôi ở đại học Stanford từng nói, phải dũng cảm đối mặt với mọi thách thức, đừng cố vịn vào bất cứ lí do nào. Anh nói rất đúng.

    Nếu có người vì bị giao thêm nhiệm vụ đột xuất mà đã dựa vào việc oán trách đồng nghiệp khác để bày tỏ sự bất mãn trong lòng mình, thì loại người này không có tư cách ở lại MH. Viên tổng,

    Tôi đảm bảo sẽ hoàn thành thách thức mới này cả về chất lẫn lượng. Viên Soái, họ nói có thật không? Chiều nay Khoa Lãng sẽ tới ký hợp đồng sao? Phải. Nhưng tối hôm qua tôi đã tìm thấy người trong cuộc thật sự rồi.

    Tên Lý Tường đó là một tên lừa đảo. Anh ta là mồi độc mà Đặng Khoa thả ra. Đặng Khoa đã giở mánh khóe trong hồ sơ nhân sự. Người trong cuộc bị đưa vào danh sách nhân viên tại chức. Thực ra, anh ta đã từ chức từ lâu rồi.

    Giờ anh ta đang làm việc cho một công ty kế toán khác. [Mẫu hồ sơ nhân viên Công ty dược Khoa Lãng] Giờ anh ta đang làm việc cho một công ty kế toán khác. Giờ anh ta đang làm việc cho một công ty kế toán khác.

    Coi như cô không quá ngốc nghếch. Tôi còn tưởng cô chỉ là một người nửa đêm cầm hoa ra ngoài quẩy thôi đấy. Vậy mà cô cũng có thể phát hiện ra trò lừa này. Anh biết từ lâu rồi à? 2 rưỡi chiều Đặng Khoa sẽ qua ký hợp đồng.

    Việc cô cần làm chính là ngăn cản anh ta trước khi tôi về. Tôi ngăn cản bằng cách nào? Đó là vấn đề cô cần suy nghĩ. Không phải chứ. Sao giờ này rồi vẫn chưa về? Lát nữa, người của công ty dược Khoa Lãng sẽ qua đây ký hợp đồng.

    Cô in hợp đồng ra đi. Đặng tổng, mời đi lối này. In ra rồi mang tới phòng họp nhé. Đặng Khoa tới sớm, tình hình chỗ anh thế nào rồi? Còn bao lâu nữa? Lâm Hạc. Tôi đã nói rồi, tôi không muốn dính dáng đến chuyện đó nữa.

    Anh tốn thời gian ở chỗ tôi cũng vô ích. Phanh xe dùng cho xe đua, lốp xe trơn. Một người theo đuổi tốc độ cực hạn không nên cứ vậy mà đi chứ. Sau khi anh thôi việc tại công ty dược Khoa Lãng, tuy anh đã tìm được công việc mới,

    Nhưng đãi ngộ hoàn toàn không hề được như trước đây. Chi bằng chúng ta thi đấu một trận. Nếu anh thua, anh phải quay về làm chứng với tôi. Nếu anh thắng, tôi giúp anh quang minh chính đại quay về Khoa Lãng. Tôi nói này, con người anh khá thú vị đó.

    Đấu không? Dám chơi dám chịu. Đi thôi. Mặc kệ đi, ra ngoài thôi. Đặng tổng. Chào anh. Lâu rồi không gặp. Phải đó. Ký xong hợp đồng ngày hôm nay, chúng ta phải hẹn một buổi golf mới được. Nghe anh hết. Ngồi đi. Được. Sao vẫn chưa đem hợp đồng tới?

    Tôi đi xem thử. Sao lại để cô ấy mang hợp đồng tới? Viên tổng dặn ngã ở chỗ nào thì đứng lên ở chỗ đó. Phạm tổng, công ty MH của các anh khoan dung thật đấy, nhân viên để xảy ra sai sót lớn như thế

    Mà vẫn có thể xuất hiện trong vụ này. Tôi tin Đặng tổng cũng có lòng khoan dung, độ lượng. Nếu không hôm nay anh cũng sẽ không ngồi tại đây. Đúng. Để cô ấy mang hợp đồng tới đây cũng là để cô ấy hiểu rõ lỗi sai của mình. Tô Sướng.

    Để… Để tôi đi lấy bút mới. Không cần đâu. Con người tôi làm việc có thói quen phòng bị trước. [Đặng Khoa] Lâm Hạc, nhân viên cũ của Công ty dược Khoa Lãng, anh ta mới là người trong cuộc thật sự, nắm giữ chứng cứ Đặng tổng lập tài khoản riêng bí mật

    Để chuyển tài sản của công ty vào 3 năm trước. Xem ra cô Giang vẫn chưa ý thức được lỗi sai của mình. Lần trước cô tìm một kế toán không biết thế nào là “bôi nhọ”. Lần này đơn giản, thô bạo hơn,

    Trực tiếp cầm CV của một nhân viên đã thôi việc là có thể ngậm máu phun người. Phạm tổng, chuyện lần trước tôi có thể cho qua, nhưng nhân viên của quý công ty hết lần này đến lần khác vu oan cho tôi,

    Có phải anh nên cho tôi một lời giải thích không? Đặng tổng, tôi xin lỗi. Là lỗi quản lý nhân viên của tôi. Tô Sướng, mời cô ấy ra ngoài trước, bảo phòng hành chính hướng dẫn cô ấy thực hiện thủ tục thôi việc.

    Đồng thời, công ty bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm. Nếu cô còn không ra ngoài, tôi sẽ gọi bảo vệ. Người nên đi không phải cô. Đặng tổng, hợp tác giữa MH và công ty dược Khoa Lãng nên xây dựng trên cơ sở chân thành và tín nhiệm giữa hai bên.

    Không phải sao? Nhưng công ty dược Khoa Lãng các anh lại cố ý giàn dựng, giở trò bịp bợm, trà trộn danh sách nhân viên đã thôi việc vào danh sách nhân viên tại chức, để che giấu chứng cứ chuyển tài sản. Sao? Anh tưởng tôi không tìm được chứng cứ phải không?

    Thật ngại quá, Đặng tổng. Tôi đã gửi đồng thời chứng cứ và tài liệu trong tay tôi cho ban hội đồng quản trị của công ty dược Khoa Lãng rồi. Mọi chuyện mà anh làm đều sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Rất tiếc,

    Buổi ký kết hợp đồng chiều hôm nay chỉ có thể hủy bỏ. Và sau đó, liệu MH có còn tiếp tục hợp tác với Khoa Lãng các anh không tùy thuộc vào việc anh có còn ngồi ở vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của Khoa Lãng hay không.

    Tôi chính là nhân viên cũ của công ty dược Khoa Lãng, Lâm Hạc. Quà cảm ơn. Qua loa vậy à? Tôi qua loa chỗ nào? Đây không phải món hồi nhỏ anh thích ăn nhất sao? Chuyện là… Cảm ơn anh nhé. Lần này tôi tưởng tôi chết chắc rồi. Thế nào? Đẹp không?

    Cô tới MH chẳng qua chỉ là để tham quan. Đương nhiên tôi phải dẫn cô tham quan hết một lượt các cảnh cần du lịch. Như vậy cho dù cô có rời khỏi đây, cũng sẽ không tiếc nuối. Nếu anh đã nghĩ tôi là khách du lịch, tại sao anh còn giúp tôi?

    Cô thấy tôi đang giúp cô à? Trong giới ngân hàng đầu tư, tôi chưa từng thua cuộc, đương nhiên tôi không thể vì Đặng Khoa mà làm hỏng danh tiếng của mình được. Cô nhìn gì mà nhìn? Nói thế nào đi nữa, cảm ơn anh đã dạy tôi bài học này.

    Hơn nữa, đợi tham quan hết mọi phong cảnh, tôi cũng nhất định sẽ ở lại. Hình như anh không máu lạnh như tôi tưởng tượng. Hình như cô cũng kiên cường hơn tôi tưởng tượng. Tôi không nợ ơn người khác, buổi tối tôi mời anh ăn cơm, địa điểm tùy anh chọn.

    Anh muốn ăn gì? Tôi vừa gửi cho cô rồi. [Nhà hàng Linh Lung – 1988 tệ/ người] 1988 tệ. Viên “lột da”. Nhà hàng 1 sao Michelin có sân trực thăng, những khách hàng mong muốn đi theo nhóm chắc chắn sẽ không trở thành nhóm khách hàng mục tiêu của họ,

    Ví dụ như cô. Xem ra nhà hàng này cũng giống như anh, đều lấy tiền mồ hôi xương máu của nhân dân lao động làm mục tiêu. Phải đó. Lẽ nào cô không biết à? Trước giờ tôi lấy việc bóc lột cô làm niềm vui. Tôi không keo kiệt như chồng cô.

    Tặng hoa chỉ tặng một bông. Chồng ai cơ? Không phải người tối hôm qua đưa cô về nhà à? Tôi nhìn thấy cả rồi. Chúc mừng cô nhé. Nếu nói đến keo kiệt thì ai so được với anh? Tôi keo kiệt bao giờ? Có đấy. Hồi tôi học kỳ I năm lớp 3,

    Anh đã cầu hôn Thôi Lạc Lạc trước mặt cả lớp tôi. Anh quên rồi à? Thôi Lạc Lạc? Ai thế? Bé mập lớp chúng tôi đó. Bố cô ấy mở quán bán món kho. Lúc đó vì muốn ăn nửa cái chân giò trong cái túi đó

    Mà anh cầu hôn người ta trước mặt mọi người. Cái gì? Vậy cuối cùng tôi đã ăn nửa cái móng giò kho đó chưa? Anh ăn rồi. Anh cầu hôn thành công rồi. Hai người cùng gặm móng giò, gặm ngon lắm, mỡ dính khắp miệng. Buồn cười quá đi mất.

    Cô nhớ rõ thế à? Tôi nhớ rõ lắm đấy. Tôi chẳng nhớ gì cả. Cô nói như vậy là hủy hoại hình tượng của tôi. Tôi sẽ kiện cô tội phỉ báng. Hình tượng của anh sụp đổ từ lâu rồi. Ở công ty chỉ chú ý tới việc mắng cô,

    Tôi vẫn chưa kịp tìm hiểu tình hình của cô. Cô chuẩn bị sinh con thứ hai à? Còn lâu, tôi độc thân. Anh bớt nói linh tinh đi nhé. Có phải giờ vợ cũ của anh sống rất tốt không? Chồng mới của người ta có phải tốt hơn anh gấp vạn lần không?

    Thật ngại quá. Tôi cũng giống cô. Độc thân. Tôi hiểu. Bỗng dưng phất lên, nhiều người theo thôi. Cô nói đúng quá. Thành phố lớn như Thượng Hải chính là như thế, người đẹp nhiều lắm, cô này lại xinh hơn cô khác, tôi quả thực không biết nên chọn ai mới phải.

    Vậy anh từ từ chọn nhé. Sân trực thăng, Michelin? Tôi xin lỗi nhé. Không có mắt à? Đi thôi. Anh tới rồi ạ? Anh chị xem muốn ăn món gì ạ? Hai suất đắt nhất. Cô ấy thanh toán. 116 tệ. Khách quen, 110 đi. Lật qua quét mã thanh toán đi.

    Được rồi ạ. Vâng. Anh chị đợi chút nhé. Anh không định đi tăng hai đấy chứ? Cô vẫn còn nghĩ đến sân trực thăng à? Đi thôi. Giờ vẫn còn kịp. Đừng, đừng, đừng. Ăn món này đi. Món này ngon. Món này hàm ý hay. Phú quý. Lau đi.

    Bún Phú Quý tới rồi đây. Mời quý khách từ từ thưởng thức. Cảm ơn nhé. Anh chị từ từ thưởng thức nhé. Ăn thử đi. Thế nào? Trước đây khi ở nước ngoài, tôi muốn ăn món ăn Trung Quốc, liền tự mình học cách nấu. Sau đó tôi nấu cũng tạm được,

    Nhưng vẫn thường nhớ tới món bún mà bố cô làm. Tôi cũng thử rất nhiều lần, nhưng làm thế nào cũng không đạt. Sau đó sau khi về nước, tôi vô tình phát hiện quán ăn này. Tôi thấy mùi vị rất được. Tuy không ngon bằng một nửa món chú làm,

    Nhưng tôi thấy đã rất khó kiếm rồi. Vậy nên tôi dẫn cô tới đây ăn thử. Bố tôi suốt ngày gọi anh tới nhà ăn cơm, là muốn nhờ anh chăm sóc tôi, ai ngờ anh ăn cơm ngon, nhưng ở trường lại ra sức bắt nạt tôi.

    Anh giúp tôi chuyện liên quan đến Khoa Lãng, chỉ là muốn để tôi ngắm phong cảnh à? Cô muốn nghe lời nói thật hay nói dối? Đương nhiên là lời nói thật. Tôi muốn xin lỗi cô. Chuyện bản diễn thuyết, tôi nợ cô một lời xin lỗi.

    Anh còn dám nhắc tới bản diễn thuyết? Tôi suýt chút nữa mất cái mạng nhỏ này rồi. Anh lại nói nhẹ như lông hồng. Tôi biết chuyện bản diễn thuyết đã để lại hậu quả rất nghiêm trọng. Nhưng ý định ban đầu của tôi không phải như thế. Được.

    Vậy anh nói thử xem ý định của anh là gì? Tôi vốn định lấy bức thư tình đó. Ai mà biết cô lại để thư tình và bản diễn thuyết cùng một chỗ. Thư tình? Anh lấy thư tình của tôi làm gì? [Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương] Mẹ.

    Con trai, visa của con được cấp rồi. Mẹ đặt vé máy bay chuyến ngày kia rồi. Mẹ, con không muốn đi du học. Vấn đề không phải con muốn hay không muốn. Chúng ta đừng tranh luận vì chuyện này nữa được không? Con uống sữa đi, tập trung làm bài tập. Mẹ.

    Đồ mít ướt, chào em. Anh là anh Viên Viên của em. Tuy em chỉ chủ động gọi anh một lần như vậy, nhưng anh thật sự rất thích em gọi anh như vậy. Khi em đọc được bức thư này, anh sắp phải đi du học rồi,

    Không biết khi nào mới có thể trở về. Em tuyệt đối đừng nhớ anh quá nhé. Nếu thực sự nhớ anh rồi, thì gọi điện thoại cho anh. Bạn à, có chuyện gì không? Mình… Cậu bị tuột dây giày rồi. Thích thì cậu cứ nói ra đi mà.

    Cậu ấy là MC cuộc thi diễn thuyết của trường. Hay là cậu nhân cơ hội đăng ký, sau đó viết một bức thư tình gửi cho cậu ấy. Viết thư tình? Cậu đợi chút, mình lấy bản diễn thuyết. Cậu sao thế?

    Bản diễn thuyết và thư tình của mình đều không thấy đâu hết. Các bạn học sinh thân mến. Không thấy đâu á? Cuộc thi diễn thuyết “Trái Tim Trung Quốc Của Tôi”. Rõ ràng mình kẹp nó trong này mà. Cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi. Xin mời thí sinh đầu tiên,

    Bạn Giang Quân lớp 10A3. Không sao đâu. Mình nghe cậu đọc thuộc nhiều lần rồi. Cậu có thể không dùng đến bản thảo mà. Bạn Giang Quân. Bạn Giang Quân. [Cuộc thi diễn thuyết “Trái Tim Trung Quốc Của Tôi”] Các thầy cô kính mến, các bạn thân mến,

    Chủ đề diễn thuyết của em hôm nay là “Trái Tim Trung Quốc Của Tôi”. Trường… Trường Thành… Cự… Cự Long… Đó là… Cậu nói được không đó? Phải đó, cậu không nói được thì xuống đi. Đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa. Xuống đi, cậu mau xuống đi. Xuống đi.

    Mau xuống đi. Xuống đi. Đừng để mất mặt nữa. Xuống đi. Xuống đi. Xuống đi. Mau xuống đi. – Xuống đi. – Cậu xuống đi. Nói gì thế? Xuống đi. Đừng để mất mặt nữa. Xuống đi. Xuống đi. Mau xuống đi. Xuống đi. Xuống đi. Đừng để mất mặt nữa.

    Xuống đi, cậu mau xuống đi. Xuống đi, cậu mau xuống đi. [Trái Tim Trung Quốc Của Tôi] Mặt cậu ấy sao thế? Chuyện này… Ốm rồi sao? Sao lại như thế chứ? Kỳ lạ thật đó. Bạn Giang Quân, mặt…mặt của cậu. Đi bệnh viện đi. Giang Quân. Không phải chứ? Không phải chứ?

    Giang Quân. Giang Quân. Cậu đừng khóc. Bản diễn thuyết của cậu chưa bị mất. Cậu xem. Bản diễn thuyết của cậu ở chỗ tôi. Không bị mất. Cậu nhìn đi. Là… Là cậu… Cậu. Cậu tỉnh lại đi, Giang Quân. Giang Quân. Giang Quân. Giang Quân. Được rồi. Đừng khóc nữa.

    Không phải anh đã nói rồi à? Em như thế này, lát nữa Quân Quân tỉnh dậy, nhìn thấy, nó sẽ buồn lắm đấy. Em biết con bé không thể khóc mà. Anh nói xem, Quân Quân đáng thương của em không biết đắc tội với ai ở trường.

    Sao lại lấy trộm bản diễn thuyết của con bé chứ? Nói không chừng chỉ là trò đùa dai giữa học sinh với nhau thôi. Đùa dai cũng không thể như thế. Không biết bệnh tình đặc biệt của Quân Quân nhà mình à? Phải. Chuyện đã vậy rồi, em đừng buồn nữa.

    Cảm ơn bác sĩ Lâm. Điều nên làm thôi. Bác sĩ nói thế nào? Bác sĩ nói may đưa đến bệnh viện kịp thời, không có chướng ngại gì lớn. Nhưng sau này nhất định phải chú ý. Tái phát lại lần nữa thì rất nan giải.

    May nhờ có cậu bạn đưa Quân Quân tới bệnh viện đó. Quân Quân, con tỉnh rồi à? Bố, con muốn chuyển trường. Chuyển trường cũng được. Lát bố sẽ liên lạc với trường thích hợp với con. Thay đổi môi trường, áp lực tâm lý cũng giảm bớt. Tiểu Linh, Giang Quân đâu?

    Cậu ấy chuyển trường rồi. Chuyển trường rồi? Mình sắp muộn học rồi, mình đi trước đây. Viên Soái, không kịp nữa đâu, nhanh lên, lên xe đi. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương