[VIETSUB] Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Hư – Tập 1 | Phan Việt Minh, Trương Vũ Kỳ, Khương Siêu

    Lão Kim. Tối thật đấy. – Sáng rồi này. – Mới đó mà đã có điện rồi. Xin lỗi, cho qua chút. Làm gì vậy? Thì mất điện, phải đi tìm nến đây này. Vừa tìm được nến thì đã có điện. Lấy có cây nến mà lén lén lút lút vậy?

    Tôi mắc bệnh nghề nghiệp ấy mà. Tôi cứ cầm nến là nghĩ đến chuyện tìm Đông Nam. Đến Bắc cậu còn chẳng tìm thấy, lại còn tìm Đông Nam. Đây không phải là Nam à? Đây là hướng Tây. – Tây à? – Có ăn nữa không đây?

    Giáo sư Trần sắp tới rồi đấy. Ăn, ăn chứ. Chẳng phải tôi sắp rửa tay gác kiếm rồi à? Tôi phải tìm lại chút cảm giác. – Là phòng này hả? – Đi, đi, đi. Được đấy. Ơ này, chuyện… chuyện này là sao đây? Tôi đã bảo mà, tôi bảo…

    Tôi bảo ăn thịt dê thì ăn ở đâu chẳng là ăn, làm gì phải chạy tới đây ăn. Ơ, cái nồi này là đồ Cảnh Thái Lam à? Cái nồi này còn đắt hơn cả thịt. Thế này… Chuyện này là như nào đây? Anh Béo, cậu nghĩ

    Giáo sư Trần có dụng ý gì vậy? Lại mời mấy anh em mình đến chỗ cao cấp thế này để ăn cơm. Giáo sư Trần nói có chuyện quan trọng gì đó, nhất định phải nói trực tiếp với chúng ta. Chuyện gì được nhỉ? Đĩa kẹo mừng này…

    Chẳng phải bàn bên cạnh đang tổ chức tiệc cưới sao? Ké tí không khí vui vẻ, nào, nào. Không, không, không. Anh nghĩ đi, giáo sư Trần và tham mưu trưởng Dương tình như cha con, chuyện gì mà khiến giáo sư Trần phải quay về từ nước ngoài xa xôi,

    Vừa về đã vội vàng đòi gặp chúng ta, nói có chuyện quan trọng cần nói trực tiếp? Còn tìm một nơi khí thế như này, còn cả kẹo mừng trên bàn này nữa. Anh Kim, chẳng lẽ bữa cơm này là… Tiệc đính hôn?

    – Lão Hồ. – Tôi nói chứ hai người bớt lắm mồm đi. Ăn bữa cơm cũng không yên nữa. Từ bên ngoài đã lải nhà lải nhải. Nếu thật sự có chuyện này, chẳng lẽ tham mưu Dương lại không nói trước với tôi? Không nói trước là đúng rồi.

    Đây gọi là bất ngờ. Anh nói xem, giáo sư Trần dặn đi dặn lại rằng có việc quan trọng cần nói trực tiếp với chúng ta. Bây giờ có chuyện gì quan trọng hơn chuyện hai người đính hôn chứ? – Không có. – Đúng không nào?

    Vả lại bây giờ chúng ta lấy được visa rồi, chúng ta sắp sửa ra nước ngoài rồi. Đúng đấy. Trước khi ra nước ngoài, hoàn thành chuyện tốt của hai người, đôi vợ chồng hạnh phúc mỹ mãn, ra nước ngoài, sống cuộc sống mới hạnh phúc mỹ mãn.

    Thế này tốt quá còn gì, anh nói có đúng không? Hai người đừng đứng đây nói linh tinh nữa được không? Cậu tránh xa tôi ra đi. Nước bọt văng hết vào nước chấm của tôi rồi, tôi còn ăn thế nào được nữa?

    – Đổi bát khác, đổi bát khác. – Cái này dễ. Nhưng Lão Hồ này, có một việc anh làm không đúng rồi. Anh nói xem, việc quan trọng như thế, anh lại không nói với bọn tôi một tiếng. Không phải, không nói thì cũng thôi đi,

    Anh cũng phải sửa soạn nghiêm chỉnh chứ. Anh sửa sang lại đầu tóc đi. Để tôi sửa soạn cho anh. Giáo sư Trần, phòng này ạ. Ngồi yên, ngồi yên nào. – Tới cả rồi à? – Họ đã tới cả rồi. Chính chủ tới rồi.

    – Các cậu đến trước rồi à? – Ông đây rồi. – Chỉ đợi ông thôi đấy. – Vui chung, vui chung. Nào, nào, nào. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Hôm nay ông phải tốn kém rồi. Tốn kém, tốn kém rồi. Tiểu Hồ à, nghe nói cậu và Shirley

    Chính thức xác định quan hệ yêu đương rồi. Chúc mừng hai người nhé. Hai cô cậu cùng đi được đến hôm nay, đúng là mưa gió đồng hành, cùng chung hoạn nạn. – Đúng. – Bây giờ cuối cùng người có tình cũng về với nhau rồi, thật đáng chúc mừng.

    Nào, chúng ta cùng chúc mừng cho hai thanh niên đây, cuộc sống sau này ngọt như mật. Ngọt như mật, ngọt như mật. Học hỏi lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ. Cảm ơn, cảm ơn. Nào, cạn nhé, cạn nhé. Còn nữa… Hôm nay, tôi mời tới đây cả nhóm giáo sư Tôn,

    Là để cảm ơn trong thời gian tôi chữa bệnh ở Mỹ, các vị đã giúp đỡ rất nhiều trong việc nghiên cứu Mộc Trần Châu. Đặc biệt là giáo sư Tôn. Giáo sư Trần, anh nói vậy là khách sáo quá rồi. Tôi cũng chỉ làm việc theo quy tắc thôi.

    Đúng, đúng, làm việc theo quy tắc, làm việc theo quy tắc. Còn nữa… Hôm nay tôi còn một việc quan trọng muốn thương lượng với các cậu. Chuyện này thì ông không cần nói nữa. Tôi ấy mà, coi như người nhà mẹ của Lão Hồ,

    Tôi cũng thay mặt Lão Hồ nhà tôi bày tỏ thái độ. Chuyện này, chúng tôi đồng ý rồi. Thật à? Chuyện này còn gì phải nói nữa. Vậy tốt quá rồi. Tôi biết ngay các cậu là những thanh niên sẵn lòng cống hiến công sức vì khảo cổ mà.

    Đó là điều tất nhiên. Khảo cổ? Đúng, chuyện này liên quan gì đến khảo cổ? Chỉ cần các cậu đồng ý, tỷ lệ tìm lại được tấm gương này sẽ tăng lên nhiều. Gương gì cơ? Gương Chiếu Cốt Tần Vương. Cái gì? Gương gì cơ? Còn Tần Vương nữa? Tương truyền,

    Năm xưa Tần Thủy Hoàng quét sạch sáu nước, bình định thiên hạ, thu được không ít vũ khí bí mật của sáu nước. Trong đó có một tấm gương có thể soi được tĩnh mạch xương cốt con người, là một báu vật vô giá, hiếm thấy trên đời. Khoảng thời gian trước,

    Tấm gương này bị một phú thương mua mất. Nhưng ông ta đã gặp tai nạn trên biển, cả con thuyền đều chìm xuống đáy biển. Vùng biển vực xoáy san hô nơi xảy ra tai nạn có địa hình kỳ lạ,

    Thiết bị điều hướng hàng hải hoàn toàn không hoạt động ở khu vực đó. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có thuật gia truyền trên xem sao trời, dưới kiểm mạch đất của nhà họ Hồ các cậu mới có thể thử trong tình huống không có thiết bị chỉ nam. Xin lỗi ông. Để tôi nhặt cho ông. Không vội. Không vội đâu. Cậu bạn,

    Cậu xem giúp tôi xem, đồng tiền rơi dưới đất ấy cậu đếm từ hướng Nam sang hướng Bắc, có mấy chữ hướng lên trên? Hiểu rồi. Ý của ông là hy vọng bọn tôi có thể cùng ra biển một chuyến, giúp ông tìm lại gương Chiếu Cốt Tần Vương đúng không?

    Có vẻ chuyện này không đơn giản đâu. Anh yên tâm, tôi có thể mắc lừa ông ta chắc? Giáo sư Trần, chúng ta đừng nói chuyện công việc mãi. Chúng ta vừa ăn vừa nói. Đúng đấy. Đội khảo cổ chúng ta cũng… cũng đói ăn quá nhỉ? Giáo sư Trần, theo tôi thấy,

    Sau này, trọng trách như thay đội khảo cổ tìm kiếm văn vật, kho báu mất tích thế này, ông cứ việc giao cho chuyên gia như giáo sư Tôn đi. Giáo sư Tôn là nhân tài cao cấp, giao cho ông ấy, chúng ta đều yên tâm. Chắc chắn mà, đúng không?

    Tiểu Hồ này, tôi cũng không còn cách nào khác, thế nên mới muốn mời các cậu thử xem. Tôi biết, các cậu đã chuẩn bị xong xuôi và sắp sửa ra nước ngoài rồi. Vào lúc này, làm phiền các cậu rất không thích hợp.

    Bác Trần, chuyện này không thể nói như vậy được. – Đây là chuyện hôm nay chúng ta mới… – Giáo sư Trần, cống hiến cho khảo cổ, việc nghĩa không thể khước từ. Nhưng mà ông nói đột ngột quá, ông để chúng tôi suy nghĩ đã. – Suy nghĩ đã. – Được.

    Tiểu Hồ này, tôi coi như cậu đồng ý rồi đấy. Không, không, không. Đã bảo là suy nghĩ mà, chúng tôi phải suy nghĩ kỹ đã. – Đúng đấy. – Để suy nghĩ kỹ đã. Chúng ta có kinh nghiệm đi biển không? Mấy hôm trước,

    Hôm chú Minh ăn xong đau bụng ở chỗ chúng ta, cậu có nhớ chúng ta từng nói đến vực xoáy san hô ở Nam Hải không? Quen tai không? Vực xoáy san hô? Cống hiến cho khảo cổ. Đúng, đúng, cống… Đúng, đúng, cống hiến cho khảo cổ.

    Tôi nói ông nghe nhé giáo sư Trần, vừa nghe đến chuyện cống hiến cho khảo cổ, tôi đã sục sôi rồi, ông biết không? Chuyện này chúng tôi phải làm chứ, đúng không? Có khó khăn phải làm, không có khó khăn, tạo ra khó khăn cũng phải làm. Ông lớn tuổi rồi,

    Chuyện san sẻ gánh lo với khảo cổ này, ông cứ giao cho đám thanh niên bọn tôi, được không? Phục vụ, xin hỏi thanh toán ở đâu ạ? Tính tiền ở quầy trước mặt. Cảm ơn nhé. Nếu anh biết em bỏ tiền ra mời khách,

    Anh đã không gọi nhiều món như thế rồi. Bác Trần trả tiền mà, em chỉ phụ trách đi thanh toán thôi. Vậy thì gọi ít rồi. Chuyện đi biển em còn chưa nghĩ xong, sao anh đã đồng ý rồi? Anh đồng ý thay em mà.

    Em nghĩ xem, em với bác Trần tình như cha con, ông ấy bệnh nặng mới khỏi, van nài nhờ vả chúng ta giúp đỡ, em có từ chối được không? Đúng không? Em nói là em muốn đi lúc nào hả? Vậy anh nghĩ nhiều rồi.

    Hơn nữa chúng ta cũng là cống hiến cho khảo cổ mà, đúng không? Em cứ coi như chúng ta ra biển du lịch một vòng, sau đó đi Mỹ đi. Anh đừng có ba hoa với em. Em chỉ muốn biết rốt cuộc anh nghĩ thế nào?

    – Anh có thể nghĩ thế nào… – Hồ Bát Nhất. Ông Trần, ông đúng là rồng thần, thấy đầu không thấy đuôi, sao lại gặp được ông ở đây vậy? Cô cháu ngoại của Chá Cô Tiêu. Đúng vậy, ông Trần, sao ông lại ở đây? Lúc trước, đôi vợ chồng mới cưới kia

    Nhất quyết mời tôi tới, uống rượu mừng với họ. Bảo sao lại náo nhiệt như vậy. Cậu Hồ, cậu lại sắp đi xa làm việc à? Tôi tưởng là cậu rửa tay gác kiếm, sắp đi Mỹ với Shirley rồi chứ. Sao? Vẫn không buông bỏ được à? Ông xem ông nói kìa,

    Thì có một bề trên có tí việc vặt muốn nhờ bọn tôi giúp đỡ. Không lỡ dở việc bọn tôi đi đâu. Lúc nãy tôi đi ngang qua đây đã nghe thấy các cậu nói đến chuyện này rồi. Kể ra cũng trùng hợp.

    Tôi đã bất ngờ bói được một quẻ ngay tại chỗ. Quẻ thế nào? Mặt chữ là dương, mặt sau là âm, hai dương và một âm, quẻ Ly Hỏa? Đây là quẻ cực tốt. Nhờ phúc của ông, cảm ơn ông nhé. Quẻ tuy là quẻ tốt, nhưng mà ban nãy quẻ này

    Đã rơi xuống nước. Cái gọi là Khảm là nước, là nguy hiểm. Quẻ trên là Ly, quẻ dưới là Khảm. Nước lửa không hợp, đây là một quẻ Vị Tế. Là ý đại hung đấy. Vậy có cách gì để hóa giải không? Thực ra thì

    Sáu mươi tư quẻ này cũng không có hung cát tuyệt đối, đúng là không thể vơ đũa cả nắm. Cát hung chỉ là một khắc thay đổi trong suy nghĩ của con người. Ông già này chỉ có thể nói được đến đây. Nếu như cô cậu nhất định muốn đi,

    Đặc biệt là cậu, Hồ Bát Nhất, việc gì cũng phải đặc biệt cẩn thận. Anh nói em nghe, đừng nghe lão già này nói linh tinh. Ông ta xem bói để kiếm cơm ăn đấy. Chẳng phải ông ta đã nói rồi sao? Sáu mươi tư quẻ không có hung cát tuyệt đối,

    Có đúng không, ông… Sao cứ xuất quỷ nhập thần như vậy? Hai chai rượu đế, mình anh uống hết một chai, anh thấy thế có được không? Anh còn thèm, đúng thật là. Kỳ lạ. Thật kỳ lạ. Lại gieo vần hả? Anh đừng gieo vần nữa. Không thì anh hát đi cũng được.

    Gương Chiếu Cốt của Tần Vương là… là đồ tốt. Đồ tốt. Dù có vớt được lên thì cũng thuộc về đội khảo cổ. Thuộc về họ thì sao? Các cậu tốn bao công sức, mạo hiểm như thế để làm gì? Lão Kim, anh nói thế thì tôi không thích nghe đâu.

    Làm việc cho họ thì đã sao? Cống hiến cho khảo cổ mà anh còn muốn đặt điều kiện à? Anh làm gì cũng phải tính toán lợi ích à? Anh có nguyên tắc, có giác ngộ không thế? Đi quá rồi, bên này. Tính giác ngộ của tôi thấp, được chưa?

    Chẳng phải vì tôi lo cho các cậu sao? Lão Kim, nếu anh thật sự lo lắng, anh tát một cái thật mạnh vào bên mặt này nữa, dùng sức một chút thì tôi thật sự không lo lắng nữa. Tôi… Lừa bịp tôi à. Lão Kim, anh còn nhớ không?

    Lần trước khi chú Minh tới, lần mà anh nấu mì, chúng ta ăn xong liền bị tiêu chảy, chú ấy đã nói gì với chúng ta? Tiêu chảy thành ra như vậy, còn nhớ… nhớ gì chứ? Chẳng phải chú Minh nói với chúng ta lúc trước chú ấy làm gì sao?

    Làm việc trên thuyền. Thuyền ở đâu? Vực xoáy san hô. Vực xoáy san hô là nơi nào? Đó chẳng phải nơi có gương Chiếu Cốt Tần Vương sao? Ngoài gương Chiếu Cốt Tần Vương thì còn có gì nữa? Chẳng phải chú ấy nói rồi sao? Dạ minh châu. Rất nhiều dạ minh châu.

    Anh Kim, đừng nói là lấy hết ra, dù chỉ lấy một viên thì nửa đời sau của chúng ta tới đâu cũng có thể ăn uống no say. Tham lam. Anh nói xem hạt châu này có tự nổi lên mặt nước không? Tôi nói này,

    Lần này chúng ta đi để tìm gương Chiếu Cốt Tần Vương, – đừng chỉ nghĩ tới chuyện làm giàu. – Đúng. – Mục đích phải rõ ràng. – Đây là nguyên tắc ra biển – Mục đích phải rõ ràng. – lần này của chúng ta,

    Chỉ để tìm báu vật, không mong phát tài, phải không? Đúng vậy. Nhưng người không tìm tới tiền tài, cũng không tránh được tiền tài tự tìm tới người. ♪Mặt trời buổi sáng ló dạng sau cầu vồng♪ ♪Cây dừa đung đưa trong gió♪ ♪Chú chim nhỏ hót nhẹ nhàng♪ Cũng chẳng thèm chào hỏi một tiếng, mọi người xem. Chưa từng thấy. Bánh này… Nơi này được đấy chứ. Anh Kim, tôm hùm phải không? Chưa từng thấy con tôm hùm lớn vậy.

    ♪Con thuyền nhỏ bắt đầu chèo nhẹ♪ ♪Người ngư dân đang bận thả lưới♪ Sắp tới rồi, kia… ♪Vỏ sò đang tỏa sáng rực rỡ♪ Bên kia. Tôi giúp cô. Nào. Sầu riêng, ngon lắm. – Ăn? – Ngon. Ăn sao? Sầu riêng. Đừng chạm vào. Lão Hồ, cô Dương, tên béo, cuối cùng cũng đợi được mấy vị quý nhân tới. Tới còn sớm hơn chúng tôi. Đương nhiên rồi, chuyện của cậu Hồ cũng là chuyện của tôi.

    Hơn nữa, đi tới vực xoáy san hô là vụ làm ăn lớn, tôi có thể không để tâm sao? Chú Minh, lâu vậy rồi không gặp, trông thần sắc chú có vẻ tốt, hay đây là sự minh mẫn trước lúc lâm chung? Phỉ phui nào. Trẻ con không lựa lời.

    Chú lại dẫn người tới à? Họ là đàn em từ Hồng Kông, Trung Quốc đã theo tôi nhiều năm. Đàn em gì cơ? Cậu ta họ Mã, tên Đại Lực, đây là cậu Hào, gọi tắt là trợ thủ. Vậy chú dẫn họ theo… Trước đây họ từng làm việc trên thuyền, thì là…

    Thả neo, nhổ neo, bảo dưỡng boong, lái thuyền, đều không thành vấn đề. Hôm nay tôi cố tình dẫn họ theo là để giúp mọi người. Tôi nói này chú Minh, lần trước đi Côn Luân, chú đã kéo đàn kéo lũ rồi, kết quả thì sao?

    Lần này không phải lại muốn đi nộp mạng chứ? Đúng, chú cứ dắt theo cô Bảy, dì Tám… Tôi nói các cậu biết, đừng xem thường họ, người lớn tuổi hơn còn biết vận công. Vận công? Lại thêm hai tầng bảo vệ là các cậu và tổ sư gia,

    Lần này chúng ta ra khơi chắc chắn sẽ bình an vô sự. Cô Dương, cô nói xem có đúng không? Dù sao trên thuyền của tôi đúng là cũng đang thiếu người chạy việc vặt, nhìn dáng người họ cũng không có gì để chê trách, vậy cứ thế nhé.

    – Đăng ký đã. – Cô Dương đúng là thạo nghề. – Gọi người đi. – Gọi ai? Anh chó gì chứ? Anh Béo. Lại còn anh chó, đúng thật là. Tên béo. Xong chưa? Vừa phải thôi. – Sắp xong rồi. – Ám mùi làm tôi muốn nhảy lầu luôn đó.

    Phải công nhận, cây tiên nhân cầu này ngon thật đấy. Tôi nói anh nghe, kiếm cây xương rồng về có khi cũng ngon đấy. Tôi nói này, cậu Hồ. Đừng lại đây, đứng đấy nói. Không, cậu để chúng tôi thấy yên tâm chút đi, ăn không được, uống cũng không xong,

    Rốt cuộc chuyến này cậu có tự tin không vậy? Tôi nói này anh Kim, anh mà cũng ăn không được, uống không xong sao? Về chuyện ra biển, – Không… – đúng là chúng ta không có kinh nghiệm, đặc biệt là ở vùng biển xa, hơn nữa tôi thật sự không biết

    Kỹ thuật gia truyền của tôi có dùng được không. – Anh Kim, theo tôi, – Vậy chúng ta… anh không cần lo chuyện này. Trước hết, tôi và Lão Hồ lớn lên ở bờ biển Phúc Kiến, bơi lội không thành vấn đề, ngoài ra, trước khi tới,

    Tham mưu trưởng Dương đã tập huấn cho chúng tôi, gì mà lặn định hướng, lặn đêm, chúng tôi đều học cả rồi. Nên lần này đi Nam Hải chỉ như đi vầy nước thôi, đúng chứ? Ai học tôi nói chuyện đấy? Chú Minh. Tên béo kia, có đồ ngon mà không gọi tôi.

    Tôi biết chú ngửi thấy là sẽ tới mà. Chú Minh tới rồi à. Tôi nói chú nghe, chẳng phải chú có kinh nghiệm ra biển sao? Tôi vốn định tìm chú nói chuyện. Tất nhiên rồi, chú Minh cũng là một con sói biển già đấy. Không, chú cũng ăn à?

    – Ở phía Nam, nhắc tới Lôi Hiển Minh tôi, – Đừng, đừng. ai dám không nể mặt. Đừng, đừng, đừng. Chú Minh, chú đừng khoác lác nữa. Chú kể chúng tôi nghe chuyện về vực xoáy san hô đi. Ai làm việc trên thuyền cũng biết

    Vực xoáy san hô này là nghĩa địa tàu thuyền đắm. Sau khi thuyền đi vào, công cụ định hướng sẽ mất tác dụng, thuyền sẽ chết trên biển, có thể nói là có đi mà không có về. Tôi nhớ lúc ở Bắc Kinh, chú từng nói

    Khi chú còn trẻ đã từng tới gần vực xoáy san hô. Chuyện đó là sao? Chuyện đó là thế nào? Từ nhỏ tôi đã sống cùng ông cậu, năm 18 tuổi, ông cậu tôi làm ăn thất bại nên đưa tôi lên thuyền làm việc, đi nhặt trứng, thử vận may,

    Cuối cùng tới vực xoáy san hô, còn chưa vào… Không sao, không lấy được cái gương kia cũng không sao, cái chúng tôi quan tâm là trứng, nhặt trứng gì cơ? Nói rõ đi, nhặt trứng thế nào? Nhặt trứng chính là bắt trai lấy ngọc, là một trong 72 nghề thủ công.

    Nhưng theo quy tắc trên biển, chỉ có thể gọi minh châu là trứng, người nhặt trứng gọi là người Đản. Nhưng vấn đề là ở đó có nhiều trứng không? Các cậu biết không? Hàng ngàn năm nay chưa có ai dám đến vực xoáy san hô này.

    Bên trong có rất nhiều viên ngọc trai khổng lồ hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt và linh khí của đất trời. Thế nên tôi vừa nghe chuyện tới vực xoáy san hô là vội chạy tới ngay. Trồi lên từ trong cát đúng không? – Chuẩn, chuẩn, xông lên. – Song hỷ lâm môn.

    Phiền ba vị qua bên kia nói chuyện, hay là đi đánh răng đi được không? Tôi thật sự không chịu nổi. Nói chuyện đàng hoàng. Đừng động vào tôi. Cái này bao nhiêu tiền? Cái này một đồng, cảm ơn. Giữ số tiền này đi. Cảm ơn cô, cô đúng là người tốt.

    Mọi con thuyền đều sẽ bị cái chết nuốt chửng. Khi cái bóng leo lên bậc thứ hai, hai linh hồn từ biển trở về sẽ lang thang ở đây. Chúc phúc cho cô. Lão Hồ, thật sự xin lỗi, nếu không vì mối quan hệ của em với bác Trần,

    Có lẽ bây giờ chúng ta đã không tới nơi này. Nghĩ nhiều như vậy làm gì? Anh nói em biết, dù giáo sư Trần không về nước, chúng ta thuận lợi tới Mỹ, chẳng phải vẫn sẽ chạm mặt ông ấy sao? Dù thế nào thì chuyện này cũng tìm tới chúng ta.

    Đây là số mệnh, biết chưa? Hơn nữa, gương Chiếu Cốt Tần Vương này vốn là một chủ đề khảo cổ mà giáo sư Trần và bố chúng ta nghiên cứu. Dù em không đi thì chắc chắn anh cũng sẽ đi. – Đợi đã. – Anh phải… Rõ ràng là bố em,

    Biến thành bố anh từ lúc nào thế? Người Bắc Kinh nhiệt tình mà, đúng chứ? Với mối quan hệ của chúng ta, bố em chẳng phải cũng là bố anh sao? Cảm ơn. Không, trứng gà này chưa chín, – em bảo với cô ấy đi. – Được rồi.

    Trứng của người ta là vậy mà, đây gọi là trứng ốp la một mặt. Chiên một mặt. Ăn được sao? Đương nhiên rồi. Anh mau thích nghi đi. Dù sao đi nữa, đây chắc chắn là lần mạo hiểm cuối cùng của chúng ta. Đợi sau này anh và em sang đó,

    Ngày nào anh cũng sẽ phải ăn trứng sống thế này, còn có canh thuốc Bắc đắng ngắt gì đó. Mọi con thuyền đều sẽ bị cái chết nuốt chửng. Khi cái bóng leo lên bậc thứ hai, hai linh hồn từ biển trở về sẽ lang thang ở đây.

    =Ma Thổi Đèn: Nam Hải Quy Khư= =Tập 1= ♪Gió thổi khắc sâu vào linh hồn của chúng ta♪ ♪Nhưng người lại nắm tay tôi và khẽ cười bình yên♪ ♪Cùng phiêu bạt trên biển đời lênh đênh♪ ♪Tôi không thể lặp lại♪ ♪Sự im lặng ngày xưa♪

    ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪ ♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪ ♪Là ánh sáng và sức nóng♪ ♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪

    ♪Sấm chớp thét gào♪ ♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪ ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪ ♪Màu đen vô tận bất khuất hướng về♪ ♪Nơi không thể nhìn thấy nhưng vẫn đang lập loè ấy♪

    ♪Là ánh sáng và sức nóng♪ ♪Mà tôi, cả người và tôi♪ ♪Không chịu đựng nổi♪ ♪Nhưng vẫn kiếm tìm♪ ♪Biển gầm nhấn chìm bờ cát♪ ♪Sấm chớp thét gào♪ ♪Luôn có bóng hình vượt lên sóng gió♪ ♪Mọi âm thanh đều tĩnh lặng♪ ♪Chực chờ đạp gió vươn lên♪

    ♪Dẫu rằng thứ chìm nổi bất định♪ ♪Là số phận♪