Tập 5 – Phần 2: Bạch Kính Đình và Phạm Thừa Thừa chiến đấu bằng súng nước

    Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, hai anh. Chào buổi sáng, chào mọi người. Xã Dao của chúng ta hôm nay là nơi tập trung chủ yếu của người Dao quần trắng nước ta. Dao quần trắng có một kỹ thuật độc đáo có tên là Nhuộm kem.

    Hôm nay mọi người phải thông qua nhiệm vụ trải nghiệm quá trình nhuộm màu trong quá trình nhuộm keo. Không nói nhiều. Chúng ta mau hành động thôi. Thừa Thừa. Bộ trang phục này của cháu cần có bể bơi. Tiểu Bạch cần một con ngựa. Ngươi cần một con. Savadica? Giường.

    Chào mọi người. Ta tin mọi người lúc ở trong thôn Cổ Trai, đã cảm nhận được chỗ nào cũng có Nhuộm vải kiểu dân tộc có phải vải không? Đúng. Đây là cách nhuộm vải chỉ có ở Bạch Quần Dao. Là Nhuộm vải. Nhuộm kem?

    Nhiệm vụ lớn nhất của mọi người hôm nay là bảo vệ bí mật của mình. Thông qua một số báo mạng nội bộ, tổ chương trình thông qua một số bản tin nội bộ. Của mọi người. Những bí mật tuyệt đối không muốn tiết lộ. Những câu chuyện này

    Được viết lên trên đó. Nó sẽ bị nhuộm màu. Thì câu chuyện của cậu sẽ bị công bố. Một khi bị công bố được đặt ở toàn bộ ở Dao Trại chúng tôi. Lưu lại không? Mất mặt quá. Phải lưu lại mấy ngày

    Cho nên các vị vừa phải chiến đấu vì đoàn đội, vừa phải chiến đấu vì bản thân. Chiến đấu. Vậy thì đầu tiên xin mời mọi người chia thành hai nhóm lớn. Chia làm hai nhóm lớn. Các bạn có thể quyết định freestyle nhóm, hoặc là theo đội hình hiện tại.

    4 đấu 4. Được, không thành vấn đề. Được. Được. Người đẹp ở đây hết rồi. Không phải đâu. Được rồi. Vòng đầu tiên gọi là Cậu vẽ tôi đoán. Người đoán phải đeo tai nghe vào. Ba người còn lại dùng ba sợi dây thừng cùng điều khiển bút vẽ.

    Mỗi câu hỏi có thời gian là 120 giây. Sau khi cả hai nhóm hoàn tất, sẽ thống kê số lượng câu hỏi thành công. Cả nhóm chiến thắng sẽ được thêm 50% điện năng. Nhóm thất bại phải hoàn thành bỏ phiếu nội bộ để chọn ra một người

    Bước vào danh sách nguy hiểm công bố bí mật. Thông qua battle hôm nay, chúng ta sẽ chọn ra ba người sẽ tiết lộ bí mật. Vâng. Vậy mời mọi người bắt đầu chuẩn bị. 4 người chúng ta một đội, đúng không? Nào. Đúng. Các bạn ấy trước đi.

    Mọi người bắt đầu trước đi. Đúng. Vậy anh Đằng bao nhiêu phải để cậu đoán chứ. Ba người chúng ta vẽ. Được. Nhưng bốn người chúng ta nhưng bốn người chúng ta nếu bỏ phiếu vòng một mà thua, mấy vòng này mà thua nhất định phải bầu cậu ra. Đúng, vì cậu đoán.

    Bạn không đoán được sẽ tự tìm nguyên nhân. Các cậu cùng một đội sao? Chúng ta không phải một đội sao? Tôi nghe không giống lắm. 5 người chúng ta một nhóm. Được. Được. Ba đứa vẽ. Vẽ xong rồi. Xong rồi nhường. Đoán “ma”. Được. Chúng ta mời anh Đằng vào vị trí.

    Ngồi ở dưới bồn. Anh, anh phải tiến lên trước. Lệch rồi. Sang phải một chút. Sang phải một chút tôi đều nghe theo sự sắp xếp của mọi người sang trái tí nữa một bước. Thêm một bước. Một bước nhỏ nữa. Có nghe thấy không? Anh Đằng. Anh Đằng. Cái gì?

    Cậu đừng giả vờ nữa. Không được. Âm lượng chắc chắn quá nhỏ. Cậu ấy nghe thấy tôi gọi cậu ấy rồi. Không được. Không nghe thấy gì hết. Cũng đừng nói to như vậy. Não cũng rung bần bật. Chúng ta chuẩn bị bắt đầu. Ba. Vẽ hình đám mây trước. Một. Bắt đầu.

    Vẽ đám mây trước. Chuyện này… Thằng giỏi. Được. Cái này giống một ngọn núi. Đây là gì? Bản đồ sao? Con rùa. Vẽ 4 chân. Vẽ bốn chân. Một cái. Lát nữa, sang bên này. Hướng về phía Tiểu Đồng. 2 con. Ba điều. 4 điều. Được rồi. Anh ấy đoán ra là heo.

    Anh ta đoán ra là heo. Vẽ mặt. Vẽ lông như thế này. Vẽ đuôi. Vẽ cái đuôi. Toàn là ý tưởng. Đúng. Đều là chủ ý. Anh Đằng phải đoán ra, chắc chắn đã gian lận. Ba người các cậu có thể nói cho tôi biết các cậu viết thật hay viết thật không?

    Đợi đã. Vẽ đuôi là đuôi cuộn. Lạc đà. Còn 20 giây nữa. Chúng ta vẽ mấy cái, rồi vẽ những vòng tròn nhỏ trên người. Rồi móc lên. Nào, nào. Móc tay. Cái vòng tròn nhỏ này hơi khó. Toi rồi. Ngày càng rời xa ước nguyện ban đầu rồi. Đây là…

    Đã bỏ cuộc rồi. Tôi cảm thấy cái gì đây? Nội tạng thì không cần vẽ nữa. Làm một đường dọc thì vẽ cho nó giống như mặt. Ba. Đứng lên. Hai, một. Trả lời sai câu tiếp theo. Anh Đằng, anh đoán thử xem đây là gì đi.

    Anh đoán trước xem đây là gì? Vẽ giống thật đấy. Hình dạng bên trên có hai cái bướu. Gọi là lạc đà. Cái này gọi là… Hả? Tranh gì thế? Hôm trước còn nói muốn ăn canh nhà người ta nữa cừu. Dê. Cừu. Vậy các cậu vẽ nội tạng làm gì?

    Đó là lông. Tóc. Cuốn. Lông sẽ thể hiện như vậy sao? Đó là lông. Em vẽ thẳng là chăn lông, em đang… Được, chúng ta đổi câu tiếp theo. Không đổi người sao? Nhưng đập một mình sao? Để em đi. Ba chúng ta chơi một vòng trước đi.

    Xem có thể xoay theo cái này không. Xoay theo cái này. Cậu ấy phải xoay vòng tròn. Cậu sang bên kia. Cậu dịch qua bên này. để xem có thể xoay được không. Tạo hình của Tiểu Bạch rất giống nhân vật truyện tranh. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Mừng quá anh ơi.

    Vậy em biết rồi. Vui rồi. Vậy tôi biết rồi. Cái này không xoay được. Bắt đầu không? Đã bật nhạc lên chưa? Đổi bài khác. Sao còn kén chọn thế? Nhóm các cậu nhiều chuyện quá. Đổi bài khác. Nào. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Nói cách vẽ cái gì trước đi.

    Vẽ cái ô nhỏ bên trên. Vẽ một cái. Cái ô bên trên vẽ cái nấm nào? Nấm kim châm hay nấm gỗ? Nấm rơm. Nấm rơm. Dùng sức nào. Dùng sức. Tiểu Bạch, thả lỏng. Dù dùng sức thế nào, thú vị đấy. Quay lại. Đây còn là động vật sao? Không.

    Hay là động vật? Vẽ cần trước. Vẽ cái. Không cần vẽ chân nữa. Là động vật là được. Tiếp đất. Rơi xuống đất. Thả một nửa. Tiểu Bạch, quay lại một chút. Quay lại. Các ngươi… Tình tình này không tốt. Các cậu phải giữ sức, xong rồi, tôi tìm điểm rơi.

    Vẽ đi, anh cả. Anh đừng tính toán quá. Được. Đi thôi. Nấm. Trong các loại nấm… Nấm… Nấm. Nấm. Nấm núi. Nấm. Ngươi là của ta. Ngài ấy là của ta. Hắn là của ta. Gì? Hắn là của ta. Ta là của huynh ấy. Ta… Tôi không nghe thấy.

    Tôi không phải đang diễn sao? Canh canh nấm. Tôi vặn một cái, tôi véo mạnh cái. Tiêu rồi, màu gì? Đau quá. Màu gì? Nấm, đau. “Quân”, đau thì em không đau. Anh ở phe nào vậy? Đúng. Màu gì? Còn mười giây nữa. Vi khuẩn. Vi khuẩn. Màu gì? Màu sắc. Màu tím.

    Nấm “tím”. Nấm “tím” là gì? Nấm. Nấm? Tên miền Nam là Cách gọi của phương Nam nấm… Cũng hiểu được. Nhưng không ngờ từ này Đúng. Đúng. Cái này rất khó nghĩ ra. Từ miền Nam này tôi thấy anh Băng phản ứng rất nhanh. Cậu ấy chỉ quần áo của cậu ấy

    Đúng vậy. Nên điểm này của họ phải cho em một nửa. Đúng vậy. Họ không làm lại chúng ta. Từ từ thôi. Cái này khó đoán. Ai làm chủ bút? Cậu làm chủ bút. Cậu viết đi. Cậu đã từng thành công. Cái này của em không tốt. Tôi chỉ biết vẽ nấm.

    Vừa rồi cũng trùng hợp thôi. Có phải em đến WeChat nên hơi ngại không? Vẽ. Ba người làm gì thế? Vẽ. Chúng ta vẽ cơ thể trước, rồi mới vẽ cổ. Vẽ bầu dục trước. Vẽ đầu trước. Đầu là bầu dục sao? Không phải, không vẽ đầu. Thời gian cứ dần trôi qua,

    Vẽ thân trước. Cổ thân. Nào. S à? Có phải S không? S hơi nóng. Có hơi rồi. Ra rồi. Hơi rồi. Vẽ mông cong lên. Kéo lên. Vẽ hai bàn chân nhỏ. đã vẽ xong cơ thể rồi. Đây là, hướng về phía ta. Chân em không dễ vẽ. Được. Sau đó vẽ thân.

    Đắp cái thân này Đắp cái thân này lại. Lên trên. Bên này, anh buông lỏng đi. Xoay người lên. Dịch sang bên kia. Xong rồi. Xong rồi. Hết rồi. Vẽ đôi cánh. Vẽ đôi cánh. Cánh thì vẽ thế nào? Vẽ ngoặc đơn ấy. Không phải là tăng điểm. Tăng điểm. Không phải.

    Đây đâu phải là cánh. Đây là ngỗng Véo eo. Ba người. Ba vị tỉnh lại đi. Đôi cánh là thế này. Véo eo. Tiểu Đồng. Cậu ngồi đệm đi, nào. Bên kia, bên này. Ngồi xuống đi Tiểu Đồng. Chân chị Thẩm. Kéo lên trên giày cô. Không được giẫm chân. Quay lại.

    Không được giẫm lên giấy. Cái này… Cái này… Thế này là sao? Đôi cánh? Vịt. Ba chữ. Lớn. Đầu óc em trống rỗng. Máy bay lớn. Cơ ngực lớn, gà trắng. Có ai gọi gà trắng không? Gà trắng. Ngỗng trắng. Bò. Đây là cậu so tài, tôi đoán.

    Tổ chúng ta không thua được. Em sẽ vẽ ngang. Sau đó ta ra hiệu. Được. Không thành vấn đề. Ai mà nhìn ra được là ngỗng trắng chứ. Ai cơ? Anh ta có thể đoán ra là một con ngỗng trắng. Anh nói em biết, cậu lấy ra mà thả.

    Tới lúc đó quay cận cảnh vẫn phải trách anh Đằng. Lần này bầu cho anh Đằng xong rồi. Tôi thấy được. Tôi thấy cậu ở đó tính toán chi li nhất. Không cho người ta vẽ. Chỉ dựa vào ba người đang vẽ tranh, chúng ta không biết đây là của Tề Bạch Thạch,

    Hay của ai. Hay là… Rõ ràng là của Picasso. Van Gogh. Lật phía dưới. Van Gogh. Bên dưới (lật). Sao lại cười trong lúc đổi đề thế này? Đây là cái gì? Các cậu ai có thể phổ cập cho tôi trước cái này là gì không? Xoắn đầu em tròn quá.

    Cậu ấy xoay bên này. Bên này. Xoay. Xoay tròn. Trên da đầu có một xoáy phóng khoáng. Là thế này. Nói, ai bị xoay? Xoay tròn? Xoay kìa. Chúng ta vẽ đầu tóc. Hay là vẽ luôn một khung vuông rồi xoay ở giữa là được mà. Xoay ở giữa không đúng.

    Vẽ một hình trước xong rồi, bên ngoài tô đầy tóc rồi. Đây là Phương Xoang. Phải bàn bạc lâu vậy sao? Chúng ta vẽ trước. Vẽ trước. Vẽ trước. Ba, hai, một. Bắt đầu. Lạc. Lạc. Huynh rơi. Không cần có dây thừng. Huynh thả… Ta mà thả tiếp… Ta tụt xuống nữa rồi.

    Hết mực rồi. Cái này mất hết mực rồi. Hết mực rồi. Không. Phải, tay tôi chọc thủng lỗ chỗ ấy. Bỏ. Thả. Đi. Thả. Thả. Kéo. Đây. Quay lại. Kéo. Chân Phương. Vẽ lại một cái. Vẽ X – X lại. Dẹp ngã này đi. Không phải cái này. Đây là…

    Không phải cái này. Kéo về phía Thừa Thừa. Bận rộn cái gì vậy? Ở đây. Nào, nghe hiệu lệnh của tôi, hướng này. Kéo sang chỗ tôi trước. Chúng ta vẽ từng nét một, tôi nói cho cậu biết, Đã căng thẳng rồi Đã căng thẳng thì càng sung sức. Rớt.

    Kéo về phía ta trước. Hướng về phía ta trước. Đừng tranh chấp nội bộ. Hãy đi về phía tôi. Vẫn chưa đấu đá nội bộ. Vẫn chưa đấu nội bộ? Tôi nói cho cậu biết, khi đi về phía anh ta, hai chúng ta không thả lỏng.

    Là anh ta dùng sức thì mới dùng sức được biết chưa? Cái này cũng không cần X nữa. Hết nước rồi. Tôi nói cậu biết, Đây chắc chắn là một tiết mục Đúng vậy. Dựa vào tình nghĩa thường ngày tích góp được, bọn họ là kiểu tranh giành, so tài với nhau.

    Hơi bị nóng. Cậu đừng có “ngốc ngếch”. Hơi “chết” rồi. Thả. Rơi. Đừng dùng sức. Đứng thẳng lên. Tiểu Đồng, dùng sức. Santa: Tiểu Đồng kéo. Santa: Em kéo. Cùng nhau xuống. Được. Được. Được. Xoay. Đây chính là xoáy. Cái này là xoáy. Giờ phải vẽ tóc. Santa: Tiểu Đồng kéo mãi luôn.

    Cậu kéo mãi luôn. Động tác này phải. Kéo thêm cái dài chút. Kéo to lên. Còn 30 giây nữa. Đoán đi. Đoán đi. Đoán đi. Đoán đi. Đoán đi. Đoán đi. Đây là đoán ở đâu? Cái gì đây? Phía dưới là mặt. Cái này khó vẽ quá, anh. Pháo bắn. Vẽ vòng tròn.

    Pháo hoa. Vẽ vòng tròn. Vẽ mắt. Đôi mắt. Mặt này… Sứa. Sứa. Ai đoán ra được? Không thể ngừng đoán. Thì đoán thôi. Mấy chữ? Hai chữ. Được rồi. Cái này đã rất hoàn hảo rồi. Rất hoàn hảo rồi. Nhím biển. Vẽ miệng. Đây là đặc điểm gì?

    Anh cả, vẽ miệng trước đi. Đừng so tài vội. Đừng có trách chúng ta. Khối lập phương. Năm, bốn. Phía đầu. Phương Bình Đầu. Tập trước nói thật thì Phương Xuất không nhớ nổi. Thế này khó quá. Phương. Phương Xuất. Phương Xuất. Không bắt được đặc điểm này.

    Tôi cảm thấy bỏ phiếu cho anh Đằng là được. Đầu tư cho cậu ấy. Ném cho cậu ấy. Không phải, cậu… Anh chúng ta cứ nói là bên trong sẽ vẽ một cái xoáy cậu cứ không nghe. Nằng nặc đòi vẽ tóc. Vẽ? Giờ cậu cầm bút vẽ,

    Anh biết em vẽ cái này. Ngươi vẽ? Tôi xem ai hiểu được ngươi vẽ cái này. Anh vẽ đi. Cô vẽ cái này đúng không? Vẽ cái này. Thế không phải là đoán ra được Phương Xuất à? Bánh này không phải sao? Không phải.

    Nhưng anh, tranh này anh vẽ đúng là hơi khó. Không phải. Nó là cái này. Xoay một cái. Một chữ, một bản đồ. Đúng. Anh, anh so đi. Được. Tiểu Bạch, cậu đoán xem. Được, được. Được, cái này, nào. Cái này đơn giản quá. Quá đơn giản rồi. Bài này đơn giản quá.

    Tặng điểm. Ba, hai, bắt đầu. Ống khói trước. Ngang. Rồi bên này… Đúng. Ống khói. Lão Đinh. Một lão Đinh. Thiếu hai quả bóng của chúng tôi. Không phải. Chúng ta cũng X quang. Nào, X cái này không đúng. Thêm cái nữa. Không đúng. Lấy hình tròn trước. Lấy hình tròn trước. Tròn.

    Nào, đúng. Đúng. Được. Ở giữa vẽ thêm hình tròn. Uyên ương rồi. Được. Mấy chữ? Hai chữ. Làm, vô dụng thôi. Khói. Khói bốc lên. Đúng, bốc khói. Không dễ vẽ. Không phải. Khói kéo thẳng. Được. Còn 15 giây nữa đúng không? Vẽ thêm điếu thuốc. Được, giống thật. Vẽ khói nữa.

    Lão Đinh này lớn rồi. Cái này giống thật. Tam Mao. Tam Mao? Rất thân thiết. Rất thân thiết. Đúng rồi. Vẽ ống khói trước. Xong một cái vòng tròn. Xong phần lửa ở dưới hai ống khói dựng đứng. Nào. Nào, ấn cho ta. Nào. Xem em đi. Ngồi xuống đi anh.

    Phải ngồi xuống. Phải ngồi đấy anh. Anh, đây là anh gì thế? Càng ngày càng giống… Ba người đúng là thông minh. Đây là do chúng ta không làm chủ được bản thân. Cậu biết không? Cái gì? Lẩu. Gian lận à? Đâu có. Có thể đoán ra là lẩu.

    Anh nói em biết sao lại là lẩu? Sao lại đoán ra là Lẩu? Không phải. Để tôi chỉ cho các cậu, Đây là là đường giữa của nồi lẩu uyên ương. Đúng thế. Cái này là một cái nồi. Đúng sau đó, tôi thấy cái này hơi giống ớt. Ớt chuông.

    Đừng giải thích nữa. Thắng là thắng được rồi. Cái này giống ớt chuông quá. Em trai không giải thích với họ, Đúng rồi chính là đúng rồi. Đúng rồi. Đây chính là sự ăn ý của cả đội. Cũng hết cách. Cả đội ăn ý. Hâm mộ không?

    Vẽ hình lão Đinh cũng đoán được Lẩu. Chính là ăn ý. Em muốn diễn thế nào? Tức chết mà. Đây chính là sự ăn ý. Đúng. Tức quá đi mất. Tức quá đi mất. Cái này khó quá. Cái này đơn giản quá. Cái này. Cái đó… Chúng ta vẽ hoa trước.

    Vẽ hoa trước. Vẽ hoa. Vẽ hoa mai. Vẽ hoa mai, nào. Vẽ luôn kết quả. Cái này chán nhất. Cánh hoa. Cánh hoa. Hoa. Chữ thứ hai là hoa. Đúng vậy. Tổng cộng có mấy chữ. Ba chữ. Quá. Có thể không so tài được không? Có thể không so tài không? Chúng ta…

    Vừa rồi chẳng phải hai người so tài sao? Hoa Mai. Hết hoa rồi. Góc. Hoa Mai. Hươu sao? Mọi người thế này đi. Các em bỏ bút xuống đi. Có hoa không? Có hoa. Có liên quan đến hoa mai thật sao? Đây không phải sừng sao? Đây không phải là sừng sao?

    Đây là góc nào? Đây là chân dưới hông hay là góc trên đầu? Vui mừng khôn xiết. Chúng ta xuống đi, đừng nói chuyện. Rất dễ bị hở hàm ếch, thật đó. Đúng vậy. Bức tranh này đẹp đấy. Đến ai rồi? Tôi nghĩ anh Băng chỉ cần đoán một cái là đoán đúng.

    Anh Băng giỏi kiểm soát chi tiết Đủ rồi đấy kiểm soát chi tiết. Các cô vẽ thứ này có chi tiết không? Anh ta khống chế ai? Đây là giống người gì? Tôi biết rồi. Vẽ hai cái. Vẽ hai thứ. Chúng ta vẽ hai thứ.

    Các cậu vẽ một thứ thì vẽ sẽ chính xác. Coi như các cậu thắng. Cũng không cần đoán. Cậu có thể vẽ thứ đó ra cho tôi, coi như các cậu thắng. Chúng ta vẽ thỏ trước nhé, dễ vẽ. Chúng ta vẽ con thỏ hay trước đi. Hai cái tai to đúng không?

    Được. Được. Tôi từ bên này bảo anh Băng nhìn theo cách này lát nữa sẽ vẽ thêm thế này, con tai này chưa vẽ xong Đến bây giờ họ vẫn chưa nắm được. Làm sao vẽ cho đẹp. Ngoài cái nấm kia ra, nói thật, những bức khác vẽ cũng chán lắm. Hình như…

    Giống quá. Được. Hình như Tỷ. Thỏ. Chuột, thỏ. Sao thế? Sao đây? Sau lưng anh Băng có mắt à? Tôi nói cậu biết, lúc chúng ta đoán trúng thì phát bài hát. Lúc chúng ta đoán thì phát nhạc. Lúc họ đoán là để quên lời nhắc nhở của đạo diễn.

    Có thể đoán ra được thỏ sao? Đâu có, anh. Vừa nãy Phương Xuất đã nhắc nhở em chỗ này toàn là những thứ này đều là những thứ chúng ta từng chơi. Điều khiển chi tiết. Khống chế chi tiết thật à? Nào. Tôi tưởng nét mỹ thuật của tôi,

    Đã đủ đáng sợ rồi. Các em đều là học sinh tốt của Picasso. Hai chữ. Kéo… kéo qua trước đã. Kéo thẳng trước đã. Dải Ngân Hà. Rơi chín ngày. Dải Ngân Hà. Có thể đoán ra Dải Ngân Hà? Cà tím. Đi, kéo thẳng. Đao bếp. Bên này. Thì cứ đoán thôi. Cưa.

    Cung tiễn. Sau đó lại vẽ. Được. Lên. Bên kia. Có thể vẽ lên không? Đoán mò. Ném ra nước. Rơi xuống nước. Tự tưởng tượng đi. Làm chút đi. Được. Nào. Tiếp tục. Đây là gì? Đây là lưới thép. Sau đó bên này. Nào. Quả bóng dây. Say tàu xe. Chữ đầu tiên.

    Treo. Đây là giàn đầu tiên võng. Sự ăn ý của đoàn đội. Sự ăn ý này, toàn thắng. Dám chơi dám chịu là xong. để khán giả xem tài nghệ vẽ tranh của họ. Xem đi. Đẹp quá. Phải chụp từ bên này. Võng nằm ở góc nhìn này,

    Thỏ là góc nhìn bên này. Rồi, chúc mừng nhóm hai của chúng ta giành chiến thắng. Được. Bốn người của nhóm trước chọn ra một người. Không sao. Anh cần anh? Anh cũng được. Cậu cũng được. Không sao. Anh Đằng là tôi trước. Cô… Không sao. Rất có nghĩa khí. Đủ nghĩa.

    Kéo, kéo. Kéo, kéo. Cái này cũng là ăn vạ à? Rõ ràng là ăn vạ. Đi. Nhanh lên. Kéo, đá, kéo, vải. Cậu không cần cái tay này. Tay này của tôi. Được. Nào. Tay nào của cậu? Tay nào của anh thì giơ tay ra. Được. Kéo, kéo, bao. Kéo kéo bằng đá.

    Vải. Mấy cái. Một cây đàn một cây đàn. Được, để Tiểu Đồng qua đây. Làm gì thế? Dựa vào đâu mà không có ngươi? Dựa vào cái gì? Nào, đặt hết ở đây. Kéo, kéo. Bước xuống. Tôi thấy hai người hai cậu… “Chó rơi xuống nước”, tiếp tục.

    Sao tôi thấy mình không được ăn ngon cho lắm nhỉ? Kéo, kéo. Kéo, kéo. Không liên quan đến hai chúng tôi nữa. Hai người… Sao thế? Tại sao? Cậu không chơi à? Hai người không tham gia trò chơi này, là cùng một giuộc. Vậy sao chúng ta không thể

    Cùng nhau đập đá, kéo gỗ. Bắt đầu. Sao thế? Cậu thiệt rồi. Cậu ăn vạ hai lần thật đấy. Ai mà biết. Ta chỉ có một cơ hội. Thật là. Vậy thì người đầu tiên sẽ là công bố của em. Hình như em “đen đủi” rồi. Cùng đội với cậu. “đen đủi” rồi.

    Sao có thể đến chỗ tôi được. Chỉ là rẽ ngoặt thôi. Vậy tôi công bố được. Vậy tôi công bố được. Tôi hy vọng nhóm chúng ta trận tiếp theo vẫn sẽ để anh Đằng thua. Các cậu không thắng được. Tại sao? Ba người rồi. Tôi đã công bố rồi.

    Tôi chỉ cần trộn bùn là được rồi. Đúng không? Tiểu Đồng nói rất đúng. Đúng vậy. Tiểu Đồng, em không sống được. Các ngươi cũng đừng hòng sống. Có đạo lý. Tôi phát hiện tôi phát hiện thông qua tiết mục từ “Bây giờ Khởi Động” đổi thành “Đừng hòng nhé”.

    Trò chơi này đúng là có thể nhìn thấy sức mạnh của đoàn đội quan trọng nhường nào. Anh xem đi. Tâm Tề. Tâm Hòa. Vâng. Chào mọi người. Tôi thấy trò chơi này của mọi người rất đặc sắc. Vậy chúng ta có một nội dung mới.

    Cũng có liên quan đến việc nhuộm vải. Chúng ta vẫn phải chia thành hai nhóm. Mọi người chia nhóm đi, có thay đổi không? Thay đổi. Mu bàn tay chúng ta. Phối đen trắng, đúng. Được. Tay, tay. Lưng. Lưng. Lưng. Lưng. Sao cậu còn thay đổi thế? Đồ cũng thay đổi.

    Tôi muốn cùng nhóm với cậu. Anh nói xem, nhóm này… Tay… tay… Lưng. Không được, thêm một cái không được. Bốn với bốn mãi cũng không. Ví dụ bây giờ chỉ có ba người. Xong rồi, các cậu mà có đơn thì ra đây. Vậy chúng tôi không đi.

    Chúng tôi không muốn đi bên đó lắm. Mọi người không muốn cùng anh Đằng… Tôi bằng lòng cùng anh Đằng… Không. Đùa thôi. Muốn thua phải ra ngoài trước. Được. Mu bàn tay. Ba chúng ta… Ba chúng ta ra ngoài trước đi. Ba cậu ra ngoài trước đi. Được. Mu bàn tay. Được.

    Cậu… Thừa Thừa, giao cho con đấy. Trốn cái này, không trốn được cái kia. Được. Vậy chúng ta phải biết lúc nãy chúng ta nói rồi, cái để viết chữ là… Nhựa cây. Vậy… Nhuộm vải là một loài thực vật, nó tên là Lam. Rễ của chúng có thể tinh chế ra

    Thuốc nhuộm màu xanh dương có rất nhiều bá tánh địa phương để nhuộm vải. Đương nhiên, họ cũng sẽ dùng rễ lá của nó để phòng ngừa thông thường. Bây giờ chúng ta phải hoàn thành có liên quan đến nhuộm màu. Đội có số lượng ít hơn nộp một người.

    Công bố một bí mật. Chúng ta nhất định sẽ thắng. Ai bắn? Ta bắn. Huynh bắn… Cắt. Thừa Thừa, con sao thế? Tôi có thể đưa kính cho anh. Không thì đấu một trận trước, hạ bắn ngươi. Được. Được. Chúng ta đặt động tác cho họ phải không? Đúng vậy. Bọn họ đặt

    Mọi người giới hạn cho chị bọn em trước. Không, mọi người giới hạn bọn em. Chúng tôi sẽ xem khoảng cách giữa hai người chúng tôi mới quyết định đánh giá của các bạn. Chúng tôi cũng phải xem mức độ của hai người. Mã Lệ, là thế này. Mã Lệ bơi ngửa ra.

    Không phải, chị Mã Lệ, bắn… Chị bắn đó. Tôi có thể xoay tay. Vậy em đến cầu trước, em còn biết cầu trước à? Cậu đùa đấy à? Gia tộc nghệ thuật tối nay không phải là bí mật này chứ? Là bí mật để khoe khoang đúng không? Lông bánh xe. Rao vặt.

    Lông trước và cái kia. Con nào an toàn hơn? Cũng không nguy hiểm. Nói thật, cậu rất ấm áp. Cậu có một cái lông bánh xe trước, một cái lật tay, Đánh hắn. Được không? Được. Được. Được. Kim Thần, cậu đổi nghề một cách sòng phẳng sao? Được.

    Tiểu Bạch cũng có kỹ năng nhảy đúng không? Đúng. Chuyện này nghe ai nói Được. Cậu nhảy kìa. “Queen card”. Lại đây. Tiểu Bạch, em chính là nhảy cảm nhận động đất đi. Xin hỏi bài múa cảm nhận của cậu là như thế nào? Vậy mà đã đến rồi.

    Điệu nhảy cảm nhận động đất. Cái này. Đây là Khóc Vũ. Khóc Vũ sao? Đúng vậy mà còn nghệ thuật thế gia tấu Vũ, cô cũng không biết. Ngã “chết” cậu. Vậy chúng ta ra nhé. Cậu trả đi. Cương tử, em có nền tảng hình thể không? Tôi… Không có.

    Đẹp lắm, cậu bơi ngửa ra. Được không? Chúng ta không… Không lề mề sao? Không lề mề sao, đồng ý đi Đến lượt anh Băng đây rồi có thể độ khó cao hơn, không có vấn đề gì Thế này, anh Băng đi thế này Được. được không? Được. Nào.

    Vậy thì phải làm việc lớn rồi. Có việc lớn? Việc lớn thì mau nghĩ xem. Anh Đằng. Việc lớn. Anh Đằng. Anh Đằng. Như thế này, anh Đằng, thì cô xông đến đây. Thế nào? Một cái bánh xe. Xong rồi, một cái lông bánh xe sau, một chiếc bánh xe.

    Một cái lông bánh xe sau. Cậu làm sao vậy? Tìm được cộng sự mới? Ở đây hết mà. Lệ. Muốn đánh chết anh của em đấy. Anh ơi, lúc anh ra đề cho bọn em còn ghê gớm hơn bọn em nhiều. Tôi chỉ thế thôi. Em không ngồi thẳng lưng mà bước qua.

    Cậu nằm sấp xuống. Là thế này, được không? Anh mệt lắm rồi. Không phải, con nằm sấp xuống. Như Thừa ấy. Cúi người xuống. Nằm dưới đất. Âu Dương Phong. Nằm xuống. Thế này. Nằm xuống. Đúng, nằm xuống. Đúng, đi về phía trước. Đúng, đi như vậy. Chỉ vậy là được.

    Cột sống cổ của anh cũng không được, eo cũng không được. Bây giờ chúng tôi chỉ có thể dùng hai cánh tay của cậu Được không? Thế thôi à? Tôi phát hiện người ta đứng kiểu gì cũng được. Chúng ta đều đang bò. Ba chúng ta… Không phải, cậu ấy đá…

    Kính Đình đá thì bắt tay vào làm. Ta nói ngươi nghe, lau kính liền… Cẩn thận. Nhanh quá. Đội chúng ta dựa vào ngươi đấy, Kính Đình. Sắp rồi đấy. Được. Tay súng đeo kính. Đi mau. Đi mau. Bắn trúng thì phải về điểm ban đầu. Diện tích này rộng quá. Cái…

    Ta bắn. Bắn… Ta bắn. Còn ai nữa? Còn ai nữa? Còn ai nữa? Còn ai nữa? Lần này bắn được cho ta. Tỷ. Không sao, ta bắn ngươi không tính. Tỷ. Tỷ Tỷ Tỷ. Không có ai đến. Bây giờ ta… Lên người bọn ta rồi. Anh Đằng. Hết nước rồi.

    Vừa rồi huynh không bắn trúng ta. Bắn trúng rồi. Quay về. Chị Lệ, sau lưng chị có một dưới đất. Lấy được một cái. Là chị tôi. Đã sắp “chết” rồi, trả cậu. Ngài lật tiếp cho ta. Bắn… Ta bắn. Bắn… Ta bắn. Bắn… Con bắn. Nhạc dừng rồi. Nhạc dừng rồi.

    Âm nhạc dừng rồi. Còn ai nữa? Ai cơ? Còn ai nữa? Được, tiếp tục. Thế này đi. Ba chúng ta cùng lên. Từng người một. Ba người cùng lên. Nếu ông ấy bắn trúng cái phía trước, thì ngay sau đó sẽ bù lại. Được. Nào, đi. Mau lên lấy.

    Không, ta để lại đó. Đến đây. Đến rồi. Mọi người đáng sợ quá. Đáng sợ quá. Cách này hay đấy. Quay về. Về. Về. Anh Băng về đi không phải, cậu hết nước rồi quay lại. Chị tôi. – Sắp mang đi rồi. – Đô… Bắn nó. Quay về. Tôi lấy được rồi.

    Chị, anh Đằng đang tiến về phía chị. Anh Đằng. Về mặt tích cực. Chính là chỗ này. 12 giờ rưỡi của cậu. 12 giờ rưỡi. 11 giờ rưỡi. Cái này… Được. Cái này… Chuyện này… Sắp đến rồi, nói cho tôi biết. Cậu ấy còn hai mét. Sao lại thảm thế này?

    Có mát không? Mát không? Bắn một vòng rồi. Mát không? Về đi. Về. Về rồi à? Đưa giỏ cho ta. Đưa giỏ cho ta. Đó là giỏ của bọn ta. Anh Đằng quay về. Tôi sửa cái này ở đây anh Băng đâu rồi? Anh Băng. Anh Băng. Anh Băng ở kia kìa

    Ở đâu? Ở đâu? Ở đó. Anh ấy đã rời khỏi chiến trường, Ở tổ đạo diễn, cậu ấy phải chuẩn bị tấn công vào đây. Đi. Đi. Đi. Đi. Quay lại. Đi. Đi. Đi. Đi. Quay lại. Quay lại rồi. – Quay lại. – Anh quay lại. Tôi trả lời rồi.

    Em phải trả lời đề cương. Được, tôi trả lời. Nào, được. Được, trò chơi kết thúc. Kết thúc rồi anh Băng, anh đi đâu vậy? Anh Băng, anh đi đâu rồi? Tôi chỉ thiếu một bước nữa là đến. Tại sao tôi không tìm thấy cô? Anh xem.

    Cái túi này cũng chuẩn bị xong rồi. Anh. Không nhìn thấy. Thật sự không nhìn thấy người. Được. Tôi thanh lý với thừa tướng trước. Hai người tính rõ đi. Hai người. Tiểu Bạch, cái này… Đều là của cháu bắn. Vì sao thế? Tôi đứng đây, tôi còn chưa xuất phát. Tôi nói.

    Tôi xoay vòng bắn ở đây, mấy người chúng ta… Chúng ta thắng rồi sao? Sao họ nhiều thế? Sao lấy về nhiều thế? Đúng. Chúng ta bốn người chúng ta. Cái gì? Bọn em mới bốn người? Cái gì? Bọn tôi mới bốn người. Đội các cậu bốn người. [Đội các cậu 12 người]

    15 người bên kia. Vậy cháu bắn gì? Con bắn liên tục mà. Không phải, cháu bắn không đúng. Con bắn giỏi quá. Con hỏi Tiểu Bạch đi. Cháu xem Tiểu Bạch bị ta bắn thế nào rồi? Con xem ông ấy bị ta bắn… Tôi rửa mặt, lúc nãy… Xì – tin.

    Giờ Đại Lam… Mắt còn không mở được. Chủ yếu là cậu không cầm bóng một cái. Cậu biết không? Thì liên quan gì đến tôi? Tôi nói thật, tôi nhìn trong cặp kính của tôi, con nằm đây nửa tiếng, anh chỉ nhìn em thôi đúng không? Tôi là Dư Quang thấy mà.

    Khóc Trạch của tôi. Gakapei! Mang về cho người ta nửa giỏ. Thú vị thật. Vậy chúng tôi chọn bầu cho cậu. Anh có trách nhiệm lớn nhất thì bầu ai? Em nằm đây nửa tiếng, quan hệ với đội bọn họ, thế này, kéo búa bao. Công bằng, công bằng. Tôi không đồng ý.

    Cậu xem, kéo búa bao tên Đằng Ca này. Anh ấy từng nghiên cứu. Chúng ta bỏ phiếu đi. Được. Bỏ phiếu. Giơ tay bầu, mỗi người một phiếu. Ba, hai, một phiếu bầu cho đề cương tử. Tôi không bầu đề cương. Ba, hai, một bầu cho anh Băng, giơ tay.

    Ba, hai, một bầu cho anh Đằng giơ tay. Thừa Thừa. Còn phải giơ tay à? Kéo, kéo, búa, bao. Nào. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Ba ván thắng hai. Ba ván thắng hai. Nào. Kéo, kéo. Kéo, kéo bao. Được. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Kéo, kéo bao. Vẫn là 5 ván thắng 3.

    Kéo, búa, bao. Được. 6 ván thắng 4, 2 hòa, bây giờ 2 hòa. Nhị Bình. Kéo, kéo, búa, bao. Anh, ba cái đều không thay đổi. Được, ta làm được. Nhưng nếu tôi hạ quyết tâm nếu như chúng ta còn thua nữa tôi phải kéo cậu xuống nước nào, nào. Nào.

    Anh Đằng bắn. Tôi. Nào. Ai trong các ngươi đến Đại Hỉ. Được. Nào. Em không qua được chị. Không sao, đổi động tác đi. Anh Đằng. Một vòng mới. Em có thể đổi động tác khác không? Đổi động tác gì? Động tác đó của cậu có được không?

    Được, cậu có thể đổi động tác của tôi. Được. Chúng ta có cần đổi động tác khác không? Được. Đội bọn họ mở miệng to ra. Bò thì chỉ có há miệng mà bò. Được. Vậy chúng tôi sẽ cho cậu dùng động tác này. Thừa Thừa. Cái nào? Nằm xuống, mở miệng bò.

    Được. Tất cả chúng ta đều phải bò bằng miệng. Nào, ngửa ra. Được. Ngẩng mặt lên không chụp được biểu cảm. Đều hướng ống kính. Như thế này. Đáng sợ quá. Tôi nhận rồi. Vậy chị Lệ của cậu đến… Vậy em sẽ đến như thế. Được không? Rắn cỏ. Đúng. Tôi trườn bò.

    Vậy ta bơi nghiêng. Cái gì? Được. Được, vậy chúng ta đeo kính chim vào. Chúng ta đi. Phòng ngự. Phòng ngự? Tiểu Bạch, lên. Tinh. Tiểu Bạch, lên. Lên. Bắn trúng rồi. Ai cũng đụng phát súng của ta, lại còn chạy. Con muốn Ti Tong Cà. Đâu rồi? Nào, bắn huynh ấy.

    Nào, bắn huynh ấy. Bắn nó. Không, ta lấy được rồi. Tử Kim Thần. Tử Kim Thần. Nhận được rồi. Chụp rồi vỗ tay rồi. Trọng tài. Bắn huynh ấy. Bắn huynh ấy. Bắn… Có hai cây thương. Sao cậu cứ phải cầm một cây Ở đâu thế? Đến rồi. Cây súng đó đâu?

    Cây súng đó. Nào. Tiểu Đồng ở sau lưng cậu. Cái này… Ngươi làm gì thế? Đây. Nào, phía dưới. Phía sau mông. Đúng, tốt, quay lại. Đồng đội gì chứ. Ván tiếp theo. Nếu chúng ta còn thua nữa ta buộc phải kéo ngươi xuống nước. Bắn nó. Cầm đi. Được. Nhộng gì thế?

    Cầm đi mau. Ván tiếp theo nếu chúng ta còn thua nữa, tôi phải kéo cậu xuống nước. Trò chơi có thể kết thúc rồi. được không? Chúng tôi đã đã lấy được bóng rồi. Hai người giỏi như thế, không biết là thế nào? Chúng ta… Chúng ta mất giỏ rồi. Cây này…

    Không làm thì cũng dở thôi. Không phải em đã đến bờ bên kia rồi sao? Em… Em vẫn luôn ở bên kia bờ, em từng vận chuyển một quả bóng về không? Đương nhiên rồi. Cậu hỏi anh Băng là mình có đưa bóng về không? Anh Băng, em chuyển bóng về. Chuyển.

    Chuyển hai người. Nồi anh Đằng nấu hết. Cháu bắn hết bóng rồi. Không phải, ai của ta cũng bắn trúng rồi. Bắn đến rồi mà họ vẫn chạy. Thành thật mà nói thì chỉ là ngụy biện. Vậy chúng ta phải cảm ơn thừa tướng.

    Nghe nói đã đưa giỏ của mấy người cho chúng tôi. Con mang giỏ qua đó à? Thừa Thừa, là anh vận chuyển giỏ qua đó. Tôi không. Không. Không có. Không có. Không phải. Là tôi lấy. Tôi có thể làm chuyện đó. Con không… Đừng bắn tôi.

    Ngay từ nhỏ, Thừa đã cảm thấy không ổn rồi. Em là đồ “phản bội”. Cảm ơn cậu. Nào, một, hai, ba. Ai đồng ý cho Thừa ra ngoài thì giơ tay. Ông ấy đã ra ngoài rồi mà. Ta đã ra ngoài rồi. Vẫn phải có

    Đồng ý cho cậu ấy ra ngoài hai lần giơ tay, tiết lộ hết mọi chuyện cho tôi, đúng không? Hết cách rồi. Ai giơ tay bầu phác thảo? Sao đột nhiên tôi… Cậu Tử, cậu hiểu rồi chứ? Nào, bầu cho anh Đằng, giơ tay. Nào. Hai phiếu. 2 đấu 2.

    Các bạn kéo phiếu lần nữa. Rút phiếu lần nữa. Vậy nếu bằng nhau chỉ có thể mang theo bên kia. Được, đưa chúng ta đi, được. Chúng ta cử anh Đằng. Anh Đằng. Là thế này, chúng ta vốn dĩ có tám người. Bọn ta cũng tham gia trò chơi này.

    Nếu các cậu không phân thắng bại, 4 người chúng ta bỏ phiếu. Nào, bỏ phiếu cho phác thảo thì giơ tay. Tôi cũng không bầu cậu. Bỏ phiếu cho anh Băng. Toàn bỏ phiếu cho anh Phi Đằng. Tôi không biết tại sao. Dù gì tôi cũng biết

    Tối nay có thể tôi sẽ nấu một bữa cơm. Cảm ơn mọi người. Bọn tôi chỉ thương anh, sợ em mệt quá. Được, bây giờ là hai đứa mình rồi. Và cả Tiểu Đồng nữa. Và cả Tiểu Đồng nữa. Vậy ba người solo…

    Ba người chúng ta đấu không còn ý nghĩa gì nữa. Chọn người khác thì ba chúng ta chọn người khác. Được. 9h cửa hàng mở cửa. Nóng bỏng, tươi ngon, chọn hàng tốt. Mau đến mua đi. Tiệm lúc chín giờ. Đó không phải là… Cái vali đó. Vali điện. Vẫn ổn.

    Rất dễ đi. Sao tôi không đi? Là do em nặng quá sao? Có thể bị kẹt trong đó. Sao cậu ngắt quãng thế? Anh đi xe máy mà ác thế. Hai anh làm gì thế? Đây không phải off – road à? Cưỡi ở trên này được. Sao còn lùi lại? Thật là khỏe.

    Rất khoẻ. Rất khoẻ. Rất khỏe. Không đi địa hình. Còn thiếu sót. Lần này phải việt dã, anh Đằng là người chuyên… Cũng được. Đừng coi thường nó. Tôi đi đưa Mã Lệ đến. Hôm nay có phúc lợi nhỏ, người nhỏ tuổi nhất được ưu tiên mua sắm. Cái gì?

    Người nhỏ tuổi nhất lại phải nói là trò bẩn của tôi. Ai nói cô nhỏ tuổi nhất? Không ai nhỏ tuổi hơn cậu sao? Không có. Cậu ấy nhỏ nhất. 10X, thiên niên kỷ, nó lớn hơn con. Cái gì? Nhỏ hơn ta? Cái gì? Lớn hơn con. Chọn hàng tốt đi.

    Anh, chỗ này có điện. Mấy cái gối này xem ra cũng được. Tôi lấy cái này. Thế này là bốn mươi. Tôi muốn rẻ hơn. Tôi muốn mua cái này. Cái gì? Tôi thấy. Bữa ăn sang trọng cho Đại Miên Đồ ăn sang trọng cho giấc ngủ ngon

    Ngoài việc có thần khí giúp ngủ ngon còn nhận được dậy muộn hơn người khác một tiếng. Giấc ngủ trọn gói. Làm việc muộn tám tiếng. Muốn không? Tôi nói cô nghe, tấm này tôi quay 50, mời đưa giá. 45, 60 lần một. 60 lần. Đồ thần kinh tự nói về mình.

    Nói hai người. Cậu đến từ lúc nào thế? Nửa ngày rồi, chỉ đợi cậu thôi. Không lên dốc được, có quý hiếm không? Đây là bao nhiêu? (Điện) 60. Tặng cậu. Tặng cái này cho Mã Lệ. Cảm ơn anh. Tiểu Đồng, chọn đi. Chọn đồ. Tôi chọn giày. Con thích màu hồng.

    Em muốn chọn cái này. Vậy để tôi chọn cái này. Nào, ô được. Vậy tôi cầm cái này. Vali này anh Đằng có cần không? Mua rồi. Tặng cho người ta. Chị Lệ. Tặng rồi à? Mua rồi. Thì tặng xe luôn. Tốt quá. Anh bảng gạch. Châu Thâm: Đây là gì?

    Ở đây có một trò chơi nhỏ. Cùng tổ đạo diễn chơi một trò chơi. Xin hãy dùng tốc độ nhanh nhất một cách nhanh nhất. Được. Tốt. Rất tốt. Rất tốt. Được. Bức tường màu hồng vẽ phượng hoàng. Được. Được. Đẹp lắm. Manh mối? Hoa đào cạn ngày theo con nước.

    Động ở chỗ nào của Thanh Khê nhỉ? Nhắc nhở ngươi bảo vệ bí mật của mình. Anh có bao nhiêu bí mật không thể nói người khác biết. Tiểu Bạch, trên đầu em là Dù che nắng? Lãng phí tiền này làm gì? Chị, chị muốn gì? Đệ mua cho tỷ cái khác.

    Cái mũ này, bốn mươi. Mọi người đã mua hết rồi. Mua xong rồi. Anh Đằng, anh cũng mua rồi sao? Không có. Tôi thấy không còn gì nữa. Anh còn lại gì không? Thì cũng phải vào xem. Cậu cầm cái mũ Tôi không được, tôi thay cậu xách cái hộp này.

    Tôi xách cái hộp này cho cậu. 100 cái đầu thông minh. Để tôi xem. Để tôi xem. Cái nào là mũ? Đây là mũ. Tôi không cần đâu. Cuốn đó của em bán hết rồi. Bán hết rồi? Hết hàng rồi. Không bán được nữa. Đã in tổng cộng ba cuốn.

    Sợ đập vỡ tay. Nằm trong danh sách nguy hiểm Vu Tiểu Đồng. Anh Đằng, Phạm Thừa Thừa, có thể chủ động gửi lời thách thức đến với thành viên trong khu vực an toàn. Thử thách, Đại Hỉ. Anh Đằng chọn đi. Chị Mã Lệ. Nào, Bạch Bạch. Tự động ghép nối rồi.

    Nguyên Tử. Anh công bố chuyện xấu hổ của ba người. Đáng ngại lắm, tôi xem thử. Thật không đấy? Mọi người sẽ trở thành người bảo vệ rừng dưới nước. Bên cạnh các bạn cũng có thợ săn ẩn nấp Đi, tăng tốc. Xông lên. Tôi liều với cậu. Thẩm Đằng. Chạy đi.

    Anh Đằng, anh nuôi một “con sói mắt trắng”. Cậu không biết kẻ thù, không nghe thấy, cũng không nhìn thấy. Lên giết anh. Lao cả xuống nước cho hai cậu. Thợ săn chắc rồi. Lát nữa, Đã nói sẽ bảo vệ tôi mà. Mật thám? Không ngờ lại là anh Băng.

    Anh cứ chọn chị Lệ bắt nạt mãi. Anh tưởng anh yếu hơn các lão gia à? Rõ ràng quá rồi đấy anh. Có hiềm nghi. Tôi không biết là ai. Sao lại viết hai chữ “người tốt” nhỉ? Tôi cũng thấy giống anh Đằng. Nghe hai con sói đang nói em là Iron Man.

    – Thừa Thừa. – Cậu cũng không giống người tốt lắm. Ba ngôi sao thì sẽ thắng. Trong đó nhất định có hai người săn ảnh, hai người bảo vệ. Rốt cuộc là ai? Trong ba bạn có một bạn người thân trong nhóm khởi hành. Thừa đã dùng bữa tiệc ngủ.

    Ông ấy sẽ dậy muộn hơn mọi người một tiếng. Trong một tiếng này các bạn phải lặng lẽ lẻn vào để hoàn thành việc chế biến và tiêu thụ bữa sáng. Nhưng không được đánh thức anh ấy. Nhỏ tiếng thôi. Cậu ấy không đứng lên được.

    Tôi là sinh vật ngoài hành tinh đó phải không Đèn lại bật thế này. Tôi không dậy được. Im lặng. Yên lặng, ăn sáng đi. Nước sôi. Sao thế? Còn có người muốn tắm à? Âm thanh to nhất của cái thứ này chính là trứng rán này.

    Ai có thể tìm quần giúp mình? Tôi nói cậu nghe, anh ta không xuống giường được. Chỉ cần khóa cái này lại. Anh thật sự cảm thấy như vậy à? Không nhìn. Không sao. Để cậu ấy đứng lên. Chuyện xếp hạng của chúng ta càng cao càng tốt. Giản dị biết bao.

    Bao nhiêu ngày cũng không gội đầu? Kính áp tròng dán trên ga giường. Sáng nay dậy ăn gì cũng không đánh răng. Kỳ này có thể bùng nổ. Câu chuyện đằng sau nó