Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió Tập 25 | Phim Tình Cảm Đô Thị Mới Nhất 2023 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió] [Tất cả động vật tham gia trong phim đều được ghi hình dưới sự chỉ đạo an toàn, xin đừng bắt chước.] [Tập 25] Chú Phương. Giang Hồ. Cháu cũng đi mua đồ à?
Cháu cố tình ở đây đợi chút đó. Cháu ấy, lúc nào cần tìm chú thì đến công ty được mà. Sao phải khổ sở đợi chú ở đây thế này? Vì cháu và chú có một giao hẹn. Chú là người đi trước. Nếu không quy hoạch lại Đằng Nhạc thật tốt,
Cháu cũng không dám to gan đến tìm chú hợp tác. Đúng, đúng, đúng. Hợp tác thế nào, cháu nói xem. Bây giờ Đằng Nhạc đã đi vào quỹ đạo rồi. Hai bộ sưu tập mới sẽ chính thức ra mắt vào ngày kia. Cùng với việc đặt trước trên mạng,
Chúng cháu cũng nhận cả đặt hàng trực tiếp. Chú Phương. Cháu muốn mời chú đến tham dự, cùng chúng cháu chứng kiến giây phút Đằng Nhạc hồi sinh. Khi nào thế? Ngày mai, chúng ta phải đi công tác đúng không? Bên cháu là mười giờ sáng ngày kia ạ.
Chú Phương, chú nhất định phải đến đó. Có chú mới càng có ý nghĩa hơn. Được, được. Để chú tranh thủ xem sao. Được. Tranh thủ. Vậy cháu đợi chú đến ạ. Được, được, được. Tôi không chắc là Giang Hồ có muốn tham gia sự kiện này không nữa.
Giám đốc Bùi cũng biết thông tin này, vừa bàn với tôi xong. Sếp Nhạc, có phải giữa Giang Hồ và Cao Ngật có hiểu lầm gì không ạ? Sao cô lại hỏi vậy? Hai người họ lớn lên bên nhau. Về lý mà nói thì… Nhưng sau khi bố Giang Hồ mất,
Họ lại càng cố gắng tránh né đối phương hơn. Tôi chỉ có thể nói với cô, Cao Ngật và nhà họ Giang từ giờ không còn quan hệ gì nữa rồi. Cậu. Về rồi à? Cậu nói cho cháu một chuyện. Bên đại lý có tin vui à? Không phải, không phải chuyện đó.
Chuyện là, bên Bách hóa Lợi Đô muốn tổ chức gì mà ngày hội Trào lưu Trung Quốc mới giữa các chi nhánh trên cả nước. Thế thì sao? Ơ hay. Đằng nhạc chúng ta cũng đang làm cái trào lưu Trung Quốc này mà, đúng không? Cháu xem xem có thể
Nhân cơ hội này để quảng bá sản phẩm mới của mình không đi. Để lượng tiêu thụ tăng cao một chút. Quý trước, doanh số của Lợi Đô đứng tốp ba trên bảng xếp hạng các trung tâm bán lẻ đó cậu. Bao nhiêu nhãn hàng vắt óc ra nghĩ cách
Để được chen một chân vào Lợi Đô. Sao họ có thể trao cơ hội này cho một nhà máy nhỏ với doanh thu cả năm không quá bảy con số như mình chứ? Cháu đừng xem thường bản thân. Cháu phải tận dụng mối quan… quan hệ của mình chứ. Cái cậu
Cao Ngật đó. Đúng không? Bây giờ Cao Ngật có tiếng nói ở Lợi Đô mà. Cháu với nó lại lớn lên bên nhau từ nhỏ. Cháu thân thiết… thân thiết với nó như vậy mà. Cháu… cháu nói với nó một câu. – Không thể. – Sau đó… Tại sao lại không thế?
Quan hệ tốt như vậy, cháu… cháu không tận dụng vào đấy thì để nó mốc lên à? Có rất nhiều cách để quảng bá, không phải chỉ có Lợi Đô mới làm được. Chuyện này cứ vậy đi, không thương lượng gì nữa. Quan… Hôm nay anh ăn mặc chỉn chu đấy,
Có thể đi tham gia hôn lễ được rồi. Lễ đầy tháng đương nhiên phải quan trọng rồi. Nếu nói sản phẩm là một đứa bé thì anh chính là bố của đứa bé rồi. Còn cô chủ Giang chính là mẹ của bé. Chú ý lời nói nhé. Là Bảo Hưng và Đằng Nhạc.
Cậu nhìn tôi như vậy như thể tôi là mặt hàng đang đợi rao bán ấy. Bản chất của công ty không gì khác ngoài giá trị và giao dịch. Vậy thì tôi thế này, sếp có hài lòng không? Hồi hộp không? Cũng chẳng phải lần đầu tôi phát trực tiếp.
Tôi hồi hộp lắm. Đây là lần livestream chính thức đầu tiên của Đằng Nhạc đó. Nhìn là biết. Thể hiện hết trên mặt cậu rồi còn gì. Sao mặt cậu sưng thế? Mặt của tôi không quan trọng. Trận đánh đầu tiên của Đằng Nhạc cần cậu phải tấn công thật mãnh mẽ.
Cố lên. Chúng tôi đều sẽ đứng đằng sau cổ vũ cậu. Cậu cũng phải tin tưởng chúng tôi. Được. Tổng động viên trước trận chiến xong chưa? Còn một câu nữa. Cảm ơn cậu. Cậu không cần cảm ơn tôi thì tôi cũng sẽ cố gắng. Không chỉ vì Đằng Nhạc,
Mà tôi cũng muốn chứng minh bản thân. Vậy tôi đi chuẩn bị trước đây. Cậu muốn nghỉ thêm một lát không? Lát nữa tôi sẽ xuống. Mấy bữa nay đi ăn, đi uống, đi chơi, cần xã giao gì tôi đều làm hết rồi. Đến lúc quan trọng thì không một ai đến.
Cái gì thế không biết. Bây giờ chúng ta phải giữ bình tĩnh. Sau ngày hôm nay Đằng Nhạc sẽ thế nào, không ai đoán được cả. Về cơ bản chỉ có một chữ thôi, tàn. Nào, nào, nào. Mời, mời, mời. Mời vào trong. Ngồi thoải mái nhé. Nào, nào, nào.
Mời vào, mời vào. Anh Trương giúp tôi tiếp họ chút nhé. Chỗ này bài trí hơi đơn giản. Nhưng mà, cái chính là hôm nay, nhà thiết kế chính của chúng tôi muốn chia sẻ cho mọi người cùng hiểu thêm về ý tưởng thiết kế của cô ấy, nhé.
Nào, ngồi, ngồi, ngồi đi. Lấy quà đi. Lấy quà đi. Vài ba nhân vật tôm tép bình thường thế này, cô… cô đừng tự lừa bản thân nữa. Tôm tép còn chưa thể hiện đâu. À thì việc gì cũng phải từ từ mà, đúng không? Chúng ta cần phải bình tĩnh.
Tinh thần phải lạc quan lên. Ơ hay, trực tuyến quan trọng, nhưng trực tiếp ngoài này cũng quan trọng mà. Nói thừa. Được rồi, được rồi. Mấy người này có thể… có thể làm gì chứ? Đợi kết quả thôi. Không sao. Làm mọi người giật mình à? Nhìn chất lượng giày này.
Hơi quá tay. Hỏi xem họ muốn uống gì đi. Trà nhé? Giang Hồ. Sao thế? Xấu hổ à? Sao thế? Không sao cả. Để tôi xem nào. Sao lại sưng vậy? Bị viêm à? Cô sốt à? Không sao. Tôi còn phải… Quang Lỗi, đưa chìa khóa cho tôi. Chìa khóa, chìa khóa.
Anh làm gì thế? Cậu ở đây canh chừng nhé. Còn anh đi đâu? Đi bệnh viện. Đi. Không được. Hôm nay là ngày đầu tiên Đằng Nhạc phát trực tiếp. Tôi phải ở đây để canh. Cũng có phải cô phát trực tiếp đâu, cô cuống lên làm gì?
Mà chẳng lẽ giờ Đằng Nhạc ngoài cô ra, ai cũng vô dụng hết hả? Đi. Thế cũng không được. Hôm nay thực sự rất quan trọng. – Từ Tư, anh buông ra đi. – Đến bệnh viện tự khắc tôi sẽ buông. Không được thật mà. Cô như thế này
Đúng là lần đầu tiên tôi thấy đấy. Cười trên nỗi đau của người khác. Cô nàng mạnh mẽ biến thành con mèo ốm trông cũng thú vị đấy chứ. Bại hoại đúng là bại hoại. Tôi còn muốn lấy điện thoại chụp cho cô vài tấm ảnh để làm kỷ niệm cơ. Anh dám?
Đừng dữ dằn như vậy. Tôi dễ mềm lòng lắm, có tiền là mua được ngay ấy mà. Đừng lo. Đúng, nhìn là biết. Bản chất của kẻ đầu tư lồ lộ thế kia mà. Mặt sưng thế này rồi, cô đừng cố chịu nữa. Chẳng có lực sát thương gì cả.
Cho bao nhiêu đôi lên cửa hàng trực tuyến? Tạm thời chỉ lên 200 đôi thôi. Thêm gấp ba đi. Thêm bao nhiêu cơ? Thêm đi. Không sao, đừng lo. Cũng giống mấy livestream thường ngày em làm thôi mà. Lát nữa, em cứ coi như đang vẽ ở nhà. Cũng không biết Giang Hồ
Có kịp về không. Sao? Ỷ lại vào Giang Hồ rồi đấy à? Hay là anh thay đồ của Giang Hồ rồi em coi anh là cô ấy nhé? Anh sẽ làm ảo thuật cho em, cực ngầu. Không nghiêm túc được quá ba giây. Đừng căng thẳng nữa. Không sao, [Hướng Triêu Dương]
A lô, Giang Hồ. Tôi là Từ Tư. Cô không gọi nhầm đâu. Giang Hồ ngủ rồi, tôi không muốn đánh thức cô ấy. Vậy khi nào cô ấy mới về? Không về ngay được đâu. Vậy livestream phải làm sao? Tôi lấy tư cách là cổ đông Đằng Nhạc trao quyền cho cô,
Ở đó sẽ do cô toàn quyền phụ trách. Tôi ư? Nhưng mà… Nói cách khác, đừng gọi điện quấy rầy Giang Hồ nghỉ ngơi nữa. Đã sẵn sàng rồi, chúng ta có thể bắt đầu bất cứ lúc nào. Giang Hồ vắng mặt, xảy ra sai sót gì thì ai chịu trách nhiệm?
Vậy không livestream thì ai chịu trách nhiệm? Tôi chịu trách nhiệm. Sao em lại chịu trách nhiệm? Tôi tin là sẽ không xảy ra sai sót gì. Ai vào vị trí người nấy, chuẩn bị bắt đầu. Tiểu Ngũ, đếm ngược, đảm bảo mạng kết nối tốt. Được. Phát giới thiệu đi.
Thả lỏng nào. Bắt đầu thôi. [Cấp cứu – Khu khám bệnh – Khu nội trú] Giang Hồ. Giang Hồ. Chúng ta tới nơi rồi. Đây là đâu? Chúng ta tới bệnh viện rồi. Bệnh viện? Giờ mấy giờ rồi? Giờ cô không cần nghĩ những việc khác, chỉ cần lo khám bệnh thôi,
Hiểu chưa? Đi thôi. Từ từ. Cô mọc răng khôn rồi. Sốt cao là do mọc răng, dẫn đến sưng hạch bạch huyết. Người… Người khác toàn mọc răng khôn lúc mười mấy, hai mươi tuổi. Không ngờ cô lại mọc muộn thế. Bác sĩ, có cách gì giúp mau hạ sốt không ạ?
Sao thế? Vội đi làm à? Mọc răng khôn là chuyện bắt buộc phải trải qua trong đời. Cơ thể của cô đang nói với cô là đã kiếm ăn đủ rồi, sau này có thể từ từ hưởng thụ. Cô cứ coi đây là một lần hưởng thụ cảm giác lâng lâng
Khi đã kiếm ăn đủ đi, để cơ thể mình được nghỉ ngơi tử tế. Nhưng mà đau lắm ạ. Không có vấn đề gì thật ạ? Chuyện nhỏ thôi. Tôi kê trước cho cô ba ngày thuốc, mang về uống. Bây giờ cứ giảm viêm đã. Cô muốn tiêm, hay truyền dịch?
Còn phải tiêm nữa ạ? Sao thế? Sợ tiêm à? Thôi truyền dịch đi ạ. Được. Ăn ít cháo đi. Nào. Ngon không? Bố thêm đường rồi. Vẫn còn hơi sốt. Nào. Ăn thêm một chút, rồi đi nghỉ sớm. Nào. Bố ơi. Muốn ăn thêm chút nữa không? Giang Hồ, hồi nhỏ bố em
Gọi em như thế nào? Hồi nhỏ bố gọi tôi là bé bướm nhỏ, lớn rồi thì bố gọi tôi là Giang Hồ. [Gió – Khí] Đây chính là văn hóa của Đằng Nhạc. [Một Bước Nhảy Vọt, Từng Bước Nở Hoa] Hay lắm. Hay lắm. [Thống kê doanh thu Công ty giày Đằng Nhạc]
[Doanh thu bán hàng qua livestream] Sếp Phương, buổi livestream bán hàng đầu tiên của Đằng Nhạc đã bùng nổ đơn hàng. Sao có thể chứ? Ông xem. Một tiếng đồng hồ mà hơn 10 ngàn đôi được đặt trước. Tôi đã đánh giá thấp Giang Hồ thật rồi. Sếp Phương.
Thông báo với mọi người, ba tiếng nữa mở cuộc họp thường kỳ. Vâng. Tôi thích thiết kế phong cách Trung Quốc này quá. Thật, tôi cũng thích lắm luôn. Tôi phải mua hết ba đôi trong bộ sưu tập này mới được. Cô có mấy cái chân mà mua cả ba đôi?
Anh hai à, đây là giày canvas, sao mà đi một đôi giày cả đời được chứ? Chốt, đã đặt hàng ba đôi. Không phải chứ? Cái này mà cô cũng tranh với tôi. Được đấy. Sếp Cao. Không sao, xem tiếp đi. Xem ra công ty các anh đúng là tràn đầy sức trẻ.
Phải… phải có ý tưởng mới. Công nhận ổn đấy. Đợi chút. Sếp Phương yêu quý của tôi. Anh đến rồi, đến rồi ạ. Chào anh, chào anh. Sao bây giờ anh mới đến? Xin lỗi nhé, tôi đến muộn. Tôi vừa từ Tô Châu về. Đừng, đừng, đừng.
Anh đến đây là vinh hạnh của chúng tôi. Đó chẳng phải là sếp Phương sao? Anh ta là nhà phân phối lớn nhất của Aneda đấy. Đã nhìn thấy chưa? Đến cả Lão Phương cũng đến đây, Đằng Nhạc ngày càng tốt lên rồi. Hay là chúng ta đặt hàng thêm nhỉ?
– Phải vậy chứ. – Được. Được, được. Cảm ơn. Giang Hồ không ở đây à? Giang Hồ có chút việc đột xuất. Hay là để tôi đưa anh đi tham quan xung quanh. Vậy làm phiền anh rồi. Nào, nào, nào. Đi thôi. Để tôi giới thiệu cho anh. Được.
Livestream kết thúc rồi ông ta mới đến à? Chắc là thấy doanh số của chúng ta bùng nổ nên vội vàng đến đây đặt hàng. Đây là sản phẩm mới của chúng tôi. Đây là vải len, rồi cả lót giày bôi dầu thầu dầu nữa. Không tệ.
Toàn theo phong cách trào lưu Trung Quốc. Thấy đỡ hơn chưa? Triêu Dương, tôi đang định gọi cho cậu. Hai người nói chuyện đi. Nói nhanh nhé, cô ấy cần nghỉ ngơi. Sao rồi? Không sao. Livestream sao rồi? Từng Bước Nở Hoa bán được 62.328 đôi. Còn Victory,
Bản nâng cấp từ mẫu năm 1920 chỉ bán được 1009 đôi. Sự thật chứng minh, phương án của cậu là chính xác, còn tôi đã sai. Hai bộ sưu tập đều là do cậu thiết kế mà. Tôi nhớ lúc đó bọn mình chạy thi với nhau,
Cậu đã cố ý chạy hòa với tôi. Thực ra cậu đã đoán được kết quả sẽ là thế này đúng không? Cậu nhận ra rồi à? Lúc đầu tôi chỉ thấy ngạc nhiên, và cả nghi ngờ nữa. Bởi vì tôi chưa từng nghĩ đến cậu sẽ lựa chọn
Cách xử lý ôn hòa như vậy. Dù sao thì Giang Hồ mà trước đây tôi quen là một người ganh đua, háo thắng, không chịu khuất phục. Tôi cũng bất đắc dĩ thôi. Trong tình huống đó, nếu chúng ta cứ làm căng với nhau thì chẳng có lợi cho ai cả.
Đưa ra lời thách đấu là bởi vì tôi không muốn cậu có khúc mắc trong lòng. Bởi vì tôi rất xem trọng hợp tác giữa chúng ta. Còn về chuyện không chạy thắng cậu là vì tôi muốn cho cậu tận mắt nhìn thấy kết quả cuối cùng,
Mong rằng cậu sẽ tin tưởng vào phán đoán của bản thân trong những quyết định sau này. Vậy cậu đã đạt được mục đích rồi. Tôi sẽ tiếp tục ủng hộ phương án marketing của cậu, tiếp tục làm bộ sưu tập tiếp theo theo phong cách Trung Quốc. Triêu Dương, cảm ơn cậu.
Hơn nữa tôi đảm bảo, sau khi Đằng Nhạc đứng vững trên thương trường, cậu sẽ có không gian thiết kế tự do hơn. Giang Hồ, cậu thực sự đã thay đổi rất nhiều. Đây, đồ anh cần ở trong này. Còn nữa, anh nợ tôi một bữa cơm. Khó khăn lắm tôi mới
Lấy được nó từ phòng làm việc của cô Giang đấy. Sếp Nhạc tưởng tôi là biến thái luôn rồi đấy. Được rồi, được rồi. Cảm ơn cậu. Không phải cảm ơn, anh đừng quên đấy. Còn nữa, sếp à, anh đang tranh thủ cơ hội lúc người ta ốm đúng không? Về đi.
Đừng quên nhé, một bữa cơm đấy. Khi một người buộc phải trải qua khó khăn, phải thử hết mọi cách thì họ sẽ thay đổi bản thân tùy theo tình thế. Phải rồi, hôm nay cái ông Lão Phương của Thương mại Phương Viên… Nói chuyện xong chưa? Y tá đến rút kim này.
Cậu vừa nói Lão Phương làm gì? Không có gì, cậu nghỉ ngơi đi đã. Đợi cậu đi làm lại, chúng ta sẽ nói tiếp. Chăm sóc cho cô ấy nhé. Lượng tiêu thụ trong một tháng ở cửa hàng flagship còn không bằng số lượng hàng
Bán được trong một lần livestream của Đằng Nhạc. Hay chúng ta ra mắt sản phẩm mới của quý này sớm hơn kế hoạch đi, nhân tiện giành lại sự chú ý từ tay Đằng Nhạc. Anh với phòng bán hàng cùng đưa ra một phương án marketing đi.
Tôi càng nghĩ càng không cam tâm. Vốn dĩ Hướng Triêu Dương phải là nhà thiết kế của Free Unicorn. Giang Hồ vì Đằng Nhạc mà chiêu mộ không ít nhân tài. Tôi và Giang Hồ đúng là có cái nhìn giống nhau về nhân tài. Anh biết khá rõ về Đằng Nhạc.
Anh đi xem thử xem có những người nào thích hợp làm ở Free Unicorn hơn, rồi cố hết sức đáp ứng yêu cầu của họ đi. Anh… anh không đùa chứ? Chôm được người đã rồi tính tiếp. Sau đó tự khắc có cách xử lý. [Khu khám bệnh] Cảm ơn.
Lại làm phiền anh đưa tôi về Đằng Nhạc rồi. Em thôi đi. Em hành anh cả ngày trời, còn muốn bắt anh đưa em về đó nữa à? Anh mệt chết rồi đây này. Vậy tôi tự bắt xe về. Bắt xe gì chứ. Lát nữa em lại ngất xỉu trên xe
Thì chẳng phải sẽ bắt vạ anh sao? Nào, thắt chặt vào. Em quên rồi à? Nhà anh ở khu phố ngay con đường sát bên, gần lắm. Nhà anh á? Vào đi. Thế này không hay lắm đâu. Thôi tôi về thì hơn, sáng mai còn phải họp. Về làm gì chứ?
Em bị viêm đã khỏi đâu, quai hàm còn sưng lên kìa, họp hành gì nữa. Vậy cũng đâu thể ở nhà anh được. Tôi chẳng mang theo đồ đạc gì cả. Sao lại không được? Thay dép lê đi đã. Ở đây cả rồi còn gì. Phục anh luôn,
Anh lấy mấy thứ này từ bao giờ vậy? Cậu của em tưởng em phải nằm viện, nên bảo Ngô Quang Lỗi đưa tới đấy. Vậy… Vậy cũng thiếu đồ ngủ mà. Cái này mặc làm áo ngủ ổn lắm mà. Hợp lắm đấy. Vậy tôi ở đây quấy rầy anh một đêm vậy.
Chờ em khỏi bệnh, anh sẽ đưa em về Đằng Nhạc. Thế sao được. Sao lại không được? Bệnh của tôi ít nhất cũng phải ba, bốn hôm mới khỏi. Vậy thì ba, bốn hôm sau hẵng về. Bây giờ về Đằng Nhạc cũng chẳng có ai chăm sóc em.
Nhưng tôi đâu có thân với anh. Ở nhà anh thì kỳ lắm. Giang Hồ, anh nói rồi, theo đuổi con gái thì phải thể hiện thành ý khi theo đuổi con gái. Bây giờ anh làm những chuyện này chính là thể hiện thành ý của anh.
Thế nên mong em hãy tôn trọng chúng, tôn trọng cả anh nữa, được không? Mau thay giày, rồi vào phòng cho khách nghỉ một lát. Anh lên tầng thu dọn phòng ngủ của anh cho em. Phòng ngủ của anh á? Vậy anh ngủ đâu? Ngủ phòng làm việc.
♫Anh nói khi gió nổi lên♫ ♫Em hãy nhắm mắt lại♫ ♫Trong không khí hoà quyện♫ ♫Nuối tiếc và hoài niệm♫ ♫Lời tuyên bố ngây thơ♫ ♫Cùng tình tiết cháy bỏng♫ ♫Chỉ còn lại tâm nguyện đã sang trang♫ ♫Chỉ còn lại dấu chấm tạm dừng♫ ♫Tựa như một đòn bẩy♫
♫Rung chuyển dòng thời gian♫ ♫Hồi tưởng khi đang đếm ngược♫ ♫Từng chút một♫ ♫Mùa hè em cùng anh mạo hiểm♫ ♫Không được tính là một mùa♫ ♫Mà là một lần trái tim nở hoa♫ ♫Kiên định, rực rỡ và lặng lẽ♫ ♫Úa tàn♫ ♫Anh nói thế giới này♫
♫Có ngày âm u, cũng có ngày hửng nắng♫ ♫Gương mặt anh sáng ngời♫ ♫Như mặt trời bé nhỏ nhưng ngày càng xa vời♫ ♫Vẫy tay chào tạm biệt♫ ♫Không chỉ tạm biệt quãng thời gian nào đó♫ ♫Mà còn cả tuổi trẻ và chàng thiếu niên của em♫ Bé bướm nhỏ của bố,
Mặt trời chiếu đến mông rồi kìa, còn không dậy à? ♫Em và thế giới này♫ Mau dậy đi. ♫Ngày ấy hòa giải, để rồi lúc này yêu cuồng nhiệt♫ ♫Vì em đưa đầu ngón tay♫ ♫Đuổi theo cơn gió và nụ cười của anh♫
♫Đợi khi cơn gió hé mở nỗi niềm chất chứa trong lòng em♫ ♫Em mới biết yêu say đắm lần đầu♫ ♫Đã phải tạm biệt♫ Bố, con khát nước. ♫Chàng thiếu niên mang theo cơn gió chạy về phía em♫ ♫Chỉ để theo kịp♫ ♫Đến bên em♫ ♫Cớ sao khi ngoảnh lại em lại thấy♫
♫Chỉ còn lại lá rụng♫ ♫Lẻ loi lượn vòng giữa không trung♫ ♫Như lá thư chưa đề tên♫ ♫Lạc mất địa điểm♫ ♫Em chỉ đành viết mãi♫ ♫Chậm rãi, da diết và lặng lẽ♫ ♫Viết mãi♫ ♫Em và thế giới này♫ ♫Ngày ấy hòa giải, để rồi lúc này yêu cuồng nhiệt♫
♫Vì em đưa đầu ngón tay♫ ♫Đuổi theo cơn gió và nụ cười của anh♫ ♫Đợi khi cơn gió hé mở nỗi niềm chất chứa trong lòng em♫ ♫Em mới biết yêu say đắm lần đầu♫ ♫Đã phải tạm biệt♫ Dậy rồi à? Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Lại đây ngồi ăn sáng đi.
Đây đều là anh làm à? Đúng vậy. Mới sáng sớm anh đã dậy nấu đấy. Ít nhất thì trong chuyện bếp núc, trình độ của anh vẫn cao hơn em một bậc. Hôm qua anh cố tình lấy bộ đồ này cho tôi phải không? Cố tình gì hả? Cố tình
Lấy bộ này cho em để hai ta mặc đồ ngủ đôi thì đúng là anh cố tình đấy. Ít nhất thì chúng ta cũng giống nhau về gu thẩm mĩ với đồ mặc ở nhà. Chưa thấy ai mặt dày như anh bao giờ. Anh mà không mặt dày
Thì đâu có làm bạn trai em được. Hôm nay làm sao thế? Sao đột nhiên ngoan ngoãn thế này? Không phải em bị sốt thành ngốc luôn đấy chứ? Cảm ơn anh. Cảm ơn anh. Cháu yêu ơi, dậy chưa? Thím mua cho cháu bánh bao ở hàng cháu thích ăn nhất đây.
À ừm… Hai đứa… Cháu… Các cháu cứ tiếp tục, tiếp tục đi. Thím… thím đi trước. À, thím để đồ ăn sáng ở đây cho cháu nhé. Tiếp tục đi. Đặc sắc không? Thím đến đúng lúc ghê đó. Thím cũng thấy mình đến đúng lúc lắm.