Tập 5 – Phần 1: Mã Lệ gia nhập đội và tiếp tục cãi nhau với Thẩm Đằng!

    Đẹp quá. Xinh thật đấy. Chị. Đã lâu không gặp. Nặng không hả em trai? Có hơi nặng. Không sao. Giúp cậu. Cậu đừng kéo đổ đi. Huynh mau đi. Để ta. Tôi khách sáo một chút. Chào mọi người. Chào mọi người. Hai vị, Đúng vậy. Sáng nay chúng ta có

    Nghi thức nhấc nồi của cô Tiểu Bạch mong rằng trong chương trình sau này trong chương trình sau. Hiểu rồi. Lần này hai chúng ta đến tôi xem rồi. Tôi chỉ muốn nói đến phải nói quy trình. Đúng vậy. Chị Lệ, hôm nay tất cả mọi người chị đều quen sao?

    Ngoại trừ anh Đằng và Kim Thần, chúng tôi (đã từng hợp tác). Anh Đằng là người không quen nhất. Hình như là đến đích của hai chúng ta rồi. Ở đây đúng không? Đúng. Ta ở bên này. Vậy tôi trốn ở bên kia. Nhiệm vụ của hai chúng ta rất khó khăn.

    Anh nói bình thường chẳng phải hai chúng ta sau này… Đúng vậy. Hai chúng ta cứ như thường trú ở đây ấy. Đúng vậy. Có chút ra dáng chủ nhân Đang đợi khách à? Vâng. Đến rồi. Đến chưa? Đến chưa? Không khí ở đây thật tốt. Sao họ đến còn bắn pháo?

    Có chuyện vui giật cả mình. Xin chào. Chúc mừng Bạch Kính Đình. Chỉ một nồi lẩu hi – tech. Thì có phải cảnh hơi lớn không? Tại sao Bạch Kính Đình và Hỏa Tự hay là sau này đánh liều? Hay là sau này liều mình? Có phải lần trước

    Em đã thấy tên của tên của anh Giả Băng rồi trời hôm nay tối nay 22 độ, làm gì vậy? Làm gì đấy? Núi nào vậy? Đúng, ám hiệu. Đi. Ta yểm hộ. Giật cả mình. Có sụp nữa không? Hết rồi. Đây chắc là hoan nghênh. Sợ một đoạn sẽ bị đốt cháy.

    Cậu đẹp lắm. Nhìn kìa, còn loạng choạng nữa. Bảo họ mau đi vài bước. Đằng ca không nhanh được. Chúc mừng Bạch Kính Đình chỉ một nồi lẩu hi – tech. Quen hay không quen. Hai chúng ta là hai nhân viên, ở đây. Ba, hai, một. Vẫn chưa xong.

    Mã Lệ, Hạ Bạch, Kính Đình Hỉ nhắc đến. Sao còn… Sao còn kéo lên trên vậy? Kéo chạy rồi. Ý tôi là không có quà tặng kèm. Ba, hai, một. Cái gì thế này? Dây cũng rơi xuống rồi. Gãy rồi. Dây thừng đứt rồi. Sao thế? Là em sao? Tiểu Đồng.

    Vu Tiểu Đồng. Tiểu Đồng. Santa: Nhưng em chưa từng gặp anh Tiểu Đồng. Miệng còn đau hơn cả cậu. Vậy sao? Cậu ấy là mấy câu từ đơn giản. Cậu ấy là mấy câu đơn giản. đã gói gọn lại cho cậu ấy. Vừa nát vừa không có dinh dưỡng. Chào mọi người.

    Chào mọi người. Em trai. Anh. Nhớ anh lắm. Nhớ em. Con trai, chúng ta không ôm nhau nữa. Em không làm nữa. Thì không được. Đứng lên. Đứng lên. Nào, mời các vị khách đứng sang bên này. Nào. Nào, anh Đằng. Vừa lên đã làm việc. Đương nhiên rồi.

    Anh Đằng, nét chữ của anh to thật. Tôi thấy, vẫn còn nói nhiều năm như thế. Nào, bắt đầu thôi. Chào mừng mọi người đến tham gia nghi thức nâng nồi nghi thức nhấc nồi chúng ta hãy nhiệt liệt chào mừng chủ nhà của nghi thức nhấc nồi lần này.

    Bạch Kính Đình tiên sinh lên nhận lời dẫn chương trình của mình. Làm MC? Bên này em nên giật qua. Đem mấy chữ này em trai cô có tầm nhìn rồi đấy. Cứ gõ chiêng mãi. Nếu không sẽ càng ngại hơn. Dẫn chương trình. Nào. Đầu tiên chúc mừng Bạch Kính Đình,

    Cũng chính là ta. Thông qua trí tuệ và sức lực, thông qua trí tuệ và thể lực, một lần nữa đến Quý Châu. Ta bất giác bắt gặp cảnh sinh tình, muốn làm một bài thơ. Muốn làm một bài thơ. Đẹp lắm. Xem đầu Tây Tạng này. Muội xem ở đầu Tây Tạng,

    Hoài Nhu, Kính Đình này. Hoài Nhu, Kính Đình. Có tâm. Vậy thì bây giờ chúng ta hãy bạch Kính Đình tiên sinh, tặng lẩu. Được. Trong vali của tôi. Để tôi lấy. Cái gì mà tự sướng ấy? Thứ này nhìn thì đáng quý quá. Thứ này quý giá quá. Tinh tế thật.

    Cái nồi này tinh tế thật. Cái nồi nhỏ này ngon lắm. Cái nồi này đẹp thật. Cái này cảm giác giống… Cảm giác giống như cái ở AlSơn của chúng ta ấy. Gói về đó. Được, giờ lành đã đến. Chúng ta mời Bạch Kính Đình mọi người

    Cùng với nồi tình yêu của mình vũ điệu nóng. Thời tiết này đúng là nóng thật. Trời cũng là thời tiết này mà Vũ điệu lạnh thế nào cũng là vũ điệu nóng. Nào, kính đình. Nào. Lĩnh vũ. Chủ dẫn nhảy. Nào. Chủ dẫn nhảy. Chủ dẫn nhảy. Nhảy thế nào nhỉ?

    Cái đó… Tôi đã nhìn thấy bạn (nhảy) rồi. Đúng. Đúng. Bắt đầu không? Bắt đầu không? Nào, 3, 2, 1, bắt đầu. Không phải, chỉ hai chúng ta ở phía trước thôi. Tôi tưởng mọi người cùng nhau khiêu vũ Tôi quay đầu lại, xin lỗi. Muốn hỏi Bạch Cảnh Đình tiên sinh,

    Của Bạch Kính Đình. Khó xử sao? Cả người toàn mồ hôi. Được rồi. Chúng ta đi ăn cơm. Đi, đi ăn cơm thôi. Đi. Gầy rồi em trai. Đệ gầy rồi sao? Anh ấy trông gầy rồi. Gầy rồi. Cậu ấy còn cao. Anh, anh sờ một cái. Sỏi gì thế? Đây là…

    Lợi hại không? Được. Tiểu Đồng, vào trong ngồi cạnh chị Lệ đi. Không đi. Chỉ một lát thôi. Không một giây cũng không. Tạo dáng đi. Đây là chuồn chuồn. Chuồn chuồn. Chuồn trắng. Chào mọi người. Lại được gặp mọi người rồi. PD Bảo. Chào HLV. Đầu tiên xin chào đón mọi người

    Đến với Quý Châu đầy màu sắc tươi đẹp. Quý Châu là tỉnh miền núi nổi tiếng của Trung Quốc. Là tỉnh duy nhất ở Trung Quốc không có đồng bằng. điều kiện địa chất đặc biệt, tạo thành địa hình karst độc đáo. đồng thời Quý Châu có rất nhiều dân tộc thiểu số,

    Phong tục tập quán, tình dân đều có nét riêng, nó lấy phong cảnh hùng vĩ, văn hóa dân tộc phong phú ngày càng thu hút nhiều người đến thăm. Vừa nãy mọi người đã cảm nhận được sự nhiệt tình của người dân Quý Châu. Một nghi lễ bắn súng truyền thống

    Của người Dao (quần trắng) chỉ có khách quý đến nhà mới bắn súng ở cổng trại. Chào mừng mọi người. Vậy còn có thể sở hữu súng à? Đó là thuốc nổ, súng, là có ghi chép. Có ghi chép? Hơn nữa còn là biểu diễn dân gian truyền thống để biểu diễn.

    Thì chúng tôi không vui đâu. Hai chúng tôi là khách mời được mời đến hai chúng tôi đến cũng không có súng. Vậy hai chúng tôi cũng không phải khách quý. Không thấy. Hai người còn chưa nghe thấy à? Được. đầu tiên chúng tôi chuẩn bị bữa sáng cho mọi người,

    Để bắt đầu hành trình sạc pin lần này. Tuyệt quá. Được, cảm ơn. Nhưng mà, chúng ta phải cạnh tranh bằng lượng điện trước. Hai người tự do lập nhóm ăn sáng. Lúc ăn thì decibel lớn hơn 60 thì sẽ bị các đội khác tấn công.

    Mỗi đội một người ăn xong sẽ tính là thành công. Đội có thời gian sử dụng ngắn nhất có thể thu được 80% điện năng. Tôi với ai cũng được. Santa: Chỉ là mình không đấu với Tiểu Đồng. Tại sao? Nói nhiều quá. Được, vậy bây giờ mọi người tập hợp lại

    Được rồi, bây giờ mọi người nhóm lại đi. Nhóm thế nào? Nhìn tướng mặt, vậy chẳng phải… Vậy thì như thế này. Vậy thì thế này. Dựa theo. Nhấn vị trí ngồi. Hai người đẹp cùng một nhóm. Cùng với Tiểu Phấn Mễ Vậy thì nhóm thử thách

    Vị trí của anh Đằng và chị Mã Lệ. Những người khác sẽ đứng lên vây quanh họ. Dùng dùi cui mềm. Còn mềm của các em mềm quá Sắt thép đều ở trong đó. Có muốn thử không? Cái này mềm quá. Nhẹ nhàng không? Mã Lệ. Sao mà to thế? Đáng sợ quá.

    Nghi thức chào đón. Chào mừng lần nữa. Vậy được. Vẫn là anh Đằng thú vị. Tổ chương trình cũng không nỡ tiêu tiền của chúng ta. Vung mạnh cái này cũng đau. Đau lắm. Đau thật đấy. Đau lắm đấy. Cũng không cần dùng sức đâu anh. Hận lắm. Có thể như vậy không?

    Tính tình không tốt. Chúng ta không chơi trò này, Được không? Tôi bỏ. Nhóm nào chúng ta bắt đầu trước? Vậy thì cái đó. Mã Lệ, hai người bắt đầu trước đi. Em cũng đứng lên đi. Ta ngồi dậy. Ngươi cũng đứng lên đi. Trưởng bối.

    Vậy xem trưởng bối của chúng ta nhường cho hậu bối nào? Bắt đầu trước. Gọi chúng tôi đi. – Thừa Thừa. – Tiểu Bạch, hai người. Hai người bắt đầu trước đi. Cái này. Gà rán mà không phát ra tiếng thì khó lắm. Nào, trật tự. Chuẩn bị.

    Được, chúng ta chuẩn bị bắt đầu. 3 2 1, bắt đầu. Hình như hai người từng là cướp. Ăn tinh tế quá. Không tính. Sợ chết mất. Cái này còn càm ràm. Ăn dưa chuột thôi. Cậu ấy ăn dưa chuột à? 82 rồi. Thừa Thừa, đây không phải là tôi.

    Anh, anh làm sao thế? Lát nữa anh không ăn sao? Cậu ra tay độc ác thế. Cái gì vậy? Cái gì vậy? Nhiều cặp mắt như vậy nhìn vào 69 rồi. 69 rồi anh. 69 rồi. Nó giòn quá. Lát nữa em không ăn là anh đánh em đấy.

    Tôi chơi hết đoạn này là tôi tan làm luôn. Ăn đi. Dù gì cũng bị đánh. Không được buông thả bản thân. Nhớ rồi. Nhìn ánh mắt cậu ta đi. Nhìn ánh mắt cậu ấy kìa. Sáu mươi, hơi cao rồi. Phải tiếp nước nữa. ăn xong rồi.

    Đây đều là chuyện tôi đắc tội với người ta. Không sao chứ em trai? Nghe đi. Không được chạm tay vào. đừng cáu. Làm cậu tức chết đi được. Uổng công không sao chứ? Tiếp sức. Quan trọng là anh Đằng, anh tuyển cả hai. Hai cậu mà tuyển là cậu không dễ chịu,

    Không phải, em chính là… Con người tôi chính là chân thực như vậy. Chân thực thế à? Các em trai. Anh cậu dạy các cậu làm người phải chân thực. Hiểu rồi. Cứ chiếu vào gáy đi. Một lát thôi. Nào. Thiếu các cậu điểm này thật là. Nào. Khi nào bắt đầu?

    Một trăm sáu. Không phải. Bây giờ đã qua rồi chưa bắt đầu. Anh, cẩn thận chút chuẩn bị bắt đầu 3 2 1 62. 85. Thế này mãi không xuống 100. Mau lên, mau lên. Không biết tưởng có nhiều tên tuổi đến, bắn bao nhiêu phát rồi?

    Nhân lúc này cô mau bóc vài miếng, chọc giận ta. Phải có cái này. Thấy rồi mà còn… Sao đến người của mình mà cũng đánh thế? Anh, anh không thể đắc tội với tất cả mọi người được. Anh mau ăn đi, em mới ăn được. Đám trẻ này.

    Ác như thù, cậu xem. Chẳng phải gần đây ăn hơi nhiều còn bị đánh thế này… Tiểu Đồng, hay là cậu tự giơ tay lên. Rồi bắn ra. Vả vào miệng nó. Sao hả? Nhói ra ngoài. Nôn mì à? Lát nữa chúng ta thay bát khác. Không cần cái bát này.

    Muốn tạo phản à Muốn tạo phản sao? Tiểu Đồng đã ăn xong rồi. Làm hết một bát rồi. ăn thêm táo đi. Dinh dưỡng cân bằng. Uống hết canh rồi. Hết canh rồi. Nhân duyên tốt như vậy từ khi nào vậy? Vậy chơi ván tiếp theo.

    Có thể bốn chúng ta cùng làm không? Thấy thèm quá đói quá, một cái. Anh, ăn xong rồi, khách bàn này chúng ta phải lật bàn. Lật đài. Không cần thay cái này. Cái này tôi chưa động vào. đổi mì này lấy một phần là được.

    Không, em ói ra là ói ra bát rồi. Không nên anh nữa anh. Sai rồi. Lấy cho tôi một cục đá. Con rể, tôi thử dao ở đây. Ba, hai, một, bắt đầu. Chờ chút, tôi tạm dừng một lát. Siêu. Siêu rồi. Không phải, chọn anh của em đi. Anh sai rồi.

    Mã Lệ, cậu an toàn rồi. Chúng ta ăn đi, bọn họ đang nội chiến. Đúng vậy. Nào. Mã Lệ, ăn đi. Nhìn anh mình đi. Đánh em đi. Mau ăn đi. – Nhân cơ hội này. – Một bát canh đây. Em no rồi anh. Được. Ăn no một bát mì,

    Cô Mã Lệ và cô Kim Thần có thời gian ngắn nhất. đạt được 80% điện năng. Chúc mừng. Chúc mừng. Cương Tử. Em thấy chưa ăn no. Bánh bao quẩy, cháo cũng có. Thêm chút nữa. Đây là nước carbon cao. Chúng ta uống cái này uống đường Thư Hóa An cho khỏe.

    Giúp đường huyết tăng chậm lại. Được. Uống đi. Đi thôi. Vâng. Người nhà của đoàn khởi hành sẽ đến hang động ngầm thần bí bí ẩn dưới lòng đất rồi. Trước khi thăm dò, có muốn có một lần trải nghiệm săn mồi của sinh vật thượng cổ không?

    Mời đến tập hợp ở sáu tòa nhà. Nào. Số sáu ở đâu? Số 6 ở bên kia phải không? Lầu 6, tòa 6. Tìm hang, tìm hang. Chào mọi người. Bảo pd. Lệ Lệ. Anh Băng, áo sơ mi nhỏ. Đẹp trai quá Chào mọi người. Chào mọi người. Lúc nãy cậu…

    Sợ tay chị cậu bị cháy nắng, không phải. Chị che mặt, em che trán cho chị ấy. Qua chắn cho anh. Cái thứ này cũng tranh giành. Nhiệm vụ điện lần này là cuộc chiến săn mồi của dơi và thiêu thân. Được. Dơi là động vật thượng cư, thị lực suy giảm,

    Nhưng thính giác lại vô cùng phát triển. Nó có thể dùng sóng siêu âm mở khóa phương hướng để bắt mồi. Lát nữa mọi người phải đóng nhân vật như vậy. Tôi đóng vai dơi. Vì thị lực tự nhiên của tôi giống thị lực của dơi.

    Chúng tôi đã chỉ định hai người dơi. Chỉ rõ người dơi… Lần lượt là Bạch Cầm Cương và Vu Tiểu Đồng. Những người còn lại sẽ đóng vai thiêu thân. Nhóm thiêu thân dùng một chân để trói buộc chất phát ra âm thanh. Trong thời gian 5 phút phải tiến hành ẩn nấp.

    Được. Khi bật nhạc bướm đêm có thể tùy ý hoạt động. Âm nhạc tạm dừng, đứng yên một chỗ. Đội dơi cần bịt mắt tiến hành truy bắt bướm đêm bắt thiêu thân trong 5 giây đồng thời gọi tên của nó. Coi như thành công trong việc săn bắt. Được.

    Được, vậy xin cập nhật trang bị. Ồn ào thật. Quá ồn ào. Thật sự ồn ào quá. Nó có thể chạy kiểu này. Cái này có giống mẹ Kê không? Cậu với bộ đồ của cậu cũng rất hợp đấy. Sao cậu giống Trư Bát Giới thế? Bát Giới. đều không nghe thấy.

    Đeo trên cổ chúng ta cũng không nghe thấy. Còn đang chơi game đây. Đi. Đi. Trốn trong phòng này. Phải trốn đi đâu? Căn nhà lớn thế này. Ở đây. Phải làm sao đây? Từ chỗ tôi thấy rất kỳ lạ. Khó quá. Thử thách bản thân quá. Không được.

    Cái này cũng không có gì giấu. Không giấu gì hết. Trốn ồn ào, bắt đầu, mau lên. Chúng ta cũng không giấu. Nhanh lên. Tức quá đi. Bọn em chính là khắc tinh của họ. Chúng tôi sẽ bắt hết mọi người. Đúng. Rất dễ dàng. Mục tiêu đặt ở đây rồi.

    Sờ là được. Anh xem. Sờ ra ai gọi tên được đúng không? Kim Thần và chị Lệ rất dễ đoán. Đúng không? Con gái. Anh Đằng, anh Băng. Rất dễ nhận ra. Rất dễ nhận ra. Sau đó, thừa Thừa. Thừa Thừa. Và Kính Đình. Đúng. Y phục đó hơi có mì sợi.

    Y phục của Kính Đình mỏng, hết rồi. Được. Sau đó… Không sao. Chỉ cần là con trai chúng ta ôm cái, ôm chặt là được. Được, đến giờ rồi. Chúng ta có thể đeo kính bảo hộ rồi. Chúng ta có thể đeo kính bảo hộ rồi. Hai chúng ta cho dù thế nào,

    Thì chúng ta cùng đi. Đúng. Vào, vào. Đóng cửa cho mấy người. Vậy còn con? Con đóng cửa cho hai người. Vậy cậu đi đâu? Ta còn vào. Đi. Cửa này chưa đóng. Vậy bây giờ em đóng được không? Cậu đừng ăn vạ được không? Được rồi, bắt đầu. Santa: Tiểu Đồng, nào.

    Nào. Đi. Bây giờ cử động. Cậu ấy có thể cử động. Bọn họ bây giờ có thể động. Tại sao bây giờ chúng ta phải bắt họ? Chúng ta phải xác định phương hướng. Xác định phương hướng? Cảm nhận đại khái. Đặt tay lên. Tại sao không có tiếng gì? Cái này.

    Không có. Không có. Bọn họ tìm trên thảm quá. Cậu tránh sau lưng họ đi. Cái này. Sau ghế sofa chắc chắn có người. Cậu qua bên đó cản. Được, nào. Sau ghế sofa chắc chắn có người. Được, nào. Thế thôi. Sofa. Chỉ thế thôi? Chỉ thế thôi. Chỉ thế thôi? Không có.

    Không có. Không. Đây là rèm cửa bên trái. Rèm cửa bên trái. Đây là ai? Cậu sao? Đây là em. Được. Được. – Đi thôi. – Rèm cửa bên phải. – Đi. – Rèm cửa bên phải. Đúng. Bên này. Tôi đang xem ti vi à? Đây là tranh. Không có.

    Ở đây cũng không có ai. Ở đây cũng không có ai. Nào, bên này. Âm nhạc dừng rồi. Âm nhạc dừng rồi. Đứng im. Không được cử động. Đứng im. Không được động đậy anh Băng. Anh Băng. Anh Băng. Anh Băng. Anh Băng. Anh Băng. Một sao các cậu hai, ba, bốn, năm,

    Được. Tôi cũng không nhúc nhích. Bắt đầu rồi. Tiểu Đồng. Không có ai. Ai thế? Ai cơ? Họ có thể cử động được. Bọn họ Anh Băng. Tôi bắt được cho ta rồi. Tôi đứng yên một chỗ không nhúc nhích. Tôi sao thế? Anh Băng, anh không được gây ra tiếng động.

    Anh Băng. Vâng Được. Âm nhạc ngừng rồi, không được động đậy. Anh Băng. Anh Băng. Tôi không nhúc nhích. Anh vào nhà vệ sinh chờ chút được không? Sao chỉ có anh Băng vậy? Sao lại chỉ có anh Băng? Tiểu Đồng. Phía sau vẫn còn người. Cậu qua bên kia cản.

    Hai chúng ta chính là khắc tinh của họ. Giáo viên nhiếp ảnh sao? Giáo viên quay phim. Không. Vậy còn cái này? Camera. Đừng động đậy. Có người. Đừng động đậy. Đây là thầy. Đợi đã. Đợi một lát. Đây là ai thế? Nào. Nào. Đây là anh quay phim sao? Không phải.

    Không phải, anh quay phim. Ở đây có con gà gào. Chờ đã. Phía sau có người. Cánh tay nhỏ. Kim Thần. Kim Thần. Cánh tay nhỏ. Tiểu Tế cánh tay. Kim Thần, cánh tay nhỏ. Kim Thần, cậu gầy thật đấy. Anh gầy quá. 4, 5. Em làm anh cảm thấy

    Trong đó tách khô và ướt rất lớn. Anh biết không? Loại bỏ Kim Thần. Tôi đã nói bên trong có đóng cửa chắc chắn có. Tôi cứ nghe thấy chị Lệ cười suốt, nhưng mà, cũng đâu có ai. Tôi… Đi. Tôi còn chưa đi, sợ làm lỡ chuyện của các cậu. Cháu…

    Nghe giọng đi. Thật đấy. Chúng ta học đàn dơi đi. Nghe thử giọng đi Đây là anh Băng Đúng chân tôi thật sự không đứng nổi. Chúng ta nghe thử âm thanh chắc là có thể Không phải. Bọn họ không còn ai nữa, quan trọng là Không có người? Nhưng vừa rồi ta,

    Ta vừa nghe thấy Ở đây có một con. Chắc chắn có một con. Tôi nghe thấy rồi. Nghe tiếng quần kêu. Kéo quần. Không phải. Tiếng quần sắp khô ấy. Sao tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng gà gào thét? Bên ngoài có tiếng gà gào thét. Bên ngoài chắc chắn có người.

    Ngươi qua bên kia cản. Được. Cô quay phim. Giáo viên quay phim ở đó. Trong phòng này tôi nhớ là có hai người. Hai thầy quay phim đợi đã. Đợi đã. Đây là… Ngồi xổm trên bồn cầu thế này sao còn… Đâu? Đây là thành thừa. Đúng vậy. Đúng. Ba, hai, một.

    Phạm Thừa Thừa. Tạm biệt. Ngồi xổm trên bồn cầu, được đấy. Bây giờ rất dễ bắt. Còn có anh Đằng. Tôi chỉ muốn bắt anh Đằng thôi. Tôi chỉ muốn bắt anh Đằng thôi. Cô Đằng, chị Lệ, Kính Đình. Nhưng anh Đằng rất giảo hoạt. Kính Đình là kiểu không nói nên lời.

    Đúng, Kính Đình. Lát nữa, Ở đây có một cái. Tôi… Anh, anh đừng nói lung tung nữa được không? Được. Tôi thở dốc được không? Không có âm nhạc. Là thế này, anh Đằng không dễ bắt. Anh Đằng rất giảo hoạt. Anh Đằng tuyệt đối ở ngoài phòng. Anh ấy ở bên ngoài

    Tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng rồi. Vậy anh Đằng giở trò đạo diễn. Vậy anh Đằng giở trò đạo diễn. Tôi… Ở đâu? Ở đây có một con. Mau, ở đây có một con. Ta… Không phải. Không phải. Phía sau cô ấy chắc chắn có. Cái này… Chị Lệ. Chị Lệ.

    Là chị Lệ sao? Không phải. Anh Đằng. Anh Đằng. Tôi nói ai xoạc một cái là qua được rồi. Còn một cái nữa. Thừa Thừa. Tôi nói cho cậu biết. đây là chị Lệ. Còn có một cái. Chỉ còn thiếu một cái nữa thôi. Chỉ thiếu một cái? Anh phiền quá đấy.

    Cậu không đến tôi cũng không thể bị bắt. Không phải. Tôi ở đó chờ mãi. Thừa đang cầm con gà gào lên kia. Dụ người ta qua đó. Là bọn ta không nghe nhạc nổi. Lúc không có tiếng động thì bọn ta càn quét, kính Đình thật sự không dễ bắt. Đúng.

    Bởi vì anh ấy rất im lặng. Anh ấy ở dưới ghế sofa sao? Sofa đâu? Tôi quay đầu. Tôi quay rồi. Sofa ở đâu? Sofa. Ở đây. Sofa ở đây. Đây là… Bên cạnh là Thừa Thừa. Nào. Đây là ai? Đây là ta. Bắt được rồi. Bắt được chưa? Kính Đình. Ai đó?

    Phải không? Trải nghiệm bướm đêm ở đây kết thúc. Ta cảm thấy Kính Đình có thể xem như thắng rồi. Kính Đình chắc chắn là thắng rồi. Kính Đình thắng rồi. Kính Đình thắng rồi. Nhìn đằng sau đi. Nguyên Tử, em tháo ra. Hái rồi xem thử. Được. Đẹp trai quá.

    Anh sờ em bao nhiêu lần rồi? Sờ rất nhiều lần. Anh nói là anh quay phim có phải cậu luôn ở trong đó, hai người đã sờ được cậu ấy rồi? Toi rồi, hai cậu tự bỏ cuộc đi. Anh quay phim. Được. Lợi hại chứ? Được. Kính Đình được. Được.

    Kính Đình thông minh đấy. Có chút gì đó. Được. Chỗ ta an toàn biết bao. Thật là. Anh ở đâu thế, anh Đằng? Nằm trên lưng ghế sofa, thật không sờ được. Thừa dụ hai người qua đó rồi. Cầm con gà gào lên, không muốn tốt cho em. Nào. Đứng lên.

    Ca ta mấy lần sau khi anh tôi bị tôi hại xong từ đó lăn xuống hai cái, có hơi giống Jason Phẩm Sâm. Tôi nói anh nghe, anh Đằng nhất định là luyện gia. Lúc đó tôi cảm thấy cột sống thắt lưng cột sống thắt lưng không vấn đề. Xong hết rồi.

    Tiểu Đồng. Cậu làm tôi đau nhất là lúc sờ thấy anh Đằng, cô nói đi. Chị Lệ, sờ cả nửa ngày. Với độ dày này, chủ yếu là tôi không… Giận em đến mức vì cái tính đó của mình. Tôi thà bị bắt, ta cũng phải mắng hắn một trận. Nhanh.

    Tính tiền điện? Anh. Center. Từ khi nào nhớ đến vấn đề làm center đây? Được. Bây giờ chúng tôi sẽ cho mọi người. Được. Chúc mừng Bạch Kính Đình một người có được 400 điểm điện. [Lời bài hát] We Dont Play. Hai vị dơi, bắt 5 con bướm đêm thành công.

    Chia đều 300 điểm điện. Được rồi vậy chúng ta có thể về thay đồ. Được. Đi. Đi. Đi. Chúng ta đi thôi. (Lời bài hát) We Dont Play nào. Đi. Chị bế em lên xe. Anh lịch lãm thế. Cảm ơn thầy Thẩm. Cảm ơn thầy. Thầy Thẩm.

    Trong túi em cũng không cất tiền. Khấu đầu chết đi được. Cậu phục vụ kiểu gì thế? Anh đập vào trong rồi. Phục vụ kiểu gì thế? Gập chân cho cậu. Anh Đằng, phía trước anh có một thứ. Đầu không động đậy. Đây là một con sâu. Chị Hoa. Vào miệng.

    Vào miệng thiếu một chút. Được, đi thôi. Chị Hoa. Tôi thấy đã đến gần Quảng Tây rồi, – Đẹp thật đấy. – Bên này. Đúng là rất đẹp. Đúng là đến khu rừng nguyên sinh, Đoạn này đẹp thật. Xuống rồi. Xuống xe. Bên này. Chào mừng đến với rừng trò chơi Lipo.

    Nơi này có hang động tiêu biểu nhất, là hang động tiêu biểu nhất, mau đi thôi. đến thế giới ngầm thần bí. Trong hang động ngàn vạn thời gian, để cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của tự nhiên, cảm nhận sức mạnh khủng khiếp của tự nhiên. Đi. Xuống hầm.

    Chúng ta đi. Hang động lớn như vậy, bên trong cũng rất mát mẻ. Đúng, ta thích. Em đã cảm nhận được cảm giác mát mẻ rồi. Dốc như vậy. Dạng này. Cao quá rồi. Cái này mê quá. Cái này mê thật. Bá Viễn: Đáng sợ quá. Đây là thử thách cực hạn.

    Tiết mục của anh Đại Hỉ, chị đi từ thôi. Không sao. Không phải đại hỷ, từ thôi. Ta ở đằng sau nhìn ngươi ông già gì đó. Phong cảnh này, ngầu quá. Nơi này đẹp thật đó. Chưa từng đến nơi như thế này. Đây là đá sao? Như cục sáp ấy.

    Không phải quay một bộ phim cổ trang sao? Tiên hiệp. Bên này đẹp thật. Thật nguy nga. Tôi chưa từng đến nơi này. Đẹp quá. Đẹp lắm. Em chụp một cái nhé? Đẹp quá đi. Chụp tấm ảnh phong cảnh. Tôi cũng ghi lại. Động này đúng là gây chấn động rồi.

    Chụp cái này đẹp quá. Đi mau. Được rồi. Kẹt xe rồi. Không nhìn nổi nữa. Đi mau. – Cẩn thận, đừng khấu đầu. – Đây. Não em cao quá. Suýt thì đụng phải. Cúi đầu. Cúi đầu nhớ quê hương. Tiểu Đồng, cậu cẩn thận đấy. Được rồi

    Chúng ta xuống dưới thám hiểm đi. Anh đi, anh. Anh, anh đi, chúng ta buộc dây cho anh. Em xem bên trên có tuột từ trên xuống không? Theo là như thế đó. Thì đi xuống. Đây không phải là “Dây thừng”. Dây thừng. Dây kéo.

    Dẫn dắt mọi người mặc trang bị của chúng ta. Nào. Đau không? Vừa nãy thịt ở bên trong bây giờ được rồi anh có cảm giác rất mộc mạc. Anh, anh hơi giống. Đúng là công nhân mỏ ở trong này. Bộ đồ này của cô cũng hơi…

    Anh đừng có để tôi tìm cơ hội đẩy cô xuống vực sâu nào. Tôi phải chụp cho cô một thợ mỏ vàng. Cảm giác anh đây đến sửa động thật. Cảm thấy hình như lỗ này bị hỏng ở đâu rồi. Tìm ca tới bổ sung.

    Chúng ta đeo xong rồi chúng ta xuất phát. Đi. Đi thôi. Người bạn đến từ Bắc Kinh Đây là anh Băng, em còn tưởng là chuyên nghiệp. Bắt đầu từ phía trước chúng ta không còn đường đi bộ nữa. Chính là lối đi của hang động nguyên sơ

    Thế nên khi mọi người đi nhất định phải nhìn rõ dưới chân. Được. Các bạn hãy đi theo hướng này của tôi. Mọi người đi theo hướng này của tôi. Vì bên trái chúng ta có một cái hố. Hơn nữa cái hố này cậu xem

    Thật ra bề mặt của nó là một lớp vỏ rất mỏng. Thầy Giả, đừng bước qua nữa. Cái này đẹp. Đúng không? Phải. Đẹp lắm. Bên này từ chúng ta sẽ dừng lại một chút. Chúng ta có thể nhìn thấy bây giờ có một số cảnh quan lắng đọng,

    Là xi – măng của chúng ta. Xi – măng. Ximăng đối với chúng ta. Khá phổ biến ở trong hang động sau đó chúng ta buộc lên. Nhìn trên đỉnh xem mọi người có nhìn thấy không? Ở đây có một hàng này là gì? Tên là Thạch Chung Ly.

    Thạch Chung Ly của chúng ta chảy nước từ trên đỉnh xuống sau đó dần hình thành sau đó măng của chúng ta mọc từ dưới lên trên. Cái này còn dài. Còn mọc à? Hòn đá sống này. Đây là đá sống. Chỉ cần có nước bổ sung, nó luôn lớn lên.

    Bình thường thì là, chúng ta một vạn năm dài một mét. 10 nghìn. Vậy chúng ta tạm đặt tên là yêu bạn. Chúng ta hãy tiếp tục tiến về phía trước. Được, sau khi bắt đầu ở đây, chúng ta sẽ bắt đầu bước vào đến phần thứ hai.

    Chính là “con đường bằng phẳng” của chúng ta. Thì ra bên này có thể tưởng tượng, thì ra là sông cổ, là nơi vượt qua nước. Cổ Hà. Cổ Hà? Cho nên nó có dấu vết của nước. Vậy là nó bằng nhau đúng không? Đúng. Thế này được. Bên này chúng ta.

    Hôm nay có thể tìm được một vài chứng cứ. Có hóa thạch. Mời theo ta. Nấm đá sao? Nấm đá. Mọi người có thể xem thử. Tự mình xem. Bên này có rất nhiều. Nhìn thấy chưa? Là một loài ốc. Một loại ốc biển. Nó cứng sao? Đây…

    Không phải ốc vít sao? Đây là ốc sên sao? Ốc? Đây là ốc vít. Thầy ơi, em làm phiền một chút. Xin làm phiền. Đây có phải ốc vít thật sự không? Đúng là có hình dạng. Đây không phải ốc vít sao? Không phải ốc vít. Mà là san hô. Là san hô.

    San hô của nó có rất nhiều hình dạng cô ơi, em cũng làm phiền một chút. Cái màu trắng ở trên đỉnh này là cái gì? Đây là sự dung hòa khác biệt của chúng ta. Là kiểu dung hoà khác biệt trong nham thạch. Nó được kết tinh lại từ đầu,

    Có một danh từ chuyên biệt gọi là, mạch giải đá hình lưới. Nó có hình dáng một cái hộp, Đây chính là mạch giải đá hình lưới. Đúng vậy. Anh à, lúc trước anh có nghe trước đây từng nghe. Chuyên ngành chính là lĩnh vực này, không nhắc nữa.

    Làm như là tôi đang khoe. Được, lúc bọn em đi qua đoạn này phải uốn cong eo. Được. Chú ý chạm đầu. Động này là thế nào vậy? Ca ca, sao huynh lại có đi hay không thì anh cản đường? Đá, cho tôi chụp một bức ảnh nào. Điện thoại không cầm.

    Kính Đình, chụp một tấm nào. Ta chụp. Phản quang à? Giống như thợ mỏ ở dưới. Chúng ta có thể xem thử cảnh quan lắng đọng này. Cho mọi người xem. Ánh đèn pin của chúng tôi chiếu lên trên có phải lấp lánh không? Lấp lánh lấp lánh. Đẹp quá.

    Đây là cái mình thích nhất. Nổi rồi, mau lên. Đến đào vàng rồi. Tôi thích nhất là lấp lánh lấp lánh lấp lánh. Trong này là kết tinh phương Giải Thạch của chúng ta. Sau khi kết tinh nó sẽ có bề mặt tinh thể. Bề mặt tinh thể phản chiếu,

    Nên nó sẽ phát sáng lấp lánh. Đẹp quá. Mã Lệ thích nhất là kiểu lấp lánh thế này. Đúng vậy. Anh uống rồi à? Anh đừng uống bừa. Anh nên biến dị đi. Xong rồi, tối cậu lại biến đổi à? Anh… anh… Trong này có gì đó, cậu biết không?

    Anh biến thành người xi – măng rồi. Người xi – măng? Được rồi. Bọn em tham quan xong hang động rồi. Bây giờ có thể đi du ngoạn trên cao rồi. Tuyệt vời. Ra ngoài. Anh Đằng dẫn đường. Không nhớ đường thì đừng ra ngoài. Được. Đi.

    Đi từng bước một trong căn hầm. Tránh chân xuống. Đừng trẹo chân. Đừng, đừng chọc sâu quá. Em đi chậm thôi. Từng bước, từng bước chân nói như vậy đấy. Hai chúng ta đỡ Tiểu Đồng. Tiểu Đồng. Đúng, hai cậu đỡ tôi là được. Rất giống đưa hai người già đi chơi.

    Rất giống tôi dẫn bố mẹ tôi đi du lịch. Bố mẹ còn tốt hơn nhân lúc còn có thể đi được đều khéo léo hơn hai chúng ta. Đi. Tiểu Đồng. Được rồi Đi thôi. Chóng mặt quá. Tôi thật sự chóng mặt. Có lúc tôi không được, có lúc thì được.

    Đến chỗ đó em cũng không dám dựa. Có lúc em cũng lẻn đến. Thử hết rồi à? Đi. Đến đó đúng không? Tiểu Bạch. Tiểu Bạch, cô cũng giả vờ thở gấp. Hay là chúng ta quá… Dây thừng trong hang động. Nó không bằng phẳng. Sòng phẳng thì sao? Bình thì sao?

    Tôi hơi sợ. Cái đó đâu rồi? Hơi đáng sợ. Giống như nhảy bungee ấy. Tới đó làm sao tiếp đất? Ca ca, chúng ta thôi đi. Sợi dây này… Ai chơi trước? Ai là người đầu tiên? Được. Nào anh Băng. Lại là anh Băng đánh trận đầu.

    Cách đi xuống của chúng ta là đeo theo cái lỗ quay lưng với cửa động, từ rút lui. Lùi về một bên. Lùi vào lúc yếu thế nhất, ngồi xuống. Ngồi xuống, nằm về phía sau. Là được. Cậu ấy nói quay lưng lại thế này. Hạ vậy. Ngồi xuống. Vậy thì sợ lắm.

    Giống như lúc tôi quay phim, nằm xuống dưới nước. Sợ muốn chết. Anh, anh thật dũng cảm. Em phải làm mẫu trước. Làm mẫu đi anh. Chơi một ván phải không? Có thể đi được rồi. Rút lui xuống anh Băng. Ngồi đi cố lên. Ngồi đi. Cố lên. Tôi đi đây.

    Con đi rồi. Tôi đi đây. Tạm biệt anh Băng là hổ thật. Lão Mỹ rồi sao cái gì cũng dám. Sao xuống dưới? Nào. Được lắm. Được lắm. Thú vị đấy. Tôi thấy rất thú vị. Đáng sợ quá. Cái này… tôi… Không được lắm. Chỉ thoáng cái là có hơi…

    Có người lên không? Không ai lên cả, tôi lên đây. Cậu đến vậy tôi đến đây. Được, đợi đã. Phải chốt dây thừng. Tôi biết phải chốt dây thừng. Cậu làm tôi sợ hết hồn. Cái động tác lúc đó của cậu ấy hơi đáng sợ. Dám không?

    Quan trọng là hắn quay lưng lại. Cái này đáng sợ thật. Đã thật. Đặng Siêu: Cái này có hơi kích thích. Tăng Hàm Giang: Tim em đập thình thịch. Giờ em cũng thế. Giờ đầu tôi đang bị sung huyết. Tay tôi lạnh rồi, anh Tiểu Bạch. Cố lên. Cố lên. Cương tử.

    Đi thôi. Đã quá. Sướng quá. Lúc này tôi còn nghi ngờ cậu ấy có phải là “người rừng” hay không. Để tôi. Cậu đến không? Cậu muốn làm trước không? Cái này có chặt không? Vậy để ta trước. Đại Hỉ, gan cũng to thật. Cậu quên rồi sao? Giống như con trai vậy.

    Đang vui là to gan hay chán đời nhỉ? Ta nên bắt ở đâu không? Lát nữa tôi muốn thử. Nếu không thắt dây an toàn, cố lên. Không sợ. Tốt lắm. Gan cũng to đấy. Tôi cũng muốn thử. Thử đi. Thử xem. Đi. Tôi cảm thấy rất phấn khích. Đi.

    Ba người là ba người dũng cảm nhất dũng cảm nhất của đội chúng tôi. Còn lại đều không được. Vừa muốn chơi, vừa muốn chơi. Đúng, vừa muốn chơi. Em rất muốn cảm nhận nhưng lại không dám. – Lên không? – Trắng. Vậy tôi lên. Lên. Để tôi lên.

    Đu đến nửa thì tháo dây ra. Cảm giác bên này trong lòng an toàn hơn. Vậy sao? Tại sao? Vì bên này cảm giác gần với bên này. Cố lên Tiểu Bạch cố lên we Dont Play mày có muốn thử không? Thì là đánh nhau ở đây. Có phải lại hơi ngứa không?

    Đúng vậy. Em cũng vậy. Chị, thế này. Nếu hai cậu muốn chơi dây cáp thì mình chơi. Hai cậu có một cái không được, tôi sẽ đi cùng hai người xuống dưới, chơi. Đã đến rồi. Chơi. Đến cũng đến rồi. Làm. Cậu nào. Để chị. Chân sao còn đánh bay?

    Em không dám đi lắm. Cố lên. Cố lên chị Lệ. Không được. Tim đập nhanh quá. Tôi cũng đang nhảy. Tôi nhảy từng chút một có phải cũng được không? Đúng. Đứng trước đã. Tôi sẽ làm tốt biện pháp an toàn cho cô. Không được. Tôi sợ quá. Không sao đâu Lệ.

    Cậu yên tâm. Tôi cầm tay HLV nào? Chị Lệ. Thế này đi, sau khi bạn đi xuống, khi bạn về đích nếu như cậu thấy cũng được thì con nói với bố một tiếng, con gọi một tiếng, con gọi một tiếng, nếu không được thì ngươi hô hai tiếng. Hai tay nắm lấy.

    Trước đây cô ấy đã thế này rồi. Cố gắng lên. Vừa nghiến răng vừa dậm chân. Cố lên. Tôi nhảy cầu là người ta đá xuống cho tôi. Cậu còn chơi bungee à? Nhiều năm lắm, mười mấy năm trước rồi. Không được. Không được. Lệ Lệ, Mã Lệ. Lệ Lệ. Cố lên.

    Cố lên. Không được. Không, chị thơm quá à, chị thế này… Tôi sợ. Cố lên. Nào. Không sợ chút nào. Không sao. Chỉ một lát thôi chị. Chị nhắm mắt đạp ngược lại. Các cậu không phải là chương trình cắm trại sao? Làm gì thế hả?

    Chị, chị nhắm mắt đạp một cái đi. Chinh phục thiên nhiên. Huấn luyện viên, anh giúp em đi. Đứng lên. Tôi không đứng lên được. Đứng lên, lùi lại một lát. Lùi về sau một chút. Có cần giúp không? Cậu đẩy sang một bên. Cậu đẩy mép ra.

    Tôi thật sự không làm được. Lệ, em cũng không giúp được. Tôi cũng không dám đi qua. Chị, chị đứng đây một lát. Chị đừng cụng đầu vào mông. Tôi không được. Tôi ngồi xuống không? Cậu bước ra cạnh trước, không chèn mông, bảo cô ấy lùi về một bên

    Cô ấy đi thì không đến được mép. Cậu đạp trước đi. Tôi đạp không nổi. Chân tôi tê cứng. Ném xuống cho cậu ấy. Lệ. Ba. Hai. Cố lên. Huấn luyện viên. Một. Đi. Đi. Đá chân cô ấy xuống. Đi. Đi. Đi. Đã đến bên cạnh rồi. Đã đến cạnh rồi.

    Treo một bên. Đừng để tuột giày. Thả lỏng người. Thả lỏng. Rất tuyệt. Trượt qua một cách quy củ nhất. Không đổi hướng. Mã Lệ. Hiệu quả lắm. Đáng sợ quá. Xin chào. Rất tốt. Tôi ở đây, tôi nghe thấy hết rồi. Chắc chắn không phải âm thanh lúc biểu diễn.

    Đáng sợ quá. Qua đây là được rồi. Tôi không đứng thẳng được. Rung hết rồi. Không được rồi. Chóng mặt quá. Đã lắm. Tuyệt quá. Sướng quá đi. Không đổi hướng chút nào. Đúng không? HLV đã ném em xuống. Chị. Cô có nhiều quy tắc hơn bọn họ.

    Tôi là người ta ném tôi xuống đấy. Giờ tay mình còn run, cậu xem. Chị Lệ đã không còn tiếng nữa. Chị ấy đã không phát ra tiếng nữa rồi. Đừng đợi tiếng nào, hai tiếng đó. Vậy bên này hay bên phải tôi cũng được. Bên trái. Em cũng được.

    Cậu nghĩ lần cuối đi. Bây giờ phải hạ. Nếu tôi là người xuống cuối cùng có thể em sẽ đi. Vậy giờ anh xuống đi. Tôi sợ tôi lải nhải anh. Tôi sợ tôi lải nhải anh. Đi. Một chàng trai cao 1m92 Đối mặt với anh. Tôi kiểm tra trang bị của cậu.

    Tôi… Hay là thôi đi. Không sao. Mã Lệ Đô khắc phục được rồi. Người sợ độ cao của cô ấy đã khắc phục được. Cố lên Tiểu Đồng. Châu Thâm: Cậu phải từ chạm. Nó trượt kiểu này. 3, 2, 1. Ngô Hải: Em cứ thế này mãi. Tiểu Đồng, cậu nhảy đi.

    Ba, hai, một, đi nào. Tiểu Đồng. Ba, hai, một, đi nào. Tiểu Đồng. Châu Thâm: Đợi đã. Huynh đã làm ta sợ rồi không la thì còn đỡ, có kêu vừa gọi về Lát nữa, tôi đạp liền… Ba, hai, một, đạp. Được. Còn có búng à? Cậu ấy nhanh lên.

    Cậu ấy đánh hơi mạnh. Đã chứ. Tiểu Đồng đã ngất đi rồi. Cậu ấy không nói gì cả. Tiểu Đồng, sao cậu không hét? “Ngốc” rồi. To như thế này. Con to thế này. Đứng xuống là được. Chân mình mềm quá. Nào, anh Teng. Đi thôi. Huấn luyện viên đâu?

    Tôi không xuống nữa. Đội mũ bảo hiểm lên. Đội mũ bảo hiểm lên. Tôi không xuống dưới nữa. Đội mũ bảo hiểm lên đi. Tôi không được. Đội mũ bảo hiểm lên. Không phải, em thật sự không chịu xuống. Anh Đằng. Vui lắm. Mọi người đi ăn trước đi.

    Mọi người đi ăn lẩu trước đi. Không sao, bọn mình đều ở đây đợi cậu. Cậu không xuống chúng tôi sẽ không ăn nữa. Tôi vòng qua. Xuống. Sao lại nhát thế? Em không xuống nữa. Không dám chơi. Đúng vậy. Thừa Thừa. Hình như con không có tư cách nói cái này lắm.

    Giống như cậu là người đầu tiên xuống vậy. Bọn họ có coi thường tôi không? Nào, để tôi giúp cô kiểm tra trang bị đảm bảo cô không có sai sót gì. Cậu mặc đồ của tôi đi xuống, bọn em đều hơi sợ độ cao. Nhưng hôm nay vẫn ổn.

    Cô xem máy của tôi có mở không? Hay là tôi uổng công đi. Lái rồi. Cố lên. Anh Đằng. Đến rồi. Cầm tay à? Không cần. Cậu bay xuống. Vẫn phải nắm chặt. Huấn luyện viên. Cứ thế tháo dây thừng ra. Được chưa? Đi được chưa? Được rồi.

    Có thể đi bất cứ lúc nào. Đến rồi à? Lướt qua một bên. Tự làm công tác tư tưởng cho mình đi. Ngầu. Ngầu thật. Ngầu rồi. Sao cậu ấy nhanh thế? Sao cậu ấy nhanh thế? Cậu ấy lùi lại mấy bước? Mấy bước chạy đó ngầu lắm. Cổ họng đang bốc khói.

    Tuy bước chân có hơi lộn xộn, nhưng đột nhiên… Đúng là đột nhiên thật, đúng không? Đã không anh Đằng? Đã thật. Đã thật. Tôi thấy cậu còn chạy giúp. Anh Đằng, anh ác quá. Sao cậu còn chạy như thế? Đẹp trai quá đi. Đùa thôi. Lại lần nữa. Không đến. Không đến.

    Đỉnh quá. Từ từ thôi. Chơi đùa rất tốn sức, chạy bộ xuống. Ngầu quá đi. Chạy tiếp đi. Đẹp trai thật. Giúp chạy, làm việc tiếp. Chúng tôi còn tưởng cô phải đi nửa ngày mới xuống được. Không được, tôi thấy, đằng trước các người diễn đủ trò như vậy rồi.

    Tôi cũng không thể dừng lại được nữa. Tháo hết ra đi. Có thể bỏ mũ ra rồi. Không phải. Ta không biết ai tráo cho ta cái này. Mỗi lần cái thứ này xuống, còn kéo tóc anh nữa. Bây giờ đầu cậu kiểu như cái chảo ấy. Thẩm Bình. Qua đó.

    Vậy đi thôi. Đi. Mọi người mau lại đây. Tuyệt! Tốt quá. [Đội Gấu Trúc họp] Đây là cái gì? Đây là ai? Bắt đầu từ năm 1993, nhìn nhau không chán. Chỉ có Kính Đình Sơn cảm ơn Bạch Thiếu. Cảm ơn Bạch Thiếu. Bạch Thiếu. Đây là ai? Của Belle đấy.

    Của cậu ấy. Của tôi. Của Baylor. Của Belle. Nào, dọn món. Một đống như thế. Thịnh soạn thế. Chào bạn. PD Bảo. Nào. Vậy mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ còn gia vị thôi. Bây giờ các thành viên nhóm xuất phát lựa chọn hai người. Cùng đặt một câu hỏi.

    Dùng đáp án để thổi nến. Có một người có thể thổi hết nến trong một hơi dài, là có thể lấy hết gia vị. Anh Đằng, hai nhóm của anh. Anh Đằng, anh hỏi Lệ đi. Anh có xứng làm bạn với em không? Cậu nói “xứng”? Cái chữ này dễ phát. Xứng. Đi.

    Nào. Chưa bao giờ tích cực như vậy. Tôi hỏi cậu trước. Được. Bây giờ bao nhiêu cân rồi? Không nói cho em biết, con uống sáp đến đây, lên đây. Năm nay con tăng bao nhiêu cân rồi? Không. Nói cho cậu biết, mời mọi người chọn gia vị. Được. Được.

    Cho chúng em chút dầu ăn, cảm ơn. Đĩa dầu ở đâu? Dầu đâu? Dầu sao? Dầu mè. Không có. Không thấy. Dầu đâu? Không chịu nổi nữa. Dầu mè ở đâu? Tỏi hết rồi, tỏi. Giấm cái nào là giấm? Là giấm. Còn gì nữa không? Chút này hai chúng ta dọn hết rồi.

    Anh Đằng của con ở đây tính tiền. Mau cập nhật đĩa này cho em. Một mình anh Đằng kéo hết rồi. Có ai quản lý không? Cảm ơn. Đĩa dầu. Đó là gừng. Đó là tỏi khương. Khương. Đó là Khương. Cậu ấy đã cướp đĩa dầu của em đi. “Ông già”.

    Cho em thêm một chai dầu ăn. Hỏng lắm. Tôi vẫn ổn. Cái này của em cũng xem như trọn vẹn. Vậy cũng được. Vâng. Chẳng khác gì nhau. Vâng. đã trộm hết dầu của ta. Trộm dầu? Phía trước là để lấy nguyên liệu à? Đó là cướp. Được, ta sống đều.

    Hoài Nhu, Kính Đình đó. Sau khi ăn lẩu còn có bảng hiệu của mình. Vua điện Alsan. Cảm giác được ăn cơm thật tuyệt. Không tồi đâu. Cho hai lát khoai tây. Thịt bò này ngon. Thịt bò cắt lát sống. Đúng. Chúng ta giống như một chương trình ăn theo ấy.

    Không nói thì ăn. Rốt cuộc là nhìn trúng ai? Măng. Nào. Nguyên. Không phải đá thì bảo tươi à? Thật ra em không thích ăn cái này. Em thích ăn thì ngon, cánh tay dài thế. Cho một miếng đậu phụ không? Cần. Để hết vào cũng được. Cho hai chúng tôi.

    Được, tôi lấy một cái. Bỏ đi, cho cậu hết. Anh gắp lại. Nào. Cảm ơn. Sao con người này lại tốt bụng thế? Chị Lệ. Cậu ấy muốn lấy đồ gì cũng không nói, cậu ấy sẽ đứng yên ở đó, phải xuống. Đúng. Chỉ là một tư thế thôi. Đúng.

    Anh nói anh lấy cho em một cái là xong mà. Vậy chẳng phải giống chúng ta, rất lười biếng không? Đúng vậy. Bây giờ là hình tượng của người cần cù chịu khó, đúng không? Bây giờ. Chăm chỉ. Bây giờ anh Đằng quả thực rất siêng năng. Làm việc chăm sóc người khác.

    Thật là. Chuyện gì thế? Có tuổi rồi sao? Có tuổi rồi. Chăm chỉ đi. Còn không động vào là dính hết. Ráy tai này chỉ là để trang trí thôi. Cũng không ai ăn. Làm em hết hồn. Tôi còn tưởng ói trong bát của tôi. Đáng sợ quá.

    Sao có thể ăn cái này chứ? Cậu ăn rồi à? Đúng. Anh ăn được cái này à? Ngon lắm. Chị người Tứ Xuyên của anh ấy chị cũng ăn được. Tôi thích ăn. Ta thích ăn. Nó tanh lắm. Không Đây chắc chắn là một kỹ năng.

    Đây được coi là thể hiện sở trường đúng không? Thật sự là thể hiện sở trường sao? Mười người thì có ba người ăn được món này. Là được lắm rồi. Là có một anh. Sắc mặt anh Đằng thay đổi hẳn. Điều này khác với ngoáy tai trong ấn tượng của tôi

    Trong ấn tượng của tôi. Cô ăn giỏi thật. Tôi thích ăn. Nhưng ngay từ đầu em cũng không ngờ. Tôi nói thật. Đoạn đầu hơi quá sức tưởng tượng của em. Nên lần này đột nhiên không thích ngoáy tai nữa. Không ngờ Ta trộn thứ này cũng ngon. Anh.

    Anh nhân lúc em và chị Lệ đi, làm một bữa. Tôi chỉ định làm. Là để ăn tài nghệ của anh Băng. Anh Đằng thích ăn gà hầm bột mì của em. Cậu ấy đã hạ được dạ dày của em rồi. Làm gì em cũng thích ăn. Làm gì em cũng thích.

    Chúng ta có thể đặt quyết định vậy đi. Nếu có người đến, đừng để người khác đến vô ích. Vậy thì phải giữ lại ca khúc chỉ cần là khách đến Được. ăn thử một bữa. Dù sao mình cũng có gia vị rồi. Cô nấu món gì cũng được,

    Tôi đã nói rõ cho cậu rồi. Bọn họ chắc chắn sẽ ăn ngon. Em nắm được khẩu vị rồi. Anh, em thích ăn thịt gà nhất. Nào. Đốt pháp gì cơ? Huynh nói đi. Thế nào cũng được. Ăn thế nào cũng được. Được rồi. Được rồi. Bên chúng tôi có một thử thách.

    – Đi xem thử. – Đi. Người thách đấu cần dùng một tay thò tay vào cái hộp bí ẩn để sờ vào nó đáng yêu, Đoán đúng tên của nó. Gói kẹo kéo là của mọi người à? Đây. Tới đi anh. Là động vật sao? Cảm giác gì? Anh Băng?

    Cảm giác ướt nhẹp nhẹ nhàng, mềm mại. Đây là rong biển. Không phải. Đây là cỏ. Đây là cỏ Tóc giả. Râu ngô. Râu ngô. Râu bắp. Được cái gì chứ? Vừa nãy anh Băng vừa hoàn thành một nhiệm vụ Gói đường ở đâu thế? Ở đây. Cho ta một con.

    Uống một lon. Cho một chai đường sức khỏe Thư Hóa An. Uống phối hợp theo bữa. Dinh dưỡng lành mạnh, tăng đường chậm. Người có đường huyết cao cũng uống được. Nào. Mở. Mở. Làm. Nào. Tôi cảm thấy cái này rất thích hợp tặng trưởng bối trong nhà để đón Trung thu rồi.

    Anh sẽ chuẩn bị cho gia đình. Đúng, hơn nữa, nó không có đường mía, nó có râu ngô và lá dâu, mà râu ngô và lá dâu mang đến. Được. Được. Ăn thế nào rồi? Thường thôi. Mọi người ăn uống no say, trước tiên xin chúc mừng các bạn hôm nay

    Đã hoàn thành các nhiệm vụ khám phá địa bàn. Vậy là mọi người cùng nhau mua được 500 số điện. Vậy 500 số điện này là do mọi người đóng góp, nên chúng tôi muốn giao cho các bạn tự mình sắp xếp. Được. Tám người. Tám người không trừ được.

    Sáu tám bốn tám. Đúng. Còn 20, chia cho… Cho cô nương. Hai vị phu nhân là được rồi mà. Được không anh? Được. Tốt quá. Được. Tôi đồng ý. Đúng. Được. Cảm ơn các anh. Điện này dùng làm gì? Đi thôi. Tôi nghĩ anh Đằng có thể bớt đi một chút. Anh Đằng.

    Cứ bảo người khác trộn vào. Một người trộn cậu ấy cho 20, anh Đằng lớn tuổi nhất ở đây sao? Đương nhiên rồi. ở chương trình nào không? Thế sao? Cậu nhỏ hơn anh Băng sao? To. To. Cậu còn to hơn cả anh Băng. Hôm nay ăn rất ngon. May nhờ có

    Lẩu Kính Đình rồi. Đúng không? Buổi tối đầu tiên đến. Bữa đầu tiên ăn rất ngon. Trong sơn động không ăn lẩu. Ăn món khác thì hơi lạnh tê người. Còn hơi lạnh. Xong rồi, chúng ta rút. Đi. Đi. Đi. Chị Lệ. Hôm nay nắng to quá,

    Hơn nữa vừa ăn lẩu vừa phơi nắng, da đầu tôi vừa khô vừa ngứa. Phơi nắng lâu quá, da đầu dễ bị tổn thương. Thử tinh chất trị thâm và trị thâm này xem. Rất tiện lợi. Chị nhìn một cái, sau đó vắt, xoa lên da đầu. Dùng trong ba tuần

    Có thể có cảm giác rõ ràng. Làm giảm lượng dầu trên da đầu. Màu đỏ cũng được cải thiện. Chị, em mau thử xem. Tặng em. Cảm ơn chị Lệ. Cậu vẽ tôi đoán. Chuột, thỏ. Lẩu. Cái gì? Có thể đoán ra là lẩu? Gì mà đoán ra là lẩu?

    Lần này anh Đằng toàn “úp sọt”. Anh Phi Đằng đủ phiếu. Tiểu Bạch, cậu chính là nhảy rung chấn đi. Anh Đằng, cậu một xiên, một xiên lông bánh xe sau. Chị. Là tỷ của ta. Bắn lên người bọn ta. Dừng nhạc lại. Còn ai nữa?

    Các bạn hãy chọn ra một thành viên trước. đo vòng eo và chiều dài chân của bạn ấy. Chị Đại Hỉ. Chị ấy rất tinh mắt. Vậy tôi đoán cô. Mã Lệ, hai thước bảy. Tôi đoán, anh Đằng. Lúc em gầy thì anh ấy như thế này. Vòng eo của cậu.

    Tôi xem nhé. Vòng eo không có số đo, số một là bao nhiêu? Tôi đoán xem đại hỷ… Vòng eo 52 (cm). 52 (cm). Vòng đầu tôi 58 (cm). Vòng eo nửa mét. 50 cm. Nửa mét. Hai cậu không có khái niệm gì về con số. Tôi xem thử. Đến em rồi.

    Mã Lệ hai chân, chín lưng, chân 81 cm. Đừng phát bừa. Đừng “phát”, em viết đi. Cái này em giận điên lên lưỡi của tôi sắp phồng rồi, anh Đằng, đo cho anh đi. Đứng lên vùng cao. Không được kiễng chân. Ca, hông của huynh ở đâu? Hông này đúng không?

    Có đến hông không? Hông anh ấy không sờ được sao? Anh Đằng không biết hít vào. Có phải ở đây không? Hai thước năm. Đứng thành “hồ lô” rồi. Lạc này. Đi. Dạo này mọi người đều luyện ngực rồi.