Phim Tình Cảm Thanh Xuân Mới Nhất 2023 | Quy Lộ Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bắc Kinh, năm 2018] [Ngoài vành đai 5] Xin lỗi cô. Nước sạch đấy, [Nguyệt Phúc] mới lấy thôi. Xin lỗi, vô cùng xin lỗi cô. Không sao, không sao. Đây là tiệm của anh Thần mà? Lộ Viêm Thần á? Ừ, anh ấy đấy.
Sao vậy, quen nhau hả? Cũng tạm. Nghe nói anh ấy ở vùng biên giới mà. Anh ấy về rồi, giờ mở tiệm này hả? Đâu có. Tiểu Siêu, con trai ông chủ nhà cậu về chưa? Về rồi, đang ở trạm xăng bên cạnh đó. Ừ, biết rồi. Đi không? Anh…
Có nhớ em là ai không? Nhớ chứ. Có hóa thành tro bụi thì anh cũng vẫn nhận ra em. [Quy Lộ] [Tập 1] Sao anh Thần lại ở trạm xăng? Có nhiệm vụ hả? Trạm xăng thì lấy đâu ra nhiệm vụ? Đang đợi người. Tối bảo anh cậu sang gặp tôi một lát.
Anh em đang ở Lão Câu. Mấy hôm nữa em sẽ bảo anh ấy sang gặp anh. Vậy thôi. Mấy hôm nữa tôi về Tề Ninh rồi. Đội trưởng Lộ. Đi nhé. Đội trưởng Lộ, bạn gái cũ hả? Không phải. [A lô, xin chào.] Hoàng Đình à, mình, Quy Hiểu đây. [Quy Hiểu à?]
Hôm nay mình gặp anh cậu rồi. [Cậu gặp anh họ mình rồi à?] [Mẹ mình còn chẳng biết anh ấy về cơ.] [Sao cậu gặp được anh ấy?] Chiều nay tình cờ gặp ở trạm xăng thôi. Anh ấy đi cùng mấy người, chắc là đồng nghiệp. Không nói chuyện gì mấy. Cậu…
Có số của anh ấy không? [Mười một năm trước] Anh có thấy là bọn mình rất có duyên với nhau không? Sao em biết là có duyên? Anh xem, tên của anh có chữ cuối là Thần. Em là Hiểu. Thần Hiểu, ánh nắng buổi sớm mai. Hợp anh nhỉ?
Sao anh không lái xe? Lái xe dễ gây chú ý lắm. Đi chưa? Đi rồi. Anh Thần. May là không bị nhìn thấy. Sợ người ta thấy à? Không sợ, có gì đâu mà sợ. Anh đang nghĩ gì vậy? Em nói nãy giờ mà anh cứ bơ em. Anh đang nghĩ
Sao quần áo em ướt thế. Đã bảo cô em là đừng giặt, mà cô không nghe xong cứ giặt. Quần áo chưa phơi khô đã mặc, không sợ lạnh à? Em mới mua bộ này, muốn mặc cho anh ngắm. Sao vậy, không đẹp hả? Cũng tạm. [“Cũng tạm”.]
[Rét muốn chết mà được mỗi một câu “cũng tạm”.] Anh chả bao giờ khen em cả. Khen em đẹp đi. Nhanh lên, khen em đẹp đi. Nhanh lên chứ, anh khen em đẹp đi. [Năm 2018] [Quy Hiểu,] [cậu còn tìm anh ấy làm gì?] [Hồi đó anh ấy xin cậu]
[làm hòa biết bao nhiêu lần, cậu không nhớ nữa à?] [Cậu có biết là hồi đó cậu nhẫn tâm đến mức nào không?] [Mãi anh ấy mới về được một lần,] [muốn gặp cậu mà cậu cũng không cho.] [Nhưng mình sẽ gửi số anh ấy cho cậu.]
[Có gọi cho anh ấy không thì tự cậu quyết định.] [Mình thấy cũng hơn tám năm rồi,] [liên lạc mà làm gì nữa đâu.] A lô? [Anh ạ,] [em, Hoàng Đình đây.] [Anh về rồi ạ?] Nghỉ phép, tiện thể xử lý chút chuyện. [Thế anh có ghé nhà ăn cơm không?]
[Mẹ em gọi anh đến đấy.] Thôi không đến đâu. Mai anh lên tàu rồi. [Anh này.] Có gì nói đi. [Có phải chiều này anh gặp Quy Hiểu] [ở trạm xăng không?] [Cậu ấy mới hỏi em] [số điện thoại của anh đó.] [Không biết có gọi cho anh không nữa.] Biết rồi.
♫Để chờ đợi được gặp một người♫ ♫Có thể hiểu được cách thưởng thức con người em♫ ♫Trong đêm tối có rượu ngon gió mát♫ Nửa đêm nửa hôm không ngủ mà ra đây làm gì? Con xem nho chín chưa ấy mà. Nho này ăn không ngon đâu, chua lắm. ♫Có nửa vầng trăng♫
Con muốn ăn thì mai mẹ mua cho. Con lại thích ăn nho chua ấy chứ. ♫Vầng trăng♫ Cái con bé này. ♫Nhất định là em đã âm thầm xóa sạch♫ ♫Quãng thời gian xưa cũ♫ ♫Biết rõ rằng cuộc sống lặng thầm♫ ♫Chỉ khi hoang mang mới lóe lên ánh sáng♫
♫Trong đêm tối không một ai hay biết♫ ♫Vô cùng lạnh lẽo♫ ♫Lạnh lẽo♫ ♫Nhất định là em đã âm thầm đi qua♫ ♫Nơi xa xôi nhất♫ ♫Mang về sắc xanh của những ngày hè rực rỡ♫ ♫Và cả lá vàng rơi rụng những ngày thu♫ [Hai năm sau]
♫Trong đêm tối dạo bước nơi khu vườn trong mơ♫ [Thành phố Tề Ninh] ♫Một khúc ca buồn, thanh xuân bình yên♫ Lấy máy mình mà gọi. Đây là số xin được từ hai năm trước rồi, cũng không biết có gọi được không nữa. Cứ thử đi đã. Xin chào, ai vậy?
Em là Quy Hiểu. Anh đang bận hả? Không. Em nói đi. Em đang ở Tề Ninh, đi công tác. Gặp phải chút rắc rối, [mất xe rồi.] Địa chỉ. Nhắn địa chỉ cho anh. Ừ, em nhắn ngay đây. Sao không lên xe? Lên xe đi. Tôi đưa cậu đến đó trước.
Tôi phải đi gặp một người. Vâng. Bạn của cậu có đến thật không? Chắc là có. Hay là mình gọi lại thử xem. Thôi đừng gọi, lỡ đang làm nhiệm vụ thì sao? Gọi mãi cũng không hay. Nếu không đến thật thì thôi. Bọn mình báo cảnh sát. Vào trong mà đợi.
Cậu vào trước đi. Ngồi trong đó mình đau lưng, ra đây cho thoáng. Ừ, mình vào nhé. ♫Anh có nghe thấy♫ ♫Nỗi chờ mong♫ ♫Trong sâu thẳm lòng em suốt bao năm đã qua♫ Lên xe đi. ♫Trái tim lâng lâng♫ Ông chủ trạm xăng bảo bọn em lên thảo nguyên xem thử,
♫Vết thương đã lành♫ biết đâu lại tìm được xe luôn. ♫Đợi trái tim anh vượt qua nỗi lo lắng♫ Lên xe đi. Em còn ba người bạn nữa. Để em đi gọi họ, đợi chút nhé. Mau đi thôi, anh ấy đến rồi. Cuối cùng cũng đến. Có người lo cho rồi.
Chào đội trưởng Lộ. Bọn tôi ngồi ghế sau. Được, được. [Anh ấy vẫn giống hệt ngày trước.] [Dù là xuân, hạ, thu hay đông] [anh ấy cũng phải để cửa sổ xe mở.] Đóng cửa sổ được không anh? Anh bạn này của Quy Hiểu ngầu đét luôn.
Người ta là đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm, không ngầu thì trấn áp tội phạm rồi bảo vệ bọn mình thế nào được? Hai tiếng trước thì bị mất xe. Tính báo cảnh sát thì nhớ ra anh nên gọi hỏi thử. Ông chủ trạm xăng nói với kinh nghiệm của chú ấy
Thì chắc là xe đang ở trong một cánh rừng không xa. Mấy tên trộm xe trộm mấy chiếc xe đi trên đường xong không biết vứt đâu thì đều ra đấy vứt. Nói chứ thằng trộm này cũng khôn thật. Chỗ đó không có camera giám sát, dù có tìm được xe
Cũng đâu biết được là ai trộm. Đội trưởng Lộ, anh biết đường không? Biết. Biết thì tốt, vậy bọn tôi cứ theo anh là được. Tuyết lớn thế này anh cứ lái từ từ thôi. Tôi báo cảnh sát cho mọi người rồi. Lát nữa người phụ trách sẽ đến.
Bạn cậu lạnh lùng thật đấy. Làm mình sợ đến nỗi không dám cảm ơn anh ấy luôn. Anh ấy vẫn luôn là vậy mà. Mình xuống xe nói chuyện với anh ấy một lát. Từ từ thôi. Không sợ lạnh à? Xe này của em hả? Cảm ơn anh đã giúp em.
Khách sáo quá. Anh ở đây mấy năm rồi? Chín năm. Chưa được thăng chức hả? Được thăng rồi. Có về không? Thăng chức là xin thuyên chuyển công tác được mà nhỉ? Không về, vẫn ở đây thôi. Sao tự nhiên lại đến đây? Cô bạn trên xe làm bên xuất khẩu.
Cô ấy đến đây làm ăn. Em thì đi theo để du lịch. Gió tuyết thế này mà đi du lịch? Gió tuyết cũng là điểm đặc sắc ở đây mà. Đội trưởng Lộ. Đội trưởng Lộ. Cô ấy báo cảnh sát, giao lại cho anh đấy. Đây là xe của cô ấy.
Còn mấy chiếc này cũng là xe bị trộm. Mấy xe này thì báo cảnh sát lâu rồi. Bọn trộm chuyên nghiệp đó bị bắt hết rồi. Hỏi mãi mà bọn nó không khai chỗ giấu xe. Hóa ra là giấu ở đây. Tôi tình cờ tìm được, giao lại cho anh.
– Tôi có việc bận, đi trước nhé. – Ừ, cậu đi đi. Chào anh, tôi là chủ xe. Ừ, nếu cô thấy tiện thì lái xe theo tôi về đồn để làm tường trình. Tiện chứ, tiện chứ. Được. Cảm ơn anh. Không có gì. Sắp tới mấy cô tính đi đâu?
Bọn tôi muốn lên thị trấn mấy ngày trước đã rồi vào thành phố Tề Ninh xem thử. Làm việc trước rồi du lịch. Anh có thân với đội trưởng Lộ ban nãy không? Quen lâu lắm rồi. Cơ mà một năm cũng không gặp nhau được mấy lần.
Cậu ấy ở thành phố Tề Ninh, không hay đến chỗ tôi. Thằng nhóc ấy giỏi lắm, vẫn luôn là cảnh sát đặc nhiệm tuyến đầu đấy. Chắc tuyến đầu thì phải vất vả lắm nhỉ? Tất nhiên rồi, còn nguy hiểm nữa ấy chứ.
Mà giờ cậu ấy lên làm sĩ quan huấn luyện rồi, còn dạy người ta gỡ bom nữa. Khi nào có nhiệm vụ cậu ấy sẽ ở đội Chống khủng bố tuyến đầu. Bình thường còn đào tạo được rất nhiều anh hùng cơ. Bảo vệ nhân dân, anh hùng đích thực đấy.
Gỡ bom á? Anh ấy đi gỡ bom á? Đúng rồi. Đại đội của họ toàn là tinh anh hàng đầu trong công tác chống khủng bố. Đội Tháo dỡ bom mìn đào tạo ra được mấy chục chuyên gia mà bị nội bộ giành hết rồi. Đội trưởng Lộ ấy à
Ba mươi giây thôi là gỡ xong bom hẹn giờ, không đổ giọt mồ hôi nào sất. Không phải đang đóng phim đâu nhé, là thật đấy. Cậu đến sửa mái nhà hả? Cẩn thận nhé. Lão Lộ, ông cụ nhà cựu đội trưởng đang đợi anh ấy. Sao thế? Chạy đến tận đây
Để hóng gió hả? Vốn định đi thăm ông cụ trước mà nghĩ rồi lại thôi. Anh không biết đâu. Họ làm tôi khóc luôn ấy. Khóc trước mặt tôi thì được, ở nhà họ đừng khóc. Tôi hiểu mà. Mấy cái ván này không dùng được nữa rồi.
Lấy hộp dụng cụ với mấy tấm ván bọn mình chở trên xe ra đây cho tôi. Lấp lại mấy chỗ bị thủng trước đã, nếu không tuyết to thế này lúc tuyết tan ra lại làm ướt hết đồ đạc bên dưới mất. Được, lại có việc để làm rồi. Cẩn thận đấy nhé.
Cảm ơn. Đây là của cháu đưa riêng cho chú. Không được, không được. Chú à, bao nhiêu năm qua cháu ở Tề Ninh đều được gia đình chú chăm sóc. Sắp Tết rồi, cứ coi như thằng con nuôi này biếu chú đi ạ. Bình thường ông ấy cũng không tiêu xài gì,
Còn để dành được kha khá. Người không còn nữa rồi. Tiểu Thần, không cần thật mà. Anh đừng quá để bụng chuyện này nhé. Sau này anh vẫn ở lại Tề Ninh, vẫn phải nhờ anh hỗ trợ. Vớ vẩn, còn phải nhờ anh nhắc chắc. Lát nữa tôi về đội, anh thì sao?
À, anh còn phải đi đón Tiểu Nam cho tôi nữa. Hẹn đội trưởng Lộ chưa thế? Chưa. Mình chiêu đãi nhờ cậu hẹn người ta chứ có bắt cậu phải trả tiền đâu. Bao nhiêu tiền cũng chẳng muốn hẹn anh ta. Sao cậu nhẫn tâm thế? Hôm qua tuyết rơi dày như thế
Người ta đã cất công đến tận đây giúp cậu. Với cả đâu chỉ riêng mình, Tiểu Châu, Lâm Nghiêu đều muốn mời anh ấy ăn cơm. Hồi trước anh ấy không thích nhậu nhẹt đâu. Không phải nhậu nhẹt mà là bữa cơm cảm ơn.
Chỉ đơn giản là bọn mình ngưỡng mộ anh hùng thôi, không được à? Dù gì mình cũng có số điện thoại rồi. Cậu đừng có gọi đấy. Ơ kìa, mình không thân với anh ấy đâu. Quy Hiểu. Cậu có gì mà ngại. Cậu chẳng biết điều gì cả.
Người ta giúp cậu nhiệt tình như thế. Nghe rồi. A lô! Chào đội trưởng Lộ. Tôi là Thái Nhã Nhã, bạn của Quy Hiểu. Chúng ta mới gặp nhau hôm qua đó. Chào cô. [Đúng.] [Hôm qua điện thoại của Quy Hiểu mất sóng] [nên mới lấy số tôi gọi.]
[Anh đừng để bụng nhé,] [tôi lưu luôn số anh rồi.] Không sao. Có chuyện rắc rối gì à? Không có gì rắc rối cả. Chỉ là muốn mời anh ăn bữa cơm bày tỏ lòng cảm ơn thôi. Anh không biết chiếc xe đó quan trọng với tôi đến thế nào đâu.
Chồng tôi vừa mới tặng tôi xong. Nếu mà làm mất không khéo lại cãi nhau to. Thực sự cảm ơn anh. Đừng trì hoãn nữa, tối nay luôn đi. Được, được. Lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ nhà hàng cho anh. Được. Thay quần áo đi. Đi ăn cơm thôi. Đóng cửa.
Năng lực phản trinh sát của chú mạnh quá đấy. Đây mà gọi là phản trinh sát à? Vậy thì cháu coi thường chú quá rồi đấy. Giờ về nhà ạ? Đi ăn. Ăn với ai ạ? Một người bạn cũ. Ngoài quan hệ đồng nghiệp
Chú còn có cả quan hệ bạn bè nữa cơ à? Cháu lại cao thêm nữa rồi. Sắp cao hơn các bạn cháu hẳn một cái đầu rồi kìa. Thì lại chẳng. Thắt dây an toàn vào. Là phòng này đây. Con nhà ai thế này? Cô bảo với bố mẹ nó một tiếng
Đừng để thằng bé đi lạc, bố mẹ lại lo lắng. Cô ơi, cháu là con bố Lộ Viêm Thần ạ. Bố cháu đi gọi điện thoại, bảo cháu ở đây đợi khách. Mình vào nhà vệ sinh một lát. Cô ơi, nhà vệ sinh ra cửa rẽ phải đi hết đường là đến.
Mời cô chú ngồi ạ. Thằng bé này chững chạc thật đấy. Nhờ bố cháu dạy tốt đó ạ. [Chia tay từ mười năm trước] [thằng bé đã lớn từng này] [rất hợp lý.] [Anh ấy nói sau này sẽ ở lại đây] [ý là đã có gia đình rồi.]
[Mọi thứ đều hợp tình hợp lý.] [Thế nên Quy Hiểu] [mày còn muốn tìm anh ấy làm gì nữa?] Nhìn gì thế? Nhà vệ sinh nữ ở tầng dưới. Quay lại! Anh đưa em đi. Không cần. Anh bảo em quay lại, nghe thấy không? [Hồi đó là em bỏ anh đấy chứ.]
[Anh có cả con rồi] [mà còn tỏ thái độ như thể em nợ anh] [để làm gì?] Không nghe thấy. Không nghe thấy còn quay đầu lại làm gì? Con gái nhà người ta không thích để ý anh đấy, không được à? Cô gái à, đừng giận nhé.
Đội trưởng Lộ của bọn tôi, à đâu, cựu đại đội trưởng vừa nộp đơn xin nghỉ việc mấy hôm trước, rảnh quá hóa rồ, ăn nói quái gở lắm. Không phải anh nói… Giờ anh đang là thằng thất nghiệp, sao hả? Cảm thấy mời anh ăn một bữa không đáng à?
Cô gái, đừng để bụng quá nhé. Đội trưởng Lộ của chúng tôi nói chuyện nghe muốn đấm lắm. Tôi biết. Thực ra đội trưởng Lộ cũng đang phân vân không biết có nên về Bắc Kinh không? Vẫn đang phân vân. Cũng không thể gọi là thất nghiệp được.
Cùng lắm xem như là thất nghiệp tạm thời thôi. Chưa chắc đã về. Đưa cả vợ con về Bắc Kinh sẽ phiền phức lắm. Làm hộ khẩu cũng rắc rối. Nếu anh có việc gì cần giúp, cứ gọi cho em. Xem ra thằng bé nhà anh lại giở trò rồi.
Làm gì đến mức. Nó sợ anh thế cơ mà, giở trò gì với anh được. Mà cũng chẳng biết được. Dạo này lớn rồi, cũng to gan hơn. Cô gái, là thế này. Cô gái, cô đừng để bụng nhé. Thằng bé đó là con trai tôi. Con trai tôi
Biết trong đội nhiều người còn độc thân cứ lúc nào có anh em đi xem mắt là y như rằng nó lại giở trò. Gọi hết người nọ đến người kia là bố, khiến không ít cô gái bỏ chạy mất dép. Xin lỗi nhé. Thì ra đó không phải con trai anh à?
Tiếc ghê. Nó đáng yêu lắm. Nó đáng yêu á? Thằng nhóc đó nghịch như giặc ấy. Đúng rồi, tôi xin tự giới thiệu. Tôi tên là Tần Minh Vũ. Thành viên đại đội của Lộ Viêm Thần. Thằng nhóc đó là con trai tôi, tên là Tần Tiểu Nam. Tôi là Quy Hiểu.
Không phải định đi vệ sinh à? Tự dưng không muốn đi nữa. Bố ơi. Chào mọi người. Thằng nhóc này lại giở trò nữa phải không? Xong, nhầm to rồi. Nào! Mau xin lỗi cô Quy Hiểu đi. Cô ơi, cháu sai rồi. Không sao, không sao. Đừng đứng đó nữa, mau ngồi đi.
Ngồi đi! Đội trưởng Lộ, mau vào ngồi đi. Tôi không rành lắm các nhà hàng ở đây nên xem đánh giá rồi chọn theo. Món ăn thì tôi bảo ông chủ làm những món đặc sản ở đây. Không có vấn đề gì chứ? Đội trưởng Lộ, anh có kiêng gì không?
Anh ấy không kiêng gì đâu. Không. Hiểu rồi. Xin mời dùng! Đội trưởng Lộ, hồi trước anh với Quy Hiểu là hàng xóm, bạn cùng trường, hay là…? Bạn cùng trường. Không thân. Tề Ninh này tuyết rơi dày thật. Đội trưởng Lộ của bọn tôi không khéo ăn nói.
Cô xem ngồi được một lúc rồi mà chẳng nói được mấy câu. Có điều đội trưởng Lộ là người ngoài lạnh trong nóng, chắc chắn phải coi hội cô là bạn rồi nên mới chịu đến đây, đúng không đội trưởng Lộ? Bạn cùng trường còn gì, trò chuyện tí đi.
Mời một ly đi. – Uống của anh đi. – Đội trưởng Lộ còn lái xe mà. Đúng đó bố. Bố ăn đi. Thì tôi cũng nghĩ là đội trưởng Lộ sắp về Bắc Kinh rồi, nên muốn tiếp đón các bạn hộ cho anh ấy. Nếu anh thấy ngại thì để tôi. Nào!
Lát nữa ai cũng phải lái xe vậy chúng ta lấy trà thay rượu, tôi mời mọi người một ly. Sau này các bạn đến Tề Ninh mà có vấn đề gì, cứ gọi cho tôi nhé? Cũng mong là mọi người thường xuyên ở Bắc Kinh
Thì giúp tôi chăm sóc cho đội trưởng Lộ với. Tất nhiên rồi. Ăn một quả khế trả một cục vàng, chứ đừng nói là đội trưởng Lộ đã giúp chúng ta nhiều như vậy. Sau này chúng tôi giúp được gì chắc chắn sẽ giúp. Phải giúp chứ.
Chỉ cần đội trưởng Lộ có lời, gọi lúc nào có mặt lúc đó. Cảm ơn mọi người nhé. Đúng rồi, bốn người các cô đi chung một xe à? Vâng. Đội trưởng Lộ, đưa họ về đi. Bốn người đi chung một xe, ngồi chật quá, không an toàn. Liệu có phiền quá không?
Không phiền đâu cô. Chúng cháu sống ở đằng Tây, các cô sống ở đằng Đông. Mặc dù không thuận đường cho lắm nhưng như thế mới thể hiện được tấm lòng thành khi đưa đón khách chứ. Vậy tôi và và đội trưởng Lộ ra bãi đỗ xe lấy xe trước.
Mọi người ở đây đợi một lát nhé. Được! Cậu đi cùng mình đi. Nếu không mình sẽ bị anh ấy làm cho chết cóng mất. Mình ở đây đợi các cậu thôi. Không được, bên ngoài lạnh lắm. Đi cùng mình đi, đi. Đội trưởng Lộ, xe của tôi ở đằng kia. Còn anh?
Đằng kia. Vậy cũng không xa. Đừng đi ra. Lộ Thần! Quy Hiểu! Cậu không sao chứ? Bị đẩy mấy cái. Bọn họ định làm gì thế? Lão Lộ, cẩn thận nhé. Bố ơi! Con lấy điện thoại của chú gọi điện báo cảnh sát rồi. Làm tốt lắm! Sợ à? Không. Sợ gì chứ?
Anh lấy áo che cho em là vì sợ em hoảng sợ. Nào ngờ em chẳng hiểu ý anh gì cả, tự mò ra nhìn thấy hết cả quá trình rồi. Này! Vẫn dính tuyết à? Hết rồi. Đội trưởng Lộ, lại gặp nhau nữa rồi. Còn lại anh xử lý nhé. Ăn trộm xe.
Được! Cảm ơn các anh rất nhiều. Hỏi rõ rồi. Là đám bạn của bọn trộm xe lúc trước. Đúng lúc bọn chúng cũng đang ăn cơm ở đây. Nhìn cái là nhận ra xe của Quy Hiểu. Muốn trả thù cho đám bạn bị bắt. Ngờ đâu lại gặp phải chúng ta.
Đồn trưởng Lưu, một phát tóm được cho anh hẳn 13 tên cũng phải mời tôi và đội trưởng Lộ ăn một bữa hoành tráng chứ nhỉ? Nhất định rồi. Căng tin đội cảnh sát, tha hồ mà ăn. Phải tặng cái cờ thi đua cho chiếc xe của các cô mới phải.
Tiết kiệm sức lực cho đội Cảnh sát tỉnh cũng là tiết kiệm tài nguyên cho quốc gia. Làm phiền anh rồi. Không phiền, vui là đằng khác. Vừa nãy có cậu bé gọi điện báo cảnh sát là ai ấy nhỉ? Cháu ạ. Con trai tôi đấy. Quy tắc cũ. Quy tắc cũ.
Lát về tôi ghi lời khai cho anh. Anh lái xe của Thái Nhã Nhã đưa hai anh bạn đó về. Tôi lái xe đưa họ về. Được! Con đi cùng chú Lộ. Giờ thì biết đằng gọi là chú Lộ rồi hả? [Xây dựng hình tượng công an]
Nếu chú thích cháu gọi là bố cháu cũng không có ý kiến gì đâu. Sao… sao ạ? Hai ông bố không được ạ? Cảm ơn đội trưởng Tần nhé. Đi! Cô ơi, cô đừng giận nhé. Với ai thì chú Lộ cũng lạnh lùng vậy cả đấy ạ. Cô không giận.
Cô quen từ lâu rồi.