Tập 4 – Phần 2: Trần Vỹ Đình, Lục Hổ, Triệu Lộ Tư bật khóc tại concert
Chúng tôi đã mua lại trung tâm thẩm mỹ. Chúc mừng. Làm gì giỏi bằng các cậu. Các cậu là trung tâm ẩm thực. Nơi chúng ta ăn cơm. Không được nói như vậy. Chúng tôi cũng là người đầu tiên lên sàn chứng khoán. Đồng Hỉ. Bây giờ nhìn vào đây
Cảm giác đều khác nhau. Đúng vậy. Sao chị lại muốn mua trung tâm thẩm mỹ? Bởi vì em thấy trung tâm thẩm mỹ này là điểm duy nhất không có đối tác. Đúng, tội nghiệp quá. Bởi vì cô ấy chỉ có một mình. Chúng tôi muốn bảo vệ trung tâm thẩm mỹ.
Tôi cứ cảm thấy quả hồ lô giống như một nhân vật trong truyện cổ tích. Tôi cảm thấy hồ lô ở trong truyện cổ tích tôi cực kỳ nhàm chán. Tại sao chỉ có mình em ở đây? Tiểu hồ lô. Mọi người làm xong rồi à? Tôi vẫn chưa đội khăn.
Để anh đeo cho. Chị thích nhất là được trang điểm như con gái. Để mình tết tóc cho cậu. Buộc như thế này vào cùng nhau phía sau sẽ rất đẹp. Em thích ở một mình không? Không muốn cô đơn một mình. Không muốn một mình. Vâng. Bởi vì quá vô vị
Đúng không? Tìm một người lớn đi cùng mình cũng được. Vậy em chọn một cái đi. Cũng được. đều để họ đến hết. Tự nguyện đến à? Tự nguyện đến? Vậy không phải cô tự nguyện đến sao? Đương nhiên là em tự nguyện rồi. Vậy anh có được không? Anh đi cùng em.
Được. Đây là gì? Anh… Ta kiến nghị lần sau lúc vẽ người, vẽ không cần. Chống lại loài người. Phản nhân. Giống. Huynh còn nhớ Chuyện này… Không hiểu sao tôi lại hơi cảm động. Cô ấy còn nhớ ngày đầu tiên tôi đến làm cái này. Đương nhiên rồi.
Sau đó vẽ cái này. Cô ấy nói có chút giống anh có biết trong lòng bọn trẻ có tầm quan trọng quan trọng. Thần thánh sao? Cậu rất đặc biệt. Nghe nói có người nhớ em. Cô vẽ móng cho tôi có phải không? Tôi phải khác. Được. Đây là ngón cái. Đẹp thật.
Viết Đình, anh sẽ không yêu cuộc sống như thế này chứ? Em phát hiện ra trong em chính là Đúng không? Ngày càng hiểu rõ về bản thân. Đúng không? Mình tìm lại được thật rồi. Anh muốn màu nào? Tôi muốn màu hồng rực rỡ nhất. Cái này. Đúng.
Cậu phải đeo vào cho tôi. Đúng vậy. Chỗ cô còn dịch vụ gì nữa? Tôi không muốn đi. Mình rất thích nơi này. Mình nên chăm chỉ làm việc. Thì đừng nghĩ đến những chuyện có thể sẽ trở mình không liên quan đến ta. Con sẽ không trở mình sao?
Không phải ai cũng biết lật người sao? Người xem, cô ấy đều biết. Ai cũng có cơ hội có cơ hội nói ra lời em nói rất dễ nghe đúng không? Cho người ta tràn đầy hi vọng. Cảm ơn anh. Em muốn anh ở bên em không?
Dù gì em cũng ở một mình. Tôi định ngày mai sẽ đến. Quả bầu nhỏ. Quả bầu nhỏ. Quả bầu nhỏ. Quả bầu nhỏ. Bầu bầu? Em ở đây nổi tiếng lắm rồi. Tôi cảm thấy mỗi lần bị thương ở Trăng Non, ngồi ở chỗ của quả bí sẽ khỏi. Chữa bệnh à?
Đúng bộ thời thượng đấy. Cậu lại không dán đủ. Tự nó làm đấy. Dịch vụ này của cậu thật sự Đồ ngốc. Đúng thật là. Con muốn tìm. Mình phải tìm tất cả các anh. đến bắt con ong đó đi. Tất cả các anh, không phải cậu nói cậu sợ côn trùng sao?
Mình làm vậy không phải vì cậu sao? Nhiều lắm. Thật ra loại phổ biến nhất ở đây là kem gelatin. Không phải thật mà. Là huynh. Cậu biết không? Bọn chị đều rất yêu em. Vui lắm phải không? Em đang ăn đây. Xấu hổ. Anh biết sức hấp dẫn của em rồi chứ?
Thiên Vũ chơi vui nhé. Tôi cũng muốn chơi. Tôi cũng muốn chơi. Tôi cũng muốn chơi. Giữ chắc nhé. Thả lỏng. Duỗi chân ra. Một hai ba, nhảy. Nhảy, nhảy. Ở đây em cảm thấy so với ở bên ngoài so với ở bên ngoài.
♫ Somebody help me (Ai đó hãy cứu tôi với) ♫ Đứng xa ra. Sẵn sàng nhé, Ô ~ Cùng khám phá nhé. Đến đây rồi thật sự giống như các bạn nhỏ vậy. Em cảm giác như lúc nhỏ Có giao tình lúc còn bé. Ta từ lắng nghe tiếng tuyết rơi
Nhắm mắt lại mường tượng nó sẽ không dừng lại có một loại từ trường kì lạ. Mọi người trở nên rất hoà hợp với các bạn nhỏ, trở nên rất thân thiết. Chúng tôi vẫn luôn ở đây, mong chờ em đến. Không cần cảm ơn em. Tôi là ai? Người đẹp Nhện.
Có yêu mình không? Yêu? Cái gì? Nhiều món ngon thế này. Để mình xem cho. Neti, mình rất thích cái này. Ngon lắm. Ngon lắm đúng không? Tôi cũng cảm ơn hai người. Nghe ta kể chuyện. Ngon đến bùng nổ. Là vinh hạnh của tôi khi được tham gia cùng mọi người,
Tiếp xúc với họ, nhìn thấy em của trước kia, tôi cũng nghịch ngợm nhất trường. Chỗ này có điện không? Không. Công chúa Đậu sợ điện. Đừng giật điện mình. Tôi sẽ kiện anh. Công chúa Đậu đúng là đỏng đảnh thật. Hôn, hôn. Hôn, hôn, chống (ngự). Hôn, hôn.
Tôi nói cho cậu biết, ta không muốn làm hôn sự của Tinh Thủ Thôn, để dành cho Đại Vương. Biết hay không? Một, hai, ba của tôi. Mọi người đứng lên. Lại lần nữa nào. Nào, thêm lần nữa. Cô có biết trung tâm thẩm mỹ của cô bị mua không?
Ai mua trung tâm thẩm mỹ của tôi? Anh mua bao nhiêu socola tiền vàng thế? Trung tâm thẩm mỹ của tôi chúng tôi tiêu rất nhiều tiền vàng chocolate. Bọn em tiêu rất nhiều tiền vàng socola. Cô có biết hôm nay để mua trung tâm chăm sóc sắc đẹp ủng hộ em.
Anh và nhị công chúa làm thuyền đã lâu, nhìn ta phơi nắng rồi, cho chúng ta một cái ôm được không? Cho nhị công chúa một cái. Công chúa. Nhị công chúa, ta là… Công chúa. Chị Mã Lệ, chị có muốn thử không? Gì?
Mấy đứa nhỏ này phải xoay một vòng cho tôi. Mình có thể hạnh phúc đến chết mất. Yêu, yêu cậu. Tại sao lần nào tôi cũng bị anh lừa? Tôi không lừa cô. Chị cảm giác hình như lần nào chị cũng bị em lừa. Chị ơi, chị xinh quá, thật đó.
Làm gì có. Nói câu này. Chị xinh quá. Vậy tại sao nói câu này mà em không vui? Sao em lại không vui? Chị à, chị đẹp quá. Diễn xuất của em giỏi thật. Thật sao? Cậu từng thấy tôi diễn kịch à? Chưa từng. Chưa xem, nhưng em cảm thấy Đúng.
Yêu… yêu cậu. Cậu thua rồi. Ngươi sai rồi. Ngươi làm gì thế? Các ngươi đang làm gì vậy? – Hôn, hôn, bắn một phát, hôn, phòng ngự. – Hôn, hôn. Con lại… Người bên trong dừng mọi hành động lại. Người bên trong dừng mọi hành động lại. đã ra ngoài. Ra ngoài rồi.
Không muốn xem liveshow đúng không? Ban nhạc biểu diễn ở trung tâm ẩm thực trung tâm ẩm thực. Ban nhạc đến rồi. Ban nhạc? Không phải là quần gì chứ? Ban nhạc đó biểu diễn khi nào? Hôm nay có phải là có một ban nhạc gì đó Sao em biết?
Viết lên bảng ở bên ngoài. Hình như là tối nay tối nay mới có sao? Hình như buổi tối mới thú vị hơn. Đúng vậy. Tối nay tôi thấy có ban nhạc. Đúng vậy. Không chỉ có ban nhạc, chúng tôi mà còn có bí mật không thể nói cho mọi người biết.
Phải đợi các cậu tự đi xem. Đúng, tối nay… Tối nay có… Có biểu diễn đúng không? Là hai người sao? Chưa chắc. Tối nay cảm nhận màn biểu diễn của các cậu đi không phải tiết mục của chúng tôi. Không phải. Người trong đó chú ý, trong năm phút nữa
Mời ban nhạc đến biểu diễn rồi. Mong mọi người xem nhiều hơn. Các bạn ấy biểu diễn rồi bà chủ biết chơi ghita đấy. Đúng vậy. Phải ra ngoài xem. Đi xem sao. Chúng ta cũng để người ta biểu diễn một tiết mục. Chú ý, năm phút nữa
Mời ban nhạc đến biểu diễn rồi. Hy vọng mọi người sẽ xem nhiều hơn. Tôi là fan của các bạn. Này là gì, cổ vũ này. Cầm một cái đi. Không khí thật là… Cổ vũ. Nào. Cổ vũ. Đây là… Cảm ơn. Cổ vũ. Tốt quá. Trong số những người cổ vũ,
Ai mà không cổ vũ? Tôi muốn. đều có rồi phải không? Bác tài, cho cậu. Em muốn. Cậu cũng biết đàn ghita. Ngầu quá. Cậu ấy phải đàn bài “Chàng Bắp Cóc Yêu Thương”. Có “Người đàn ông thân yêu” không? Không có “Người đàn ông thân yêu”. Xin lỗi.
Hổ Cát, em có thể nghe bọn trẻ hát rồi. Đương nhiên. Cố lên. Mọi người tối nay hấp tấp lên. Hôi sôi. Bây giờ xin mời ban nhạc của chúng ta bắt đầu hấp dẫn lên ban nhạc ở đâu? Ở kia. Chào mọi người. Chào mọi người. Cái nào là đường cầu vồng?
Đó là kẹo cầu vồng. Đến kẹo cầu vồng anh cũng không nhận ra. Người cuối cùng. Xin chào, đường cầu vồng. Xin chào. Đây là… Xin chào. Chào cháu. Ngoan quá. Kẹo Cầu Vồng. Chào mọi người. Chúng tôi là Khoai tây. Đường cầu vồng. Xin chào, đường cầu vồng.
Bài hát đầu tiên chúng ta hát tiếp theo tên của nó là “Dũng Sĩ Nổ tung”. Không chỉ biết hát, em còn biết nhảy nữa. Có phải bài hát này là của họ không? Đúng vậy. Bài gốc. Bài hát này là của họ. Là của họ. Của họ. Bài họ hát… Bài gốc.
Là bài của họ. Họ hát nguyên bài. Vương quốc Khoai tây cố lên! Cố lên. Khoai tây. Cố lên. Kẹo Cầu Vồng. Sắp khóc rồi. Cố lên. Nhảy ạ. Cố lên. Cậu cũng khóc rồi. Em là vì họ khóc. Cậu cũng khóc rồi. Hay quá đi. Bão tốt thật đấy.
Em xem, phong cách này… Quá đỉnh. Hổ Cát, cậu sẽ bị nhiễm trùng đấy. Lau nước mắt đi, – nở nụ cười. – Nghe rõ chưa? Mau lên. Được. Cố lên, chúng ta nhất định phải chống đỡ. Chúng em nhất định phải cố gắng.
Bọn em phải cố gắng đến hết buổi biểu diễn này vâng. Xin mời Đóa lên sân khấu, chuẩn không cần chỉnh. để biểu diễn. Bài hát chúng em hát là “Người lữ hành thân mến”. Anh Đằng. Ngầu quá. Anh Đằng đẹp trai quá. Nghe xong là muốn khóc. Muốn khóc?
Cậu hợp với hàng của bọn tôi lắm. Cảm ơn. Đỉnh quá. Người tiếp theo ai muốn biểu diễn? Tôi. Thượng Lạc Nghiên. Được. Bảo bối. Lạc Nghiên. Lạc Nghiên. Bài hát em thích là “Tay Nhỏ Nắm Tay Lớn”. “Tay Nhỏ Ra Thế” của cái này… cái này là của
Của trung tâm ẩm thực cổ đông, bà chủ cố lên cố lên. Làm người khác ngơ luôn. Em ấy hát rất hay. Giọng sáng quá. Đứa trẻ có tài hoa như vậy, ngày làm phục vụ ở đây, Đột nhiên có cảm giác tham gia họp phụ huynh xem con tốt nghiệp.
Cảm giác sao lớn lên trong một đêm? Cảm ơn. Sau này đến trung tâm ẩm thực cũng không mặc cả nữa. Cậu muốn bao nhiêu socola tiền vàng bọn mình đều mua hết. Lợi hại. Chuẩn bị rất tốt. Cảm ơn. Cảm ơn. Thôn dân còn muốn lên nữa không? Thôn dân mới?
Hổ Tử. Có hát được không? Có hát được không? Hát một bài đi. “Âm thanh khi tuyết rơi” Hát một bài các bạn thổ dân thân mến, thổ dân. Sau khi hát xong ở đây, sau này có thể giảm giá tiêu dùng không? Không được. Không được. Được. Xem biểu hiện của cậu.
Được, để em thử âm. Được rồi. Nhị công chúa cố lên. Nhị công chúa. Đại công chúa. Nhị công chúa. Chào mọi người. Tôi là Hổ Cát, người dân đảo mới. Lúc nãy cảm xúc của em hơi kích động. Bây giờ đem sự chuyên nghiệp của một ca sĩ
Để cho mọi người chút phản hồi. Bài hát tiếp theo cũng là tác phẩm tiêu biểu của em mong rằng các bạn sẽ thích nó. Tên là “Âm thanh tuyết rơi”. Hay thật. Không khóc. Đừng khóc. Vui vẻ. Mọi người cùng hát với tôi nào. Cảm ơn. Ở cùng mọi người vui lắm.
Hổ Cát. Lục Hổ, cậu mau qua đây. Hai người này. Cậu nhìn hai cái này đi. Sao thế? Hôm nay Tiểu Hồn sao vậy? Tiểu hồ lô sao vậy? Bà bầu nhạy cảm quá, bà bầu. Bầu bí quá nhiều thiệt thòi rồi có thể bùng nổ trong khoảnh khắc này.
Nào, ôm một lát đi. Hổ Cát muốn ôm em một lát được không? Cậu muốn uống nước không? Em muốn ôm anh một lát. Ôm vào trong nghỉ ngơi một lát vào trong nghỉ ngơi đi. Tôi cũng hơi muốn khóc. Nếu dài thêm chút nữa thì em khóc mất. Tôi vẫn ổn.
Cảm động không? Cảm động. Không cảm động. Chỉ là muốn khóc, không biết tại sao. Kỳ lạ. Không khóc nữa. Chúng ta là đối tác, đúng không? Chúng ta phải kiên cường. Cùng nhau lập nghiệp, đúng không? Em thấy anh lén cười. Em nhìn thấy anh lén cười. Cậu biết không?
Chỉ cần giải tỏa xong là tốt lắm rồi. Chúng ta sẽ không khóc nữa, được không? Bây giờ trong lòng đã thấy rõ rồi tất cả ấm ức và không vui đều ra hết rồi, đúng không? Còn lại đều là vui vẻ và may mắn. được không? Em yêu.
Sau đó nếu con nóng, vào trong nhà hóng mát đi. để anh đây bế con. Đi, chúng ta vào phòng thôi. Chúng ta vào nhà chờ đi. Trong phòng mát mẻ, Được rồi, bầu bí. Nào, ngồi một lát. Ngồi đi. Ngồi đi. Từ từ thôi. Cẩn thận. Anh nghỉ một lát đi.
Nghỉ thôi. Uống chút nước. Tôi rót nước cho cô. Không muốn uống. Không muốn uống. Có phải đỡ hơn nhiều rồi không? Có phải anh thấy mắt mình sáng lên rồi không? Tâm trạng cũng sáng sủa hơn rồi. Khóc ra cũng không sao. Khóc ra là được rồi.
Vừa rồi cô cũng khóc rồi. Cháu cũng khóc. Khóc mãi không được. Huynh đâu có khóc thành ta như thế. Ta khóc thảm hơn ngươi. Ta ở đó gào lên, sao ta không nghe thấy? Chúng ta ở xa nhau. Cậu ở bên đó. Tôi ở bên này.
Vừa hay chúng ta là nơi xa nhất. Tôi gào khóc ở đó. Sau đó mọi người đều nói “Cậu sao thế?” Sau đó tôi nhìn bên kia cậu khóc lóc ở đó Cho nên tôi rất hiểu tâm trạng của cậu. Rất biết tâm trạng của em và cảm nhận của em
Rất phức tạp. Người khác không hiểu được. Nhưng không cần nói nhiều. Đúng vậy. Cứ khóc ra là được. Là được rồi. Uống chút nước. Lát nữa nghe bài hát vui tươi tất cả chúng ta đều không khóc nữa. Cậu chắc chứ? Chắc chắn. Chúng ta đấu một trận xem ai.
Đừng khóc được không? Tôi chắc chắn không khóc nữa. Tôi uống chút nước. Tôi cũng uống chút nước. Tôi muốn ra ngoài. Cậu nghỉ một lát chúng ta ra ngoài đi. Nghỉ một lát chúng ta cùng ra ngoài. Ba người chúng ta cùng nhau khiêu chiến. được không? Ngay từ đầu ngày mai
Anh sẽ làm thêm ở phòng em. Con sẽ chờ đến khi kết thúc làm. Được không? Tôi hắt hơi đấy. Chứ đâu có khóc. Tôi biết. Chị lau mũi đi. Đến đây. đường cầu vồng. Cầu Vồng nào. Mau chạm một cái. Nào. Cười lên nào. Mau nghe nhạc đi.
Người Hà Nam chúng ta cũng hào sảng nào Đúng, đừng bỏ lỡ chương trình. Nghe nhạc đi. Đi. Đi, Hổ Tử. Nhanh. Ta về rồi. Chúng tôi về rồi. Được rồi. Chúng tôi ổn rồi. Bài hát thứ hai mà chúng ta sẽ hát sau đây có tên là
“Bố mẹ đi làm, con đi nhà trẻ”. Lại khóc rồi. Tại sao? Cậu ấy lại khóc rồi. Đây là bài hát của cậu ấy. Bài của cậu ấy. Bài của cậu ấy. Phải khóc thật này. Chị sắp khóc rồi. Tôi cũng hơi cảm động. Buổi hòa nhạc này ai gánh nổi?
Đây là bài hát của cậu ấy. Hổ Tử. Hổ Tử. Khóc cho khỏe. Đừng khóc nữa. Cố lên. Cậu khóc cái gì? Bởi vì là bài hát của cậu ấy. Chị cũng khóc à? Lúc chúng tôi vừa quen cậu ấy, cậu ấy đã hát bài này. Cố lên. Con không chịu nổi.
Bố mẹ đi làm, con đi nhà trẻ. Làm lại. Hay quá. Vui quá. Chẳng muốn vui vẻ gì hết. Các cậu ấy hát nhạc của cậu vui quá. Đúng vậy, em thật sự rất vui. Rốt cuộc cô ấy vì cái gì? Nó không quan hệ với ai, cô bé này chắc chắn
Anh xem, chỉ có trung tâm này là của em ấy. Từ tận đáy lòng. Một mình cô ấy đi làm, cô ấy rất cô độc. Em ấy rất mong mọi người ở bên em ấy. Sau đó buổi chiều em ở đó. Tại sao cô ấy chỉ có một mình?
Lúc tôi nói chuyện đó, tôi hỏi nó, tôi nói nhà cô có mấy đứa, bà ấy nói tôi có anh trai và có em trai. Nó là con thứ 2. Cậu có biết bình thường con thứ hai trong nhà là người có khát khao sống sót cao. Thật ra mọi người
Đều rất quan tâm đến lão đại và các em nhỏ. đến lão đại và tiểu nhân. Không để ý đến cảm nhận của lão nhị. Điều này tôi rất biết. Mẹ tôi cũng từng nói với tôi. Vì mẹ tôi là con thứ 2. Đúng thật là. Rất nhiều bạn của em như vậy
Rất dễ bị bỏ qua. Cho nên có thể cô ấy sẽ Anh xem, kể cả chúng ta hỏi em ấy, có những lúc cậu ấy không nói thật, cô ấy còn cố tỏ ra kiên cường, dù cô ấy nói trong lòng em rất vui
Nhưng cô ấy tuyệt đối không biểu lộ ra trên mặt. Đứa trẻ này là do nó có sự trưởng thành hiếm có ở độ tuổi này. Thế nên tối nay em ấy khóc như thế này tôi thấy cậu ấy trong lòng tồn đọng quá nhiều thứ phải không? Đúng vậy. Tôi cảm thấy
Hơn nữa cô ấy rất muốn nhận được sự chú ý. Chị ấy không muốn chúng ta đi. Ví dụ em làm hoa tôi làm xong rồi, thực ra tôi đi được rồi. Cô ấy rất sợ Cô ấy nói, có phải hôm nay vẫn chưa làm cái thẻ gì đó không?
Tôi nói không có. Nào, em làm một cái. Cậu xếp hình thế nào? Tôi nói tôi ghép không đẹp. Cậu ghép một con đi. Người đẹp nhền nhện đã ghép xong rồi. Cậu liều mình một phen. Tôi nói tôi không ghép được. Vậy cậu làm cái này đi.
Mọi người đi hết rồi à? Hai người đi sự kiện đó mất bao lâu? Vậy lại chỉ còn lại mình em rồi. Tôi nói tôi ở đây với anh. Tớ nói tớ không đi, tôi nói tôi học xong sẽ về. Em ấy dồn nén đến phát điên. Đúng. Lúc anh chưa đến
Cô ấy điên cuồng trò chuyện với em. Sau khi cậu đến chị ấy cảm thấy bỗng dưng có người yêu em rồi. Trái tim yếu đuối rồi. Không phải, cô ấy là kiểu rất thích chị Lệ. Đúng. Cô ấy rất yêu cô ấy tôi là người đầu tiên ở cùng trên đảo này.
Đúng, vì chị Lệ luôn ở bên cạnh. Đúng vậy. Em ấy rất chiều em ấy. Đem cho họ ít điểm tâm. Anh lừa em ấy, em biết chứ? Cô ấy cứ trêu mãi, công chúa Đậu đó rất hài hước. Cô ấy nói cô đã xem video kia chưa? Tôi nói cái video gì?
Con nói hai người chúc mừng sinh nhật con đó sao? Cô ấy nói không phải. Có phải em muốn hỏi anh thích ai không? Cô ấy nói đúng. Cậu đoán xem tôi thích ai? Đoạn video ngày hôm qua, sau đó mình nói mình biết anh thích Công chúa Đậu Đậu,
Sau đó cô ấy nói còn một cái nữa. Nhị công chúa có phải… Đúng. Ta thích công chúa Đậu nhất. Vậy chúng ta rất tốt. Hôm nay chúng ta đã thu mua Đúng, cô ấy là như vậy. Huynh xem, cô ấy nói,
Thái độ của cô ấy đối với ta và công chúa Mao Đậu đều khác nhau. Thật đấy. Thật sự khác biệt. Ví dụ Công chúa Đậu đi rồi. Cậu cứ chờ mà xem. Tất cả mọi người đều không còn ở thế giới của cô ấy nữa.
Trạm đầu tiên của chúng ta ngày mai để hai người họ cùng xuất hiện trong căn phòng đó. Chúng ta quan sát thử. Cô ấy nhất định sẽ không để ý đến ta. Cô ấy đi tìm công chúa Đậu Đậu, tôi phát hiện ra rồi. Tuy anh không còn nữa,
Nhưng câu nào cô ấy cũng không rời xa anh được. Vâng. Sau đó công chúa Đậu nói tối cậu ấy sẽ đến kiếm tiền. Anh ấy đồng ý với em. Đúng. Cho nên không thể lừa cô ấy. Không được lừa. Không được lừa cô ấy. Sau đó cô ấy nói
Cái này em nhớ là phải làm gì? Cô ấy nói, em nói lần đầu tiên em làm, anh nhớ không? Cô ấy nói, có thể sẽ nhớ, ta nói món lần đầu tiên Công chúa Đậu làm thì huynh sẽ nhớ. Đương nhiên là nhớ rồi.
Chính giây phút đó cô ấy đã thay đổi mình. Em bị thay đổi rồi. Tôi trở nên có chút lương tâm rồi. Thế nên vừa rồi luôn ở bên cạnh cô ấy, vậy sao? Vừa rồi… Thế nên tại sao tôi tôi lại mua chỗ của cô ấy.
Cô ấy luôn nói không có ai ở bên. Cho nên anh vẫn có thể bị cảm hóa đúng không? Hóa ra tôi vẫn là con người. Tạm biệt. Ngày mai gặp. Tạm biệt, chúng ta phải đi đây. Tạm biệt. Tạm biệt. Ngày mai gặp. Tạm biệt. Ngủ ngon.
Chúng ta đi nói chuyện chút đi. Ngủ ngon. Ngủ ngon. Chúng tôi đang nói chuyện. Cảnh đó đẹp lắm. Đi. Cậu biết tại sao hôm nay và Hải Đào hai chúng ta mất kiểm soát như vậy. Bởi vì ngay từ đầu chúng ta tham gia thi đấu bao nhiêu năm rồi?
Khoảng 17, 18 năm trước. Sau đó quen Lục Hổ. Cậu ấy hát bài này. “Bố mẹ đi làm” phải không? Cậu ấy hát bài này, sau đó thi đấu. Lúc đó bọn em đã nói chàng trai này cũng rất tài hoa. Sau đó trải qua nhiều thăng trầm,
Mọi người trải qua rất nhiều chuyện, Đột nhiên bài hát đó lại xuất hiện gây sốc cho cậu quá lớn. Hai chúng tôi không ổn nữa rồi. Tôi mới quen Hổ Tử có mấy ngày, sau đó em nghe anh nói nên thêm việc tiếp xúc với cậu ấy,
Em vừa nghe bài hát này là sụp đổ. Cảm thấy cuộc đời của ông ấy cũng sẽ sống động hơn. Cuộc đời cậu ấy rất kịch tính. Hơn nữa hôm nay còn có kiểu họp phụ huynh nhìn các con tôi tốt nghiệp cảm giác tốt nghiệp. Từng người từng người một
Sao trong một đêm đã trưởng thành rồi? Sau đó cảnh quay đó còn là họ phục vụ ở nhà hàng, đến các phòng ban làm việc, em cảm thấy giống như một vở kịch nói. Đúng. Dường như cuộc đời chỉ thoáng chốc tất cả lóe lên như phim vậy.
Cậu thật sự lặng lẽ khóc ở đó. Lặng lẽ khóc? Không được. Toàn là hình ảnh. Hai người họ cũng không rảnh. Vì thực ra em là gì? Tôi thấy những bạn nhỏ trên sân khấu em cảm thấy rất giống rất giống… Bởi vì lúc nhỏ ở nhà
Mẹ em rất thích ca hát, và em cũng rất thích hát. Mẹ em sẽ cầm một cái trống tay nhỏ, giống như cái bạn nhỏ hôm nay đang cầm trên tay vậy. Đó là chiếc trống tay nhỏ. Sau đó em ấy mở trống tay cho em, sau đó em hát trong phòng
Thì rất vui, cảm thấy rất hạnh phúc. Là như thế đấy. Cho nên em chợt nhớ đến lúc nhỏ, nhớ đến mẹ em rất buồn. Cậu chính là điểm này. Đúng, đúng. Tôi không có… Lộ Tư thấy mọi người khóc thì cô ấy sẽ không chịu nổi.
Chỉ có mình em vui vẻ thôi. Tôi đang nghĩ lần sau sẽ vui như vậy. Lúc nào? Có phải hai ngày nay, cảm giác rất mơ màng? Rất… Vui vẻ, cậu biết không? Anh có biết quanh năm suốt tháng có thể là như vậy. Niềm vui như vậy. Là kiểu
Kiểu vui vẻ này. Là thoải mái mà vui vẻ. Đúng vậy. Nhưng trước khi đến em đã nói với em thật ra quay chương trình giải trí là cái gì? Quay chương trình để kết bạn. Đúng, đúng là vậy. Nhưng em chưa từng quay chương trình giải trí thế này.
Anh nói đi kết bạn, anh nói vậy là sao? Cậu hiểu không? Tôi không hiểu cái này lắm. Em không dám quay chương trình giải trí. Tại sao không dám quay chương trình? Vì tính cách của em khá giống với tính cách giống với tính cách tính cách sẽ khác nhau. Đúng vậy.
Đúng là chưa từng thấy em quay một chương trình giải trí thế này. Em thật sự rất sợ. Tôi thật sự rất sợ. Em không sợ bị mắng. Tôi cảm thấy bị mắng không phải là thật sự không quan trọng. Bởi vì em là người có nhiều mặt. Em hiểu,
Đối mặt với một người khác, tính cách khác nhau, biểu hiện khác nhau thì rất bình thường. Đúng vậy. Nếu đối diện với người mình không thích, mình sẽ không muốn nói chuyện nữa. Sau đó người ta liền nói sao cậu ở đây không nói gì?
Sao cậu ở đó mà cứ trò chuyện suốt thế? Chắc chắn sẽ nói thế. Chắc chắn là có, cậu sẽ nói thế nào? Anh giải thích thế nào? Anh không giải thích được. Đúng. Cho dù bạn làm giỏi đến đâu nhất định sẽ có người nói em.
Cho nên cô cứ làm chính mình là được. Bản thân vui vẻ là được. Mỗi giai đoạn suy nghĩ của mỗi người khác nhau. Đúng vậy. Rất khó. Giờ thật sự rất khó. Vậy nên Lộ Tư như thế này, tôi thấy rất dễ hiểu. Rất hiểu ạ. Thật ra ban đầu
Khi bảo em đến quay chương trình, phản ứng đầu tiên là em không vui. Phản ứng đầu tiên là em rất sợ. Áp lực của cậu rất lớn đúng không? Đầu tiên, tôi muốn một cái là tôi dựa vào cái gì? Tôi không biết tôi dựa vào cái gì
Sao cậu lại nghĩ như vậy? Em thật sự là như vậy. Lúc tôi tham gia chương trình, tôi và Quản Lạc, hai chúng tôi nhìn thì có vẻ đều như vậy, nhưng thực ra lại vô cùng không tự tin. Bởi vì lúc xem chương trình
Chắc chắn trên màn hình sẽ nói ai đó. Người phụ nữ này là ai? Làm gì thế? Không phải, ai không qua giai đoạn này? Ai không phải lúc đầu xuất hiện trên màn ảnh, đều là người phụ nữ này, là ai? Sao cô ta lại ở đây?
Cháu ở cùng với hai người. Tiểu Uyển. Hai người… Cô không cần nói là cô, anh cứ nói chúng tôi đi. Cậu cũng không thể khiến khán giả cả nước biết đến chúng tôi. Không, nhưng hai người là kiểu… Tôi là kiểu người tôi biết rõ là
Tôi và các cậu chênh lệch rất lớn. Đâu có. Đúng là có. Cậu nghĩ nhiều quá, Uyển. Em thề, điều em nói với tất cả mọi người đều là Khoảng cách mà em nói là chúng ta đến cái này, cái gọi là “vào giới” này, trong giới.
Thời điểm năm là lúc em được coi là người mới. Em vừa mới bước chân vào giới này, nhưng em cũng không còn nhỏ nữa, là kiểu người cũng không phải kiểu cảm giác cần có em gái. Mọi người nói là việc lớn muộn thành. Dậy thì muộn?
Không phải, lúc đó tôi và Uyển bọn tôi là 5 năm. Khoảng 5 năm trước, khi chúng ta đóng phim. Đúng vậy. Hôm đó bọn em ở hiện trường chỉ nói em thấy tính cách của cô ấy rất tốt. Con người cậu ấy rất tốt. Sau đó trong chương trình hài kịch
Trong chương trình đó. Chương trình? Nhìn thấy cô ấy em liền gửi tin nhắn cho cô ấy, sau đó em liền nói “Tuyệt quá” Cô ấy lại gửi tin nhắn cho em. Bởi vì chỉ là… Không dễ dàng gì. Cảm giác như một người bạn của mình. đột nhiên xuất hiện.
Hôm đó cô ấy chỉ nói với tôi hai chữ, bà ấy nói Tiểu Uyển cuối cùng bà ấy nói cuối cùng… Đúng, chị nói là cuối cùng. Bởi vì cô ấy rất cố gắng khi biểu diễn. Không phải vì cô ấy và Quản Lạc mà hai người họ diễn không phải là kiểu
Kiểu như là diễn một vở kịch hay tiểu phẩm gì đó, em ấy là kiểu cảm giác nửa số mạng đều đặt ở trên. Em thật sự… Sau khi em nhìn thấy sẽ lập tức gửi tin nhắn cho anh. Bởi vì em cảm thấy em thật sự rất cảm ơn
Đã cổ vũ cho em. Tất cả những người đến tìm tôi, tôi luôn cảm thấy tôi có tài cán gì Tôi thật sự cảm thấy phản hồi của từng người, em cảm thấy rất hạnh phúc. Mọi cảm nhận của Tiểu Uyển tôi quá hiểu.
Giống như hôm nay cậu vào phòng nói giọng to ấy. Cô ấy nói tôi rất thích có người bên cạnh. Tôi nói tôi cũng thế. Bởi vì trước đây, mẹ nói chuyện với Tiểu Uyển, mẹ cũng thế. Nhưng mà cái này rất tốt đại diện cho thanh xuân,
Đại diện cho sự tự tin và năng lượng của bạn. Năng lượng? Năng lượng thật đấy. Cô biết năng lượng của một người quan trọng cỡ nào không? Đúng thế. Cho dù là chương trình hay phim, nhất định sẽ có rất nhiều lời bàn tán về em. Giờ ta vẫn còn người nói
Không quan trọng. Em vì anh mà sống sao? Đúng vậy. Tôi không thể nào. Dù tôi có làm tốt hơn nữa tôi cũng không thể để người của cả thế giới nói tôi tốt. Không quan trọng. Trước tiên là người nhà của mình, sau đó là bạn bè xung quanh,
Mới là bạn dần cái gọi là quan tâm người thích bạn, người yêu cậu, không cần lấy lòng nhiều người như vậy. Phải, cô lấy lòng nhiều người như vậy làm gì? Chủ yếu là cũng không làm hài lòng được. Không vừa lòng thật sao? Hiểu rồi.
Cũng không cần nghĩ đến cảm nhận của nhiều người. Đúng vậy. Bạn cứ… đầu tiên bạn đã ra rồi. Đã ra rồi. Tự tin. Tự tin là quan trọng nhất. Sau đó chính là vui vẻ. Tự tin. Được. Chị Lệ, lời này không phải tâng bốc cậu. Chị thấy kịch của em
Tôi đã xem rồi. Vâng. Thật sao? Thật. Cậu nói đi. Cậu thử với tôi đi tiểu phẩm “Hội Vui Nguyên Thảo” Mà chị ấy và Ngô Hân Hải Đào hợp tác. Lúc đó có thể em còn chưa ra đời, lúc đó em còn là em gái nhỏ Còn quá nhỏ.
Em vừa nói mà anh ngơ luôn. Tôi nói đầu tiên là tôi thi đậu luôn. Không. Lộ Tư, vừa nãy là thế này. Bản thân nói nhiều nên cảm thấy đều hơi lo lắng, em biết không? Không, không trách cậu. Không phải đâu. Lúc đó chúng ta đều còn nhỏ,
Mao Đậu công chúa, hôm nay cô tốt lắm, công chúa. Công chúa Mao Đậu đã mặc một bộ đồ satin, “Bạch Tuyết”. Bộ trang phục này của cậu thật sự rất sang trọng. Tôi nghe được không? Cậu nghe được. Hôm nay xem biểu diễn, bạn cảm động nhất ở điểm nào?
Chúng tôi đã chia sẻ điều khiến mình cảm động nhất. Tôi cảm động là Các bạn đã chạm đến tôi cảm động các bạn nhỏ, không ngờ lại bị cảm động nhanh như vậy. Thường thì các bạn nhỏ khi thấy người lớn khóc thì sẽ cảm thấy rất buồn cười.
Bầu không khí lúc nãy là… Không biết các bạn ấy đã trở thành người lớn hay chúng ta trở thành trẻ con nữa. Đúng vậy, thật đấy. Đúng là như vậy. Anh biết? Em ăn cơm rất thích dùng tay gắp. Em ở nhà ăn cơm bây giờ? Đúng vậy.
Nhưng tôi không dám làm việc này ở bên ngoài. Không được. Bởi vì tôi sợ người khác nghĩ tôi bị bệnh. Em hiểu không? Giả vờ cái gì chứ? Sau đó hôm nay ngồi cạnh em, em ấy có bầu, em ấy liền ra tay ở đó. Sau đó em liền nghĩ
Anh cũng ra tay được. Tôi cũng ra tay đi. Lúc đó tôi rất đã. Tôi cảm thấy ở nơi này, sẽ không ai nghĩ bạn có vấn đề. Đúng. Tất cả các bạn nhỏ đều không thấy cô có vấn đề. Đúng vậy. Vì họ cũng như vậy. Đúng vậy.
Họ không chỉ nắm lấy bọn em cũng bắt luôn. Hai người ngồi cạnh lúc trưa, cậu xem. Vừa đến, quay cái dấu ở trên. Tôi nói này, cậu làm gì vậy? Mà vẫn chưa ăn. Anh ta không quan tâm. Cũng đúng là đã thân với chúng tôi, chứng tỏ Đúng chị Hân
Không còn khoảng cách lúc đầu nữa chị Hân ai đang gọi chị đấy? Lên đây. Anh Đào. Anh Đào ở đây. Đỗ Hải Đào. Chân nhỏ, Đỗ Tử. Chị Hân sao thế? Em lấy cho anh một cái bị muỗi cắn. Bị cắn ở đây bởi vì phải lên đây nói chuyện với cậu
Nên mới bị muỗi cắn. Vậy chúng ta dịch sang để mọi người xem anh có muốn chuyển không. Nhưng cậu cho tôi cái bị muỗi cắn, chúng ta vào tìm anh ấy. Không được rồi, bị muỗi cắn không nổi nữa. Bị muỗi cắn rồi. Nhõng nhẽo. Một kiểu làm nũng. Đi. Xem đi.
Ngài xem đi. đây mới là công chúa. Công chúa đích thực. đến hòn đảo này mọi thứ đều thay đổi. Con trai thành công chúa rồi. Anh Đào. Anh Đào không sao chứ? Vì phải lên đây để tìm chat, sau đó em bị cắn túi lớn. Hai cái. Chị ôm nào.
Nào, dậy đi. Chị bế nhé. Phải. Hôm nay ta rất để ý đến cô gái chụp ảnh, sênh… nhìn phản ứng của huynh ấy, hôm nay… Tránh ra, cứ thế đi. Vâng. Cô ấy như vậy, thật đấy. Bắt đầu bạo lực rồi. Với ai? Với cậu ấy. Với cậu. Bạo lực với muội,
Sênh… Sênh… Nhưng cô gái đó rất thích huynh ấy, nhưng cách cô ấy thể hiện là Trực tiếp… Không phải. Cô ấy dùng cách ghét anh ấy để thể hiện sự thích anh ấy, thu hút sự chú ý của anh ấy, gây sự chú ý. Đúng, thu hút sự chú ý.
Công chúa Đậu Đậu. Nàng biết tại sao ta có thể chữa bệnh của huynh không? Bởi vì anh không chiều em huynh chiều ta? Anh không chiều em tôi biết trong lòng cậu chiều tôi anh ấy cũng gớm quá Cậu nói xem sao anh ấy lại gớm như vậy?
Anh ấy rất nhiều dầu. Anh ta còn thích tự luyến. Mấy bạn nhỏ kia đều rất thích anh ấy sau đó mọi người nói gớm quá Tất cả cùng nhau thường xuyên gớm quá, không chịu nổi. Đúng vậy. Sau đó cô ấy còn muốn tìm anh ấy.
Sao Mao Đậu công chúa vẫn chưa đến? Hắn đến rồi. Ngầu quá. Thế thôi à? Hình như Nồng nàn quá, nói xong là thế này. Ngầu quá. Thế này. Rồi cậu ấy quay đầu như thế. Cậu ấy chỉ quay lại nhìn thôi. Là thế này. Ngầu ghê. Sau đó lại… Đúng.
Sau đó còn đến tương tác với chúng tôi. Chị Mã Lệ, chị có biết Công chúa Đậu rất sến không? Thật đấy. Sau đó công chúa Đậu nói ro béo, cậu còn nhìn tôi. Lúc mới bắt đầu, ngày đầu tiên nhìn thấy Công chúa Đậu Đậu, ta cảm thấy hắn rất… Cứng rắn.
Rất cứng rắn. Không phải. Là kiểu… là dáng vẻ của cậu. Cứng rắn, nhưng bây giờ cảm nhận của tôi về cậu là cậu… cậu rất… Bạn cũng rất dịu dàng. Tức là cậu càng cứng rắn thì vì nhân trong bạn càng mềm thì cậu ấy sẽ không dễ dàng mở ra.
Tôi thấy trần Vỹ Đình trong này mọi người đều chưa từng thấy. Vậy sao? Thật sự chưa từng thấy. Không trang điểm nữa rồi. Bây giờ lại trêu đùa công chúa một cái. Đang đi theo hướng này đấy. Ngày nào cũng vậy. Thật sự quen rồi. Em đều lo Viết Đình về nhà.
Đừng biến chiếc giường trong nhà mình biến thành Đậu Hũ công chúa. Tôi muốn nói giường của tôi còn có búp bê. Như thế nào? Vịt Donald. Vịt Donald. Anh thích vịt Donald? Tại sao? Tỷ tỷ ta là người thân nhất của ta,
Bởi vì chị của em cơ bản đã nuôi em lớn lên. Là vì trước đây em từng nói bố em có lẽ đã rời đi đã rời đi rồi. Cho nên mẹ em nuôi bọn em. Cảm thấy khá vất vả. Chị của em rất hiểu chuyện. Bởi vì chị em là lớn nhất.
Em còn có một người anh. Em là út, chị anh rất chiều anh, sau đó chị ấy thi một trường đại học, đi du học. Tôi chỉ nhớ, lúc tôi đi tiễn cô ấy, ngồi máy bay lên máy bay, chắc khoảng tám, chín tuổi. Thì ký ức đó là khóc rất nhiều.
Rồi chị của em chỉ cho em con vịt Donald nếu em nhớ anh, thì hãy ôm lấy nó. Đến bây giờ em cũng đi đến khu vui chơi giải trí đến những nơi khác nhau. Hễ thấy vịt Donald là em mua. Là nhớ chị con. Đúng. Ấm áp quá.
Anh ấy luôn kể những chuyện như vậy. Không có tôi. Tôi nói không phải cái đó. Lúc con trai tôi mới đi mẫu giáo, bởi vì tôi đã làm như thế. Mẹ đã lấy một con gấu cho cậu ấy. Nếu con nhớ mẹ thì cứ lấy,
Nhưng con trai tôi hoàn toàn trái ngược với cô. Tôi không cần. Không. Bởi vì cậu ấy rất sợ. Nghĩa là em đã lấy món đồ này, Đúng, thay thế mẹ, em không cần phải về thường xuyên như thế, tóm lại là có một người. Đúng. Ta không… Nhưng em vẫn muốn anh
Cho nên em rất có thể cảm nhận được em về Thành Đô cũng ở trong chung cư của mình, cũng không ở nhà, cũng không ở cùng mẹ. Vì từ nhỏ mẹ anh rất nghiêm khắc, nhưng em ấy cũng không phải kiểu nghiêm khắc. Thì em đi cùng anh làm gì.
Không, cô ấy chỉ là đẩy cậu ra. Không, cô ấy là đẩy cậu ra. Cậu tự làm đi. Lúc nhỏ thi đấu thì em tự đi mà so sánh. Cậu tự làm đi. Cô ấy thuộc kiểu luôn đẩy em ra xa. Ngược lại bây giờ sau khi trở về, quan tâm quá mức
Làm gì cũng sẽ đi theo sau. Tôi cảm thấy cô ấy có chút muốn bù đắp của hồi nhỏ. Chính là chị ấy. Cô ấy cảm thấy hình như cô ấy nên nên làm gì đó với tôi. Cảm giác này. Thật đấy. Có một thời gian em không muốn đóng phim,
Không muốn làm ngành này. Sau đó em đã nói với họ em thật sự rất không vui. Sau đó, mẹ tôi là người đầu tiên tìm được hợp đồng. Phải xem phải bồi thường bao nhiêu tiền. Giây phút đó tôi vô cùng cảm động.
Vì tôi nghĩ với tính cách của em ấy mà nói, cô ấy nhất định sẽ nói sao cậu lại không làm nữa? Huynh làm gì được, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Vì từ nhỏ đến lớn em chưa từng làm gì mình rất sở trường của mình.
Vậy anh nói xem có phải là lúc đó mẹ em cũng không trưởng thành. Đương nhiên. Bản thân nó cũng là một đứa trẻ. Không sai, tất nhiên. Đúng không? Đương nhiên. Cậu biết không, trước đây tôi từng nghe một câu, em cảm thấy rất cảm động. đó là bố mẹ.
Cũng là lần đầu tiên làm bố mẹ. Đúng vậy. Họ cũng không biết phải làm thế nào. Sẽ cảm thấy năm đó tôi đều tự mình ra như vậy. Có phải anh cũng nên tự ra không? Không sai. Đúng không? Đúng. Mẹ tôi luôn nói với tôi một câu.
Con người phải dựa vào chính mình. Nhất là con gái. Mấy năm nữa họ vẫn sẽ khác đi. Không phải, anh nổi tiếng cỡ nào, cũng không phải anh lắm tiền. Mà là bây giờ họ biết bậc cha mẹ bây giờ. Tôi làm mẹ làm cha, chắc là như vậy.
Sau này con càng ngày càng đi xa, con càng ngày càng chín chắn. Có thể sau này em cũng sẽ kết hôn. Thật ra sẽ rất mất mát với họ. Họ rất cần được ở bên. Hôm nay lúc em nghe concert đó còn có một khoảnh khắc tôi cảm thấy rất cảm động.
Em ấy là cô gái trung tâm ẩm thực của chúng ta. Tôi cảm thấy làm em rung động. Đúng, giọng cô ấy thật sự hay. Được, chữa lành. Hơn nữa cậu có biết lúc em ấy ở trung tâm ẩm thực cậu không cảm thấy bạn ấy rất sáng lấp lánh,
Trở nên tuyệt vời. Đến khi em ấy đứng trên sân khấu khi bạn ấy hát bạn sẽ cảm thấy cô ấy là một người khác. Giọng hát vừa vang lên có giọng hát trời phú. Là họ ra hát bài hát mà chúng ta quen thuộc nhất. Bởi vì trong bài hát này
Có tất cả những đoạn ký ức của chúng ta của chúng tôi. Khi em ấy hát bài này đang ghép hình này. Đúng. Thế nên em ấy đã tự đặt anh xem, áp lực em tạo cho mình cứ cho đi là được. để bản thân thoải mái hơn.
Nếu như chị ấy tự tạo áp lực cho mình thì em không được đâu. Không có cái này. Đến bây giờ mình vẫn không trang điểm được. Toàn bộ khuôn mặt của mình. đã bao nhiêu năm rồi tôi không biết. Không đâu hân đúng là đã thay đổi rất nhiều
Bởi vì tôi cảm thấy lúc trước cậu không để tâm những thứ này. Đúng vậy, lúc trước em rất rời rạc. Có lẽ mỗi ngày em đều em cảm thấy em thật sự không tạo áp lực cho bản thân. Tôi rất biết điều tiết bản thân. Mọi người đều nói đến chuyện này
Tôi nhớ có một năm tôi tìm chị Hân không biết tại sao nói xong em lại khóc, sau đó khóc rất lâu sau đó em nói chị Hân em khóc xong em đi đây nên em đi xuống tầng bởi vì bọn em ở tầng trên tầng dưới. Quá đáng sao?
Để em một mình sẽ tiêu hóa tại chỗ. Lúc đó tôi liền nghĩ cậu ấy bị điên rồi sao? Hôm nay là đánh giá của Đại Vương làng game Tinh Thủ Thôn chúng tôi. Yêu cậu nè, yêu. Cậu thua rồi. Kéo, kéo, búa, bao.
Chị ấy đâu phải Lộ Tư, chị ấy gửi lời chào chào mọi người. Hôm nay chúng em có kiếm thêm thu nhập không? Chỉ có em ở đây, người của mình đều là Không được. Ông chủ này xem như có tác dụng không? Còn phải tốn tiền. Vâng.
Tại sao lại là kẹo mút bị hủy niêm yết thế? Chị đã nói ra một bí mật động trời ở trên này. Các cậu không thấy rất đáng sợ sao? Tôi có cảm giác này. Hơi đáng sợ. Chào mừng đến với vòng đánh giá Vua ăn vặt.
Sô – cô – la số ba. Số ba. Số 5. Kẹo mềm số năm. Sô – cô – la số ba. Số 3 giống với số 5. Đúng, hai chúng ta vẫn chưa bầu. Cái gì đây? Vũ khí tôi thắng anh ta bắn trúng tôi rồi. Mau trả thù cho tôi.
Hắn lấy súng bắn nước xịt bọn ta. Ai thế? Thằng ranh. Sao lại như vậy? Cẩn thận cô đi tố cáo cho anh ta. Không phải anh tố cáo anh ấy, không phải anh. Em tố cáo anh ta?