Tập 4 – Phần 1: Thẩm Đằng trở thành Boss lớn, điệu nghệ lừa Nghệ Luân.
Mọi người còn nhớ địa điểm đầu tiên đến địa điểm đầu tiên không? Điền Xung, Vân Nam không? Ở đó, là sự trong lành rộng lớn của rừng thông bạt ngàn. Anh đừng cắt cổ mình nữa. Bây giờ em rất giống ếch bò Ca đệ, ở dưới eo.
Vẻ đẹp kỳ vĩ của vùng đất ngập nước Bắc Hải. Ở đây rất tốt. Chúng ta cùng nhau cảm nhận sự tự nhiên tiếng cười nói vui vẻ. Hôm nay chúng ta hãy cùng tiếp tục hành trình đến Vân Nam Tengchong đi. Thu dọn hành lý.
Hôm nay chúng ta không ở đây nữa. Cứu một con chim nhỏ. Sáng sớm đập phải kính đó rồi. Bảo bối. Cậu đừng có đắc ý. Cậu ở yên phòng mình đi. Thằng nhóc này giỏi thật đấy. Cửa sổ của em không đóng nữa. Cậu phải bình tĩnh lại thì bay đi ngay.
Nghe thấy chưa? Để nước này ở đây cho em. Con chim nhỏ này, có hiểu tiếng chim này không? Người đâu rồi? Thẻ nhiệm vụ. Ở Tengchong có một chỗ bị mất thế độc lập, ♫ Bí mật trở lại như cũ ♫ Không đâu. Các vị sẽ trải qua một ngày một đêm
Trải qua một ngày một đêm. Chữa trị tự nhiên. Bất thông qua là một nơi yên tĩnh thanh nhã, không gian có hạn, tất cả mọi người phải tinh giản hành lý. Tôi không mang. Còn lại hai người tự thu dọn. Được. Ví dụ như chúng ta mang một miếng xà phòng
Đến rửa mặt, tắm rửa Đúng. Xong rồi thì mang một chai bôi dầu lên mặt. Vậy dẫn anh Đằng… Anh Đằng lau mặt, dầu cũng đắt. Một cốc nước. Một cái để bôi dầu lên mặt. Đến lúc này rồi anh Đằng còn mang theo nước. Nước dưỡng da à anh? Thật tinh tế.
Không phải. Hay là cậu bôi dầu lên mặt không dễ hấp thụ. Trước tiên mở ống hút da, phải không? Mau chụp lại đi. Thật ra em cảm thấy nên gọi là Đại Hi Tử, xong rồi, chúng ta ké của cô ấy. Được. Em dẫn… Tôi đi được. Vậy đi thôi. Đi. Đi.
Đi. Tôi mang theo mặt nạ dưỡng da, tâm sự. Một công đôi việc. Vẫn phải lấy cái mặt. Tiểu Nene một lần, xong việc. Mang theo hai đôi tất mang hai cái quần lót dùng một lần. Tôi mang theo ba cái quần không mang gì hết.
Con mang theo ba gói thuốc đông y của con. Hai gói. Đồ dùng vệ sinh. Dùng của anh cả sao? Đồ lót anh Quản phải dùng một lần, chỉ dùng một lần thôi anh. Anh Băng. Anh thu dọn xong chưa? Tôi nói không mang có thể là giả.
Tôi dẫn theo một lần, Tiểu Nene. Được, con đưa thì mẹ không đưa nữa. Tôi chỉ mang một cái thôi. Tôi sẽ rửa. Lượng Lượng. Anh Băng. Anh Luân Đi. Cũng không nỡ đi qua đây. Thật là. Tuyệt vời. Anh, anh có biết đi xích đu trong đêm không? Ban đêm.
Đung đưa xích đu. Anh tôi. Thiếu tiếng cười, anh. Anh Đằng. Còn biết thêm hoa nữa. Sáu tuổi đã vậy rồi. Anh đừng động vào em. Em xem anh có thể đứng dậy được không? Đúng là “Tử Cấm Thành” xinh đẹp. Quần bạn trơn à? Đúng cái quần này của con chắc?
Có muốn gọi điện cho Thừa không? Ôm một cái, hôm nay nói để anh ấy nghỉ ngơi, khăng muốn tham gia. Cô sao thế? A lô, anh Lượng Lượng. Anh sao thế? Em bị viêm dạ dày. Con ở nhà dưỡng thai đi. Cô đừng vội qua đây.
Chúng tôi đợi cô bất cứ lúc nào. Được. Được. Anh, anh ở trên xích đu à? Em ở đây. Em ở đây. Không phải anh buồn, anh bệnh rồi. Em sẽ tìm một sợi dây để hành hạ bản thân. À thì… Anh gửi hết xong rồi thì tự mình muốn nói gì.
Đến lúc đó cũng có thể thêm vào để tương tác với chúng ta. Anh. Em buồn như vậy rồi. Mà tôi còn phải ở đây. Thừa Thừa, anh nằm đó đi. Sau đó sức khỏe quan trọng, sau đó cô nghỉ ngơi xong rồi hãy đến đây. Cậu đừng cố quá.
Nói chưa hoàn chỉnh cái gì, cậu cứ đến tìm chúng tôi. Chờ ngày mai ta đi tìm các ngươi. Được. Được. Được. Tạm biệt. Được, tạm biệt. Tạm biệt. Thu gom thế nào rồi? Xong rồi. Đem nhiều thế? Em mang gì thế? Quần áo. Còn nữa, sữa dưỡng da,
Và cả sữa hoàn nguyên nữa. Sữa dưỡng thể này chi tiết và dễ hấp thu. Tôi phải uống nhiều một chút. Thể lực mới theo kịp các cậu. Uống. Vậy em cụng một cái. Cọ một cái. Các anh. Đi. Đi. Anh là người Thành Đô à? Không. Tôi là Giang Dầu.
Quê hương của Lý Bạch quê anh cũng thế. Đúng, rất giống. Vân Quý Xuyên là một thì em rất tươi ngon. Vì quê em không có núi. Tôi rất thích thiên nhiên. Đến rồi. Được. Chào mừng đến với Không Độ. Không phà chệch hướng. Mời. Trông rất xinh. Trong rừng trúc sâu thẳm
Đến nhà rồi. Đây là nhà tôi. Dễ chịu quá còn có một con suối nhỏ. Tôi thích chỗ này. Thật tốt, ở đây Đẹp thật. Đẹp quá. Đẹp quá. Có một tiểu viện. Nơi nhỏ này, chốn thần tiên ngoài đời. Hoan nghênh. Xin chào. Chào cậu. Mọi người gọi tôi là Đại Lập.
Đại Lập. Tôi là nhà thiết kế cảnh quan. Đây thực ra là chúng tôi làm ở Hề Cốc, ở Hề Cốc, chữa lành vết thương. Tất cả vật liệu của hội trường này chúng ta đều dùng vật liệu tự nhiên, những thứ như cỏ, gỗ thì lấy mẫu ở địa phương.
Lấy chất liệu địa phương. Rêu trên bức tường phía sau, dương xỉ đó đều mọc ra một cách tự nhiên. Thậm chí nóc nhà của ngôi nhà đó được làm từ cỏ sống. Người phương Bắc chúng ta gặp thứ này quá ít. Không nhiều. Giống quá ít. Ít giống.
Chỗ này khá thú vị. Chúng ta đi dạo. Đi. Có chút mưa, cũng hợp cảnh thật. Có ai nhận ra ráy tai không? Ráy tai nào? Cô có thể ngửi thử lá của nó. ăn được luôn. Ráy tai. Mùi tanh. Mùi tanh. Mùi tanh quá. Vừa ngon. Cái này, cái này Đúng.
Đồ tanh quá. Ruột tai? Ráy tai? Đây là ráy tai. Thơm quá. Linh Chi. Nhìn nấm linh chi. Đó là linh chi à? Vậy còn Linh Chi? Đúng vậy. Vườn này là vườn nấm linh chi rêu. Cô xem, đây là bé linh chi mới nảy mầm. Đó là năm ngoái.
Nấm linh chi to quá. Chắc đã mọc được 2 – 3 năm rồi. đa số linh chi đều một năm sinh, cũng có loại 2 – 3 năm nhưng không có giá trị dược liệu cho nên trong truyền thuyết, linh chi ngàn năm chỉ là truyền thuyết. Hiểu rồi. Không giống nhân sâm.
Bên này có loại cỏ kịch độc không? Vừa sờ là hết không? Loại không có. Kiểu chưa từng gặp. Nên chúng tôi chủ yếu là phải biết Đừng có vung tay trả nợ. Chỗ này là một sự kiện của chúng tôi, thực chất là phòng ăn.
Rất nhiều khách thích trải đệm ở đây, Đốt lò sưởi lên. Buổi tối nghỉ ngơi ở đây. Tốt thật. Chúng ta đi từ bên này. Phía chúng ta là hậu đình. Vị trí này là ba gian. Căn nhà này là một căn nhà trên cây. Cái cây xuyên qua nhà nó,
Cây còn sống. Chúng ta đến đây, còn giấu một tiểu viện. Đây là phòng đôi. Thật ra lúc ở Cổ Viễn, cuộc sống của con người ở một môi trường sống khác. Hoặc là huyệt vị, hoặc là lập tổ. ở trên cây, giống như căn nhà trên cây vậy.
Như ngôi nhà trên cây. Đẹp. Nơi này của chúng ta tên là Không Độ Trà Đình. Không qua. Mọi người có để ý đến chính là cái này đi qua cứ qua cầu mãi. Đúng vậy. Muốn làm nổi bật chữ “phà” này nhưng tại sao lại tên là “không”? Là vì hy vọng
Lúc ở đây, không cố chấp chút nào. Thậm chí không chấp tự du. Ở đây có một phòng trà nhỏ. Đến nơi này có vui vẻ không? Tôi rất vui vẻ. Xin chào anh Lượng. Chào anh. Tốt quá. Sao em gầy đi nhiều thế? Xin chào. Tiểu Bạch. Tiểu Bạch.
Hân hạnh được gặp hân hạnh. Vương Phi Phi. Chào Phi Phi. Chào cô. Lại gặp nhau rồi. Anh còn nhớ em không? Đương nhiên là nhớ. Đương nhiên là nhớ. Huấn luyện viên. Huấn luyện viên. HLV vũ đạo của em. Anh Luân. Anh Luân. Huấn luyện viên vũ đạo.
Anh Luân đỏ mặt rồi. Bị mọi người nhìn ra rồi. Dáng vẻ đa tài đa nghệ này, cậu xem cậu kìa. Hôm nay thành viên nhóm xuất phát tập hợp đông đủ. Trong môi trường thoải mái thế này, chúng tôi đã chuẩn bị những hoạt động trải nghiệm đặc sắc ở Tengchong.
Trị bệnh trên núi. Mọi nguyên liệu được lấy từ thiên nhiên, từ đó cảm nhận được do thiên nhiên mang lại. Đầu tiên chúng ta phải làm giống như một quá trình chữa lành tâm hồn. Chúng ta lựa chọn một loại tinh dầu
Phải nhẹ nhàng đúng, phải dùng nhiệt độ của bản thân để cộng hưởng với nó Để tinh dầu ở đầu mũi của mình các anh em. Thế này có may mắn không? Trong đó có một vị thuốc của Thái có một vị thuốc gọi là cây cứt gà. Cây cứt gà ta biết.
Phải. Phải chôn hết. Đúng. Em nhắm mắt lại một chút. Đầu ngẩng lên. Cậu ấy… Mở mắt ra rồi. Anh đừng nói là ôm thêm chút nữa. Có thể mọc nấm không? Hấp dẫn không? Mọc linh chi ra, thú linh chi ra. Cảm giác thế nào hả anh? Nói thế nào nhỉ?
Bây giờ hơi nóng. Được, em cứ nghỉ ngơi như thế này. 20 đến 30 phút. Chúng ta sẽ xem khi nào anh đây tỉnh giấc anh Allen hôm nay mát xa thật sự rất dễ chịu tôi nghe nói hôm nay gói điều trị phục hồi đều do công ty Mỹ Đoàn mua,
Để cho chúng ta sắp xếp riêng cho chúng ta, tôi thấy còn lạ gì. Nếu sau này em còn muốn mát xa dưỡng sinh thì gọi anh là anh. Mình sẽ giúp cậu mua theo nhóm cho tốt. Kiểu Trung, kiểu Thái, vùng miền, mát xa toàn thân, tùy cậu chọn.
Không chỉ có nhiều lựa chọn, quan trọng là còn tiết kiệm được tiền. Tiết kiệm tiền là một thói quen tốt. Tập trung vào chơi vui mà tiêu ít. Tôi nghĩ thế này có được không? Chúng ta cho anh Đằng, một không gian riêng cho mình. Được.
Cô quá hiểu anh ta làm sao. Đi. Tôi… Đến giờ chưa? Đến rồi. Được, cảm ơn. Anh Đằng, giờ anh nhận được một nhiệm vụ. Tử Thân Dạ Lan. Là loài ngoài hành tinh Tam tông, thân Tử Lan là loài ngoài hành tinh là loài ngoại lai, xuất xứ từ Mexico.
Nó rất mạnh, tốc độ lan truyền cực nhanh, hạt của nó rất nhẹ, dễ dàng mang theo trên bánh xe ô tô. Trên chân súc vật rải rác khắp nơi nó còn biết dùng tác nhân hóa học, tạo thành nhóm có ưu thế,
Bài xích sự phát triển của các loài thực vật khác, chiếm lĩnh không gian sống của thực vật địa phương giờ cậu trở thành hậu duệ đầu tiên của Tử Thân Dạ Lan. Bạn cần chỉ định hai thành viên trở thành thế hệ thứ hai của Tử Thân Dạ Lan.
Để họ ảnh hưởng đến nhiều người hơn. Giả Băng. Anh Băng. Con đã là đời thứ hai của Tử Thân Dạ Lan ngươi phải tìm một đồng đội khác và cùng cậu ấy hoàn thành nhiệm vụ sau đây. Hai người được không? Anh ăn món em thích nhất đi. Kẹo Bông.
Nhưng bây giờ em không dám ăn nữa. Ngọt quá. Nhưng bây giờ tôi không dám ăn nữa. Ngọt quá. Hỏi xem Thừa thế nào rồi. Anh. Thừa Thừa. Thế nào rồi? Tốt hơn gì? Nghe mũi của huynh đã mỏi nhừ rồi. Không phải. Viêm dạ dày đều như vậy. Không phải, chị xem.
Cậu nghe tiếng mũi của cậu ấy. Cậu đừng nói nữa. Ngủ đi. Chúng tôi cũng không làm ồn nữa. Ngủ nhiều, uống nhiều nước. Uống nước điên cuồng. Được. Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt. Cửa hàng chín giờ được mệnh danh là hoa sữa Shuhua mở cửa rồi.
Nóng bỏng, tươi ngon, chọn hàng tốt. Hôm nay đầu mối hoa sữa Thư Hóa cũng đã vào vị trí. Uống trước sẽ có được gợi ý nhiệm vụ tiếp theo. Chỉ có một bình. Mọi người mau xông lên. Có gì? Tỏi. Khương. Đồ ăn không có. Có một kẻ cô đơn đến.
Cửa hàng hôm nay là 9 giờ. Không có gì đặc biệt chứ? Không có gì đặc biệt. Không có gì đặc biệt cả. Lão phu sẽ không xuống núi nữa. Ca ca, anh nói anh muốn ăn gì? Em mời anh. Cảm ơn. Cảm ơn người hào phóng.
Trước khi đến tôi đã rút được 200 tệ điện. Vậy mau mua đi. Mau mua đồ ăn đi. Mua đồ ăn nhiều vào anh có cần tỏi không? Nào, tỏi bóc vỏ. Nào. Một con ba mươi. Mua ba cánh là được. Mua tỏi ba cánh. Ba cánh? Hay là không ăn tỏi trước?
Thế không ăn trước. Không ăn. Có thể cho một cọng hành. Hai cọng hành đi. Tôi có thể Một cây. Hai cây thôi. Con có điện như vậy, lấy hai cái. Cái gì thế này? Là sao? Anh Khỉ, ai? Không có nguyên liệu gì? Phía sau núi có ai trồng rau gì không? Để tôi đi xem. Được, cậu đi tìm đi. Đợi đã. Có ổn không? Không động đậy. Chúng ta ra sau núi dạo một vòng. Tôi sợ cô mệt. Chúng ta vẫn chưa đi.
Chúng ta đi dạo đi. Đi. Anh xem ở đây có rửa tay mà anh. Cậu xem ở đây có rửa tay kìa. Nhìn đâu cũng thấy rửa tay rau mùi tây. Đồ ăn chưa? Ta ra sau núi tìm chút đồ cho ngươi. Phía sau núi tìm chút đồ cho ngươi
Sau núi tìm chút đi. Tử thân Tề Lan thân tím. Thân tím. Tề Lan. Giờ chúng ta cùng đến đó xem thử. Đã ăn Tử Thân Tả Lan chưa? Cái gì? Hai cô nương đó cũng đi mua đồ ăn rồi. Ta cũng không biết họ đi đâu nữa. Đẹp quá.
Đúng, ở trên này nói là có lúa. Ruộng lúa? Đúng vậy. Đẹp quá. Ruộng bậc thang. Cây lúa này… Sao thế? Ở đây không có lúa sao? Đúng vậy. Rất thoải mái. Lại là một cảm giác khác. Chúng ta cũng không cần đi nhiều người như vậy.
Mấy người các cậu là đủ rồi. Tôi đi xem thư viện. Được. Tôi đi cùng anh Đằng nhé. Tôi cũng là người ham học hỏi. Ý cảnh này quá tốt. Vừa hay có thể nhìn thấy chúng trộm, không lười biếng. Dở khóc dở cười. Thế… Đó là ổ vịt. Đẹp thật. Ở đây.
Hai chúng ta ngồi đây đọc sách. Được, xem sách đi. Uổng công lên đây. Chọn một quyển tôi thích. Quản lý thị trường của doanh nghiệp vừa và nhỏ, marketing du lịch, đồng bộ cho em bé hơn một tuổi. Anh muốn xem không? Em qua giai đoạn đó rồi.
Giai đoạn tiếp theo của tôi mới là giai đoạn đó. Lũng Nguyên. Cái này còn một chữ. Giao long. Long Nguyên. Con đường tơ lụa Long Nguyên. Về văn hóa dân gian và du lịch của đường tơ lụa Long Nguyên. Bút lông còn là… Nếu tôi mang kính đến là được.
Đen như mực. Không nhìn rõ gì hết. Cái gì? Thịt bò viết trong bình có thể đổi được. Nhìn sang bên kia. Nhìn sang bên kia. Nhiều lắm. Cà rốt. Ở đây còn có giày nước. Chúng ta không phải vào đó đánh bắt cá chứ? Vẫn còn ở đó làm chuyện vô dụng.
Còn cùng với đó… Chúng ta đã dùng tri thức lấp đầy bụng rồi. Nhưng vẫn hơi đói, anh. Chúng ta có xuống dưới không? Tôi chỉ có thể nhìn rõ tên sách. Hình như cũng ăn không được no lắm. Tử Thân Tề Lan
Con đã là hậu duệ đời thứ hai của Tử Thân Dạ Lan, tìm được một đồng đội khác sau đó cùng cậu ấy hoàn thành nhiệm vụ sau đây tử Thân Dạ Lan. Tử Thân Tề Lan tử Thân Tề Lan tử Thân Dạ Lan băng Ca đến rồi à Đi xa như vậy
Thịt bò, cà rốt cũng có rồi. Còn có gà nữa. Đều là nguyên liệu. Chúng ta phải xuống vớt. Chúng ta có xuống không? Nào. Đi. Vớt. Đi thôi. Vớt cái đó. “Tử Thân Tả Lan”. Lặn rau củ quả tím Đã từng ăn Tử Thân Tả Lan chưa? Chưa. Dạ Lan gì?
Đã ăn chưa? Không. Hình như bên trên có. Không phải. Không phải cái đó. Gì cơ, Lan? Có người cho cô một cái thẻ nhiệm vụ. Với tôi mà nói quá khó. Con đã là con cháu đời thứ hai của Tử Thân Dạ Lan, ngươi phải tìm một đồng đội khác,
Đồng thời cùng cậu ấy hoàn thành nhiệm vụ sau đây. Dùng cảm biến hoá đối với Thẩm Đằng. Cho Giả Nãi Lượng ăn ba lần. Dùng cảm biến hoá với Bạch Cầm Cương giương Lân. Dùng cảm biến hoá đối với Vương Phi Phi. Dạy Ngải Luân nhảy nhóm nhạc nữ.
Sử dụng hiệu ứng Hóa đối với Giả Nãi Lượng, khiến anh ta im lặng 10 phút. Đúng là còn khó hơn lên trời. Dùng cảm biến hoá với Ngải Luân để Ngải Luân nói tôi đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Được. Vậy cô cậu làm đi. Được.
Tôi đi gấp mấy thứ này cho đẹp. Anh Băng giỏi quá. Tôi nghĩ trong này chắc là có những cái này cái bình kia. Đúng, có chai. Không rút ra được. Ca, từ thôi. Không phải. Từ từ thôi. Cậu mau đứng lên đi. Mau. Mau đứng dậy. Lát nữa, nước ngập chưa?
Không vào chứ? Vào rồi. Xong rồi. Vớt một giỏ ốc sên. Được. Không được xuống. Đi xuống thì chúng ta phải mặc áo chằn chặn ở đó vớt. Nuôi trồng cái gì thế? Chúng ta dùng tri thức chỉ huy họ. Trong này có bảo vật. Kiếm bảo vật à? Đi. Đến đây.
Xem đi. Phấn hồng. Bắt được phấn rồi. Được. Cậu nhìn xem đây là gì? Xem đi. Anh. Cái gì? Cà tím. Cà tím. Cà tím. Cà tím to. Lại thêm một quả nữa. Nấm. Có thêm ngó sen. Sườn tôm, thịt bò. Cà rốt. Món búp bê đến rồi.
Tôi nghĩ chắc là có rồi. Sắp xong rồi. Sắp xong rồi. Đủ món rồi. Đủ rồi thì ra đây đi. Các cậu vất vả quá rồi. Nhìn tôi thấy hơi buồn. Tôi đâu có trang bị tiếp. Vậy thì sao? Còn hai người nữa. Đi. Đi Đều là công lao của anh Lượng.
Không có các cô thì các cô làm đi. Phi Phi. Trước đó cô và anh Luân có chương trình gì? “Nhảy đi Voi”. Hai người nhảy kiểu gì thế? Chào cậu. Người này. Cái này. Thêm cái nữa. Lại một lần. Sao phải khom lưng uốn gối? Anh Luân, anh nhảy một cái đi.
Làm đi. Thể hiện đi. Thể hiện đi. – Đẹp trai quá. – Nào, nhảy một cái. Nhảy đi. Em xem, làm anh Luân sợ chết khiếp rồi. Bị em làm tức cả người. Anh Băng. Từ anh vừa nói sao nghe quen thế? Tôi xem mấy lần. Đúng vậy. Tôi đã hoàn thành
Một nửa nhỏ. Chính là cái đó. Cho uống. Uống sữa thoải mái anh Lượng, anh nói đi. Anh Đằng. Anh Lượng có thể vẫn cần uống sữa. Tôi đút cho anh ấy ăn sao? Thích nhìn kiểu thân mật thế này. Nào. Bên dưới em uống một chai rồi.
Bên trên em lại uống thêm một chai nữa. Đáng yêu. Xoay cũng… Tuyệt thật. Dinh dưỡng tốt, dễ hấp thu. Vậy em có nên như thế này không? Lát nữa, chúng ta sẽ phối hợp. Được. Lát nữa cậu kéo bọn họ đến đây, Được, tôi tiếp tục cố gắng.
Kể ra cũng có chỗ ngồi. Đến rồi à? Đến ngay đây. Thơm anh Băng, thật đấy tôi gọi giúp cậu giúp chị làm gì? Không cần gì cũng không cần, thật đấy. Ví dụ như việc rửa rau. Như rửa rau. Đồ ăn búp bê. Để hết đây. Hành. Được. Vâng, được ạ.
“Bà chủ” đi thị sát nhà bếp. Không tồi. Ai tạo ra bọt khí, thực chất, làm việc có ích đi. Thực sự sống. Được. Anh Lượng. Làm gì thế? Có một cách để tích trữ năng lượng chính là không được nói chuyện trong 10 phút.
Thế thì thà để em chết đi còn hơn. Nhưng cậu cứ thử đi. Cái này chúng ta có thể đấu với nhau hoặc là như thế nào. Cực kỳ… Anh lập tức 10 phút sau anh sẽ thấy mình thật rạng rỡ. Tôi cũng nghe nói rồi. Thật hay giả? Nghe nói rồi. Có.
Cũng giống như làm đẹp một lần. Tôi cũng biết cái này. Đúng. Vậy thôi nhé. Phải. Nói là thi thì thi. Phải rồi. Trước 8 giờ 8 phút không nói chuyện. Còn 12 phút nữa, được không? Bắt đầu từ đây. Ba, hai, một. Bắt đầu. Anh giải thích với em, anh à.
Hai đứa nó đang thi đấu. Trận đấu, ai không được nói chuyện trong 10 phút? Thế thì dễ thôi mà. Ngủ một giấc là vác qua đó luôn. Đại Hỉ. Vừa nãy cậu làm cái gì thế? Hai người họ không được nói chuyện. Trong vòng 10 phút
Đúng là ngoài dự liệu của tôi. Tôi thua rồi. Thua rồi. Nhưng rất vui. Nói gì mà 24 tiếng không nói chuyện thì có khác gì. Cũng giống như làm đẹp một lần. Đó lại là đạo lý gì? Có cách nào nói không? Chính là lưu trữ năng lượng của bạn.
Tóm lại bọn em lưu giữ nhiều năng lượng như vậy làm gì? Có cảm thấy lúc nói nhiều lời con sẽ chóng mặt, sẽ cảm thấy mệt. Đúng vậy. Thực ra chính là ý này. để em bù lại. Làm gì thế? Giơ cái này. Trương Gia Nguyên: Cậu phải nhường người đó nâng.
Bạch giơ lên. Bạch giơ chậu. (Đội Trào Lưu, Lưu Già: 0 điểm) Trắng nâng cao. Nâng lên. Sau đó giơ tay vô ích. Chỉ giơ tay không thôi. Được. Anh Luân. Muốn xem anh nhảy. Tôi… Muốn xem học sinh của cô có tiến bộ không? Đúng. Jazz.
Hai người không phải đã nhảy qua sao? Mau nhảy một cái đi. Tôi không nhảy. Đó là thế thân. Anh Băng. Muốn xem nhảy không? Muốn. Tôi muốn xem Kim Thần và Phi nhảy. Muốn ngắm cô nhảy. Nhảy? Không, Kim Thần chuyên nghiệp. Cậu xem cậu ấy nhảy có gì thú vị không?
Đúng. Phi không chuyên nghiệp chút nào. Nhưng đến Phi tôi chưa từng thấy. Nói rồi sẽ đến ngay thôi. Toàn là bánh gato. Anh Luân. Em thích phong cách này. Đúng thật là, nói đến là đến ngay. Phi Phi. Sao lại nói anh? Nào, anh Luân. Anh nhảy một cái đi.
Tôi không biết nhảy thật. Tôi muốn xem. Chắc chắn. Cậu cao là có thể chống chịu được. Mình nói cậu nghe, thật đó. Cậu như này đi, mình thật sự không biết nhảy. Cậu dạy tôi một bài tôi có thể học được, là sẽ có cảm giác ngay thôi. Giống như bậc thầy
Không cử động nhiều. Chỉ cần đứng đó, hai cái là có thể dọa người khác. Phải, anh dạy nó vài câu. Nhảy một cái. Và gần đây rất thịnh hành điệu nhảy lắc tay. Đơn giản mà nói chính là, từ từ thôi. Cái này được. Cái này khó quá đi.
Một hai ba bốn năm sáu. Tay phải trước. Sao em lại qua đó? Để đây. Tay trái. Tay phải. Tay phải. Để sau đầu. Đúng rồi. Sau đó… Đúng. Sau đó tay phải bên này. Đúng. Sau đó tay trái sau đó hạ xuống. Rồi một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.
4 nhịp 8. Bạn có thể rút sưng cho mình. Đúng đấy. Phải, trái. Phải, trái. Phải, trái. Phải, trái. Để lên trên. Đặt. Đúng. Đừng tự vả vào mặt mình. Cái này dễ vả mặt lắm. Đúng. Ném trúng rồi kìa. Không sao chứ? Tự vẽ mắt, vẽ móng tay. Chúng ta cùng học.
Dùng ngực để vẽ này. Vừa rồi tôi ngồi thử. Hình như thú vị đấy. Mệt lắm. Nhảy kiểu này mặt mệt lắm. Được rồi. Thật ra ở đây không có ai thích hợp để học nhảy. Tôi biến anh Đằng thành một ảo thuật. Rất thần kỳ. Trên thế giới này,
Thật ra có rất nhiều chuyện những chuyện anh vốn khó hiểu. Rất nhiều người lấy thân phận nhà ảo thuật để thể hiện ma thuật của mình còn ta chính là một trong rất nhiều, rất ít. Một trong rất nhiều, rất ít. Đây là… Chúng tôi không nói nhiều,
Đúng là không nên nói nhiều. Đại Hỉ, xem chừng kiểm tra xem tờ giấy này có vấn đề không? Đâu có. Có giỏi thì dùng tấm này Được, không thành vấn đề. Kiểm tra xem chỗ này có vấn đề gì không? Không cần kiểm tra. Được. Nhìn kỹ vào.
Trong tay không có gì chứ? Có phải đều không có? Không. Mặt trước mặt sau không sao chứ? Không. Hai tay hướng về phía tôi. Được. Phải gần. Phải kết nối. Được. Đừng cử động. Không được cử động. Em một tay với anh có được không? Không được, phải hai tay.
Không được cử động. Cẩn thận, đừng cử động. Rất mệt vì chuyện này. Vậy có cần nghỉ một lát không? Đừng động đậy. Ta nói chuông. Ngươi nói chuông? Ta nói chuông. Cô nói gì? Chuông reo. Đẹp lắm. Chuông. Chuông. Chuông reo. Chuông reo chuông reo, chuông reo chuông ngân vang
Chuông reo, chuông reo chuông reo, chuông reo anh làm gì thế? Tôi đang quay chương trình. Được. Có đói không? Đúng, đúng. “Bây giờ Khởi Động”. “Bây giờ Khởi Động”. “Bây giờ Khởi Động”. Được. Đi thôi. Tôi biết đây là lần cuối cùng đến chương trình này. Tôi hiểu rồi.
Cáp Nhĩ Tân gọi đây là ảo thuật đúng không? Thơm quá. Thơm quá. Không sao. Thơm quá. Cái này ngon lắm anh Băng. Cảm ơn em gái, cảm ơn vất vả rồi anh Băng. Xem hôm nay thế nào? Vẫn xuất sắc như trước. Cà tím này ngày hạnh phúc nhất
Cái này ngon thật. Cái này gọi là bánh mỳ. Bánh này được nấu chín trong canh. Bánh này phải ăn nóng sau đó là mì chết càng nhai càng thơm ngon quá. Nếu em ngon, em sẽ phát ra “Uh”. Sau này ăn cơm của anh Băng chúng ta không cần khen đâu
Toàn là “Uh” thôi. Mỗi lần ăn một miếng “Uh” Vậy tôi làm cơm đây. Bát đầu tiên của em hết rồi. Mang qua cho anh đây. Lượng Lượng, con quét dọn đi. Dọn một cái. Ngó sen, thêm ngó sen nữa không. Bình thường thích ăn củ sen không? Em không thích ăn.
Ngó sen ngon lắm anh. Huynh, củ sen ngon lắm. Huynh nếm thử đi. Ta chưa bao giờ ăn ngó sen. Huynh chỉ phá lệ một lần. Tôi không thích ăn tơ. Miếng to thế này nhét vào miệng vậy tôi cũng không biết nhảy thì còn làm sao nữa.
Bây giờ Luân rất đẹp trai. Ăn bữa cơm này để tự tin không? Đúng vậy. Cảm giác mình có đẹp trai không? Nói thật, ngầu thật đấy. Thế nào? So với Thừa Thừa? Đẹp trai hơn Thừa không? Thừa Thừa, nếu con không đẹp trai hơn Thừa Thừa,
Tôi nói cho anh biết, bữa cơm này của tôi uổng công nấu rồi. Con phải có lòng tin. Hay là thừa tướng đẹp trai? Tôi không đồng ý. Cậu đẹp trai, cậu cũng đẹp trai. Anh cũng đẹp trai. Nào. Mỗi người bưng một cái là đi rồi.
Em không chen nổi, anh nói đi. Anh, cắm mạnh cũng cắm được. Không cắm thì làm gì? Chúng ta có việc quan trọng hơn. Anh Luân tuyệt đối không phải chuyện ánh sáng. Sắc mặt cậu bây giờ thật tốt. Phấn đu. Tuýp màu hồng. Allen.
Tôi thật sự thấy cậu còn ngầu hơn cả Thừa bây giờ. Anh, anh bị sốt rồi phải không? Thì anh đã thừa nhận rồi. Con nói xem nhà này là Đại ca, cái tiệm này lải nhải cả buổi. Bao nhiêu năm rồi, sự công nhận dành cho em.
Sự công nhận về ngoại hình. Tôi cũng cho rằng anh đẹp trai hơn Thừa Thừa. Bảo tôi phải đối mặt với Thừa thế nào đây? Không sao. Bây giờ thừa tướng bị bệnh. Anh sợ anh… Anh Luân, anh thật sự đẹp trai hơn Thừa Thừa. Thế này đi,
Cậu hét lớn lên với mình đi. Tôi đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Tôi đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Sao lại đi rồi? Tôi không nói lời trái với lòng. Quá khó Anh, đó là nhiệm vụ à? Cho em nói là em đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa.
Tôi không có nhiệm vụ gì. 15 năm rồi, cậu cũng chưa từng nhưng đúng là ít nhất lúc này khoảnh khắc này đã đủ rồi. Anh nắm lấy cơ hội lúc này, tôi đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Ngầu. Ngầu. Có tính không? Có tính là hoàn thành nhiệm vụ không?
Tôi thật sự không có nhiệm vụ. Tôi đã nói rồi, tôi không có nhiệm vụ. Được, Lượng làm công việc này lợi lắm. Không phải, tôi cũng có chút bệnh sạch sẽ, vậy sao? Phía Đông Bắc còn có một câu, Đó gọi là nhân viên làm việc ở nước ngoài. Anh Lượng.
Anh biết lúc nào anh đẹp trai nhất không? Lúc làm việc. Chính là lúc làm việc. Lúc chuyên tâm làm việc, lúc không nói gì là đẹp trai nhất. Chê anh Lượng của em nói nhiều. Nói một cái là phá rồi, hơi… Lúc im lặng là lúc có cảm giác.
Anh nói anh đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Cậu nói cậu đẹp trai hơn ông ấy. Anh nói anh đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa, anh đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa. Anh Luân vừa nói, tôi “đẹp trai” hơn Phạm Thừa Thừa. Việc này phải có lợi chứ.
Lợi hại đấy băng Ca. Không sao. Tôi cũng không sao. Không tìm cậu nói chuyện. Cái gì? Còn năm phút? Một tràng pháo tay nhiệt liệt Đâu có. Đây. Mễ Kỳ Băng. Mễ Kỳ Băng. Lát nữa sẽ cho Lượng Lượng, lau sạch cả sàn nhà. Được. Lại nữa. Dừng. Cắt. Cắt. Dừng. Bom?
Tôi biết anh ta thay đổi thế nào. Thay đổi thế nào? Nhưng ban nãy tôi đã thấy Đá cũng sẽ thay đổi nào. Không phục đâu. Uống đi. Xem anh đây. Xem cao thủ là gì? Ta phải rửa theo tên không phục. Gánh nặng kêu rồi này. Được rồi. Được.
Tôi chỉ có nhiêu đó. Anh bảo dừng lại em biết lá bài đó là gì. Nào. Nào. Dừng. Hắc đào K. Tôi nhìn thấy rồi. Nhìn thấy rồi. Nhìn thấy gì rồi? Trở nên tốt hơn. Tôi thấy rồi, trở nên tốt hơn. Vậy để tôi tiếp tục. Tôi xin công bố
Chúc mừng hai thành viên nào đó của chúng ta hoàn thành nhiệm vụ bí mật của mình. Sau đó họ lấy được lượng điện tương ứng. Sau đó bây giờ mọi người có thể đoán thử, là hai thành viên nào. Nếu hai người đoán đúng
Cũng sẽ có được lượng điện năng tương ứng. Không phải là Băng và Kim Thần. Không phải là Băng và Kim Thần? Không phải là… Không phải là… Cái này còn không nhìn ra. Anh Đằng. Anh Đằng và anh Băng… Mình làm gì vậy? Sao ta… ăn xong thì mắng đầu bếp.
Ngồi đi anh. Em không ngồi, em sẽ đứng. Vậy cậu nói xem, cô ấy không cho cậu nói chuyện, cậu không thấy cô ta là nội gián sao? Không. Vì em thấy em rửa bát không nói chuyện đúng là rất đẹp trai. Đúng. Cho nên nghe lọt tai. Tôi nghe lọt tai.
Em thật sự không nói gì nên… Có phải em nói nhiều không? Lúc nãy tôi đã nói xong rồi allen em cảm thấy cái này từ khi nào vậy? Năm ngoái. Đúng là không biết. Hoàn toàn không biết. Tôi thấy Kim Thần là vì cô ấy vừa bắt đầu
Lúc chiều đã muốn so với Lượng Lượng, không nói chuyện. Nhất là lại đến cuối cùng, khi tôi muốn nói chuyện với Lượng Lượng, thì liều mạng ngăn tôi lại, không cho tôi nói chuyện với Lượng Lượng. Tôi thấy cái này… Đúng vậy.
Tôi cảm thấy điều này cũng khiến người khác nghi ngờ. Dù sao tôi cảm thấy Kim Thần chắc cũng có đại hỷ. Từ chiều đến giờ, cô ấy không ngừng nhắc đến rất nhiều nhiệm vụ, ví dụ như Đột nhiên tôi nhảy. Anh Luân nhảy đi. Đúng. Nhảy thì hơi lạ.
Thật sự rất muốn xem nhảy. Thật sự muốn nhảy. Rất muốn xem nhảy. Tôi thấy anh Băng luôn bận rộn ở nhà bếp không chính là tôi. Chính là tôi. Tôi cảm thấy là như vậy. Cứ nói như ban nãy tôi cảm thấy anh Băng có khả năng rất lớn
Làm nhiệm vụ che giấu. Anh ta dùng đủ thứ tiếng để chọc tức em. Chúng ta đừng nghĩ rằng ngược lại, em cảm thấy anh Băng có nhiều khả năng hơn. Tôi thấy anh Băng là một người và còn một người nữa. Tôi nghĩ có thể là chị Phi.
Chị Phi chẳng nói gì cả. Vừa nãy chị ấy còn đá ngược lại anh Luân. Một chàng trai thông minh như cậu. Đúng thật là. Ta đoán bừa thôi. Logic của anh chặt chẽ quá đấy. Đâu có. Sai hết. Nhất định là ta. Nhất định là ta. Anh. Anh đừng như vậy.
Tôi nói cho cậu biết, ai giành với tôi? Tôi sẽ đánh tiếp. Nhất định là anh anh. Em biểu diễn cho anh xem cái lu này. Được không? Cậu đừng giận nữa, được không? Tớ cho cậu cái lu. Đỉnh cũng trắng. Bá Khiên: “Bá Khiên lu”. Thì bạn sẽ là “nâng trắng”.
Nhà mái bằng màu trắng được không? Được. Được, được. Buồn cười quá. Thì chắc chắn Kim Thần cậu xem, cô ta không bình thường. Cái này không bình thường. Đúng là bao nhiêu năm rồi. Cũng không phải nói hôm nay không bình thường. Tôi thấy sau đó anh Đằng
Nói tôi đẹp trai cũng bất thường. Bởi vì anh Đằng từng khen em đẹp trai. Nhưng anh ấy sẽ không dùng cách này. Tôi cũng khen rồi. Tôi còn lấy bữa cơm này ra so sánh. Nếu nói là không có, thì cậu nói xem cậu đẹp trai hơn Phạm Thừa Thừa.
Thì phí công tôi nấu cơm. Vậy tôi không biết em cảm thấy tượng Kim Thần tôi thấy anh Đằng không có. Tôi cũng thấy anh Đằng không có. Tôi nghĩ anh Đằng chắc chắn có. Vậy sao? Tôi đổi rồi. Kim Thần và anh Đằng vậy thì Kim Thần và anh Đằng…
Tôi thấy có. Lúc nãy tôi cảm thấy anh Luân có. Bây giờ tôi thấy cậu có. Có phải lúc trước chị từng chơi kiểu “Ma Sói” không? Chỉ chơi một, hai lần thôi. Tôi thấy cậu cũng rất có logic. Không phải. Em xem kiểu phát biểu này đều xuất phát từ logic đó.
Bình thường trước đây đều chơi loại trò chơi đó, không phải bình thường đều sai. Chuyện này… Đúng không? Phần cuối. Công bố một cái là sai hết đúng không? Nào, công bố đi. Công bố. Không, còn chưa đoán mà. Anh Đằng và Lượng Lượng, tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi tuyên bố
Có hai người có nhiệm vụ bí mật này. Bọn họ chính là Kim Thần và Băng Ca. Tôi vừa… Tôi biết rồi. Cho nên tôi đoán, anh đoán đi. Đoán đúng rồi. Họ là con cháu của tôi. Thật ra phía sau hai người
Còn có một ông chủ lớn đang giấu mặt sau hậu trường tự lộ rồi. Ông chủ đằng sau. Anh, không sao. Véo rồi, đừng phát đoạn đó. Chúng ta diễn một lần được không? Tôi đoán đúng rồi. Cái này giỏi thật. Cái này vẫn… Mở màn thôi. Rất logic. Rất logic.
Rất logic, đúng vậy. Sếp lớn này cũng thật là, được giấu kỹ quá. Rốt cuộc là ai, ông chủ lớn này? Chắc chắn anh Đằng không phải. Vậy chúng ta qua trước. Vậy thì đồng ý để anh Đằng là ông chủ đứng sau, mời giơ tay. Lượng biết chơi rồi,
Sao giơ hết lên vậy? Giơ cả hai người lên. Thú vị đấy. Thú vị đấy. Anh Đằng thú vị thật đấy. Nhiệm vụ gì? Không phải, cô xem có phải có nhiệm vụ không? Nhiệm vụ của chúng ta là để Bạch Ciển Cương nâng lu trước mặt mọi người. Tự mình vào.
Bảo Thẩm Đằng đầu tư cho Giả Nãi Lượng ăn ba lần. Ngày xưa tôi thật sự cảm thấy anh Đằng đút cho mình ăn. Tôi cảm thấy rất ấm áp. Tôi thật sự chỉ muốn Đừng để thừa. Thật đấy, em còn rất cảm động. Mình sợ làm người ta đau lòng.
Suýt nữa em chạy theo nguy cơ nghẹn chết mất. Mình cũng sợ mình bị lạnh. Tâm của Mễ Kỳ – Băng Sơn. Mễ Kỳ. Sau đó, anh Luân sẽ nói là tôi đẹp trai hơn Thừa Thừa. Tôi hiểu. Hiểu rồi. Nhiệm vụ của cô là không nói chuyện trong mười phút.
Và Phi là người dạy anh Luân khiêu vũ. Xong hết rồi. Cho nên anh Đằng, anh Băng vui mừng khôn xiết. Hoàn thành nhiệm vụ. Mỗi người sẽ nhận được 80 lượng pin. Các thành viên khác đều đoán đúng một gián điệp, mỗi người nhận được 40 lượng pin.
Chúng ta cũng nghỉ ngơi rồi. Đi. Mây trắng bồng bềnh, nước xanh bồng bềnh. Con ở phòng bếp. Anh cũng ở phòng bếp. Trải một con kang ra. Nào. Hôm nay ngủ một giấc thật ngon. Đúng vậy. Chúng mình ở đây. Trong dễ thương ghê. Được, có phong cách con gái.
Nhưng đúng là không thể đứng thẳng. Rất thoải mái. Có lúc tôi rất thích ngửi mùi gỗ. Tôi ở cạnh, Lượng ở giữa, vì sao anh ấy ngáy? Không phải, em thích dán mép. Vậy chị lên sân thượng, trên bệ cửa sổ, anh có giường. Vì sao phải ngủ ở cửa sổ?
Thông minh rồi. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Thoải mái thật. Đây là buổi sáng thoải mái nhất trong nhiều năm qua. Đi sông Hắc Ngư. Xuất phát. Đi. – Thừa Thừa. – Cái này… Được chưa? Vừa hỏi xong, chiều có thể đến, đúng vậy. Vậy thì tốt. Sự cộng hưởng này,
Đầu bị ù. Đúng. Xin lỗi. Ngủ đi anh. Không cho em cảm nhận được có bất cứ phanh xe nào. Vậy cũng đừng không phanh. Tôi ở Hải Khẩu, là người Hải Khẩu. Hải Khẩu, Hải Khẩu. Tôi… Trước khi đến đây, vừa trở về từ Hải Khẩu,
Tôi đã dẫn đoàn đội của mình, thì chúng ta đi đâu? đi đến… Chợ đêm. Tôi biết. Thế… Ăn một chút, ăn con tiếp theo. Nào, đổi một cái sạp khác. Tôi thích nhất là ăn sạp bẩn. Quán bẩn thì ngon. Món ngon địa phương. Anh thích nấu ăn à? Thích.
Lúc tôi ở nước ngoài, có tham gia cuộc thi nấu ăn. Đúng, từng giành quán quân. Vậy hôm qua để cậu… Đừng. Làm cho tốt rồi. Nhưng chị nói em biết, Ở bên ngoài thật sự là, đừng nói là ẩm thực Đông Bắc, rất thích hợp cho mọi người. Anh. Còn 80km.
Chỗ này chưa đủ. Có phải chúng ta cần sạc điện không? Đủ tám mươi rồi. Trại này đâu có xa. Anh không hiểu rồi. Xe điện là do ước tính mà ra. Xe điện này là xe điện khác. Audi Q4 e – tron. Không cần đo thời gian.
Nói mở bao xa thì mở bao xa. Nhìn đi. Được. Đến đích. Đến. Anh vất vả rồi. Anh thế nào rồi? Ngủ một giấc lượng chịu thiệt thòi rồi. Hai chúng ta cùng ngủ một đường, ngáy đấy à? Không, không ngáy. Thần tượng không cần ngáy đâu,
Ngủ cũng phải mang theo dây thừng. [Giống như bao] Anh, nặng lắm. Đây là công viên núi lửa. Sông Hắc Ngư. Nước này trong quá. Thanh như vậy à? Chào mừng đến với sông Hắc Ngư. Một con sông một dòng sông đầy sức sống chuyển động núi lửa mãnh liệt,
Khiến một con sông ngầm chạy ra khỏi bề mặt, [sau đó đổi thành hai dòng nước khác nhau.] Một con thuyền trôi chảy ào ào. Cẩn thận trượt. Đi từ thôi. Cây đại thụ này. Đây chính là cây thị cao. Dòng nước mát lạnh cũng nuôi dưỡng nhiều loài động vật đặc biệt.
Trong đó nổi tiếng nhất, phải kể đến cá Mặc Đầu Tam tung. Chúng sẽ xuất hiện nhiều nhất chúng sẽ tuôn ra từ cửa xả. Và sông Hắc Ngư cũng vì thế mà được đặt tên là Chân Thanh. Nước suối này nước này uống được không?
Không phải cậu vừa nói là cho bạn ống hút sao? Lấy ống hút. Nước trong là không có cá. Sao lại không có anh Ngư? Cậu nhìn cái gì? Nhìn này. Một đống lớn. Tiểu Ngư. Hắc Ngư. Hắc Ngư. – Thừa Thừa. – Được rồi. Thừa Thừa. Được chưa? Nói vội.
Lát nữa sẽ đến. Chào mọi người. Châu Thâm: bây giờ đang dần tập hợp lại với các anh. Đây là điểm gì vậy? Cảm giác đây là pin. Nước này cũng trong quá. Cũng rất đẹp. Cuối cùng phải ăn dưa hấu. Ta nói ngươi nghe, đây là ti phải không?
Cậu ăn dưa hấu xong thì ăn gì cũng không ngọt. Nam. Trái cây của miền Nam có đủ nước. Thật ra thì phải ăn xiên nướng. Cô biết Hàng Dĩa chứ? Từ nhỏ Bắc Kinh đã ăn, anh. Em yêu. Lo cho em chết đi được. Cả ngày nay em không ăn cơm.
Không sao rồi. Không sao rồi. Ngồi vào trong. Đỡ hơn rồi. Gầy hết rồi. Gầy rồi. Gầy đi. Chị Phi Phi. Chào cô. Cô kỵ hai ngày Ăn ít thôi. đúng là gầy đi trông thấy. Không phải, còn trẻ mà đã nhanh… Vừa ngủ Một ngày. Một ngày.
Nhưng em phải điều trị viêm dạ dày ba ngày. Hình như em không bị viêm dạ dày gì cả. Đừng nói là Vờ sờ gỗ. Chạm gỗ. Anh, đó là nhựa Đó là nhựa tìm một cái, tìm một cái cũng phải tìm được. Anh Luân. Cái này có một cái thẻ.
Đây là gì? Các thành viên nhóm xuất phát. đến đây có phải có cảm giác như tiên nữ chốn rừng xanh không? Có nhớ đến tuổi thơ tràn đầy sức sống không? Chào mừng đến với vương quốc yêu tinh bí ẩn. Kỳ lân. đang mở một bữa tiệc.
Võ sĩ bọ ngựa đang luyện vũ đạo săn bắt. Váy của cô nương nấm chỉ rách một góc. Nhưng không hề ảnh hưởng vẻ đẹp của nó khi được chiếu sáng dưới ánh nắng. Ở nơi thần kỳ này, hạnh phúc là tỉ số cuối cùng.
Hãy cùng cất lên tiếng ngáy của sông Hắc Ngư trong tiếng ngáy của Hắc Ngư. Trận chiến vớt trái cây bắt đầu hành trình trên sông Hắc Ngư hôm nay. Trái cây của ai trôi mau lên. Ai thắng? Vậy thì tìm loại nhẹ để trôi. Đúng vậy, vì thế không thể chọn nặng.
Không phải, dây của các cậu ném qua nhiều quá mà nó quay về cũng chậm. Đúng. Vừa hay qua vạch mới được. Vậy phải cần cả thể lực và trí tuệ. Đúng vậy. Vậy anh chơi được đấy. Vậy em và Tiểu Bạch Được. Chúng ta đấu đến cùng. Nào, vậy hai chúng ta…
Được. – Thừa Thừa. – Anh Đằng một cặp được không? Được, hai đứa tôi một cặp. Hai chúng tôi vứt ở trên bờ, hết rồi, kiểu âm thầm tranh giành tranh giành gì đó. Đúng vậy. Sóng ngầm nổi lên. Hai cậu… Lát nữa hai chị “hoa đán” Chị xem.
Đã xuất hiện dáng vẻ của chị em rồi. Anh Băng và anh Luân sẽ tự động thành một nhóm tôi không thông minh bằng đâu, cậu yên tâm. Được. Tôi không thể chờ được nữa. Hai người không cần nổi giận. Nó thuộc về phốt – pho, cậu biết không? Gió thổi sẽ thổi.
Chọn xong rồi qua đó. Tôi chọn trái thanh long. Vậy mình cũng chọn thanh long. Được, thanh long ruột đỏ. Được. Đúng, hai em phải đầu nhọn, đầu nhọn. Chọn cùng một loại trái cây là khô. Đi. Thanh long. Giơ đề cương vẫn thông minh đấy. Tiểu Bạch. Tôi…
Đang chơi trò trồng thanh long lãng mạn. Được. Trước giờ chưa từng phục ai. Được. Cũng chưa thua ai. Được, không sai. Ai thua? Ai tiếp đất bằng hai chân Được. Đến bây giờ, anh Lượng, em vẫn chưa thua anh. Cho tôi cảm nhận được cảm giác thua.
Cắm cái que này vào trong. Ai ở trên đó lâu, thì xem là người đó thắng. Đoạn cuối so với bơi. Bơi qua đó. Bơi tự do gì chứ? Còn không mau đào. Lượng Lượng, chọn hai người thua hai người. Nào. Được. Ném qua vạch. Nào. Nào. Ba, hai, một. Ba, hai, một.
Ai là của ai? Bên đó là của ta. Tôi lại thắng rồi. Anh anh Lượng. Mặt anh… Mặt… Cười “chết” em rồi. Anh. Anh em nói anh anh, em cầm giúp anh. Sao thế? Anh có trách hay không trách anh, lượng và cái này là “áp chế huyết mạch”. Quá kỳ dị.
Lượng Lượng, chưa bao giờ thắng được cô. Thiên Khắc. Sao thế? Nhưng cậu xem anh ấy, tiểu Bạch muốn chơi với chúng ta cũng chưa chắc, mà là lúc chơi với chúng ta anh ấy chưa chắc đã thắng. Thì anh ta sẽ chơi thắng với Lượng Lượng.
Xong rồi chúng ta còn không thắng được Lượng Lượng. Thiên Khắc. Anh. Thế này. Tôi cảm thấy Để đảm bảo công bằng. Chúng ta bắn tiếp một quả. Lẽ ra phải thế từ sớm. Được. Lượng đều đỏ mặt rồi. Tôi muốn mua mật dứa. Hai người họ thật là.
Họ không ném được xa như vậy. Không ném được. Khá nặng. Tôi thấy ném được 3m là tốt lắm rồi. Cậu nói xem, hai người họ đều cố chấp đến chết. Tôi nói cậu nghe, nặng quá. Không ném được. Nặng lắm luôn. Cái này tôi cũng ném được. Được, cứ vậy đi. Được.
Ba. Hai. Một. Anh quay phim. Kẹt. Hòa là thành tích tốt nhất. Thật đấy. Đừng thi nữa. Tôi thấy bằng luôn. Đúng vậy, hai bạn rất hoàn hảo. Lạnh quá. Anh quay phim, anh lấy mật dứa lót chân xuống dẫm lên. Giẫm lên. Chỗ này của muội… đá phát bệnh luôn rồi.
Mát xa bằng mật ong. Mát xa chân. Cậu nhẹ nhàng đặt ở trên. Đúng, đạp lên. Đúng. Như thế chân sẽ không bị lạnh. Được, nhóm hai. Anh Băng, hai chúng ta chọn trái cây gì Hai người ném nho nếu không uổng cho vóc dáng của hai người. Mắng ai có sức,
Thể chất hư cân. Hai đứa thể chất hư. Nào. Được. Cái gì vậy? Cảm giác vừa trộm dưa chuột. Anh Luân, đừng kéo lên trên nữa. Lau đi. Sắp tầm cao rồi nào. Chuẩn bị đi. Nine. Nine phải không? Đôi chân của anh Luân rất thanh tú Thể lực không tốt, vòng một.
Nào, năm. Bốn. Ba, hai, một. Đẹp lắm. Dưa leo đâu? Tuy là do anh Băng ném sau không ngờ anh Băng là người đầu tiên vượt qua vòng loại. Mà anh Luân kẹt rồi. Đang đứng yên một chỗ Anh Băng thắng. Dưa chuột. Bên kia. Tốt hơn là về mặt tạo hình.
Một bước một cúi đầu. Hì hục thế nào? Đến lượt tiếp theo rồi. Đi. “Chị Nhựa”. “Chị Nhựa” Có khẩu hiệu gì không? Hai cậu thế này là “Thừa máy giết người giấu” à? “Hai chị em nhựa” đã ném “Thừa nước đục thả câu” Nào. Vào lúc này,
Cuộc thi đầu tư mỗi năm một lần sẽ mở màn. Lúc này sẽ xuất hiện hai chú ngựa ô. Một người là Vương Phi của chúng ta. Một người là Kim Thần của chúng ta. Hai vị đang háo hức, hắn nói nhiều thật. Đừng sốt ruột. Khi nước sông chảy xiết,
Lúc này chúng ta đã mở màn, bây giờ chúng ta đột nhiên nghe thấy một tiếng còi. Ba, hai, một. Ngươi cũng không cần ném xa số vàng đó, hậu bối. Mất Quả, Vương Kim Thần thắng rồi. Thừa Thừa, chúng ta phải làm sao đây? Có chơi được không? Không sao.
Anh xem em ở miếng dưa hấu là được. Không dính nước cũng không sao. Được. Tôi đã nghĩ ra cách kết hợp này rồi. Nhóm “trai đẹp trai”. Tôi còn tưởng là “lão, yếu, bệnh, tàn tật”. Người tàn tật thì có. “già yếu” ở đâu? Là tôi. Nên gọi là
“Cột sống tiêu hóa”. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Cả người có chỗ nào mà không dùng sức. Nào. Một cuộc thi ném trái cây mỗi năm một lần giờ sẽ mở màn nào. Đôi mắt lộ ra “sát khí” đã lâu không thấy. Nhìn nhầm rồi. Nhìn nhầm rồi.
♫ Ánh mắt đầy sát khí ♫ Thì ra là nhìn nhầm. Thừa đã chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong rồi. Anh Đằng đâu? Nào, chuẩn bị. Ba. Hai. Một. Ném. Cái này. Cái này có kịch. – Thừa tướng ở đằng trước. – Thừa tướng ở đằng sau. Không ạ.
– Không. – Thừa ở bên kia. Anh Đằng chiến thắng. Anh Đằng chiến thắng. Dù gì cậu cũng bị bệnh. Cũng không còn nói em là “lão già yếu đuối” nữa. Anh. Đi. Ai vớt mấy người đó ra. Được. Bây giờ là bán kết, còn có vòng chung kết nữa. Cảm ơn.
Tôi đối phó với anh Đằng, Được. Được. Nhóm nhạc Đằng Băng. Vậy chị và Đại Hỉ nhóm Kim Cương. Được. Thể hiện hết thực lực của mình, chỉ dựa vào may mắn thôi. Ba vòng cậu không chạm được cửa bạch. Không có. Phí công đến. Vậy tôi và Thần Tiên Được. Đi.
Nào, ba, hai, một. Đi. Cái này của em tuột quá. đề cương trong nhóm Kim Cương thắng rồi. Cương tử. Cương Tử, cậu được chứ? Góc con. Cương – Tử được. Tiếp theo sẽ là anh Băng và anh Đằng của chúng ta trước trận đấu có gì muốn nói không?
Trong cuộc thi này có thể đi đến nước này, tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Tôi sẽ trút bỏ hết mọi áp lực, chuyên tâm thi đấu. Ước mơ lớn nhất đời này của em là được battle với Thẩm Đằng. Hôm nay ước mơ thành hiện thực rồi.
Thắng thua không còn quan trọng nữa. Được. Thi đấu thật tốt. Chuẩn bị xong rồi. Nào. Chuẩn bị sẵn sàng, anh Đằng đang háo hức muốn thử rồi. Anh Băng cũng đã sẵn sàng chờ thời cơ Ba hai. Một. Ném. Ném. Tôi cũng không qua vạch. Xong rồi. Xong rồi. Vô vị rồi.
Nhẹ thôi. Anh Đằng chiến thắng. Cho tôi rồi. Rõ ràng là có hơi lạnh. Không có. Vậy thì cuộc thi rất hấp dẫn. Bây giờ đã bước vào ván đấu quyết định. Anh Đằng, vòng cuối cùng. Tới luôn. Ai mà ngờ được, anh Đằng đi đến cuối cùng. Tôi không ngờ là
Dù sao ta cũng không ngờ cho dù trận đấu này tôi thua, con cũng có trình độ như Lượng Lượng, tôi cũng rất tự hào. Nào. Chuẩn bị. Ba. Hai. Một. Đi. Đi. Tôi không ném đâu. Thua rồi. Tiểu Bạch thắng. Tôi cảm thấy trò chơi này đã trải nghiệm hết rồi.
Em sẽ cố gắng, xe đạp sẽ thành xe máy. Em không bị áp lực sao? Em rất thích. Bánh đậu nành không làm ra dầu. Livestream này mở nhiều thật đấy. Cô đúng là… Tuy bại mà vinh. Vậy thì cuộc thi trái cây ước mơ ở Tengchong.
Thí sinh thắng cuộc cuối cùng là Bạch Cầm Cương. Cảm ơn mọi người. Dù sao cũng có thể nhìn ra sự tán thưởng này của chúng ta không giống với với nội tâm của chúng ta. Hoàn toàn không hợp. Đi. Mỗi quân trận, một chỉ huy. Lật. Anh Băng không lật.
Lật cái này nhất định sẽ tiêu diệt mọi người. Đương nhiên rồi. Vậy thì chờ xem. Nào, qua đây. Tôi nào dám. Quyết đấu. đàn ông phải chiến đấu. đàn ông phải chiến đấu. Cô đừng qua đây. Tăng một. Người ốm yếu, tôi thách thức. Em qua đây. Có quạt không?
Thừa sang bên này. Lại đặt tên mới cho con. Canh gà còn sáng. Không, phải gọi là canh gà sáng. Các bạn biết “Hắc Magic” không? Không, cũng không muốn xem. Cái này thật sự rất thần kỳ. Điều này thật sự rất thần kỳ. Đúng vậy. Tôi có thêm chút âm nhạc không?
Vậy thì trên thế giới này, sẽ có rất nhiều “thầy phù thủy” Lấy danh nghĩa “phép thuật” để làm ảo thuật của mình. Không phải. Em biết lấy danh nghĩa ảo thuật thể hiện “phép thuật” của mình. Được rồi. Ba, hai, một, đi. Cái này sao? Không phải. Là cái này sao?
Không phải. Là cái này sao? Không phải. Là cái đó sao? Đúng. Anh mãi là ngón thứ tư đúng. Thì không phải là đúng sao? Không phải, không phải. Là “cái này” với “cái kia”. Không phải đâu anh. Hình như là kiểu tay. “Tôi” hoặc “Cậu”. “Đây” hay “kia”,
Cậu còn bảo anh Đằng gọi một cái. Để em hỏi anh ấy. Sau đó cô lại đoán. Cái này phải học rồi mới được. Ta học rồi, ta quên mất. Con học ở đâu thì nói cho mẹ biết. Hog Woz! Hog Woz! Thế này. Hai chúng tôi sẽ để mọi người đoán. Gì?
Mạt Mạt, “Phép thuật”.