Phim Ngôn Tình Siêu Ngọt Ngào | Tuyệt Phối Tô Tâm Đường Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tuyệt Phối Tô Tâm Đường] [Tập 1] [Ai động vào đồ ăn tôi gọi] [Cô Đường Tô,] [xin cô hãy trả lời] [câu hỏi của chúng tôi.] [Cô Đường Tô, cô nói vài câu đi.] [Cô có thể nói chuyện đọc kịch bản ban đêm]
– [là thế nào không?] – [Cô Đường,] [thái độ của cô như thế nào về việc] [các đồng đội cũ tách ra solo?] [Cô Đường Tô,] [sau ba năm lại gặp sóng gió,] [Thiếu Nữ Rắc Đường] [cô có gì muốn nói không?]
[Không rõ tung tích của Đường Tô, cựu trưởng nhóm nhạc nữ] [Xin chào, dịch vụ ship đồ ăn Mỹ Nhân xin nghe.] [Đồ ăn mà anh gọi…] [Lâu thế rồi,] [sao đồ ăn của tôi chưa tới?] [Xin lỗi anh.] [Vừa nãy lúc đi trên đường đồ ăn bị đổ,]
[tôi đã mua lại một suất khác] – [và mang đến cho anh đây.] – [Không cần nữa.] [Hai tiếng sau] [đưa đến địa chỉ mới cho tôi.] [A lô, a lô?] [Thế giới của người trưởng thành] [làm gì có chuyện dễ dàng.] [Có những việc, có những người,] [có lẽ cả đời này]
[cũng chỉ vô tình gặp một lần.] [Giống như quá khứ] [đã đi xa bạn.] [Vẫn may,] [tôi còn có Ngôn Chi,] [một người để tôi nhớ mong.] Đây là cái gì? Úc Manh Manh. Sếp à, có phải bệnh mù mặt của anh nặng hơn rồi không? Tôi biết. Đi thôi. Sếp à,
Lộ Ngôn Chi đã giải vây cho Úc Manh Manh ngay tại chỗ, còn lên cả hot search, anh thấy thế nào? Chỉ giỏi lòe thiên hạ. [Bánh quy Bé Gấu mà Lộ Ngôn Chi đại diện] [Bánh quy Bé Gấu, lượng bán giới hạn] [Người đại diện thương hiệu: Lộ Ngôn Chi]
[hôm nay được bán với số lượng giới hạn.] Đừng chen, đừng chen. Ai cũng muốn mua. Mau mở cửa. [Anh Ngôn Chi, em đến đây.] [Mình đã bảo mà.] [Số phận luôn xảy đến] [theo những gì đã sắp sẵn.] [Muốn thoát khỏi tầm kiểm soát của nó] [trừ khi mưa giữa trời quang,]
[đang mưa thì trời nắng to.] Mình đúng là đồ sao chổi. [Từ sau khi rời nhóm Thiếu Nữ Rắc Đường ra solo,] [độ nổi tiếng của cô ấy tăng chóng mặt,] [vụt sáng thành ngôi sao.] [Hiện tại,] [cô ấy đã trở thành sao nữ hot nhất của Lạc Âu.]
[Chúng ta cùng theo dõi tận nơi.] [Manh Manh đến rồi.] [Ngôn Chi?] Manh Manh, Manh Manh xinh đẹp quá. [Sao anh ấy lại ở bên Manh Manh?] [Lại còn nắm tay cô ta?] [Trước khi solo cô không hề nổi tiếng,] [sau khi solo thì đạt vô số thành tựu,]
[đón mùa xuân thứ hai của sự nghiệp.] Xin hỏi cô có gì muốn chia sẻ không? Cảm ơn công ty đã đào tạo tôi, cũng xin cảm ơn đông đảo khán giả đã ủng hộ tôi. Đồng đội cũ của cô là Đường Tô thì lại bị đóng băng vì bê bối,
Cô có thay vị trí của cô ấy không? Xin lỗi. Chúng tôi đến giờ rồi. Manh Manh. Manh Manh, nói thêm vài câu đi, Manh Manh. Manh Manh, Manh Manh. [Rõ ràng mình chẳng làm gì cả.] [Ngôn Chi,] [vì sao anh không đứng ra] [giải thích giúp em?] [Có phải trong lòng anh,]
[anh cho rằng] [em là kẻ không từ thủ đoạn không?] [Lộ Ngôn Chi, anh là đồ ngốc.] [Xe đến rồi, xe đến rồi.] [Nhìn bên này, nhìn bên này, nhìn bên này.] [Đường Tô.] [Đường Tô.] Thiếu Nữ Rắc Đường như một chú ngựa ô đã gặt hái nhiều thành công trong năm nay.
Các bạn là những đối thủ cạnh tranh đáng gờm nhất trong những nhóm nhạc nữ đang nổi tiếng. Là trưởng nhóm, bạn có cảm nghĩ thế nào? Vô cùng cảm ơn công ty đã bồi dưỡng và đào tạo chúng tôi. Cũng vô cùng cảm ơn
Sự ủng hộ và yêu thích của khán giả và fan hâm mộ dành cho chúng tôi. Chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục cố gắng như trước đây để làm ra nhiều tác phẩm tốt hơn. Cảm ơn. [Tôi là Đường Tô,] [từng là trưởng nhóm của một nhóm nhạc nữ nổi tiếng.]
[Như nhiều người mong đợi,] [chúng tôi ngày càng nổi tiếng.] [Cho đến khi…] [Cô và đạo diễn] [bắt đầu từ bao giờ?] [Nghe nói đây không phải là lần đầu tiên.] Nghe nói cô và Lộ Ngôn Chi đang yêu nhau. Lộ Ngôn Chi biết được mối quan hệ giữa cô và đạo diễn
Có phản ứng thế nào? Càng giải thích thì càng to chuyện. Điều cô cần làm bây giờ là yên lặng chờ đợi. Nhưng tôi không hề làm chuyện đó, vì sao họ lại viết bài như vậy? Rõ ràng tôi có thể có cơ hội giải thích mà.
Tô Tô, cậu bình tĩnh lại đã. Mình tin là sếp La nhất định sẽ có cách giải quyết. [Cứ như vậy,] [tối nào cũng gặm snack và bánh quy,] [tôi đã biến thành] [một cô nàng béo ú.] [Chỉ sau một đêm,] [tôi đã mất tất cả.] [Thật đáng thương] [Từ đó,]
[tôi đã không còn] [tư cách để quay lại nữa.] Có lẽ số phận đã định sẵn mình là kẻ xui xẻo. [Bạn có đơn hàng mới.] [Xin hãy xử lý kịp thời.] Đường Tô, bây giờ kiếm sống mới là việc quan trọng nhất với mày. Đi nào, đi làm việc thôi.
[Dịch vụ ship đồ ăn Mỹ Nhân] Có ai không? Ship đồ ăn. Xin chào. Đồ ăn của anh đây. Xin chào. Có ai không? Đồ ăn của anh đến rồi. Xin chào, đồ ăn của anh này. Chết rồi, chết rồi, chết rồi. Mình lại bị khiếu nại mất thôi. Làm sao đây?
[Nhất định phải xếp lại cho ngay ngắn,] [không là sẽ bị phát hiện.] [Miếng này rơi xuống đất rồi] [không thể bỏ lại vào trong hộp được.] [Hay là…] Mình… mình chỉ nhìn thôi. Mình không ăn. [Mùi hương ngào ngạt này] [thật sự không thể chối từ.] [Thịt cua hoàng đế tươi rói]
[rất hợp với mù tạt.] Không được. Đây là đồ ăn của khách. [Một vị khách sống trong ngôi nhà như thế này] [chắc là cũng không ăn đâu.] Nói cũng đúng. Vứt đi thì phí quá. Anh ấy không ăn thì mình ăn vậy. [Phải đó, phải đó, mau ăn đi.] Không được.
Làm vậy là trái với đạo đức nghề nghiệp. Nhưng mình chưa ăn gì cả ngày nay rồi. [Không ăn thật sao?] [Hương vị thơm ngon tuyệt cú mèo.] [Thỏa mãn] [Sao hả?] [Ngon đúng không?] Đúng là rất ngon. [Ăn sushi của khách] [còn không mau chạy đi?] Nhưng mà…
Tôi ăn đồ của người ta rồi thì phải trả tiền cho người ta chứ. Tôi trả tiền cho anh ta kiểu gì nhỉ? [A!] [Trời ơi, mình đang nghĩ gì vậy?] Rốt cuộc cô đã ăn trộm bao nhiêu thứ rồi? Bụng như cái trống thế kia. Cởi ra. Cởi ra. Lưu manh.
Lấy ra cho tôi xem. Trộm đồ? Tôi đâu có. Tôi nhắc lại lần nữa. Lấy hết những thứ cô đang giấu trong bụng cô ra đây. Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức. Anh hiểu lầm rồi. Tôi đến nhà anh giao đồ ăn.
[Chính là người làm đổ đồ ăn giữa đường đó à?] Thế đồ ăn của tôi đâu? Tôi không cẩn thận nên… ăn… ăn mất rồi. [Thật thú vị.] Xin lỗi anh. Tôi… tôi không cố ý. Thế anh nói đi, tôi phải bồi thường cho anh thế nào?
[Cái này thì mình phải nghĩ cho kĩ,] [xem cô ta muốn giở trò gì.] Món khai vị: salad trứng cá muối vàng. Salad yêu cầu dùng dầu ô liu từ vùng Provence và giấm balsamic đã được lên men 12 năm. Món chính: Bít tết Charlois chín vừa. Nhớ làm nóng đĩa trước.
Cuối cùng, rắc một ít muối biển hoa hồng là được. Món ngọt cuối cùng có thể làm đơn giản thôi. Làm món bánh sô-cô-la hạnh nhân Vienna. Mỳ trộn mỡ hành. Món ngọt: bánh trôi rượu hoa quế. Mấy món anh yêu cầu tôi thật sự không biết làm.
Đây là bữa tối mà tôi đền cho anh. Anh ăn thử đi đã. [Toàn nấu mấy món gì thế này?] Tôi nấu nướng cũng khá lắm đấy. Hay là anh ăn thử đi. [Ai mà ăn mấy thứ này chứ?] [Không ngờ con bé này] [nấu ăn ngon vậy.] Cũng thường thôi.
Cô đi được rồi. Thế chuyện tôi ăn mất đồ ăn anh gọi… Không truy cứu nữa. Thật à? Anh đúng là người tốt. Cảm ơn, cảm ơn. À, xin lỗi anh. Tôi làm bẩn tạp dề nhà anh rồi. Tôi sẽ giặt sạch trả anh rồi đi. [Nấu ăn ngon]
[mà lại còn chăm chỉ nữa.] Không sao. Cô cứ bỏ vào máy giặt là được. Phòng giặt đồ ở phía sau. Được. [Mấy món này ngon hơn] [bít tết sushi nhiều.] Ôi mẹ ơi. Cái người này không biết dùng máy giặt à? Trông chẳng sạch sẽ như vẻ bề ngoài chút nào.
Lôi tha lôi thôi. [Cô shipper này được đấy.] [Lâu lắm rồi mình không ăn no thế này.] Đồ trong túi áo anh có vứt đi không? [Túi áo?] Cái gì thế? Không có gì. Cô đang làm gì thế? Giặt tạp dề. Anh để rõ nhiều quần áo bẩn ở đây,
Tôi tiện tay bỏ vào máy giặt giúp anh luôn. [Tốt thế à?] Cảm ơn. Nếu cô đã giặt cả rồi thì sấy khô và là phẳng giúp tôi đi. Được đằng chân lân đằng đầu. Tôi không bắt cô làm không công đâu. Tôi trả tiền cho cô. Tôi không cần tiền của anh.
Tôi giúp anh bỏ đồ vào máy giặt là phải đi rồi. Tôi còn tận mấy đơn chưa ship. Ship đồ ăn được bao nhiêu tiền? Năm tệ, làm sao? [Có năm tệ thôi á? Ít thế.] Tôi trả cô 50 tệ một giờ. Tiện thể cô dọn vệ sinh giúp tôi luôn đi.
Năm mươi tệ? Có thật không? Đương nhiên. Nhưng mà… giặt quần áo xong, sấy khô, là phẳng lại còn dọn vệ sinh ít nhất cũng phải hai tiếng trở lên. Một trăm tệ. Chốt đơn. [Manh Manh, sao em lại bị nhăn thế này?] Cái đó có thể là phẳng mọi thứ à?
Được hết. [Có cách rồi.] Sao thế, sao thế, sao thế? Anh đúng là vụng về. Là plastic ở nhiệt độ cao mà anh cũng nghĩ ra được. Chính cô bảo là cái gì cũng là được hết. Tôi nói là quần áo gì cũng là được hết. [Trời ạ, hóa ra là Manh Manh.]
[Liệu anh ta có nhận ra mình không?] Đây là Úc Manh Manh. Anh là fan của Úc Manh Manh à? [Bình tĩnh, không được để bị phát hiện.] Cô làm xong hết việc chưa? [Nơi này nguy hiểm quá.] [Xem ra mình phải mau làm cho xong] [rồi chạy lẹ,] [tránh bị lộ tẩy.]
Manh Manh của mình. Sao lại tối thế này? [Trời ạ.] [Nơi này là gì thế?] [Biến thái.] [Thế này e là đã vượt quá] [phạm vi của fan hâm mộ rồi.] Quả nhiên Manh Manh mới là mẫu hình mà đám con trai thích. Đây là… Sao có thể chứ?
Ai cho cô vào đây? [Sao ở đây còn giấu một tấm hình to hơn nữa?] Thế này là sao? Không nhìn ra à? Cô ta… Cô ta đắc tội với anh à? [Đắc tội ư?] Xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi. Tôi lấy cho anh tờ mới. Xin lỗi.
Tôi đến phỏng vấn quảng cáo giảm cân. Tôi căng thẳng quá, cứ căng thẳng là lại thèm ăn. Tôi lấy cho anh tờ giấy mới. Quảng cáo này à? [Giảm cân] Hình tượng của cô không hợp đâu, về đi. Vì sao? Đợi cô béo đến 75kg rồi hãy quay lại.
Làm sao tôi béo đến mức đó được. Cẩu thả, lỗ mãng, không từ thủ đoạn để được nổi tiếng. Thế nên tôi ghét cô ta. [Chẳng lẽ mình đã béo đến mức] [người ghét mình] [cũng không nhận ra mình ư?] Nhưng mà chuyện này không liên quan gì đến cô cả.
Đúng, đúng, đúng. Tôi đã là xong quần áo cho anh rồi. Tôi đi trước đây. Tôi còn chưa trả tiền công cho cô mà. Tôi không cần nữa. Coi như tôi đền tiền đồ ăn cho anh.