Phim Ngôn Tình Cổ Trang Mới Nhất 2023 | Cửu Tiêu Hàn Dạ Noãn Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Cửu Tiêu Hàn Dạ Noãn] [Tập 1] Dáng người này. Có thích không? Cô nương của Kỳ tộc không khác gì với nữ tử bình thường cả. Nữ tử nước Càn ta lấy đâu ra dáng người uyển chuyển như vậy. Ông nhìn xem.
Đồng dao của Kỳ tộc, các vị có biết hát không? Biết. Biết. ♫Trăng vành vạnh, sáng lung linh♫ ♫Xưa có giai nhân động lòng người♫ ♫Tú tài lang, nha môn lại♫ ♫Ai nấy kêu thơm cũng không nghe♫ ♫Dỗ giai nhân cười ha ha♫ ♫Răng nanh cắn rách cổ giai nhân♫
♫Máu chảy thành dòng♫ Sao lại đi thế? Không sao. Họ không hát, chúng ta tự hát. ♫Răng nanh cắn rách cổ giai nhân♫ ♫Máu chảy thành dòng chảy không ngừng♫ ♫Cắn một miếng đứt tay giai nhân♫ ♫Cắn một miếng đứt tay giai nhân♫ ♫Nhổ vào mương sông Bạch hôi hám♫
♫Cắn một miếng đứt chân giai nhân♫ Uống rượu đi. ♫Nhổ vào miếu Nương Nương ngoài thành♫ Nào, uống tiếp. Người đâu? ♫Túm một cái moi tim giai nhân♫ ♫Nhổ vào Hoa Liễu Châu xanh mướt♫ ♫Cắn một miếng đứt mũ giai nhân♫ Đi đâu cả rồi? ♫Vứt đến Quỷ Môn Quan dưới trăng♫
Chơi trốn tìm hả? [Đốc Tra Vệ] [Tô Cửu Nhi, tuần vệ người Càn] Ai vậy? Đêm hôm ai chạy qua chạy lại trên nóc nhà thế? Có để cho người ta ngủ không? [Ta tên Tô Cửu Nhi,] [Tô Cửu Nhi] [là một tiểu tuần vệ thuộc Đốc tra vệ]
[của thành Cửu Tiêu tại nước Càn.] [Tuy ta có lòng muốn] [trở thành một tuần vệ xứng đáng với chức vụ…] Quỳ xuống. Vâng, vâng, vâng. [Nhưng trời sinh ta có cơ thể yếu ớt,] [năm giác quan suy yếu.] Hồi nhỏ ta mắc phải một căn bệnh lạ. [Thường xuyên] [thấy chóng mặt]
[bởi thể hàn tự dưng mà có.] [Thế nên công việc] [chủ yếu là] [bổ dưa, pha trà,] [dọn dẹp] [cho các đồng liêu.] [- Đó chính là cuộc đời của ta.] – Cửu Nhi. Cô mau giục phòng bếp đi. Sao vẫn chưa có bữa trưa thế? Được. [Cũng chính vì thế]
[nên tổng sứ cho rằng ta] [là một kẻ vô dụng.] [Vậy nên thấy áp lực vô cùng.] Nhìn đi. Nhìn mà xem. Một tên bám váy vô dụng. Đúng là trò cười của Đốc tra vệ. [Thế nên được ngủ một giấc ngon] [là mong ước lớn nhất của ta]
[để quên đi muộn phiền mỗi ngày.] Đừng để ta bắt được ngươi! Nửa đêm nửa hôm làm phiền dân lành. Cẩn thận ngày mai bị bắt vào Đốc tra vệ. Người này ồn ào quá. Phiền chết đi được. Ngủ cũng không được yên. [Đốc Tra Vệ] Mau tỉnh rượu đi.
Nghĩa phụ, nghĩa phụ, nghĩa phụ. Người không được uống rượu nữa. Ngày nào cũng uống. Cấp trên chèn ép ghê gớm như vậy, [Hồ Bát Đạo, tuần vệ người Càn] phải uống rượu thả lỏng chứ sao. Người nói xem tổng cộng có bốn vị đại nhân mất tích,
Nhưng đến giờ mới tìm được hai cái xác. Nếu vẫn không tìm được manh mối, sợ rằng hai vị đại nhân còn lại cũng lành ít dữ nhiều. Ta thấy chắc chắn là [Vương Thiên Vận, tuần vệ người Kỳ] vụ án do người Kỳ gây ra. Người Kỳ thì làm sao?
Vụ án người Kỳ gây ra thì mấy đứa sợ cả rồi à? Dạo này nghĩa phụ còn học được bài đồng dao của người Kỳ đây. Để ta hát cho hai đứa nghe. Nghĩa phụ. Người đừng… Cùng nghe nào, đồng dao của người Kỳ đó. ♫Cắn một miếng đứt tay giai nhân♫
♫Nhổ vào mương sông Bạch hôi hám♫ ♫Cắn một miếng đứt chân giai nhân♫ ♫Nhổ vào miếu Nương Nương ngoài thành♫ Miếu Nương Nương. Miếu Nương Nương? Hay chứ? Tay giai nhân, mương hôi hám. Chân giai nhân, miếu Nương Nương. Nghĩa phụ, người hát lại bài đồng dao vừa nãy đi. Đánh nước này.
Nghĩa phụ. Người mau dậy hát lại cho con nghe đi. Dậy nhanh đi nghĩa phụ. Nghiêm tổng sứ đến. [Nhạc Đại Nhân, tuần vệ người Càn] [Nghiêm Khoan, tổng sứ người Càn] [Trần Lực, tuần vệ người Càn] Hồ Bát Đạo. Gọi dậy cho ta! Tên khốn nào thế? Tên khốn nào? Nghiêm Khoan!
Được rồi. Tên khốn nhà ngươi! Hồ Bát Đạo, ta nói ông biết. Giờ ta mới là tổng sứ tuần vệ. Uống rượu trong giờ làm. Lần này bị ta bắt tại trận rồi. Bắt ta ư? Năm đó lúc ta bắt ngươi – ngươi còn chưa kiêu căng vậy đâu! – Hồ Bát Đạo.
Nghiêm… Nghiêm tổng sứ, nghĩa phụ ta say rượu chưa tỉnh, có lời nói hành động không đúng mực, mong ngài thông cảm cho. Đó là Nghiêm tổng sứ đấy. Nhưng mà sở dĩ nghĩa phụ ta uống say cũng là vì người đã đến quán rượu hỏi thăm tin tức.
Hỏi thăm tin tức ư? Vậy ta lại muốn biết ông ta hỏi thăm được tin gì rồi? Lão Hồ, chẳng phải ban sáng người bảo con là người đến quán rượu hỏi thăm về bài đồng dao người Kỳ ăn thịt người sao? Người phát hiện nội dung bài hát đó giống hệt với
Tình trạng của hai người chết, ngay cả địa điểm vứt xác cũng trùng khớp từng cái một. Tay giai nhân, mương hôi hám. Chân giai nhân, miếu Nương Nương. Nghiêm tổng sứ, Lý đại nhân của Giám doanh ty chết đúng ở mương hôi hám, trên người mất đi tay phải.
Lưu đại nhân của Vận lương ty lại chết ở miếu Nương Nương, trên người mất chân trái. Tất cả đều trùng khớp với bài đồng dao của người Kỳ. Thế nên… Thế nên ý của nghĩa phụ ta là đây rất có khả năng là vụ án giết người báo trước. Nếu muốn biết
Phương hướng của hai vị đại nhân còn lại thì manh mối nằm ngay trong bài đồng dao này. Nhưng sau này hai vị đừng nhúng tay vào việc này nữa. – Tại sao? – Tại sao? Vì Nhạc Đại Nhân đã bắt được hắn rồi. Việc này… Ngày 24 tháng 3
Năm Định Khôn thứ 33, cũng chính là ngày thứ bảy sau vụ án mất tích, thi thể của ty trưởng Giám doanh ty, Lý Tri Niên được phát hiện ở con mương phía Nam thành. Hiện trường vẫn được giữ nguyên khi chúng ta đến đó, nhưng thi thể lại không hoàn chỉnh.
Thi thể mất tay phải, có dấu vết cắn xé ở vết thương, không giống bị dã thú bình thường cắn mà giống bị người Kỳ biến hình gây ra hơn. Bảy ngày sau, thi thể của trung lang quản dân, Lưu Kính Đình
Được phát hiện tại miếu Nương Nương ở ngoại ô thành. Thi thể mất chân trái, vết thương cũng có dấu vết cắn xé. Trước đó, Lão Lưu phát hiện một nam tử người Kỳ trên mặt có ba vết sẹo xuất hiện trong biệt viện Trương gia.
Hành tung của hắn rất đáng ngờ, nghi ngờ đang nghe ngóng tình hình sau khi xảy ra vụ án. Theo như nhiều nhân chứng kể lại, người Kỳ này thường xuyên xuất hiện tại hiện trường vứt xác. Vậy nên hắn có hiềm nghi gây án rất lớn. Sáng nay tai mắt của ta
Đã phát hiện hành tung của hắn ở chợ. Ta lập tức triệu tập nhân lực, trải qua một trận quyết chiến, cuối cùng cũng bắt được người Kỳ đó về đây. Chỉ là hiện vẫn chưa có chứng cứ trực tiếp, vẫn cần mau chóng khiến người Kỳ này điểm chỉ khai nhận,
Khai ra tung tích của hai vị đại nhân còn lại mới được. Có ai chủ động nhận việc hỏi cung người Kỳ không? Tổng sứ, thuộc hạ vô cùng muốn san sẻ nỗi lo với ngài. Tốt. Nhưng cái lưng của ta, tại ban sáng đánh nhau kịch liệt quá
Nên bệnh cũ lại tái phát rồi. [Vô liêm sỉ] Ngài… ngài cũng biết mà. Ôi cái lưng ta. Khởi bẩm tổng sứ, thuộc hạ cũng giống vậy. Đến nay vết thương còn chưa hồi phục. [Giả] Tổng sứ, ta cũng muốn san sẻ với ngài [Lưu Bá, tuần vệ người Càn]
Nhưng tuổi tác không cho phép. Lực bất tòng tâm. Vương Thiên Vận. Cổ, cổ họng… Ta! Một tên người Kỳ đã bị trói gô lại mà xem các ngươi sợ đến thế nào rồi? Hồ Bát Đạo, Tô Cửu Nhi! Nghĩa phụ, người xem thử mắt con đi. Hồ Bát Đạo, Tô Cửu Nhi.
Hai người đi. Hai bọn ta ư? Mở cửa. Lát nữa theo quy tắc cũ. Ta vai xấu, con vai tốt. Được, con biết rồi. Lão Hồ. Không sao, không sao, không sao. Bỏ chân xuống. Các người muốn giở trò tình cảm ra sao? Tìm một nữ tử run rẩy sợ hãi
Đến thẩm vấn ta làm gì? Ta… Ta sợ lạnh thôi. Thời tiết nóng bức, sao lại sợ lạnh được chứ? To gan! Sao ngươi lắm lời thế? Được thôi. Vậy kể từ giờ trở đi ta sẽ không nói nữa. Trừ khi ông cầu xin ta. Ta… Ngông cuồng quá!
Hắn còn dám uy hiếp ta! Ta nói cho ngươi biết, ngươi nhìn cho rõ vị trí của ngươi đi. Ngươi đã rơi vào nơi này của bọn ta, ta… Huynh nói lời phải giữ lời đấy. Đại ca người Kỳ, ta cầu xin huynh đấy. Ta cầu xin huynh, huynh hãy thành thật
Trả lời câu hỏi của bọn ta đi, coi như là chúng ta giúp đỡ cho nhau. Giúp đỡ cho nhau ư? Nha đầu này thú vị đấy. Lão Hồ, người mau hỏi đi. Con nghe nói người Kỳ bọn họ nói lời giữ lời, đã nói là làm,
Chắc chắn sẽ không lừa chúng ta đâu. Nghe cho rõ đây, ngày 17 tháng 3 năm Định Khôn thứ 33, [trong biệt viện ở ngoại ô của Trương gia,] [bốn vị đại nhân nước Càn] [mời vũ cơ của Kỳ tộc các ngươi] [đến sảnh tiệc.] [Qua điều tra bọn ta biết được,]
[lúc đầu các đại nhân chỉ hiếu kỳ,] [muốn xem điệu múa cấm lệnh] [sau khi người Kỳ biến hình.] [Chẳng phải các ngươi biết thành hình thú sao?] [Cho bọn ta mở mang tầm mắt đi.] Quan nhân đừng đùa cợt, trong thành Cửu Tiêu cấm Kỳ tộc bọn ta hóa thành hình thú,
Nếu không thì sẽ bị trục xuất khỏi nước Càn đó. Gần đây trong dân gian đang lưu truyền bài đồng dao của Kỳ tộc, các ông có biết hát không? Biết! Biết! Biết! ♫Trăng vành vạnh, sáng lung linh♫ ♫Xưa có giai nhân động lòng người♫ Bài đồng dao này
Viết Kỳ tộc các cô ăn thịt người như thế nào đấy. Đúng vậy. Hát đi. Bọn họ không hát thì chúng ta tự hát. ♫Răng nanh cắn rách cổ giai nhân♫ Sau khi vũ cơ rời đi bốn vị đại nhân đã gặp nạn. Hai vị bị hại xác không nguyên vẹn,
Hai vị không biết tung tích. Có phải do ngươi làm không? Ông dựa vào đâu mà nghi ngờ là do ta làm? Bọn ta có chứng cứ. Trên thi thể của hai vị đại nhân bị hại rõ ràng có dấu vết từng bị người Kỳ hóa thú cắn.
Vậy thì chính là người Kỳ gây ra. Hơn nữa, ngươi thường xuyên xuất hiện ở nơi xảy ra vụ án, không phải ngươi thì là ai? Ngươi đừng nói với ta là ngươi tình cờ đi qua đó đấy. Đúng là ta tình cờ đi ngang qua mà. Ngươi dám đùa với ta à?
Ngươi… Lão Hồ. Người hỏi hắn như thế chẳng khác nào nói cho hắn biết là chúng ta không có chứng cứ. Thế này nhé. Ta nghe thấy cả rồi. Hóa ra các người không hề có chứng cứ. Mẹ ơi, sao con lại quên mất nhỉ? Năm giác quan của họ
Nhạy hơn chúng ta nhiều. Cũng hiểu về Kỳ tộc bọn ta đấy nhỉ? Nói đi, còn biết những gì nữa? Năm giác quan của người Kỳ các huynh nhạy bén, thân thể cường tráng. Tuy sống quần cư nhưng thích ở một mình hơn. Sợ nóng, sợ ánh lửa, thích… thích…
Thích ăn nội tạng. Sai rồi. Thực ra bọn ta thích ăn thịt người hơn. Lẽ nào ngươi đã ăn thịt hai vị đại nhân đó sao? Nhàm chán. Ai thèm ăn thịt tay chân thô ráp của đàn ông chứ? Nội tạng của mấy vị đại nhân đó vẫn còn đủ cả.
Vậy có nghĩa là mục đích của họ không phải là ăn. Nhưng nữ tử da dẻ mềm mại thì khác. Con mồi run rẩy sợ hãi thì vị sẽ càng ngon hơn, cô có biết không? To gan! Ngươi đừng có nói mấy chuyện vớ vẩn như là ăn thịt người với ta.
Ngươi dọa ai đấy? Theo ta thấy, ngươi đã lợi dụng bài đồng dao đáng sợ đó để gây án. Ngươi giết người, vứt xác, đây rõ ràng là một vụ án giết người báo trước. Trả lời ta, hai vị đại nhân mất tích đang ở đâu? Nếu ông nói là
Ta bắt chước bài đồng dao, vậy thì ông đọc bài đó lên là sẽ biết đáp án thôi. ♫Cắn một miếng đứt tay giai nhân♫ ♫Nhổ vào mương sông Bạch hôi hám♫ ♫Cắn một miếng đứt chân giai nhân♫ ♫Nhổ vào miếu Nương Nương ngoài thành♫ ♫Túm một cái moi tim giai nhân♫
♫Nhổ vào dưới bóng Hoa Liễu Châu♫ Khoét… khoét tay chân xong ngươi định móc tim sao? Ngươi định vứt ở Hoa Liễu Châu sao? [Người Kỳ này] [có hơi kỳ lạ.] Ông đoán xem liệu đây có phải là kế hoạch tiếp theo của ta không? [Dường như hắn]
[còn muốn biết sự thật hơn bọn ta,] [không giống hung thủ.] [Chuyện này chắc chắn có vấn đề.] To gan! Là ta thẩm vấn ngươi hay ngươi thẩm vấn ta? Ta… Nghĩa phụ, nghĩa phụ, đừng, đừng, đừng, đừng tức giận, đừng tức giận. Đại ca người Kỳ, huynh cũng đừng giận nhé.
Ngồi xuống. Mọi người bình tĩnh đừng nóng, đừng sốt ruột. Uống miếng nước. Đừng sốt ruột. Đại ca người Kỳ, thẩm vấn tra án chính là như vậy đấy. Vừa nãy huynh nói nhiều như thế chắc là khát rồi đúng không? Uống miếng nước đi.
Ta không động vào đồ của Càn tộc các cô. [Vết thương trên mặt hắn…] Đại ca người Kỳ, uống một ngụm đi. Được lắm, cái đồ lừa đảo nhà huynh! Lão Hồ, hắn là tên có ba vết sẹo giả. Người nhìn này, ba vết sẹo này là do hắn vẽ lên.
Thật to gan! Vừa rồi ta đã phát hiện ra rồi. Vừa nãy hỏi huynh câu gì huynh cũng không chịu khai thật, mà lại dựa theo lời của lão Hồ để bịa đặt vớ vẩn. Ta thấy đây mới là mục đích của huynh đúng không? [Không ngờ cô cũng thông minh đấy.]
[Đương nhiên.] [Bị ta vạch trần rồi chứ gì?] Cô phải cô nghĩ là cô rất thông minh, có thể đoán được ý đồ của ta không? [Chỉ ngươi] [mà cũng cần đoán sao?] Huynh muốn làm gì? Huynh mau thả ta xuống! Nghĩa phụ, nghĩa phụ! Huynh muốn làm gì?
Đại ca người Kỳ, đừng ăn thịt ta! Đừng ăn thịt ta, cầu xin huynh đấy! Chưa từng có một ai dám hất nước lên mặt ta. Đau chết mất. Vậy lần sau ta sẽ ném nhẹ hơn chút. Còn có lần sau nữa sao? Lão Hồ, mục đích của hắn là hồ sơ,
Mau cầm đi. Lão Hồ, mau chạy đi! Mau mở cửa ra! Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên! Sao mà ngốc thế? Mau lên, mau lên! Lão Hồ! Ta không chịu nổi nữa rồi, ta không chịu nổi nữa rồi. Ta không chịu nổi nữa! Huynh buông ra!
– Đau chết mất thôi. – Không sao chứ? Đại ca, không sao chứ? Còn ngây ra đó làm gì? Mau đi cứu Cửu Nhi đi! Cứu… cứu Cửu Nhi! Cứu Cửu Nhi đi! Ta không dậy nổi. Lưng của ta. Cứu… cứu Cửu Nhi! Cứu Cửu Nhi đi! Huynh… huynh đừng có lại đây.
Huynh đừng có qua đây nữa. Huynh đã nghe rõ chưa? Huynh đừng lại đây. [Người nước Càn quả nhiên là xảo trá.] Ta nói cho huynh biết, huynh đừng hòng cướp hồ sơ từ chỗ ta. [Đáng ghét.] Cứu mạng. Người đâu! Người đâu! Tên người Kỳ đó đang ở trong kia,
Mau bắt lấy hắn. Người đâu! May quá, may quá, bảo vệ được ngươi rồi. Của ai? Ta… ta… Ta… Đừng có nói với ta là vụ án này liên quan đến bài đồng dao nữa. Hoàn toàn là chuyện chưa chắc chắn. Nhưng dù tên người Kỳ mà các ngươi để chạy thoát
Có phải hung thủ thực sự hay không thì cũng chắc chắn có liên quan đến vụ án này. Bây giờ ta cho các ngươi hai lựa chọn. Một là bắt được hắn, đòi lại được hồ sơ vụ án, điều tra rõ căn nguyên của người này. Hai là thu dọn đồ đạc,
Cút khỏi Đốc tra vệ cho ta. Hoa Liễu Châu, Hoa Liễu Trục, Hoa Liễu Trửu, Hoa Liễu Chú. Khắc Cáp. Ngươi đọc có hiểu không? Điện hạ, nhờ dạo gần đây ta cố gắng học chữ Càn, [Khắc Cáp, thị vệ người Kỳ] ta đã học được một chút.
Nhưng cái này chỉ có một nửa. Ngươi cầm ngược rồi. Để xuống đi. Cho… cho ta sao? Băng quý giá như thế này mà ngài nỡ cho ta sao? Điện hạ, ta biết là điện hạ không thích nói chuyện, nhưng chắc chắn ngài rất mềm lòng. Ta muốn ăn.
Vậy ta… ta qua bên đó. Điện hạ, chủ yếu là do chúng ta không ở Sóc Bắc, diện tích có hạn, nếu không thì chắc chắn là ta sẽ không làm phiền ngài ăn uống đâu. Ngươi có thấy là từ sau khi tới nước Càn thì ngươi trở nên lắm lời hơn không?
Không phải nói chứ, ta cũng thấy thế. Ta nghĩ là ta đã bị người Càn lây bệnh mất rồi. Mấy ngày nay ta đã đi nghe ngóng tin tức. Ta đã trà trộn được vào nhóm người Kỳ trong thành Cửu Tiêu rồi. Ngươi đã nghe ngóng được gì? Nhiều chuyện lắm.
Câu hỏi của điện hạ rất là mấu chốt. Ta nghe nói trước đây thái độ của họ với người Kỳ vẫn còn khá tốt. Từ sau khi mấy viên quan đó xảy ra chuyện, người Kỳ trong thành Cửu Tiêu đã khó sống hơn rồi. Ta nghĩ là, điện hạ,
Liệu có phải vụ án này là do Mục Diên, thiếu chủ Huyền Kỳ đã mất tích nhiều năm gây ra không? Không biết. Nhưng người Kỳ có ba vết sẹo trên má phải thì ta không thể nghĩ ra người nào khác. Trước giờ bộ tộc Huyền Kỳ vẫn luôn không muốn
Người Kỳ và người Càn có mối quan hệ tốt. Ta đoán chuyện này chính là do bọn họ làm. Điều ta tò mò là Mục Diên đã mất tích mười năm rồi, con trai của bại tướng lại nhiều như vậy, tại sao lại là hắn chứ?
Cao thủ của bốn bộ tộc Tuyết, Thương, Xích, Huyền đều đang tìm hắn. Kỳ lạ thật đấy. Đúng rồi, điện hạ, nếu cao thủ của bốn bộ tộc đều đến vậy thì chúng ta có thể về Sóc Bắc trước được rồi. Ta đã nói rồi, không tìm được người thì dù thế nào
Ta cũng sẽ không về. Rốt cuộc là vì sao chứ điện hạ? Lần này ngài đích thân đến đây có phải là muốn ra tay trước cao thủ của bốn bộ tộc không? Ta còn nghe nói ngài với Mục Diên là huynh đệ từ nhỏ. Còn hỏi thêm nữa
Ta sẽ đưa ngươi về Sóc Bắc. Vậy… vậy ta không hỏi nữa. Nhưng ta đã đi theo ngài hơn 20 năm rồi, ta muốn giúp ngài mà không biết giúp thế nào. Lần này khó khăn lắm ngài mới đưa ta ra ngoài cùng,
Ta tuyệt đối không thể làm cho ngài mất mặt được. À… Chẳng phải điện hạ nói là tiếp theo chúng ta sẽ đến Hoa Liễu Châu sao? Bây giờ ta sẽ đi nghe ngóng tin tức cho ngài. Đứng lại. Điện hạ, ta biết lỗi rồi. Ngài đừng đuổi ta đi mà.
Bên ngoài trời mưa. Ta biết là điện hạ ngoài lạnh trong nóng, chỉ giả vờ hung dữ vậy thôi. Xin lỗi nghĩa phụ, đối phương là người Kỳ, con… con chỉ có thể chọn lựa chọn thứ hai thôi. Không phải là con không muốn bắt hắn. Nhưng mà người cũng thấy
Sức lực của con rồi. Đến bổ quả dưa hấu con cũng phải gồng sức. Con đến Đốc tra vệ là để sống, kiếm một công việc, nhận tí tiền lương thôi là được rồi. Nhưng sang năm là người thôi làm quan rồi mà. Con chỉ nghĩ là giúp người thăng tiến lên chút,
Nói không chừng sau này còn được hưởng một nửa bổng lộc. Con đừng coi thường nghĩa phụ. Không có gánh nặng là con, chưa biết chừng người xông pha một mình cũng phá được vụ án lớn, giữ lại chức vụ cho hai cha con ta. Lão Hồ,
Người đã đặt ra cho con quy tắc giữ mạng là trên hết, tuyệt đối không mạo hiểm, sao tự người lại không tuân theo? Ta… Ta chỉ có một thân một mình, thế nào cũng được. Nhưng còn con, con ngoan ngoãn ở lại trong Đốc tra vệ cho ta,
Như vậy thì cuộc sống của con và mẹ con mới được đảm bảo. Lạnh phải không? Nào, nào, nào. Cầm lấy, cầm lấy, cầm lấy. Cơn mưa này. Nào, khoác vào, khoác vào. Cảm ơn nghĩa phụ. Chúng ta mau về nhà thôi, đừng để mẹ con lo lắng. Nghĩa phụ, người nói xem,
Nếu như mẹ con biết con làm mất công việc này… Con sợ bà ấy không vui sao? Bà ấy sẽ không như vậy đâu. Bà ấy không hám lợi như vậy đâu. Bà ấy còn rất vui ấy chứ. [Tần Tương Nghi, người Càn] Mẹ ơi, trong phòng này nóng lắm,
Mẹ ra ngoài nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa chúng ta châm cứu sau. Nghỉ ngơi gì chứ? Con không hiểu đâu. Châm cứu trong lúc ngâm nước thuốc là hiệu quả nhất. Ngồi yên. Mẹ mà châm lệch là con sẽ thành đứa ngốc đấy. Đứa ngốc gì chứ. Mẹ,
Mẹ đừng lo lắng quá có được không, con không sao đâu. Thực ra tắm thuốc này… Mẹ ơi, mẹ xem dược liệu này đắt tiền như thế, hay là chúng ta dừng lại đi? Dừng cái gì? Không được dừng ngày nào hết. Bây giờ chúng ta không có nguồn cung dược liệu mà?
Dừng mấy tháng rồi tính tiếp đi? Không tắm thuốc này thì cơ thể con sẽ càng ngày càng lạnh, không khéo ngày nào đó sẽ xuống với cha con luôn. Tô Cửu Nhi, lúc đầu cha con hứa với ta là sẽ ở bên ta đời đời kiếp kiếp. Kết quả thì sao?
Nhắm mắt xuôi tay luôn. Con không được bỏ ta lại đâu đấy. Không biết con gái ta mắc phải bệnh lạ gì, mạch đập yếu ớt, cơ thể lạnh như băng, năm giác quan cũng dần suy kém. Ta thực sự lo là con bé không sống nổi, phiền ngươi tìm Vương thần y
Khám bệnh giúp con ta được không? Bà nộp năm lượng bạc tiền khám bệnh, Vương thần y tự khắc sẽ khám bệnh cho con bà. Bây giờ ta thực sự không có nhiều ngân lượng như vậy. Đợi khi nào có tiền ta sẽ trả cho các người. Vương thần y!
Thực ra ta cũng là đại phu. Chỉ là y thuật của ta kém cỏi, ta không khám ra bệnh của con gái ta. Cầu xin ông hãy khám cho con gái ta. Mau cút đi, cút đi. Đưa con gái của bà cút đi. Ngươi làm gì vậy? Đừng động vào con gái ta!
Cửu Nhi, con yên tâm đi, mẹ nhất định sẽ không bỏ rơi con đâu. Con phải gắng lên. Được rồi, được rồi, mẹ, con sai rồi, con sai rồi, con sai rồi. Được rồi, con nhất định sẽ nghe lời mẹ, điều dưỡng cơ thể thật tốt, chăm sóc bản thân thật tốt,
Luôn luôn ở bên mẹ, không bao giờ rời xa. Tần đại phu có nhà không? Là ta đây, ta là A Bố. Tên người Kỳ này đến đúng lúc lắm. Tiền khám nửa tháng trước còn chưa trả đâu. Hôm nay ta nhất định phải đòi được tiền.
Lần trước ta đã nói với ngươi rồi, ngươi bị bệnh xương khớp, không thể kéo hàng ở bến cảng nữa, [A Bố, người Kỳ] sao ngươi không chịu nghe lời hả? Không đi kéo hàng thì ta và con trai ta chỉ có cạp đất mà ăn thôi.
Vốn dĩ người Kỳ trong thành Cửu Tiêu cũng chỉ có thể làm những việc tay chân. Nhưng gần đây có lời đồn quan lớn của Càn tộc bị người Kỳ bọn ta giết hại, thành kiến của chủ đối với bọn ta lại càng lớn hơn. Giữ được công việc là tốt lắm rồi.
Ta khuyên ngươi một câu, ngươi vẫn nên tìm một công việc khác đi. Nếu như ngươi què thật thì Ca Ca nhà ngươi phải làm sao? Tần đại phu, vậy bà nói xem ta phải làm thế nào đây? Ta kê chút thuốc cho ngươi, đắp ngoài ngày ba lần, uống ngày hai lần.
Cảm ơn Tần đại phu. Chỉ còn có một chút vậy thôi sao? Thôi, mặc kệ, cứ dùng đi đã. [Hiệu thuốc làm ăn thua lỗ,] [vậy mất công việc] [chẳng phải sẽ càng thêm khó khăn sao?] [Không thể để mẹ phải vất vả vì ta thêm nữa.] Lão Hồ, con đổi ý rồi.
Con… con đổi ý chuyện gì? Con cũng muốn đi bắt tên người Kỳ giả làm nghi phạm để lấy lại hồ sơ, giữ lấy công việc của hai cha con ta. Không được. Chuyện này quá nguy hiểm. Ta không thể đồng ý. Vậy cũng được. Người có quyền phản đối.
Con sẽ đi bắt hắn một mình. Bắt cái gì mà bắt? Con nhìn dáng người của con đi. Con gái con đứa yếu đuối. Hôm qua con thẩm vấn phạm nhân còn bỗng dưng phát bệnh ngất xỉu nữa. Sức khỏe của con thế này sao mà bắt phạm nhân được?
Lại còn là người Kỳ nữa. Nghĩa phụ, con có trí tuệ mà. Tóm lại là con đã quyết định rồi. Dù người có đồng ý hay không thì con cũng phải đi bắt tên người Kỳ đó. Nước đậu đây rồi. Không cho nó. Lui xuống. Cái con bé bướng bỉnh này.
Tối qua đầu óc vẫn còn bình thường cơ mà, hôm nay con làm sao thế? Đầu óc bị sao vậy? Sao tự nhiên lại ngốc thế? Tay người toàn dầu mỡ. Ngồi xuống, người mau ngồi xuống đi. Nghĩa phụ, năm xưa nhờ phúc của người nên con mới được làm việc
Ở Đốc tra vệ. Tuy bổng lộc không cao nhưng cũng khá ổn định. Hơn nữa, lỡ như ngày nào đó bỗng dưng con qua đời, thì mẹ con còn được nhận một khoản tiền an ủi lớn. Mau sờ vào gỗ đi. Con nói linh tinh gì vậy? Ăn nói vớ vẩn.
Cái đồ hay gây họa như con chắc chắn sống lâu hơn nghĩa phụ. Vậy nghĩa phụ, người giúp con được không? Cùng bắt tên người Kỳ đó với con đi, có được không? Quyết định như vậy nhé. Từ lời nói của tên người Kỳ đó có thể thấy,
Hắn ta chỉ hứng thú với một chuyện. Đó là tung tích của người Kỳ có ba vết sẹo kia. Hắn ta cố ý dụ người nói ra câu tiếp theo của đồng dao, túm một cái moi tim giai nhân, nhổ vào dưới bóng Hoa Liễu Châu. Nói vậy thì
Chắc chắn hắn ta cũng cho rằng người Kỳ có ba vết sẹo này sẽ xuất hiện ở Hoa Liễu Châu. Con đừng nói nữa. Ta đã nghe những lời giống vậy suốt cả ngày rồi. Có tác dụng gì không? Nhưng chúng ta vẫn không biết rốt cuộc Hoa Liễu Châu này
Ở đâu mà. Có tiến triển rồi, điện hạ. Điện hạ. Điện… Điện hạ. Ta đã tìm mười mấy phu xe khắp thành Cửu Tiêu, bảo bọn họ nghĩ kĩ lại về các địa danh trong thành có liên quan đến Hoa Liễu Châu này. Ta đã ghi hết lên đây rồi.
Ta để đây nhé. Ngõ Hoa Liễu, Hoa Liễu Đường. Những chỗ này ở đâu vậy? [Còn huynh thì ở đâu?] Chỗ này vẫn chưa đủ mát mẻ à? Nước Kỳ đã có thể xem là mát mẻ rồi. Lỡ như sau này có ngày nào đó huynh muốn đến nước Càn,
Huynh lại nóng kêu oai oái mất. Không có chuyện ta đến nước Càn gì đâu, [Mục Diên, người Kỳ] tự khiến mình chịu phải tội làm gì chứ? Ta thì lại muốn đi xem thử. Không phải huynh vẫn luôn ghét Càn tộc sao? Phải hiểu kẻ địch của mình
Mới biết cách đánh bại họ. [Mười năm rồi.] [Rốt cuộc huynh đang ở đâu?] [Người Kỳ có ba vết sẹo đó] [là huynh sao?] [Nếu như đúng là huynh,] [thì huynh làm những chuyện này vì điều gì?] Nhất quyết bắt đại ca ta với Cửu Nhi đi điều tra vụ người Kỳ
Chẳng có gì quan trọng đó. Chẳng lẽ ngươi không nhận ra sao? Nghiêm tổng sứ muốn đuổi hai người họ đi thôi. Lưu bá, hôm nay vẫn đến Hoa Liễu Đường tắm chứ? Đằng nào cũng chẳng có manh mối gì, đi thư giãn thôi. Đứng lại. Hai người…
Hai người mới nói Đường gì vậy? Hoa Liễu Đường. Không phải… Là nhà tắm mới mở ở phía Nam thành. Tốt quá rồi. Hoa Liễu Đường. Hai người có còn coi tổng sứ tuần vệ tiền nhiệm này ra gì không? Lão Hồ, ông nói gì mà khách sáo quá vậy? Huynh đệ tốt,
Có phúc sau này chúng ta cùng hưởng, có nạn cùng chia trước. [Uống rượu say thỏa thích] [Sao mà gió lớn quá vậy?] [Hoa Liễu Đường] [Không phải, sao vẫn chưa đến chứ?] [Lão Hồ không đáng tin này.] [Chết rồi, chết rồi.] [Ta quên mang lọ thuốc rồi.] Cầm cây gậy gỗ
Mà cũng muốn đối phó với ta ư? Ta có chuẩn bị mới tới đó. Vị đại ca này, huynh không cảm thấy chỗ này hơi bị nóng sao? Giở trò đúng không? Cô không sợ ta ăn thịt cô sao? Thế huynh tới đây. Nào, lại đây, đánh ta đi. Huynh đánh đi.
Còn nói muốn ăn thịt ta nữa. Huynh tới đây, huynh cử động thử xem. Không cử động được đúng không? Huynh không cử động được đúng không? Không phải huynh giỏi giang lắm sao? Huynh mau tới đánh ta này. Không phải huynh huênh hoang lắm sao? Huynh lại đây đi.
Cô chết chắc rồi. Huynh… bỏ tay ra. Cái gì thế này? Đây là bột mê hương nổi tiếng. Cô… Sao lại không… Cô làm cái gì vậy? Ta… ta không làm gì hết. Không làm gì hết ư? Ta đã thấy hết rồi, cô muốn đụng vào ta. Ai đụng vào huynh hả?
Chẳng qua ta muốn tìm nửa quyển hồ sơ lần trước huynh cướp đi thôi. Cô trói ta thành thế này là để tìm nửa quyển hồ sơ ư? Thế nếu như ta nói với cô là ta không hề mang theo người, chẳng phải cô sẽ suy sụp sao? Thế ta sẽ trói huynh
Đưa về Đốc tra vệ trước, sau đó ta sẽ đi lấy. Thế còn đợi gì nữa, đi đi. Ta… Cần huynh lo à? Xem ra cô vẫn chưa nhớ bài học lần trước. Cô thật sự nghĩ là mấy sợi xích sắt này có thể trói được ta sao? Nếu là bình thường
Thì chắc chắn mấy sợi xích sắt không trói được huynh. Nhưng ta biết người Kỳ các huynh sợ nóng nhất, bây giờ huynh ở trong hoàn cảnh này chắc chắn sẽ thấy tay chân mất sức, đầu nóng lên. Ta nói không sai chứ? Đúng là không sai mà. Cô đang đợi
Nghĩa phụ vô dụng của cô à? Sao huynh biết? Cô cũng nghĩ ông ta vô dụng đúng không? Huynh vô dụng thì có. Cô có thể trói ta, đánh lén ta nhưng chỉ với một mình cô thì chắc chắn sẽ không đưa ta đến Đốc tra vệ. Xem ra huynh cũng không ngốc.
Nhưng mà ta không định đợi ở đây đâu. Ta chuẩn bị về Đốc tra vệ gọi người tới trước, sau đó để bọn họ trói huynh lại rồi mang về. [Không phải chứ?] [Tại sao vào lúc này lại…] Cô lại làm sao đấy? Vẫn muốn giở trò nữa à?
Rốt cuộc cô làm sao đấy? Sao tự dưng cô lại ngất xỉu? Cô cởi trói cho ta đã hồi hẵng ngất chứ. [Thế lửa lớn quá.] [Không dám dây dưa thêm nữa.] Huynh đừng đi. Cứu ta. Cứu ta với. Cứu ta. Thoải mái quá. Thoải mái quá. Rốt cuộc cô làm sao thế?
Sao tay cô lạnh thế? [Cơ thể của huynh ấy] [ấm áp quá.] [Là huynh ấy đã cứu ta.] [Tại… tại sao cứ đụng vào huynh ấy] [là ta lại cảm thấy có thể] [khôi phục lại chút thể lực chứ?] Lên đây. Đau quá. Ngọn lửa này…