Tập 2 – Phần 2: Thẩm Đằng và Lưu Hạo Nhiên siêu ngầu trên mô tô thảo nguyên!

Nhiệm vụ của cậu một tấm thiệp nhỏ. Của Po (Tiểu Ba). Báo thức reo, dậy làm bài. Mọi người trong đoàn xuất phát hôm nay có phải là bị báo thức dậy không? Vậy thì hãy chơi một trò chơi trò chơi đặt bom báo thức.

Trong vòng 10 phút có thể đem báo thức đến phòng người khác. 10 phút sau nếu trong phòng hoặc trên người phát ra tiếng chuông báo thức, thì thành viên của căn phòng đó sẽ bị trừng phạt. Vậy ta đi ngang qua cũng phải bỏ một lát. Hình phạt gì? Làm bữa sáng.

Làm bữa sáng. Không tham gia nữa. Làm bữa sáng. Con đi mà chơi với nó. Vậy có phải không gian này anh ấy cũng để phòng này của hai chúng ta. Nhưng mà, hai chúng ta ở đây, họ làm thế nào… Anh cũng… Vậy giờ báo thức ở chỗ ai? Cũng không biết,

Giờ đang ở đâu? Vậy báo thức… Báo thức là như thế nào? Ba, thời gian chính là sinh mạng. Hai, một. Bắt đầu. Xin chào. Chào buổi sáng. Sao lại đóng cửa rồi? Nghỉ ngơi sớm đi. Ngủ ngon chứ? Ngủ cũng được chứ? Mở cửa ra. Không phải. Ta là tốt.

Mình sẽ liên minh với các cậu. Không phải, bây giờ đang ở đâu? Ở chỗ tôi, trông như thế này. Thế nào? Ngươi muốn làm gì? Chúng ta thế này, chúng ta… Mấy nhóm nhỏ chúng ta liên minh lại. Đem anh đẹp trai, Để cái này ở chỗ anh đẹp trai. Được. Được.

Được. Đi nào. Có thể là ở phòng chúng ta. Ở phòng mình? Có thể. Chúng ta dọn phòng trước đã. Đây là gì? Là sao? Ở đâu? Quan trọng là không biết là như thế nào. Được, là lén lút hay là thả một cách phóng khoáng chúng ta nhiều người như vậy

Thả lỏng thả lỏng thả lỏng. Không phải. Chỗ họ chỉ có ba người. Tôi thấy hay là chúng ta đặt báo thức đặt báo thức vào trong cái gì đó. Chúng ta cùng nói chuyện với họ Giả vờ cảm giác như để quên đồ ở đó. Trí tuệ.

Đeo kính đúng là khác hẳn. Đúng là “kẻ trộm gà”. Có phải là cố ý rồi không? Quan trọng là không bỏ vào được. Cái này có phải rất thích hợp không? Đưa nước. Hỏi họ có muốn uống cà phê không? Nào, thử cho vào trong đi có thể bỏ vào không? Được.

Lấy thêm vài mẫu. Chào mọi người. Bị cậu ta nghe thấy rồi. Lấy thêm mấy cái đi. Không có, chúng ta nói lấy chút đồ. Không có. Không sao. Đi chơi đi. Không sao. Không sao, được. Tặng quà Tặng anh ấy một tác phẩm nghệ thuật. Chạy đi đâu?

Ngươi chạy đến cửa cũng không đóng được nhanh. Hình như họ đưa đồ cho phòng chúng ta. Hình như còn nói lấy thêm mấy cái. Cửa này không được đóng. Không được đóng cửa. Không được đóng cửa. Không được đóng cửa. Tôi không đóng. Tôi không đóng. Không sao, không sao thật mà.

Không đóng. Tác phẩm nghệ thuật tặng cho mọi người. Tặng mấy món đồ trang trí cho các cậu. Tôi thấy ở đây thiếu mấy món này. Em xem đây là gì. Về mặt phục trang tôi cảm thấy mình vẫn có chút… Có gì? Không có. Cách che mắt? Chiêu che mắt?

Chiêu che mắt? Đây đều là cách che mắt. Mới sáng sớm sao em có thể chạm vào dây cáp? Ở chỗ anh Băng. Ở chỗ anh Băng. Chỗ chúng tôi không có có bỏ đồ trong đó không? Không có. Trong này đấy. Trong này. Cửa khóa?

Chúng ta vào phòng anh ta khóa cửa đi. Ném vào phòng chúng ta. Chạy đi đâu? Nhốt mình trong phòng họ. Vào đi. Chúng ta vào phòng này cửa không thể đóng. Vậy tôi đóng cửa lại. Cậu vứt đi đâu rồi? đi đâu rồi? Trốn thật đấy.

Thừa Thừa, không phải cậu ăn rồi chứ. Cậu biến thành báo thức di động. Cậu ở phòng ai? Ai nổ? Anh ta để đâu rồi? Hình như hắn đi hướng này. Có chút thủ đoạn. Có chút thủ đoạn? Có chút gì đó. Có chút gì đó. Đây này. Tìm thấy rồi.

Chúng ta không cho hắn ra ngoài là thắng rồi. Đúng vậy. Đây không phải là… Không phải. Bọn tôi sẽ canh ở đây, sẽ cho nổ phòng cậu. Chúng tôi nấu ăn là hình phạt dành cho các cậu. Vậy cậu nói thật đi, chúng ta là ai? Cái gì?

Ném phòng cậu không xong à? Anh Băng cứ nói là không tham gia, không hề có thách thức gì với tôi. Đúng vậy. Chuyện này đối với ông ấy mà nói, Đúng, quá đơn giản. Để cho tôi cách che mắt chính là ở đây. Ở đây. Ấm… còn có bình thế thân.

Tôi không có. Tôi cũng ra ngoài. Cái túi đó ở lại. Sao còn thích cái túi này? Cái này đắt đó. Lục soát. Không dễ tiêu tiền. Sờ thử xem. Đừng… Đừng. Sao vẫn phải thế này? Được. Mấy người cứ như kiểm tra an ninh vậy. Nào, lục soát người.

Chỗ này cũng không có. Hắn nhất định sẽ giấu đi. Mau chạy đi. Để vào phòng bọn họ. Mau chạy đi. Để vào phòng họ. Cô mau đặt họ vào phòng đi. Ta không có. Ta thật sự không có không lừa mọi người. Ở đây này. Ở đây này. Ở đây này.

Thật đó anh tôi cầm lấy hôm nay không thả, đừng đi đây. Chẳng phải sẽ cho nổ ở phòng cô sao? Ở phòng ai nấu cơm cho ai? Xong rồi, “chết” canh rồi. (Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Đuổi bọn họ qua đây. Được, đúng. Cậu ấy đổi thẻ quay lại rồi.

Xong rồi. Nghỉ ngơi đi. Làm việc của mấy người đi. Thừa Thừa, thân thủ của cậu cũng được phết. Cháu xem ban công có thể trèo ra ngoài không? để tôi xem. Để em xem. Báo thức. Đồng hồ đâu? Đếm ngược một phút rồi. Sao cứ phải ở phòng của hai chúng ta?

Đúng. Đếm ngược 30 giây. Đếm ngược 30 giây rồi. Mười. Chín. Tám. Bảy. Sáu. Năm. Bốn. Ba. Hai. Một. Hết giờ. Ở đâu? Rẽ trái. Để đây. – Thừa Thừa. – Cậu… Thừa Thừa, thân thủ của con cũng được phết. Cháu xem ban công có thể trèo ra ngoài không? để tôi xem.

Đừng. Chúng ta gọi nó, không phải chứ, vậy có phải chúng ta… Gọi món là xong rồi. Đây sẽ là hình phạt của các ngươi. Đúng. Cũng không biết là phạt ai. Hai cậu một lần phải chuẩn bị bình cứu hỏa gì đó. Cậu ở bên cạnh trông chừng hai người họ Được.

Nói thật, còn không bằng chúng ta thắng. Cảm thấy không an toàn. Vừa khó ăn vừa không an toàn. Chúng ta hình như ngược lại bị, nhưng lại bị lừa bởi thông minh. Hình như thế. Đi thôi, đi xem có nguyên liệu gì. Đi thôi. Đi xem có gì.

Xem xem có gì thì gọi thêm. Đi thôi. Được thôi, cứ tùy ý phát huy. Đây chẳng phải đã là thành phẩm rồi sao? Cà chua bi ăn luôn rồi rau sống đều là ăn sống bánh mì cũng chín hết rồi. Làm mì trộn Đơn giản nhất.

Anh biết làm cà chua xào trứng tôi biết nấu mì. Được là được rồi cà chua, trứng anh chọn khô đi chọn khô xong thì làm to chút nước, trộn lên gam hương. Dậy vung nấu dầu. Dậy nồi nấu dầu. Dậy vung nấu dầu. Con tìm một cái bát to một chút.

Là cái này. Hai quả trứng gà này đầy rồi. Chị cho thêm mấy quả là được rồi. Được. Gọi 7, 8 món. Không cần khuấy loãng quá. Chặt hay thái? Con chia làm hai loại cà chua này của anh thái hạt lựu còn lại đều thái miếng Đinh được xào với cát.

May mắn được ăn cơm các anh tôi nấu. Dầu không nóng lắm. Còn có thể từ dằn vặt nó. Không động đậy. Trứng cảm giác ngon quá. Hạo Nhiên không có sự giám sát của em cà chua đổi thành dao rồi phải không? Thành miếng dao lăn rồi. Anh phải vỡ một chút.

Thì em sẽ đánh lạc hướng anh. Em đang sáng tác. Em muốn ăn miếng to hay miếng nhỏ? Tôi muốn ăn. Anh xào đến mức nào thì em sẽ ăn món đó. Được rồi chứ? Bật bài nào mọi người cũng hát hết. Chúng ta không mạnh tay,

Chúng ta làm cho đầu bếp vui vẻ lên. Gọi bài hát, bài gì? Tôi đang tìm “Sói phương Bắc” của Tề Tần đại ca. “Sói phương Bắc” của Tề Tần đại ca. Phù hợp với “Sói phương Bắc”. Mấy người chúng tôi hát còn mấy người nấu ăn Để các bạn khỏi nhàm chán.

Tưởng tượng chúng ta đều là choàng tóc. Cho em mượn tóc giả. Tôi là một chú sói đến từ phương Bắc Đi nào. Ba chúng ta cùng… Tặng mọi người một bài “Sói” của Tiểu Hổ. Tặng mọi người một bài “Sói” của đội Tiểu Hổ.

Tặng mọi người một bài “Sói” của nhóm Tiểu Hổ. Nối tiếp nhau rồi. Đứng yên ở đó. Anh không biết. Không đâu. Nó còn nhỏ quá. Lúc đó anh ấy sẽ hết chó sói luôn. Là cừu non rồi. Cậu còn biết bài nào nữa của thầy Tề Tần? “Diêm Thiên Đường” nữa.

“Diêm Thiên Đường”. Bài này hay lắm. < i > Đi giữa trời lạnh < / i > bầu trời đêm có tuyết rơi. ♫ Bán diêm, mang theo lương thực, giấc mộng của tôi ♫ Không thấy chứ gì? Không thấy. Không chỉ không thấy mà còn không tìm thấy. “Người phàm ca”.

“Người phàm ca”. Tiểu Bạch, cậu hát đi. Em đừng đau khổ nữa. Không góp vui cho mọi người, huynh đến… Cậu làm đi, chúng tôi phối hợp với cậu. Phối hợp với anh ấy là em cảm thấy không xứng rồi. Không hợp lắm. Không hợp lắm. Quan trọng là

Cậu ấy quan trọng vậy. Cả cái thứ nửa kéo này đều là “Đêm của Ulan Bator” chắc sẽ Đêm của Ulan Bator? Yên tĩnh như vậy. Không có mấy bài “la” được đâu. Xin lỗi mọi người. Nào, bên dưới. Cùng nhau hạ, đúng. Bỏ hết vào

Món trứng muối này là kho phải không? Làm bí ngòi đánh với tinh bột không đánh tinh bột trực tiếp trộn là được. Nếu như là một bài “Tình Khúc 1990”. Anh, chính là người vừa ăn vừa thích chơi. Cái đó cũng được. Cái nào? Mở. Lái xe đến mép thành phố.

Nghiêng hết cửa kính xuống. Hoàng Đại Duy, bị đêm náo nhiệt đuổi ra. ♫ lại chẳng thể bày tỏ cùng ai ♫ Chúng ta cùng hát theo phong cách của Tiểu Bạch. Không có cách nào tỏ tình tiếp tục. Nếu thấy chín quá thì vớt ra. Hầm xong mì ngon không? Mì không

Mì chưa chín. Ngươi chuốc say ta anh khiến trái tim em tan nát. Tình yêu không thể lấy lại tốt cho một cái đầu, một cái đuôi. Vừa hay. Người kiên nhẫn như vậy đều mất kiên nhẫn. Cũng là lần đầu tiên nghe có người đệm ghita. Đúng là không nghe guitar.

Quen chưa, Hạo Nhiên? Hoàn hảo rồi. Tạo. Dựng lên. Ăn cơm. Tự múc đi. Thử tay nghề của hai người đi. Con ăn thử đi. Xem có thể đem cho ta mấy quả trứng gà này không? Đúng rưới thêm canh. Đưa cái đó cho ta. Nào. Mau ăn đi. Nhanh lên.

Ta thấy ngài thèm rồi. Đừng. Cho em một cái bát bỏ không được sao? Khó đến vậy sao? Hận người ta đến thế. Xem có thể tiễn ta đi không. Đừng nói nữa. Là vị trứng đó. Được. Ngon lắm. Tuyệt! Ngon lắm. Sau này bữa sáng hai đứa phải nấu. Nấu ngon lắm.

Thừa Thừa. Con đã lớn rồi, không cần phải chọn nhiều vậy đâu. Lúc anh tăng cân thì không qua đâu. Có phải cái bát của anh Đằng quá nhỏ không? Ý cậu là đến giờ rồi? Anh ăn được mà. Quả thật là bát quá nhỏ cũng có chút thiên phú đấy.

Anh, hay là anh chỉ huy Để hai chúng tôi làm lại lần nữa. Chắc chắn không phải mùi này. Cũng không có gì. Mấy nguyên liệu đó, chả còn cọng nào. Ăn no chưa? Vậy còn bánh nữa. Ăn bánh không? Bôi chút dầu ăn là được. Ăn không?

Tôi muốn nếm thử tay nghề của anh. Cái đó… tay nghề của ai chứ? Há một lát là chín luôn. Để ta xem thế nào. Nào. Vẫn hơi… Đừng để khét như vậy. Lần này thì cháy rồi. Lửa to quá. Lửa to quá rồi! đúng là có chút sợ hãi.

Lúc này sẽ dễ vả vào mặt người ta. Được. Bánh nướng chuyên nghiệp. Bánh nướng chuyên nghiệp. Ta đi có một lúc thôi, để em cào. Cạo? Quan trọng là tôi không biết bên trong đã chín hay chưa. Cắt ra xem đi. Nhấn pizza đó. Nếu cắt ra mà bên trong không chín

Vậy món này của cô kỹ thuật nấu nướng của anh đến cùng. Chín rồi. Nào, mọi người ăn thử đi. Nếm thử một miếng đi. Vẫn muốn sống thêm hai năm. Gì nhỉ, dạo này mình kiêng ăn carbohydrate, mình không thích ăn socola. Ngon lắm. Hâm nóng hai cái, nào. Ngon lắm.

Anh, nào. Cái này đúng là hay. Cách làm này vừa nãy bớt dầu đúng không? Tay sắt vô tình. Ca, huynh luyện Thiết Sa Chưởng à? Bỏ tốc độ xuống. Con đừng làm hết hai chiếc bánh nhìn là biết mất dấu vân tay rồi. Phong cách này, phong cách này. Được lắm.

Đại Huân, cậu thách đấu đi. Cậu thử đi Được. Tôi thử một chút. Em luôn cảm thấy em có năng khiếu nấu ăn. Không đến ba giây. Không đến ba giây. Không đến ba giây vẫn ăn được. Vi khuẩn là bò sát đúng không? Bánh nướng. Bánh nướng. Bánh.

Vi khuẩn xếp hàng ở đó, sau đó bánh rơi xuống đất ba giây xông lên nào, ăn đi miếng này ngon. Ăn thử bánh kem thật sự có vị gì? Bánh này thơm thật. Toàn là cừu. đều đang ăn cỏ. Xinh quá. Bây giờ lập tức xuất phát. Khởi hành, xuất phát.

Khởi hành. Khởi hành. Đi. Chúng ta có lái xe không? Lái. Người lái xe chú ý an toàn. Được. Đám người này. Lãng Tử. Anh là một người tuyệt đối không bị khống chế. Anh trai nào? Anh Băng của em Đúng vậy tôi cũng muốn đi. Có không? Không. Không được. Đi chưa?

Đi thôi. Tôi đi trước. Đi thôi. Đi thôi. Làm vậy cũng vô dụng thôi. Ai có thể lên xe, ai mà nhìn thấy được. Ai mà biết được. Ngầu quá đi anh. Thả thính nghe không, anh Đằng? Cậu hát đi. Tôi thấy cô hát cũng rất hay. Được.

Tôi là một phong cách khác. Em xếp vào phong cách nào được không? Đây không phải là phong cách hai người xoay sao? Nương nương. Muốn hát tình ca quá, xem pháo hoa đẹp nhất. Thừa Thừa, bài hát của bạn hát thế nào? We don ‘t play. We don ‘t play.

Lúc đó cấp dưới bảo tôi quảng cáo quảng cáo một chút. Lúc đầu em nói đây không phải là bài hát sao? Lúc đầu chúng ta cũng từng hát. Hát thanh cũng hát đúng không? Tôi nghe xong cái này mình không học được. We don ‘t play. Ngậm miệng lại. Ngậm miệng lại.

Cậu đừng diễn cho tôi. Sau này anh còn diễn một bộ phim nữa. Anh không thấy tốc độ rẽ của anh các phương diện mà nắm bắt một chút thôi sao? Rõ ràng phía trước tôi không hề cử động. Cậu thoáng cái là trôi qua rồi. Không phải.

Cậu lái cứ như máy kéo ấy. Tôi đứng đằng sau rất rõ ràng. Phanh xe tôi buộc phải hai chân này của em không ngừng chuyển đổi giữa ga và phanh. Tôi phát hiện ra rồi. Không đi nữa. Nào. Được, nào. Anh đi. Vậy cô đổi cái này, ta đi cái này. Được.

Mũi tên của ta, ngươi đội được không? Thử đi. Mũi tên của ta hơi chật, anh thử đi. Không đeo được. Không vào được. Bờ đầu ta nhỏ. Nhỏ quá. Đúng. Đội mũ nồi này được đấy. Nửa Mũ được. Đội mũ bảo hiểm được đó Yêu cầu đội mũ không quá cao.

Đội mũ, đeo kính râm, Được. Phi công, Đi thôi. Đúng là đến khu rừng nguyên sinh, xuống xe rồi. Thật là, thật “kênh kiệu”. Mát thật đấy. Khá mát mẻ. Đi thôi. Đi thôi anh Băng, cái này… Cái này được không phải làm mũ à? Cái này đặc biệt. Đúng.

Có thể nấu ăn luôn rồi. Có thể nấu ăn rồi anh à. Chào HLV. Chào mọi người. Chào mừng đến với lộc Uyển ở núi Al An Hiệp. PD Đinh. Còn có một cây gậy to. Cây gậy to nói “xin chào”. Thật đó, hồi tiểu học mình mà có cái gậy như vậy,

Xưng bá cả lớp. Chúng ta thường đi bộ trong thành phố, đã quen với đường nhựa trong thành phố, sắp xếp cho mọi người một trải nghiệm thiên nhiên mới. Hôm nay chúng ta thử một cách cảm nhận mới. Dùng cơ thể để cảm nhận sự tự nhiên. 5 chạm.

Những loài thực vật mà chúng tôi thu thập được, để mọi người dùng chân giẫm lên. Đoán xem là cái gì? Không được xem. Không được nhìn. Chúng tôi đã chuẩn bị bịt mắt cho mọi người. Vậy ai trong chúng ta đấu thử đi. Lên đi. Lên đi. Lên đi anh.

Còn hai người nữa. Xem của tôi đi. Cũng không thể cho bọn họ, cho hai người họ. Cái này không được. – Chỗ này không được. – Anh đạp chậm thôi. Không được đâu. Đây là… Đây là cao thủ. Hai vị có thể giơ chân về phía trước. Ở đâu?

Hướng về phía trước. Được rồi. Lại đi tiếp. Chậm thôi. Chậm thôi, đi tiếp. Sang trái. Có đau không? Từ từ thôi, cậu thử ép đã. Cái này của tôi như rêu. Vậy sao? Đúng rồi. Đúng. Giỏi quá. Đúng, cảm giác cát – sê của tôi có hơi giống. Rêu.

Là hội trưởng thường ở những nơi trong rừng của chúng ta. Hươu cũng thích ăn nó. Được rồi. Ta sẽ giẫm lên. Giẫm lên rồi. – Chạm, chạm. – Đúng. Vuốt ve nó. Hơi giống. Lấy cái bọc đó. Tiếng cũng nghe ra được. Hình như rát quá. Tốt, ném đỉnh. Chắc chắn rồi.

Chắc là nghe được tiếng này. Có thể nghe ra? Anh nghe ra cái gì vậy? Em nghe ra rồi mà. Hai cái này đều mọc trên mặt đất. Là cỏ dại cỏ dại? Không phải cỏ dại. Hình như cỏ mọc trên mặt đất. Trong hồ bơi. Đúng vậy. Rơm khô.

Ý ta là đúng rồi. Nói đúng. Nói đúng rồi. Sậy? Xem ra chân ta cũng được. Sậy cũng suýt nữa không đạp được. Mà còn thấy mình đi được. Cảm giác chân không tệ. Tốt lắm. Tiếp theo xin mời di chuyển đến chỗ chúng ta. Được. Đây là Lộc Uyển,

Là quê hương của hươu sao Đông Bắc chúng ta. Có hươu nhỏ. Hươu sao Đông Bắc. Không phải quê hương nên ở Đại Hưng Yên sao? Đúng vậy. Đây là dư mạch của Đại Hưng An, vậy sao? Đúng, đây là dư mạch. Chúng ta có thể nhìn thấy hươu.

Hãy bình tĩnh xử lý đồ ăn phía trước. Vì thức ăn trong giỏ và trong túi không phải chuẩn bị cho con người. Thế này ăn thế nào? Ngoài quýt ra tiếp theo đây mỗi người chúng ta chọn một ít thức ăn, xem ai có thể gọi hươu sao trên núi

Hươu sao trên núi xuống chọn đồ ăn, gọi đi. Đúng thế Chúng ta gọi nó có tiếng gì không? Anh dùng giọng nói của mình gọi là được rồi. Nào. Đây là heo. Lộc Lộc. Ai vậy? Tập này ai gọi là Lộc Lộc, ai vui chết đi được? Lộc Lộc. Lại đây.

Tiết lời thoại này nói một câu “thì thầm” đi. Nói to lên. Trong ấn tượng của tôi là thế này. Lộc Lộc. Đúng vậy. Cậu còn chuyền xa nữa. Tôi thấy truyền giống như thất tình ấy. Lại đây. Dọa chết Lộc Lộc. Chạy theo hướng ngược lại. Thấp là phải thấp giọng.

Nhưng vẫn phải để người khác nghe rõ. Lộc Lộc, qua đây. Lại đây. Lộc, thừa gọi xong rồi. Một bạn trẻ thích Rock and Roll như Lộc qua đây rồi. Lắc cái đầu kìa. Vậy bây giờ chúng ta chúng ta cầm đồ ăn lên, chúng ta có thể đi thử xem.

Tôi hét với đại ca hơi giống nhau. Lộc Lộc, cậu ấy chuyền xa thật đấy. Lộc Lộc, chắc sắp đến rồi. Phân cũng nhiều quá rồi. Lộc Lộc. Ở đây này. Đã đến rồi. Đến rồi. Ta thấy rồi. Tiểu Lộc, khá nhiều đấy. Cái đó phải không? Chỉ nhìn cái bóng thôi. Đâu?

Hươu sao lại giấu ở chỗ sâu như vậy? đều là hươu nhỏ, Đáng yêu. Đi. Quay lại. Đi thôi. Vấn Lộc, cậu hỏi đi bên kia. Bản thân loài hươu nó khá sợ người, nhưng hươu ở trong rừng thiên địch khá nhiều, cho nên cách nhanh nhất cách nhanh nhất. Chạy. Chạy! Chạy.

Trước khi chạy còn có một động tác nữa. Nó sẽ dùng chân của mình phủi đất thật mạnh. Báo cảnh sát trước đi. Sau đó, hươu chạy cho nên, chúng phải sống dựa vào cái gì? Tay chân khỏe mạnh. Như vậy sẽ dẫn đến màn tiếp theo của chúng ta. Búng vỡ sọ,

Đạp thanh. Đạp thanh. Đạp thanh. Vậy nên chúng ta phải căn cứ theo cân nặng theo cân nặng, gì mà phải báo cân nặng? Ta không nghỉ ngơi sao? Gọi thật. Cân thật à? đo ở đây thật sao? Bình thường em đều đo vào buổi sáng. Đúng, ăn nhiều vậy.

Bây giờ đều không chân thực. Làm từng cái một. Nào. Tôi… Tiểu Bạch 130. Trong này viết là 136 điểm 6. 141. Cậu ấy cũng 141 rồi. Vậy tôi phải đi làm 160 thôi. Không đến mức đó chứ? Hình như Kim Thần 100 tệ gì đó. Vân vai nhẹ thôi.

Tôi chơi 100 rồi. Giảm cân thành công. Mic của tôi… Mic của chị không giống với mic của người khác. Đây là micro có chất sắt. Em sao thế? Rút ngược rồi. Rút tôi một cái. 1 38 1. 138 điểm 1. Còn chưa đến 140. Nặng nhất là ta.

Ta thấy dạo này ta thế nào rồi? Bây giờ, làm lại. Không trong sạch. Bao nhiêu? Ý gì vậy anh? Cảm giác giống… Tâm trạng không ổn định, nhìn này. Không, thật sự không chuẩn. Bao nhiêu? Báo bao nhiêu? Trí nhớ không tốt. Trí nhớ kém thật. Một mét tám? Qua 1m8 rồi.

Tiêu chuẩn, cao. Đúng là cao anh Băng một mét tám. Chiều cao lý tưởng của tôi tiểu Bạch cứ bình tĩnh trôi qua như vậy, 135. Rất chuẩn. Đến em rồi. Không được. Không được. Anh ta bao nhiêu? Công bố. Một trăm năm mươi. Một trăm năm mươi. Cũng được.

Vì anh Băng và Đại Hỉ quá chênh lệch về sức mạnh, thế nên chúng ta cho Đại Hỉ một cơ hội tức là hiện trường tìm một nhân viên có thể sánh ngang có thể so sánh với anh Băng. để đấu với anh Băng. Cái này được. Đừng đưa tôi.

Đừng cho anh em nhà tôi leo lên cây. Được rồi. Chúng ta bắt đầu từ nhóm đầu tiên, hai tên gà mờ lên trước. Mình và Đại Huân chắc là hai người mới. Vậy đi thôi. Hai chúng ta trước đi. Hai chúng ta trước. Nhóm “người mới”.

Anh Đằng nhất định sẽ chiến thắng. Cậu nhất định phải thắng. Tên gà mờ dám nói ta. Để ta xem ngươi là con chim trong rừng nào. Lấy thế này còn lấy thế này? Vậy anh không ở ngoài bắt được cho tôi sao?

Cái này có liên quan gì đến nắm bắt đối nội đối ngoại không? Cái này dễ kéo lệch rồi chị suýt nữa thì bị xước rồi. Anh Đằng, trên người anh có vết thương chúng ta phải chờ đến khi nào. Nếu cậu không được thì cho tôi một ánh mắt đi. Đúng.

Đến đây. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Đạp cậu ấy. Đạp cậu ấy. Sao mà giống máy chèo thuyền thế? Anh Đằng chơi đùa. Anh Đằng (gấp) hết rồi. Kéo sang bên kia. Kéo anh ta. ông không làm được thì cho tôi một ánh mắt đi. Gấp hết rồi mà vẫn không dậy.

Gấp hết rồi mà vẫn không dậy. Gấp hết rồi mà vẫn không dậy. Không cho anh con ăn mì thật à? Thật là. Kéo hắn đi, Ngụy Đại Huân kéo hắn đi. Kéo. Sao có cảm giác giống máy chèo thuyền thế? Anh Đằng chơi đi. Không cho anh em ăn mì thật à?

Tên gà mờ này với hai chúng ta. Này. Không được. Lúc nãy tôi cũng dùng hết sức lực rồi nhưng em cảm thấy hình như Đại Huân vẫn chưa cậu cũng dùng hết sức lực rồi hiểu tôi rồi chứ? Không dùng hết sức lực. Không phải. Cậu ấy một lần,

Sẻ quạt cho ta, thì làm ta sượng đủ rồi. Cậu thắng được anh tôi, thật là. Dù sao con cũng thắng 50 lượng điện rồi. Cố lên. Bình thường hai đứa tôi nhìn hai người không hề ngủ dậy. Nào. Ba, hai, một, đi. Cố lên. Diễn đúng không, hai người?

Anh đừng dùng sức quá. Hai người mau thuyền đi. Sợi dây này chọc vào miệng tôi, cậu dùng sức thật. Cái này đúng là không ổn, đứng lên nói thật, chỗ chúng tôi không có đệm càng không ổn. Không phải. Khoảng cách giữa hai người có phải hơi xa không?

Xem kìa, anh ta đều đánh cái chĩa ngực của mình vỡ tan tành. Cậu ấy vẫn còn thẳng mà. Vậy có phải ta cũng phải, cánh tay phải dùng sức, dậy đi. Được. Nói ra thì đúng là mệt thật. Người tiếp theo. Được, để tôi. Hai người chơi cuối phải không?

Đúng, hai người họ kết thúc đi. Được. Rất có cảm giác áp bức. Thẩm Dương Giả Băng. Nội bộ lục đục. Người tiếp theo. Nội Mông. Nội bộ? Nhưng nói thật, anh bạn, cân nặng của cậu… 90. Chúng ta giống nhau 180 độ. Tửu lượng được không? Nói chuyện thường ngày.

Nào, đi thôi. Ba. Hai. Một. Bắt đầu. Ngầu quá. Người tiếp theo. Đại ca, vui rồi. Vui rồi. Lát nữa phải bẻ cái cây đó. Nào. Nhị Bạch. Nhị Bạch. Hai Bạch kịch côn. “Cây gậy thể thao”. “Cây gậy thể thao”. Nhưng nhóm này là một nhóm rất đỉnh. Nào. Ba. Hai.

Lúc đầu, không phải, hai cậu ấy hơi chênh lệch, hai cậu ấy… Cậu làm lại một lát đi lại lần nữa. Lại lần nữa. Không được thì… Nguyên Tử. Làm lại. Cương tử. Không cần tự rước nhục chứ. Nào. Ba. Hai. Một. Đi thôi. Hoài Nhu, Kính Đình. Hoài Nhu, kính đình.

Hoài Nhu, kính đình. Hoài Nhu, Kính Đình. Ta phải cảm nhận làm theo tôi. Hoài Nhu, Kính Đình đối chiến với Giả Băng của Thẩm Dương cái cảm giác áp bức này cũng đến rồi đấy thôi. Đến đây. Ba. Hai. Một. Đi thôi. Thật là cừ. Gối gãy rồi. Từ từ thôi.

Cậu ấy khỏe thật. Thật giỏi. Nào, ba, hai, bắt đầu. Tạo rồi. Phải mạnh tay cỡ nào chứ. Anh lên đi. Cậu không có cái gì mà tầm nhìn. Không có tầm nhìn. Tôi không cần bóp. Nào. Nào. Một, hai, ba. Không phải là cân nặng, mà đến dùng sức để dọa,

Đúng vậy. Hơi mạnh. Trong chốc lát đã bay lên rồi. Hơn nữa thật ra đây là sức bộc phát. Đúng không nào? Cũng giống như bẻ tay giật cổ tay vậy Đúng vậy. Một, hai, thế này. Hết sức. Không phải, chiêu đầu của em hơi… Tôi thấy đều phải mua vé.

Như đi tàu siêu tốc không? Vậy thì nhanh quá rồi. Suýt nữa thì em lật qua. Xong rồi, “cây gậy thể dục” của cậu xong rồi. Chuỗi thực phẩm lại thay đổi rồi. Có thay đổi rồi, nhưng anh Lượng vẫn ở bên dưới. – Anh Lượng Lượng. – Đúng.

Nào, công bố một chút. Đầu tiên xin chúc mừng giả Băng. Phạm Thừa Thừa, bạch Kính Đình. Ngụy Đại Huân kéo thắng. Mỗi người thêm 50 lượng điện. Mỗi người thêm 50 số điện. Chắc ba tôi là “ban nhạc số không”. Vừa hay vừa nãy chúng ta nói rồi,

Hươu sao gặp phải thiên địch, chạy trước. Rất ít mái. Còn cách nào khác không? Mọi người cảm thấy trốn? Trốn trên một vách đá dựng đứng Đó là dê. Trốn trong hoa mai. Vậy mùa xuân, mùa hạ, mùa thu phải làm sao? Không hoa mai không hoa nhưng đốm trên hươu sao

Thật ra là đang mô phỏng điểm sáng khi mặt trời chiếu qua bóng râm. Cho nên hươu sao gặp phải thiên địch có một cách là Không động đậy. Vô dụng. Không động, không nhìn thấy tôi. Cho nên tiếp theo, chúng ta phải bắt chước hươu sao tiến hành hoạt động trốn tìm.

Hùng Lộc quyết đấu. Được. Đoàn xuất phát sẽ chia thành hai phe gấu và hươu. Gấu bắt hươu, hươu né gấu. Gấu ôm hươu trong 5 giây. Xem như bắt giữ gấu thành công. Hươu chạy thoát hoặc quay về căn cứ. đội sừng hươu lên, tắc Lộc thành công. Được rồi, chúng ta…

Có muốn thử thách một lần không? Cảm giác làm hươu. Tôi muốn làm hươu. Tôi muốn làm hươu. Cậu làm hươu. Anh là hươu. Con hươu đầu tiên xuất hiện rồi. Cô là hươu à? Không phải. Cậu có trí tuệ, không có thể lực. Gấu phải tìm. Được, vậy tôi làm hươu. Được.

Cậu coi hươu. Hai người họ coi như hươu để ghi điểm với chúng ta. – Tuyệt quá. – Nhưng… Tới đi. Nào. Nào, bắt đầu. Được lắm, đây là gì? Thanh niên trai tráng như cậu, giấu trong bình, giấu gì vậy anh? Con hươu đó. Muốn trốn ở đó.

Không phải, chúng ta nằm sấp là cậu ấy cũng biết. Cậu phải tôn trọng chúng tôi đấy. Bạn đi ra xa chút. Chỉ có một điểm tôi cảm thấy là Mũi “chết” của gấu. Uổng công vô ích. Không phải, anh ta muốn giấu mình trong thùng. Anh cả thật không nhìn thực tế.

Cái này có cái kia. Đạn đề phòng gấu. Cái này có thể ném lên người. Không phải, ý tôi là gì? Ví dụ như chúng ta giấu bè cỏ. Ví dụ như cậu giấu ở tầng hai, tôi giấu tầng thứ nhất. Xong rồi, cậu ấy tìm thấy một người rồi đi mất.

Hiểu rồi, có phải không? Cái bên dưới. Bảo vệ một cái. Chúng ta bỏ một đứa, giữ một đứa. Được. Hiểu rồi chứ? Cái gì? Thẻ kỹ năng. Thẻ kĩ năng các bạn có thể trong quá trình này trong quá trình này. Tấn công gấu. Được. Có cái này. Là sao?

Đồ may mắn. Có ích gì? Dùng trong cỏ. Không bắt mình thật à? Mình đang chán chết ở trong này rồi. Chúng ta trốn đằng sau bè cỏ trước. Chúng ta đi ra phía sau bè cỏ trước. Làm gì đấy? Tôi cũng đến một lần.

Anh nói xem điện thoại của hai người họ có thể im lặng không? Tôi thấy chắc chắn im lặng. Tôi phân tích theo cảm giác của anh Đằng. Không đi xa được đâu. Tìm trùng hợp. Đúng, cậu ấy thuộc kiểu bất động, cho nên rất có thể anh Đằng

Đóng giả làm nhân viên. ở đó cầm máy quay theo em, tai nghe. Đưa tai nghe cho tôi. Được không? Có thể nghe thấy. Giấu ở đâu? Thì chạy ra xa đi. Không được để ta xuống sông. Chỉ có cách xuống nước Ở trong nước? Anh, đắp giúp em với. Tôi ở đây.

Tôi rõ ràng sao? Tôi sẽ đi qua bên cạnh bọn họ đi theo bọn chúng. Đám gấu đen đầu tiên có thể vào rừng. Đi thôi. Nào, ba chúng ta. Đi thôi. Nằm thêm nửa tiếng nữa. We don ‘t play. We don ‘t play. Tôi đâu có nice như vậy.

We don ‘t play. Tôi luôn là người tạm thời ôm chân Phật… Tạm thời ôm cái chân Phật tôi luôn… Không bỏ sót gì, thật đấy. Đi thôi. Đi thôi. Gấu đỏ. Còn có trang phục may mắn. Hay là cậu bỏ máy quay, chạy mau. Không phải, đồ may mắn của cậu…

Sao còn lộ cả nửa mặt thế? Đồ may mắn này có thể nhìn thấy. Bắt được một nhiếp ảnh gia, Đây chẳng phải giống y như kịch bản viết à? Đồ may mắn của anh còn lộ nửa mặt. Anh. Đừng dồn nén nữa. Giấu nửa tiếng đồng hồ

Đứng ở một nơi nổi bật nhất, nổi bật nhất hay là bây giờ cậu vứt máy quay chạy đi vẫn còn kịp. Chạy không? Lại còn đeo cái cặp. Làm gì có nhiếp ảnh ở đây chụp. Chỉ là vì trong đám đông, trong đám đông.

Hay là anh quay phim không soi gương đi chụp ảnh nude. “Yêu quái”. “Yêu quái”. Hai “yêu quái” này. Hai “yêu quái” ôm họ. Ai đây? Không phải, không thể nào. Sao còn bị ngã thế? “Yêu quái” chính là anh ta. Trả lại cho em xen kẽ. Lại nữa. Còn đổi cách khác.

Tôi có thẻ. Không diễn nữa. Tôi ôm cậu còn không dùng thẻ, tôi ôm cậu. Túi dễ thấy, đứng ở chỗ dễ thấy nhất. Đặt nổi bật ở đó. Còn sợ nhìn còn cảm thấy mình không nhìn ra chỗ đó. Tìm được người trước đã. Xong rồi, từ thôi. Đúng. Không vội.

Còn một vali nữa. Thẻ xuất hiện của Lộc Lộc. Nhặt được một cái thẻ xuất hiện của Lộc Lộc. Cái gì? Đi thôi. We don ‘t play. Tôi có một ước mơ. Chuyện gì thế này? Các cậu tìm cái gì? Anh Đằng ở kia. Vậy sao không bắt anh ấy?

Đã tìm được rồi. Đừng có nấu một nồi bất cứ lúc nào cũng có thể ôm được. Tin lời anh, bắt được anh Đằng trước đã. Anh Đằng bị loại rồi sao? Cái người bảo Ngụy Đại Huân sử dụng ong mật tức là vị trí của tôi sẽ uy hiếp đến họ.

Ơ này, anh Đằng đâu? Không biết. Tề, Hal, Đằng đâu? Hai, ba, bốn. Thẻ gì? Thẻ gì? Đi. Rút thẻ. Hùng lùi lại, lùi lại. Chạm đến thẻ này. Lùi về căn cứ của cậu 20 bước. Nghiêm túc lắm. Cùng nhau nào. Nghiêm túc quá đi. Kim Thần. Không được chứ?

Không được, buồn chán quá. Liều mạng vậy sao? Cậu cũng cười ra tiếng. Tôi cũng nhận ra là cậu. Ném ngươi. Không đập. Tôi dùng kỹ năng nhảy. Cái này hình như là cậu bảo tôi bây giờ nhảy với cái này rất giống người chiến thắng để tính tiền, em với chỗ này

Nhìn thấy hết được sao? Không vội, từ thôi. Đi. Chúng ta phải đưa cả hai đứa nó qua đây. Đi thật. Đợi đã. Được. Kỹ năng sử dụng của em. Chính là cái đó. Định giữ. Đại Hỉ. – Đại Hỉ. – Chạy mau. Cái gì? Lát nữa nhảy cái kia

Một hai ba bốn năm. Được rồi, hết rồi. Kim Thần mất rồi? Anh có biết vì sao anh phát hiện ra không? Tôi thấy tôi giấu rất kỹ. Anh Đằng rất thân thiết với em. Vốn là đi tìm anh Đằng. Kết quả phát hiện một anh quay phim

Chụp ảnh với một cái thùng trên sàn. May là có anh Đằng. Anh Đằng, chạy mau. Hết rồi, anh Đằng ở trong lều này. Bắt lấy anh ấy trước. Anh Hùng hoàn, hoàn thẻ. Anh Đằng ở trong lều này. Anh Đằng ở trong lều này. Anh Đằng ở trong lều này. Chạy rồi.

Anh Đằng, đừng vùng vẫy nữa. Anh Đằng quay đầu lại. Anh Đằng, anh lấy điểm đó có ích gì? Cậu chạy cái gì? Không giả vờ nữa. Cãi nhau rồi. Lại làm phép cho tôi ở đây. Háu ăn thẻ gấu. Mọi người đều ăn một quả táo tại chỗ, chỉ có một người

Không, mọi người cùng ăn đi. Chạy mất rồi. Đuổi theo. Vậy tôi sẽ dùng thẻ ôm gấu của cậu. Ôm thế nào? Một mình ăn táo à? Hai người ôm. Hai chúng ta ôm nhau. Nào, mau lên, lên. Đuổi theo. Dùng thẻ. Thẻ thi đấu. Cãi nhau à?

Đây thật sự là trò chơi đánh bài à? Được, cãi nhau xong rồi đi. Mau, đùa năm phút. 5 phút. Chúng ta ôm nhau xong rồi. 5 phút. Ôm anh ấy. Đi đâu? Anh Đằng? Lộc hươu của tôi. Nào, ta ở đây. Đây. Nhanh lên, bắt lấy cho cậu ta trước.

Bắt lấy cậu ấy. Bắt lấy cậu ấy trước. Ôm cậu ấy. Ôm. Sao còn có nội gián? Sao vẫn còn nội gián? Anh Băng là nội gián, các cậu có thể tùy ý chỉ định một con gấu trở thành đồng đội ngầm của các cậu

Chúng tôi muốn Giả Băng trở thành gián điệp nhưng em muốn đưa hai quả bóng của em cho cậu ấy. Bây giờ chị được Thẩm Đằng và Kim Thần chỉ định nội gián của bọn họ Cho nên trong suốt quá trình này, trong suốt quá trình này. Anh Đằng. Giấu kỹ vào.

Bắt lấy anh Đằng trước đã. Bắt một người thì là một người. Tìm được người trước đã, từ thôi. Tin sự sáng suốt của ta. Không gấp, từ thôi. Đi thôi. Chúng ta phải làm cho cho hai người này. Chúc mừng Đằng Ca lấy được sừng hươu. Không phải, còn có nội gián.

Anh Băng, là nội gián. Băng là nội gián? Tôi là nội gián. Không phải. Các cậu đóng giả mãi sao các cậu phát hiện ra tôi không phải nhiếp ảnh gia? Đồ may mắn của cô bị lộ nửa mặt, cô xinh đẹp quá, trông… Hơn nữa không biết nhiếp ảnh gia,

Chạy đi chạy lại ngã sấp mặt. Anh Đằng chơi cứ như đấu vật chủ nhà ấy. Nghiêm túc gấp mấy lần. Anh Đằng vừa chạy, em sợ. Chúng ta có một người. Cậu chọn một lá này đi. Nào, mỗi người chọn một tờ. Cho Tiểu Lộc còn gì ăn không?

Mau, cho ta, trộn đều trước. Cho cam vừa mới bóc. Anh Đằng chạy đến em lại sợ. Vậy năng lượng quan trọng đến thế sao? Đây chính là một loại tinh thần. Nhìn ra tinh thần của cậu rồi. Hay là… Hay là tổ xuất phát bắt tổ bay.

Ai làm gì thì làm đó. Tôi sẽ làm một nhiếp ảnh gia chỉnh ảnh. Thì ba người sẽ trốn. Thì chúng ta chạy luôn. Cũng đừng giấu nữa. Không nhất thiết phải mặc cái này. Không cần mặc, thật sự không cần mặc. Cậu ấy mặc xong rất tự tin. Bạn biết không?

Mặc xong rất tự tin. Bộ quần áo này không hề ngụy trang chút nào. Cỏ này anh cho người khác ăn cũng không thèm. Nào. Vậy thì… Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu. Làm thôi. Chúng ta có cái này. Cái này là phải tự tìm hay là bắt đầu có?

Bắt đầu đã có. Chúng ta tấn công. đây là cách chơi “cây gậy thể thao”. Ba chúng ta ngồi xuống xem ai bắt ai. Ba chúng ta ngồi cạnh nhau xem ai bắt ai. Ai đến thì chúng ta… Ba người vẫn không đánh trúng. Bọn họ tổng cộng chỉ có 5 người.

Bốn viên đạn của chúng ta đứng ở đây. Ba đứa cũng phải giả vờ giấu đi chứ. Cũng không thể cứng rắn như vậy. Này, mọi người mau chạy đi. Còn đứng đây làm gì? Chạy đi. Đến lúc đó bị bọn ta bắt được, ba người các cậu không thể đàn được.

Phi đoàn của mình đến chơi một lần. Xong rồi, các cậu quy định đi. Hai người chúng ta già yếu bệnh tật vừa hay chỉ giữ hai người lại. Sao chúng ta đến đâu, chúng ta đều là nhóm yếu thế, sao có thể… Chúng ta giấu sao? Không biết.

Cái này đúng là giấu gì đó? Tôi chỉ lấy một cái. Em sẽ xông qua, lấy cái đó. Là được rồi mà. Đi dạo, vậy thì… Đi dạo trước xem tự nhiên thế nào? Hay là bây giờ chúng ta đi bên kia? Chúng ta đi đằng kia. Rồi đi ra sau máy quay.

Xong rồi, đợi họ đi. Những con gấu đen đầu tiên có thể vào rừng. Đi thôi. Đi thôi, tìm hươu. Xin hỏi hươu ở đâu? Tôi ở đây canh gác căn cứ địa, Được. Lát nữa ta sẽ chạy. Nếu họ đuổi theo tôi, thì hai người đi lấy… Được. Buộc dây giày lại.

Vừa bắt đầu đã chạy. Hoặc là tôi đi một vòng. Không có như vậy. Để anh Đằng mặc áo ong trước. Mời anh Đằng mặc áo ong. Cả người tôi vẫn chưa đổ mồ hôi. Em đốt ai đi, em đã thế này rồi. Bảo vệ anh. [Bảo vệ anh em]

Giấu một cái đúng không? Đúng. Kẻ địch đến thì cậu thăng. Kẻ địch đến thì huynh thăng lên. Hắn lấy sừng hươu đi rồi. Chữa cho chúng ta. Nhảy 30 giây. Nhảy. Ta muốn đi đánh hắn bây giờ. Xong rồi, lấy sừng hươu rồi đi. Chỉ dùng thôi, tôi sẽ dùng.

Các bạn đã bị dùng thẻ kĩ năng. Châu Thâm: Mời tất cả các chú gấu cùng nhảy 30 giây. “Đại Pháo”. (Đội Diễn Viên B: 12 – Đội Trào Lưu B: 5) Khiến hai cậu ấy vui mừng tột độ. Cậu tự giết mình rồi. Bạch Kính Đình, cậu tự “giết” rồi.

Lúc nãy cậu cho mình một quả bóng. Hết rồi à? (Đội Nhiệt Huyết B: 23 – Đội Tấu Hài A: 19) Đúng, một đoạn chúng tôi sẽ một đoạn. Các cậu tấn công một phát đi. Các cậu tự giết mình rồi. [Đội Gấu Trúc họp] Lúc nãy cậu ấy lăn dưới đất,

Cút “bom” lên rồi. Cái này chỉ có tác dụng với gấu thôi. Vậy sao? Đây là thuốc tê chuyên dùng cho gấu đó có hiệu quả. Ván này Đặc sắc. Hay lắm. Cậu làm gì thế? Đi đâu vậy, Thừa Thừa? Tìm người. Người đã về rồi còn tìm người.

Xin hỏi hươu ở đâu? Tôi đi tìm nguồn điện. Chúng ta đã chơi trốn tìm hai vòng, kết quả đều là hươu thắng. Được rồi. Giờ chúng ta nói thử lượng điện của chúng ta hiện có trại hươu chiến thắng, mỗi con hươu sẽ nhận được 500 lượng điện.

Vậy hôm nay chúng ta sẽ mô phỏng sự sống của động vật hoang dã. Các loài động vật khác nhau cuối cùng đều sẽ trong cuộc sống không ngừng tích lũy kinh nghiệm. Cuối cùng có thể thoát khỏi móng vuốt của thiên địch.

Cuối cùng có thể từ dưới móng vuốt của thiên địch dưới móng vuốt của thiên địch sau một ngày làm nhiệm vụ, cuối cùng giành được danh hiệu vua điện lực Alsan, và cửa hàng 9h. Thành viên Tùy Tâm Mua là Ngụy Đại Huân. Thật đúng là có biệt danh vua điện.

Chúc mừng con. Cậu xem. Nào, huy hiệu. Cái này đáng kỷ niệm. Cảm ơn, cảm ơn vinh dự, cảm ơn. Đi thôi. Bắt lấy tôi. Lưu Hạo Nhiên. Ngày mai cậu đi chậm thôi. Về chỉ có thể dựa vào hai chân. Mặt đất này chúng ta đều là tốc độ trung bình.

Xuống dốc mới là chuyện lúc dũng sĩ nhìn thấy thắng thua, có phải anh bất cẩn không? Tôi chỉ mong có gió Đông Bắc, sắp đến rồi. Cái này khó mặc quá. Chúc các bạn thành công rực rỡ ngon. Hai con “chuột” Trong số các bạn. Sao lại là bốn cái môi?

Bị cháy vàng. Có phải là nồi canh sai lầm hôm qua không? Không phải, Thừa thì là Tiểu Bạch. Chính là Ngụy Đại Huân. Kính Đình, sao hôm nay cậu lại đội mũ? Dù sao đây là ai cũng rất sỉ nhục người khác. Dậy rồi à? Chào mọi người. Chào.

Hạo Nhiên đến rồi. Hạo Nhiên, cái này. Làm gì thế anh? Sai rồi, sai rồi. Cảm nhận thử. Quay lại. Đúng, đoạn này là khó nhất. Đúng. Có thể nắm tay lên trên trước. Lúc nãy xem gì thế? Cẩn thận, đừng lắc. Cái này.