Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay Mới Nhất | Đại Minh Dưới Kính Hiển Vi Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Đại Minh Dưới Kính Hiển Vi] [Tập 2] ♫Tô Tam đã rời khỏi huyện Hồng Đổng♫ ♫Xách thân đến trước con phố lớn♫ ♫Tô Tam đã rời khỏi huyện Hồng Đổng♫ ♫Xách thân đến trước con phố lớn♫ ♫Chưa mở miệng mà lòng ta đã đau nhói♫
♫Quân tử qua lại nghe lời ta nói♫ Cha ơi, 3530 [3530] là gì vậy ạ? Đợt muối đầu thì lăn trên muối. Đợt muối thứ hai hoa tuyết bay. Đợt muối thứ ba và thứ tư thì đậy xương lại. Đợt muối năm và sáu thì giữ đầu que.
Nếu đệ có được một phần mười khả năng của tỷ đây thì… Tỷ à, tỷ cũng không phải vất vả thế nữa. Đừng có vòng vo với ta, nói đi. Số hàng bên tỉnh thành, tỷ không cần đi đâu. Ta và Lão Soái chắc chắn sẽ hoàn thành giúp tỷ. Lớn rồi ha.
Biết thông cảm cho tỷ rồi à? Có lòng thì giúp ta một tay đi. Nhưng muốn đi thì tự đi, còn tên ngốc ưa tính toán đó thì ở lại. Không, không được đâu tỷ. Ta phải dẫn Lão Soái đến tỉnh thành để nhìn thế giới ngoài kia chứ.
Nhưng tên đó phải kiểm tra sổ sách cho ta. Không được, không có Lão Soái, không có Lão Soái ta không ổn đâu. Thua cược đúng chứ? Đúng. Không phải đâu tỷ ơi. Không phải vậy đâu. Người đâu? [Huyện nha Nhân Hoa] Ngươi đến đây có việc gì?
Trong sổ thuế của huyện Nhân Hoa có một sai sót rất lớn. [Ta đến để kiện.] Mong mọi người nhanh chóng sửa chữa. Đây là bản điều trần. Sai sót? Là nhà các ngươi nộp thuế nhiều hơn à? Không phải nhà ta, là thuế của cả huyện Nhân Hoa có vấn đề.
Một lỗi cực kỳ lớn. Ta viết cho ông xem. Cả huyện Nhân Hoa? Vậy liên quan gì đến ngươi? Con số bị sai thì không phải do Hộ phòng phụ trách sửa chữa sao? Chuyện thuế ruộng này, quan trên đè đầu quan dưới. Ngươi phải lên trên tìm. Ý ông là sao?
Đừng nói ta không dạy ngươi nhé. Thuế ruộng của huyện Nhân Hoa đều đã giao đến phủ Kim An. Nên nếu ngươi muốn kiện thì phải đến Hộ phòng của phủ Kim An, ngươi hiểu chưa? [Phủ nha Kim An] Các vị, các vị, mau lên tinh thần đi.
Hôm nay, không ai được làm mất mặt huyện Nhân Hoa của chúng ta đâu đấy. Nghe rõ chưa? – Chốc nữa Hoàng tri phủ – Nghe thấy rồi. sẽ xuất hiện từ hướng này. Nào, gõ đi, gõ đi. [Phủ nha Kim An] Ngẩng đầu, ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng.
Nếu có ai ở đây dám lơ là, cà lơ phất phơ, thì coi chừng mông của các ngươi đấy. Chủ nhân, Tống thông phán đến rồi. Tống thông phán? Tống thông phán. Phiền Phương tri huyện rồi. Tống thông phán. [Tống Nhân, thông phán phủ Kim An] Dừng. Dừng. Tống thông phán,
Ngài là phó quan của phủ Kim An. Sao ngài không đi cùng Hoàng tri phủ vậy? Đi mở đường trước. [Hộ phòng] Có chuyện gì thì mai đến đi, ta phải đi đón tri phủ mới. Chuyện này cực kỳ gấp gáp, nhất định phải nói trong hôm nay. Chuyện gì?
Thuế của huyện Nhân Hoa đã có một sai sót cực kỳ lớn, nhất định phải sửa ngay. Ai bảo ngươi đến đây vậy? Tự ta đến thôi. Vậy ngươi có công danh, có chức vụ gì không? Không có. Một tên dân thường như ngươi chạy đến đây phá rối gì thế hả?
Tránh ra, tránh ra. Con số trên sổ sách bị sai thì liên quan gì đến thân phận của ta? Ngươi còn không tránh ra ta gọi người đến tống ngươi ra ngoài đấy. Huynh nhìn xem, chỗ thuế này gọi là thuế lụa người. Tổng cộng 3530 lượng. Đây là nha môn tri phủ.
Chỉ tiếp nhận yêu cầu điều tra [của nha môn cấp dưới thôi.] Ngươi bảo huyện Nhân Hoa gửi một công văn đến đây đi thì bọn ta sẽ thụ lí. Ta đã đến Hộ phòng của huyện Nhân Hoa rồi. Họ nói đây là vấn đề thuế của cấp phủ,
Họ không quản lý được. Nói chung ở chỗ này chỉ tiếp nhận công văn của huyện nha thôi. Tự ngươi nghĩ cách đi. Tránh ra, tránh ra. [Hoàng tri phủ của Kim An] [Phủ nha Kim An] Cung nghênh Hoàng tri phủ nhậm chức. Cung nghênh Hoàng tri phủ nhậm chức. Phương tri huyện.
Lên, lên, lên. Cung nghênh Hoàng tri phủ nhậm chức. Đến rồi. Sao không có ai vậy? – Sao không có ai vậy? – Đúng đấy. [Hoàng Ngưng Đạo, tri phủ Kim An] Mau lên. Chỗ này, chỗ này. Phương tri huyện, nhanh, nhanh, nhanh. Xong rồi. Cung nghênh Hoàng tri phủ nhậm chức.
Các vị, miễn lễ. Tạ ơn Hoàng tri phủ. Tại hạ là thông phán phủ Kim An, Tống Nhân, bái kiến Hoàng tri phủ. Tống thông phán không cần đa lễ. Tại hạ tri huyện huyện Nhân Hoa, Phương Mậu Trân, bái kiến Hoàng tri phủ. Phương tri huyện miễn lễ. Ngài…
Ngài đi xe mệt nhọc, đúng là vất vả quá rồi. Bọn ta vẫn luôn đứng ở cửa đón ngài, không ngờ Hoàng tri phủ lại đến từ trước rồi. Bổn phủ đã tự mình quyết định đến Kim An trước mấy hôm. Không có ý gì đâu, ta chỉ muốn đi đây đó
Tìm hiểu thêm về phong thổ bản địa của Kim An thôi. Không gây ra rắc rối gì cho Phương tri huyện chứ? Nào có, nào có. Nếu quan viên của Đại Minh ta có thể như ngài, chịu tìm hiểu dân gian, quan sát khó khăn của dân chúng,
Thì chắc chắn thiên hạ thái bình, trời yên biển lặng rồi. Phương tri huyện quá khen rồi. Bổn phủ đã được Đại Minh giao trông coi Kim An, thì tất nhiên phải chăm chỉ dốc sức, đến chết mới thôi. Tên trời đánh này, ngươi là đỉa bám à? Chuyện của phủ nha
Thì ngươi đến phủ nha mà kiện cáo đi. Người của phủ nha Kim An nói họ chỉ nhận công văn của huyện nha thôi. Khoản thuế này rõ là đóng thừa mà, đáng lẽ phải do huyện kiện lên chứ. Ai nói vậy, ai nói thì ngươi tìm người đó đi.
Họ bảo ta tìm ông. Người đâu, quăng tên này ra ngoài cho ta. Làm gì vậy? Đây là chỗ nào? Sư gia. Kêu gào ầm ĩ còn ra thể thống gì nữa. Sao lại là ngươi nữa? Sư gia, cái tên ngốc ưa tính toán này không biết bị điên khùng gì nữa.
Cứ nói nhăng nói cuội rằng thuế huyện ta có vấn đề. Đúng, có vấn đề, có vấn đề thật mà. Ta cho ông xem. Ý ngươi là thuế vụ của huyện Nhân Hoa chúng ta có vấn đề? Tri huyện huyện Ngũ Giang là Từ Khang gửi bái thiếp đến,
Nói là công việc bận rộn, không thể nghênh đón, khẩn xin tha tội. Vứt hết mấy bái thiếp kia đi. Vâng. Được, được, không sao, không sao. Lão gia. Phủ Kim An danh bất hư truyền đúng không? Mấy huyện lệnh này, bổn phủ đến nhậm chức lại dám lề mề không ai gặp.
Rõ là bàn trước rồi, muốn ra oai với bổn phủ đây mà. Cẩn thận chút. Vâng, lão gia. Hay là ngài tự mình đến huyện một chuyến, chèn ép uy phong của họ. Bổn phủ không thể âm thầm đến bất cứ huyện nào hết. Cả huyện nha Nhân Hoa
Ở bên cạnh ta cũng không thể đi. Nếu không ngự sử sẽ vạch tội ta tự ý rời chức vị. Họ biết ta ném chuột sợ vỡ bình, nếu không sao lại dám ngang ngược như vậy? Lau cái này cho sạch sẽ đi. Vâng. Từ trên xuống dưới phủ Kim An đúng là
Phủ bụi lâu quá, tối tăm hỗn loạn. Cũng nên dọn dẹp cho tử tế rồi. Gì mà chăm chỉ dốc sức đến chết mới thôi. Muốn chơi trò Gia Cát Lượng với ta đấy à? Thế tri huyện các huyện khác không đến bái kiến thật sao? Sắp đến lúc thu thuế,
Việc trưng thu của triều đình là việc lớn đấy. Sao hả? Hoàng tri phủ, ngài còn kiếm được lý gì nữa sao? Nói đến thuế má thì thuộc hạ còn việc nhỏ này muốn bẩm báo với ngài. Nói. Có một tên ngốc gây chuyện ở Hộ phòng,
Nhất quyết nói tra thuế má của huyện ta trong sổ sách của Giá Các Khố phát hiện sai sót. Sai sót? Sai sót gì? Nói là huyện ta năm nào cũng đóng thừa thuế. Cái gì? Đóng thừa? Ai nói thế? Người này [Huyện nha Nhân Hoa]
Xông vào nha môn, tự ý vào cấm địa, phụng lệnh huyện lệnh lão gia phạt đánh mười gậy để răn đe. Vốn là có sai sót lớn mà. Im đi, im đi. Hành hình. Vâng. [Huyện nha Nhân Hoa] Đánh. Bị đánh một trận thì ngậm chặt miệng lại. Dừng tay. Dừng lại.
Tống thông phán. Phương sư gia, ông đang làm gì thế này? Người này tự ý xông vào Giá Các Khố, ta đang phụng mệnh Phương tri huyện trừng phạt hắn. Phủ Kim An có ai không biết Soái Gia Mặc này có vấn đề. Ta với trưởng bối của hắn có quan hệ,
Có thể nể mặt Tống mỗ chút không? Nếu Tống thông phán đã nói rồi thì mấy gậy còn lại miễn vậy. Nhưng ngài phải khuyên hắn ta đi. Tên này nói nhăng nói cuội, nằng nặc nói thuế má huyện ta có vấn đề. Nếu như lời này đến tai Hoàng tri phủ
Thế chẳng phải khiến cho chủ nhà ta với ngài phải khó xử sao? Hắn xông vào Giá Các Khố chính là vì chuyện thuế má? Chứ sao. [Huyện nha Nhân Hoa] Gia Mặc, ta đã cầu xin cho ngươi rồi, mấy gậy còn lại không đánh nữa.
Sau khi về đừng có nói chuyện linh tinh nữa. Chuyện thuế má này không phải người như ngươi tham gia vào được đâu. Chịu yên thân đi, đứa bé ngốc. Đừng có nói linh tinh nữa. [3530] Mở cửa kiểu gì đấy? Lão Soái. Tên ngốc. Tên ngốc. Thứ gì thế này?
Mèo nhà Lão Soái. Lão Soái. Lão Soái, tỉnh lại đi. Tên ngốc, tên ngốc. Dìu lên đi. Chắc là bị thương rồi. – Cẩn thận đi, cẩn thận. – Nào, nào, nào. Đi, đi, đi. Ta nói một người dân bình thường như đệ sao lại biết được sai sót của phủ Kim An?
Ban đầu ta phát hiện mẫu ruộng ta đo được không khớp với trên khế ruộng. Sau này khi tính sổ cho sòng bạc thì phát hiện tình hình của họ cũng giống vậy. Vậy nên ban đầu ta vào Giá Các Khố là muốn xem sách vảy cá được quan phủ ghi lại.
Thế làm sao đệ tra mãi tra mãi lại tra đến cả thuế lụa người thế? Ta cũng không biết tại sao nữa. Ma xui quỷ khiến lại phát hiện sai sót trên thuế lụa người này. Chứng cứ ta phát hiện cùng quá trình suy luận đều viết trong bản điều trần này rồi.
Tay ta toàn là dầu. Đệ cứ nói đi. Nói đơn giản thì là trong số thuế huyện Nhân Hoa nộp lên phủ Kim An hằng năm tự dưng dôi ra một khoản 3530 lượng bạc cần phải bỏ đi. Thế nếu như khoản 3530 lượng này là sai, thì bỏ nó đi
Phải là chuyện tốt chứ. Mọi người phải vui mới phải, tại sao lại đánh Lão Soái? Biệt danh của Phương tri huyện là gì? Phương tượng đá. Đúng rồi, ông ta chẳng bao giờ lo liệu chuyện gì, ăn không ngồi rồi. Bây giờ tri phủ này mới tới, ông ta càng không muốn
Những chuyện lộn xộn này gây thêm phiền phức cho mình. Được rồi. Xin lỗi nhé. Dọn… dọn đi. Phải nói rõ ràng thôi. Tên ngốc này, chúng ta đều ủng hộ đệ tố cáo. Thuế chúng ta phải nộp thì không thể thiếu đồng nào, nhưng thuế chúng ta không cần nộp
Thì không thể nộp đồng nào. Không phải, tỷ. Lão Soái đã chịu mười gậy rồi, đi tố cáo nữa lại chịu thêm mười gậy à? Sáu thôi. Đệ xem Đường Tăng người ta đó, cầm cái bát vàng cũng lấy được kinh về đấy thôi. Hơn 3000 lượng đấy,
Phương tượng đá cũng nên tỉnh táo rồi. Tên ngốc, ta hỏi đệ một câu. [Nếu như có cơ hội gặp tri phủ] thì có đi không? [Đi.] Có sợ bị đánh không? Không sợ. Được. Nhưng đệ phải dưỡng thương cho khỏe đã, khỏe rồi thì cùng đi. Đi. Bảo Ngọc, tỷ tỷ đây
Cũng chưa từng nghĩ đến việc muốn đệ thi đỗ công danh gì. Nhưng ít nhất cũng phải có danh tiếng tốt ở Nhân Hoa. Bây giờ cơ hội đến rồi. Tên ngốc đã tính ra thuế lụa người kia chắc chắn không phải là chuyện nhỏ. Nếu như chỉnh sửa lại,
Đệ nghĩ mà xem, với bách tính ở Nhân Hoa mà nói thì đây có phải chuyện tốt không? Có chứ. Thế nếu như người dân Nhân Hoa biết chuyện này có đệ tham gia, có phải sẽ vô cùng cảm kích biết ơn nhà họ Phong chúng ta không? Nhưng chuyện này là do
Lão Soái phát hiện mà, liên quan gì đến ta? Lão Soái thì đệ cũng biết rồi, đó chỉ là một tên ngốc giỏi tính thôi. Hắn không biết ăn nói đâu. Đệ thấy đấy, không phải hắn bị nha môn đánh đuổi rồi sao? Hắn cần một người trao đổi được,
Nói chuyện thay hắn ta. Thế nhưng chuyện này… Nhưng cái gì mà nhưng? Ta biết rồi. Đệ có nhớ lúc tên ngốc còn nhỏ đã từng khắc lên tường mấy con số tính toán không? Nhớ chứ. Nhớ được bao nhiêu? Thế ai mà nhớ được? Ban đầu ta cũng không để ý.
Nhưng hôm nay ta xách cái đèn lồng kia nhìn kĩ lại. Đệ đoán xem ta phát hiện ra cái gì? Cái gì? [3530] Mấy con số trên tường này giống với con số [3530] thuế lụa người. Đều là 3530 lượng. Vậy nên tên ngốc không ngốc đâu.
Hắn có mục đích mình muốn đạt được. [3530] [3530] [Người tố cáo: Phong Bảo Ngọc, tố cáo Soái Gia Mặc] Khởi bẩm Phương tri huyện, học trò Phong Bảo Ngọc tố cáo Soái Gia Mặc đánh ta bị thương. Ngươi và bị cáo lục đục với nhau vì chuyện gì?
Tại sao lại đánh nhau? Khai thật đi. Khởi bẩm Phương tri huyện, hai chúng ta cãi nhau vì chuyện sai sót thuế của phủ Kim An. Vì cái gì? Hai chúng ta cãi nhau vì tiền thuế của huyện Nhân Hoa. Hắn cứ nói mỗi năm huyện chúng ta nộp thừa ba nghìn sáu…
Ba nghìn năm trăm ba mươi lượng. Phải. Hắn cứ nói huyện chúng ta mỗi năm nộp thừa ba nghìn năm trăm ba mươi lượng, phải giảm miễn thuế. Thế nhưng ta tính ra chỉ có 3510 lượng, hai chúng ta tính ra khác nhau, vì thế mới đánh nhau. Nói đi. Mọi người,
Chúng ta tạm thời đừng quan tâm là con số nào, nó đều không ít phải không nào? – Đúng vậy. – Đúng vậy. Nhiều tiền thế này. Chuyện đó đúng là hết sức hoang đường, đuổi ra ngoài cho ta. Đuổi ra ngoài, đuổi ra ngoài. Đợi đã nào.
Vụ án đánh nhau bị thương này, lý do tất nhiên quan trọng rồi, không nói rõ ràng, làm sao xử án công bằng được? Phải, phải, phải, buộc phải nói rõ ràng. Nói rõ ràng để mọi người cùng phân xử phải không nào? Đúng vậy.
Chuyện này liên quan đến chuyện lớn giảm thuế của tất cả người dân ở huyện Nhân Hoa chúng ta, đúng không nào? Đúng vậy. Được rồi, được rồi, được rồi. Soái Gia Mặc, ngươi nói đi, rốt cuộc ngươi làm sao phát hiện ra vụ sai sót thuế này? Ngươi… ngươi nói rõ ràng
Cho người dân chúng ta, cho toàn thể bà con của Nhân Hoa đang có mặt ở đây đi. Nói rõ ràng đi. Nói đi. Lão Soái. Sao thế? Lão Soái. Lão Soái. Ngươi làm gì thế? Làm sao thế? Đi… đi đâu thế này? Sao lại đi thế? Nhường đường đi.
Nhường đường, nhường đường, nhường đường. Nhường đường. Tránh ra, tránh ra, tránh ra. Lão Soái. Tránh ra. Tránh ra. Bố chính sứ ty Phụng Hưng tổng cộng thu mười một phủ, một trong số đó [Phủ Kim An] là Kim An.
[Nhân Hoa, Lãm Khê, Vạn Thành, Đồng Dương, Đại Phong, Tam Thủy, Ngũ Giang, Sơn Bình] Phủ Kim An tổng cộng thu tám huyện, lần lượt là Nhân Hoa, Lãm Khê, Vạn Thành, Đồng Dương, Đại Phong, Tam Thủy, Ngũ Giang, Sơn Bình. [Phủ Kim An thu thuế]
Số thuế hàng năm phủ Kim An thu lần lượt là thuế hè và thuế thu, do tám huyện chia nhau gánh vác, con số không đồng nhất. Lần này ta tra sổ sách của phủ Kim An, phát hiện trong danh sách thuế của huyện Nhân Hoa có một món tiền gọi là
Thuế lụa người. [Thuế lụa người] Món tiền thuế này vừa không viết xuất xứ, cũng không rõ nguyên do. Ta đã lật hết tất cả ghi chép của huyện Nhân Hoa, đều không hề giải thích vì sao phải thu khoản thuế này. Thuế lụa người này tổng cộng trưng thu
Ba nghìn năm trăm ba mươi lượng mỗi năm. Ba nghìn năm trăm ba mươi lượng. Có nghĩa là chúng ta tự dưng phải nộp nhiều hơn ba nghìn năm trăm ba mươi lượng à? [Năm Thành Hóa thứ 16, phủ Kim An thu thuế, tám huyện chia đều thuế] Vậy cũng quá nhiều rồi.
Ta tra được ghi chép sớm nhất về khoản tiền thuế này là từ năm Thành Hóa thứ 16, cách bây giờ vừa đúng 100 năm. Mỗi năm thu thêm ba nghìn năm trăm ba mươi lượng, một trăm năm tổng cộng là ba mươi lăm vạn ba nghìn lượng.
Ba mươi lăm vạn ba nghìn lượng? Mỗi năm hơn ba nghìn lượng. Đuổi ra ngoài, đuổi ra ngoài. Có thể giữ được bao nhiêu tiền chứ? – Đúng vậy. – Đúng vậy. Đúng rồi, Ta hỏi ngươi, vì sao ngươi nói Nhân Hoa chúng ta đã nộp oan số tiền này?
Ta đã tra số thuế phủ Kim An nộp lên triều đình, cũng có khoản thuế lụa người, con số cũng là ba nghìn năm trăm ba mươi lượng. Ngươi… ngươi có ý gì? Ý là khoản tiền thuế này chỉ huyện Nhân Hoa có, trong ghi chép của bảy huyện khác
Không có khoản thuế này. Ta nghi ngờ ba nghìn năm trăm ba mươi lượng thuế lụa người này vốn là thuế chia đều, phải do tám huyện cùng gánh vác, bây giờ lại thành thuế của mình Nhân Hoa, đương nhiên là tiền oan uổng. Chuyện này quá phức tạp,
Không tiện kết luận ngay, chi bằng bãi đường trước, tìm Hộ phòng đối chiếu lại, rồi lại dàn xếp. Được rồi. Lão gia ta hiểu rồi. Vậy thôi à? Không nói gì cả? Ban nãy không nên xét xử vụ án này. Đúng vậy. Vậy sẽ không có chuyện gì nữa.
[Ba nghìn năm trăm ba mươi, năm Thành Hóa thứ 16, tám huyện chia đều thuế] Ta vốn xét xử vụ án gì nhỉ? Vụ án Soái Gia Mặc đánh Phong Bảo Ngọc. Phải, phải, phải. Vụ án Soái Gia Mặc đánh Phong Bảo Ngọc, ta tuyên án…
Không kiện nữa, không kiện nữa, không kiện nữa. Không kiện nữa à? Ta cũng không đau lắm. Không kiện nữa à? Khổ chủ đã rút đơn kiện, ta tuyên bố, bãi đường. Điểm bất công trong thuế lụa người xử lý thế nào? – Đúng vậy. – Đúng vậy. Phải đấy.
Phải nói rõ ràng chứ. Lời giải thích ban nãy của ngươi chỉ là lời khai của vụ án đánh nhau thôi. Còn về vụ án lụa người, đó là một vụ án khác. Ít nhất phải có khổ chủ kiện mới được chứ. Vậy bây giờ ta kiện là được rồi. Soái Gia Mặc,
Đây không phải là chuyện của một mình nhà ngươi. Chẳng lẽ ngươi định đại diện cho toàn thể người dân Nhân Hoa chúng ta hay sao? Sao lại không được? Thảo dân Soái Gia Mặc muốn dâng đơn kiện [huyện Nhân Hoa] thu thuế bất công. Chuyện… chuyện dâng đơn kiện này
Phải là người có công danh mới được, một kẻ dân thường như ngươi e là không có tư cách này. Chúng ta có. Người này, Phong Bảo Ngọc, là học trò của huyện chúng ta. Mau đi đi. Đi đi. Học trò là phụ sinh tam đẳng ở trường huyện Nhân Hoa,
[nguyện lấy công danh ra đảm bảo,] [cùng Soái Gia Mặc] dâng đơn kiện. – Hay. – Hay, hay. Tốt quá rồi! Thế nào? Có được không? Được rồi, được rồi. Vậy các ngươi phải cân nhắc kỹ đấy. Kể cả kiện thành công, kể cả Nhân Hoa chúng ta được miễn giảm thuế này,
Thì các ngươi cũng không vơ vét được đồng nào đâu. Chỉ cần sửa lại lỗi sai là được. Tiền nhà ta đủ tiêu rồi. Không… không cân nhắc lại à? Mọi người, nếu có tám huynh đệ, có phải là nên cùng nhau phụng dưỡng cha mẹ không? Đúng vậy. Kết quả
Trong đó có một huynh đệ phát hiện tiền phụng dưỡng này đều là một mình hắn bỏ ra. Vốn đã nói là tám đồ tể mỗi người góp một cân, kết quả thì sao? Bảy huynh đệ còn lại không bỏ ra một đồng nào. Trường huyện chỉ cắt đi tám cân
Ở chỗ ngươi. Ngươi bảo vậy có hợp lý không? Không hợp lý. Ai dám động vào thịt của ta, ta sẽ liều mạng với hắn. May mà trong huyện chúng ta còn có hai vị nghĩa sĩ trượng nghĩa nói thẳng. Một người tên là Soái Gia Mặc, là một cao thủ toán học,
Tinh thông âm dương, am hiểu thuật số. Người còn lại là Phong Bảo Ngọc đọc đủ loại thi thư. Sau đó thì sao? Nói tiếp đi. Nói tiếp đi chứ. Khó có được là Phong Bảo Ngọc được dạy từ nhỏ, mang lòng nhân đức, có chí hiệp nghĩa,
Giữa đường gặp chuyện bất bình, nhất định phải rút đao tương trợ. Đây chính là Soái Gia Mặc tính toán sổ sách vì dân nghèo, Phong Bảo Ngọc mượn sổ sách giúp dân thân. – Hay. – Hay, hay. Các bà con, nào, nào, nào. Đây là thiếu gia nhà chúng ta
Dày công chuẩn bị cho mọi người. Bản sao chép vụ thuế tơ lụa của Kim An chúng ta. Mang về nhà đọc đi. Nào, nào, đều có, đều có, đều có. [Phủ Kim An thu thuế] [Trăm năm, ba mươi lăm vạn ba nghìn] Thú vị. Thú vị đấy. Hóa ra điểm đột phá
Nằm ở đây. Ngươi bảo trên không nghe giải thích, ở giữa không nghe khuyên, bên dưới lại không nghe lời, lão gia ta vốn định trị theo lẽ tự nhiên, ta thế này có thuận theo tự nhiên được không? Ta thế này có trị được không? Ta thế này…
Ta đúng là khó giải quyết quá mà. Chủ nhân, thuộc hạ có một kế sách vẹn toàn. Ngài có thể phát một tờ cáo thị. Cứ nói huyện ta trước giờ [Tháng 5 năm Vạn Lịch thứ 7, tri huyện Nhân Hoa] luôn vì phúc lợi của nhân dân,
Buộc phải điều tra rõ ràng. Nhưng chuyện này liên quan đến thuế má, ảnh hưởng nghiêm trọng, buộc phải tính toán cẩn thận, để giải quyết hoàn toàn. Quân dân Nhân Hoa làm việc của mình, tuyệt đối đừng nghe lời đồn đại. Ngươi thấy thế nào? Phạm lão,
Phương tượng đá này đúng là một cao thủ trì hoãn. Nói ra toàn là lời hay, nhưng việc gì cũng không dính dáng đến mình, như linh dương treo sừng, không bới móc được. Phiền phức lớn thế này lại bị hắn lấp liếm cho qua. Ta không nói chuyện đó, ta nói là
Ta bọc sách thế nào? Phạm lão, ngay cả việc nhỏ như bọc sách này ngài cũng đích thân làm, tại hạ thật sự bội phục, bội phục. Tơ lụa này không thể tùy tiện động vào. Ta không nói thứ này. Ta nói là thuế tơ lụa không thể tùy tiện động vào.
Phạm lão, ta hiểu ý ngài rồi. Thuế tơ lụa này trên chạm đến tri phủ, giữa chạm đến tám huyện, dưới lại là vạn dân, muốn miễn giảm, triều đình không chịu, muốn chia đều, bảy huyện không chịu, muốn tiếp tục nộp, người dân không chịu,
Đây vốn là một vấn đề khó giải quyết. Ai động vào người đó chết, chỉ có trì hoãn mới là cách hay. Năm nay đăng bảng thi hương, nhìn thấy rồi chứ? Nhìn thấy rồi ạ. Từ thời Thái Tổ mở khoa thi đến nay, phủ Kim An chúng ta, tiến sĩ
Có 180 người, cử nhân có 437 người, ba phần trong đó là người Lãm Khê chúng ta. Vâng. Sở dĩ phủ Kim An sung túc, căn nguyên nằm ở đây, lòng kính sách, yêu sách. Phương Mậu Trân, lười, lười thật. Thông minh, đúng là thông minh thật. Phạm lão,
Ngài là người ở kinh thành từng nhìn thấy núi cao sông rộng, chiêu trò vặt vãnh này không giấu được ngài. Thôn dân hương dã thỉnh thoảng nói vài câu chính sự, đều không tính. Chỉ là Soái Gia Mặc này có chút quan hệ với ta, vẫn mong Trình tiên sinh giúp đỡ.
Phạm lão, ngài cũng quen tên ngốc này à? Chuyện cũ từ 20 năm trước rồi. Hay lắm. Ta nói cờ này. Gần đây, vụ án thuế tơ lụa kia vô cùng ầm ĩ, bốn phủ muốn hỏi thử Phương tri huyện điều tra kết quả thế nào rồi?
Soái Gia Mặc kia đầu óc có vấn đề. Thứ hắn tra ra chưa chắc là thật, cũng không thể hoàn toàn tin. Ngài bận như thế, đợi hạ quan đối chiếu, xác nhận rõ ràng, lại bẩm báo với ngài. Được rồi. Cứ để Soái Gia Mặc điều tra đi, trong vòng một tháng,
Ta muốn có kết quả. Đến lúc đó lại cùng Phương tri huyện xem xét kỹ. Cờ hay. Cờ hay. Soái tiên sinh, ta cũng rất tâm đắc chuyện tiền thuế, ngươi định điều tra thế nào? Lần này phải tra nơi để hồ sơ của tám huyện Kim An. Đều phải xem sao?
Không xem hết, không xem hết. Xem hết thì không kịp. Ta có một ý này, lần này bắt đầu từ Nhân Hoa, Đồng Dương, Vạn Thành, Lãm Khê, bốn huyện này trước. Từ thời Thành Hóa đến năm Vạn Lịch thứ nhất, tất cả ghi chép nộp thuế hè, thuế thu. Nhiều thế này,
Có thể xem hết không? Sợ là cần rất nhiều thời gian. Được, không vội, cứ từ từ. Một tháng không đủ, vậy thì ba tháng. Nếu ba tháng không được, vậy thì nửa năm. Năm tháng à? Trong năm ngày sẽ có kết quả. Năm… năm… năm ngày ư?