Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay Mới Nhất | Đại Minh Dưới Kính Hiển Vi Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Đại Minh Dưới Kính Hiển Vi] [Tập 1] [Dây cung 85 thước năm phân] Đường này xiên xiên vẹo vẹo. Ai nhìn ra được, mỗi người một nửa. Đây là vận dụng phép chia ruộng. Chia mảnh ruộng thành bao nhiêu tam giác cân, hình thang vuông,
Hình thang cân, hình viên phân. Cách tính diện tích của tam giác cân bằng một phần hai tích chiều cao nhân cạnh đáy. Cách tính diện thích hình thang cân – bằng tổng hai cạnh đáy chia hai… – Được rồi, được rồi, được rồi. Đừng nói với ta mấy thứ vô ích.
Ngươi đo ra ba mẫu sáu phân đúng không? Trên khế đất nhà bọn ta [Văn khế, bốn mẫu tròn] viết rõ ràng là bốn mẫu. Bốn phân kia đâu? Đúng rồi. Bốn phân kia đâu? Sao lại thiếu? Bốn phân kia đâu? Đúng đấy. Đây, đây, đây, thiếu mất bốn phân.
Đo kiểu gì thế? Đại ca, huynh gọi người này đến đúng không? [Ba mẫu sáu phân] Huynh bảo hắn giở trò đúng không? Số tính thành thật, ta không tính sai, cũng không nói dối. Sao vô duyên vô cớ lại thiếu mất bốn phân đất? – Đúng vậy. – Sao lại thiếu chứ?
Được rồi. Đại ca, huynh đừng ở đó diễn kịch nữa. Huynh tưởng ta ngốc chắc? Thiếu bốn phân đó, huynh muốn độc chiếm. Ai độc chiếm? Đưa ta bốn phân đất đó. Huynh đưa ta bốn phân đất đó. Đánh cho ta. Ta đánh chết ngươi.
Ta nói cho ngươi biết, ta đánh chết ngươi. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. [Nhân Hoa] Bán bánh bao đây. Bánh bao mới ra lò đây. Gia Mặc. Lão Soái. Huynh ngốc à, không biết tránh à? Đừng nhìn nữa. Họ đi cầu mưa,
Còn chúng ta đi cầu tài. Đi. [Chạy vặt, kiểm tra sổ sách, đo ruộng] Họ đều nói ta tính sai, nhưng ta tính đi tính lại rồi, chắc chắn không sai. Huynh trẻ con thế. Có gì mà huynh phải so đo với đám gian xảo đó. Đến cuối cùng,
Cũng xem nắm đấm của ai to hơn còn gì. So xem nắm đấm ai to thế thì phải dùng phép tính thương công viên bảo, để đo thể tích của nó, lấy chu vi và chiều cao… Sòng bạc hôm nay chúng ta đến do người Lãm Khê mới đến Nhân Hoa mở,
Vẫn chưa biết hai chúng ta, vẫn chưa từng thấy sự lợi hại của huynh. Hôm nay chỉ chơi trong vòng một nén hương thôi. Đặt rồi bỏ tay. Nào, nào. Một miếng ngọc bội, ba mươi hai thẻ. Sao ít thế? Được, đổi, đổi, đổi, đổi đi. Khách sáo rồi. Lộc đại gia.
Đợi đã, đợi đã. Lộc đại gia. Liên quan gì đến ngươi? Lộc gia, Lộc gia, chúng ta nghĩ chuyện cân bằng sổ sách đã. Tối nay Phạm lão cần sổ sách của sòng bạc. Thời gian gấp rút, không ai làm ra được. Thế này phải làm sao? Tiền ngươi không trả nổi,
Đất thì không chịu bán. Ta chỉ cho ngươi thêm một con đường nữa, bán con gái ngươi cho ta, hai chúng ta hết nợ. Tiểu Chi này, nợ cha con trả. Truyền ra ngoài cũng là một giai thoại trong “24 Tấm Gương Hiếu Thảo”, đúng không? – Được. – Được, được.
Bên ngoài làm gì thế hả? Chia chút đi, chia chút đi, chia chút đi. Mở thêm ván nữa, ván tiếp theo, ván tiếp theo, ván tiếp theo. Mở, mở, mở. Nào. Đây là ai thế? Lộc gia, ngài ở Lãm Khê nên không biết. Hai người này cực kỳ nổi tiếng ở Nhân Hoa.
Đó là Phong Bảo Ngọc, là con trai ông chủ – [quán thịt nguội Phong Ký,] – Lão Soái, Lão Soái! [là một công tử nhà giàu.] Tên ngốc giàu có. Ta thích. Ngài nhìn tiếp người đằng kia đi. Người đó còn thú vị hơn. Người này tên Soái Gia Mặc,
Là một tên ngốc ưa tính toán. Bình thường đần độn, nhưng có một điểm là người này tinh thông số học. Hễ đến sòng bạc, cứ cược là thắng. Mở, mở, mở. Lộc gia, nếu tên ngốc ưa tính toán có thể giúp chúng ta một phen, thì sổ sách tối nay
Chắc chắn sẽ xong. Bên phía Phạm lão cũng dễ bề ăn nói. Mở, mở, mở. Đợi đã. Mở. Hai chúng ta cược một ván. Nào, cược thì cược. Không phải với ngươi. Ngươi. Ta không cần bộ này. Tùy ngươi chọn. Ngầu thật. Cược tất rồi. Bên này cũng cược tất. Đúng đấy.
Mở bài. Chí tôn, chí tôn. Sao trong một cặp bài lại có hai quân chí tôn? Đúng đấy. Sao lại có hai chí tôn? Sao lại có hai chí tôn? Bộ bài này có hai chí tôn. Thật hay giả thế? Ngươi giở trò lừa bịp. Ở yên. Bình thường ta ghét nhất
Là giở trò lừa bịp. Nếu ở Lãm Khê, thì hai tay của các ngươi mất hết rồi. Bây giờ ta cho hai ngươi một cơ hội. Nghe nói ngươi tinh thông số học. Trước khi trời tối, tính xong hết sổ sách trong phòng thu chi của ta. Ngươi.
Bảo nhà ngươi mang 200 lượng bạc đến đổi lấy hai tay của ngươi. [Quán thịt nguội Phong Thị] Ông chủ, ông chủ, có chuyện rồi. Thiếu gia Bảo Ngọc lại đến sòng bạc, bị người ta giữ lại rồi, còn bảo chúng ta cầm 200 lượng bạc đến chuộc người. Nếu không đưa thì
Chặt tay. Tỷ, tỷ. – Ngồi. – Ngồi. Lộc gia, sao cô ta lại đến một mình? Tỷ, vốn dĩ ta thắng được 200 lượng bạc, cộng thêm ván cuối cùng của Lão Soái tổng cộng thắng hơn 500 lượng bạc. Không phải, là họ giở trò. Ông bạn, ông mới đến đúng không?
Ông cũng không hỏi thăm ở huyện Nhân Hoa bọn ta xem. Hai cái đầu này, chơi đùa thì được, lừa bịp thì thôi. Sau này ta sẽ không để chúng vào sòng bạc nữa, nhất là sòng bạc của ông. Đây là quà gặp mặt tặng cho ông. Đã đến Nhân Hoa
Thì nhất định phải ăn thử thịt nguội Phong Thị của bọn ta. Tên ngốc ưa tính toán đâu? Lão Soái đang tính sổ sách trong phòng thu chi. Tỷ, ngọc bội của ta vẫn ở bên trong. Ơ này cô… Ơ kìa, Lộc gia, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài. Tên ngốc.
Tỷ. Đi thôi. Ta vẫn chưa tính xong. Tính cái gì? Về thôi, đi. Đứng lại. Hai trăm lượng bạc, để lại mới được đi. Tỷ. Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt. Nể mặt ông rồi. Lộc gia, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài. Hòa cái con khỉ.
Xông lên cho ta. Tỷ. Tỷ. [Sổ sách] [Ba trăm mười bốn] [Nhà Thân, Lý, Quán] Lão Soái. Huynh đừng tính nữa, mau đi thôi, mau đi thôi. Cứu ta, tỷ. Tỷ, tỷ. [Phiếu thu thuế] Đi thôi. Đại ca, đại ca, đại ca. Tránh ra, mau tránh ra. Tránh ra cho ta. Tránh ra.
Tránh ra. Kể về Đường Tam Tạng đi Tây Thiên lấy kinh. Cha. Khế đất đâu? Lộc đại gia. Đưa ta. Thả cha ta ra, thả cha ta ra, thả cha ta ra. Tránh ra. Bảo Ngọc. Ta tính xong rồi. Tri phủ hạ lệnh, không được chậm trễ. [Nhân Hoa] Tránh ra.
[Huyện nha Nhân Hoa] [Phương Mậu Trân, huyện lệnh huyện Nhân Hoa] Chủ nhân, chủ nhân. Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi. Ông chủ. Công văn của Hoàng tri phủ tới rồi. Ta dò la rồi, ngày mai sẽ đến Nhân Hoa. Phiền phức rồi. Đường đường quan kinh thành thì không làm,
Lại chạy đến Phụng Hưng làm quan tri phủ. Đây là bị giáng chức từ kinh thành xuống. Giám sát ngự sử là chính thất phẩm, còn tri phủ Kim An là chính tứ phẩm. Một phát thăng sáu cấp, lẽ nào không phải chuyện tốt? Ngươi hiểu cái gì? Ở kinh thành,
Chức quan có nhỏ tới mấy, vẫn gần bệ hạ với các quan, nhiều cơ hội. Ở địa phương, thế lực của ngươi có lớn tới mấy, cũng không với được tới trung tâm triều đình. Ồn ào chết đi được. Có để người khác ngủ không hả? Được, được, phu nhân.
Hôm qua đánh mạt chược cả đêm. Ngươi… ngươi nói tiếp đi. Phủ Kim An chúng ta có tám huyện, thế sẽ có tám tri huyện. Chỉ cần tám tri huyện cùng tiến cùng lùi, hắn cũng không thể tùy ý làm bừa. Đâu có dễ tới vậy. Ngươi nghĩ đơn giản quá rồi.
Ngươi xem bảy huyện họ, tất cả tri huyện đều làm tổ trong địa bàn của mình, giống như con rùa rụt cổ. Chỉ có một mình ta cai quản huyện Nhân Hoa này, nó là huyện trực thuộc. Nha môn tri phủ của phủ Kim An ở ngay bên cạnh. Ngươi bảo
Gặp nhau suốt ngày. Xảy ra chút chuyện gì là tìm ta đầu tiên. Kiếp trước làm việc xấu, kiếp này làm tri huyện. Kiếp trước làm nhiều điều ác, phải làm tri huyện của huyện trực thuộc. Đúng rồi, hôm nay là ngày kiện cáo. Đi chuẩn bị, thăng đường thẩm án thôi.
Ngươi đi nói với nha môn, mang tất cả hồ sơ vụ án hôm nay tới cho lão gia. Tranh thủ trước khi Hoàng tri phủ đến, ta phải giải quyết hết mấy vụ án tồn đọng, tránh ông ấy mượn cớ để nói. [Gương Sáng Treo Cao] Ba vụ án,
Sao đều có Lộc Phi Long ngươi thế? Phải. Ngươi là người Lãm Khê, mở sòng bạc ở Nhân Hoa ta, [không làm ăn cho đàng hoàng,] còn gây ra nhiều vụ kiện tụng thế này. Ngươi đáng tội gì? Phương tri huyện, nói vậy không thỏa đáng. [Chính trực ngay thẳng]
Người này là ai mà hống hách thế? Ngươi là ai? Học trò Trình Nhân Thanh, là tú tài huyện Lãm Khê phủ Kim An. Ngươi lên công đường sao không quỳ? Theo hiến pháp Hồng Vũ, giáo quan, tú tài gặp quan trên không được tùy tiện quỳ lễ. Học trò chẳng qua chỉ
Làm theo lệ mà thôi. Còn không mặc công phục. Hắn là ai thế? Đây chính là trạng sư nổi tiếng ở đây. Có một biệt hiệu là Trình Miệng Sắt chính khí cuồn cuộn. Trình Miệng Sắt đúng không? Khổ chủ Lộc Phi Long một chữ bẻ đôi không biết.
Đơn kiện trên bản án của ngài chính là ta viết thay hắn. Cả đời bổn quan hận nhất chính là thầy cò. Mồm mép láu lỉnh, khua môi múa mép, không có việc gì cũng làm lớn chuyện lên. Học trò cả đời chỉ theo nguyên tắc tám chữ
Làm theo lý lẽ, ngay thẳng, công minh, tuyệt đối không càn quấy. Được. Vậy thì chúng ta bắt đầu thẩm vấn vụ án đầu tiên. Vụ ẩu đả đòi nợ. Vụ này rõ như ban ngày. Nửa năm trước, Trần Đại Sơn vay Lộc Phi Long mười lượng bạc.
Khi đó, giấy nợ viết rõ vay chín trả 13, ba tháng là một kỳ. Nay phải trả mười tám lượng bảy đồng hai xu. Mười sáu lượng chín đồng. Ngươi nói cái gì? Mười lượng tiền gốc, vay chín trả 13, sau hai kỳ, đáng lẽ phải trả 16 lượng chín đồng.
Bình thường bọn ta tính như vậy. Ai biết tên tiểu tử này làm trò gì? Ngươi là phạm nhân của vụ án khác. Không được làm ồn ở đây. Ta không hề làm ồn. Là hắn tính sai. Cho vay chín trả 13, tiền gốc mười lượng,
Sau kỳ hạn đầu phải trả 13 lượng, là lấy ba phần lãi. Sau kỳ hạn thứ hai phải trả 13 lượng, thêm ba phần lãi nữa là 16 lượng chín đồng. Ngươi biết thế nào gọi là “cho vay chín” không? “Cho vay chín” nghĩa là Trần Đại Sơn vay mười lượng bạc,
Thực tế về tay là được chín lượng, sau kỳ hạn đầu cần trả 13 lượng với lãi là 4,4 phần mười, sau hai kỳ hạn tổng phải trả là mười tám lượng bảy đồng hai xu. Có gì không đúng? Ngươi đang tính với tiền gốc là chín lượng. Theo khế ước,
Lẽ ra phải tính với tiền gốc là mười lượng. Phương tri huyện, theo luật pháp Đại Minh, lúc xử án thì những người không liên quan không được nói chen vào, làm ồn. Người này ăn nói hàm hồ ở đây, nghi ngờ là có ý báo thù riêng.
Mong ngài xử lý công bằng. Nói có lý. Ngươi đừng có lảm nhảm nữa, còn chưa tới lượt ngươi. Xuống đi, xuống đi. Nhưng số tính sai, – ai tính cũng thế thôi. – Đi xuống. Đừng nói nữa. Ngươi nói tiếp đi. Trần Đại Sơn, ông yêu thương nương tử hết mực,
Không tiếc mọi giá cũng phải vay tiền khám bệnh cho nương tử, đúng không? Đúng. Bây giờ Lộc Phi Long ép ông trả nợ, ông không trả được thì hắn bắt ông bán đất đúng không? Đúng. Vậy thì ta tò mò là nhà ông có đất mà, sao nương tử bị ốm
Không bán đất đi để chữa bệnh, mà lại khóc lóc kêu nghèo khổ tới vay tiền Lộc Phi Long? Điều này… Trần Đại Sơn, có phải ông nghĩ là mượn tiền rồi lăn lộn dưới đất một hồi là không cần trả nữa? Không. Sao ngươi lại nói cha ta thế?
Trần Tiểu Chi đúng không? Ta nghe nói Lộc Phi Long ép cha cô bán cô đi để trả món nợ này đúng không? Đúng. Lúc đó Lộc Phi Long cho các người hai lựa chọn, một là bán đất để trả nợ, hai là bán con gái để trả nợ, đúng không? Đúng.
Ông đã do dự, khó xử đôi đường rất lâu đúng không? Không phải. Nếu là ta, nhìn thấy con gái yêu của mình sắp bị bán thì ta sẽ không chần chừ chọn bán đất, giữ người thân mình lại đã. Sao ông lại khó xử? Ông khó xử
Thì chứng tỏ trong thâm tâm ông không phải không thể chấp nhận việc bán con gái, chỉ là do giá tiền chưa hợp lý mà thôi. Không phải như thế. Luật pháp của Đại Minh có quy định văn bản rõ ràng là cấm mua bán người.
Không phải ta muốn ép ông ta bán con gái. Ta muốn để mọi người nhìn rõ người ở trong một gia đình có rất nhiều ruộng mà còn do dự giữa việc bán đất và bán con gái. Lương tâm của ông ta đi đâu rồi?
Người thân nhất bị ốm mà còn phải đi vay tiền, vay xong lại còn đòi quỵt, quỵt không được còn muốn đánh chủ nợ bị thương. Rốt cuộc có đáng để chúng ta đồng cảm không? Bị ép vì vay nặng lãi mà. Lộc Phi Long này không phải người tốt. Ta… ta… Ta…
Ta bán đất. Phương tri huyện, kết án được rồi. Vậy thì… kết án tại đây. Trần Đại Sơn, từ ngày hôm nay, năm mẫu ruộng tổ tiên của ông để lại sẽ được chuyển cho Lộc Phi Long. Con số cụ thể [Giấy cam kết] thì Hộ phòng sẽ kiểm tra kĩ,
Trả hết thì dừng. Hai bên hủy bỏ cam kết. Được, được. Ta thấy là… Có ruộng mà còn đi bán con gái? Sau này sống thế nào? Trình Nhân Thanh, nếu không phải hôm nay có công việc – thì ta… – Phương tri huyện,
Ta nghe nói ngài nghiên cứu sâu về thuyết Hoàng Đế và thuyết Lão Tử, tin tưởng vào việc thuận theo tự nhiên, không muốn nhiều chuyện. Học trò làm những điều này là vì muốn san sẻ nỗi lo với ngài mà. Chúng ta mau xử vụ tiếp theo đi.
Tên Lộc Phi Long này, bọn ta thắng tiền nhưng hắn không đổi cho bọn ta, nói bọn ta ăn gian. Vậy bọn ta thắng tiền một cách chính đáng mà sao lại không đổi cho bọn ta? Chính đáng? Gì mà chính đáng? Nói nghe xem nào. Lão Soái, nói đi.
Bài cửu gồm 32 tấm, thêm hai con xúc xắc, các số khác nhau, chỉ cần tính ra được tần suất xuất hiện của số là thắng được. Cũng tức là ngươi có một kĩ năng tính bài tốt. [Phủ Kim An] Chơi bài cửu mười ván thì thắng chín à? Đúng.
Tính chất rất đơn thuần, thành thật, có tính chân lý, chỉ cần ai nắm được chân lý trong việc đó thì tới đâu cũng thế thôi. Phong Bảo Ngọc? Học trò của trường huyện Nhân Hoa? Đúng thế. Việc bài vở bận bịu thế mà sao vẫn còn đi đánh bạc vậy?
Liên quan gì tới ngươi? Phương tri huyện, mỗi năm triều đình cấp bao nhiêu tiền để trợ cấp cho các trường huyện, trường phủ các cấp, mục đích là để uốn nắn nếp sống, rèn giũa lòng người, để các học trò có thể yên tâm học tập,
Tương lai báo đáp lại thánh ân của triều đình. Nhưng tên nhà giàu này suốt ngày không chịu học tập tiến bộ mà lại sa ngã vào việc cờ bạc, mê muội thuật tính toán bài. Bảo Ngọc không thích tính toán, hắn chỉ thích cược thôi.
Đúng là mê muội mất hết ý chí. Ngươi… Người ta chơi hay không, mê muội hay không thì phụ huynh người ta quản. Đúng thế. Ngươi hỏi tiếp đi. Phương tri huyện, lúc nãy ngài nghe nói rồi mà, Soái Gia Mặc nói phương pháp rất đơn giản, ai mà học đều biết.
Nếu ngài phán hai người họ thắng thì tiếp theo chuyện sẽ thế nào? Mỗi một học sinh của cả trường huyện Nhân Hoa nói riêng và trường phủ Kim An nói chung đều biết chỉ cần biết được phương pháp này thì ngay cả loại con nhà giàu này
Cũng có thể thắng được rất nhiều tiền ở sòng bạc. Thế thì ai cũng đổ xô vào, ai còn tâm trí học hành nữa? Đúng thế. Đúng. Nếu sòng bạc không hạn chế mà cứ để đám học trò này tự do cờ bạc thì cả phủ Kim An
Sẽ không còn ai chăm chỉ học hành, khoa cử năm tới không có ai thi đỗ thì phải làm sao? Ảnh hưởng tới đánh giá của quan địa phương thì phải làm sao? Về lâu dài, phủ Kim An sẽ trụy lạc, hám lợi thì làm sao đây? Đúng.
Ta cũng đi đánh bạc đây. Im lặng, im lặng. Thế nên Lộc lão huynh đuổi hai tên này đi là vì sự nghiệp học tập của Kim An, kiên quyết không kinh doanh thế này. Hành động của Lộc lão huynh đúng là suy nghĩ chu đáo, đề phòng hậu hoạn sau này.
– Hay. – Hay. Phương tri huyện, ngài xem, ngoài việc hợp tình hợp lý thì còn chính trực, công bằng. Gia Mặc, có phải hôm nay họ bảo đệ kiểm tra sổ sách cho sòng bạc không? Tỷ. Kiểm tra sổ sách. Kiểm tra rồi. Đúng, đúng.
Ngươi kiểm tra sổ sách giúp sòng bạc? Tên họ Lộc ép bọn ta kiểm tra. Sao ngươi không nói với ta là kiểm tra sổ sách giúp sòng bạc? Đúng là ta quên mất. Ngươi… tại sao? Họ nói nếu ta kiểm tra tốt thì thả bọn ta đi.
Vậy ngươi kiểm tra thế nào? Kiểm tra trong 30 ngày, kiếm được cực nhiều, tận 1130 lượng. Hóa ra sòng bạc kiếm được nhiều tiền thế à? Tiền của người Nhân Hoa chúng ta đều bị tên người Lãm Khê này nuốt hết rồi. Phương tri huyện, lúc nãy Lộc lão huynh đã nói
Có thể quyên góp 100 lượng bạc cho thiện đường huyện chúng ta để báo đáp quê nhà. Người Lãm Khê mở sòng bạc ở Nhân Hoa, kiếm tiền của người Nhân Hoa, ta khuyên các ngươi đừng hống hách quá. Nếu không thì bổn quan cũng khó mà làm trái ý dân.
Đương nhiên rồi. Bên này, bọn ta chịu nhường một bước. Trạng sư này nói với lão gia gì thế? Được rồi, được rồi, bổn quan xử thế này. Phong Bảo Ngọc, Soái Gia Mặc có được tiền cược là do lừa bịp phi pháp, sòng bạc không đổi tiền cho, nhưng Soái Gia Mặc
Kiểm tra sổ sách cho sòng bạc để lấy công chuộc tội, sòng bạc cũng không truy cứu hành vi lừa bịp của Phong Bảo Ngọc và Soái Gia Mặc, hai bên mỗi bên lùi một bước, viết cam kết. Vụ án cuối. Đại lão gia, ta bị oan.
Gánh cá ta gánh từ sáng sớm bị họ đánh nhau làm rơi hết xuống nước rồi. Ngài là quan phụ mẫu của bọn ta, ngài phải xử giúp bọn ta. Ngươi… Được, được. Bà con, bà con bọn ta nhất thời nóng vội, xin lỗi, xin lỗi.
– Bà con. – Xin lỗi, xin lỗi. Chuyện đánh nhau hôm nay dù là được khơi ra bởi tỷ đệ nhà họ Phong, nhưng Lộc lão huynh cũng chịu bồi thường tổn thất cho mọi người. Mong mọi người tính tổng rồi báo lên một thể. – Được. – Được. Dừng.
– Được. – Được. Không cần đâu. Lúc nãy ta đã hỏi mọi người, tổn thất về tiền bạc của mọi người tổng cộng là 40 lượng. Nhưng chuyện này là vì Lộc Phi Long bắt giam người khác. Tuy vậy, Phong Bích Ngọc ta sẽ bồi thường gấp đôi
Mọi tổn thất của mọi người. – Hay. – Hay, hay. – Hay. – Hay, hay. Nghĩa khí quá. – Hay. – Hay, hay. Hay. Được, được rồi. Đây gọi là ai nấy đều vui. Bãi đường. Trình trạng sư đúng là giỏi, ba vụ án xử lý nhanh gọn.
Không hổ là trạng sư miệng sắt. Là tự ngươi không hổ thẹn với lòng, trả lại sự trong sạch cho ngươi thôi. Đúng rồi, cái này cho ngài. Đưa ta là được. Lần này Phạm lão nhờ nên tính rẻ cho ngươi chút, lần sau không phải giá này đâu nhé. Trình tiên sinh
Kiếm tiền dứt khoát quá. Ngươi đưa ta bao nhiêu bạc thì ta sẽ trả ngươi chừng ấy công bằng. Chỉ thế thôi. Đi nhé. [Huyện nha Nhân Hoa] Người hiểu ta biết ta phiền muộn. Người không hiểu ta lại tưởng ta đang cầu gì. Số chân thực,
Đúng sai không phải rất rõ ràng sao? Cha ta tới Dương Châu mở cửa hàng chi nhánh mới, đi bước nữa. Cửa hàng ở đây thì mình tỷ tỷ ta quản lý. Chắc chắn ta phải san sẻ với tỷ ấy. Sáu phân. Mười mẫu sáu phân. Ta phải kiếm tiền nghiêm túc.
Không kiếm được ở Nhân Hoa thì ta sẽ tới tỉnh thành, làm ăn lớn. Lão Soái, huynh là huynh đệ tốt của ta, tới lúc đó huynh phải giúp ta đấy. Huynh nghĩ gì thế? Ta đang nói chuyện với huynh mà. Không phải ta tính sai, là khế ruộng và mẫu ruộng
Vốn không khớp. Sao huynh vẫn nghĩ về mảnh ruộng sáng nay thế? Ruộng không đúng thì có thể là do lúc đầu chia ruộng có sơ suất. Huynh quan tâm làm gì? Không phải chuyện của một mảnh ruộng đó. Lúc ta kiểm tra sổ sách giúp Lộc Phi Long, ta phát hiện
Khế ruộng mà họ thu được cũng không khớp với ruộng mà họ tìm người tới đo thực tế. Nếu huynh muốn điều tra rõ cái này thì phải tới Giá Các Khố. Giá Các Khố? Đúng thế. Mỗi một mảnh ruộng ở Nhân Hoa chúng ta thì tên chủ ruộng, vị trí,
Ranh giới bốn phía, còn cả diện tích đều phải đăng ký ghi vào sổ của quan phủ. Một bản thì chủ ruộng giữ để làm khế đất, một bản thì làm sách vảy cá để bảo quản ở Giá Các Khố của Kim An. Nếu huynh muốn mua bán đất
Thì đều phải đối chiếu khớp với sách vảy cá, quan phủ mới cho khế ước đỏ. Nếu huynh thật sự muốn tính toán kĩ sự chênh lệch trong mẫu ruộng và khế ruộng thì phải tới Giá Các Khố. Nhưng mà Giá Các Khố không phải ai tới là đều tới được đâu.
Nếu huynh dẫn ta vào Giá Các Khố được… Thì huynh sẽ đi tỉnh thành với ta? [Giá Các Khố] [Hoa Doanh Cẩm Trận] Đây là bản hiếm đấy. Quyển tuyển tập tranh này đầy đủ, phong phú, hình ảnh sinh động, kết cấu khéo léo, trong đêm dài đằng đẵng
Thì đúng là của quý. Đây không phải quyển sách ta muốn đọc, là một người bạn của ta muốn đọc. Ngài nói chứ, trùng hợp quá, ta có một người bạn cũng muốn đọc một vài quyển sách. Ngài để bạn của ta đọc thì ta cũng sẽ để bạn của ngài đọc.
Gia Mặc. Gia Mặc. Nào, nào. Cha. Cháy rồi. Cháy rồi. Cháy rồi. Người đâu. Đúng là tên ngốc. Ầm ĩ thế mà không ngoảnh lại xem à? Nhà ngươi sắp bị cháy sạch rồi. Khoan quan tâm tới tên ngốc đó, xem cha mẹ nó có còn ở bên trong không.
Đúng là tạo nghiệt mà. [Sách thu thuế mùa hạ huyện Nhân Hoa năm Thành Hóa thứ 16] [Ba nghìn năm trăm ba mươi] [Năm Thành Hóa thứ 16] [Ba nghìn năm trăm ba mươi lượng] [Tơ lụa 3530 lượng]