Phim Tình Yêu Chị Em Siêu Hay 2023 | Khi Phụ Nữ Toả Sáng Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khi Phụ Nữ Tỏa Sáng] [Tập 2] Dậy đi. Bây giờ là mấy giờ? Sắp bảy giờ rồi. Mười giờ mẹ mới đi làm. Mẹ không cần dậy sớm như vậy. Nhưng mà con phải đi học. Biết rồi. Biết rồi, biết rồi, biết rồi. Biết rồi.
Mẹ tự xem đi. [Dương thái hậu] Ôi trời ơi. A lô, mẹ ạ. [Con mở video lên.] Ni Ni, nói một câu với bà ngoại nào. Đi mà, đi mà, đi mà. Nhanh lên, nhanh lên. Cháu chào bà ạ. Mẹ nghe thấy chưa? [Với cái tính hấp tấp của con]
[làm sao chăm con tốt được.] [Có phải con không làm được không?] Đâu, không cần mẹ ở đây con cũng tự lo được. Con lo được, lo được thật mà. Hai mẹ con con ở với nhau cực kỳ tốt, phải không Ni Ni? Tốt lắm bà ạ. [Được rồi,]
[xong gọi điện thoại cho mẹ] [để mẹ yên tâm.] [À này,] [sữa của Ni Ni không ưa…] – Con biết rồi thưa thái hậu. [- Uống loại sữa đó] – Mẹ không cần dài dòng nữa đâu. [- con bé sẽ bị tiêu chảy.] Vậy thôi nhé, bọn con đang vội ra ngoài.
Con cúp máy nhé. Sợ hết hồn. Mẹ vẫn còn ngủ à? Được, chụp ảnh gửi cho bà ngoại con. Khang mỹ nhân. Xinh quá, xinh quá. – Con gửi đi đây. – Mẹ sai rồi, mẹ sai rồi, sai rồi, sai rồi. Gì nhỉ… Con, con, con… ăn, ăn. Mẹ đi đánh răng đã.
Vậy mẹ nhanh lên đó. Con sắp muộn học rồi. Đáng lẽ hôm nay mẹ nên trang điểm đẹp mới phải. Như vậy ngày đầu con đến trường trông sẽ có thể diện hơn. Thưa cô Khang, cô nhanh lên đi ạ. Tôi không đi muộn đã có thể diện lắm rồi.
Chắc chắn sẽ không để con muộn học. Đi thôi, đi thôi. Chú Triệu là đồng nghiệp cũ của bố em, nhìn em lớn lên từ nhỏ. Căn bệnh này khiến chú lúc thì tỉnh táo lúc thì lẫn lộn. Bố em và em liền chịu trách nhiệm chăm sóc chú. Bố ạ. Bố.
Vào đi. Đi. Chú Triệu ngủ rồi ạ? Vào đây, vào đây. Để chỗ này. Chú Triệu, đây là kẹo mừng của cháu và Trịnh Khung. Khi nào dậy chú nhất định phải ăn nhé. San San. Qua đây chút. Anh cứ ngồi đi, không cần căng thẳng vậy đâu. Sao vậy bố? San San,
Con đừng nghĩ là bố đang bắt bẻ con. Phụ nữ kết hôn là chuyện lớn đến mức nào, có phải không? Thử nhìn lễ cưới của con xem. Bị vợ cũ của chồng con quậy tung lên như vậy, con không thấy mất mặt à? Họ hàng nhà chúng ta không nói,
Nhưng họ nghĩ thế nào bố biết hết, con biết không hả? Rốt cuộc là Mạnh Vũ San kết hôn hay là vợ cũ của chồng con kết hôn vậy? Bố gọi con ra đây chỉ để nói chuyện này thôi ạ? Vậy được. Con xin lỗi bố được chưa? Con sai rồi.
Tại trước đây con không nói với bố, không bàn bạc với bố. Tại con tìm người đàn ông đã từng ly hôn như Trịnh Khung. Tại con muốn tổ chức lễ cưới ở khách sạn đó. Tại con làm trò hề khiến bố mất mặt. Con xin lỗi.
Con nghĩ về bố như vậy thật sao? Con biết bố quan tâm đến con, muốn tốt cho con. Con hiểu hết. Nếu không vì bố con còn chẳng tổ chức lễ cưới này. Chúng ta đừng cãi nhau ở đây nữa, được không bố? Chúng ta đi thôi, quay lại đi.
Ngồi với chú Triệu một lát. Đi nào. Đứng lại đó, đứng lại. Cô hai của con có một việc muốn nhờ con làm giúp. Việc gì ạ? Con có một người bạn tên là Vương Hiểu Kiệt, con còn nhớ không? Sao cậu lại giẫm sách của tớ?
Cậu biết bố tớ là ai không? Cậu nhắm dây được vào tớ không? Sao con lại đánh nhau với bạn? Vương Hiểu Kiệt động tay động chân trước. Bản thân làm sai còn trách người khác. Con làm bố tức chết mất thôi. Do tôi không dạy dỗ con cái tử tế
Nên làm cô giáo nhọc lòng rồi. Tôi xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Đưa về dạy dỗ cho đàng hoàng đi. Không thì không biết sẽ gây ra rắc rối gì đâu. Phải, phải, phải. Tất nhiên là nhớ. Hiện giờ cậu Vương Hiểu Kiệt này đang làm ăn lớn lắm. Chú hai con
Muốn tìm cậu ta làm ăn về mảng… vật tư y tế… vật tư y tế tiêu hao. Cụ thể bố cũng không rõ lắm. Tóm lại chuyện là vậy đấy. Con càng không hiểu. Chú hai con muốn làm ăn về mảng gì, làm ăn với ai cũng là việc của chú ấy.
Nói với con làm gì? – Chú con chỉ muốn thông qua con… – Bố nghĩ rằng, con nên liên hệ Vương Hiểu Kiệt thật à? Vậy chuyện trước kia tính sao? Vì một món nợ nhân tình mà chuyện trước kia
– có thể xí xóa hết ư? – Vậy còn thế nào được nữa? Hơn nữa chuyện trước kia chẳng phải là con sai trước hay sao? Bố không nghĩ nhiều thế đâu. Giờ bố không nghĩ gì hết. Con có biết cuộc sống của gia đình cô hai con bây giờ
Chỉ dựa vào một mình chú hai con cáng đáng không? Họ khó khăn như thế chẳng lẽ con là cháu không nên nghĩ cách gì đó giúp cô chú sao? Vâng, con biết rồi. Để con suy nghĩ. Xin lỗi, tôi lại đến muộn rồi. Mọi người đang nói chuyện gì thế?
Bọn tôi đang khen Thiên Ngữ có ông chồng tốt. Nào là tặng trang sức, nào là tặng đồ hiệu. Còn tặng hẳn một công ty thẩm mỹ cho cô ấy nữa. Ngưỡng mộ quá đi mất. Còn phải nói. Buổi giao lưu nghề nghiệp của chúng tôi hôm qua ấy,
Các cô không biết thì thôi, bài phát biểu của Thiên Ngữ đúng là rành rọt sắc bén, đi vào lòng người. Tôi chỉ nói bừa thôi, có chuẩn bị gì đâu, nói linh tinh ấy mà. Chuẩn bị? Cô chuẩn bị gì? Cần cô chuẩn bị gì cơ chứ.
Trong tay cô có một Khương Tử Do chuẩn bị hết cho cô rồi còn gì. Nếu bên cạnh tôi có một người như vậy thì việc của tôi còn phải đến tay tôi tự làm à? Tôi cũng làm bà chủ rảnh tay ngay. Cô thực sự phải canh
Khương Tử Do cho cẩn thận. Theo tôi, cô phải cho chút cổ phần để mà giữ người tài. Thôi, thôi, vừa ngồi xuống đã nói liền tù tì. Rót trà cho cô ấy đi. Uống ngụm nước đi, có khát không vậy? Mà sao hôm nay cô đến muộn thế? Còn trễ giờ nữa.
Không giống như tác phong của cô. Buổi giao lưu nghề nghiệp hôm qua có mấy bác sĩ sắp hết hạn hợp đồng đó thôi. Tôi ưng một người. Ban nãy nói chuyện với cậu ta cảm thấy cũng khá tốt. Cô ưng ai thế? Bác sĩ Nhiếp.
Đừng bảo cô cũng chấm cậu ấy nhé? Bọn tôi nói chuyện xuôi lắm, sắp ký hợp đồng đến nơi rồi. Bác sĩ Nhiếp là ai nhỉ? Tôi không có ấn tượng sâu sắc lắm. Chủ yếu là dạo này các bác sĩ đến bệnh viện của tôi phỏng vấn nhiều quá,
Nhìn hoa hết cả mắt. Chỉ cần cô không chấm, không tranh với tôi thì tôi yên tâm rồi. Bác sĩ Nhiếp này coi như rơi vào tay Lai Mỹ rồi. Các cô không biết thì thôi. Chuyên môn của bác sĩ này thuộc hàng top thật đấy.
Sau này Lai Mỹ chúng tôi dựa vào cậu ta có thể nâng lên một đẳng cấp khác. Hai người nói chuyện chuyên nghiệp quá, bọn tôi không xen nổi miệng vào được. Phải đấy. Đúng vậy. Tôi vào nhà vệ sinh một lát. Con người mà hạnh phúc ấy à
Thì toàn thân sẽ tỏa ra hương vị ngọt ngào. Sao đấy? Mình vừa đưa con gái đi học. [Hôm nay có một] [nhiệm vụ vô cùng quan trọng] [chỉ có thể giao cho cậu làm.] Bớt đi cô. Nhiệm vụ quan trọng gì? [Cậu còn nhớ người đàn ông ở buổi chia sẻ]
[hôm qua không?] [Người nói chuyện với chúng ta ấy.] [Chính là cái cậu] [tên Nhiếp Duẫn Trạch ấy.] [Nghe nói hợp đồng vừa hết hạn,] [là một bác sĩ cực kỳ] [cực kỳ giỏi.] [Mình nói cậu nghe,] [hôm nay mình nhất định phải] [ký được hợp đồng với cậu ta.] Cái gì?
Hôm nay? [Mình không biết đâu.] [Nói chung cậu phải] [ký được với cậu ta.] [Hôm nay chúng ta không ký được,] [ngày mai sẽ bị Đặng Vy Vy ký mất đấy.] [Cậu biết chưa?] [Giao cho cậu đó, bye bye.] Này. Đúng là đồ điên. Mình biết đi đâu tìm cho cậu chứ. Thermage
Là một trong những công nghệ hot nhất trong số rất nhiều công nghệ thẩm mỹ. Nó là một phương pháp trị liệu không xâm lấn giúp xóa nếp nhăn, căng da mặt. Trong nước đã vô cùng phổ cập rồi. Sự xuất hiện của nó đã giảm đi rất nhiều
Cảm giác đau cho người sử dụng. Xét từ góc độ của khách hàng Thermage bắt nguồn từ Mỹ, nhưng ở trong nước thị trường còn lớn hơn, kỹ thuật phát triển nhanh hơn. Khách hàng không cần một mực theo đuổi sản phẩm nước ngoài nữa. Bài học hôm nay
Tôi giảng đến đây thôi. Ai có bất cứ câu hỏi nào có thể giơ tay đặt câu hỏi. Mời bạn. Thầy Nhiếp, thầy đẹp trai thế đã từng làm thủ thuật nào chưa ạ? Cảm ơn câu hỏi của bạn học sinh này. Thẩm mỹ y khoa là làm đẹp bằng y tế.
Tôi mong mọi người không hiểu nó theo cách đơn thuần là phẫu thuật thẩm mỹ. Thẩm mỹ y khoa không chỉ là một ngành nghề giúp con người ta trở nên đẹp trai, xinh gái. Tôi hy vọng vẻ đẹp mà khách hàng của chúng ta có được
Là vẻ đẹp bản thân công nhận từ trong ra ngoài. Vì vậy, cảm ơn bạn đã công nhận tôi. Tôi cũng công nhận chính mình. Còn câu hỏi nào không? Bác sĩ Nhiếp, tôi có một câu hỏi. Chúng ta đều biết rằng ngành thẩm mỹ y khoa trong nước
Phát triển muộn hơn một vài năm, vì vậy từ bối cảnh công ty cho đến mảng kỹ thuật có lẽ đều cọc cạch không đồng đều. Trước đây vì sao anh lại chọn theo thẩm mỹ y khoa ở trong nước vậy? Ngoài ra nếu anh muốn hợp tác với một
Công ty thẩm mỹ y khoa, thì điều kiện anh coi trọng nhất là gì? Cảm ơn. Cảm ơn bạn. Điều tôi coi trọng nhất chính là triết lý. Tôi nhớ hôm qua cô có nói một câu. Chúng ta nên nghĩ cho khách hàng của mình chứ không phải nghĩ cho tư bản.
ĐIều kiện tự nhiên của mỗi người không giống nhau. Khách hàng đâu có hiểu về kiến thức chuyên ngành. Cô ấy sẽ trao đổi với cậu bằng một suy nghĩ rất lý tưởng. Rủi ro tranh chấp y tế là quá lớn. Không thể làm vậy được.
Mình thấy cậu không thể nhìn nhận mọi vấn đề xuất phát từ góc độ tư bản thế được. Tôi vô cùng tán thành với triết lý này. Nhưng việc cô làm sau đó lại bóp méo triết lý này. Có sự gia nhập của tư bản cũng đâu phải chuyện gì xấu.
Có nhiều tiền trong tay rồi anh có thể đi mời bác sĩ tốt hơn, dùng thiết bị tốt hơn. Vậy chẳng phải sẽ lăn giống như là quả cầu tuyết sao? Ý tưởng này do sếp Lâm đưa ra. Tôi chỉ chịu trách nhiệm thực hiện cho tốt là được rồi.
Sếp Lâm tài thật. Đâu có, đâu có. Cũng chỉ vì kiếm tiền thôi. Phải nói rằng lúc đó tôi đã vô cùng thất vọng. Hôm nay tôi vốn chỉ muốn thảo luận với mọi người về những điều liên quan đến kỹ thuật, chứ không muốn bàn sâu về
Hiện tượng biến tướng trong ngành. Nhưng sự xuất hiện của cô quả thực đã chứng minh lời cô vừa nói. Phải nói là tôi càng thêm thất vọng về cô đấy. Nhưng cũng cảm ơn cô vì đã trở thành tài liệu học chân thật nhất cho các học sinh của tôi.
Bác sĩ Nhiếp, – tôi nghĩ có vài chuyện… – Được rồi, tan học. Ai có câu hỏi có thể lên đây tìm tôi. Bác sĩ Nhiếp. Bác sĩ Nhiếp. Xin lỗi anh, có lẽ ban nãy tôi đã làm phiền anh dạy học. Thực sự vô cùng xin lỗi.
Tôi là Khang Tử Do của Lệ Giai Liên Hợp. Bác sĩ Nhiếp, là thế này, hôm qua ở buổi giao lưu nghề nghiệp chúng tôi đã nghe bài diễn thuyết của anh. Chúng tôi cảm thấy anh nói rất hay. Có rất nhiều quan niệm vừa hay trùng hợp với phía chúng tôi,
– vì vậy Lệ Giai Liên Hợp chúng tôi muốn… – Tôi muốn hỏi chút, chúng ta có những quan niệm nào vừa hay trùng hợp thế? Chính là những quan điểm về thẩm mỹ y khoa anh nói đến ở buổi chia sẻ… Tôi nhớ là cô không hề
Nghe được bài diễn thuyết của tôi mà nhỉ? Trước khi tôi diễn thuyết cô đã vội vàng rời đi rồi, không phải sao? Anh… Ý anh là lúc mới bắt đầu phải không? Lúc bắt đầu đúng là bên tôi xảy ra tình huống vô cùng đặc thù,
Nên tôi đã rời đi một lát. Nhưng sếp của tôi có mặt suốt toàn bộ quá trình. Lệ Giai Liên Hợp chúng tôi vô cùng có thành ý. Chỉ là… Cho tôi hỏi thành ý ở đâu vậy? Tôi có nhìn thấy thành ý của các cô đâu. Thành ý là kiểu
Nói suông như cô à? Hay là cô luôn dùng cách này để thuyết phục nhà đầu tư chăng? Vậy nếu nhà đầu tư phát hiện ra các cô trước mặt nói một đằng, sau lưng làm một nẻo thì trong lòng họ sẽ cảm thấy thế nào? Tôi xin phép. Xin lỗi.
Giọng tôi hơi to. Tôi… Vì ban nãy trong giờ học anh cũng nhắc đến chuyện này nên tôi nghĩ tôi bắt buộc phải thay mặt công ty của tôi giải thích với anh tình huống xảy ra ngày hôm qua. Hôm qua anh nhìn thấy tôi và bạn tôi tán gẫu
Và tôi trao đổi cùng khách hàng của tôi. Có thể cách nói chuyện của tôi có sự khác nhau, nhưng điều đó không có nghĩa quan điểm của tôi khác đi. Anh hiểu chứ? Dù sao khi tôi trao đổi với khách hàng của mình, tôi cũng đang làm ăn,
Tôi là người làm ăn. Vậy nên sếp tôi thực sự đánh giá anh rất cao, vô cùng có thành ý. Nếu không hôm nay cô ấy đã không bảo tôi đến tìm anh. Nhưng mà, cá nhân tôi thì cực kỳ ghét hành vi cậy tài khinh người, cắt câu lấy nghĩa
Vơ đũa cả nắm của anh. Được. Tôi chỉ muốn hỏi cô, với những lời cô từng nói, cô công nhận hay là không công nhận? Vậy là những gì tôi vừa nói là đàn gảy tai trâu, anh không hiểu câu nào hết sao? Vậy để tôi hỏi thẳng anh nhé.
Vì sao anh lại về nước? Chẳng phải cũng vì nhìn thấy tình hình kinh tế và xu thế phát triển trong nước tốt hay sao? Vậy thành ý là gì? Đối tác hợp tác của anh đưa ra cho anh một mức lương tốt chính là thành ý.
Nếu không những thứ khác đều là nói thừa. Thành ý lớn nhất của Lệ Giai Liên Hợp chính là nhất định sẽ đưa ra một mức lương tốt hơn so với các công ty khác. Nói xong chưa? Nói xong rồi. Cô Khang này, để tôi chỉnh lại vài chỗ sai của cô nhé.
Đối với tôi thì lương là thứ ít quan trọng nhất. Tôi cảm thấy trong nước phù hợp để triển khai nghiên cứu phát triển kỹ thuật hơn. Có không gian cho mọi người nhìn nhận lại ngành thẩm mỹ y khoa. Muốn nói cho mọi người biết
Thẩm mỹ y khoa đích thực là gì. Nhưng cô yên tâm. Tôi sẽ tìm người cùng chung chí hướng với mình để hợp tác. Nhưng giờ tôi bắt đầu tò mò rồi. Các cô vội vàng muốn ký hợp đồng với tôi như vậy là vì mục đích gì?
Các cô xem trọng triết lý của tôi, kỹ thuật của tôi? Hay là muốn lấy tôi làm biển hiệu đi lừa nhiều đầu tư hơn? Lừa đầu tư? Phiền cô trở về nói với sếp cô là đừng đến quấy rối tôi nữa. Cảm ơn. Quấy rối? Có bị sao không thế? Quấy rối.
Chẳng hiểu kiểu gì. Ông xã, sao em gọi anh không nghe? Về rồi à? Công ty này là… Hôm nay mọi người… Hello, hello. Sao hôm nay lại làm việc ở nhà thế này? Công ty mất điện rồi. Nói là kiểm tra tu sửa đường điện gì ấy.
Em thấy thôi cho nghỉ luôn đi, để mọi người được nghỉ ngơi, phải không? Làm sao nghỉ được. Việc này vô cùng khẩn cấp vì vậy buộc phải chuyển sang họp ở nhà. Vậy bữa tiệc tối nay anh có đi nữa không? Phải rồi, buổi tối còn có tiệc nữa.
Tiệc tối anh không đi nữa. Không thì em đi đi. Chị Thẩm, chị về rồi ạ. Cô cũng có việc ở đây à? Sếp Thẩm họp ở đây, tôi đến làm việc vặt. Lão Thẩm, thế này là anh không đúng rồi. Anh xem con gái nhà người ta
Trẻ trung xinh đẹp thế kia. Anh đừng việc gì cũng kéo người ta theo chứ. Không sao đâu ạ. Em đi chuẩn bị cho mọi người chút trà bánh nhé. Được. Chị Chung. Cà phê mới pha xong. Chị không cần pha cà phê cho anh ấy nữa đâu.
Chị đi lấy trà bổ gan mang ra đây đi. Vâng. Chị lấy cả cái cốc quai có ảnh gia đình ba người ra luôn nhé. Anh ấy muốn dùng. Cái cốc đó… sao tôi tìm không thấy đâu nhỉ? Không biết để ở đâu nữa. Chị nhớ lại xem để ở đâu.
Có phải ở đây không? Đúng rồi. Chính là cái này. Sao lại cất ở đây nhỉ? Tìm không thấy. Lần trước sếp Thẩm dùng xong tiện tay để ở cạnh bàn. Tôi sợ rơi vỡ nên đem cất đi. Cô vất vả rồi. Không có gì, từ trước đến nay sếp Thẩm
Cũng rất chiếu cố tôi. Mẹ có làm được không đó? Gì mà được hay không. Tối nay mẹ sẽ nấu cho con một bữa linh đình cưng ạ. Thôi khỏi đi. Con bé này sao vậy? Con phải tin mẹ con chứ. Con đừng đứng đó nữa, mau đi làm bài tập đi.
Làm xong là mẹ nấu xong bữa linh đình. A lô. [A lô, Tử Do à?] [Tối nay mình với Lão Thẩm có việc,] nên không tham gia bữa tiệc tối nay được. Nhưng Lệ Giai Liên Hợp chúng ta nhất định phải có người đi, cậu đi đi nhé. Mình bận rồi.
Hôm nay mình phải ở nhà nấu cơm cho Ni Ni. [Với tài nấu nướng của cậu thì thôi đừng nấu.] [Dẫn bé qua nhà mình] [ăn cơm đi.] Tối nay nhất định phải biểu hiện cho tốt, đừng đứt gánh giữa đường đấy. Được rồi, được rồi. Mình biết rồi, biết rồi.
Mình biết rồi. Để bù đắp cho con thì hôm nay con có thể gọi bất cứ món ăn nào con thích. Con tự chọn đi. Mẹ phải mau mau đi tắm đây. Vậy con không khách sáo đâu. Nào, ăn đi. Lấy một miếng đi. Cảm ơn sếp Thẩm. Nào, nào, nào.
Nào, nào, nào. Cái này ngon lắm, cô ăn đi. Bà chủ, trà bổ gan xong rồi. Để tôi. Vẫn là trong nước tốt hơn. Giờ trong nước chỉ thiếu mỗi bác sĩ như cậu thôi. Giám đốc Khang. Chủ tịch Vương. Sao ông không đến buổi giao lưu hôm qua?
Sếp Lâm chúng tôi còn bảo phải mời ông một ly sau buổi giao lưu đấy. Tôi mới đi công tác về đây mà. Muốn uống thì lát nữa chúng ta uống thêm vài ly. Được đó, không thành vấn đề. Để tôi giới thiệu cho mọi người. Bác sĩ Nhiếp vừa mới về đây.
Giám đốc Khang của Lệ Giai Liên Hợp. Chủ tịch Vương, chúng tôi vừa làm quen rồi. Quen à? Không thân lắm ạ. Không thân dễ xử thôi. Lát nữa uống một ly là thân thôi. Đi nào. Bác sĩ Nhiếp thanh cao như vậy mà cũng tham gia
Tiệc rượu của người làm ăn à? Chủ tịch Vương là bạn của thầy tôi. Trước đây đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Xem ra giúp được anh không mới là điều kiện rung động được anh. Ni này. Con làm gì ở đây vậy? Bố! Ôi trời ơi! Cuối cùng bố đã đến rồi.
Gì mà cuối cùng bố đã đến rồi? Mẹ con bảo bố đến ạ? Mẹ con bảo bố đến làm gì? Chứ không sao bố đến đây? Bố sống ở khu dân cư này mà. Tòa nhà nào ạ? Tòa kia kìa. Tòa đó à? Trùng hợp thật. Con cũng ở tòa đó.
Đừng đùa nữa. Sao con lại ở tòa nhà đó chứ? Thật đấy ạ. Mẹ con mới dọn đến đây. Vậy… Ở tầng mấy? [Chuyện lần trước hỏi con] [xử lý đến đâu rồi?] [Con nhận được tin nhắn] [thì nhớ trả lời ngay.] Ni à, thế này nhé. Con chờ bố ở cửa
Một lát nhé? Bố vào nói với cô Mạnh một tiếng. Dù sao chuyện của chúng ta hơi đột ngột, nói để cô ấy chuẩn bị tâm lý ấy mà. Vâng, con biết rồi. Ngoan thật. Anh về rồi à? Ở nhà hết hành rồi, anh đi mua đi. Sao vậy?
Em để dao xuống trước đã. Nói đi. Con gái anh đang đứng ở cửa. Con bé đâu? Chuyện con bé là thế này. Anh… anh cũng không biết sao mẹ bé không có ở nhà. Con bé cũng không biết tại sao lại khóa trái cửa không vào được nhà,
Anh liền dẫn con bé qua nhà mình. Bảo bé vào đi. Với lại… Với lại gì nữa? Thì… người… người mới dọn đến ở… tầng trên chính là… hai mẹ con con bé. Thật sự là lâu rồi chúng ta không tụ tập đó. Hôm nay hiếm có thật đấy.
Hôm nay ngoài những người bạn cũ như chủ tịch Vương, sếp Trần thì thật ra hôm nay chúng ta còn có một người bạn mới nữa. Bác sĩ Nhiếp. Thế nên, tôi đề nghị chúng ta mời bác sĩ Nhiếp một ly nhé. Nào, nào, nào. Để chào đón người bạn mới gia nhập,
Được không? Được, được, chào đón người bạn mới. Bác sĩ Nhiếp, mời anh. Vâng. Nào, chúng ta cùng uống nào. Xin lỗi nhé, tôi xin lấy trà thay rượu. Tiểu Nhiếp này, cậu có ý gì hả? Cả đám chúng tôi mời anh thế này, anh uống trà thì không nể mặt gì cả.
Đúng đó. Đúng đó, bác sĩ Nhiếp. – Phải. – Nào, nào, nào. Vậy tôi xin uống chút gọi là. Nào. Chúng ta mời bác sĩ Nhiếp nào. Cạn ly, cạn ly, cạn ly. Chào đón người bạn mới. Cái gì vậy? Nhấp môi thôi à? Bác sĩ Nhiếp đúng là
Không nể mặt mọi người mà. Cậu không được đâu đấy, bác sĩ Nhiếp. Không nể mặt quá đó. Xin lỗi. Nhìn đi. Vậy mới đúng chứ. Rõ ràng là có tửu lượng mà. Bác sĩ Nhiếp đã có tửu lượng vậy, tôi đề nghị anh mời chủ tịch Vương một ly đi.
– Đúng đó, đúng đó. – Vừa rồi ở ngoài cửa bác sĩ Nhiếp cũng nói rồi đấy, chủ tịch Vương đã từng giúp đỡ anh rất nhiều mà. Thế nên có phải bác sĩ Nhiếp nên mời chủ tịch Vương một ly không? Nên mời, nên mời. Cậu phải mời đấy.
Nhưng hẳn là chủ tịch Vương cũng có chiếu cố cô Khang đây đúng không? Đương nhiên rồi. Vậy tôi đề nghị thế này, chúng ta cùng mời chủ tịch Vương nhé. Hơn nữa một ly không đủ đâu, chúng ta mỗi người mời ba ly,
Mới bày tỏ được lòng kính trọng của chúng ta. Được đó, được đó. Tôi xin mời trước nhé. Cô cứ thoải mái. Chủ tịch Vương. Có tửu lượng, có chuyện rồi đây. Cô Khang, cô không được chịu thua đấy. Đúng đó. Đúng không nào? Đúng đó. Cô không được chịu thua đấy.
Không chịu thua. Không chịu thua. Rượu này nên uống mà. Chủ tịch Vương, tôi mời ông. Không giận đó chứ? Em giận gì chứ? Đâu phải em nhốt con bé bên ngoài, cũng đâu phải em để con bé chịu đói. Em đâu có nói không cho anh chăm sóc con đâu.
Em không được có phiền não khác hả? Cả thế giới này đều xoay quanh anh hả? Em… em có phiền não gì vậy? Hay là nói anh nghe đi. Hết hành rồi, đang giận. Khang Tử Do này, đúng là không ngại thiên hạ loạn đúng không? Hồi đám cưới của chúng ta
Cô ấy đến quấy rồi thì đành thôi, giờ còn dọn đến chung tòa nhà chúng ta. Bữa nào anh phải bảo cô ta dọn đi mới được. Anh bớt giở trò này đi. Lần sau lúc nào con gái anh đến thì đánh tiếng trước để em còn chuẩn bị.
Trong nhà chẳng có gì biết lấy gì cho bé ăn? Hôm nay là tình huống bất ngờ mà. Với lại anh cũng đâu biết cô ta dọn đến tầng trên đâu. Anh đâu thể báo cáo trước được, đúng không? Được rồi, bê ra bàn đi. Đừng để con gái anh đói.
Thấu tình đạt lý. Ni ơi. Cảm ơn nhé. Đúng rồi, chủ tịch Vương. Tôi nhớ buổi tụ tập của chúng ta có một quy tắc là ai trẻ tuổi nhất, thì phải mời rượu một vòng hết mọi người. Đúng, đúng, có quy tắc này. Có, có. Thế nên
Trong buổi tụ tập hôm nay, chắc bác sĩ Nhiếp trẻ tuổi nhất nhỉ? Bác sĩ Nhiếp, chờ xem cậu đấy. Không được phá lệ nhé. Chắc chắn không phá lệ rồi. Không được phá lệ. Vâng. Ly rượu tuổi tác này tôi nên mời mọi người.
Vì ở đây tôi có vai vế nhỏ nhất. Nhưng ở quê tôi có một cách nói thế này, đó là nếu đang ở nơi có phụ nữ thì chúng ta không nhắc tuổi tác. Vì các cô ấy luôn ở tuổi 18, mãi mãi trẻ trung. Nếu tôi uống ly rượu tuổi tác này
Thì tôi thấy mạo phạm cô Khang đây mất. Thế nên hay là cô Khang mời rượu mọi người cùng tôi đi. Mời rượu các vị tiền bối thì thế nào? Uống đi, giám đốc Khang. Uống đi. Đừng dè dặt nữa, uống chung đi. Nào, uống chung đi nào. Mời mọi người nhé.
Được đấy. Nào, nào. Mọi người cùng nhau cạn nào. Tửu lượng tốt. Ni Ni. Cảm ơn cô Mạnh. – Đừng khách sáo. – Con thử món thịt bò cô Mạnh làm đi, ngon lắm đấy. Vừa mềm, vừa thơm. Với con xem, cắt miếng mỏng thế này ngon lắm. Ngon lắm ạ.
Thích thì ăn nhiều vào. Con muốn uống gì thì tự lấy trong tủ lạnh, gì cũng có hết. Không cần đâu, con không uống nước lạnh. Lát nữa con uống nước ấm. Ni này, con đang tuổi lớn, ăn nhiều vào. Cô Mạnh ơi, món cô nấu ngon lắm luôn, nhất là món canh
Ngon quá đi mất. So với cô thì mấy món mẹ cháu nấu chỉ như nước chà nồi. Làm thế nào vậy, cô dạy cháu được không? Nếu cháu thích ăn thì sau này hoan nghênh cháu thường xuyên đến ăn. Nào, cháu ăn cái này đi cho nóng.
Sao… sao chỉ có một bát vậy? Của anh đâu? Góp vui cái gì? Cảm ơn cô Mạnh. Đừng khách sáo. Tửu lượng tốt. Tửu lượng tốt, hay lắm. Khoan đã, anh đừng đi. Mọi người đều biết bác sĩ Nhiếp là nhân tài xuất sắc trong ngành thẩm mỹ y khoa chúng ta,
Đúng không? Chúng tôi rất hy vọng bác sĩ Nhiếp có thể tiếp tục mang đến cho chúng tôi những khái niệm mới và những kỹ thuật mới. Thế nên tôi cảm thấy có phải bác sĩ Nhiếp nên bày tỏ thái độ với mọi người ở đây không? Bày tỏ thành ý
Anh muốn gia nhập vào với chúng tôi. Mọi người nói có đúng không? Đó là chắc chắn rồi. Bác sĩ Nhiếp, bác sĩ Nhiếp. Đúng không? Bày tỏ thái độ thì hôm nay anh cũng đã ăn chung với các lão đại trong ngành chúng ta rồi. Tôi cảm thấy anh không thể
Không uống ly này đâu. Được. Vậy tôi mời mọi người lần nữa. Giám đốc Khang này. Tôi nhớ hai năm trước cô du học ở thành phố nào đó ở nước ngoài mà nhỉ. Không chừng hai người đã từng gặp nhau ở nước ngoài đó. Đúng đó.
Chủ tịch Vương, ông nói đùa gì vậy? Tôi chỉ đi có hai tháng thôi mà cũng gọi là du học à? Sao mà so với bác sĩ Nhiếp được chứ. Cô Khang, ra nước ngoài là tính thôi. Tôi nhớ là đi Ten gì ấy. Tennessee. Đúng rồi, bang Tennessee. Đại học Tennessee,
Trường cơ sở của Connersville. Cô Khang, không ngờ hai chúng ta lại có duyên thế đó. Có duyên thật à. Ly này phải uống thôi. Ly này họ nhất định phải uống cạn đó. Phải uống cạn đó. Nào, cứ lượng sức mà uống. Lượng sức mà uống. Không nhất thiết phải cạn đâu.
Cứ lượng sức mà uống. Sao lại lượng sức mà uống được. [Mẹ] Bắt máy đi. Mới hơn 10 giờ mà đã ngủ rồi à? Hôm nay thật sự đã uống không ít. Cẩn thận, chủ tịch Vương. Được. Chủ tịch Vương, sau này chúng ta hợp tác nhiều hơn nhé. Được.
Chủ tịch Vương, cả tôi nữa, sau này công ty tôi nhờ ông nhiều đấy. Yên tâm đi. Chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực của tôi, chắc chắn tôi sẽ ủng hộ lớp trẻ các cậu. Cảm ơn chủ tịch Vương. Cô không sao chứ? Không sao. Đi thôi. Làm gì vậy?
Anh chưa uống đã hả? Không sao, tôi uống với anh. Tôi không tin tôi uống không lại anh. Ừ, ừ. Tôi cho anh biết, bên cạnh chỗ này có một quán bar. Ừ. Tôi biết quán đó được lắm. Ừ. Tôi có thể dẫn anh đến uống. Nhà cô ở đâu?
Tôi đưa cô về. Ở ngay phía trước không xa đâu. Tôi đi rồi. – Chỗ đó vui lắm. – Ừ. Nào, cẩn thận. Thật ra anh uống giỏi lắm đúng không? A lô, chủ nhiệm. [Tiểu Mạnh,] [lần trước cô nói bà con cô] [kinh doanh vật tư y tế tiêu hao đúng không?]
[Đúng lúc bên tôi] [đang có một mối quen đây.] Thật ạ? Vậy thì tốt quá, cảm ơn chủ nhiệm. Cảm ơn anh, làm phiền anh quá. Vậy được, ngày mai chúng ta bàn kĩ hơn trong giờ làm nhé. Cảm ơn anh. Anh nghỉ ngơi sớm đi ạ, tạm biệt. Vợ ơi.
Làm gì vậy, con bé còn ở đây đấy. Mở loa đó, không nghe sao? Không phải lúc. Em xem mẹ con bé chẳng đáng tin chút nào. Vừa rồi gọi điện thì không bắt máy. Giờ gọi lại, cô ta cũng không bắt máy. Đi tắm đi.
Anh sẽ tắm rửa sạch sẽ trở lại. Quay lại đây. Gấp gáp thế à? Làm gì vậy? Không thấy con bé đang đau bụng hả? Ngủ sô pha khó chịu lắm. Bế bé lên giường ngủ đi. Anh ngủ sô pha. Được rồi, được rồi. Em làm gì vậy? Ngoan nào, ngoan nào.
Em nhẫn tâm vậy sao? Nhanh lên, nhanh lên. Em… Cô đừng nôn đó. Anh ơi, chúng ta đã vòng quanh khách sạn năm vòng rồi đó. Vẫn vòng tiếp sao? Rốt cuộc nhà cô ở đâu vậy? Bác tài, số 138 đường Nhân Ái, cảm ơn. Được. Đừng nôn, đừng nôn.
Mình bị ngu rồi. Chào buổi sáng cô Mạnh. Chào cháu, chuẩn bị ăn sáng nào. Bố ơi. Dậy đi bố. Sao con mở mắt là đã phiền người khác rồi vậy? Được rồi. Hôm nay con có đi học không? Có ạ. Được rồi. Bố cũng đâu có biết. Vậy con chuẩn bị đi.
Bố vào phòng ngủ thêm chút nữa. Nghe lời nhé. Vợ ơi, anh ngủ thêm chút nữa đây. Chút nữa em gọi anh nhé. Anh không ăn sáng hả? Để lát nữa. Buồn ngủ quá, không chịu nổi. Nghe lời nhé. Nào, ngồi đi. Cho cháu này. Cô không biết cháu thích ăn gì,
Chỉ chuẩn bị mấy món này thôi. Cái này là cơm trưa. Mang đi học, về nhớ mang hộp về là được. Mấy món này đều là cô làm ạ? Trông ngon quá. Luộc trứng một chút là xong ấy mà. Mấy cái khác trang trí lên thôi. Vốn cháu nghĩ là
Món bà ngoại nấu là ngon lắm rồi. Không ngờ cô còn giỏi hơn bà. Mẹ cháu biết nấu ăn không? Trong ấn tượng thì chưa nấu bao giờ. Vậy lúc hai mẹ con ăn chung thì ai làm đồ ăn? Bà ngoại cháu làm. Nói chung mẹ cháu là kiểu người
Bánh ngô cũng có thể làm một bữa đó ạ. Chả trách vóc dáng cô ấy lại đẹp thế. Không lo lắng vóc dáng luôn đẹp. Mẹ. Ni à? Mẹ xin lỗi con. Tối qua mẹ có chút việc gấp, nên mẹ… đã thất hẹn với con. [Giờ mẹ đang trên đường về.]
[Mẹ sẽ về nhà ngay đây.] [Con còn ở nhà chứ?] [Mẹ sẽ về] [đưa con đi học ngay.] Không sao đâu, con đang ở nhà cô Mạnh. [Lát ăn sáng xong] [sẽ đi học.] [Có chuyện gì thì về nhà nói sau nhé.] Con ở nhà ai? Đến nhà cô ta rồi. Mẹ cháu
Thường không về nhà buổi tối hả? Cháu không biết. Cháu không hay ở cùng mẹ mấy. Vậy hai mẹ con có hay ra ngoài chung không? Cháu phải đi học, mẹ cũng phải đi làm, thời gian không trùng nhau. Kỳ nghỉ thì sao? Kỳ nghỉ cũng không đi chung à?
Thật ra cháu cảm thấy cũng không thể trách mẹ cháu hết. Đôi khi mẹ rất nhiệt tình tìm cháu, nhưng bị bà ngoại càm ràm vài câu là mẹ lại bỏ đi. Có lẽ do công việc bận quá nên không chăm sóc cháu được. Giống cô hồi nhỏ.
Cô cũng không thường được gặp bố. Nhưng cô tự nói với mình bố bận rộn cũng là vì cô. Thế nên, cô cảm thấy cô nên nỗ lực làm việc giống bố cô để kiếm được thật nhiều tiền. Như thế, ông ấy không cần phải vất vả, không cần mệt nữa.
Chắc chắn mẹ cháu cũng rất yêu cháu. Cô ấy không chăm sóc được cho cháu cũng là để sau này cháu không phải lo nghĩ nhiều. Cháu xem, bà ngoại không hiểu mẹ cháu nhưng cháu lại hiểu, cháu giỏi lắm. Uống say quên lối về chứ gì. Bác tài ơi,
Anh dừng ở hiệu thuốc phía trước giúp tôi một lát. Tôi muốn mua ít đồ. Được, được, được. Cảm ơn anh. Không có gì. [Hiệu thuốc LBX] Bác tài, anh chờ tôi chút nhé. – Được, được. – Tôi nhanh thôi. Cô cần mua gì vậy ạ? Tử Do.
Cậu mua gì ở đây vậy?