Tập 2 – Phần 1: Chuẩn bị sân khấu → Cam Vọng Tinh nhảy gây shock | Wonderland Junior S2

    Ngày đầu tiên phá băng ở Đào Hoa Ổ Trong ngày hội Hoa Gương mặt Đậm Đặc siêu kích thích tại Lễ hội Hoa Mặt Đầm lầy siêu châu Chấn Nam: trong phần chia sẻ những con sâu bỏ rầu nồi canh. đã kết thúc trong vui mừng. Tôi thật sự không làm được.

    Nhưng cuộc đột kích sẽ không dừng lại đâu lễ hội âm nhạc hoang dã Đào Hoa Ổ chính thức khai mạc rồi dân Ổ sẽ được tự do mua một cá nhân số lượng sân khấu nhiều người để tham gia biểu diễn theo như lời đồn tiết lộ tối nay kho thóc

    Sẽ tiến hành ghép đôi cho Dấm Dúi. Người dân của hai cuộc bình chọn sẽ được nhận trực tiếp sân khấu đôi miễn phí Rốt cuộc ai sẽ may mắn như vậy? – Mau đi. Đi thôi, đi thôi. Đi thôi. Dựng sân khấu cho World Cup. Bây giờ sẽ tiến hành một cuộc

    Một cuộc đi tìm bí ẩn thế nào gọi là “dựa hơi”? Dựng hình chính là dựng hình, nếu có thể có được tư cách biểu diễn sân khấu đôi, trong số những nam nhân sau đây, người mà cậu muốn hợp tác nhất dựng sân khấu là Tôi không biết. Tôi cũng không biết.

    Chọn thế nào? Không chọn có được không? Cam Vọng Tinh không? Cam Vọng Tinh. Chúng tôi không có tiền. Tôi đột nhiên nghĩ đến À đúng rồi. Thực lực kinh tế cũng rất quan trọng. Tôi biết tôi phải chọn ai rồi. Liên Hoài Vỹ. Bọn họ ai hát thế? Bạn hiểu mà.

    Trương Tinh Đặc. Vậy thì em chọn Trương Tinh Đặc yên Hử Gia đi, em thấy em thích yên tĩnh một chút. Nếu như vẫn có thể, vẫn có thể tư cách biểu diễn sân khấu đôi. Trong số những kiều nữ sau đây, màn sân khấu mà cậu muốn hợp tác nhất là?

    Ai là hát? Con gái. Tử Ninh. Đúng, Tử Ninh. Nhưng em sợ sẽ cản trở Tử Ninh. Hay là tôi chọn Tưởng Nhất Kiều, thế nào? Dù sao cũng là chơi, viết là chơi. Trương Tử Ninh. Chị có mấy lựa chọn trong một giây không? Adava được đó.

    Bởi vì em rất muốn hát R & B. Cái này… Không phải. Cái này… Không phải. Cái này, cái này. Vâng. Viên Nhất Kỳ. Nhưng không thể viết về em. Tôi vừa viết xong Adava. Thế chẳng phải vô hiệu sao? Đây là quy định mà. Tôi chỉ có thể chọn cô thôi.

    Không sao hết. Tất cả đều là mây trôi. Tôi không biết hát nhảy, liên lụy mọi người. Tôi cũng không biết. Chúng ta chơi trò này, thế cũng ngốc quá. Hay là chúng ta làm thử. Âm, âm rất dương. Được. Tôi nghĩ xem nên viết ai. Bọn mình phải xem cậu viết ai.

    Không, thực ra tôi thấy Thiên Kỳ có chất giọng tốt. Không sao. Em lặng lẽ qua bên đó viết, bọn mình không trách cậu mà. Cậu qua bên đó viết. Triệu Nhượng phần lớn là hợp tác với nhau rồi yên Hử, Gia Gia, em biết anh ấy là rapper.

    Liên Hoài Vỹ, em từng hát với cậu ấy. Cam Vọng Tinh, tôi từng nghe cậu ấy hát. Nếu nhất định phải viết một người cậu phiền thật đấy. Tổ đạo diễn sẽ cắt hết những lời nhảm nhí này đi. Nếu như có thể trực tiếp nếu như có thể giành được

    Viết xong rồi. Tôi cảm thấy mình có đủ gia tài tôi có thể chọn một người để biểu diễn. Mình có tài sản này thì phải có sự tự tin này. Tự cho mình một sân khấu cá nhân. Liên Hoài Vỹ. Cậu ấy là một người giàu có. Liên Hoài Vỹ, tin cậu.

    Cậu đưa tôi đến con đường làm giàu. Tôi phải chọn Thiên Kỳ. Tôi nghĩ chắc sẽ rất thú vị. Đúng vậy. Chị ấy rất có thái độ. Tôi thấy được. Tôi không biết chọn ai, thật sự không biết. Dừng. Được rồi. Hai chúng ta làm gì?

    Nếu là hai chúng ta, hai chúng ta làm gì? Cậu có sân khấu nào không? Tôi chỉ biết hát anh còn biết hát nữa. Em còn tưởng anh chỉ biết đánh mạt chược. Cậu đến QQ Music search danh sách bài hát của mình đi. Thật giả đó.

    Cậu hát bài thiếu nhi gì thế? Lát nữa ta sẽ về lục soát. Đừng. Cậu chọn chưa? Hứa Thiên Kỳ. Cái gì? Cậu với Hứa Thiên Kỳ… Tôi thấy hai chúng ta có thể xẹt ra một ít tia lửa. Mong lắm. Cậu nghiêm túc đấy chứ? Tôi nghiêm túc đó.

    Cậu biết hát bài gì? Em không biết hát “Quả Táo Nhỏ” sao? Cậu là của tôi. Tôi ngất rồi. Chị không cảm thấy hai chúng ta có thể tạo ra một sân khấu tuyệt vời sao? Bản thân tôi biết nói đùa rồi. Tại sao Trương Tinh Đặc lại nổi tiếng được? Đâu có.

    Khóe miệng lại không nhịn được. Tôi nói cậu biết, nói xong câu này, anh ấy chắc chắn muốn có bao nhiêu người chọn tôi, muốn hợp tác với mình. Anh ấy đang nghĩ có phải có 10 người đều chọn bạn ấy không? Không phải, em tưởng 14 người

    Anh ấy đang nghĩ hôm nay tôi không thể đắc tội với ai. Sao anh biết? Thân với cậu quá ngay lúc này. Có phải các cậu muốn chọn tôi không? Cậu cũng muốn chọn tôi? Đâu có. Không ai chọn tôi cả. Vậy thì tôi chủ động một chút. Tôi quỳ xuống xin anh,

    Anh. Thật sự hết cách rồi. Tôi muốn tiết mục này. Thật đấy. Tôi chọn cậu ấy, cậu ấy từ chối tôi. Tôi cầu xin anh ấy anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý. Không đâu. Nếu cầu cũng được, thì thế giới này còn phải là “tư bản”. Làm gì vậy?

    Làm “tư bản” là được rồi. Ai muốn làm nghệ sĩ? Chị sẽ dùng tiền mua cho em một tiết mục vũ đạo thuần túy. Nào, bạn nhảy đi. Tôi rất thích cậu ấy. Chính là người đó. Đúng, chính là người này. Anh ấy có cảm giác tôi thật sự cảm ơn anh.

    Hoàn toàn không nhìn ra. Lúc cậu nhảy anh cảm giác trên tay toàn là đĩa. Anh có cảm giác bàn xoay của anh ở đây em vốn không biết nhảy mà. Cô biết bẻ dĩa không? Không được. Cậu muốn gọi Nhu thuật gì?

    Ngày mai là 150 tệ, cho cậu ấy xem sân khấu. Một trăm năm lạng. Hôm nay động tác của cô mà lặp lại thì tôi sẽ rút thẻ vàng đó Sau đó bắt đầu lại từ đầu bây giờ cậu là “tư bản” đấy, biết không? Đáng sợ quá. Làm sao đây?

    Tôi rất sợ nếu người khác chọn tôi, tôi không chọn người khác. Em có một loại phụ lòng gánh nặng tâm lý quá lớn. Không sao. Tôi chọn cũng sẽ không bao giờ chọn tôi. Nhưng tôi nghĩ phải viết một cái. Tôi nghĩ chắc bạn và Liên Hoài Vỹ sẽ

    Sẽ chọn chung sân khấu. Vì lúc đầu chúng ta cùng nhau bước vào, Đúng vậy. Em không tin sẽ có hai hướng đi tới. Chỉ có yêu đơn phương. Đúng vậy. Không phải, chủ đề lúc nãy của chúng ta… Hình như là đang quay chương trình tình yêu.

    Các cậu không chọn tôi nhỉ? Tôi không chọn cậu. Tôi có lỗi với cậu. Anh nói thế này, em bịt mắt anh thì anh sẽ chỉ. Em nói muốn thì phải sau đó thì chỉ, chỉ một vòng rồi chỉ đến Viên Nhất Kỳ. Cô ấy nói lời muốn nói, viên Nhất Kỳ.

    Lúc đó tôi đã bỏ giấy của em vào rồi. Chị viết Adava. Xin lỗi, mối tình tay ba này của chúng ta đối với em mà nói, trò liên tiếp xem mà thôi. Điểm quan tâm của tôi chỉ là nghĩ ai chọn tôi, ai mà có mắt nhìn như vậy. Đúng.

    Cô ấy không phải lựa chọn của cậu sao? Em ấy là lựa chọn của anh. Anh đã chọn ai? Cô ấy chọn anh. Tôi chọn Tưởng Nhất Kiều. Nào, thi nhau “đánh đòn”. Tôi biết đoạn này là vì cái gì. Cậu ta khiến chúng ta nảy sinh bất đồng.

    Cậu ấy giả vờ để chúng ta tập hợp lại trước, sau đó lại muốn đánh lạc hướng chúng ta. Lúc chúng tôi chọn em ấy, nói gì vậy? Tôi nói tôi phải chọn Nhu Muội. Đúng. Em không phải em gái yếu đuối, em chỉ là khủng bố xã hội.

    Không sao, tôi nghĩ cậu là… Có thể bạn (Nhìn) Đúng, cô ấy cảm thấy bạn là bạn, thì là… Cậu ấy cảm thấy cậu là… Được, vậy tôi là… Cứu mạng. Chuyện này tàn nhẫn đến mức nào. Sao có thể như vậy chứ? Chúng ta gặp nhau mới được bao lâu.

    Mười mấy tiếng. Không sao, nghĩ nhiều rồi. Cô thật sự đừng nghĩ nhiều như vậy. Tôi nói cậu biết, đừng quá nhạy cảm. Hoặc là em cảm thấy đắc tội với cô ấy thì cứ nói ra, sau đó mọi người thành thật với nhau, hoặc tắm chung là xong chuyện.

    Vậy chúng ta tắm chung đi. Giờ hai cậu đi tắm đi. Bây giờ chuyện không tắm là không qua được. Mình nhận được tin tức nhỏ rồi. Là đã lựa chọn thành công. Thứ nhất là rất vui. Thứ hai là cảm thấy người mình chọn cũng chọn mình.

    Chuyện này cũng khiến em rất vui. Tôi nói thật, tôi không ngờ là Triệu Nhượng con gái tôi chọn Viên Nhất Kỳ. Viên Nhất Kỳ nói là vì trước đây, chúng ta từng gặp ở những chương trình khác. Biết em ấy nhảy rất giỏi, lúc đó

    Em muốn làm một sân khấu hợp tác. Là một sân khấu để nhảy nên đã chọn cô ấy. Lúc đó em nghĩ có muốn nhảy cùng cậu ấy không. Nhưng tôi biết năng lực của bạn ấy rất tốt. Tôi sợ lỡ như không hợp với ai nên không chọn cậu ấy.

    Hai chúng ta đã chọn lựa thành công. Ngày mai hai cậu có sân khấu miễn phí, mau nghĩ đi. Hai người cứ nghiên cứu đi. Tôi không biết gì hết. Sao hai cậu lại chọn nhau? Anh ta lừa người. Trên đó cậu ấy có viết, anh ấy nói không thể.

    Chưa chắc là hai cậu. Đúng, nói không nhất định. Bởi vì anh ấy nói chưa chắc là tưởng hai cậu sẽ không lựa chọn nhau, không ngờ hai người “tình đầu ý hợp”. Vậy ngày mai hai chúng ta làm được gì? Hai chúng ta mua một sân khấu đôi.

    Cậu nói sớm, vậy cậu ở căn phòng này hai chúng ta đã viết thư cho nhau rồi. Hai chúng ta? Không phải, hai đứa mình đều chọn họ rồi. Hai người họ không thèm để ý đến hai chúng ta. Đúng, cậu đã chọn cậu ấy.

    Hai người họ thật sự không thèm để ý đến hai chúng ta. Thật không coi trọng hai chúng ta. Em đau lòng lắm. Sau đó hai người họ còn trả tiền cho chúng ta. Bây giờ mua sân khấu bọn tôi trồng người khổ. Tiền một ngày ta kiếm được cho ngươi tiêu,

    Xong rồi, cuối cùng cậu lại không chọn tôi. Hay là chúng ta hát bài “Giữa Thình lình” đi. Tại sao tôi cứ phải nhìn nhau rồi nhìn nhau, nhớ mong em. Đẹp lắm. Hai cậu muốn hát bài này thì lạ quá. Chỉ có hai cậu đọc thơ là đáng tin nhất.

    Ngâm thơ hay còn không bằng hát. Hai người biết câu đó sao? Hét cái mic… Một mình em uống rượu say cũng không được. Nếu không có bầu không khí đó, hai cậu rất ngại. Đúng vậy. Bầu không khí đó Chị bỏ tiền thuê em làm khán giả,

    Để đây hết rồi mang đi. Đúng, mang đi. Nhảy một điệu được không? Cậu nhảy cái gì? Chúng ta học động tác lắc vòng xã hội. Ngày mai chúng ta chạy 800 mét đi. Được, lên đó chạy một vòng chạy 800 vòng sân khấu.

    Hôm nay sẽ cho mọi người thấy, giơ chân cao. đánh mạt chược. Được chứ? Bày một bàn mạt chược xong sẽ hát. Co rút chân tay rồi. Hai đứa mình thật sự không biết làm gì. Ba đứa nó muốn mình đi ngủ chứ. Đi thôi.

    Tôi nghĩ sân khấu ngày mai đắt lắm đấy. Ngày mai chúng ta cướp được thật sao? Tôi nghĩ sân khấu nhiều người chúng ta chắc chắn mua được. Cậu mặc đồ gì vậy? Trắng không? Quần đỏ, thêm một cái áo phông. Thế chúng tôi còn rất xứng đôi.

    Có video nào hay thì giới thiệu đi. Cảm ơn. Anh phải đẹp trai vào. Có mặt mũi là được. Chẳng lẽ không phải sao? Em không thích nhảy trên video ngắn. Tôi cho cậu xem. Ai chụp vậy? Không, một số kiểu nhất định phải phát, quê lắm thì phải phát.

    Huynh ngồi phơi lưng, ta dậy sớm như vậy chờ xe bò, kết quả các ngươi đến muộn một tiếng, sau đó thì im lặng tôi chỉ rút ra một thẻ vàng nói lần đầu lừa tôi hơn mười lần vậy thì ta không thể chấp nhận việc bị lừa nữa.

    Chiếc xe bò kia vẫn còn ở đó. Tôi nói anh biết 10 giờ, chắc chắn phải mười giờ rồi. Hứa Thiên Kỳ. Vừa ra ngoài chúng ta sẽ giết. Có lẽ là rất dễ cướp. Phải chạy đến cùng sao? Chắc cũng không cần phải chờ chút.

    Ở đây có một tấm bảng là gì vậy? Tương đương với là danh sách chương trình. Ai mua hết? Viết đi. Viết đi, là thế này. Nâng cao xuống trước. Có tác dụng hay không thì tôi không biết. Bởi vì em muốn hát hai bài. Cậu đến mua sân khấu sao?

    Không có tiền mẹ nuôi con, được không? Được không? Không đi làm có được không? Được. Được, mình hơn 30. để em nuôi mọi người. Tôi là dạ dày vương. Tôi nuôi hai người không thành vấn đề. Một ngày chúng ta phải ăn một con bò. Ăn một con bò. Im lặng.

    Vậy có tiền em có thể nuôi hai đứa anh. Trước mắt không có sở thích này. Cảm ơn. Tiếp sức một ước mơ. Chúng tôi lại không có tiền. Sân khấu cá nhân không đắt lắm đấy chứ? Không mua nổi đâu. Không sao, bọn em ở cùng nhau

    Thì chúng ta mua sân khấu, mua? Đúng. Hôm nay đưa hết cho hắn tiêu xài. Như vậy hôm nay chúng ta ôm trăng là trọn. Được thôi. Bao Viên. Vậy chúng ta tiêu hết 200 tệ. Tiêu thụ hết? Đúng, tắt mic của họ đi. Chúng ta đem loa của mình lên đi.

    Chẳng phải họ có sân khấu chính sao? Chúng ta chỉ dựng sân khấu phụ thôi. Chúng ta ngồi bên cạnh. Chúng ta đi đội hình một lát. Đeo kính râm vào. Được, em cầm giúp anh cái này. Chuẩn bị xong chưa? Nhanh. Chuẩn bị xong rồi. Nhanh lên. Trạng thái mất hết rồi.

    Nào. Các thầy cô mau đi thôi, sắp họp rồi. Bọn em tự tiện bước ra ngoài, Đúng là phá hỏng không khí. Không, chủ yếu là thích chị phơi nắng. Tập hợp. Các cậu đeo kính râm. Thật là có khí chất. Đến tham quan phòng của các bạn. Nào. Mời vào trong.

    Mời vào. Mọi người xem có giống đến thu tiền nhà không? Vâng. Sao thế? Tất của cậu bị rách rồi sao? Phải giấu đi. Tất của ta bị rách rồi. Làm như phòng chúng ta, em thật sự chỉ có 5 tệ. Là thế này. Các bạn,

    Hôm nay phải chọn hai người dẫn chương trình. Tôi nghĩ thế này. Mọi người có thể tự đề cử trước, tích cực đăng ký đi Đúng, hăng hái ghi danh. Nói trước là ai có mong muốn này chúng ta đọc trước đi. Cần phải thu thập thông tin về biểu diễn.

    Cần thu thập thông tin về biểu diễn sân khấu. Phát huy ý tưởng sau đó tự viết lời dẫn chương trình và cả lời giới thiệu nữa. 20 đồng polyphenol này không dễ lấy đâu. Không dễ lấy, hơi có chút. Giá cả, chất lượng không cao.

    Tôi còn phải viết vừa phải cái này cái kia. Rồi thì 20 tệ. Tôi thấy 20 hơi ít quá. Đúng vậy, hơi ít. Hai mươi. ít nhiều là hơi ít. Bao nhiêu là hơi ít ạ? Bạn? Mà cậu cũng đồng ý lên đó múa phụ họa cho người ta kiếm tiền à?

    Ai muốn múa phụ họa cho chúng tôi? Sau đó cho bọn ta tiền. Vật giá rẻ, tôi phải đi. Tôi nghĩ sân khấu này chắc rất đắt. Em nghĩ xin người không bằng xin chính mình. Sau một ngày hôm qua cố gắng, giờ tôi đã biến thành 5 đồng.

    Thế nên nếu có được thêm 20 tệ này tôi chỉ còn 20 đồng 5 thôi. Tôi rất vui. Thứ hai là vì em không có tiền nên tôi cũng không muốn vay tiền để mua sân khấu. Nên tôi nghĩ nếu đã như vậy tôi có thể nói là làm người dẫn chương trình,

    Cũng sẽ có được một vài cơ hội. Tuyệt quá. Truyền cảm hứng đi. Nâng đỡ bạn. Truyền cảm hứng. Từ hồi đi mẫu giáo em cảm thấy rất muốn làm người dẫn chương trình. Xong rồi. Bỗng dưng tôi không muốn chọn cậu nữa. Có mấy người dẫn chương trình?

    Hai người dẫn chương trình. Tôi cảm thấy Tôn Rui rất không đáng tin. Cần một người dẫn chương trình nghiêm chỉnh. đứng một bên. Tôi không đáng tin đâu. Giám sát cậu. Lên sân khấu giám sát cậu. Lên sân khấu giám sát tôi. Tôn Rui, nhặt mặt cậu lên. Đào tạo quân sự?

    Tưởng Đài. Anh đứng bên cạnh là có giáo huấn đúng không? Tôi chỉ có thể chọn một người dẫn chương trình thôi. Nào, phải để mình lộ mặt nhiều hơn. Sau khi kết thúc lại vì trang phục biểu diễn hôm nay rất trang trọng.

    Đúng vậy, trang phục biểu diễn của cô ấy rất trang trọng. Nhưng nói thật thì không hợp lắm. Hợp. Cậu mặc gì thì tôi phối với cậu. Hai người đã kết hợp với nhau rồi. Còn ai không? Không phải đã để Hứa Thiên Kỳ ở đâu sao? Hứa Thiên Kỳ phát biểu.

    Phát biểu. Nói gì? Cậu gửi đi. Tôi không giơ tay. Nhưng chúng tôi cũng nghĩ bạn có thể phát biểu. Không có. Bởi vì tôi… Rất muốn xem. Vì họ muốn dẫn chương trình, tôi nghĩ là để họ trải nghiệm cảm giác dẫn chương trình.

    Tôi có thể cho cô biết lịch trình của tôi. Tôi nghĩ là như thế. Vì các bạn có một số bạn chưa có kinh nghiệm, sau đó chúng ta có thể Thiên Kỳ học hỏi. Không cần đâu. Cháu vốn dĩ phải chọn hạt giống tốt. Hạt giống tốt phải tự phát triển.

    Chỉ là không muốn dạy. Không phải. Nếu các cậu chia 5 đồng polyphenol tôi vẫn có thể giúp được. Tôi ứng cử. Tôi ứng cử. Được. Thế nên giờ là ba người ứng cử. Tôi cảm thấy nếu dẫn chương trình tốt cũng rất có sức hút. Thế nên tôi cũng muốn thử.

    Tôi muốn dẫn chương trình. Nhưng mà em chủ yếu là em cảm thấy em không viết nổi bản thảo không sao. Thiên Kỳ ở đây. Tay súng của cậu. Tay súng ở đây. Tôi có thể thực hiện Được. Còn ai không? Mọi người đừng ngại. Nếu mọi người không bầu em

    Thì tôi cũng không sao. Được, biết rồi. Không sao, ngươi có nhà ôm trăng, tại sao nắm đấm lại siết chặt? Không sao hết. Vậy chúng ta chuẩn bị bỏ phiếu 3 2 1 đi. đồng thời tất cả mọi người chỉ ba người thôi. Chúng ta chỉ cần cho một số

    Chẳng phải là xong rồi sao? Một, hai, ba. Được. Nào, chuẩn bị. Ba, hai, một. Các con số. Đã nói là giơ một, hai, ba rồi. Cái gì thế này? Hai. Một, hai. Tôi bỏ phiếu cho Tôn Rui. Mà đã bầu bạn thân rồi. Tôi không xem cô lợi hại không.

    Rốt cuộc là chuyện gì? Đương nhiên, cô ấy cũng rất giỏi. Tôi rất cảm động. Bỏ phiếu cho Triệu Nhượng, mời giơ tay. Được. Ai bầu số một? Được, vậy hai bạn cùng nhau vậy chúc mừng Tưởng Nhất Kiều và Tôn Rui được chọn làm người dẫn chương trình. Được, cảm ơn.

    Chúng tôi nhận Nguyệt, thật giỏi làm việc, nhận việc. Nhận việc tháng, trực tiếp trả trước tiền lương. Tới lương rồi. Vậy sao? Cảm ơn. 20 đồng tiền polyphenol. Bây giờ anh là người có tiền rồi. Tôi không hiểu nổi tiền. Lát nữa em sẽ mất. Cậu làm gì thế?

    Cái này làm gì? Đây là tiền của mình. Không rõ nữa, vậy bỏ chung đi. Không sao, chúng ta thả chung hết đi các dân Ổ. Xe bò Mirage mở cửa bán hàng. Đi. Xe bò đến rồi. Nhanh. Con búp bê của chúng ta chạy rất nhanh.

    Cảm giác trên người cô ấy có một nghìn tệ. đi mua đồ. Đúng, thật ra tôi không có tiền. Cô ấy không có tiền. Cô ấy là một người không tiền, xông lên còn nhanh hơn bất cứ ai. Chúng ta phải đợi mọi người đến rồi mới mua, Đúng không?

    Hay là lấy luôn đi? Không cần cậu mua. Vậy mua nhé. 100 tệ. Tôi lấy nhé. Anh lấy đi. Vậy tôi cũng lấy nhé. 100 tệ thì em được thật đó. 100 em cũng được. Đội chúng ta phải giành được hai cái đúng không? Mỗi người một cái. Chúng ta một cái.

    Mau lên. Được. Sân khấu solo mất rồi. Sân khấu hai người chỉ có hai. Tôi đã dậy sớm như vậy để chờ xe bò. Kết quả tôi không giành được sân khấu đôi. Cậu muốn tôi giúp không? Tôi muốn tìm cậu. Cậu nhảy được bao lâu? Có một đoạn

    Có một phần cần em đúng không? Đúng. Được, để tôi. Cho tôi cái đó đi. Hai sân khấu cá nhân. Hai sân khấu cá nhân của cậu. Đâu có, mua cho bạn thôi. Anh mua cho em xong rồi à? Mua rồi. Thầy Tưởng. Cảm ơn thầy Tưởng,

    Cũng là người nhà chúng ta nhận Nguyệt. Thầy Tưởng mua cho em đấy. Tôi không mua được sân khấu mình muốn mua. Bởi vì em thấy mình quá giàu, có thể làm chủ thiên hạ. Sau đó em cầm đồng tiền polyphenol của em đi thật chậm rãi.

    ♫ Sân khấu hai người mất ♫ Làm sao đây? Hết rồi. Đông người quá, cậu có muốn không? Nhiều hơn 60 người. Khi đến đó tôi phát hiện chỉ có một sân khấu nhiều người lúc đó rất sụp đổ. Được rồi, cũng không tệ lắm. Đúng vậy. Sân khấu nhiều người góp vốn.

    “Chờ cậu tan học” đi. Cậu xếp không? Được. Nào. Tôi, cậu, rồi cậu ấy còn có. Còn có Hoài Vỹ mà. Tôi ra 20. Hoài Vỹ, em ra 20 được không? Được. Tôi với Triệu Nhượng khá ít tiền, chúng ta trả 10 tệ. Được.

    Nào, cảm ơn anh đã giúp ước mơ của chúng tôi thật ra nếu bạn giúp tôi xuất hiện tiết mục cá nhân, thì sân khấu của tôi có thể có một nửa là cô nhìn ngược. Chỉ cho Gia Gia, chỉ cho em thôi? Chỉ cho cậu. Người mà còn là cận cảnh,

    Cậu mà cho mình 50, tôi sẽ cận cảnh cho cô. Phẩm Ni Khang cho cậu. Tôi chỉ có hơn 30. Tiếc quá. Có cần tiết mục cá nhân không? Mua đi bán lại đúng không? Bán đổ đi. Cậu dám? Tôi đã mua đi bán lại rồi. Em ấy đã kiếm được tiền rồi.

    Sân khấu đôi giá cao, trong tay tôi có một tấm. Một trăm. Tôi mua. Tôi mua thật đấy. Sân khấu 300 người có ai cần không? Chị chỉ có thể bán cho người có tiền nhất. Thứ mà tôi muốn có tốn nhiều tiền thế nào em cũng được.

    Chỉ là không mua được sẽ gặp ác mộng. Mua bao nhiêu tiền vậy? Tôi mua sân khấu đôi. Đúng vậy. Cậu mua được sân khấu mình muốn chưa? Đã mua được rồi tốt quá. Một trăm. Chỉ cần một trăm. Liên Hoài Vỹ rất tốt. Thế nên trong lòng tôi

    Tôi đã lén viết một dấu cộng cho anh ấy. Đó là cậu ấy xứng đáng có được. Không có cô ấy, sao tôi lại có số tiền này? Cho nó vào trong tay áo của cậu. Chị ấy dạy em cách này. Sau đó rút được hơn 600 tệ.

    Đây gọi là “giọt nước tràn ly”, “suối vàng”. Cậu cầm sân khấu nhiều người lên đi. Tôi cầm lấy. Tôi trả cái này là được. Không sao, em không cần trả. Tiểu Liên bỏ tiền ra mua sân khấu nhiều người này tôi thấy bạn ấy rất giỏi.

    Tôi rất thích con người anh ấy. Anh xem có phải chúng ta đã kiếm được 80 tệ cho sân khấu đôi. Đây là hoa hướng dương mà. Lấy cái này đi. Cố lên. Đây là gì? Quà chúc mừng. Cầm về sấy tóc. Mua rồi. Thế này gọi là gì?

    Niềm vui của con người không giống nhau đúng không? Đúng vậy. Đừng động đậy. Mất súng rồi. Đây. Cầm lấy khăn tắm của cậu. Không phải khăn tắm. Làm mất súng trên tay. Cậu là người à? Mình mất súng rồi, cậu “giết” mình đi. Các cậu đúng là không có mắt nhìn.

    Hai ngốc là sao? Không sao cả. Thật ra em rất thích. Đồ ngốc có phúc của kẻ ngốc. Mua ở đâu? Mua ở đâu? Mua ở đâu? Đúng, lấy ở đây. Thẻ đâu? Đến bây giờ chúng ta vẫn chưa thấy bài. Không còn lá bài nào. Lá bài này lấy ở đâu vậy?

    Đâu có. Vốn dĩ không tìm thấy tấm thiệp đó ở đâu. Chủ yếu là Chúng ta tìm Adiva được không? Đoạn của Hứa Thiên Kỳ chúng ta phải xác định là đoạn nào. Đúng. Bạn muốn hợp tác? Thì tôi muốn mọi người có thể cùng nhau náo nhiệt, náo nhiệt. Đúng.

    Tôi nói cậu nghe, tôi đã nghĩ ra bài hát rồi. Tôi có hai bài. Tôi dạy cậu cái còn lại. Sau đó cậu dạy bọn con trai họ. Tôi được đấy. Đúng không? Cậu giỏi quá. Tiểu Liên. Ai là người buồn cười nhất? Nghĩ lại thì cũng được. Thiên Kỳ.

    Đúng, nhảy cái đó. Lúc Thiên Kỳ nhảy cái này xuống. Lúc nhảy cái này xuống. Vâng. Thiên Kỳ. Thiên Kỳ đến đúng lúc lắm. Có thể bây giờ cậu phải nhảy solo 30 giây. Bài nhảy của bọn em adava cảm mến và tiến cử em. Được. Vậy thì em sẽ trực tiếp

    Có thể tương tác một phen. Được, không thành vấn đề. Không phải, không phải. Cậu tương tác với tôi kiểu gì? Cậu làm cái trụ đi. Tôi sẽ đi vòng qua bạn, “Tần vương vòng qua cột”. Tôi đứng sau cậu sẽ được. Cậu phải thế này, tay này.

    Cho em một không gian để tay còn chỗ của tôi là kiểu này, hiểu không? Cậu không biết di chuyển đúng không? Tôi không biết. Tôi biết cái này. Cậu ăn một cái đi. Một chút không? – Em sẽ ném lại cho anh. – Đúng. Trời ạ. Dạ có.

    Có ý tưởng gì không? Cô có thể giúp tôi luyện thêm chút không? Ở đây còn có thể xoa thêm mấy vòng nữa. Sau đó là Nhường Nhượng. Sao lại đến mình rồi? Cậu nhảy mà. Cậu ấy liền nghĩ ra bài hát mới của cậu ấy. Cậu chọn bài này đi.

    Đúng thế, đúng thế. Quá đỉnh luôn đó bạn. Sao em có nhiều show thế? Chỗ này sau khi em nhận máy sẽ gửi cho chị. Được không? Gây áp lực cho em rồi thì sao? Gây áp lực cho em. Em đến làm gì? Cậu đến tùy ý cái gì?

    Không phải cậu múa solo sao? Cậu cầm thế này qua đây. Chúng tôi là cột, chúng tôi là cột. Sao cột lại động? Anh biết động mà. Cậu là trụ rắn. Không phải, lát nữa cậu cứ để đó đi, con tự làm một bài nhảy solo rồi. Đâu có, đâu có.

    Được rồi, vậy anh bớt cho em đi. Hai mươi giây. Bây giờ cậu đến giảm béo đúng không? Bạn nam thì nói giao cho em. Anh ấy là tổng giám sát sân khấu. Anh là giám sát Đài đúng không? Đúng, là bạn tù. Lúc khác chúng ta sẽ QQ khoe vũ đạo.

    Đây là cái gì vậy? Người nhảy nhầm chính là Quay. Đúng. Đúng là lắc. Đúng. Được. Cậu nhảy sai rồi thì cậu thế này. Cái này được đó. Đúng. Bởi vì bạn sẽ thường nhảy sai. Mà cậu lại chán nản thế? Động tác này cậu học rất giỏi. Rất giống.

    Bài hát của cô ấy vốn dĩ như thế nào? Tôi không biết. Bài của cô ấy là tôi mở một bài bài của cô ấy. Bùng nổ quá. Đi bốn bước. Ta cũng phải đi đây. Không phải, chúng ta cứ nhìn theo, mấy kẻ tệ hại đó,

    Bọn họ quá ngu ngốc, là của cô đó. Là sao? Là phần của cậu, hôm qua cậu ấy nói rồi. Cậu mắng tôi tự nhiên quá. Không phải. Đây… đây là lời bài hát. Bọn người dở hơi kia, bọn họ quá ngu ngốc. Sau đó tôi làm gì?

    Lúc để Thiên Kỳ nhảy cái này xuống, bạn phải mở chân ra rồi đóng lại. Mở chân rồi đóng. Không phải ai cũng phải mở chân ra. Rồi mới đóng lại sao? Thì chị cũng phải mở ra chứ. Sao thế? Chân anh dính chặt vào rồi à?

    Không phải, đột nhiên em cũng sắp mở ra rồi. Tôi không biết động tác này. Các vị, tôi thật sự hơi nhiều rồi. Cái gì nhiều? Uống nhiều rồi. Không phải, bây giờ tôi không biết nên làm thế nào nữa em không hiểu. Không phải, cậu không cần nói với mình.

    Tôi chỉ phụ trách luyện tập thôi. Chuyện đó chị phải nói với Adava. Không phải, giờ em không biết làm gì nữa. Bây giờ tôi là… Cô cứ lắc lư theo bọn tôi là được. Được rồi, mau lên. Không phải chứ, chúng ta làm sao mà làm được?

    Có phải nên sắp xếp một chút không? Hai chúng ta tập một bài nhảy mang hơi hướng cổ điển. Đúng không? Anh hãy xem mấy con tôm con cá này làm khán giả. Bây giờ biểu diễn thử đi. Chào các bạn. Cùng hát nào. Sương mù rồi. Em lau cho anh.

    Lau kính đi. Chúng ta đối diện nhau đi chúng ta lau đi. Hai chúng ta hình như đi dạo phố, chính là phải ngại. Cạn ly với hai bát trà xanh. Nào. Uống hết ly này còn ba ly nữa. Nói sớm rồi. Vậy uống thêm hai ly nữa. Xong rồi.

    Chị bị tẩy não bởi mùi quê của các em rồi. Bây giờ tôi không hát được sân khấu cá nhân nữa. Nhưng em cảm giác em vừa lên sân khấu, liền không mở ra được thì phải làm sao? Ta cũng vậy. Tóm lại mọi người yên tâm, có Lãm Nguyệt ở đây,

    Nhất định sẽ làm cho bầu không khí này thật tốt. Đều dựa vào người nhà cổ vũ hết đúng không? Em chỉ lấy thôi. Ngay từ đầu tôi đã cầm rồi. Cũng được. Được, ta cầm lấy. Nào. Tôi thấy cậu ấy tôi sẽ bật cười, cảm giác như

    Lần đầu biểu diễn trong rừng núi sâu thẳm. Cảm giác cũng mới lạ đấy. Tuy biết là chơi nhưng tôi vẫn có chút nghiêm túc. Vẫn muốn làm thật tốt. Tôi cảm thấy khó khăn lớn nhất là đến từ bất an. Là kiểu thời gian chuẩn bị rất ngắn, rất ngắn.

    Đây là sân khấu Đây là lần đầu tiên trong đời lên sân khấu hát nhảy. đúng là rất đau đầu. Nói thật, được lên sân khấu một lần cũng coi như ít cơ hội trong đời. Ấn tượng sẽ rất sâu sắc. Chính là lúc trong cuộc đời bạn. “Anh Cường”. Đi thôi.

    Lễ hội âm nhạc Yamano bắt đầu rồi. Chào mọi người. Tôi cảm thấy rất vui. Vì tôi cảm thấy sân khấu khán giả là không thể thiếu được. Thật ra chúng tôi rất cần tiếng cổ vũ. Chào mọi người. Nào. Khải Cường. Hình như Hôm nay chúng ta đến là

    Trà xanh Khang Sư Phụ, mùa hè đầy sức sống. Chào mọi người, tôi là Tôn Rui. Chào mọi người, tôi là Tưởng Nhất Kiều. Vậy tiếp theo, liên hoan âm nhạc đồng quê của chúng ta. Liên hoan âm nhạc thôn sơn. Lễ hội âm nhạc thôn sơn. Sơn Dã.

    Lễ hội âm nhạc Sơn Dã. Lễ hội âm nhạc hoang dã. Chúng ta là lễ hội âm nhạc hoang dã. Vậy bài hát đầu tiên là gì? Họ đều là những chàng trai danh tiếng lẫy lừng. Tiếp theo, chúng ta cùng mời các chàng trai chuồng trại.

    Liên Hoài Vỹ, Yên Hử, Gia Trương Tinh Đặc, Triệu Nhượng. “Đợi em tan học” Thật ra em muốn hát nhạc của người khác. Em chỉ biết hát châu Kiệt Luân. Châu Kiệt Luân được đó. “phong” được đó. Cậu chỉ chọn một bài tôi không biết làm,

    Các bạn chắc chắn sẽ tham gia “Đợi cậu tan học” chứ? Đợi cậu tan học rồi cùng đi được không? Đây rất là âm nhạc. Triệu Nhượng. (Triệu Nhượng) chúng ta cùng hát “Chờ em tan học”. Là được rồi. Sân khấu nhiều người xem. Cũng được. Nghe được chuyện Liên Hoài Vỹ

    Rap rồi. Tôi nói là tôi quen thuộc bài này. Mọi người ngồi xuống, ngồi xuống. Nói chuyện rồi nói ngày mai hát bài này nhé. Chàng trai kho thóc được lập. Chúng ta chia câu nhé? Được. Có hai phương án, một là mọi người phải rõ từng chút một.

    Bạn nói một câu, tôi nói một câu, còn một điểm là phải tách ra một chút. Vừa hay bốn người chúng tôi tôi muốn nói là vừa hay có hai đoạn điệp khúc. Vừa hay mỗi người chúng ta có thể hát một đoạn. Thế này.

    Tôi nghĩ là các bạn hát điệp khúc trước. Cậu chuyển đổi thật giả có phải sẽ tốt hơn không? Cũng tạm được. Hay là cậu hát thử đi. Cậu lại lướt qua câu đó rồi. Được. Nào. Làm lại lần nữa đi. Cậu lại lướt qua vai rồi.

    Tai nghe của cậu nghe cái gì? Có thể nói cho em biết không? Cũng có nghĩa là em đã đi xa. Tôi thích nhất là phần phối khí này. Triệu Nhượng sẽ nhảy Trung Quốc một đoạn rồi. Quá khoa trương rồi. Lấy hết vật chất đi. Dùng nó đến chết. Tôi không được.

    Nào. Bạn được tự do phát huy một đoạn. Bây giờ làm đi. Bây giờ đến triệu Nhượng sớm đã biết không lộ diện. Nghe đi. Bài hát chính. Bên cạnh trường học. Em phải đeo balo lên sân khấu hát trong suốt quá trình. Cậu buồn cười quá. Tiêu rồi. Tuyệt vời.

    Đây là bài nhảy em thích nhất mà anh từng biên đạo đấy. Đây đúng là thứ em thích. Nên không ý thức được. Bầu không khí lúc đó. Là cách bốn chúng ta tiếp xúc với nhau. Rất hòa bình. Là bốn chàng trai Đơn giản vậy thôi.