Tập 8 – Phần 2: Uông Tô Lang và Mạnh Tử Nghĩa cùng hát tình ca
Như vậy mọi người đều có cảm giác tham gia và cảm giác thành tựu. Tôi thấy bạn như vậy là vừa đủ. Đúng vậy. Việc gì nhẹ thì cầm, việc gì nặng thì cầm. Tôi thấy cậu cân bằng cả hai hoạt động. Cảm giác như trong vô hình ấy Đúng vậy.
Làm một chuyện có thể bạn sẽ cảm thấy lần trước em dùng sức quá không? Em cảm thấy trong lòng có phải thấy hơi hoang mang không? Sợ mọi người nghĩ em dùng sức quá. Nhưng không phải đâu. Vì không có cậu hoạt động đó bị bỏ là xong.
Cho nên cô không cần lo lắng. Đều là tốt nhất. Đều là sự sắp đặt tốt nhất. Đúng. Nào. Phải làm sao đây? Nói đi. Đẹp quá, lần này có thể… Tháo một cái. Được. Pháo hoa. Muốn bắn không? Muốn thả à? Nào. Vì nàng mà chuẩn bị.
Pháo hoa hôm nay bắn vì cậu em hơi cảm động, chị Thiến. Tuy rằng nước mắt không rơi nhưng trong lòng em lại vô cùng mình quá vui vẻ, tốt quá. Lần đầu tiên có người đưa tôi bắn pháo hoa trong chương trình. Tôi hơi… Giờ tôi cảm động quá. Hơi hơi.
Tốt thật. Mọi người sẽ nhìn thấy cậu ấy, có thể có lúc sẽ cười đùa, ha ha. Cảm thấy Tuyết Cầm rất thông minh, rất khéo ăn nói, nói chuyện lại có duyên. Nhưng thật ra thật ra nội tâm em ấy… em ấy sẽ có những thứ năng lượng tiêu cực
Tồn đọng ở bên trong. Thời gian qua tiếp xúc, em phát hiện ra hình như cô ấy không hề không hề vui vẻ vui vẻ suốt. Cô ấy cũng rất mệt mỏi, cơ thể cũng mệt mỏi. Lý Tuyết Cầm, pháo hoa đêm nay vì cô mà bắn. Cho cậu.
Sao cậu lại nhớ ra bắn pháo hoa rồi? Bởi vì cậu chính là ngôi sao sáng nhất. Nếu không phải chiều nay em khóc hết nước mắt vui không? Vui ạ. Lý Tuyết Cầm sinh nhật vui vẻ. Cảm ơn. Chúc mừng sinh nhật của tôi.
Lúc này lời chúc may mắn nào cũng có thể nói ra. Được, chúc em sinh nhật vui vẻ. Ngày mai là “520”. Tôi cũng hy vọng em ấy ở cùng với em, có thể khiến cô ấy thoải mái hơn một chút. Hút năng lượng âm từ cô ấy qua đây
Để cậu ấy thoải mái hơn một chút. Bắn pháo hoa vui vẻ thật. Tôi chưa bao giờ… Chỉ là lần đầu tiên có người đưa em bắn pháo hoa trong chương trình. Hôm nay làm rồi. Tôi hơi muốn khóc. Không được. Khóc vì vui mừng.
Cậu có biết thời khắc con người dễ khóc nhất cảm nhận được sự ấm áp chỉ cần một đứa bé vấp ngã, chỉ khi ba mẹ đỡ em ấy dậy, hỏi nó có đau không thì nó mới khóc. Sau đó cậu ấy vì tôi mà làm chuyện như vậy. Khoảnh khắc đó
Có một cảm giác là có một người đỡ em dậy, hỏi em có đau không? Sau đó em liền… Vui không? Khóc rồi. Vui vẻ. Vui là được. Tuy rằng tôi không biết nói gì hoặc là rất có đạo lý gì nhưng mà có tấm lòng.
Anh có thể tìm em bất cứ lúc nào. Em đã nói với anh là em đã nghĩ ra tính từ rất tốt. Em chính là bộ xử lý rác của nhà bếp đó. Em biết nguyên lý của nó không? Chính là sau khi nhồi vào xay nó ra rồi bài tiết hết. Được.
Cả đời này tôi chưa từng có được như thế này. Vậy thì hôm nay cho cô giành được mọi sự yêu thích hơn. Chỉ có một người. Vui quá đi mất. Tôi cảm thấy mùa này của tôi rất là… Không biết. Mùa này tôi quay rất nhiều lo âu. Tôi thấy
Bởi vì trước đó đã từng quay vậy nên bạn sẽ có Tôi cảm thấy sẽ có ý thức trách nhiệm. ý thức trách nhiệm, đúng. Năm nay tôi phải tiếp tục làm tôi phải tiếp tục làm. Đúng. Năm nay em còn là thành viên tổ biên kịch. Tôi nghĩ năm nay,
Tôi phải làm thế nào nhỉ? Xếp thế nào? Thật ra thì làm sao để huy động tính tích cực của mọi người. Vì em đã quay ba năm rồi, thật ra tôi rất thích chương trình này. Năm nào tôi cũng mong đến để quay chương trình này
Cho nên ta rất cố gắng làm những chuyện cho Đào Hoa Ổ Mục đích vẫn là mong năm sau ở bên mọi người. Con đừng đặt tất cả trách nhiệm lên người mình. Vì lần nào cũng là em đề nghị. Em cảm thấy em đã đưa ra rồi
Thì em không có cách nào khác là phải… Em hiểu không? Tôi hiểu. Ai đặt vấn đề thì người đó giải quyết. Vậy tức là cô đã làm được một việc ví dụ như hôm qua. Tôi thấy thật ra hơi làm mất thời gian của mọi người.
Vì thực ra mọi người đến hơi muộn. Thật ra em cảm thấy rất buồn. Tôi thấy tôi không kiểm soát vấn đề này, thời gian tập luyện gì đó. Không. Cậu thật sự nghĩ nhiều rồi. Chỉ là tôi cảm thấy nếu tôi có thể làm được một chuyện như vậy,
Tôi cảm thấy là thật sự là… Tôi cảm thấy mình sắp bay lên trời rồi. Tôi cảm thấy mình nói cậu nghe, mình vui đến mức bay lên trời. Tôi nghĩ cậu cũng có thể vui đến mức bay lên trời. Rất có ý nghĩa. Tôi nghĩ là vì thật ra nội tâm
Có lẽ là quá yêu cầu cao, quá kỳ vọng, nên mỗi một việc đều rất muốn làm tốt chuyện này. Không có bất kỳ sai sót nào. Hy vọng có thể khiến tất cả mọi người đều hài lòng. Nhưng luôn có người cho dù em không làm gì,
Đều rất hài lòng về bản thân. Sau đó có những người thậm chí có thể cậu đã làm một chuyện rất lớn. Mà con làm rất xuất sắc. Vẫn không hài lòng về em. Thế nên lúc tôi bắt đầu gặp anh, thế nên lúc tôi mới bắt đầu gặp anh,
Tôi cảm thấy cậu là một người… Rất vui vẻ, khiến em cảm thấy rất ấm áp. Cảm giác giống như lò sưởi nhỏ vậy. Bởi vì lúc chúng ta biểu diễn đường phố, hôm đầu tiên gặp em, em nói “Xin chào”. Em đã như vậy. Sau đó tôi… Khiến tôi cảm thấy
Thật ra ta không hề nói những chuyện này với người khác nói những chuyện này với người khác. Có thể là họ biết em buồn, nhưng họ không biết em buồn đến mức nào. Tóm lại tôi cảm thấy nói với người ta lại gây rắc rối cho người ta.
Cho nên hôm nay anh đưa em đến bắn pháo hoa, đúng là loại pháo hoa chưa từng trải qua, chưa từng có. Tôi… Bởi vì em đã cảm nhận được tuy có thể em không thể hiện được cảm giác này, nhưng em cảm nhận được tín hiệu của anh.
Thật sự thoải mái hơn rất nhiều khi được giải tỏa. Bạn bè làm gì vậy? Bạn bè là sẽ cùng bạn chia sẻ cảm xúc khác nhau. Em ấy cần một lối thoát vậy thì em có thể hấp thu năng lượng của cô ấy sau đó tôi sẽ giúp cô ấy tiêu hóa.
Tôi cho cậu xem Phong Hỏa Luân vô địch. Cái này cảm giác như kiểu vận động cánh tay gầy. Có giống không? Con người khi tự soi lại mình, thì sẽ luôn soi ra rất nhiều khuyết điểm nhưng lúc này bên ngoài có người gõ cửa sổ nói bạn rất tốt,
♫ Anh rất yêu em ♫ khiến cửa sổ của em mở ra. Anh xem, hai chúng ta có thể chạy, chúng ta có thể gặp nhau thế này. Cô ấy đuổi theo cô ấy, một màn pháo hoa. Rất sáng. Chúng ta đi thôi. Đi thôi.
Tôi cần một người cùng tôi sống quãng thời gian vô ích này cậu cần một người “Lão già” Cậu biết tôi có năng lực đặc biệt không? Anh còn có năng lực đặc biệt sao? Tôi nói cho cậu biết, tôi đã luyện được một loại khứu giác. Khứu giác gì?
Ví dụ như bốn cái này. Các bạn chọn một người. Chỉ vào đi. Phải chạm vào nó. Ta mang theo. Ta có thể ngửi ra. Các ngươi đang chỉ cái nào? Tôi cõng qua. Nào, ai chỉ? Tôi chỉ. Được. Ta quay đầu lại. Được rồi, chỉ xong rồi. Được rồi chỉ hết rồi.
Xem trước đi. Xem phía trước có ai ra hiệu cho cô ấy không. Cái này. Vậy sao? Khó tin. Mẹ Đan, sao mẹ lại ngửi được vậy? Con ngửi được mà. Cái này giỏi. Tôi thấy bản thân mình giỏi quá. Tôi thật sự không thích cái này. Anh biết chứ?
Tôi rất không thích cái này. Anh cười cái gì? Tôi sặc nước rồi. Vấn đề của hai người họ Bây giờ tôi có thể truyền cái này nếu cậu muốn học tôi truyền cho cậu, cậu truyền cho tôi. Chờ chút. Cảm nhận được chưa? Cảm nhận được rồi, bắt đầu thôi. Đi đi.
Hiểu rồi. Nhậm đốc hai mạch, ta nói ngươi nghe Được rồi. Được rồi. Ai chỉ? Tôi… Tôi thử xem. Tôi chưa chắc đã chính xác. Anh ấy chắc chắn không được. Chuyện này… Hai người làm sao thế? Hai người phối hợp cũ rồi. Hai chúng tôi
(Đội Trào Lưu A: 0 điểm) Bạn đồng hành cũ rồi. “Lão lừa đảo” giang hồ rồi. Giang hồ cáo già! Bạn cũ rồi. Trinh… Nếu tối nay chuyện này anh ấy cũng không biết. Tôi hoàn toàn không biết. Nếu tối nay không nói ra, nếu tối nay không nói ra,
Tôi nói cho cậu biết, Vương Hựu Đệ Cậu đừng hòng ngủ. Đúng. Hơi nguy hiểm. Cảm giác được rồi. Nhìn chằm như hổ rình mồi. Anh không lo lắng chút nào. Cô chỉ có một con đường. Tối nay sẽ biết thôi. Vậy tôi đi đây. Cậu đi đâu vậy? Cậu đi đâu vậy?
Tôi đến Hoành Điếm đây cậu đi à? Giờ anh đi luôn à? Tạm biệt. Lần sau gặp. Về đi. Lần sau gặp nhé. Lần sau gặp. Quay phim cho tốt nhé. Quay phim, cố lên. Tạm biệt. Tạm biệt, Mẫn Min. Con đi đây. Tạm biệt. Tạm biệt. Về Hoành Điếm sao?
Lần sau gặp. Sẽ nhớ mọi người. Tạm biệt. Tạm biệt. Hôm nay thật sự rất buồn ngủ. Buồn ngủ. Đúng. Vậy chúng ta đến phòng nhảy đi. Đi biển. Đi. Đi hay không? Em muốn lướt sóng thì nói với anh, em cho anh mượn đồng hoa đào đều dẫn anh xông.
Chỉ cần em đừng ngày nào cũng xông là được. Ngày nào cũng không chạy nổi Đúng. Chúng ta bay đi bay lại. Anh làm gì mà nhập tâm thế? Anh Lang. Không phải ngày mai chúng ta hát lại bài hát chủ đề sao? (Luyện tập thêm) Tôi muốn luyện hát.
Nên quên mất là hơi vừa hay tôi cũng mang theo tai nghe của Apple. Anh có thể chia sẻ âm thanh cho em không? Tất nhiên là được. Cho cậu rồi chứ? Lợi hại. Savadica. Yêu rồi. Được, vẽ đi. Là Tiểu Bảo. Đầu Tiểu Bảo còn lắc nữa.
Em xem nó lắc đầu kìa. Động một cái, đánh một cái. Tiểu Bảo nhảy không? Nào. Động lần nào đánh lần đó. Đi thôi. Nó cảm thấy chúng ta bị điên loài người kỳ lạ. Hôm nay là “520”. Hôm nay tìm được chuyện lãng mạn của Đào Hoa Ổ
Còn có thể thủy chiến. Tôi thấy cái này rất lãng mạn. Lãng mạn này. Lãng mạn không? Lãng mạn. Lãng mạn sao? Lãng mạn. Cái này lãng mạn không? Lãng mạn. Lãng mạn rồi. Anh. Thậm chí còn hơi trẻ con. Lãng mạn và ấu trĩ. Có lúc là cùng một chuyện.
Cả mùa hè. Thật hài hòa. Từ Chí Thắng, cậu đứng trong bong bóng tôi thấy thế nào? Được. Tôi cũng xoay vòng sao? Chị cũng thử đi. Giống như cô vừa mới chạy ra vậy. Đi thôi. Lấy một ít bóng bay. Bày trí sắp xếp đi.
Bọn họ có thể ở ngoài Đào Hoa Ổ cũng là để tạo sự lãng mạn cho người khác. Bình thường cũng là họ phụ trách nấu ăn, phụ trách cung cấp thức ăn cho chúng ta. Lần này chúng ta là nhà sản xuất của lãng mạn, sẽ tạo cho hai bạn nam
Sự lãng mạn “520”. Chúng tôi làm chút hoa hồng cho hai vị nam, giống như đèn lồng. Đây là lồng đèn ông sao Đúng, Hải Nam. Nó phải có đặc điểm. Còn có trái tim. Đấu tim nào. Được. Một, hai, ba. Được rồi.
Thuộc về hai chúng ta lén ra ngoài đi du lịch. Đúng. Anh ơi, hình đại diện của anh làm em cứ tưởng là Tuyết Cầm gửi tin nhắn rồi. Lãng mạn sao? Ngày “520” Mình thay hình đại diện của Tuyết Cầm lên. Lãng mạn đến mức nào rồi? Lãng mạn.
Cậu xem mình làm cái gì mà lãng mạn thế. Bảo chị Mạnh đổi avatar của Chí Thắng đi. Được. Đúng vậy, mấy người chúng ta đổi avatar cho nhau. Được. Được. Nhưng đây là ý tưởng của em. Sao hai người lại đạo của em? Được rồi. Còn đạo nhái nữa.
Không sao thì là đạo nhái thôi tôi chụp một cái ảnh của tôi đăng lên nhóm vậy tôi dùng ai? Mọi người nhanh lên, ai làm một cái đi. Tôi phải làm một tấm thế này. Không phải chứ, cậu ở đây làm gì? Em ở đây lấy điện thoại anh.
Ai đổi của ta? Ta đổi của ai? Chị đẹp quá. Xin lỗi, dùng đi. Bọn tôi đều là ảnh xấu. Xấu à? Xấu à? Chị Mạnh nói cả đời này chưa từng có ảnh xấu. Nhưng em chụp một cái là đẹp rồi. Em chụp cho anh. Không cần đâu. Nào, đổi.
Tôi dùng cay này. Không được. Em còn ngại dùng hình chị Mạnh thế ai dùng hình của chị? Chim sẻ! Tôi dùng chị Cay. Tôi dùng cay. Tôi dùng cay để tôi tìm chị cay đây. Tôi tìm chị Cay sao? Chị ấy dùng chị Cay sao?
Anh chỉ có thể dùng chị Mạnh thôi. Tôi không cần chị Mạnh. Cậu phải dùng chị Mạnh. Em phải dùng chị cay. Từ Chí Thắng. Nhất định phải dùng chị Mạnh. Tôi không cần chị Mạnh. Mất mặt quá. Tôi không dùng chị Mạnh, mất mặt quá. Anh phải dùng của em.
Anh chuẩn bị dùng của em rồi. Tôi có bạn gái rồi. Không được. Tôi có bạn gái rồi. Không được. Tôi lấy cay của chị. Không phải, có ý gì? Không cần dùng bạn gái của anh. Vì chuyện của hai chúng ta bạn gái tôi biết. Không phải chứ, thế thì sao?
Không ai dùng ảnh của chị Mạnh. Sao các cậu lại như vậy? Ai dám dùng ảnh chị Mạnh thế tôi không chụp được thì xấu lắm phải làm sao? Nào, anh chụp cho em. Nào. Anh đợi đấy. Tôi trị nhất loại đại mỹ nữ, nào, anh đứng lên cho em.
Cuộc thi ảnh xấu xí Mạnh Tử Nghĩa, nào. Nào, anh bỏ tay ra cho em. Chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong rồi. Chuẩn bị xong rồi. Tay ngươi làm gì? Bỏ tay ra. Bỏ tay xuống. Bỏ tay ra. Bỏ tay ra. Bỏ tay xuống. Anh yêu cầu nhiều quá. Bỏ tay xuống.
Chụp đi. Chuẩn bị nhé. Quay được chưa? Có rồi. Ta nhìn xem. Có rồi. Chỉ có tóc thôi sao? Để tôi xem. Có nên nói hay không thì vẫn rất đẹp. Cũng rất đẹp. Em chụp cho chị một cái. Chị Mạnh, có nên nói không? Thật sự hết cách.
Ở góc độ này rồi mà vẫn đẹp. Để tôi xem. Tôi thấy, hết cách rồi. Hết cách rồi. Được rồi, đúng là vậy. Tôi không tin. Thách đấu thêm lần nữa. Từ bỏ rồi. Biểu cảm của cậu hơi căng thẳng một chút được không? Cậu tự chụp cái mình xấu đi.
Biểu cảm của cậu căng một chút, cậu đừng… Cậu tự chụp cái mình xấu đi. Anh xem anh có thể xấu đến mức nào? Còn xấu nhất? Vậy nhiều quá rồi. Cậu xem. Không xấu sao? Uông Tô Lang. Vương Hựu Trị xấu nhất. Cậu ta nói đây là cậu ta xấu nhất.
Hai người kẻ tám lạng người nửa cân. Anh đừng… anh không có tư cách nói em. Cậu đưa cho máy quay xem Đây là Vương Hựu Đệ xấu nhất đấy không phải xấu sao? Hơn nữa cậu chu mỏ gì chứ. Cậu đang ra vẻ đáng yêu à?
Anh không có tư cách nói em. Tôi đã thế này rồi. Tôi còn không… Lý Gia Kỳ. Cậu xem Vương Hựu Trị xấu nhất kìa. Tôi thấy từ Chí Thắng, mau lên. Đây là thứ Vương Hựu Trị nói là xấu nhất. Tuyết Cầm. Tôi xem cậu và chị Mạnh, ai giả tạo?
Hai người này… Hai người kẻ tám lạng người nửa cân. Người tám lạng, người nửa cân? Cô ta… Có phải vẫn là cô ấy không? Cô ấy cân nặng cậu là tám lượng. Không lãng mạn chút nào. Có cơm không? Mẹ Đan. Chúng ta lấy bát đến để làm gì? Ăn cơm.
Vẫn chưa làm à? Chưa làm? Buổi trưa không có cơm. Bọn họ làm. Vừa mua xong rồi. Xong rồi thì gọi em là “mẹ”. Đâu dám ăn. Cô cứ ăn đi. Cậu không ăn thì ai ăn? Nấu ăn cho cậu là chuyện lãng mạn nhất của mình.
Đúng thế, đây là chuyện lãng mạn. Đây là chuyện lãng mạn của gia đình mình. Việc lãng mạn nhất chính là ngày “520”. “Bố Quốc Lập” ở bên cạnh. Đầu óc cậu ấy bây giờ… Đầu óc nhanh. Không phải, cô không thể nói chuyện với cậu ta.
Mỗi câu anh ta nói tám câu. Cà khịa cậu. Giận tôi? Vậy chúng ta cũng không được thua. Vậy sao? Cà khịa tôi. Sao hắn lại cà khịa cậu thế? Hắn nói gì? Đến đây. Cậu lại nói gì tôi? Cậu nói xem có phải hôm nay tôi cà khịa tôi không? Đâu có.
Cậu ấy đã không còn cảm thấy tôi sẽ phối hợp hết. Anh lấy bát ra làm gì? Tôi còn tưởng phòng này ăn cơm. Thì ra là không có cơm. Lát nữa qua ăn cùng hai em. Anh Quốc, trưa nay chúng ta ăn một bữa thịnh soạn. Anh lại muốn nấu ăn à?
Hôm nay người nấu nhiều mà. Vậy giao cho Tiểu Ngao hay là… Cần giúp đỡ không? Tuyết Cầm bóc tỏi giúp mình đi. Được. Việc này em làm được. Anh ơi, hôm đó em đến “Ba thằng ngốc” đuổi việc nhà anh ta. Tôi nói cậu nghe,
Tôn Di bóc tỏi đều nhờ răng cắn chị. Bây giờ em tin chân gà là do các dì gặm đấy. Đến son rồi đó chị. Trên này còn có son của chị. Thật đáng sợ. Tụi mình ngày nào cũng ăn cái này mà. Cô ta nói đúng,
Sau này chúng ta đừng nhập hàng từ nhà anh ấy nữa. Quả thật vấn đề an toàn thực phẩm của “Ba Ngốc” đúng là đáng lo. Mình phải bắt đầu nấu cơm đây. Xong rồi, chụp hết tỏi rồi. Bởi vì trước đây đều là anh Vương và cả anh Trịnh thị
Nấu ăn cho chúng ta. Bọn em muốn hôm nay nhân cơ hội này chuẩn bị cho chúng thú vị nho nhỏ. Đẹp không? Đẹp. Anh có thể treo mấy cái treo lên hết đi. Được. Đợi họ về là có thể nhìn thấy nhà rất đẹp. Đẹp lắm. Bài trí rất chu đáo.
Đồ ăn đã nấu xong rồi. Ngồi xuống là ăn được rồi. Có phải chúng ta thiếu ghế không? Một đĩa rau lớn thế này đúng là hoàn hảo. Về ăn cơm trước đã. Ăn cơm trước đi. Ăn cơm xong rồi đi. Được. Về rồi à?
Chúng ta có cần đứng một hàng ở cửa không? Có cần không? Nói chào mừng về nhà. Được. Chúng ta xếp hàng, chào mừng về nhà. Chúng ta nói chuyện phải dịu dàng chút. Chúng ta hãy cùng (Bong bóng) Con tặng cho họ. Hoa thôi.
“520” có phải nên nghĩ ra khẩu hiệu không? Đúng vậy. Nghĩ một nơi. Nghĩ một người yêu cô. Nếu bỗng dưng anh hắt hơi thì chắc chắn là em đang nhớ anh. Vẫn còn ở đây. Về rồi à? Quay lại rồi. Còn cúi đầu chào nữa không? Nhảy ở đây à?
Về rồi à? Lát nữa tôi sẽ báo tin. Chúng ta bật nhạc. Lên một bậc rồi. Nào. Chuẩn bị, 3, 2, 1. Đợi đã. Nhanh. Hai người họ đi đâu rồi? Hai bước này sao đi lâu thế? Y phục của ta sao lại thổi xuống nữa? Tôi đang nhìn qua khe cửa.
Chờ chút. đợi đến lúc mở cửa rồi mới thả. Bắt đầu. ♫ Tình yêu có anh, luôn làm phiền em ♫ Oh baby. Nói nhiều chuyện tình cảm vào. Nhớ em thì phải xem nhiều hơn. Thể hiện nhiều hơn một chút, để tôi có thể thực sự nhìn thấy. Oh Bye.
Bớt nói đi. Muốn ở bên em không chỉ một ngày. Lẩu cho mọi người đây. Nhiều chút. Để tôi cam tâm tình nguyện yêu cậu. “520” vui vẻ. Có việc rồi. Vui vẻ. Cảm ơn. Có chút gì đó. Cảm ơn. Chúng tôi đã chuẩn bị cho mọi người bữa trưa lãng mạn.
Cảm động rồi. Lẩu lãng mạn. Nồi canh gà. Đáy nồi canh gà nguyên chất. Lẩu nước gà nguyên chất à? Canh gà nguyên chất. Đỉnh. Đúng thật là. Tuyệt vời. Ăn bát canh trước đi. Ăn canh trước đi. Ăn bát canh trước đi. Nào, thìa ở đây, nào. Đến rồi.
Đãi ngộ này không còn ai nữa rồi. Rất hạnh phúc. Ba đứa con gái trong nhà chuẩn bị cho em chuyện này. Vừa về nhà là có một nồi lẩu để ăn. Vui thật đấy. Thật ra cảm giác bất ngờ với em. Không phải chỉ cần về nhà,
Họ làm cho em bữa lẩu này, cảm giác bất ngờ ngược lại là họ rất có lòng. ở… ở chỗ bố trí sân khấu, đi bắn bong bóng. Mà ba người chủ chốt còn biên đạo một bài nhảy khiến chị cam tâm tình nguyện yêu em.
Tôi có thể cảm nhận được tấm lòng của họ. Sinh nhật em thích nhất là được nhận hy vọng nhận được tin nhắn của ai nhất? Vương Hựu Trị. Cậu hỏi tôi một lần đi cậu mong nhận được từ ai nhất? Tôi cũng thế. Khi nào sinh nhật cậu
Sinh nhật cậu khi nào? Em thật sự không biết. Ngày 18 tháng 10. Ngày 18 tháng 10. Em sẽ viết lên cánh tay anh, được không? Vào ngày 18 tháng 10 năm ngoái, mình đã gửi cho cậu. Chưa. Đúng. Tôi không biết. Tôi thật sự không biết.
Cậu và Đại Tĩnh đều không gửi cho tôi sau đó tôi buồn cả một ngày. May là Đại Tĩnh cũng không phát. Nếu không thì so sánh Được rồi, 18 ngày năm nay tôi sẽ bù cho cô. Nhưng em nói thật, phải đến sinh nhật không nhận được tin nhắn của em,
Anh sẽ không có chút cảm xúc thất thường. Câu nói này hình như là một câu nói rất tổn thương người khác. Nhưng không có ý đó. Ý của tôi là Cậu nói rõ ý này trước đi. Em đừng có gánh nặng. Anh biết không? Ví dụ như hôm đó bận,
Mà quên mất là Em không có. Đừng có gánh nặng. Không có. Được rồi. Chỉ muốn chúc mừng em đã trưởng thành thêm một chút. Cảm giác này. Hai cậu đã chán nhau chưa? “520” tỏ tình với nhau như thế. Hai cậu biến ba chúng tôi thành kỳ đà cản mũi.
Sự thay đổi này của các cậu hai người thật sự đủ rồi sao? Cậu qua đây, tôi qua đó. “520” đủ chưa? Phải không, coi ba chúng ta sinh nhật em, anh… Cũng không biết cảm ơn chúng tôi, không biết cảm ơn. Đúng vậy. Vừa muốn nhận lại vừa không muốn nhận lại.
Vừa muốn nhận lại vừa không muốn nhận. Nói hai cậu “Chàng trai mưu mô”. Đúng thật là. “Đại ca” sung sức rồi. “Các anh” sung sức rồi. Mau xin lỗi chúng tôi đi. Ba cái kỳ đà cản mũi xin lỗi. Ba chúng ta mau dỗ đi. Nhanh lên. Nhà chúng ta cạn ly.
Lòng biết ơn. Cảm ơn. Cảm ơn có cậu. Nghe ta nói. Anh Quân vất vả rồi. Yêu mọi người. Sao em trở mặt nhanh vậy? Em còn chưa thay đổi đến đây, sao cậu lại thay đổi một kiểu kẻ thức thời là trang đến tay ai người đó phú quý.
Người ta nâng ly rồi. Thế thì phải phối hợp một chút chứ. Nghe tôi nói cảm ơn. Bởi vì có em đã sưởi ấm bốn mùa. Em chụp giúp bọn chị một tấm đi. Nào, chụp ở đây. Nào. Nào, “ông già”. Con múc cơm cho bố.
Con lấy, con đi kiếm đũa, mẹ đừng quan tâm. Nào, cậu mặc kệ tớ tự làm đi. Không cần. Bây giờ hai chúng tôi 650. “520”. Nào. Em múc cho anh một cái. Anh đừng tốt với em quá. Anh thấy hơi không quen. Một chút. Một ngụm. Không được quá nhiều.
Nhiều quá thì lãng phí. Món thịt xào cà rốt này tổng cộng là 520 sợi. Vừa nãy tôi đã ăn rồi. Các cậu có thể đếm xem cậu không còn chỗ ngồi rồi. Này, tôi ăn xong rồi. Con bé này nhường đất cho cô, thật đấy. Cô bé này ngoan. Tốt quá.
Ngoan nào. Không những giỏi nghiệp vụ lại thông minh còn rất ngoan. Lại khen một bữa. Hôm nay ai nấu cơm thế? Cứng quá. Cô gái ốc ơi. Sò ơi, hôm nay không được. Thả ít nước quá. Nước xuống ít. Tiểu Ngao, ngươi ở đây làm gì thế?
Có phải chúng ta có thể cho cái này “Một mình Đan Lập” của phòng khiêu vũ cổ điển làm gì đó đi. Giờ cảm giác thiếu màu sắc, mà còn thiếu không khí. Thật ra tôi cảm thấy bức tường này có thể phong phú thêm màu sắc,
Chúng ta chỉnh sửa lại cho nó. Được. Vừa hay. Tôi có Doreeson không sơn, rất thân thiện với môi trường, lại không có mùi. Sau khi lau chùi trong vòng 24 tiếng có thể yên tâm vào ở. Còn có rất nhiều màu đẹp nữa. Tốt quá. Vậy chúng ta chọn cho cậu ấy
Một phong cách retro. Sau đó chúng ta không nói cho cậu ấy biết. đợi lần sau họ đến tạo bất ngờ cho họ. Được. Mở, mở. Nào. Em thấy quét tường thú vị đấy. Có chút giải tỏa áp lực. Được rồi. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi, thầy Quốc Lập.
Các bạn nhỏ vui vẻ chơi đùa. Cảm ơn mọi người. “520”. Tạm biệt anh Quốc Lập. “520”. Yêu mọi người. Tạm biệt các cưng. Tạm biệt. Tạm biệt “mẹ”. Hẹn gặp lại. Vậy được. Mấy người chúng ta đối chiếu đi. Nào. Chúng ta có một đề nghị Đó là… Ngày “520”,
Chúng ta có một bữa tối hộp bí ẩn. Có thể sẽ tiến hành vô cùng lãng mạn. Được rồi tôi nói trước. Lát nữa chúng ta đến chỗ bò sữa đi. Có đạo cụ của chúng ta không? Vâng. Có hoa. Trên mỗi bàn chúng ta sẽ cắm một cành hoa.
Cậu và Tiểu Ngao một nhóm, sau đó ba người chúng ta một nhóm. Được. Tám bàn, chúng ta một phần bốn bàn. Được. Chúng ta đi ra bờ biển, rạn san hô hải đăng là bên 650, đúng không? Đúng vậy. Đường cầu treo cũng ở đó. Bên phòng 650 đúng không? Đúng.
Sau đó, bãi biển Hải đăng họ đi là được rồi. Bởi vì họ thuận đường mà. đều ở bờ biển. Hôm nay em đã thêm một chút tôi để hai cái hộp một hộp màu xanh, một cái hộp màu đỏ, là một người đi trước, một người đi sau. Được.
Cho nên lúc dán, chúng ta phải nhớ, là cái nào? Tôi chụp bức ảnh. Chụp ảnh. Đúng. Sau khi các bạn dán xong hai cái, chụp xem hai người nào ngồi cùng bàn? Rồi bắn xem là ở đâu. Được rồi Đợi mãi không biết ai sẽ đến. Cảm giác như
Chương trình hẹn hò ấy. Cũng may có cô Thiến ở đó. Lúc cô ấy làm chuyện này, tôi cảm thấy rất có sức hút. Bởi vì như một người lãnh đạo, chúng tôi giống như quân lính của chị ấy. Dù sao thì chị ấy nói phải làm thế nào
Thì chúng ta sẽ phối hợp. Hai người mau đi viết nhiệm vụ đi. Thi nhau tự sướng, hát một bài tình ca cho đối phương. Đeo kính râm và hoa tươi Được. Đúng. Chính là tự chu đầu vào rọ. Phòng số 3. Đi, khu tập luyện. Nào, mỗi người một cái.
(5 giờ) 42 phút rồi. Chúng ta phải mau tăng tốc. Chúng ta tách ra. Ba cái. Một, hai, ba. Được. Xong việc. Đẹp thật đấy, còn thay đồ lên người. Tôn trọng, quan trọng là nghi lễ. Ai muốn bốc thăm trúng chị Giang? Vinh hạnh quá. Cái áo này lúc để ở kia
Cứ như cái giẻ lau. Cháu mặc lên cũng đẹp đấy. Đúng không? Mọi người đều đã ở đó rồi. Vậy chúng ta không thể chờ được nữa. Đi. Chúng ta bốc thăm ở đây. Có thể về thay đồ. Được. Các cô thay đồ xong thì đến tìm chúng tôi.
Vậy chúng ta đi thay đồ rồi về đây. Vậy em cũng phải thay đồ. Tôi phải thay đồ. Bộ này của tôi cứ như trẻ con ấy. Nếu cậu được chọn cùng với Chí Thắng, thì là mình thay áo vượt rào, mang dép đi. Bốn chúng ta phải ở cùng nhau.
Xoay người đi đến lúc đó Nào, xin mời Tôn Di đầu tiên. Chỉ có một cái hộp bên trái, hộp bên phải. Anh có thể chọn thoải mái. Sau khi chọn xong chúng ta sẽ chỉ dẫn nơi mọi người nên đến. Bọn ta không phải rút người. Bọn ta rút ở chỗ
Sẽ không hút được loại dạ tiệc trên biển. Đây cũng là một bàn. Cái này được. Chỗ này đẹp. Bọn họ chắc là tìm những nơi thế này, rất có tâm hai người có khác nhau không? Không có khác biệt gì hết. Không có gì khác biệt?
Rút xong rồi nói em biết sự khác biệt. Chọn cái hộp bên trái và người chọn hộp bên trái thì không thể ở bên nhau. đúng không? Chưa chắc. Tôi nghĩ chắc chắn họ sẽ không cái gì nhỉ? Có thể xem. Xem được. Được rồi tôi nói cho cô biết, huynh đi đâu?
Nơi mà ngươi muốn đến. Cô ấy ở đâu? Tôi nghe thử. Tôn Di, tôi chạy theo hướng của cậu. Mời tiến về. Trông chờ quá. Muốn đến rạn san hô à? Nào, Y Nhân. Em trước đi. Em qua đó một chút được không? Được. Vị khách này, phiền anh tránh sang một bên.
Đi đi. Bây giờ có thể đi rồi. Được. đi về bên kia. Y Nhân. Được, Tử Nghĩa. Mời cậu qua đây. Sao thế? Cảm giác Cầm hình như rất mất mát. Sao thế? Chị Giang, sao lại không ôm miệng được vậy? Rồi cười. Hy vọng là một nơi có phong cảnh đẹp.
Cái này hình như mình có chút ấn tượng. Cảm giác không được tốt lắm. Mọi người mới có ấn tượng. Được, biết rồi. Lãng mạn quá, mong chờ quá. Bắt đầu. “520”. Chào cậu. Sao mọi người cùng đến chỗ này của mình cũng tốt quá rồi.
Nhặt cho nó một cái vỏ sò nhỏ để làm quà gặp mặt đi cậu đang hút thuốc đây à? Người mà cậu yêu nhất không phải đối diện với em chứ? Tôi đến rồi. Chúng ta có duyên với nhau quá. Thật không đấy? Tuyệt vời. Thật sao? Vương Hạc Đệ
Đã cướp đi tình yêu của chị. Giờ mình hơi ngưỡng mộ bạn trai cậu. Duyên phận cho chúng ta gặp nhau, nào. Đi thôi. Chị Mạnh. Chị Mạnh cũng không ở cùng chúng ta. Mọi người có chỗ nào xa không? Xa, xa lắm. Tôi lên xe. Chúng ta một đội.
Nhưng tôi cũng rất xa. Tôi là nơi xa nhất. Bãi biển 404 của tôi. Tôi cũng vậy. Ba người… Ba tôi còn có thể… Có thể. Vì thật ra chúng ta có là kiểu bốn người ấy. Ba người rất tốt. – Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi.
Sao lại có một chỗ là nhà anh? Tôi thấy thật hoang đường. Anh Vương. Nhà tôi thì sao? Nhà tôi dỡ mái lên. Lại là một cảnh khác. Nhà cậu bây giờ có ai đến chưa? Nhà tôi bây giờ Đây này. Bạn. Anh hút thuốc ở đây à? Anh đoán là ai?
Sao các ngươi đông người thế? Đông người quá. Cậu chọn một cái đi. Chọn một đi. Ngươi nói xem trong số những người này cậu không muốn ai ở lại đây nhất? Vậy tôi đi trước đây các bạn. Tạm biệt. Tới đi, Y Nhân. Là cậu sao? Không phải, ta chỉ muốn…
Cậu không phải… Không phải tôi. Tôi chỉ muốn đến muộn một chút. Cô ấy không phải… Không phải đối diện với cậu đấy chứ? Dọa mình sợ chết được. Sợ đến vậy sao? Anh muốn ăn với ai tôi… Tôi cũng được. Tôi còn tưởng là anh. – Vui sao? – Là tôi.
Vui chứ. Là cô không… Là ta. Cô xem. Tôi muốn nói người đó đợi thêm một lát. Tôi sẽ đứng xem. Dọa mình sợ chết được. Em còn nghĩ sẽ là Từ Chí Thắng. Đứng ở đây. Tốt quá. Duyên phận cho chúng ta gặp nhau, hai chúng ta sao?
Là hai chúng ta sao? Phải. Tại sao hai chúng ta giống nhau? Tôi là người này. Tốt quá. Lý Tuyết Cầm. Chị đang ở phòng em. Mở tủ lạnh ra. Được chứ? Được. Hai chúng ta “chết” rồi đấy Quân Quân. Người anh em đúng là Không hứng thú chút nào, cậu xem đi.
Vậy cậu muốn đổi với ai? Tôi đổi với anh ấy. Còn có người lái xe à? Con nhóc lười biếng này. Anh. Hai tên lười biếng này. Chút đường còn phải lái xe. Hai người họ ở sân bóng rổ Với ai cơ? Hai người họ… Đây là để ăn cơm sao? Đúng vậy.
Đúng, trước khi ăn chúng ta chuẩn bị đánh golf. Được lắm. Vương Hựu Đệ Hai cậu một đội. Hai chúng tôi một nhóm. Đúng vậy, trước khi ăn chúng ta chuẩn bị đánh golf. Ai với ai trong các cậu? Tôi và anh Quân. Chị Mạnh.
Em cũng chỉ có thể tiễn chị đến đây thôi. Tôi tự đi ăn trước. Đúng. Tôi không ở đó. Thật hay đùa vậy? Ngươi lừa ta. Trong bàn nào đó của tôi vậy tôi với ai… Cậu là… Em là đâu ấy nhỉ? Cậu ở đâu? Tôi là bãi biển 404 phải không? Đúng.
Đi đi. Cậu là… vậy sao? Ta sẽ ở đây. Vậy tôi… Anh đi trước đi. Anh đang làm gì thế? Em đang… Tôi tưởng trên bàn của tôi, đã ngồi trên bàn rồi. Hai chúng ta một nhóm. Cậu đi. Có chắc là hai cậu một đội không? Vậy thì cũng được.
Làm tôi sợ hết hồn. Nghĩ nhiều rồi. Nghĩ nhiều rồi. Vào chỗ ngồi đi. Vào chỗ ngồi đi. Tôi chỉ nói cái này thôi. Anh biết hết rồi còn gì. Lúc đó em và anh Quân vừa nhìn nhau cảm giác như trong lòng hai chúng ta đều thắt lại.
Không phải lại là hai chúng ta chứ? Sau đó thấy cậu ấy lên bàn với chị Thiến. Khi biết không phải là anh ấy, lại có một cảm giác Được lợi không phải là anh ấy. Nhưng lại có một cảm giác không phải, cậu ấy hơi mất mát.
Cảm giác đó rất phức tạp. Được. Là sắp xếp thế này. Được rồi không tệ. Được. Suýt nữa thì… Chị Thang… Chào anh. Anh ga lăng quá. Vậy mà anh còn đứng ra đón tiếp em. Cảm ơn cục cưng. Đương nhiên rồi. Chỗ này rất cao. Phong cảnh cũng đẹp lắm.
Hôm nay em ăn mặc rất hợp với anh. Vâng. “Công chúa” và “Hoàng tử” Tôi đến rồi. Pam, Pam. Khách mời nam của mình đến rồi. Nào. Đánh tay. Tôi tưởng là tôi và Từ Chí Thắng chí Thắng ở đâu? Cậu ấy ở bên kia. Ngâm chân đi, Giang tổng.
Chúng ta có duyên thật đấy. Đúng vậy. Chọn vị trí này vừa đủ. Mời ngồi. Cảm ơn. Đừng động đậy, Giang Giang, đừng động đậy. Chị Giang, mời ngồi. Anh thật thú vị. Xem ra hôm nay không phải bữa tối lãng mạn. Mà là muốn nói về phòng dưỡng sinh của chúng ta.
Không nói chuyện công việc. Không nói chuyện công việc. đúng là có cảm giác đang hẹn hò. Chủ yếu là bình thường toàn người bây giờ hai chúng ta? Đúng vậy. Tôi thấy hơi chật chội. Nào. Hai chúng ta. Thật sao? Anh Quân cũng chỉ 404 thôi mà. Anh ấy lừa em.
Không phải, hai chúng ta… Vì hai chúng ta là hai nhóm. Có lẽ bên dưới tôi nghĩ có thể sẽ có hai bàn chỉ có một bàn. Chỉ có một bàn? Cậu chết chắc rồi. Bắt đầu đi, vậy hai chúng ta… Được. Anh ơi, cùng che ô đi. Ngượng quá.
Cậu ngại cái gì chứ? Còn không bằng so với Từ Chí Thắng. Tôi đi đây. Sao lại thế được? Là tôi yêu cầu Tống Thiến sắp xếp cho chúng ta. Gian lận à? Đúng. Tiền đào được. Không ngờ “520” ăn cơm tối. Không ngờ lại là cùng anh trai ba mùa rồi.
Có một số chuyện nên nói chuyện rồi. Để họ xem thế nào là không có cảm giác kết hợp? Hai chúng ta sao? Anh. Ngày lễ vui vẻ. Em nói ngày lễ vui vẻ anh không nói. Làm em rất ngại. Đúng là việc ăn cơm có một không hai này
Là một nhược điểm của em. Vì em thấy hai người ăn tối riêng là một chuyện cực kỳ quan trọng. Tình cảm cá nhân quan hệ xã hội dày đặc quá. Nếu có từ hai người trở lên, có thể lúc ba người tôi cảm thấy sẽ tốt hơn rất nhiều.
May là hôm nay em và chị Mạnh hai chúng tôi rất thân thiết với nhau, hai chúng ta còn có thể nói chuyện gì đó. Cũng không có gì để nói. Đã khô cả rồi. Nhưng có thể hai chúng ta đã quá thân thiết. Nên không còn gì để nói nữa.
Tôi sắp đói xong rồi, đưa tôi. Tại sao buổi trưa không ăn xong? Chuồn chuồn. Thế này đi. Chúng ta chơi trò này. Được. Sau đó chúng ta ăn cơm xong đi dạo một vòng Được. Không cần. Vì em cảm thấy ngồi xuống sẽ rất ngại. Cậu không thấy vậy sao?
Nói ra 10 ưu điểm của đối phương không được nhắc lại. Được. Em cảm thấy chị. Mặt rất nhỏ, mắt liên tục cười. Giọng của cô rất hay. Cảm ơn. Không có. Tôi đang nghĩ em cười rất đẹp, cháu bơi giỏi lắm. Anh vận động giỏi quá. Chị cũng rất giỏi vũ đạo.
Cậu cũng rất sành điệu. Giày của cậu rất ngầu. Cảm ơn. Được. Nhất định phải có nhiệm vụ này. Nên chúng ta có thể không ngại. Vậy nếu hai người đàn ông thì sao? Uống, đưa ly. Anh cứ nói tôi và anh Chu hai chúng ta làm sao uống với nhau được?
Cho nhau ăn đồ ăn. Cho ăn. Tỏ tình với nhau một phút. Sở trường của anh Châu tôi đúng. Lúc trước nói mấy lần rồi. Được đấy. Phong cảnh đẹp thật. Phong cảnh rất đẹp, cái này… Hát 15 giây tình ca cho đối phương. Nào, anh hát đi. Cậu chọn bài đi.
Chị tự nghĩ đi. Mau lên. Muội là áng mây đẹp nhất trong lòng ta. Rót đầy rượu để giữ muội lại. Ở lại. Du hát theo phong cách dân tộc đặc sắc nhất. Là đám mây đẹp nhất trên cả bầu trời. Vậy anh hát cho em nghe. Được. Tôi hát cho cô nghe.
Làm một cái. Em chính là ngôi sao nhỏ của anh. Treo trên trời kia, thả ánh sáng soi sáng em chính là Tiểu Tinh của anh. Em chính là Tiểu Tinh của anh. Cậu sẽ khớp câu này lại. Người tiếp theo. Chúng ta đang làm nhiệm vụ ở đây.
Chúng ta (làm) xong nhiệm vụ chúng ta ăn cơm. Nào. Về điểm hấp dẫn nhất của mình. Khắp người, từ đầu đến chân. Đúng vậy. Đúng thật. Còn cậu? Tôi rất giống anh. Anh. Hài hước lau miệng cho đối phương đi. Nào, anh. Nào. Anh, anh xem anh ăn này.
Em cũng làm cho anh thế này. Em nhẹ lắm. Được, nào. Cậu nhẹ nhàng lên cho tôi. Nào. Cô đừng lau lung tung. Nào. Em nhẹ nhàng thôi. Cậu cố gắng lên, em dịu dàng một chút. Em nhẹ nhàng cho anh. Được. Thân quá. Nhẹ nhàng. Đẹp quá. Đẹp quá.
Nào, chúng ta ăn. Đoạn quay chậm quay chậm. Đây là thịt gì vậy? Thịt bò. Cậu không đến được. Chúng ta vẫn ổn. Rất thân. Chỉ sợ rất ngại. Anh nói ai với ai thì sẽ rất ngại. Nếu là một nam một nữ thật ra em không ngại với ai hết. Vậy sao?
Hai chúng ta với ai chắc cũng không ngại. Anh ngại với ai? Tôi ngại. Em ngại với rất nhiều người. Thật sao? Đúng. Cậu không ngại với mình sao? Không ngại với anh. Anh không ngại với ai hết, giỏi vậy sao? Anh Quốc, anh cũng được. Tôi cũng được.
Trước đây hai người từng đóng phim phải không? Không. Nhưng cảm giác dựa vào sức hút của em, có thể chinh phục anh ấy. Mau ăn cơm đi. Lý Tuyết Cầm và Tiểu Ngao, vậy sao? Cũng được. Sao cậu biết? Bởi vì lúc tôi lái xe đã nhìn thấy nó. Ăn thôi.
Bắt đầu đi. Nhà anh ấy có đồ uống không? Còn cái này nữa. Pha này của chúng ta quá bình thường. Cạn ly. Cậu quay cái này đi. Thoải mái không? Thật ra em rất muốn hỏi anh. Khoảng thời gian mới đến có lẽ không thoải mái lắm. Đúng không?
Bởi vì mỗi một người chúng ta đều phải chung sống với nhau, và cũng rất quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Tập cuối cùng của Vân Nam tốt hơn một chút, sau đó tập này tôi cảm thấy có thể gần với thì sẽ gần với trạng thái thường ngày của mình.
Phải được 90%. Lý do rất lớn thực ra là chia nhà, không. Tôi cảm thấy Pat có tác dụng rất lớn. Tác dụng rất lớn đúng không? Có một nguyên nhân cậu ấy có thể dẫn dắt cậu không? Tôi cảm thấy có thể chơi đùa chơi.
Hóa ra nhà cậu chỉ có anh Châu. Ngày nào anh Chu cũng uống trà Nhưng tôi cũng chơi với anh ấy cách chơi không giống nhau. Còn lại toàn là con gái. Ngày nào em cũng nấu cơm. Lần này đến sẽ tốt hơn nhiều, cũng thoải mái hơn rất nhiều. Tôi có một
Cậu nói đi. Tôi có một hoạt động riêng muốn dẫn em cùng thực hiện một hoạt động hoạt động gì? Hai chúng ta? Mình muốn đưa cậu đến một nơi khác. Một hoạt động lãng mạn một hoạt động lãng mạn nhỏ. Được. Chuẩn bị cẩn thận. Cũng không quá công phu,
Rất thô sơ. Không thành vấn đề. Nhưng là em, em đã yên tâm hơn rất nhiều. Vốn dĩ cậu nghĩ sẽ là ai? Không phải, tôi sợ là tôi cảm thấy bạn có thể hiểu được hoạt động này. Tôi sợ có một số bạn bè không hiểu được hoạt động này. Được.
Đây là chuyện duy nhất ta làm được ta làm ở Đào Hoa Ổ chuyện hoang đường. Vô duyên? Phải lái xe đi. Phải lái xe đi. Bãi biển. đến nơi thi đấu thể thao. Nhảy xuống biển? Hôm đó tôi cũng không nhảy xuống biển. Xuống biển. Lát nữa ngươi đến đó đi.
Được, tôi không hỏi nữa. Tôi phải giữ cho cẩn thận. Bọn em rút hết một vali. Chắc là chị Mạnh đi cùng anh Lãng vậy anh Vương đi với ai? Có vinh dự được ăn tối cùng anh Quân. Cảm ơn. Cảm ơn chị Thiến. Cảm ơn chị. “520” rồi.
Cho nên hôm nay cậu rất vất vả chuẩn bị những thứ này. Không có, em rất lo lắng, sau đó lại nghĩ trời lạnh, nhanh lên, sau đó mọi người sẽ xuất phát. Sau đó, thì phát hiện thật sự phải làm rất nhiều việc. Còn phát hiện ra rất xa nữa.
Hoạt động này khá tốn sức. Hôm nay em đã trải nghiệm 650, bọn Tuyết Cầm đang sáng tạo. Cái kiểu lúc làm đồ ấy. Em ấy còn nói sau khi làm mới phát hiện ra tổ đạo diễn cũng vất vả rồi.
Cô ấy nói cô ấy sẽ không ngỗ ngược với tổ đạo diễn nữa. Nếu là bình thường ví dụ như nếu đúng vào ngày “520” Cậu sẽ ở nhà kiểu… Lãng mạn gì đó thôi mà. Cũng được. Tôi… Lúc nhỏ thôi. Có cảm giác rất quan trọng rất thích những thứ đó,
Càng ngày càng lớn tuổi rồi. Giống như là vẫn ổn, cậu sẽ không vì chuyện này đâu. Cũng không phải. Chủ yếu là đều đang bận công việc. Đúng. Thường thì đều là đang quay phim. Có những lúc có thể Nếu thật sự là nghỉ ngơi một mình
Tạo ra một cảm giác trang trọng gì đó. Tự nấu món ngon cho mình ăn. Em cũng biết nấu ăn, bình thường (ở nhà) Biết. Thật ra trước đây khi ở nước ngoài, thường xuyên nấu ăn. Thời gian ở nước ngoài, khá là vất vả. Em cảm thấy
Không cố gắng là không được. Đúng không? Không có cách nào khác, cạnh tranh rất lớn. Mà không cố gắng có thể đây là một chuyện chuyện rất xa vời. Trước đây thật sự rất muốn thắng thua. Dù là tham gia show giải trí
Hay là thật sự chỉ là làm chuyện gì đó, tính hiếu thắng, đột nhiên có một ngọn lửa là kiểu có thể bùng lên. Đến chết cũng phải mang thứ này là kiểu phải thắng. Nhưng bây giờ Cuộc sống đã rất vất vả rồi cần gì tự làm khó mình? Phải.
Nhưng có những lúc, khổ một nỗi cậu sẽ cảm thấy có lẽ sẽ hiểu được một số chuyện. Nếu không đắng hình như nếu cứ mãi ngọt ngào hình như cũng sẽ không thấy vui. Vậy vui vẻ lên vậy vui vẻ lên. Em cảm thấy lúc ngọt ngào nhất là lúc nào?
Nói là gần đây, lúc em cảm thấy ngọt ngào nhất là cùng Tuyết Cầm bắn pháo hoa. Còn một điều nữa là Nhìn các bạn nhảy trên sân khấu hôm đó, cực kỳ có cảm giác rất là vui. Tôi có thể cảm nhận được tại sao người làm thầy
Rất có lúc nhìn học sinh của mình tuy thầy ấy có nói em, sẽ nghiêm khắc yêu cầu cậu thế nào, thế nào hả? Nhưng nhìn em lên sân khấu là phòng biểu diễn ấy. Thật sự là một cảm giác rất vui. Cảm giác đồ của mình. để mọi người thích.
Sau đó còn thể hiện ra. Mọi người sẽ cố gắng thật nhiều. Vui quá. Tôi nhớ hôm đó lúc cậu nói xin lỗi, em muốn gì? Phải cố gắng hơn nữa. Vì cậu sợ sẽ có lỗi. Ai vậy? Không có. Tôi chỉ muốn nói điều mà tôi thật sự cho rằng xin lỗi
Là một thứ ở trong lòng tôi mong thứ này đừng qua đi. Cũng không nhất định phải nhận được sự tha thứ. Không thể tha thứ được có những điều tôi cảm thấy nói ra cũng sẽ không được tha thứ. Chỉ có thể nói là có những điều
Có thể bản thân cảm thấy thứ này nói ra thì sẽ qua được thôi. Nhưng em nghĩ cứ nói ra, nếu đã qua rồi, có thể em sẽ hối hận vì đã nói ra. Sẽ hối hận. Sẽ hối hận khi nói ra. Bởi vì tôi… Đừng nói.
Là vì có lẽ tôi rất hy vọng sẽ luôn giữ lại thứ này. Nó là một lực đẩy đúng không? Đúng vậy. Là nhớ nhung. Anh cảm thấy cách này là thật sự đang đối mặt với chuyện này, đúng không? Nó vẫn luôn cảnh tỉnh cậu,
Vì hình như sau khi nói xin lỗi xong thật ra chính bản thân đã tha thứ cho mình. đã kết thúc. Đúng vậy. Người khác chưa chắc đã thật sự tha thứ cho anh. Chuyện này là quá khứ. Cậu là chính mình. Thì là kiểu so sánh với chính mình. Trong lòng
Lòng đỏ trứng xem đi. Anh đã từng xem mặt trời lặn ở đây chưa? Không. Vậy thì phải xem một lúc. Có một lần tôi đi leo núi. Sau đó leo núi đến độ cao khoảng hơn 4000 mét. Nhanh hơn 5000 (mét).
Sau đó buổi tối cũng sẽ ngắm mặt trời lặn như thế này nhưng mà lúc đó cậu đã ở trên mây rồi. Sau đó cậu sẽ thấy được trong ánh nắng. Người quen trước đây, rất kỳ lạ. Chị Thang… Chị đã từng làm chuyện lãng mạn gì không?
Tôi thấy những chuyện lãng mạn tôi từng làm khá nhiều chuyện lãng mạn. Chị nói xem lúc yêu, đẹp đẽ nhất là gì? Em cảm thấy lúc tình yêu đẹp nhất, hình như bạn thật sự rất yêu đối phương, thật ra bạn rất yêu lúc ở cùng với anh ấy, bản thân mình
Tôi nghĩ tôi là thế này. Đúng vậy. Em cảm thấy khoảnh khắc lãng mạn nhất mà em cảm nhận được là lúc khi em được bao dung đối phương sẽ hiểu được cách làm của em. Cho dù là những cách làm mà người ngoài có thể thấy khá là sai lầm,
Nhưng ông ấy cảm thấy tôi hiểu cậu. Em chỉ cần là sẽ khiến em cảm thấy rất cảm động. Dạo này tâm trạng thế nào? Hôm qua lại không tốt. Vậy sao? Rất lặp đi lặp lại. Vốn dĩ ngày mới bắt đầu, tôi tưởng mình khỏe rồi, không được kiểm soát lắm.
Hiểu rồi. Em cũng đừng tạo cho mình áp lực cho bản thân. Bởi vì trước đây em… Ví dụ như lúc em muốn khóc, tôi nhất định phải nhẫn nhịn. Ta chưa bao giờ khóc trước mặt ai. Chỉ có ta xảy ra chuyện lớn cỡ nào, người khác hỏi ta thế nào,
Tôi nói không sao. Mình rất tốt. Nhưng sau đó tôi có một người bạn nói với tôi, cậu ấy nói từ góc độ tâm lý học. Nghĩa là cậu ấy cảm thấy như thế, bạn hãy dùng sức mạnh để kiềm chế ý thức của mình,
Thì thứ đó sẽ chui vào tiềm thức của cô Nó sẽ thỉnh thoảng xuất hiện giày vò cậu. Cho nên tôi cảm thấy có những lúc nên thả lỏng thì thả lỏng, hy vọng bạn có thể sức khỏe và vui vẻ. Giám đốc Từ, tôi mặc quần áo. Được, không sao.
Nếu đã là chị Giang thì em cũng cởi đồ. Tôi mặc đồ. Cô cởi đồ, cất về thay quần áo của Tiểu Hậu. Hôm nay ai trả tiền? Lát nữa tôi sẽ rửa chân cho họ. Còn lấy được tiền đào của mình. Đến đi, cô Giang. Đến đây. Chẳng phải lãng mạn sao?
Phiền anh tắt đèn đi tắt mặt trời một chút đi Điểm hài hước của em đúng là giỏi quá đi. Tôi thích trò chuyện người hài hước. Đúng vậy, trò chuyện thì rất vui. Nên mỗi lần nhìn thấy em em cảm thấy rất vui. Hài hước rất quan trọng với con trai.
Cách chữa bệnh tốt nhất. Từ tổng, tôi thật sự Tôi vô cùng đồng ý với châu Thâm: “520 vui vẻ”. Nào. Muốn phỏng vấn một người đàn ông đã kết hôn như anh. Ngày lễ kiểu này thì em sẽ có cảm giác long trọng gì đó không?
Có cơ hội thì có thể ăn một bữa cơm. Không dắt em đi tìm nhà hàng. Nhưng cũng không gượng ép. Bởi vì nghề này của chúng ta rất khó để gượng ép. Thời gian nào? Giờ nào? Ở đâu? Với ai? Rất khó. Đúng. Hễ làm việc
Vậy nếu như ở Đào Hoa Ổ Gọi video đi. Đúng, không phải, ngày nào cũng gọi video. Vừa đúng lúc đúng chỗ. Nhớ phải nói vài câu. Không nói cũng không sao cả. Tôi không phải là kiểu người chú trọng nghi thức. Đúng vậy, vì trước giờ cũng không có cơ hội nào
Lỡ như ngày nào đó lại bỏ lỡ. Cậu nói đi, cậu nói sao? Thì phải tặng chị dâu người ta cả bao lì xì chứ. Lì xì là 520. Không phát được. Tôi không có chức năng này. Anh không thể gửi lì xì bằng tin nhắn.
Vậy chuyện lãng mạn nhất mà em và chị dâu từng làm là gì? Lãng mạn nhất trong đời. Thật ra lúc còn trẻ, còn chưa yêu nhau, theo đuổi xe ngốc nghếch. Tôi còn cảm thấy rất lãng mạn. Vì cùng một công việc hai người cùng kết thúc,
Cùng lúc về nhà thì đi ngang qua, mẹ lái xe. Em lái xe. Dừng, dừng. Làm như là đang đuổi theo vậy. đều trên đường về nhà mãi sao? Luôn trên đường về nhà Nửa xa nửa không xa lãng mạn thật đấy. Lãng mạn thật. Cái này đúng là thú vị.
Thú vị đấy. Quá trùng hợp. Có những lúc em đụng vào gặp phải người đó thì em sẽ thấy đúng. Dạo này không chụp chứ? Không chụp. Vừa bắn (Thanh) một cái. Trương Hân Nghiêu: Đang ở dưới kia, sau này có muốn quay gì không? Chưa từng nghĩ. Có quay gì đâu.
Thật ra vẫn sẽ chọn lựa còn biết lựa nữa. Chọn những gì mình thích và có cảm giác. Vậy giờ em muốn… muốn diễn mấy vai em muốn quay phim, em muốn… Tôi muốn quay mấy cảnh “Chiến Lang”. Kiểu của anh Kinh. Giờ tôi quay mấy cảnh đó nên cứ high,
Tôi là “hot” nhất khi đóng phim cổ trang, đóng máy. Tôi cảm thấy với tuổi bây giờ, Đã muốn thì phải trải qua trước đã. Đương nhiên là nghiện rồi. Nhưng thật ra vẫn còn một số là vì nhân lúc còn trẻ mới phải chịu khổ,
Có những người đến một độ tuổi nhất định, cơ thể của con sẽ cho con biết, đừng, không thể. Hiểu rồi. Đến bây giờ, dù sao tôi vẫn luôn nhìn cậu đều rất thuận mắt. Rất nhiều sự tự do tự tại của bạn. Em thấy rất thoải mái.
Hôm qua em xin lỗi, ngầu quá. Đúng là vậy. Rất tốt. Tôi đúng là nghĩ như vậy. Nhưng thế hệ chúng tôi cho dù nghĩ như vậy cũng rất khó để biểu đạt như vậy. Tôi còn cảm thấy rất tuyệt vời nữa. Tôi… Tôi sẽ cảm thấy
Có thể tôi không nói ra được những lời như thế. Nhưng huynh có thể nói ra, lại tự tại như thế. Tôi rất ngưỡng mộ. Ở độ tuổi này, có thể làm được điều này thật không dễ dàng. Cảm ơn anh Châu. Đánh giá cao quá. Không.
Thật ra là vì năm nay em từng về Tôi rất vui. Về nơi này. Năm ngoái tôi nhìn cảnh này, lần thứ hai trở về cảm giác như được thả lỏng hoàn toàn. Thả mình tận hưởng cảm giác ấy. Tiếc là tôi không theo các bạn chèo thuyền. Lướt sóng. Lướt sóng.
Lần sau còn có cơ hội. Lần sau xem có còn cơ hội không? Đúng vậy. Anh nói hôm đó khi em xuống biển, cậu là người đầu tiên xuống biển. Lúc đó em rất thích chị, rất tự tại. Một mình à? Cậu cũng không quan tâm mấy chuyện đó,
Anh đến đó luôn à? Nhưng hôm đó, em rất muốn đi biển. Lúc đó tôi cảm thấy không hợp đâu. Đừng. Đừng để người khác cảm thấy khó giải quyết. Cái này cái kia. Chỉ đến khi thấy em soạt một cái, em vừa nhúc nhích trái tim này,
Chị Đan đứng bên cạnh nói Đi thôi, chúng ta đi chơi với Trạng Trình. Đi. Đã quá. Hôm đó vui vẻ lắm. Nhưng cậu biết không? Trong quá trình phỏng vấn trong cuộc phỏng vấn mấy ngày qua, anh ấy hỏi em trong ấn tượng và sau khi quen biết
Có sự tương phản lớn nhất trong ấn tượng là ai? Tôi đều trả lời là Anh Chu. Tại sao? Vì em có có cảm giác y hệt. đó là Lúc chưa quen anh Quân, và trước khi quen huynh, đều mang đến cho tôi những cảm xúc rất sợ ở cạnh mọi người.
Sau đó tôi sợ là chỉ sợ hai người chỉ thấy tôi chướng mắt. Không đâu. Xem em quá là gì ấy. Hoặc là tôi cũng thấy các bạn chướng mắt. Mình sẽ sợ những tình huống điều này xuất hiện. Kiểu như tiếp xúc với nhau sẽ rất ngại,
Nên lúc mới bắt đầu em luôn cảm thấy lo lắng. Năm ngoái, anh Quân năm nay là anh. Lúc đầu anh cũng lo lắng như vậy. đúng là khiến em trở nên tương phản với anh. Sau khi đến bãi biển, nhưng em thấy nơi này thật sự rất thần kỳ.
Nhưng em thấy nơi này thật sự rất thần kỳ. Nó khiến người ta thoải mái, tự do tự do hơn. Rất tốt. Tôi nghĩ chúng ta có thể trở thành người bạn thật sự của nhau trong tương lai. Ngày tháng còn dài. Chúng ta vẫn còn bạn bè trong ngành này.
Không dễ dàng đâu. Tôi có trách nhiệm nói với cô, có bạn bè khó lắm. Vâng. Vâng. Đúng vậy, ta cảm thấy ở Đào Hoa Ổ, ta cũng thế. Kết bạn rồi, kết bạn thì đều là bạn bè thật sự. Quân Quân, anh với cậu ấy quen nhau 17 năm rồi.
Năm 2006, chúng ta quen nhau. Còn sớm quá. Năm 2006, lúc em tám tuổi, hai người đã quen nhau. Sau đó lần này ba chúng ta lại quen nhau trong một chương trình. Điều này thật quá thần kỳ Thời gian sẽ còn rất dài, rất dài. Chỉ mới vừa bắt đầu thôi.
Mới vừa bắt đầu. Em nói em muốn chơi đùa, không biết em còn có thể cùng anh đánh mấy năm nữa. Còn sớm lắm hôm nay tôi đã nói rất nhiều với HLV rồi nếu tôi không ngờ tới em cảm thấy hai chúng ta trong khoảnh khắc đó rất chân thành.
Tần số của hai chúng ta đúng vào lúc đó. Hôm nay là lần đầu tiên tôi tận hưởng Hải Nam. Tôi cảm thấy tôi đã nhìn thấy. Cùng một đám mây mà năm ngoái tôi từng thấy. Năm ngoái chúng tôi trên võng ở vườn rau nhìn đám mây này
Đã từng quen biết, rất tuyệt vời. Đến đây em thật sự đã gặt hái được rất nhiều cái mà em gọi là những năng lực cảm nhận này hoặc là tế bào lãng mạn. Những thứ này có lẽ em không nhiều đến thế. Sau khi đến đây, tôi cảm thấy
Đã mở được cái này ra. Mở được cái này ra, thì sẽ nhìn thấy những hoàn cảnh này, bình thường giao tiếp với các bạn với mẹ Đan, giao lưu với anh Quân. Khiến ta… đến Đào Hoa Ổ ta đã thu hoạch được rất nhiều
Lâu lắm rồi không được nhìn thấy cảnh sắc như thế này cảm ơn Đào Hoa Ổ Đó là một lý do vì sao ta yêu Đào Hoa Ổ Năm ngoái sau khi rời khỏi nơi này rất nhớ nơi này. Sẽ nhớ nó chứ gì? Tôi rời khỏi Lệ Giang hai kỳ đầu tiên
Tôi đều nhớ Lệ Giang. Đôi lúc sẽ nhớ lại, rất nhớ mọi người. Tôi nghĩ lần sau đến anh sẽ càng yêu nơi này hơn. Tôi sẽ làm vậy. Nào, anh Chu. Châu Thâm: “520”, vui vẻ. Mặt trời kia. Chúng ta lên núi đó chụp ảnh. Được. Được không? Được.
Tôi có thể đi lại sao? Cậu có thể đổi tư thế tùy ý. Tôi sẽ chụp kiểu đó. 100 cái. Đúng, em chụp rất nhiều. Ba, hai, một. Được. Để tôi kiểm tra xem. Như vậy rất ngại. Nếu em quay không tốt thì sẽ rất ngại. Không sao, em có thể sửa.
Nếu cậu đăng lên tường Wechat thì mình cũng ngại lắm. Được. Được, đẹp lắm. Tôi thấy, Đẹp. Cũng được. Được. Đẹp. Ba, hai, một. Em yêu anh. Quay mặt đó. Mặt đó đẹp. Quá sinh động rồi. Chị Mạnh, sống động quá. Đẹp. Bùng nổ quá. Đẹp quá. Bìa album. Poster phim.
Đến lúc đó, trong video của chị đều là em. Làm thế nào? Để ta giảm âm. Để tôi xem nào. Cũng được. Chúng ta chụp một tấm nào. Nào, để tôi lấy. Tôi và cậu. Trông đẹp đấy. Đương nhiên rồi. Thì đám mây này cũng rất đẹp. Không phải. Chuyện gì vậy?
Chúng ta là một… Tôi thấy hai chúng ta buồn cười quá. Cảm giác như anh đã vào rừng bắt một tên người rừng đi ra sau đó nói chụp ảnh đi. Bây giờ tôi tôi giống kiểu khách du lịch, sau đó nói chụp một bức ảnh với 10 đồng hoa đào.
Vậy tôi không khách sáo nữa. Buồn cười quá. Tôi và Tiểu Ngao mời hai người cùng hai chúng tôi một hoạt động lãng mạn “520”. Được. Đây là gì thế? Hôm nay con muốn mời ba người làm một chuyện cực kỳ hoang đường với bố. Anh nói đi.
Phóng sinh một cục đá với em, vì nhiệt độ ở Hải Nam này không thể có đá. Tất cả băng đều do con người tạo ra. Tôi cảm thấy đối với nước là một kiểu giam hãm nào đó Đó không phải dáng vẻ ban đầu của chúng. Vậy nên mời các bạn
Với chị. Được rồi Được. Được. Được. Nhưng vì em đã muốn mời anh vì có thể viết chữ trên băng. Em đã mang cho anh một viên đá có thể mang những thứ mà mình muốn bỏ đi, lên trên. Như vậy chúng ta sẽ được phóng sinh cùng với đá.
Viết lên đi, Y Nhân. Bởi vì dạo này Tống Y Nhân không được tốt lắm. Tôi cảm thấy gông xiềng mà cô ấy tự cho mình rất nhiều. Ở trên người sao em viết nhiều quá vậy? Tùy cậu. Tóm lại là viết lên sau đó nó sẽ trở về biển lớn.
Nếu băng là nước bị con người giam hãm, thì rất nhiều người trong chúng ta bị chính mình giam hãm. Tôi từng trải qua giai đoạn của cô ấy. Nên tôi mong có thể giải tỏa cô ấy một chút. Vậy cậu có thể nhìn ra tôi viết gì không? Không nhìn ra.
Tôi đã viết rất nhiều. Lo lắng, không vui, tâm tư nặng nề, nhạt nhẽo. Ta cũng muốn viết. Nào. Ta cũng viết một cái. Viết đi. Mình phải phóng sinh sự lo lắng của mình, thả nó về với biển cả. Mình thả trôi chủ nghĩa hoàn hảo của mình ra.
Tạm biệt, chủ nghĩa hoàn hảo. Cậu làm đi. Sao thế? Cậu đây là dùng đá lạnh để phóng sinh sắp tan rồi tôi phải… Thả con ra. Sâu. Cái gì vậy? Cái này rất khó xử. Không dễ nhận ra. Không nói thì không nói Đó là lợi ích của đá
Cũng không ai thấy. Ta viết là hai chữ tiêu hao máu. Lúc đó tôi không nói. Tôi sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến người khác. Có thể khi tôi viết ra chữ đó, tôi lại bắt đầu lục đục nội bộ. Cho nên tôi mong là sau này sống đơn giản hơn.
Vậy chúng ta phóng sinh nó đi. Nào, đi. Nào. Một, hai. Rút tay thật. Đi Đi nhanh. Cảm giác như một cây kem già khổng lồ. Rất đau. Các cậu cứ bắn lên người tôi. Không biết anh mắc cạn rồi. đợi nó thủy triều xuống là nó trôi đi mất Đi đi
Đi thôi. Đi thôi. Tạm biệt. Tạm biệt. Được tự do rồi. Tôi phải quay cái lạnh của mình. Buồn cười quá. Bốn người chúng ta cứ kêu inh ỏi. Vườn thú đúng không? Cậu nhìn mặt biển bị bầu trời chiếu đi. Màu hồng. Tốt quá.
Hơn nữa em cảm thấy chuyện lãng mạn nhất chính là em vừa khéo tôi đã gặp được người tôi muốn đưa đến. Là vì Lưu Triết sao? Không phải. Đương nhiên không phải rồi. Sao có thể? Cô ấy nói là vì Lưu Triết sao?
Bởi vì Lưu Triết là bạn chung của hai chúng ta. Khi cô ấy có được thiện ý như vậy, phản ứng đầu tiên của cô ấy là, có phải người khác nhờ cậu chăm sóc tôi không? Chứ không phải muốn cô ấy xứng đáng.
Người khác vì cô ấy mà làm chuyện như vậy. Tôi rất vui là cô ấy làm riêng cho tôi. Ta nghe phòng này, ta cảm giác có vẻ không ổn lắm. Tôi cảm thấy cô ấy sẽ vì tôi em ấy muốn làm cho tôi tuy rằng đá thật sự rất lạnh
Nhưng em thấy rất ấm áp. Bởi vì hôm qua chị Thiến đưa em đi bắn pháo hoa. Tôi hơi muốn khóc. Cô ấy đã an ủi tôi. Thật ra tôi cũng muốn giúp đỡ người bạn còn tệ hơn tôi. Khi họ cảm thấy vui vẻ vì điều này, thì tôi sẽ
Sẽ giảm tiêu hao rất nhiều, vui lên rất nhiều. Cái này đẹp này. Ở đây có rất nhiều vỏ sò san hô. Cái này đẹp. Chị xem, cái này màu tím. Chút nữa chúng ta nhặt về rửa sạch. Đúng vậy. Để làm kỷ niệm. Đẹp thật. Hoàng hôn ở Đào Hoa Ổ
Xem một lần sẽ bớt đi một lần. Quý trọng đi. Đẹp quá. Đẹp thật. Tuy rằng hơi gập ghềnh nhưng mà rất hoàn hảo. Tôi thấy rất hoàn hảo. Vừa hay rất phù hợp với chủ đề của chúng ta. Khiến cậu phải rời xa sự lo lắng.
Tôi cũng không muốn theo đuổi sự hoàn hảo. Đừng theo đuổi sự hoàn hảo nữa. Đúng vậy. Nhìn cũng rất đẹp. Tiểu Ngao, chẳng phải ngươi muốn nhiệm vụ lãng mạn hôm nay của ngươi không phải muốn vùi mình xuống đất sao? Ba đứa mình chôn ở trong cho cậu, không có xẻng.
Không cần. Chúng ta có thể dùng tay. Nào. Để hôm nay anh thỏa mãn sự lãng mạn của mình đi. Được. Hình như cô… Như cái nào? Chúng ta nghĩ đến một thứ Anh muốn nói gì? Có một thứ quan hệ với người khác rất tốt. Càng giống tôi nói thật.
Cậu khiến tôi… Đồ đích thực đấy. đích thực là đạp trước đạp sau. Thì ra là cảm giác này. Cảm giác gì? Nóng lắm đúng không? Chúng ta thế này. Bọn mình xếp cho cậu ấy Đúng, nàng tiên cá. Ghép thành nàng tiên cá cho cậu. Được, nàng tiên cá.
Hai cái này cho cậu hai cái vỏ. Phần đuôi tôi đã làm xong rồi. Cô là Mỹ nhân Long Lợi Ngư, cô là một người sau này cô gọi Ao Thụy Côn. Cậu ấy cười ra tiếng lợn kêu. Ai mà biết được. Bản thân vui vẻ vô cùng. Vui không? Vui vẻ.
Công chúa Côn. Tôi nghĩ họ có thể giúp tôi, hoàn thành sự lãng mạn của mình. Tôi cảm thấy tôi thật sự rất vui. Giúp tôi đi. Lương thiện. Họ bằng lòng cùng tôi làm những chuyện điên rồ đó. Chôn em xuống. Tôi cảm thấy như vậy chính là lãng mạn.
Mỗi người sẽ có cách hiểu khác nhau về lãng mạn. Cậu ấy cảm thấy được chôn vùi rất lãng mạn Đi thôi. Tôi cảm thấy chuyện hoang đường cộng với việc thích người khác, chỉ là lãng mạn. Lãng mạn không? Lãng mạn. Lãng mạn. Vẫn phải là em. Cái lãng mạn này
Anh cũng thử đi. Tôi thấy lãng mạn không phải là rất hạn hẹp. Bởi vì ở cùng bạn bè cũng có thể rất lãng mạn. Thay đồ đi làm nhiệm vụ nữa. Cậu làm nhiệm vụ gì? Chôn chị Mạnh ở bãi biển. Anh Mạnh… Chôn chị Mạnh ở (bãi biển). “Mumbai”. Nóng quá.
Bởi vì cậu đến Mumbai, chắc chắn sẽ nóng. Mọi người cùng nhau nói những lời rất nhạt nhẽo nhưng mọi người lại cười đến, cười đùa vui vẻ. Vậy thì đúng là rất lãng mạn. Thật ra đó là một loại cảm giác về bầu không khí. Tôi cảm thấy có những lúc,
Lãng mạn phải do bị phát hiện và sáng tạo. Khiến em cam tâm tình nguyện yêu anh. Yêu cậu. Hôm nay tôi cũng muốn tỏ tình với anh. Anh đợi đã. Người anh em. Món quà “520” cô ấy tặng tôi là một nhân viên quay phim. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo thân mến!
Hôm nay rất lãng mạn. Nói ra hai diễn viên mà em cảm thấy diễn xuất tệ nhất. Là Lý Tuyết Cầm lý Tuyết Cầm và Tiểu Cay sao? Kể tên ba người bạn trai cũ của cậu đi. Nhanh lên. Từ Chí Thắng. Uông Tô Lang. Đúng, tôi bịa rồi. Từ Chí Thắng.
Uông Tô Lang. Vương Truyền Quân! Nói ra những bộ phim Trung Quốc phim Trung Quốc dở nhất năm nay. Vậy thì… “Ban biên tập thám hiểm vũ trụ” Tôi cảm thấy rất đẹp. Không phải. Tôi không thấy nó tệ nhất. Tôi thấy đẹp mà. Tại sao? Không phải. Tôi cũng thấy rất đẹp.
Bình thường em rất khó nói dài dòng để thể hiện bản thân. Tôi cũng không giỏi lắm, thể hiện cảm nhận của bản thân đối với người khác. Đôi khi tôi có thể cảm nhận được sự lãng mạn. Nhưng tôi rất khó chủ động thể hiện hoặc tạo ra chút lãng mạn.
Anh yêu em. Mình yêu cậu. Đây là chuyện ngu ngốc nhất mà anh từng làm. Nhưng mà em rất vui. Tại sao lại là ngu ngốc nhất? Trong cái ngày “520” này vào ngày “520”. Lãng mạn thật đấy. Tốt thật. Vì thực ra phần lớn cuộc sống
Đều không có ý nghĩa gì đặc biệt. Rất qua loa cho xong chuyện. Nhưng bạn coi đó là một ngày đặc biệt. Anh sẽ làm những chuyện đặc biệt. Nó sẽ để lại cho cậu những ký ức khá đặc biệt. Chúc mừng “520”. Chúc mừng “520”. Lãng mạn có thể không ngừng nghỉ,
Không nhất thiết phải vào ngày “520” Người đến rồi. Chào mọi người. Đã lâu không gặp. Đúng là cái đó. Không ai đến tay không. Chào cậu, Mỹ Na. Mọi người đều biết. Chào mừng đến với hiện trường thi đấu bóng rổ của cúp Đào Hoa Ổ năm 2023.
Chu Nhất Vi, Tiểu Ngao, là cao thủ úp rổ. Vương Hạc Đệ là người chơi hay nhất ở đó đúng không? Trình độ bình thường, phát huy bình thường. Từ Chí Thắng. Cậu trang điểm kiểu gì thế? Đúng. Cậu có trang điểm không? Tìm cô gái đó để tẩy trang,
Lấy nhiều tiền đào thế làm gì? Ở cái nhà này không cho con ở đâu. Không kiếm được đồng xu đào, đồng xu đào. Một lần khách hàng hại đời. Lần tẩy trang này Đã đánh cược tất cả giao tình của tôi và anh Vương. đã có nhóm giới hạn rồi.
Làm single cho em. Đúng vậy. Tôi thấy điều này không công bằng. Không, tôi không làm nữa, bye. Buổi họp báo debut trở thành buổi họp báo giải thể. Tạm biệt. Rời khỏi sân khấu. Giận rồi, Tôn Di giận rồi. Sắp khóc rồi. Cứ để vậy đi. Cứ để mưa lớn thế này
Mưa rồi trời mưa thật rồi không giống tưởng tượng chút nào. Dựng lều đi. Hôm nay tôi được đãi ngộ thế này. 26 chữ cái. Biết được chữ nào dễ làm nhất. Thích làm sai nhất không? Dừng hoạt động. Có bệnh thần kinh à? Khi nào thì bác sĩ đến?
Điều bất ngờ, niềm vui “520” Món quà bất ngờ dành cho mọi người. Đây gọi là bất ngờ ngoài ý muốn. Hôm nay trong trường quay chúng tôi có Mọi người phát hiện một gương mặt mới. Mọi người chào đón thực tập sinh của chúng ta, Chim Én. Kích động muốn khóc.
Cô khóc? Vậy em khóc đi. Nào, ba. Hai, một. Có một cô gái khiêu vũ thâu đêm, Đó chính là Lý Gia Kỳ. Có một người đẹp. Tôi là bạn đó. Chúng tôi cũng là lần đầu tiên hình thức bên ngoài này. Cũng là hy vọng dẫn dắt mọi người
Có thể bước vào thế giới nội tâm của hai nghệ sĩ. Vậy thì tại sao là trước kia ở Đào Hoa Ổ Quá cô độc sao? Không kịp nữa rồi. Nên hối hận rồi. Tôi thấy anh nói không hoàn toàn đúng. Anh ấy tìm thấy em rồi, cứu với. Cứu mạng.