Tập 8 – Phần 1: To tiếng ở bãi biển! Tống Đan Đan xin lỗi Uông Tô Lang và Lý Tuyết Cần

    Hoa đào rơi mấy cánh. Gió biển thổi mạnh qua mấy trang. Mới quen nhau, hồi hộp, vặn vẹo vẫn sẽ khó tránh khỏi. Mỗi người đều vì bản thân một kết giới tự bảo vệ cho mình còn nhớ bộ dạng vừa mới đến Đào Hoa Ổ không? Xin chào, Chim Én

    Chào thầy Mạnh Tử Nghĩa. Chào mừng. Sao lên đây là chi nhánh? Còn muốn ngủ ở giường lớn. Vậy cậu nên nói nhiều vào. Nói gì? Xã giao sao? Cũng cần điều trị mẫn cảm. Trong cuộc phiêu lưu tập thể này trong cuộc sống hàng ngày của những người dân Ổ Châu

    Dần mở ra cánh cửa nội tâm nặng nề tìm lại cảm giác thoải mái. Thói quen truyền thống của chúng tôi là rất ít khi bộc lộ tình cảm. Nhưng ta cảm thấy Đào Hoa Ổ đã là một nơi khiến ta rất thoải mái rồi thật ra tôi rất bằng lòng

    Mở lòng mình ra. Em yêu anh. Yêu cậu. Hình như không cần phải làm điều gì đặc biệt. Giải phóng cảm xúc, nói thật lòng. Gặp lại đúng lúc này đã rất lãng mạn rồi. Đừng bay. Bay mất rồi. Anh đang làm gì thế? Cục cưng, em sao thế? Không khóc, khóc đi.

    Ăn bánh. Cần ăn bánh quy không? Lúc bố nói với con cần bánh quy, thì không cần phải khóc. Tôi muốn đi retro nhảy. Sao mới sáng sớm anh đã muốn khiêu vũ vậy? Con chim, con đi đâu vậy? Sau khi em đi cũng không có ai đeo tạp dề cho anh nữa.

    Gọi em đấy anh. Không cần. Chí Thắng có cần đeo tạp dề không? Để ở đó đi. Tôi phải đi bắn tên. Đi thôi. Người thua phải hít đất hít đất 20 cái. Được. Nào. Tạm biệt. Hít đất dưới nắng. Nào. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu. 15, 16, 17. 18, 19, 20.

    Được rồi. Về đi. Nào, cử… Nào, Tiểu Ngao. Hai đứa làm gì đấy? đi đường bụi bặm, Đi phòng khiêu vũ chị Lạt mới sáng sớm đã nhảy nhót. Nấu ăn à? Anh bóc tỏi. Anh hai bóc tỏi. Ông anh bóc tỏi.

    Anh nói xem thịt bò này của em ninh tới khi nước được nấu chín hay là xào chín một lần? Cậu muốn xào không? Đâu có. Dùng để nấu nồi canh ấy. Thật ra con có thể nguyên tắc một lần. Khôn lần nữa. Máu như vậy thì làm xong rồi. Rồi cái kia.

    Nhưng ta đã ướp rồi, Đã ướp rồi, không chậm trễ. Không sao, chúng ta không chê đâu. Tôi về rồi. Chào buổi sáng. Sao hôm nay thịnh soạn thế? Chào buổi sáng. Đây là sữa tươi Kim Điển. Cho chúng tôi. Chúc mừng các bạn debut. Cảm ơn.

    Sau này chúng ta có thể uống thỏa thích. Để tôi thử xem. Cái này hình như là bao bì mới. Nếm thử xem. Đường vào vừa ngọt vừa mềm. Dư vị và vị ngọt hồi không hổ danh là sản phẩm mới của Kim Điển. Nguồn sữa này là của

    Trải qua ba năm lọc đất, trang trại hữu cơ Cao Nguyên chỉ còn lại 30%. Còn lại 30%. Nếu đã là chất lượng hữu cơ cao, còn rất giàu dinh dưỡng A2 – Phypho Phy một chai sữa tươi bảo vệ hai phần bữa sáng ăn ngon,

    Một ngày sẽ tràn đầy năng lượng sống. Nào, uống một ly. Cạn ly. Cảm ơn Kim Điển. Vẫn là chúng tôi được thơm lây từ anh Quân. Đừng khách sáo. – Hay là cảm ơn kim mã. – Cảm ơn. Cậu làm gì thế? Nó vừa mới bắt chước ở đây. Pikachu.

    Làm em sợ đến “tè” luôn. Nó nói Pikachu hình như thế. Tiêu rồi, gọi Tiểu Bảo của mình. Giỏi quá. Xin lỗi nghệ thuật trình diễn Đào Hoa Ổ Lại nữa rồi nếu lấy danh nghĩa xin lỗi để nói ra cô muốn tiêu tan ngọn núi lớn nào trong lòng, xin lỗi.

    Vốn dĩ tôi nghĩ năm nay nếu là không gian siêu rộng tôi đã nghĩ xong đối tượng rồi. Kết quả là nó có lỗi. Anh nói câu xin lỗi với người khác đi. Đúng, nhưng đối tượng đó của em, tôi không thể nói xin lỗi với anh ấy. Tại sao?

    Đối tượng của ta là con gái Vương Truyền Quân. Ngươi có gì muốn nói với con gái ta? Tôi muốn nói sau này tìm một người bạn trai đẹp trai như chú Vương Hựu Trị của cô ấy. Vậy cậu phải nói một câu xin lỗi người ta rồi.

    Vậy anh nói với em đi được không? Xin đấy, đừng đấy. Vừa nghe xin lỗi sẽ cảm thấy rất buồn. Trút ra những cảm xúc gì đó. Sẽ rất… Nếu phải nói xin lỗi, vậy nhất định phải bình thường rất không muốn vạch mặt chỉ tên.

    Tôi không muốn đối mặt với sự tồi tệ này. Anh nói một câu xin lỗi đi. Tôi thấy rất tốt. Bởi vì không có cơ hội lần này, đúng là có rất nhiều chuyện rất khó mở lời. Thói quen truyền thống của chúng ta là rất ít khi để giao lưu tình cảm.

    Có thể mọi người vào trong hành động. Nhưng tôi cảm thấy có đôi lúc việc biểu đạt tình cảm cũng rất quan trọng. Tôi thật sự không có đối tượng gì để xin lỗi. Tôi cũng không biết. Đúng, em còn quá trẻ. Nếu tôi hơn 20 tuổi, tôi cũng sẽ không nhớ ra.

    Nhưng anh biết anh 40 năm nữa anh nhất định sẽ có Thật ra tôi rất xin lỗi. Thật sự có thể khiến người ta bao nhiêu oán hận trong lòng cậu thật ra chỉ cần một câu nói của đối phương anh đã thật sự hóa giải được có những lúc chúng ta

    Không mở miệng nói được. Anh Chu, chuẩn bị xong rồi. Cũng chưa chuẩn bị. Vậy thì… Cạn miệng nói. Xem ra cô còn nhiều chuyện phải hối hận lắm. Em khiến chị rất ngưỡng mộ. Cậu có thể đến đó cứ nghĩ ra rồi nói luôn. Đến tuổi của cậu ấy,

    Cô sẽ có rất nhiều cần nói lời xin lỗi. Thì phải nói hết ra. Nói cái nào thôi. Xin lỗi. Xin lỗi. Nhưng ta vẫn không ngờ rằng ta xin lỗi. Mình nên nói gì. Anh có chuyện gì cảm thấy tiếc nuối không? Thì không nhất thiết phải xin lỗi.

    Tôi rất biết ơn mẹ tôi. Vì mẹ vẫn luôn ủng hộ con. Vậy vì muốn ủng hộ con đi học mà để mất một vài cơ hội của bà ấy, hoặc là thế nào không? Mất đi có thể sẽ mất thời gian ở bên cạnh bố.

    Nếu như không có em đến Bắc Kinh có thể họ sẽ ở bên nhau. Như vậy bố sẽ sẽ ở bên cạnh mẹ. Nặng quá. Tôi nói cái gì? Tôi nên nói lời xin lỗi với “Đát Kỷ”. Lại có “Đát Kỷ” mới. Anh “Đát Kỷ” đổi nhanh thật đấy.

    Ai vậy? Tôi nghe xem. Không có. Chỉ có em. Tôi nghe thử. Rất khó để tìm một người có thể vượt qua cậu. Vậy vì chủ đề này tôi cho phép cô đi tìm vậy được. Nhưng cho dù là vì chủ đề này, tôi cũng không tìm được ai khác.

    Tôi không muốn ngồi ở đây nữa. Viết thơ cho em vì anh mà đứng yên. Làm những chuyện không thể vì cô. Tôi đoán một nửa trong số chúng ta đều có lỗi. Xin lỗi bản thân. Tôi thấy mình có lỗi với chính mình, chưa bao giờ tha cho bản thân. Nhưng mà

    Lại không có việc gì đạt được điều mình muốn. Cho nên, vậy cậu yêu cầu mình quá cao rồi. Không có, cũng không phải yêu cầu cao. Thật đấy. Anh còn muốn tốt hơn nữa. Muội có nhiều hơn nữa có thể con sẽ không hạnh phúc.

    Hơn nữa ở thế hệ của anh, anh giỏi cỡ nào. Tôi không đùa chút nào. Tôi nói thật đấy. Trường Giang sóng sau đẩy sóng trước, trên đời này người mới đuổi người cũ Mẹ đan. Chuẩn bị xuất phát. Được. Đi, chúng ta đi. Đi. Huynh đi từ thôi. Bước này em sợ.

    Giờ gặp phải tình huống này tôi cứ sợ mãi. Từ từ thôi. Cẩn thận. Bọn họ tái hiện “Thế giới của Sở Môn”, đã tốt hơn một bậc rồi. Thủ lĩnh, là cái đài này. Cây này đặt thẳng cả cửa. Đúng vậy. Đào Hoa Ổ chính là “Thế giới của Sở Môn”.

    Là canh. Mặc quần bò. đồ màu trắng. Cậu không lấy sao? Không ai nói với cậu đúng không? Sáng nay có người nói với tôi nhưng tôi không có. Nên mới mặc đồ nông cạn. Tôi thấy tôi vẫn không muốn nói lắm. Không sao. Muốn nói thì nói,

    Không muốn nói nhiều thì không nói nhiều. Không sao. Cố lên. Tôi cảm thấy xin lỗi là là một từ không quá giới hạn. Nó có thể rất nặng, có thể nặng đến liên quan đến tính mạng, cũng có thể rất nhẹ. Có thể chỉ là một chuyện nhỏ trong cuộc sống.

    Đối mặt với biển cả, một biển mênh mông, biển cả có thể bao dung chúng ta, mở rộng lòng mình, nói ra những lời ngại nói. Chân thành đối diện với trái tim đó của mình. Dù bản thân là người khác hay là thế giới, vẫn là một người

    Một người nào đó ở một thời điểm nào đó. Dũng cảm nói một câu nói thật lòng. Xin chào Đại Hải. Lại đến rồi. Lại nói với Đại Hải rồi. Hôm nay tôi muốn nói một câu xin lỗi xin lỗi. Hy vọng trong cuộc sống sau này, anh có thể

    Ngày càng ít nói xin lỗi. Đầu tiên xin mời mọi người chơi một trò chơi. Mọi người hãy nhắm mắt lại. Tiếp theo, mọi người hãy tưởng tượng ra một con vật trong đầu. Nhưng chú ý, tuyệt đối không được tưởng tượng một con voi màu hồng Được rồi, trò chơi kết thúc.

    Mọi người có thể mở mắt ra rồi. Tôi nghĩ có lẽ rất nhiều người giống tôi, nghĩ đến con voi màu hồng. Thật ra rất nhiều chuyện không phải chúng ta cố gắng là được. Chúng tôi đều không tránh khỏi, có vấn đề không thể giải quyết bằng sự cố gắng.

    Mọi người quen tôi chắc đều sẽ cảm thấy tôi là một người rất biết ăn nói, giỏi ăn nói nhưng bản thân tôi biết, rất nhiều lúc với em mà nói vẫn hơi khó. Vì tôi có một quan điểm đó là em luôn bày tỏ cảm thấy xấu hổ, xấu hổ

    Cảm thấy xấu hổ. Cho nên, tôi luôn ngại bày tỏ niềm vui, sự bi thương của tôi, không dám thể hiện sự ghen tị của mình. Không ngại thể hiện sự quan tâm của mình. Ngại thể hiện sự thích của mình. Tôi nhớ lúc trước tôi hay nói bố tôi bởi vì

    Tôi và cậu ấy ở hai nơi. Anh ấy ở Thẩm Dương tôi ở Bắc Kinh. Nhưng mà có những lúc mình đi công tác về nhà em phát hiện ti vi ở phòng khách trong nhà bật sáng. Sau đó anh ấy xem ti vi ở phòng khách.

    Hoặc có lúc tôi ở nhà xem tivi, Đột nhiên lúc này có người đẩy cửa bước vào. Chắc là anh ta. Cho nên tôi hay nói anh ấy. Anh nói, trước khi cô đến thăm tôi được không? Trước khi đến thăm em không? để hai chúng tôi có thể bình tĩnh hơn.

    Nhưng sau đó em cũng biết có thể có những biểu hiện với một người bố đúng là rất khó. Anh nhớ có một lần, anh Quân hỏi em nói Lang trong rất nhiều bài hát của anh bạn thích bài nào nhất? Lúc đó em không trả lời, nhưng bây giờ em nghĩ,

    Có lẽ là có một bài hát tên là “Kỳ lạ”. Bởi vì tôi đã viết tôi đang tự viết về mình. Bài hát này rất đỏng đảnh, rất ngang ngược, rất thích nói ngược. Rất khó để thể hiện tình cảm chân thật của mình. Cho nên, hy vọng sự thể hiện của em

    Có thể ngày một tốt hơn. Không cần nói một câu xin lỗi với người khác cũng không cần nói một câu xin lỗi với chính mình. Cảm ơn mọi người. Có một chuyện cười quên nói. Lúc nãy suýt nữa thì xin lỗi Đại Hải. Chào Đại Hải. Câu “Xin chào Đại Hải” đó.

    Kéo em về. Anh. Cảm xúc trước và sau cảm xúc đều phải cố gắng khiến bản thân thoải mái. Anh đúng là. Mọi người có nghe thấy không? Nghe được. Hôm nay tôi muốn nói xin lỗi với một người bạn của em. Tôi quen cậu ấy lúc học cấp ba.

    Quan hệ rất tốt. Ngày nào cũng đi chơi sau đó có chuyện gì cũng sẽ nói với anh ấy. Sau đó sẽ làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch. Sau đó vì em lựa chọn làm công việc mà mình yêu thích và việc mà tôi thích. Quan hệ của chúng ta

    Mới dần thay đổi khoảng cách. Từ chỗ ngày nào cũng nói chuyện, thành mỗi tuần nói chuyện một lần. Trở thành mỗi một tháng trò chuyện một lần. Cuối cùng cảm thấy người bạn này chính là mất đi một thứ. Thế nên, tôi muốn nói với cậu ấy,

    Cậu ấy là một người bạn rất tốt. Nhưng tôi rất xin lỗi tôi đã không giữ quan hệ này của chúng ta. Cuối cùng em muốn nói, mỗi một người bạn gặp nhau đều phải thật trân trọng. Và luôn giữ sự mong đợi của bạn về tương lai. Cảm ơn mọi người.

    Cậu vừa nghe có hiểu không? Rất tốt. Được. Cố lên Chim Chim. Vâng, cảm ơn. đối tượng tôi muốn nói xin lỗi là một cô gái. Hồi đó chúng tôi học cấp hai, rồi đột nhiên có một ngày, có mấy bạn cùng lớp tạo ra một “trò chơi”. Đó là

    Không ai được đến gần cô gái đó. Ai đến gần sẽ bị xem là một người xui xẻo, sẽ bị lừa gạt và cười nhạo. Trò chơi này lúc bắt đầu có thể chỉ là trò đùa nhỏ nào đó, nhưng sau đó đã lan ra cả lớp. Hình như mọi người

    Đều dùng một cách nào đó để tham gia vào. Mọi người đều trốn tránh cô ấy. Ví dụ trước giờ học sẽ để sách ở góc trên bên trái bàn học. Nhưng chỉ khi em ấy cô ấy sẽ đi qua. Sách sẽ được đặt ở gần hơn.

    Tôi vẫn luôn không tham gia trò chơi này. Tôi chỉ lên lớp và tan học như thường. Nhưng bất giác có lẽ để tránh một số tranh luận, khi cô ấy chủ động tìm tôi để nói chuyện tôi cũng không dám lớn tiếng trả lời cô ấy,

    Sợ người khác phát hiện chúng ta là bạn. Nghĩ lại, tôi phát hiện hình như rất giỏi giữ im lặng. Giữ thái độ trung lập. Nhưng khi có người chịu khổ, Im lặng không hẳn là một sự hèn nhát. Nhưng tôi không nói là

    Tất cả sự im lặng này đều là sai lầm. Có thể trong một vài tình huống, Im lặng là sách lược sống còn cần thiết của một người. Chuyện thật sự đè nặng trong lòng mình nghĩ lại thì nếu lúc đó em có thêm sức mạnh

    Thì có thể ngăn cản chuyện này không? Hoặc là ta có trí tuệ hơn nữa, liệu có thể hóa giải chuyện này không? Con người sẽ lớn lên cùng với việc hợp lý hóa mọi hành vi của mình, thì coi lựa chọn của mình đều là do hoàn cảnh ép buộc.

    Không được làm theo ý mình. Sẽ trở thành một người ngày càng khó nói xin lỗi. Em cảm thấy xin lỗi vì những chuyện này. Em muốn… Nói gì cơ? Thật ra tôi rất muốn nói lời xin lỗi cho thanh xuân của mình. Xin lỗi. ♫ Không cho em một tia sáng ♫

    Rực rỡ sắc màu. Tự do lại một thời thanh xuân điên cuồng bởi vì em cũng không biết tại sao tuổi dậy thì cậu không có cảm giác an toàn. Bạn luôn khao khát mình thật ăn ý, luôn muốn ở cùng mọi người.

    Nhưng em phát hiện cho dù em ở bên mọi người, cậu cũng không an toàn. Lúc đó mỗi lần anh đi bộ đi chung với mọi người, cậu rất lo lắng đến việc dây giày của mình bị tuột. Bởi vì cậu không dám ngồi xổm xuống buộc dây giày vì cậu không tin

    Mọi người sẽ dừng lại chờ cậu. Tôi nhớ có một lần, cậu bị tuột dây giày sau đó thì em không dám dừng lại. Anh cứ kéo lê đôi giày mà đi, thì cũng sợ ngã. Cậu cũng sợ mọi người không đợi cậu, mà em lại kéo lê giày đi như vậy.

    Hơn nữa còn khiến cậu… Khiến em cảm thấy bi thương. Có thể là do ngươi nhìn thấy rõ ràng người bên cạnh cậu có người chú ý đến dây giày của cậu tuột rồi Đang bị tuột ở kia nhưng mọi người lại vờ như không nhìn thấy. Cũng không nhắc nhở ngươi,

    Cũng không nói sẽ đợi em. Mà tiến về phía trước như vậy. Thanh xuân của em hình như chính là như vậy. Kéo dây giày giày dây giày bị tuột lại cẩn thận dè dặt, nhìn sắc mặt người khác là xong. Nhưng cậu cũng thật là Sau lần tuột dây giày đó,

    Sau khi đi cùng mọi người cậu cũng học được cách cậu học được cách nhanh chóng buộc dây giày rồi. Bây giờ cậu chỉ cần ba giây là có thể buộc dây giày. Sau đó cậu từ phát hiện hình như bản thân khỏe lại rồi. Không còn cẩn thận như trước nữa

    Bản thân cũng hơi xấc xược rồi bởi vì em phát hiện bên cạnh em có một đám người bằng lòng đợi bạn, có thể tay nắm tay mọi người cùng buộc dây giày. Thế nên bản thân thanh xuân rất có lỗi với em. Anh bây giờ thật sự sống rất tốt. Sao thế?

    Từ Chí Thắng, hy vọng em sẽ cố gắng. Bởi vì có rất nhiều bạn. Nhiều bạn bè quá. Dây giày cũng tuột rồi. Cậu phải giúp họ. Tất cả buộc lại. Cảm ơn mọi người. Tốt thật. Đến đón con đây. Chí Thắng. Được rồi. Thật ra lúc trước tôi còn khống chế được

    Sau đó, em vừa nhìn Từ Chí Thắng một cái, là em không được rồi. Bởi vì có lẽ chúng ta đều là đều có ước mơ của mình. Khoảnh khắc đó tôi vô cùng đồng cảm với cậu ấy. Rất có thể gợi lại những cảm xúc cảm xúc trong lòng tôi.

    Rồi thêm cả Từ Chí Thắng. Là một cô gái rất vô tư, rất vui vẻ. Và là một người thú vị. Dù gì em cũng là bạn của anh ấy. Cho nên cảm giác vậy tôi rất đau lòng. Cậu làm tôi đau lòng, cậu cũng đau lòng rồi. Làm tôi đau lòng quá.

    Chủ yếu là mấy ngày trước, cháu cứ đau lòng theo chú mãi, cứ biết em đau lòng thế nào. Có nghe thấy em nói không? Được. Tuy rằng mỗi năm đều có một hoạt động như thế này, nhưng mỗi năm đều căng thẳng như nhau. Sau đó em mới nói

    Em thật sự không nghĩ ra được. Vậy thì em sẽ nói với socola. Sô – cô – la chính là cún cưng của mình. Nhưng em đã nghe thấy mọi người đã nói rất nhiều, khiến em rất cảm động. Sau đó thì tôi sửa ngay. Giờ tôi còn thấy ngại,

    Nói lời xin lỗi này. Bởi vì người này rất thú vị. Lúc tôi quen cô ấy, tiếng phổ thông của cô ấy vô cùng không chuẩn. Cho nên tôi với cô ấy rất quan trọng rất nhiều thứ em cảm thấy không hiểu lắm. Nhưng giờ em ấy đã luyện tập

    Đã luyện tập rất tốt. Người này mỗi năm, trong một khoảng thời gian cố định trong một khoảng thời gian cố định. đã ba năm rồi. Sau đó em ấy “50 km Đào Hoa Ổ” mùa một, “50 km Đào Hoa Ổ” mùa hai đến bây giờ “50 km Đào Hoa Ổ” mùa 3

    Đều là chị ấy dẫn em cô ấy biết em rất thích ăn vặt, nên mỗi lần chúng ta gặp nhau, cô ấy đều mua rất nhiều đồ ăn vặt cho em. Anh biết trong lòng em ấy chúng ta không phải là đối tác làm việc đơn thuần. Cô ấy xem tôi là bạn.

    Nhưng em cảm thấy có thể là vì trong những lần tiếp xúc vẫn luôn dùng thân phận người bạn nên chúng tôi đột nhiên lại làm việc cùng nhau em cảm thấy rất khó chịu. Tôi cảm thấy thêm vào đó gần đây em đã học được nhiều từ mới là đừng ép em.

    Thế nên tôi… Hôm qua tôi đã nói với cô ấy rồi. Tôi đã nói anh đừng ép em nữa. Anh nói xin lúc anh quay chương trình đừng nhắn tin cho em nữa. Con bé làm được rồi. Tôi đã nói với em ấy tối hôm trước. Hôm qua đến hôm nay

    Cô ấy không gửi tin nhắn WeChat cho tôi. Sau đó em cảm thấy rất không quen. Sau đó, tôi cảm thấy Đúng vậy. Thì ta cảm thấy có lỗi. Long Vũ Linh. Long Long. Thật ra nếu là phong cách bình thường của em, thì giống như bản thảo của năm ngoái,

    Em cảm thấy em đã chuẩn bị ba đến năm ngày, sau đó học thuộc rồi nói. Nhưng hôm nay tôi chỉ nói tạm thời thôi. Cho nên bây giờ em cảm thấy đầu óc em rất rối, em cũng không biết xem có cắt ghép xong giúp em không? Không loạn lắm.

    Suy nghĩ này rõ ràng thật đấy. Mỗi mảng đều rất rõ ràng. Tôi cảm thấy tôi chỉ cảm thấy Đừng cười nữa. Rất căng thẳng. Tôi không muốn xin lỗi anh. Chính là không nói ra được. Khiến bản thân em thấy tiếc nuối. Anh cảm thấy xin lỗi

    Thực ra chính là khiến ta yêu ngươi ta rất yêu ngươi, Long Vũ Linh. Trong lòng ta em mãi là bạn của anh, không chỉ là bạn làm việc. Ngày mai còn gửi tin nhắn cho anh, thế nên tôi bằng lòng nói lời xin lỗi đầu tiên. Xin lỗi, Long Vũ Linh.

    Cảm ơn. Long Vũ Linh. Được lắm. Long Vũ Linh. Không tồi đâu Đào Hoa Ổ là một nơi rất kì diệu. Nó khiến tôi cảm thấy mỗi ngày đều trưởng thành rất nhiều vào cuộc sống tập thể này. Tôi rất… Rất lo lắng, rất lo lắng.

    Vì không có kinh nghiệm sống tập thể. Như hôm nay, em mặc một bộ váy màu vàng. Cảm thấy bản thân không có quan niệm tập thể gì cả. Xin lỗi mọi người. Tôi lại phạm lỗi. Cảm ơn mọi người đã bù đắp thiếu sót của em,

    Đã khiến em nhìn thấy rất nhiều thiếu sót của bản thân. Cho nên ở đây tôi muốn nói với mọi người một tiếng, xin lỗi. Cảm ơn sự rộng lượng bao dung của mọi người, không so đo. Từ nay ta sẽ cố gắng thay đổi bản thân. Biết người, biết mình, biết người.

    Ta hy vọng thang Tinh Mi trước kia có thể nói một câu xin lỗi với ta bây giờ. Tôi hy vọng tôi có thể Như hôm nay. Có thể hiện được sự bất an, và lo lắng, sợ hãi. đừng có luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ,

    Bởi vì tỏ ra mạnh mẽ không phải là mạnh mẽ thật sự. Tôi cũng rất có lỗi với bạn cùng phòng. Bởi vì tôi không quen với việc kết bạn. Nhưng mà Bao gồm cả anh Quân. Tôn Di, còn cả Tống Y Nhân bây giờ,

    Họ đều cho tôi cảm giác rất an toàn. Có một lần lúc chúng ta ăn cơm, trạng Trình nói với tôi cậu ấy nói anh ấy nói anh Giang là người nhà của em. Tôi không giúp anh thì tôi giúp ai? Lúc đó em rất sốc.

    Tôi cảm thấy rất lâu rồi không có ai nói với ta câu này. Cho nên, tôi vô cùng cảm ơn họ. Có thể nghe thấy không? Được. Nghe thấy con người tôi là một người tâm trạng vô cùng bất ổn. Em là kiểu sẽ vì một chút chuyện

    Mà chìm đắm trong đau khổ, bi thương. Và tự phủ nhận mình. Cho nên khi mọi người quay “50 km Đào Hoa Ổ” Có thể sẽ thường xuyên nhìn thấy tôi tự nhiên thấy không vui, buồn bã, một mình cúi đầu ở đó Vì thực ra tôi quay “50 km Đào Hoa Ổ”

    Là một chuyện là một chuyện rất căng thẳng. Thật ra mỗi ngày tôi đều lo lắng liệu ta có nói sai hay không. Làm việc thì có chu toàn hay không, và hoạt động 650 làm mọi người thích không? Khiến tôi “50 km Đào Hoa Ổ” Thật ra cảm xúc rất bất ổn.

    Nhưng cảm xúc của một người không ổn định chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Thân cận và quen thuộc nhất. Tin cậy nhất. Đầu tiên, thực ra tôi rất xin lỗi các bạn 650. Vì mùa này tôi đã có rất nhiều hoạt động. Một khi em gặp phải

    Gặp chút khó khăn, thì sẽ rất uể oải, muốn từ bỏ. Lần nào cũng là ba người họ. Chờ chút. Lần nào ba người họ chống đỡ giúp em. Nhất là mỗi lần em phấn khởi, đề xuất một ý tưởng, họ vẫn luôn ủng hộ em,

    Nhưng em rất dễ bỏ cuộc giữa chừng. Thực ra cũng là một chuyện rất khiến người ta nản lòng. Nhưng họ cũng chưa từng ghét bỏ. Đặc biệt, thực ra rất xin lỗi Từ Chí Thắng. Đúng thế. Có một buổi trưa sau đó, Chí Thắng ở bên đó.

    Chí Thắng hầm thịt ở đó. Cậu ấy hầm rất lâu sau đó thật ra bọn em đều đi ngủ trưa. Chỉ có mình cậu ấy đợi ở đó. Thật ra hôm đó tâm trạng em rất không tốt, sau khi anh ấy hầm xong thì cho em ăn đầu tiên,

    Sau đó anh ấy hỏi em thế nào sau đó em vì tâm trạng không tốt nên nói cũng tạm được, nhưng thực ra rất ngon. Em cho anh một miếng trước. Chọn cho em con ngon nhé. Giống như thịt bò vậy. Thịt này hơi ngọt đấy. Được rồi Được rồi. Thơm không?

    Cũng được. Vậy chắc là Và có lẽ vì tôi trong tâm trạng này dẫn đến rất nhiều hoạt động 650 cũng không được tốt cho lắm. Cảm giác có rất nhiều hoạt động 650 đã làm mất rất nhiều thời gian của mọi người. Thật ra cũng rất xin lỗi mọi người. Sau đó,

    Bởi vì ngày nào ta cũng ở Đào Hoa Ổ đến tối cũng không ngủ được. Bởi vì em rất lo lắng và có một số bạn tối nào cũng sẽ trò chuyện với em. Mỗi tối, gửi tin nhắn cho họ, sẽ trút hết sự bất an, lo lắng

    Sự bất an, lo lắng của ta trong ngày hôm nay, trút hết lên họ, bọn họ phải gánh chịu rất nhiều và chế nhạo không đáng có. Và chế nhạo. Trước kia tôi luôn thấy trên mạng có người nói em phải làm bạn với người có năng lượng.

    Thật ra lúc đó em nhìn thấy những lời này, em rất tuyệt vọng. Vì nếu mọi người đều làm bạn với những người đầy năng lượng, thì ai mà bằng lòng làm bạn với người như tôi chứ. Nhưng mà tôi… Nhìn thấy bạn bè của tôi, lúc tôi cảm xúc không ổn định,

    Khi cảm xúc bất ổn. Tôi thật sự rất biết ơn họ. Bởi vì họ chưa bao giờ muốn từ bỏ em. Cho dù bản thân họ bị tổn thương, vẫn lựa chọn nhờ cậy tôi. Có thể tôi không phải là một người bạn tốt, nhưng các bạn đều là Cảm ơn.

    Em khóc “chết” rồi. Nào, tiếp đi. Nào. Nào. Cậu là giỏi nhất. Được chứ? Sau này cậu xem cậu muốn bỏ cuộc hay muốn… Bạn phải giơ tay giơ tay trái là bỏ cuộc. Nhưng em rất đau lòng vì thịt của em. Thật sự xin lỗi. Nhưng thịt thật sự rất bình thường.

    Ngon lắm. Mỗi người một năng lượng khác nhau. Không nhất định là chỉ có người vui vẻ, không nhất định chỉ có người vui vẻ, mới có năng lượng. Vậy thì năng lượng của bạn có thể là năng lực của bạn hay là trí tuệ, suy nghĩ của bạn,

    Thực ra đều mang lại rất nhiều năng lượng cho người bên cạnh. Thực ra đều không cảm thấy cô ấy có điểm gì có lỗi với chúng ta. Rất đau lòng thật ra Tuyết Cầm là một người rất để ý đến tình cảm của mọi người. Nhưng cô ấy lại

    Rất giỏi ngụy trang. Cô ấy rất ít khi khiến người khác thấy được sự ấm áp trong lòng cô ấy. đánh bại cậu rồi. Đúng. Còn truyền đạt lại rất lương thiện. Tôi muốn truyền đạt lại, sợ hai cậu không làm được. Cô ấy lại ngại. Thật ra,

    Có vài người tôi rất xin lỗi. Trong mùa hai, tôi bỗng cảm thấy sự nổi loạn nhiều năm không có. Vì tôi cảm thấy thời thanh xuân của tôi chẳng nghịch gì cả. Đúng là tôi rất nghe lời. Tôi nói cái tâm lý nổi loạn đó nên tôi mới lên đây.

    Mình nói mình phải là chính mình. Em có cá tính, cho nên thật ra tôi cảm thấy người đầu tiên phải xin lỗi là chị Đan. Vì thật ra mùa đầu tiên vì bọn em ở gần nhau, lúc đó rất thân thiết với chị Đan. Trong mùa hai, tôi luôn cảm thấy

    Cứ như đang đang xa lánh em phải không? Sau đó em sẽ tự an ủi mình. Nói là Ta nói. Cô ấy… Bao nhiêu người trẻ tuổi làm bạn với nó, đâu thiếu mình cậu. Đúng. Cũng sẽ không nghĩ đến việc sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Cô hãy là chính mình.

    Thực ra bây giờ nghĩ lại lúc đó ta không hề biết mình là ai. Tôi vẫn đang làm chính mình. Đặc biệt là sau khi chúng ta lên hotsearch anh càng không dám ở quá gần em. Sau đó một thời gian xảy ra rất nhiều chuyện. Sau đó có một tối chị Đan

    Gửi tin nhắn cho em, lúc đó tôi nằm trên giường khóc. Tôi rất hối hận bởi vì chị Đan nhớ em, cô ấy chú ý đến tôi, hơn nữa cô ấy còn muốn an ủi tôi. Thật ra tôi rất áy náy, rất xin lỗi. Tôi chưa từng để ý đến nó.

    Tôi rất hiểu đứa bé này, tôi cảm thấy thế nên khi em ấy tôi không biết tôi nghĩ khi cô ấy khá cô độc tôi trùng hợp gọi điện thoại, nhắn tin WeChat, lúc gặp khó khăn, lúc gặp khó khăn, lúc lo lắng, em có thể có thể trò chuyện với họ.

    Nếu như có thể có cởi mở với họ, tôi cảm thấy rất vui làm một nhân vật như vậy. Sau đó còn có người thứ hai có lỗi. Nhiều lắm. Năm ngoái cũng là vì quay xong “50 km Đào Hoa Ổ” Trạng thái của trận đó rất tệ.

    Trận của tôi còn phải chuyển nhà Vì em đã thuê một căn nhà ở Thượng Hải, nhưng lúc đó em đang quay phim, em không thể về chuyển. Bố sẽ bảo đồng nghiệp của bố Anh về mà dọn đi. Thì cô cứ gửi hết quần áo của tôi về nhà Những thứ khác

    Cô cứ chờ mà xử lý đi. Sau đó thì xảy ra rồi. Đã xảy ra rồi. Là chuyện bọn Pat tặng cho bọn em chuyện album đó. Thật ra em rất băn khoăn có muốn nói chuyện này ra không. Bởi vì tôi cảm thấy mình rất mất mặt. Tôi thấy bản thân

    Đây thật sự là làm tổn thương người khác. Không sao, đúng không? Đúng, không sao. Tôi luôn rất… Em cảm thấy tha thứ cho người khác rất dễ, tha thứ cho mình thật sự rất khó. Tức là từ ngày đó trở đi ngày nào tôi cũng rất đau khổ. Tôi…

    Em rất hối hận sau đó… Nhưng mà thì… Quá đau khổ. Tôi cảm thấy tôi thật sự rất xin lỗi. Rất xin lỗi. Nhưng mà… Không sao. Thật sự rất xin lỗi xin lỗi. Tôi thật sự rất xin lỗi. Ngưu. Thật đấy. Tôi biết. Tôi nhớ dai thật. Thật sự rất xin lỗi.

    Sau đó, Được rồi. Vì hôm nay chủ yếu nói xin lỗi sự trưởng thành mà bản thân gặt hái được em tự đi mà thưởng thức. Nên không chia sẻ nhiều nữa. Bảo bối của tôi. Cái đồ này. Anh làm sao thế? Tôi không giận gì cả. Vấn đề là Xin lỗi.

    Tôi cảm thấy với tôi mà nói thì đó là Dũng cảm đi. “Trụ Vương”. “Trụ Vương” đẹp trai. Năm ngoái Tiểu Tiêm phải chịu rất nhiều áp lực. Năm ngoái Tiểu Tiêm phải chịu rất nhiều áp lực. Sau đó cũng nghe thấy rất nhiều âm thanh. Bây giờ cô ấy lựa chọn,

    Xuất phát lại và lựa chọn đối mặt với những âm thanh này, đối mặt với những áp lực này. Tôi cảm thấy đó là vô cùng dũng cảm. Tôi cảm thấy mỗi một người đều có lúc phạm sai lầm. Chỉ cần bạn có trái tim lương thiện,

    Hoặc mong muốn kết quả sẽ tốt, bạn nhất định có thể từ sửa đổi. Tôi nghĩ cô ấy nên là một cô gái rất vui vẻ. Nhưng mà, bây giờ tôi cảm thấy cô ấy vui vẻ như vậy, cho nên sẽ rất đau lòng. Bọn em hôm nay đều rất dũng cảm.

    Cảm giác như nhường lại trong lòng mình. Nhất, khó khăn nhất, những bộ phận đã từng khiến bản thân vô cùng lo sợ thật sự đáng sợ. đã nói ra hết rồi. Này, nghe thấy không? Nghe thấy? Bạn yêu, em muốn nói xin lỗi anh. Hai mùa trước em thường cô độc

    Cảm giác có lúc bọn trẻ không hiểu tôi, tôi cũng không hiểu được họ. Mùa này cậu đến rồi tôi rất vui mừng vì cuối cùng đã có có thể hiểu và hỗ trợ cho nhau, < i > Mà ngây ngất trong hạnh phúc < / i > quên mất bản thân,

    Không nhịn được trước mặt bọn trẻ Trò đùa của anh để khoe khoang tình bạn giữa chúng ta. Mà quên mất cậu là một nghệ sĩ đức cao vọng trọng đức cao vọng trọng và cực kỳ sĩ diện. Có thể trong lòng em rất khó chịu. Mở ngoặc.

    Tất nhiên em cũng không ít lần cãi lại và phản kháng. Mở ngoặc xong. Nhưng tôi vẫn phải nói một tiếng xin lỗi. Trương Quốc Lập. Cậu là người tôi từng gặp, tuy tóc không còn rậm rạp, nhưng lại rất tốt bụng, và đẹp trai nhất.

    Xin hãy chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Từ hôm nay trở đi, tôi tuyệt đối sẽ không nói đùa không trọng lượng với em. Tôi sẽ khen cậu mỗi ngày. Bởi vì trong lòng anh thật sự thích em. Tống Đan Đan. Anh nói thêm một câu. Anh muốn nói lời xin lỗi

    Với Lang và Tuyết Cầm. Tối hôm đó tôi rất cô đơn, rất nhạy cảm, rất cay nghiệt. Tôi viết WeChat đó. Có viết câu vô cùng cay nghiệt đó. Hôm nay tôi muốn nói với các bạn, sự thông minh của các bạn rất đáng để khoe khoang. Các cậu rất giỏi. Xin lỗi.

    Từ năm ngoái trở đi em luôn cảm thấy mẹ Đan không thích em. Tôi luôn cảm thấy bà ấy có hơi xa cách với em. Có lẽ em đã làm rất nhiều chuyện với cô ấy, cô ấy cũng bị tổn thương. Chuyện này ở trong lòng em một năm rồi.

    Sau đó lần này em ấy đột nhiên nói xin lỗi hai chúng tôi, tôi cảm thấy tất cả mọi thứ trong giây phút đó những băn khoăn, khúc mắc, sự bất an và bực tức trong lòng. Tôi quên mất WeChat của cậu là gì rồi.

    Không thể nào, tin nhắn đó nói rất thất đức. Tôi không nhớ nữa. Tôi nói “khoe khoang thông minh” Khiến người ta khinh thường như khoe khoang sự giàu có ấy. Vậy cũng được, không phải sao cay nghiệt. Còn không hằn học? Người ta thông minh như vậy sao không được khoe khoang?

    Họ nói chúng ta thông minh. Xin lỗi. Thật ra, em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để nói gì. Nói một câu cảm ơn rất đơn giản. Nhưng nói xin lỗi thật ra không phải chuyện dễ dàng. Em không biết phải thể hiện thế nào. Những điều mà mình nghĩ trong lòng.

    Những điều mà tôi cảm nhận được tôi cảm thấy rất khó rất khó. Cho nên tôi thích tĩnh vật hơn. Thực vật. động vật. Bởi vì chúng biết lắng nghe lời tôi nói. Dù chỉ là một hành động nhỏ, cho dù bị gió thổi bay, ta đều cảm thấy

    Chúng cho em phản ứng, cho nên, cho dù là lời cảm ơn của tôi, hay là, của tôi. Xin lỗi. Có lẽ tôi sẽ nghiêng về dùng hành động để biểu đạt. Có những chuyện em cảm thấy thật sự rất đặc biệt. Muốn nói xin lỗi. đối tượng,

    Có thể anh ta đã không nghe thấy. Mà bản này xin lỗi. Tôi hy vọng có thể mãi ở lại trong lòng. Nó có thể là một sự an ủi với ta. Cũng là một cách hàn huyên. Cũng có thể là động lực để tiếp tục.

    Có thể thật sự nói ra lời xin lỗi này em xin lỗi. Có thể chuyện này đã qua rồi. Có những chuyện tôi nghĩ không phải là quá khứ thì tốt hơn. Cảm ơn. Không muốn khóc. Tôi không thích lắm. Phần xin lỗi này. Buồn bã như vậy.

    Anh xem mặt trời cũng trốn đi rồi. Đối tượng tôi có lỗi là… Là bố tôi. Em không chịu nổi nếu ở nhà, trước mặt mọi người nếu nhìn thấy anh ấy chắc chắn sẽ không nói. Tôi cảm thấy cả đời này cũng không nói ra câu đó. Xin lỗi gì chứ.

    Em yêu anh. Cảm ơn anh. Chắc chắn không nói ra được. Tôi nhớ lúc ba tuổi, khoảng 7, 8 tuổi, thật ra người thân nhất của mình là lão Vương, cậu… Ấn tượng sâu sắc nhất là, lúc năm tuổi, em đạp xe đạp xe một tiếng, đưa em đi sở thú chơi.

    Sau đó lúc đó, đường đá gập ghềnh lắm. Bị ách tắc một đoạn đường. Em chơi rất vui. Sau đó, hình như em rất buồn, và vất vả. Cũng vào ngày hôm đó, tôi biết một từ là trĩ. Sau đó đến lúc mười mấy tuổi lúc đó cậu bị cho nghỉ việc,

    Sau đó thì không có việc làm. Mẹ tôi đang cố gắng làm ăn nhỏ. Lúc đó đột nhiên tôi có cảm giác bố em sao không ổn được nữa. Sau đó dường như đã bắt đầu rất thân thiết vô cùng gần gũi, sau đó đi với em rất xa.

    Sau đó cậu đi tìm, làm thêm ca đêm tuần tra, suốt ngày tuần tra đến sáng mới về nhà. Thật ra rất vất vả. Đợi sau khi em học đại học, rất ít khi về nhà. Nên cũng ít giao tiếp với em. Bởi vì anh mãi là người

    Im lặng nhất trong gia đình. Sau đó, cho đến cho đến, cho đến khi mẹ qua đời, dường như anh không nói chuyện với em nữa. Em cảm thấy trong hai chúng ta đã dựng lên một bức tường. Bao nhiêu? Mang theo chút hận tình tôi cảm thấy có phải

    Không chăm sóc tốt cho mẹ. Hôm nay xin lỗi em, đầu tiên là vì em đã xin lỗi anh anh chắc chắn không nói ra được. Hai là vì bây giờ anh cũng là một người cha, sau khi tôi trở thành bố, em phát hiện chuyện này khó quá.

    Tôi nhớ thầy Lý Tông Thịnh bạn ấy có một câu hát nói về cuộc đời của hai người đàn ông có thể chỉ là giống nhau thôi. May mắn trở thành tri kỷ, không may trở thành A – B. Tôi không biết chúng ta là tri kỷ hay là A – B.

    Nhưng vì bây giờ mẹ có thể nhìn con ngày càng già đi, sức khỏe cũng không tốt, càng ngày càng gầy đi. Tôi biết em sẽ nghe được đoạn này thông qua con đường xem chương trình mà nghe được đoạn này nên con muốn nói với bố. Bố xin lỗi. Vất vả rồi.

    Cảm ơn anh. Rất cảm động. Tôi nghĩ người nhà là điểm yếu của mỗi người. Đây là rất khó để chạm vào. Tôi muốn nói. Mẹ. Xin lỗi. Tôi nhớ, lúc mười tuổi, lúc đó chúng tôi rất nghèo khổ, từ một thành phố rất nhỏ đến Bắc Kinh đi học.

    Chúng ta đều ngồi xe buýt đường dài, thời gian một ngày một đêm, mới có thể lái đến Bắc Kinh. Tôi muốn nói với cô. Xin lỗi. Là do em quá không hiểu chuyện. Xin lỗi. Em đã mang đến cho anh rất nhiều áp lực và đau khổ cho anh.

    Người em muốn nói xin lỗi chính là bố mẹ em. Nên tôi muốn chào các bạn một tiếng. Lúc chương trình phát sóng mọi người xem đoạn này đi. đừng về nói với tôi. Mọi người xem rồi, không thì em ngại lắm. Có lẽ từ nhỏ em rất tự ti.

    Mấy năm trước, sau khi tôi trở về, hai người sẽ cho tôi cái giường lớn mà hai đứa hay ngủ đi. Rồi tự mình dọn đến cái giường nhỏ đó. Vì nhà mình có thể phòng không quá lớn, giường nhỏ đó em không ngủ được. Còn có chút vần.

    Đối thoại kiểu gì thế? Đương nhiên bây giờ em sẽ không cảm thấy (tự ti) Bởi vì con trai của anh chị bây giờ cũng không hẳn là rất có năng lực. Nhưng tôi cảm thấy ít nhất cũng có thể mang đến cho mọi người cuộc sống tốt hơn. Tôi thấy

    Sau này hai người cũng sẽ không đau khổ như vậy. Em cũng sẽ không giống như trước nữa. Đúng. Thật sự rất xin lỗi. Cháu rất xin lỗi. Em muốn nói xin lỗi với ông nội của em. Bởi vì lúc ông nội em mừng thọ 66 tuổi,

    Vì lúc đó bản thân tôi rất nổi loạn nên bỏ nhà đi, cả nhà đều đang đợi em ăn cơm. Sau đó mẹ tôi gọi cho tôi rất nhiều cuộc, bảo em về nhà. Nhưng chính vì nghịch lúc đó không quay về, kết quả là ảnh mừng thọ

    Đại thọ của ông nội tôi, trong ảnh của đại thọ không có con. Đây là một chuyện vô cùng đáng tiếc. Tôi rất biết ơn ông nội của em, từ nhỏ tuần nào đều đeo theo đàn điện tử. Sau đó đưa em đi học đàn, sau đó đưa em về nhà nấu cơm,

    Sau đó mỗi ngày cho em 5 xu lẻ. Tôi cảm thấy chuyện này có thể hôm nay đã nói ở đây. Cũng sẽ không khiến em cảm thấy nhẹ nhõm biết bao. Em cảm thấy thế nào mới có thể biến lời xin lỗi thành xứng đáng với điều đó. Đây mới là

    Một quá trình thú vị đấy. Y Nhân, không sao. Dũng cảm. Từ từ thôi. Cố lên. Tôi nhìn thấy trên tấm biển này viết lối ra an toàn. Là tôi đi ra từ đây là an toàn sao? Vốn dĩ hôm nay muốn em không nói gì, đứng ở đây 3 phút,

    Sau đó nói với mọi người xin lỗi, em không chuẩn bị. Nhưng sau đó em cảm thấy nếu tôi thật sự nói như vậy, có thể tôi lại rất thất vọng về bản thân. Có thể em lại cảm thấy sao mình lại không dũng cảm như vậy. Dạo này,

    Trạng thái của em rất không tốt. Tôi cũng rất không thích cái này. Tôi cũng rất có lỗi với bạn tôi. Tôi… Không sao đâu, Y Nhân. Bởi vì thực ra mấy năm nay, em gặp chuyện không vui, phần lớn thời gian đều là để nói với bạn tôi,

    Hơn nữa hơn bảy tháng em không có việc làm, áp lực đối với tôi cũng rất lớn. Tôi cảm thấy tôi rất có lỗi với anh ấy. Bởi vì tôi cũng đã nói với cậu ấy rất nhiều cảm xúc không tốt này.

    Chính là luôn điên cuồng tiếp nhận năng lượng tiêu cực của tôi. Tôi thấy Tiểu Tống dạo này trạng thái của cô ấy không được tốt lắm nhưng thật ra chính là sự an ủi bằng lời này có thể không có tác dụng nhiều. Lúc đó ta đột nhiên nghĩ đến

    Để Tiểu Tống cảm nhận Đào Hoa Ổ Trong lòng ta Đào Hoa Ổ rất có khả năng chữa bệnh cho người khác tôi nghĩ biết đâu cũng có thể giúp cô ấy rất tốt. Tôi nói cho cậu biết, Đào Hoa Ổ Đến lúc đó rồi

    Cô vừa nhìn thấy khung cảnh là cô sẽ thả lỏng. Tống Y Nhân. Được. Bây giờ cậu thế nào? Vẫn ổn chứ? Vẫn ổn. Đúng không? Anh cứ coi như bây giờ chúng ta tự lái xe đi du lịch, là xong rồi. Đúng. Tống Y Nhân. Tôi đến rồi.

    Không có việc gì thì ra ngoài chơi, để anh… Được thôi, đi thôi. Chúng ta đi pha trà đi. Tôi cũng muốn uống trà. Đi, ngươi đi với họ. Anh đi! Em đi với anh không? Lát nữa tôi đến tìm cô. Được. Đi đi. Tôi đi đây. Đi đi.

    Cứ yên tâm giao cho tôi. Đi đi. Sao Tống Y Nhân giống con gái tôi thế? Giống con gái tôi không? Không có vấn đề. Cậu đừng nghĩ là cái này có vấn đề, cái kia có vấn đề. Cậu làm gì thì nói, làm gì thì làm. đều không thành vấn đề.

    Thật ra tôi không muốn mọi người nhìn thấy tôi, bây giờ đang ở trạng thái này. Nhưng em không biết phải làm thế nào. Bây giờ tôi chỉ có thể tiến về phía trước, sau đó nhìn. Xin lỗi mọi người. Làm lỡ thời gian của mọi người lâu như vậy, cảm giác này.

    Em thật sự rất muốn ép bản thân hoặc là có thể mở lòng mình nói gì đó. Mọi người đều đang đợi tôi. Tôi càng muốn nói gì thì tôi lại càng không nói ra được. Vốn dĩ em nghĩ rằng em nhìn thấy biển, có thể sẽ rất thoải mái.

    Sau khi nghe mọi người nói nhiều như vậy, tôi sẽ rất thoải mái. Xin lỗi, cứ vậy đi. Có chí. Không sao. Tranh nhau. Không sao, cứ cố gắng thôi. Về nhà ăn kem đi. Về nhà ăn kem đi. Về nhà ăn kem đi. James đến rồi. Lộ Phi.

    Tôi muốn nói một câu xin lỗi với nghệ thuật biểu diễn này. Bởi vì tôi cảm thấy tôi không có gì phải xin lỗi cả. Cũng đúng, với người cũng vậy. đối với bản thân em tôi là một người không để lại tiếc nuối. Cũng là người không để tiếc nuối trong lòng.

    Tôi thấy trong chuyện này làm không tốt, hoặc là có lúc thấy tiếc nuối. Thì lần sau cố gắng làm tốt hơn là được. Nếu có lỗi với người ta, thì tôi sẽ nói ngay tại đó. Dù là không nói ngay tại đó, thời đại rất phát triển vô cùng phát triển,

    Cũng có cơ hội cực dễ dàng xin lỗi người ta, với bản thân tôi, tôi cảm thấy hình như em làm rất tốt. Đúng, em luôn khá tự tin. Nên tôi cảm thấy Ít nhất thì bây giờ độ tuổi 24 này tôi nghĩ phải đi hòa giải với chính mình.

    Cũng phải học cách hòa giải với người khác. Không biết hôm nay mọi người có nhìn thấy, chính là bầu trời phía sau chúng ta hình như hôm nay mây đen sẽ nhiều hơn một chút. Nhưng cảm xúc vừa rồi của tôi là Cho dù hôm nay có mây đen,

    Nhưng hoàng hôn trong kẽ mây vẫn rất rực rỡ, cảm ơn. Có thể nói ra những lời này, thật sự rất đáng quý. Tôi nghĩ tôi cũng muốn sống thành người như vậy. Có thể trước đây em cũng nhưng bây giờ tôi cảm thấy mấy lời này mình không nói ra được,

    Ngài ấy rất tự tại, rất tự tại, rất tôn trọng nội tâm của mình. Tôi rất cảm động. Tôi không làm được. Xin chào. Rồi sẽ quên, sẽ qua thế giới này bao gồm tất cả mọi thứ, thế giới này phức tạp vô cùng.

    Bất cứ một lần xin lỗi nào của chúng ta phần lớn đều sẽ trở thành tiếc nuối của chúng ta. Nhưng thực ra mỗi một mỗi một điều tiếc nuối cũng sẽ trở thành một câu chuyện. Xin lỗi, sẽ trở thành câu chuyện. Để lại trong lòng sống trong tiếc nuối.

    Từng bước từng bước một tiến về phía trước. đối mặt với nó, quan sát nó Có một ngày có thể những gì ngươi muốn nhớ không nhớ được thì sẽ qua thôi như lời vừa nãy của Trạng Trình, cậu ấy không có tiếc nuối. Tôi có rất nhiều tiếc nuối.

    Quay đầu nhìn lại rất nhiều. đã quên rồi. Chỉ là hình như còn nhớ được chút chuyện. Hãy mang theo niềm tiếc nuối mà đi thôi cho dù là leo lên đỉnh núi hay là đứng bên đường ngắm cảnh đều là hồi ức rất đẹp. Cảm ơn. Đến mình rồi.

    Đẹp nhất cũng không qua ánh hoàng hôn. Huynh đừng nói xin lỗi ta. Tôi tự mình chọn người cuối cùng, là vì em muốn cho mọi người một kết thúc khác. Tôi không nói gì hết. Tôi có một lựa chọn cuối cùng, chính là Vừa nãy Vương Hựu Đệ nói

    Tôi cảm thấy ánh hào quang của hoàng hôn mới phù hợp với độ tuổi của tôi. “Bà ơi”, tôi tha thứ cho bà. Cậu là người duy nhất khiến tôi suýt khóc. Có lẽ tôi là người thật sự không hề chuẩn bị gì. Bởi vì tôi lớn tuổi vậy rồi,

    Cánh cửa trong lòng ta đâu phải cánh cửa gỗ phía sau. đã phủ bụi từ lâu rồi. đao súng bất xâm. 68 tuổi rồi. 68 năm nay tôi cảm thấy rất giỏi. Nhưng hôm nay tôi đã cảm động bởi sự chân thành của các bạn. Tôi cũng muốn nói,

    Tôi là một người rất cố gắng. Tôi đã trải qua những nỗi khổ mà bọn trẻ nói. Còn khổ hơn các cậu. Nhưng em đã vượt qua được. Đến lúc này rồi, thật ra là lúc trong cuộc đời em. Em cảm thấy bản thân còn có năng lực, sức lực,

    Nhưng trên thực tế, cơ thể tôi đã cho ta biết cô đã già đi rồi. Nhưng tôi vẫn đang tạo áp lực cho bản thân, vẫn muốn làm bản thân tốt hơn. Hôm nay ta phải nói xin lỗi với chính mình. Chưa bao giờ khiến bạn uể oải,

    Chưa từng cho ngươi hưởng thụ. Tôi tha cho cô. Sau này, cứ thuận theo tự nhiên đi. Làm một “ông già” tốt đi. Cảm ơn mọi người. Tôi nói đấy, cậu khóc thật rồi à? Chỉ có em Đúng không? Em thật sự cảm động. Lời tôi nói thật lòng

    Bởi vì tôi hiểu cô. Dù lúc anh nói thật, ông cũng phải bỡn cợt. Ngươi cũng phải véo một cái. Nhưng lúc đó bạn chân thành. Tôi chụp cho mỗi người các bạn một bức ảnh. Vậy thì 19 người chúng ta một cánh cửa phía sau. Tôi hy vọng mọi người

    Tôi hy vọng mọi người không thấy nó có đẹp hay không ở lại hết. Được rồi tôi sẽ gửi vào nhóm của chúng tôi, được không? Được rồi cảm ơn “ông già”. “Ông già”. Thật ra tôi cảm thấy trong tiềm thức trong ý thức đều có hai trạng thái.

    Một là trạng thái phim truyền hình, hai là trạng thái cuộc sống. Chúng ta đan xen giữa hai trạng thái. Cũng may em nhìn thấy trạng thái trạng thái của họ ở cánh cửa (phía sau) đó. Đều là trạng thái sống đều là mặt chân thực nhất của chính họ.

    Làm điều em muốn làm thả lỏng một chút. Chí Thắng. Nếu cậu bị tuột dây giày thì nói với mình, tôi giúp cậu buộc một lần cảm ơn anh tôi cảm thấy rõ ràng có thể cảm nhận được. Sau khi mọi người thực hiện xong phần biểu diễn này,

    Khoảng cách đã gần hơn, dáng vẻ khi nói chuyện cũng thoải mái hơn. Cũng thoải mái hơn. Chào cậu. Pat. Vừa rồi cậu… Tôi thật sự thấy không sao. Bởi vì tôi biết hôm đó Cậu làm sai. Tôi thấy không sao thật mà. Lấy hết can đảm để nói. Không sao đâu, baby.

    Em giỏi lắm. Đừng nghĩ nhiều quá. Không có nhiều không có nhiều thứ phức tạp như vậy. Được. Có ai có thể đến kéo tôi không? Tôi nói, vẫn phải nhờ anh. Tôi cảm thấy nghệ thuật biểu diễn này quá trình tự đào luyện. Là những điều sâu kín trong lòng chúng ta

    Vẫn luôn không dám nói khó chạm vào. Bởi vì có những lúc người nhận xin lỗi của chúng ta, cũng chưa chắc đã nghe thấy. Nhưng mọi người khóc không thành tiếng, vào thời khắc đó, tôi cảm thấy điều này đến từ mình đã mở lòng với chính mình. Tôi thấy sau khi

    Lời bày tỏ xin lỗi thì dường như mỗi người đều đã giấu kín trong lòng. Tôi cảm thấy đây là một cảm giác tin tưởng. Nên tôi có thể cảm nhận được hôm nay tình cảm đều đang tốt lên. Mỗi người đối với mỗi người sự quan tâm, quan tâm chăm sóc.

    Tôi thấy hôm nay có lẽ trên mặt mỗi người đều rất thoải mái. Hôm nay cả ba người đều khiến em đánh thẳng vào tim. Anh, bây giờ em cần thanh lọc tâm hồn. Cái tâm hồn này của em bây giờ “Cơm khô”? Nói là ăn thì việc gì không làm.

    Cô đang làm gì thế? Hôm nay tôi phải cho họ nếm thử tay nghề của tôi. Con còn có kỹ năng này à? Tôi có chuyên gia nấu canh chua, Gia Lạc Đây là bạn nấu canh chua của bọn họ. Rất đơn giản. Lát nữa chúng ta nấu cơm thì dùng cái này,

    Trong này có ba phần hương ớt hỗn hợp vẫn là sức khỏe yếu. Trong này trái cây cay và cà chua tươi của Quý Châu ngon lắm. Nghe cậu nói xong cái này tôi còn ngửi được mùi. Vậy chúng ta thử xem. Cùng nhau làm được không? Được. Để tôi học xem.

    Canh chua thịt bò. Bò kho. Thơm chứ? Thơm quá! Được. Cá canh chua đỏ hương vị Quý Châu. Hai món. Thành công rồi. Vậy tôi ăn một cái. Chua cay ngon tuyệt. Ngon lắm. Cái này không quá chua cay. Người già trẻ con đều ăn được. Đều ăn được.

    Rồi bưng qua cho họ. Đi. Mang qua cho họ. Hôm nay mọi người khóc ào ào, không sao cả. Vốn dĩ em rất vui vẻ, cuối cùng mọi người chìm đắm trong đó cũng suýt nữa thì, suýt nữa thì khóc. Mẹ Đan, con phải nói xin lỗi mẹ.

    Hình như vừa rồi con quên mất. Mình phải nói xin lỗi cậu. Tại sao? Vì tôi đã vì ba mươi đồng đào, nhiệm vụ làm hộp bí ẩn ngày đó của tôi đã phê bình cậu một phút. Cậu không có vấn đề gì để phê bình,

    Là em nhìn vào máy quay để phê bình. Rất không quan tâm đến vệ sinh nhà bếp, vệ sinh ăn uống. Cái này có vẻ chôn vùi, loại bỏ, vô cùng không tốt, đúng vậy. Sau đó… 1 phút rồi. Thắng được 30 đồng tiền đào. Vốn dĩ tôi muốn nói với cô

    Sau đó cứ quên mất. Em phải chịu nhiều ruồi nấu ăn cho mọi người, lại còn bị phê bình. Không sao đâu. Tôi sai rồi. Hôm nay có vui không? Tôi chỉ là cảm thấy cậu sẽ không vui thôi. Tại sao? Bởi vì tôi cảm thấy chắc chắn là bạn cảm thấy

    Bản thân không nói gì. Em nghĩ xem, cảm giác bây giờ của em, chắc chắn tốt hơn rất nhiều nói lời xin lỗi trước đây tốt hơn rất nhiều. Vậy thì cậu hãy hưởng thụ cảm giác bây giờ đi. Đừng vì hôm nay mà liên lụy đến ngày mai.

    Có phải cậu không ngờ đến “lão già” Hôm nay tôi nói chuyện với cậu tôi đương nhiên không ngờ. Tôi đâu biết anh coi chuyện này là chuyện lớn. Cho nên em hơi buồn. Cậu đúng là một chuyện lớn. Nhưng sau khi nghe xong, có phải trong lòng

    Vẫn có chút cảm giác ngọt ngào. Đương nhiên rồi. Chúng ta nói chúng ta là bạn tốt. Bạn tốt? Tôi về rồi. Cho tôi hỏi “ông già”. “ông già”. Hôm nay cậu có mệt không? Hơi mệt. Có hơi mệt. Vậy thì thôi. Vốn dĩ tôi nghĩ chị muốn em làm gì?

    Mời anh và anh Châu đến chỗ chúng tôi. Ba người ngốc, đi mà ngồi. Được chứ? Ở vị trí nào? Ở trước cửa nhà chúng ta. Được. Bên ngoài. Sao cô không được đến cửa nhà chúng ta chúng ta bắt tay nhau làm một lần. Được. Vậy cũng được.

    Vậy hôm nay cứ vậy nhé. Đúng. Quyết định vậy đi. được không? Được, được. Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. Được. Xong việc rồi. Cô muốn nghỉ ngơi sao? Vào phòng đi. Tôi chuẩn bị lên đó đặt giày. Tôi đi với anh. Đi thôi. Anh có cảm thấy sau khi

    Sau khi nói xong như vậy, anh cảm thấy thoải mái hơn. Mỗi lần tôi vừa nói chuyện với người khác xong, thì cũng đỡ hơn một chút, nhưng mà… Cậu đừng tự tìm phiền phức cho mình. Anh phải tự tìm vấn đề của mình. Gây rắc rối cho bản thân chính là…

    Bố đang phủ định chính mình. Nhưng vấn đề cần tìm chính mình là Tại sao? Đúng vậy. Tại sao lại thành ra thế này? Làm sao em có thể thay đổi nó? Đúng vậy. Đây chính là điểm mấu chốt. Đúng vậy, như hôm nay tôi cũng cảm thấy

    Tôi đã nỗ lực để thay đổi. Anh đã thay đổi. Vốn dĩ điều em muốn nói là xin lỗi. Em không chuẩn bị gì hết. Nhưng sau đó anh lại nói là Xin lỗi. Tôi vốn định nói xin lỗi. Tôi không chuẩn bị gì cả, nhưng đứng ở đây thì thế nào?

    Bạn vẫn thể hiện được vài điều. Em có thể cảm nhận được anh đã tự ép mình rồi. Nhưng anh vẫn không ép được nhưng tôi cảm thấy thứ này chỉ là một chút, tôi tin sẽ có một ngày có thể ép được ông ấy. Đúng. Em nhất định sẽ rất thản nhiên,

    Nói những chuyện này, đúng không? Hai nhà chúng ta cùng kinh doanh. Nào, cạn ly vì cuộc sống. Nào. Nào. Nào. “Ông già”. Cậu ngầu quá. Cạn ly vì tình bạn của các bạn. Thật ra giữa người với người, là phải có tình yêu.

    Vốn dĩ tôi chỉ muốn xin lỗi “ông nhà” tôi, nhưng đột nhiên tôi lại nhớ đến hôm đó thật không ra gì. Đúng. Tuyết Cầm và Lang nhắn tin cho nhau. Vô cùng xin lỗi. Chủ yếu nhất là trách em. Thật ra em cảm thấy em vô cùng non nớt.

    Cô đừng làm phiền tôi, tôi nói cho cô biết, cho dù là bao nhiêu tuổi thì con người vẫn mãi là trẻ con. Chỉ là da già, nội tâm thì vẫn là trẻ con. Sự trưởng thành đó chỉ là những gì trải qua nhiều rồi. Sau đó em có thêm nhiều kinh nghiệm,

    Ngoài ra, tính cách thì không hề thay đổi. Lúc nhỏ thì như thế nào, già hay như thế nào, ông ấy không đồng ý. Lần trước tôi nói với anh ấy, đàn ông chết thì là thiếu niên. Là thiếu niên. Cậu ấy không đồng ý. Bao nhiêu năm rồi cũng phải.

    Hôm nay tôi xin lỗi, lập tức thay đổi thái độ với tôi. Nào, ăn bữa cơm thôi. “Ông ơi” đến đây làm gì? Đối xử với em tốt lắm. Ngọt rồi. Ngọt rồi. Bây giờ mẹ đang bơi trong hũ mật, thật đấy. Em chính là một con ong mật nhỏ,

    Chìm trong một hũ mật thật không? Cô xem. Quả nhiên trong cuộc sống, kịp thời xin lỗi vẫn rất có tác dụng. Vô cùng có tác dụng vô cùng có ích. Tranh giành qua lại hai nhà chúng ta, Đang giở trò này. Đúng, tự Hi. Tự Hi. Tự Hi.

    Hi cũng phải tự high, chắc họ cũng mệt rồi. Mệt hết rồi. “ông già”. Anh vẫn chưa quen việc này lắm. Đúng vậy. Đúng không? Đúng. Lúc ở cùng hai người. Em xem hai chúng ta, cậu với tôi đã xây dựng “Cha con” rồi. Tôi với Hoàn Quân cũng được.

    Đều không thành vấn đề. Lần này mình với Nhất Vĩ xem như là cũng coi như thân rồi. Nhưng tôi không qua cửa, cậu thấy chưa? Với lại cũng không phải cá tính của em. Em thuộc kiểu ở nhà Một mình ở đó đợi thật ra năm ngoái chúng tôi đã

    Đến đây bốn lần. Đúng vậy. Cảm xúc mỗi lần đến đều khác nhau. Sau đó, tôi gặp được Trạng Trình. Mùa trước gặp ai cũng nói có một cậu bé tên là Vương Hạc Đệ Khen. Vừa khen một trận. Vừa nói xong vẫn chưa dứt lời. Nổi tiếng rồi.

    Anh không lừa em chút nào. Lúc đó em cảm thấy anh ấy nổi rồi. Không. Lúc đó vẫn chưa nổi, Đúng không? Đổi chủ đề đi. Được. Được, không chịu nổi nữa. Bao vây đến rồi. Đến rồi. Đã đến rồi. Hóa ra chỉ có năm ông chủ đến thôi.

    Ông chủ đi liên hoan. Ông chủ, liên hoan. Ông chủ tự quẩy, đây đều là Nào, anh Chu. Xin chào. Anh Chu. Nào, anh Chu. Hai nhà chúng ta, hợp lại làm ăn là vô địch. định dạng lớn. định dạng lớn. định dạng lớn. Chợ đêm.

    Chợ đêm ra khỏi cửa cũng phải kiếm chút đồ ăn. Thật ra chúng ta nên làm thêm mì lạnh quay Đông Bắc món gì đó. Nếu cô thực sự có thể làm đến mức đó, thì chắc chắn sẽ tin việc làm ăn của các người sẽ thành công.

    Sao ở đây vẫn vui chứ? Đúng không? Cô thích nơi này hay Lệ Giang? Chắc chắn là ở đây. Lệ Giang? Anh ta chắc là thích Lệ Giang. Cô thích Lệ Giang? Đúng vậy. Tôi cũng đoán hắn ta là Lệ Giang. Đương nhiên. Em thấy cái đó đẹp lắm phải không?

    [Mình thấy] Yên lặng đi. Yên lặng. Hơn nữa ở đó không hề khô khan, rất lạnh. Anh Quân và anh Chu đều là Lệ Giang. Trách Lệ Giang đúng không? Nhưng tôi ở Lệ Giang tôi sẽ buồn hơn một chút. Nơi đó không động đậy,

    Luôn có cảm giác như đang xem xét bạn vậy. Khi nó nhìn cậu, cậu đã bắt đầu tự kiểm điểm. Nhưng chúng ta vừa về không phải đã đi biển rồi sao? Đi biển mà, mấy con sóng đập vài lần em cảm thấy người sẽ tỉnh lại sau đó nó sẽ giúp cậu

    Đã mang đi rồi. Hai chỗ vừa hay phối hợp rất ăn ý. Chào mọi người. Nào. Mau ăn đi. Anh thử cái này đi. Tôi không ăn, tôi ăn no rồi. Tôi tìm Tống Thiến. Tống Thiến bảo tôi đi dạo. Bảo tôi đứng đây đợi cô ấy. Hôm nay có mệt không? Mệt?

    Thật đấy. Mẹ thấy các con đều mệt. Vất vả quá cô bé. Cạn ly. Đến đây. Bên dưới. Hát theo gió. Đi. Mau lại đây. Đi. Đi. Tôi đi dạo với cô ấy. Đi dạo? Tạm biệt. Tạm biệt. Cậu đi phượt à? Anh lên đó làm gì?

    – Đi tặng quà. – Đây là… Cậu cầm cái gì? Cậu đang cầm cái gì? Chúng ta đi chơi một lát. Cái gì vậy? Chuyện này… anh kinh doanh… Em đi là biết thôi. Cậu kinh doanh? Đúng, có một công việc. Chúng ta chụp một kiểu. Cậu có công việc.

    Cậu lấy gì để tôi xách giúp cậu. Không cần. Cái gì vậy?