Nếm vị tươi ngon: Thẩm Đằng dùng đồng âm đổi mới trò thêm từ

    Khu trải nghiệm 5 cảm giác. Sự tươi mới đến nhường nào. Cảm giác của thiên nhiên. Cái này được. Ở đây có điều chỉnh phía trước, điều hòa nốt đầu và đuôi. đáng mơ ước. Nấm mùa này có lẽ là ngon nhất. Đi, nhân lúc còn nóng ăn một miếng.

    Ăn thôi, đói rồi. Tôi từng thấy cắm trại, nhưng chưa từng thấy cắm trại đơn thuần như thế. Nồi nấm đó là canh gà hầm. Toàn là gặp đồ hư hỏng, nhìn xanh thật kìa. Thanh rồi. Chị Đại Hỉ nói với em rồi, hôm nay chỉ muốn ăn một đĩa.

    Sườn xào nấm đỏ. Đúng vậy. Tôi đã tích sẵn nước tương rồi. Cái này là thấy tay xanh. Cái này. Nào, đừng khách sáo. Nào, đừng cầm nữa. Nào, mời ngồi. Nào, gia vị đi. Gia vị đây này. Kiểu cắm trại này thật là… Thoải mái. Thoải mái quá đi mất.

    Cái này đúng là kiểu cắm trại tự nhiên quá. Thế này thì tắm bao lâu? Nửa tiếng. Nửa tiếng? Đúng, nửa tiếng. Không chỉ ở đây, cũng hơi… Ai có trò chơi gì hay thế? Trò chơi thêm chữ. Được. Anh cả nói ăn đi. Anh có thể nói thêm trước và sau.

    Cậu ăn đi. Cũng được. Có thể làm cái này. Là sao? Khoan đã. Thì là… Thêm một chữ. Cộng thế nào? Tạo thành một câu. Không được thêm trợ từ ngữ khí. Cũng không được. Được. Vậy bắt đầu đi. Ai đặt một cái. Tôi đặt nhé. Được. Anh, cho anh một chữ.

    Hai chữ được đó. Không sao, nấm. Đúng vậy. Lão nấm. 5 giây. Một, hai. Đúng. Nghi thức. Cô cậu không ăn. Cô cậu. Dì cậu. Dì cậu của mình. Bà con xa vậy mà cũng đến gần. Cậu của tôi. Cậu của mình. Dì cậu của em trai tôi.

    Dì cậu của em vợ tôi. Họ hàng từ xa đến đâu cũng thân thiết như vậy. Cậu nhiều hơn hai chữ. Không phải. Tôi thua rồi. Tôi thua rồi. Ta không phải cái khác, tôi không nhớ được. Dài quá. Vậy thua rồi phải có phạt anh.

    Con sinh ra đã thấy tay thanh chưa? Sashimi. Cho một đĩa xiên. Đây là muốn phạt đi à? Anh, anh nhai một lát chanh Được. Nhai một lát chanh thật ra tôi sợ axit. Tật xấu nào cũng đến rồi. Nói thật hay là… Cô đừng giỏi. Tôi đổi miếng khác. Để anh.

    Ta cũng không muốn dùng tay. Sợ trúng độc đúng không? Ta làm thế này, đúng rồi. Mặt không được có biểu cảm. Hóa ra Axit sao lại diễn như vậy? Hôm qua diễn sai. Sao vẫn còn hơi cay? Đây là thìa nhỏ cay. Tiếp theo ăn cái này. Ăn ớt này.

    Tiểu Mi cay. Một thìa. Có nước không? Cái này… Cái này hơi khó. Có sữa. Được. Thế này có cay không? Tôi làm mẫu cho cô. Tôi thấy vô cùng cay. Cay lắm, ăn ít thôi. Ngọt ngào không sao, ăn đi. Thật đấy à? Nào. Chỉ làm vậy thôi.

    Anh, anh mà cay thì anh cứ gào lên. Anh không hề cay. Anh không cay chút nào. Giờ em không có phản ứng gì hết. Đừng chơi trò này nữa được không anh? Pang xin anh đấy. Quyến rũ Cay quá. Nước, tất cả nước. Nước. Sữa tươi thanh trùng sữa bò giải cay.

    Sữa cay quá. Cay ngược lại, cay. Nào, một tép tỏi, thế nào? Một thìa tỏi. Một thìa tỏi. Được. Một thìa tỏi cũng được. Vậy mình đặt (đầu) đi. Giả Băng. Được, Giả Băng. Giả Băng tốt quá Không đúng, được, Giả Băng. Cắt. Được, Giả. Tôi vẫn chưa làm câu nào. Đúng không?

    Đá “Giả” quá. Được. Đá giả đẹp lắm. Vốn dĩ chỉ khen một câu, nên sửa luôn. Đá giả. Đến chữ cũng… Chữ cũng đổi rồi. Nếu thật sự đẹp thì thêm đá, nếu đẹp thì thêm đá, Đá giả. Tốt thật. Giả Băng kế toán. Viên đá giả. Như vậy cũng hợp lý.

    Nhưng em nói thật lòng anh đều có chút… Thực sự không được sao? Vậy tôi dùng cái này. Được. Được. Được. Giả Băng là kế toán. Anh Đằng nói cái của cậu ra rồi. Cái gì? Không phải, ý cô ấy là, Ý em là kế toán. Hạng Tử.

    Thật không đẹp, kế toán Giả Băng. Nào, năm. Thật không đẹp, kế toán Giả Băng. Thầy? Thêm chữ “sư”. Hai, một. Không đẹp đâu, Giả Băng, kế toán già cũng được. Đúng vậy. Nào, ăn đi. Trái phải đều ăn tỏi rồi người bên tôi ăn canh được không? Em muốn ăn canh.

    Không được. Chưa đến giờ. Hơi nhiều. Cái này đắng thật. Cảm giác như có hàu sống ở đây. Em ra đề thì đi về hướng đó. Kế toán. Ai thua? Ngươi đánh đi. Cái thứ đó mà phải chạy qua ăn chứ. Đúng đấy anh, ngon thật. Đây là người miền Nam.

    Sợi hành tây nhỏ. Cái này được. Cứ đến đó làm gì? Được đấy. Đừng tô màu xanh lá, còn có hành đỏ. Hai ông cháu chúng ta không ăn dưa lưới đâu. Sợi… Hành tây thái nhỏ, không ăn hai món này. Hai món này. Đúng. Thành hai thứ khác nhau.

    Ca, lại đến lúc không nhớ được nữa rồi. Tơ, hạt dưa, không đi. Đón em một lát. Hạt… Chân mã là gì? Có cái này. Có móng hột sao? Có móng ạ. Không có móng có hạt có hạt gì? Tử Tô. Tử Tô. – Dưa lưới. – Tử Tô. Dưa lưới. Lá.

    Đến lá rồi. Không phải, hành tây nhỏ. Dưa lưới. Hành tây nhỏ. Hành xanh thái sợi, hành tây tím. ít hành tây thái sợi. Hành tây nhỏ. ít hành lá, dưa lưới. Em cảm thấy anh nên ăn tỏi. Em ăn một miếng đi. Không phải quan trọng.

    Lúc giả vờ lên thì sắp rồi, thật ra chính là ở giữa có dấu câu. Đúng. Có dấu câu không được có dấu câu. Không được có. Nhất định phải nói một câu. Đúng. Đến lượt tôi rồi. Gọi anh Đằng đi. Anh Đằng, bắt đầu. Anh Đằng. Cậu làm sao thế?

    Bảo cậu nói “khó” thế à? Khen anh ấy một câu thì đã sao? Khen anh tôi một câu thì đã sao em làm mẫu cho anh ấy, anh ấy cũng không thèm. Làm mẫu cũng không được nói. Bố, vẫn là giỏi lắm. Tuyệt lắm. Tuyệt. Bùng nổ quá. Vâng, thưa bố.

    Anh Thẩm Đằng. Lại có dấu phẩy rồi. Đúng. Làm tốt lắm. Nào, Tengchong, còn giỏi nữa. Ở đâu cũng giỏi hết à? Cậu tránh qua một bên cho tôi. Vậy anh Thẩm Đằng của em ở đâu cũng giỏi hết à? Chẳng phải có điểm chuẩn rồi sao?

    Không phải cậu ấy có điểm chuẩn hai người họ. Anh Thẩm Đằng của em đứng đâu cũng giỏi hết à? Ừ. Trả lời đi. Không phải. Đến cậu chỉ có thể gói gọn ở Đông Bắc thôi, tuyệt lắm. Đông ở đâu nhỉ? Đến tận đâu? Người Bắc Kinh em…

    Tôi là người Bắc Kinh Ưu thế địa lý. Tiếng Đông Bắc. Tiếng Bắc Kinh. Chẳng phải cậu xong rồi sao? Anh Thẩm Đằng của các cậu Ở đâu thế? “Ga” à? Gun… Cái gì vậy? Lưu Chương, gun, để ở đâu thì cứ để ở đó. Có để ở đâu cũng rất tốt không?

    Không sao. Được. Cần anh quản? Cũng chỉ có đại ca hắn nói trắng ra chính là đại ca hắn. Nhị ca. Đại ca. Chim bồ câu. Chim bồ câu. Được. đứng đâu cũng giỏi hết sao? Con nói bồ câu đưa thư đó, chạy lạc? Nói lâu lắm rồi, là bồ câu

    Chỗ nào cũng có. Có thêm mấy chữ. Thậm chí còn đi thêm chữ. Nào. Dài quá. Trò chơi anh ra phải trau dồi chút ngôn ngữ. Bỏ đi vài cái nhất định, cộng vào một đoạn vô ích. đổi trò chơi đơn giản hơn, Đúng không? Chúng ta làm đơn giản lại một chút.

    Ba chữ. Cứ thế truyền xuống dưới, cái khác thì quay về. Là sao? Giống nhau thì cứ theo đó rồi truyền lại cho nhau. Ai thua thì… Uống canh. Bây giờ uống. Bây giờ uống. Còn hai phút nữa. Kịp mà. Cho vào nồi. Tôi có ra không? Cậu trả không? Không đúng.

    Cậu ra ngoài đi. Cậu cứ cho vào nồi trước. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Anh Giả Băng. Anh Giả Băng. Anh Giả Băng. Anh Giả Băng. Anh Giả Băng. Phạm Thừa Thừa. Phạm Thừa Thừa. Không được.

    Phạm Thừa không thể trả được. Không thể lặp lại một vòng. Thế này đi. Anh Giả Băng. Giả Nãi Lượng. Giả Nãi Lượng. Sao… Quy tắc gì? Nếu cô muốn quay về, thì cứ nói ba chữ khác nhau. Tùy cậu. Tùy cậu. Vậy tôi uống. Chắc chắn là uống được rồi.

    Chưa đến thời gian. Rồi căng người ra, chúng ta hay là hay là chúng ta có thể uống được rồi. Ăn thôi. Ai còn chơi game nữa? Nhiều quá rồi. Cả nồi đều có nấm. Có được không? Ăn đi. Ăn được rồi. Cảm ơn. Chắc chắn là được. Được rồi. Nào. Cái này.

    Con đưa cho anh Thịnh. Đúng. Tôi tự tay. Ngon không? Ngon quá. Xong rồi, xảy ra chuyện rồi. Ngon quá. Ngon quá. Ngon thật. Cái này tươi quá. Tươi lắm. Tươi. Đó cũng là nấm sao? Ngon quá. Ngon quá. Bao lâu rồi chưa vậy? Đã cắm trại dã ngoại rồi.

    Cảm giác hoặc là gần đây rất nổi, cắm trại dã ngoại, tâm trạng đã khác rồi. Tôi còn có mấy lần, cũng có mấy lần. Đương nhiên, chỉnh vị này tốt hơn. Tôi cho thêm hai bát. Tuyệt vời. Quá chữa lành luôn. Đây là một chương trình ẩm thực tôi thấy

    Nồi nấm ngon đấy. Ngon lắm. Ngon thật đấy. Đây chẳng phải là chiến trường chính của ta sao? Không cần trợ giúp sao, ca? Không cần. Chút chuyện này còn ra tay làm gì? Đao công cũng được nhìn là thấy ngon rồi. Nào, lão đệ. Anh đi ăn thử đi. Ngon lắm.

    Ngon thì ăn lại ngon. Ngon lắm. Cắn lưỡi rồi. Sao thế? Thầy Hoàng Lỗi, thầy phải có cảm giác nguy hiểm rồi. Không, thêm 10.000 điểm cho bữa ăn này cảm ơn anh Băng cảm ơn anh Băng Cốc cảm ơn anh Băng. Thịt nướng. Cái này được đó.

    Anh Đằng này cũng chuyên nghiệp ghê. Anh có phong cách như vậy, liền nhớ tới xiên thịt dê của anh Đằng. Ngon lắm. Anh Đằng không đùa khi ăn đồ nướng. Muốn nướng à? Rốt cuộc ớt đi đâu rồi? Quyết tâm nướng đến già. Đốt. Đàn cừu.

    Đây chẳng phải là cảnh trên quảng cáo sao? Màn hình bật máy tính chúc mừng Giả Băng tiên sinh hái một nồi tình yêu mong là dùng nồi đó sẽ làm cho mọi người một món ăn ngon như thế nào. Có gì thì các cậu ăn đi. Đừng kén chọn. Đi thôi.

    Đi xem có nguyên liệu gì. Lấy bảy, tám cái. Không cần khuấy loãng quá. Con dao nhỏ này. Con dao nhỏ màu trái cây. Đúng, được. Cảm giác dùng đũa tốt lắm. Cái này hơi lật ra rồi. Làm đi, làm đi. Làm đi. Dựng đi, làm đi. Xem có thể đưa đi không.

    Được không? Ngon lắm. Sau này bữa sáng hai đứa phải nấu. Nấu ngon. Cũng có chút thiên phú đấy. Anh Chân. Hay là cậu chỉ huy Để hai chúng tôi làm lại lần nữa. Chắc chắn không phải mùi này. Học nghề đi. Dạy học tại chỗ Được.

    Đều đang đợi anh Đằng ăn xiên này. Nhìn thơm quá. Muốn nếm thử tay nghề của anh Đằng. Bây giờ là được rồi. Dầu gà bắt đầu chảy xuống. Hun anh chúng tôi rồi. Giờ chị đang hot đến mức chúng ta cũng không dám cứng đầu. Nào, Ăn thôi. Nói thật

    Hôm nay kiểu tóc của cô rất cương trực tên lưu manh cười cái gì? Không được cười sao? Không được cười sao? Xin lỗi. Cậu bớt nói đi. Làm tốt lắm, thầy Ngụy. Ăn cơm thôi tay nghề khéo léo quá. Là thế này. Nhưng vừa nhìn là biết lần đầu làm,

    Có một cảm giác có thể sống tiếp nơi hoang dã. Để đây đi. Chúc các bạn thuận lợi, hot đến mức nào,