Gió Thổi Bán Hạ Tập 34 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 34] [Chúng tôi là Cục điều tra chống buôn lậu Lộ Châu, Hải quan Trung Quốc,] tôi là Lý Trác, hai vị này là đồng nghiệp của Cục cảnh sát kinh tế tỉnh Giang Đông.
Theo Luật hải quan mới sửa đổi và Luật hình sự sửa đổi lần thứ tư, từ năm 1996 đến nay, hành vi đăng ký nhiều công ty ma, xin hạn ngạch ảo, nhập khẩu thép phế liệu từ nước ngoài về của cô bị tình nghi buôn lậu.
Chúng tôi sẽ tiến hành điều tra, lấy khẩu cung theo pháp luật, ghi âm, ghi hình trong suốt quá trình, mong cô phối hợp. Đầu tiên, chúng tôi cần cô cố gắng trình bày rõ tất cả những thông tin xuất nhập khẩu từ năm 1996 đến nay.
Năm 1996, chúng tôi đến phía Bắc, vừa lên tàu là tuyết bắt đầu rơi, phải gọi là tuyết rơi dày như lông ngỗng vậy. [Sếp Ngũ,] [anh luôn là đại ca của tôi,] [từ khi tôi vào ngành này, anh đã luôn chiếu cố tôi,] [tôi theo anh làm ăn nhiều năm vậy rồi.]
[Sếp Ngũ, nói rồi đấy nhé,] [đưa tôi theo cùng.] [Tôi có thể lấy được 15 nghìn tấn.] [Đến khi mặt trời ló rạng,] [tuyết rơi đầy đất đến hoa cả mắt,] [nhưng tôi lại nhìn thấy] [vàng rơi đầy đất.] Nhưng có cảm giác người phong lưu vẫn phải xem thời thế hiện tại.
Chúng tôi đi mất hai tuần mới tới bên đó. Năm đó là phía Bắc vừa qua năm mới, [lại đến ngày lễ của họ] [tên Giáng gì đó.] [Đây là đạo tiếp khách ở đây,] [một miếng bánh mì một ít muối.] [Nhưng mà tôi biết] [chắc đây đã là]
[lễ nghi tiếp khách cao nhất của họ rồi.] [Cái này phải tách ra ăn.] [Cháu đã chuẩn bị xong phòng trên gác rồi.] [Cháu ở dưới này chuẩn bị cơm rượu cho mọi người.] [Thu dọn xong rồi thì xuống ăn.] [Tôi cứ nghĩ bọn họ tốt bụng, nhiệt tình,] thật không ngờ,
Bị đám người đó lừa gạt. Từ phía Bắc vận chuyển thép phế liệu về nước, tính tất cả mọi chi phí, không quá 90 đô la Mỹ, [đổi thành Nhân dân tệ] [là khoảng 750 tệ.] [Mà giá nhập khẩu thép phế liệu trong nước] [là 1300 tệ.] [Giá cả chênh lệch quá lớn.]
[Ngoài việc hạn ngạch nhập khẩu khó giải quyết ra,] [chỉ cần lấy được hàng,] [thì chắc chắn có lời.] [Đâu phải là thép phế liệu?] [Đây đều là cuộn thép chất lượng cao mà?] [Bây giờ phía Bắc loạn lắm,] [bọn họ coi mấy thứ này] [như thép phế liệu rồi bán chung luôn.]
[Sau khi đọc hợp đồng xong,] [chúng ta ký tên vào,] [mai là có thể chất số hàng này lên tàu rồi vận chuyển đi.] [Năm mươi nghìn tấn, không thiếu chút nào.] [Chúng tôi đến xưởng thép xem thử,] [thì đều kinh ngạc.] [Có phải thép phế liệu gì đâu,]
[đều là cuộn thép chất lượng cao.] Bọn họ là một nước công nghiệp nặng, rất coi trọng vấn đề này. Nhìn từ xa là một ngọn núi thép, vô cùng hoành tráng. Sau khi bị lừa, tôi, Ngũ Kiến Thiết, Cầu Tất Chính, Phùng Ngộ, bốn chúng tôi đều muốn về nước,
Muốn về nhà ăn Tết. Nhưng Hứa Bán Hạ không muốn, lúc đó cô ta đang nợ đầm đìa, [về nước cũng không giải quyết vấn đề được,] [cho nên cô ta quyết định tiếp tục.] [Sếp Quách,] [đầu tư thì không cần,] [tôi không chấp nhận,] [chỉ cần cho vay tiền]
[trả lãi đầy đủ,] [tôi trả được.] [Sau đó bốn chúng tôi] thật sự về nước trước, Hứa Bán Hạ chỉ còn một mình ở lại đó. [Anh biết rõ chúng tôi sẽ không đồng ý] [điều kiện anh đưa ra.] [Còn nếu anh muốn 50 nghìn tấn] [thì không có cửa đâu.]
[Cô ấy thật sự rất may mắn,] [lại gặp được người tên Nina đó.] [Nina đưa cô ấy] [đến cảng biển Đen.] [Trong làn sương mù mênh mông,] [có mấy chiếc xe tải chạy thẳng đến,] [chở theo] [những chiếc xe tăng đã hỏng.] [Ý của tôi chắc chắn là]
[mọi người cùng nhau kiếm tiền rồi.] [Tôi đã đặt lô hàng thứ hai rồi,] [mười nghìn tấn.] [tôi mong là chúng ta] [cùng góp tiền] [tranh thủ mua lô hàng này.] Mấy năm đó, bãi chứa của cô ấy tháng nào cũng có lô thép phế liệu lớn ra vào.
Giá thép lại không ngừng tăng lên. Cô ấy dựa vào điểm này để đổi đời, trở mình so với mấy người chúng tôi. Tất cả đều nhờ Hứa Bán Hạ dẫn chúng tôi cùng làm. [Sếp Hứa, sếp Ngũ,] [xem ra những giải thích lần trước] [đều không được chấp nhận.]
[Viện kiểm sát chính thức tố cáo rồi.] Thế giới rộng lớn, muôn vàn sinh vật. Các anh nói xem, một người luôn một lòng về quê ở ẩn như tôi sao lại dính líu đến chuyện lớn như vậy chứ? Vốn dĩ mong việc này có thể mau chóng qua đi,
Công ty vẫn có thể tiếp tục niêm yết. Lần này thì hay rồi, niêm yết gì nữa, đợi lên tòa án. Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ những điều luật liên quan, chỉ cần các anh chị ở đây và cả Quách Khởi Đông có thể thống nhất lời khai,
Nhất quyết không nhận tội thì không thể định tội chúng ta cố ý buôn lậu. Rất có thể tòa án sẽ phán chúng ta vô tội. Nhưng nếu bốn người đều không nhận tội, nhưng Quách Khởi Đông nhận tội thì tòa án sẽ phán chúng ta tội buôn lậu.
Lúc đó vì không nhận tội, chúng ta sẽ phải chịu hình phạt nghiêm trọng hơn. Tôi đúng thật quá xui xẻo. Thời gian trước, bất cẩn dính phải vụ trốn, lậu thuế. Bây giờ thì hay rồi, lại dính phải buôn lậu. Hơn nửa đời người của tôi
Cẩn thận từng chút, tính toán chi li, sao lại rơi vào kết cục như vậy chứ? Kết cục như vậy là do ai? Còn không phải nên cảm ơn cánh tay đắc lực mà cậu đào tạo ra sao? Từ lúc cậu ta tham tiền của cậu,
Tôi đã nói nhân cách của cậu ta có vấn đề, cậu cứ giữ cậu ta lại làm gì? Lẽ ra năm đó không nên dẫn cậu ta cùng ra nước ngoài. Chuyện này còn trách tôi? Nếu anh đã nói như vậy, tôi cũng phải nói vài câu.
Có phải tôi đã cố gắng khuyên mấy người thu nhận A Đông không? Các người không nghe mà. Tôi đã bảo cậu ấy là nhân tài, có lý tưởng, có hoài bão. Lúc người ta ở tù còn đọc sách, xem báo, xem tin tức,
Người ta còn làm bản quy hoạch cho xưởng thép. Do các người không tin, khăng khăng không cho người ta tham gia, lại còn đẩy người ta xuống ngựa, vậy anh còn đổ thừa ai? Bây giờ xảy ra chuyện rồi đó. Đã đến lúc này rồi, cậu còn giải thích cho cậu ta,
Nói tốt cho cậu ta. Được rồi, đừng cãi nhau nữa. Thật ra hôm nay tôi có hẹn Quách Khải Đông, nhưng đến giờ anh ta vẫn chưa tới, chắc anh ta sẽ không đến rồi. [Anh ngủ chưa?] A lô, vẫn chưa ngủ à? [Có phải nhớ anh không?]
Anh ở ngoài lâu ngày, trở nên sến sẩm rồi. Nhớ anh thì cứ gọi cho anh, cứ nói với anh, có chuyện không vui càng phải nói với anh, đừng để trong lòng. Em nghi ngờ anh đang lén lút theo dõi em. Khi nào thì ra tòa? Các cô đếm kỹ vali nhé,
Đừng nhầm lẫn đấy. Vâng, sếp Triệu. Triệu Lũy. Triệu Lũy. Sao tự dưng anh lại về thế? Đi nào, anh đưa em đến một nơi nhé. [Khách sạn Trang Đô, Tân Hải] Xin chào, chào mừng quý khách. Chào sếp Hứa. Chào sếp Hứa. Anh định về đây làm việc à?
Sau khi Trung Quốc gia nhập tổ chức Thương mại thế giới, rất nhiều công ty nước ngoài đã vào Trung Quốc. Các doanh nghiệp nước ngoài này đang cạnh tranh rất gay gắt, công ty bọn anh cũng phòng ngừa chu đáo, đang chuyển thành công ty
Cung cấp dịch vụ xuất khẩu cho Trung Quốc. Hiện tại đang thu hút vốn trong nước, chính thức trở thành một công ty do Trung Quốc và nước ngoài góp vốn đầu tư. Vậy nên lượng công việc của anh cũng tăng gấp bội. Nên là anh dọn từ Thượng Hải về
Một văn phòng di động thế này? Anh chỉ muốn yên tâm ở bên em thôi. Ở khoản gây bất ngờ cho người khác thì sếp Triệu chưa từng khiến ai thất vọng. Sếp Cầu, chúng ta không uống nhiều thế được. Với lại anh cũng không uống được rượu.
Tình nghĩa giữa chúng ta, thậm chí là xích mích tôi cũng cho qua hết rồi. Tôi không hận anh đâu, thật đấy. Sếp Cầu, có gì thì nói thẳng đi. A Đông, hôm nay cậu tới đây chứng tỏ tình nghĩa chúng ta vẫn còn đó. Chén rượu đầu tiên này,
Tôi trịnh trọng xin lỗi cậu. Nếu không vì tôi thì chắc cậu đã không phải ngồi tù. Mấy năm nay cậu ở trong đó, sống khổ sở, tôi xin lỗi. Xin cậu tuyệt đối đừng hận tôi. Tuyệt đối. Chén rượu thứ hai, một hành tinh nhỏ bé trong vũ trụ rộng lớn,
Trên hành tinh nhỏ bé ấy là cả biển người tấp nập. Hai người chỉ cần nhìn nhau một lần thì đó cũng là duyên phận, là duyên phận trời ban. Huống hồ Ngũ Kiến Thiết, cậu, tôi, Hứa Bán Hạ, Phùng Ngộ, chúng ta biết nhau, gặp nhau, chơi với nhau.
Chén thứ hai này, tôi kính duyên phận. Chén thứ ba, tôi kính cậu, tôi mong cậu có thể không so đo hiềm khích trước đây, mọi người một lòng vượt qua cửa ải án buôn lậu. Giờ công ty sắp niêm yết rồi, nếu vụ án buôn lậu được chứng thực
Thì không chỉ không niêm yết được mà mọi người đều táng gia bại sản. Kính cậu. A Đông, nể mặt anh đi, coi như anh cầu xin cậu. Chỉ cần cậu đồng ý không nhận tội, nhất trí với mọi người, thống nhất lời khai thì chúng ta không cố ý phạm tội,
Nếu không thì tiêu tùng hết. A Đông, nếu cậu đồng ý với tôi thì tôi sẽ đi tìm Hứa Bán Hạ, tôi đi nói cho cô ta biết tất cả những gì cậu mất đi, tôi… tôi… Tôi sẽ… Tôi… A lô, chúng tôi tới rồi, anh đang ở đâu?
Cầu Tất Chính đang trong phòng cấp cứu, tôi rời khỏi bệnh viện rồi. Tên này… Tên này điên hả, đi thôi. [Phòng cấp cứu] Chị dâu. – Chị dâu. – Sếp Hứa. Thế nào rồi? Tôi không biết nữa, đang cấp cứu trong kia. Bác sĩ. Ai là người nhà của bệnh nhân?
Tôi, tôi là vợ anh ấy. Theo tình hình hiện tại của bệnh nhân thì có hai lựa chọn, một là phẫu thuật mở hộp sọ, rút cục máu đông đi, nhưng có thể sẽ mất chức năng ngôn ngữ, còn có khả năng sẽ liệt nửa người. Hai là điều trị duy trì,
Máu đông có thể sẽ bị hấp thụ, nhưng cũng có thể sẽ tái phát. Một khi tái phát thì phẫu thuật mở hộp sọ cũng không kịp, người cũng mất mạng. Vậy nên phải mau chóng quyết định. Vậy bác sĩ, chúng tôi nên làm sao? Cái này cần người nhà tự quyết định.
Sếp Hứa. Sếp… sếp Hứa, cô cho tôi ý kiến đi. Giờ… giờ tôi đang loạn lắm, tôi… Chị dâu, tôi biết rất khó khăn để ra quyết định này, nhưng mà bác sĩ đã nói rồi, chị là người nhà bệnh nhân, chuyện này phải do chị quyết định. Đúng thế,
Chúng ta phải tranh thủ thời gian. Bác sĩ, phiền anh phẫu thuật mở hộp sọ. Vâng, phiền chị ký tên vào đây. Anh nhất định phải cố hết sức đấy. Chị yên tâm đi. [Mùa hè năm 2002] [Sắt thép Vũ Trụ] [Sếp Hứa,] [phiên tòa tiếp theo sắp được tiến hành rồi.]
[Dựa theo tình hình của sếp Cầu bây giờ] [thì chắc chắn anh ấy không thể ra tòa,] [vậy nên chúng ta phải mau xác nhận] [người ủy thác của anh ấy là ai.] Phó giám đốc Quách. Sếp Hứa. Có việc gì không? Có lẽ sếp Cầu
Sẽ phải nằm trên giường bệnh cả đời. Vốn dĩ tội trốn, lậu thuế cũng đủ nặng rồi, bây giờ được tại ngoại cũng coi như trong cái rủi có cái may. Tôi biết đây không phải kết quả mà anh muốn. Lúc ngồi tù tôi quen được một người bạn hiểu biết rất rộng,
Thường xuyên giảng Phật học, Tâm kinh, Kim Cương kinh cho chúng tôi nghe. Tôi có ấn tượng sâu sắc với một câu: vạn pháp đều là ảo, nhưng nhân quả thì là thật. Chuyển lời này đến Cầu Tất Chính giúp tôi. Hẳn là có thể giúp ích cho anh ta. Năm đó,
Năm người là Ngũ Kiến Thiết, Hứa Bán Hạ, Cầu Tất Chính, Phùng Ngộ và Quách Khải Đông đi nước ngoài và biển Đen để nhập khẩu sắt thép, Ngũ Kiến Thiết và Phùng Ngộ không có giấy phép hạn ngạch. Hạn ngạch của họ là gom của nhiều công ty nhỏ lại mà thành.
Sau đó Hứa Bán Hạ cũng đăng ký rất nhiều công ty con để xin cấp hạn ngạch nhập khẩu nguyên liệu cho nhóm Ngũ Kiến Thiết, thậm chí Hứa Bán Hạ còn từng dùng tiền cá nhân để mua lại hạn ngạch của các công ty khác. [Bị cáo]
Bị cáo Ngũ Kiến Thiết, Phùng Ngộ, Quách Khải Đông, Cầu Tất Chính, Hứa Bán Hạ, [Thẩm phán] điều công tố viên nói có đúng sự thật hay không? Đúng sự thật. Đúng sự thật. Đúng sự thật. Đúng sự thật. Vì vậy chúng tôi cho rằng
Bị cáo Hứa Bán Hạ, Ngũ Kiến Thiết, Cầu Tất Chính, Phùng Ngộ, Quách Khải Đông từ mùa đông năm 1996 đã bắt đầu lợi dụng hạn ngạch của quốc gia và lợi dụng sự chênh lệch về giá cả của sắt thép nước ngoài và trong nước
Để nhập khẩu thép phế liệu quy mô lớn và bán lại, vi phạm quy định pháp luật của quốc gia, khớp với điều kiện cấu thành tội buôn lậu theo quy định của Luật hình sự. Khi ấy, thân chủ của tôi không nhập khẩu một cân thép nào
Không nằm trong hạn ngạch của quốc gia. Hoàn toàn không thể coi là buôn lậu được. Còn về bán lại, lúc đó không có bất cứ điều khoản nào quy định là không được bán lại. Tuy rằng sau đó đã sửa đổi Luật hải quan nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
Và Luật hình sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa sửa đổi lần thứ tư. Nhưng dựa trên nguyên tắc làm những việc pháp luật không cấm, việc này cũng không thể coi là buôn lậu. Đúng là mỗi công ty đều có tiêu chuẩn hạn ngạch nhập khẩu. Tuy nhiên,
Hiện tại dưới trướng công ty của Hứa Bán Hạ vẫn có một lượng lớn công ty con. Dùng công ty con để lấy được nhiều hạn ngạch của quốc gia hơn, sau đó đầu cơ trục lợi, bảo lưu thuế nhập thép phế liệu loại tốt. Sau khi Luật hải quan
Và Luật hình sự sửa đổi lần thứ tư được thi hành số lượng sắt thép thân chủ Hứa Bán Hạ nhập khẩu hoàn toàn chưa đạt đến mức độ và số lượng liên quan đến tội buôn lậu, vì vậy hoàn toàn không tồn tại vấn đề
Đầu cơ trục lợi và bảo lưu thuế thép phế liệu. Trong sáu năm từ năm 1996 đến nay, có phải cô vẫn luôn sử dụng cách thức thành lập nhiều công ty con để lừa gạt chiếm đoạt và buôn bán hạn ngạch quốc gia không? Tôi phản đối. Chánh án,
Công tố viên sử dụng từ “lừa gạt và chiếm đoạt” để đặt câu hỏi là có tính dẫn dụ. Bị cáo có thể không trả lời câu hỏi của công tố viên. Mời công tố viên tiếp tục đặt câu hỏi. Hứa Bán Hạ,
Theo lời khai của cô tại Cục điều tra buôn lậu hải quan, chúng tôi phát hiện, sau khi Luật hải quan mới và Luật hình sự sửa đổi lần thứ tư có hiệu lực công ty của cô vẫn nhập khẩu thép phế liệu từ nước ngoài. Vì vậy
Cô và công ty của cô cố ý thực hiện hành vi buôn lậu, đúng không? Tôi phản đối. Chánh án, công tố viên dùng phương thức tự khẳng định và dùng từ “cố ý”, câu hỏi như vậy có tính dẫn dụ. Bị cáo có thể không trả lời
Câu hỏi của công tố viên. Tôi có thể trả lời câu hỏi của công tố viên. Chúng tôi chưa từng cố ý buôn lậu một cân sắt thép nào trong khi biết rõ là trái pháp luật. Kính thưa chánh án, các thẩm phán, tôi nhận tội.
Tôi cũng thừa nhận một sự thật cơ bản. Đúng là chúng tôi có hành vi buôn lậu. Đúng là chúng tôi có lợi dụng hạn ngạch của quốc gia, lợi dụng sự chênh lệch giá cả lớn giữa thép nước ngoài và trong nước
Để nhập khẩu sắt thép quy mô lớn và đầu cơ trục lợi. Tôi tin là pháp luật sẽ đưa ra phán quyết công bằng. [Căn cứ vào lời trần thuật và biện luận của bên công tố,] [bên bị cáo và bên biện hộ,] [phiên tòa thứ nhất]
[vẫn còn nhiều tình tiết cần điều tra làm rõ,] [tạm ngừng phiên tòa,] [chọn ngày khác tiếp tục mở phiên tòa xét xử.] Tại đây, phiên tòa thứ nhất của vụ án xưởng sắt thép Vũ Trụ buôn lậu mà mọi người quan tâm gần đây đã vừa kết thúc.
Tại hiện trường phiên tòa, công tố viên, bị cáo và người biện hộ đã thảo luận vô cùng kịch liệt. Thế sự vô thường. Anh nói xem, sao chỉ trong một đêm tôi từ người nhàn tản biến thành bị cáo vụ án vậy? Tình hình hiện giờ không lạc quan, theo tôi thấy
Ít nhất cũng phải đến 50% là ta sẽ thua vụ này. Các vị. Tại sao? Các anh thực sự nghĩ là mình không phạm tội sao? Ít nhất thì tôi không nghĩ vậy. Sếp Hứa, Viện kiểm sát tìm cô. Viện kiểm sát? A lô? [Đừng khóc nữa.] [Đừng khóc, đừng khóc.]
Đừng khóc nhé được không? Đừng khóc nữa. Mau nhìn này, đây là ai vậy? Bố và mẹ đó, đúng không nào? Không khóc, không khóc. Đừng khóc nữa! Phiền chết đi được! Dỗ thế nào cũng không nín! Tân Di. Có tin gì chưa? Đi hỏi một vòng mà không ai biết.
Bên chị với Triệu Lũy sao rồi? Bọn họ cũng đang hỏi thăm, cũng vẫn chưa có tin gì. Không khóc, không khóc, không khóc. Ngoan nào, ngoan nào. Em đừng sốt ruột, chắc chắn là mẹ sẽ không sao đâu. Em không sốt ruột sao được? Mẹ em bị bắt rồi!
Ngoan nào, ngoan nào, ngoan nào. Ngày mai anh gọi điện hỏi sếp xem. Ngoan, ngoan, ngoan. Đừng khóc, đừng khóc, đừng khóc. Nín đi, nín đi, nín đi. Ngoan, ngoan, ngoan. [Viện kiểm sát Tân Hải] Hứa Bán Hạ, hôm nay chúng tôi mời cô đến đây
Là do trong khi Ủy ban điều tiết chứng khoán xét duyệt hồ sơ niêm yết của công ty cô, có người đã tố cáo cô chiếm dụng tài sản nhà nước. Bước đầu chúng tôi điều tra ra được, trong khối tài sản công ty cô dùng để niêm yết
Có bao gồm một phần tài sản cô thu mua xưởng thép loại 2 của tỉnh từ Ngũ Kiến Thiết. Đồng thời, trong quá trình kinh doanh xưởng thép loại 2 của tỉnh, cô và Ngũ Kiến Thiết không làm tròn trách nhiệm, quản lý thiếu sót,
Hơn nữa còn tự ý xử lý các thiết bị sản xuất bằng các phương thức như bán sang tay, tháo dỡ, và vứt bỏ. Hành vi này là xử lý tài sản nhà nước trái pháp luật. [Trên tỉnh muốn cải cách,] [chuẩn bị gọi thầu cho xưởng thép loại 2.]
[Năm mươi triệu tệ.] Chốt! [Cô tiếp nhận xưởng của tôi đi.] [Tôi sẽ hợp nhất xưởng thép mới] [là xưởng thép Vũ Trụ và xưởng thép Kiến Thiết của anh lại.] [Xưởng thép của anh cái gì nên dỡ thì dỡ,] [nên bán thì bán, nên giữ lại thì giữ lại.]
[Không được, Hứa Bán Hạ,] [đây là xưởng thép loại 2 của tỉnh,] [cho dù có đổi tên] [thì vốn dĩ nó cũng là doanh nghiệp nhà nước,] [xử lý như vậy] [không ai chịu trách nhiệm được đâu.] Tình hình thế nào rồi? Bây giờ em biết vì sao
Cao Dược Tiến lại bị đưa đi rồi. [Việc Ngũ Kiến Thiết nhận thầu xưởng thép của tỉnh] và sau đó chuyển lại cho Hứa Bán Hạ, những gì cần nói tôi đều đã nói cả rồi. Tôi sẽ không giấu giếm tổ chức bất cứ chuyện gì,
Tôi cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm mà tôi phải gánh vác. [Đây là buổi mời thầu công khai Chính phủ mở ra cho toàn xã hội] [để thầu xưởng thép.] [Đây là lần đầu tiên từ khi dựng nước đến nay.] Nhưng tôi cũng phải bày tỏ
Suy nghĩ và mong muốn của tôi với tổ chức. Tôi sẽ không chịu những trách nhiệm không thuộc về tôi. Tôi tin tưởng tổ chức sẽ điều tra rõ sự thật. [Năm đó nhận thầu xưởng thép] [là phương án cải cách mang tính thử nghiệm của Chính phủ,]
Không hề nói rõ quyền sở hữu tài sản. Đến sau này khi sửa đổi luật mới quy định quốc gia vẫn nắm quyền sở hữu tài sản. Lúc đó em không hề biết những việc này đúng không? Đương nhiên rồi. Tuyệt đối không có ý chiếm đoạt tài sản nhà nước.
Ai dám tự rước rắc rối lớn như thế vào thân chứ? Nếu như quy đổi số tiền Ngũ Kiến Thiết nhận thầu ra hiện tại thì sẽ là một khoản tiền khổng lồ. Vậy nếu tội chiếm đoạt tài sản nhà nước bị cấu thành… Vậy thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Thực ra bây giờ em lo cho Hội trưởng Cao hơn. Cô ấy bị đình chỉ công tác rồi, phải tiếp nhận trao đổi và điều tra bất cứ lúc nào. Cấp trên nói là phải đợi mọi chuyện kết thúc mới quyết định cho cô ấy ở lại hay rời đi.
Năm đó doanh nghiệp nhà nước cải cách mạnh mẽ, đúng là có một số người lợi dụng cơ hội này vơ vét tài sản công về túi mình, biến thành sâu mọt được vỗ béo từ tiền mồ hôi nước mắt của người dân. Nhưng không phải ai cũng là sâu mọt.
Vẫn còn có lãnh đạo tốt, cán bộ tốt như Hội trưởng Cao. Không làm loạn kỷ cương, không lạm dụng chức quyền, không tham ô hối lộ. Dù là cô ấy trao quyền nhận thầu cho anh hay là sau này cô ấy có ý định chuyển sang cho tôi, theo tôi được biết,
Cô ấy chưa từng nhận một đồng nào của anh. Tôi cũng chưa từng đưa tiền cho cô ấy. Cô ấy hoàn toàn làm theo chính sách cải cách lúc đó để cứu sống xưởng thép, cũng là để cho những công nhân đã cống hiến cả nửa cuộc đời cho xưởng thép
Còn có cơm ăn. Hội trưởng Cao là người tốt. Vậy ai là người xấu? Tôi sao? Đương nhiên không phải ý đó. Tiểu Hứa, tôi đã sống hơn nửa cuộc đời rồi, những người phụ nữ có thể khiến tôi khâm phục không nhiều. Cô là một trong số họ.
Hội trưởng Cao cũng vậy. Thật muốn quay trở về lúc đầu. Nếu có thể quay lại lúc đầu tôi sẽ không bán máy móc để tự cứu trong lúc xưởng thép của tôi đang khó khăn nhất. Cũng sẽ không nhượng lại cho cô. Nhưng đến bây giờ
Rất có thể sẽ trở thành bằng chứng cho tội chiếm đoạt tài sản nhà nước của tôi. Từ khi tôi sáp nhập xưởng thép Kiến Thiết vào xưởng thép Vũ Trụ của cô thì chúng ta đã trở thành hai con châu chấu trên cùng một sợi dây thùng,
Không ai thoát được nữa. Sếp Ngũ, lúc anh nhận thầu xưởng thép loại 2 của tỉnh rốt cuộc có quyền sở hữu tài sản không? Sau này xưởng thép của anh sáp nhập vào xưởng thép của tôi thì quyền sở hữu tài sản có thay đổi gì không?
Định nghĩa quyền sở hữu tài sản là gì? Chúng ta phải làm cho rõ. Cao Dược Tiến, lúc đó cô, Hứa Bán Hạ, Ngũ Kiến Thiết có cố ý chiếm đoạt tài sản nhà nước không? Tôi tin là các anh đã xem bản ghi cuộc nói chuyện giữa tôi
Và đồng chí ở Ủy ban kỷ luật tỉnh rồi. Tôi vẫn phải khẳng định lại quan điểm của tôi. Tôi, Hứa Bán Hạ, Ngũ Kiến Thiết tuyệt đối không có ý định chiếm đoạt tài sản nhà nước. Lúc đó quốc gia thay da đổi thịt, lúc gọi thầu xưởng công nghiệp nặng
Vẫn nằm trong giai đoạn thử nghiệm, không hề có quy định pháp luật rõ ràng. Quyền sở hữu xưởng thép của tỉnh được thể hiện ở đâu? Đây là một vấn đề cần được xác định. [Quyền sở hữu tài sản trước hết thể hiện ở quyền sở hữu]
[máy móc tại xưởng thép.] [Nếu vậy] [thì việc Hứa Bán Hạ và Ngũ Kiến Thiết] [cải tạo máy móc] [có thể được coi là chiếm đoạt,] [nhưng trên thực tế bọn họ vẫn luôn đóng phí thầu,] [bọn họ có quyền xử lý máy móc của họ.]
[Nếu như quyền sở hữu tài sản của nhà nước] [thể hiện ở tên gọi của xưởng] [và phân bổ nguồn lực của doanh nghiệp nhà nước] [vậy thì công ty] [Hứa Bán Hạ đưa ra niêm yết] [là công ty TNHH sắt thép Vũ Trụ của cô ấy] [Dừng]
[chứ không phải là xưởng thép loại 2 của tỉnh.] Vậy nên hai chữ “chiếm đoạt” từ đâu mà ra, đây lại là một vấn đề gây tranh cãi. [Khám bệnh] Phiên tòa đầu tiên của vụ án chiếm đoạt tài sản nhà nước kết thúc rồi,
Phiên tòa thứ hai của vụ án buôn lậu sắp diễn ra. Vụ án buôn lậu còn có thể có cơ hội xin giảm nhẹ án được, nhưng vụ chiếm đoạt tài sản nhà nước một khi bị định tội, vì số tiền khổng lồ rất có thể là
Còn không có cơ hội xin giảm án. Vậy nên mọi người phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. Quách… Được rồi. Biết rồi, biết rồi. Cậu không cần nghĩ nữa. Vô ích thôi. Chỗ Quách Khải Đông không trông chờ gì được đâu. Không ngờ anh lại đến đây.
Tại sao anh lại nhận tội? Tôi nhận tội không phải để trả thù bất cứ ai trong số các cô. Chỉ là tôi muốn được ngủ ngon giấc. Vậy anh đã ngủ ngon giấc chưa? Tôi tự hỏi, kể từ khi Cầu Tất Chính bảo tôi kiểm tra sổ sách hộ anh ta,
Đúng là tôi chưa từng có thiện ý với anh. Nhưng đã qua bao nhiêu năm rồi, tôi không biết ân oán giữa chúng ta làm thế nào mới hóa giải được, nhưng tôi sẽ cố hết sức. Lúc đó chúng ta không làm trái bất cứ quy định nào.
Chúng ta bôn ba hơn nửa cuộc đời, lẽ nào đến cuối cùng lại phải thừa nhận bản thân là một kẻ có tội sao? Đây không phải là sự thật. Có tội hay không để cho tòa án phán quyết đi. Quách Khải Đông, anh muốn hủy hoại chúng tôi như vậy sao?
Anh hủy hoại chúng tôi có ích gì đối với anh? Làm vậy chẳng phải là anh tự hủy hoại mình sao? Tôi còn lại gì để có thể bị hủy hoại sao? Lương tâm. Lương tâm cũng có thể bị hủy hoại. Bây giờ Cầu Tất Chính đang nằm ở bệnh viện.
Anh đã đến thăm anh ta lần nào chưa? Lẽ nào anh định cả đời này không dám đối diện với anh ta sao? Mẹ nhớ Sương Sương quá. Mẹ. Mẹ đã quên mất cảm giác được ôm con rồi. Mẹ không sao. Yên tâm đi. Sương Sương đâu? Mẹ từ từ thôi. Sương Sương.
Đồng Kiêu Kỵ. Sương Sương. Đói rồi phải không? Ngoan nào, ngoan nào. Mẹ về rồi ạ? Mau qua bà ngoại bế. Bé con. Có phải con bé đói rồi không? Mẹ ngồi nghỉ đi đã. – Anh đi nấu cơm đi. – Con đi nấu cơm. Được, được, được. Sao bé con lại khóc?
Mẹ ngồi đi. Mẹ ngồi đi. Mẹ sao rồi? [Đơn kiện chúng ta của xưởng thép Thắng Lợi] [là thế nào?] [Nguyên vật liệu của công ty họ] luôn do chúng ta nhập khẩu giúp. Bây giờ họ không lấy được nguyên vật liệu cho nên sốt ruột. Luật sư Hoa.
Công ty Càn Lang liên kết với các công ty khác đâm đơn kiện chúng ta là thế nào? Công ty chúng ta đã ngừng cung cấp cho công ty bọn họ từ rất lâu rồi. Họ đã gửi giấy thông báo mấy lần rồi. Sếp Giả, đây là bản sao tài liệu các bên
Cung ứng hàng đòi nợ, văn bản đòi tiền lãi và trả tiền của ngân hàng cần chữ ký của anh. Hội trưởng Cao.