Gió Thổi Bán Hạ Tập 33 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 33] Tôi không sao. A Đông, chỉ cần cậu vui thì anh cũng vui. Cậu không biết vì chút tiền này mà tôi phải chịu rủi ro thế nào, chịu khổ ra sao đâu. Đi thôi.

    A Đông, cậu nghe tôi, cậu nhận đi. Tiền này chỉ cần tôi không lấy là không sao, cậu cũng không có việc gì đâu. Tôi không cần. Sao cậu bướng vậy chứ, nghe tôi đi. Tôi bảo cầm thì cầm đi. Lái xe, đi đi. Sếp Hứa. Hội trưởng Cao,

    Sao chị đến mà không bảo trước thế? Cô nhớ cháu cũng không được đến thăm à? Hôm nay cô không phải Hội trưởng Cao gì đâu nhé. Hôm nay cô Cao của cháu đến thăm cháu thôi. Trên tỉnh có hoạt động siết chặt quản lý hải quan,

    Cô sắp phải tới đó họp rồi, chắc là sẽ lâu lắm không được gặp cháu. Hội trưởng Cao, cô xem. Phân xưởng này là lính lâu năm từ lúc sếp Ngũ còn ở đây. Bây giờ nó vẫn là phân xưởng có chất lượng sản xuất thép ổn định nhất.

    Còn góc kia nữa, lúc trước cô bảo cháu phải tận dụng nó, cô còn nhớ không? Cháu đấy, chỉ cần nói về thép ở xưởng thép, mắt cháu lại sáng lấp lánh lên. Cảm giác lúc cháu nói về phân xưởng sao lại hơi giống…

    Lúc cô nói về Cao Tân Di trước mặt người khác nhỉ? Cháu xem, con bé này vừa tùy hứng, vừa chọc cô tức giận, cô là mẹ ruột của nó thì nên bao dung cho nó đúng không? Làm doanh nghiệp cũng hơi giống nuôi con. Nhưng cũng không giống hẳn. Hội trưởng Cao,

    Nếu cô bảo cháu gọi cô là cô Cao thì cháu cũng nói vài câu tùy ý này. Dạo này cháu vẫn luôn nghĩ nếu như niêm yết thật thì có phải công ty này không do cháu quản lý nữa không? Nghĩ đến chuyện

    Có thể sau này công ty không còn là của cháu nữa, thật sự cháu thấy không thoải mái. Tiểu Hứa à, cháu có thể nói vậy với cô chứng tỏ cháu đã trưởng thành rồi. Các lãnh đạo đã xem tài liệu mà cháu gửi rồi, họ rất hài lòng.

    Nhưng cô nhắc nhở cháu, tất cả các dữ liệu trong cuộc họp niêm yết đều phải chính xác. Cô yên tâm, cháu không phải người chỉ giỏi ra vẻ đâu. Cháu xem, trong tình huống bình thường thì không có đứa trẻ nào vứt bỏ mẹ của nó, nhưng doanh nghiệp thì có.

    Ở nước ngoài đã có nhiều vụ như vậy rồi. Sau khi người thành lập niêm yết bị hội đồng quản trị đá ra ngoài dưới tình huống hợp lý, hợp pháp. Vậy nên những gì cháu vừa nói với cô là lo lắng về việc mất kiểm soát sau này. Nói sao đây nhỉ?

    Đương nhiên, hy vọng doanh nghiệp của mình ngày càng tốt, nhưng cũng lo lắng nó tốt quá mức. Trước đây cô nói rồi, niêm yết là con đường mà các doanh nghiệp bắt buộc phải đi để phát triển nhanh hơn. Có thể hiểu như thế này,

    Đây là lễ trưởng thành của một doanh nghiệp tư nhân, quá độ từ thời thanh thiếu niên sinh trưởng tự do đến thời kỳ trưởng thành chín chắn hơn, có trách nhiệm hơn khi đối mặt với xã hội. Còn cháu, cháu có thể từ một tiểu thương thật sự trở thành

    Một nhà kinh doanh có trách nhiệm xã hội hay không thì phải dựa vào cháu rồi. Sếp Trịnh, toàn bộ báo cáo tài vụ của đội xe chúng tôi đều ở đây rồi. Tôi còn tưởng hôm nay cô gọi tôi đến là chuẩn bị xong vốn để mua cổ phần rồi cơ.

    Sếp Trịnh, chúng ta cũng là bạn lâu năm rồi, nói thật lòng tôi không có nhiều tiền như vậy. Nhưng tôi thật sự muốn vào ngành logistics. Vậy nên tôi dùng đội xe mua cổ phần được không? Đội xe thì ai chẳng có? Nếu chỉ là vấn đề đội xe thôi

    Thì chúng ta cứ giữ quan hệ hợp đồng là được. Cậu có mấy chục cái xe đã muốn có cổ phần, không thực tế lắm đâu. Nếu như không rót vốn vào thì khỏi nói nữa. Sếp Trịnh, đừng vội, ngồi đi đã, ngồi đi đã. Sếp Trịnh,

    Chúng tôi có thể rót vốn lấy cổ phần, con số lúc trước anh nói hoàn toàn không thành vấn đề, đồng thời cũng có thể cho đội xe vào công ty. Nhưng tỉ lệ vốn cổ đông thì chắc phải bàn bạc lại. Không phải, sếp Trịnh, anh đợi chút nhé.

    Em ra đây. Chúng ta lấy đâu ra tiền? Em không thể lừa người ta được. Có tiền thật mà. Tiền ở đâu ra? Chị cho đấy. Vốn là em muốn chị ấy dùng tiền của xưởng thép đầu tư vào bên logistics của chúng ta, nhưng chị ấy đầu tư cho Tiểu Tô rồi.

    Đương nhiên, em không có ý kiến gì với quyết định của chị ấy. Sau này chị ấy đưa em tiền của chị ấy, em cũng do dự mãi nên không nói với anh. Em cũng muốn cược một lần, nếu như Lão Trịnh đồng ý dùng đội xe đổi cổ phần

    Thì chúng ta bớt được khoản này. Nhưng mà… Đừng nhưng mà, mau trả tiền cho cô ấy đi, chúng ta không thể lấy số tiền này được. Ơ, tại sao? Bây giờ cô ấy cũng cần tiền mà. Đồng Kiêu Kỵ, anh nghe không hiểu đúng không? Đây là tiền riêng của chị,

    Với tiền mừng đám cưới của chị, chị ấy cho chúng ta vay, không phải tiền của công ty. Đây coi như chị đầu tư cho chúng ta. Thay vì anh lãng phí thời gian đỏng đảnh ở đây thì chi bằng chúng ta nghĩ cách làm sao để kiếm tiền cho người ta,

    Đừng để uổng phí tiền của người ta. Chúng ta theo chị ấy lâu như vậy rồi, chị ấy có lỗ vụ nào chưa? Được rồi đấy, lát nữa vào trong cứ nói tiếp theo chủ đề em vừa nói, để anh ta nhanh chóng nhận đội xe đi,

    Rồi đòi thêm 5% cổ phần nữa. [Sắt thép Vũ Trụ] [Sao bên thuế bảo điều tra là điều tra ngay thế?] [Không thông báo trước à?] [Không.] [Được, tôi biết rồi.] [Thế bên hải quan thì sao?] [Tại sao lại niêm phong bến tàu của chúng ta?] [Kiểm tra bất ngờ.]

    [Bảo là một phần của hoạt động siết chặt quản lý hải quan,] [bảo chúng ta phối hợp điều tra.] Các cậu mau tự kiểm tra trước đi. Sếp Giả. Sếp Cao. Mời. Đã gọi điện chưa? Gọi rồi, chắc là đang trên đường. Sếp Hứa. Sếp Hứa. Rốt cuộc Cục thuế nói sao?

    Họ nghi xưởng thép trốn thuế nên niêm phong sổ sách rồi, đang điều tra. Chỉ mới nghi ngờ đã niêm phong à? Không chỉ bên thuế đâu, bên hải quan cũng phong tỏa bến tàu của chúng ta rồi. Họ nói là liên hợp để thi hành pháp luật.

    Thế có bảo lúc nào thì bình thường lại không? Phải điều tra trước đã. A lô, Hội trưởng Cao. [Cô chỉ hỏi cháu một câu thôi.] [Từ khi kinh doanh xưởng thép mới,] [cháu có làm việc gì vi phạm pháp luật không?] Cháu bảo đảm với cô là không có. Cháu không có,

    Thế cấp dưới của cháu thì sao? Cô cho cháu thêm chút thời gian, để cháu điều tra. [Tra cho rõ ràng.] Cô cảnh cáo cháu tuyệt đối đừng có ý đồ gì đấy. Bây giờ đừng nói là sổ sách, đến danh sách xuất khẩu và cả trưởng phòng Tài vụ của chúng ta

    Cũng bị bên thuế đưa đi hỗ trợ điều tra rồi. Bởi vậy chúng ta không thể đoán được rốt cuộc là bộ phận nào, khâu nào có vấn đề. Bây giờ bến tàu của chúng ta bị hải quan phong tỏa điều tra rồi. Nguyên vật liệu không vào được. Nhưng

    Xưởng thép của chúng ta vẫn phải hoạt động tiếp, không thể dừng được, nếu không chúng ta không thể cung cấp được cho các đơn hàng sau. Còn nữa, kho của chúng ta cũng bị niêm phong rồi. Giờ thép thành phẩm đang trữ trong kho

    Nên tất cả những đơn hàng bây giờ của chúng ta đều không thể giao hàng đúng hẹn. Cứ như vậy chẳng mấy mà chuỗi vốn sẽ đứt đoạn, còn phải cân nhắc cả tiền bồi thường vi phạm hợp đồng nữa. Đây là hiện trạng

    Và vấn đề mà chúng ta sắp phải đối mặt. Việc cấp bách, chúng ta hãy tìm đến xưởng khác chia sẻ một phần hàng hóa giúp chúng ta, ứng phó tình hình hiện tại đã, Dù có phải mua giá cao thì ít nhất chúng ta không thể vi phạm hợp đồng.

    Tôi nghĩ chúng ta phải nhanh chóng tự điều tra đã. Xem xem lỗ hổng ở đâu, rốt cuộc là khâu nào có vấn đề. Chúng ta phải có sự chuẩn bị. Chúng tôi vẫn đang tự điều tra. Trong quy trình sản xuất, bất kể là nguyên liệu hay bảo trì thiết bị,

    Thay thế gì đó… đến giờ vẫn chưa phát hiện vấn đề gì. [Trộm và lách chỉ khác nhau một chữ.] [Tần Phương Bình, tôi tin cậu,] [cậu không được hại tôi.] [Anh yên tâm đi,] [nhiều năm vậy rồi bọn tôi đều làm như vậy.] [Công ty của Triệu Lũy cũng vậy thôi.]

    [Chúng tôi cũng là lách thuế hợp lý,] [tiết kiệm chi phí.] [Số tiền này do tôi kiếm được,] [tôi vất vả tích góp cho cậu.] [Tôi không cần.] Hơn nữa chúng ta phải đối mặt với toàn bộ quy trình IPO, vậy nên về mặt thẩm tra sổ sách công ty

    Vẫn luôn rất nghiêm ngặt. Tôi có thể nói chắc rằng sự rõ ràng và minh bạch trong Tài vụ của chúng ta vượt xa các công ty khác. Vấn đề tiêu thụ chắc là không vấn đề gì. Mọi việc buôn bán thương mại của chúng ta với các xưởng thép,

    Các công ty thương mại sắt thép đều rất rõ ràng. Còn về vấn đề xuất khẩu thì luôn nhờ bên công ty của Tần Phương Bình làm đại lý. Công ty này cũng khá là chính quy. Nói nhẹ đi thì nếu mà xảy ra chuyện gì thật

    Thì cũng là họ chịu trách nhiệm, không liên quan tới chúng ta. Chúng ta cũng là người bị hại. Thế thì kỳ lạ rồi. Với kinh nghiệm trước giờ của chúng ta, nếu tổ điều tra không nắm được chứng cứ xác thực thì sẽ không hành động qua loa đâu.

    Cô có liên hệ với Hội trưởng Cao để nghe ngóng tin tức không? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hội trưởng Cao gọi điện cho tôi rồi, nhưng cụ thể thì cô ấy không nói với tôi. Nhưng tôi đảm bảo với cô ấy là nhất định sẽ điều tra rõ ràng.

    Từ mai trở đi, các bộ phận tiếp tục tự kiểm tra kĩ càng, bắt buộc mỗi một nhân viên trong công ty đều phải thực hiện. Tần Phương Bình, cậu nghe tôi nói, cậu nói thật với tôi chuyện lần trước các cậu xin xuất khẩu để lách thuế

    Bằng loại hàng hóa dầm nối kết cấu thép có phải xảy ra vấn đề rồi không? [Không hề, sao thế sếp Cầu?] Tôi nói cậu nghe, bây giờ người bên thuế đang kiểm tra sổ sách ở phòng bên cạnh, đóng băng hết tài khoản của tôi rồi. Cậu đã hứa với tôi

    Là không được làm chuyện phạm pháp đấy. Cậu muốn hại chết tôi à? [Sếp Cầu, anh nói gì thế?] [Anh đừng có lúc nào cũng tự dọa bản thân.] [Công ty các anh nhiều bộ phận thế,] [ai mà chẳng có khả năng gây ra chuyện.]

    [Sao anh cứ cứ vơ hết vào mình thế?] [Hơn nữa sếp Cầu này,] [ngành này của bọn tôi ai mà chẳng làm thế,] [nếu không thì lấy đâu ra lợi nhuận.] [Anh yên tâm đi.] [Tôi làm trong ngành này đâu phải mới ngày một ngày hai,]

    [nếu mà bị điều tra ra dễ thế] [thì tôi đi tù lâu rồi.] [Sếp Tần, người bên Cục thuế tìm anh.] [Sếp Cầu,] [tôi còn có việc khác,] [cứ thế đã nhé.] Tần… Tần Phương… Mười hai tệ. Người của Cục thuế tới rồi, bây giờ đang điều tra ở công ty tôi.

    Chuyện Tần Phương Bình lợi dụng khai báo mục hàng để lách thuế, có phải cậu nói ra không? Nếu tôi bảo không phải thì anh có tin không? Với sự hiểu biết của tôi về các anh thì anh nghĩ nếu là tôi, tôi sẽ viết về một chuyện nhỏ thế này à?

    Nhưng chuyện này tôi chỉ nói với mình cậu, không có ai khác biết. Chuyện này cậu giải thích thế nào? Cầu Tất Chính, anh lấy đâu ra tự tin để chất vấn tôi thế? Khai man tên sản phẩm, trốn thuế quan, anh không phạm pháp sao? Mọi người đều làm thế.

    Trước kia được, bây giờ làm thế thì không được. Đừng Tần Phương Bình nói gì thì anh tin là thế. Tôi khuyên anh, trước khi điều tra tới anh thì mau trả tiền lại cho anh ta đi. Từ khi tôi ra tù, anh cứ nói với tôi

    Tương lai tốt đẹp thế này, tốt đẹp thế kia. Tôi không biết tương lai thế nào, nhưng có điều này tôi học được ở trong tù, anh có muốn biết là gì không? Làm một người tuân thủ kỷ cương pháp luật. [Lão Đinh,] [anh ra giá thế này với tôi]

    [cao hơn tận 2% đấy.] [Anh ác quá đấy.] Bây giờ tôi không giao được hàng, anh chia ít vật liệu thép cho tôi đi, cứu lúc cấp bách, anh giúp tôi đi mà. [Hàng tồn kho của tôi cũng không nhiều,] [tôi nói chứ lúc này cũng chỉ có cô mở lời]

    [thì tôi mới chịu chia cho cô một ít.] [Thời điểm đặc biệt,] [ai mà biết là có điều tra tới chỗ tôi] [hoặc niêm phong kho của tôi không.] [Nhưng nói đi cũng phải nói lại,] [rốt cuộc bên cô gặp nạn vì lý do gì thế?] Bọn tôi không gặp nạn.

    Anh đừng nghe tin vịt. Chúng tôi chỉ phối hợp điều tra thôi. Được rồi, tôi tin là với sản lượng của xưởng thép của anh thì vẫn có thể chia một ít thép cho tôi. Lần này cảm ơn anh nhé.

    Cụ thể thế nào thì tôi sẽ bảo Giả Trường An liên lạc với anh. Được, tạm biệt. A lô. [A lô, Bán Hạ.] [Bây giờ anh vừa tới sân bay,] [công ty anh tự dưng có chút vấn đề] [nên anh phải về kiểm tra xem.] [Giống với tình hình bên em đấy.]

    Lần này, hoạt động chỉnh đốn đặc biệt nhắm vào ngành sắt thép sẽ bắt đầu với việc tra thuế. Lần này điều tra tới một công ty đối tác của công ty anh. Lúc họ khai báo xuất khẩu thì đã tráo đổi khái niệm,

    Xuất khẩu bằng danh mục hàng được hoàn thuế cao. Trước đó bên anh cũng chưa điều tra rõ ràng chuyện này nên cũng có trách nhiệm. Em cũng về kiểm tra lại xem, [xem xem công ty em có gặp tình hình tương tự không.] Xuất nhập khẩu? [Đúng thế.]

    Thời đại thay đổi rồi, quy định cũng ngày một rõ ràng. Mặc dù công ty bọn anh là doanh nghiệp nước ngoài nhưng cũng mời cố vấn luật trong nước chuyên nghiệp, [để có thể giải thích cho công ty] [về luật mới nhất mọi lúc,] [tránh việc vô tình] [làm chuyện phạm pháp.]

    Vậy anh định thế nào? Cứ làm theo quy định thôi. Sai rồi thì phải sửa. Cần phạt thì phạt, cần bồi thường thì bồi thường. Anh chấp nhận hết. [Bán Hạ,] [các em cũng phải chuẩn bị sẵn sàng thế này đi.]

    Sự phát triển của ngành không thể thiếu quản lý sát sao được, điều này em hiểu. Vô tình vi phạm hay cố tình vi phạm thì cũng phải có khác biệt chứ. [Xin lỗi,] [thuê bao quý khách đang gọi tạm thời không liên lạc được.] [Cao tốc Thẩm Hải] [Thượng Hải]

    [Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.] [Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi…] [Thượng Hải] Tần Phương Bình đâu? Sếp Tần không ở đây ạ. Anh ơi, anh đợi chút. Anh không được vào. Tôi hỏi cô lần nữa, Tần Phương Bình đâu? Anh ấy không ở đây. Tần Phương Bình.

    Anh ơi, anh không được vào. – Tần Phương Bình. – Anh vào sẽ ảnh hưởng chúng tôi làm việc. Anh ơi, anh ơi, tôi giải thích với anh. Tần Phương Bình đâu? Chúng ta sang bên này rồi nói. Mời anh vào trong. Mời anh, mời anh. Anh ơi,

    Anh cũng là khách hàng của Tần Phương Bình đúng không? Không giấu gì anh, Tần Phương Bình đã làm xuất khẩu thương mại ở công ty chúng tôi nhiều năm rồi, không ngờ anh ấy lại lợi dụng chức vụ để trốn thuế quan giúp vài công ty

    Bằng cách báo láo tên hàng. Trước mắt, vì số tiền liên quan tới vụ án cực lớn nên anh ấy đã bị công an Thượng Hải tạm giam để điều tra rồi. Anh cũng làm ăn với anh ấy à? Số lượng lớn không? Tôi nghĩ dù anh không tìm anh ấy

    Thì công an Thượng Hải cũng sẽ tìm tới anh. [Xưởng sắt thép Vũ Trụ tỉnh Giang Đông] Chào sếp Giả. Tình hình lần này thật sự… Sếp Ngũ, sếp Hứa. Tôi đã tìm được bằng chứng xác thực chứng minh sếp Cầu và Tần Phương Bình đúng là đã lén thỏa thuận riêng.

    Mời sếp Hứa xem. Từ lượng thép xuất khẩu hai quý trước của chúng ta, sếp Cầu đã dùng các mục hàng như thép cường độ cao, dầm nối kết cấu thép, vân vân để báo láo rồi xuất khẩu, che giấu tình hình thực tế, từ đó trốn thuế.

    Trước kia mọi người đều làm vậy, nhưng sau khi gia nhập WTO, công tác quản lý kiểm tra khai báo hải quan, thu thuế xuất nhập khẩu thương mại đã nghiêm ngặt hơn nhiều. Tôi đã gọi điện cho công ty của Tần Phương Bình, họ nói anh ta đã bị bắt.

    Vậy nên có thể thấy việc này hẳn là hành vi cá nhân của hai người họ, không tồn tại khả năng bị người khác xúi giục. Chỉ cần chúng ta tích cực phối hợp điều tra thì chắc sẽ không bị ảnh hưởng lớn lắm đâu,

    Ít nhất là sếp Hứa sẽ không bị liên lụy bởi chuyện này. Chuyện này cậu khoan hãy công bố, cũng đừng vội nộp tài liệu này. Gọi được chưa? Không gọi được. Cậu ta muốn chúng ta cùng chết hay sao hả? Bây giờ cậu lập tức đi điều tra xem

    Trong mọi hợp đồng đã ký kết về tiêu thụ trong nước và xuất nhập khẩu thì những khoản cần thanh toán có được chuyển vào tài khoản công ty trong thời gian quy định hay không. Còn nữa, xem là chuyển thẳng vào tài khoản cá nhân của anh ấy

    Hay là vào tài khoản khác. Cậu đi tra ngay đi. Được. Không gọi được. Lẽ nào cậu ấy muốn trốn? Vợ ơi, em nghe này, tiền anh để trong ngân hàng, anh làm một thẻ mới và mang đi rồi. Còn một sổ tiết kiệm trong ngăn kéo ở tầng hai,

    Phòng ngủ ở tầng hai đấy, ở ngăn thứ hai, sổ đó là để cho em. [Cầu Tất Chính.] [Tôi ngồi ở nhà cậu cả buổi rồi,] [chỉ đợi cậu gọi điện thôi.] [Cậu định trốn thật đấy à?] Sếp Ngũ. Sao… sao anh… Tôi nói anh nghe, sếp Ngũ,

    Lần này tôi có lỗi với mọi người, tôi cũng không muốn thế, nhưng lần này tội của tôi là tham ô, chưa biết chừng tôi sẽ phải vào tù, vào tù đấy. [Cậu tưởng cậu trốn thế này] [thì không phải vào tù à?]

    [Cậu làm thế thì hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn.] [Cậu mau về, thẳng thắn thú tội để nhận khoan hồng đi.] Bây giờ tôi thẳng thắn thú tội để nhận khoan hồng kiểu gì hả? Bây giờ anh bảo tôi… Tôi buộc phải đi.

    Tôi… tôi ra ngoài tránh bão chút được không? Anh… anh đưa điện thoại cho vợ tôi. Anh để tôi chào tạm biệt cô ấy được không? [Lão Cầu, anh đừng làm chuyện ngu ngốc nữa.] [Nghe anh Ngũ khuyên đi,] [anh mau về đi.] Em… em hiểu gì chứ? Em… Anh nói em nghe,

    Em không biết gì hết, em sẽ không làm sao hết. Sau khi anh sắp xếp yên ổn ở bên ngoài thì anh sẽ đón em. Nếu có người hỏi chuyện gì về anh thì em cứ bảo em không biết, nghe thấy chưa? Anh không nói với em nữa nhé,

    Anh… anh đi trước đây. [Cầu Tất Chính,] [tôi đã tìm hiểu rõ mọi chuyện rồi.] [Đây không phải vấn đề của mình anh.] [Nếu anh vẫn tin tôi] [thì về đi.] [Tôi đảm bảo sẽ đối mặt cùng với anh.] [Trốn thật sự không phải là cách đâu.]

    [Sáng mai hẹn gặp ở bến tàu.] [Chỉ có hai ta.] Đến là tốt rồi. Không chạy trốn suốt đêm chứng tỏ anh vẫn còn cứu được. Tối qua có một khoảnh khắc, tôi đã thật sự muốn chạy trốn. Dường như chỉ cần trốn đi thì mọi chuyện đều sẽ kết thúc,

    Sẽ an toàn. Bây giờ nghĩ lại may mà chưa trốn. Nếu mà trốn rồi thì đời tôi coi như xong. Vậy tại sao anh lại làm thế? Tại sao anh lại lấy số tiền đó? Tiền là để đưa Quách Khải Đông. Tôi luôn thấy tôi nợ cậu ấy.

    Tôi muốn bù đắp cho cậu ấy. Tôi không lấy một đồng nào hết. Cô tin cũng được, không tin cũng được. Tiền ở chỗ anh ấy sao? A Đông không lấy. Cậu ấy nghĩ là tôi đang thương hại cậu ấy, bố thí cho cậu ấy. Vậy bây giờ tiền ở đâu?

    Tôi vội tới Thượng Hải, tôi muốn đưa thẳng tiền cho Tần Phương Bình, nhưng lúc tôi tới thì cậu ta đã bị bắt rồi. Tôi làm ầm một trận ở quầy lễ tân, vứt tiền ở quầy lễ tân rồi. Nhưng giờ nói những điều này thì ai tin chứ?

    Tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng minh oan được. Nhưng tôi đính chính lại lần nữa, tôi không hề lấy số tiền đó thật. Còn nữa, việc thuế quan của công ty tôi vốn thật sự muốn tăng lợi nhuận cho công ty.

    Chính miệng tên Tần Phương Bình nói với tôi là trước đó đều làm thế, tuyệt đối không việc gì. Tôi đã tin. Nhưng tôi không cố ý. Sếp Cầu, đánh tráo khái niệm, lừa lấy tiền hoàn thuế cao hơn là sự thật. Giống như anh nói đấy, nếu anh mà trốn thật

    Thì đời anh sẽ không cứu nổi nữa. Vậy nên tôi khuyên anh đi tự thú đi. Là tội của anh thì anh nhận, không phải tội của anh thì không ai đổ oan cho anh đâu. Vốn tôi nghĩ là sẽ giống như trước, bão qua đi rồi thì sẽ không sao,

    Giờ xem ra tôi đã sai rồi, đúng là khác trước rồi. Mấy chuyện gần với ranh giới phạm pháp thì không được làm. Thường xuyên đi bên bờ sông thì sao mà không ướt giày được. Lần này không những tôi bị ướt giày mà còn rơi xuống sông luôn rồi.

    Tôi sẽ không đọc bí kíp kinh doanh lúc trước nữa. Không đọc nữa. Chị, hàng mà chị và sếp Ngũ mua về cao hơn giá vốn 3% rồi. Hơn nữa bây giờ công ty sắp hết tiền mặt để thanh toán rồi. Đều là người làm kinh doanh,

    Sợ công ty chúng ta sẽ đóng cửa nên họ sẽ không cho mình nợ đâu. Bắt buộc phải trả tiền thì họ mới đưa hàng. Cứ thế này thì chúng ta không trụ được lâu đâu. Còn nữa, bây giờ dây chuyền sản xuất không ngừng lại,

    Hàng sản xuất ra không có chỗ để, không nhập kho được. Cả tâm trạng của công nhân nữa, – bây giờ trong lòng mỗi người… – Sếp Giả. Vào đi. Sếp Hứa, sếp Tô tới rồi. Sếp Hứa. Sếp Giả. Mèo. Về rồi à? Về rồi. Chênh lệch múi giờ thế nào?

    Cũng vẫn ổn. Thức khuya tới nỗi có cả quầng thâm kìa. Chuyện nhỏ. Vào trong ngồi đi. Chị, vậy bọn tôi ra ngoài trước nhé. Hai người nói chuyện đi. Được. Hai người nghĩ thêm cách đi. Được. Đi nhé. Tạm biệt. Nói về tiến triển của cậu đi. Tôi gặp chị

    Là lòng yên tâm rồi. Sao, cậu còn lo cho tôi à? Có phải nghe được vài tin xấu không? Công ty chúng tôi đang chuẩn bị niêm yết, trong thời gian này sẽ có một vài doanh nghiệp phát tán một vài tin bất lợi về công ty với những mục đích khác nhau,

    Cậu đừng xem là thật. Chúng tôi đều đang ổn mà. Chị đừng lừa tôi. Tôi vừa từ xưởng về, rất nhiều người đang bàn tán. Mời dùng. Cảm ơn. Làm ăn mà, đương nhiên là sẽ có lúc lên lúc xuống. Điều này rất bình thường. Chị xem cái này đi.

    Đây là hợp đồng tôi ký với công ty Y tế Đức. Trong vòng một tuần, họ sẽ chuyển tiền tới. Tôi sẽ mang hết tiền qua đây. Hơn nữa tôi đã bàn với Jack rồi, dự án internet của chúng tôi có thể tạm gác lại,

    Tôi sẽ đem hết toàn bộ số tiền đầu tư của chị về. Đợi sau khi chuyện xưởng thép của chúng ta được giải quyết thì sẽ bắt đầu lại. Kịp mà. Thực ra tôi đã tính toán trong lòng rất lâu, ai sẽ là người đầu tiên đem tiền tới cho tôi.

    Tôi đã nghĩ tới rất nhiều người, không ngờ sẽ là cậu. Tôi là học sinh ban Tự nhiên, không biết cách ăn nói, chị biết mà. Tôi chỉ biết là trong lúc tôi khó khăn nhất thì chị đã tin tôi. Vậy nên dù bây giờ chị đang gặp khó khăn thế nào

    Thì tôi nhất định sẽ cố hết sức giúp chị. Dù không đủ thì cũng là toàn bộ những gì tôi có. Cậu yên tâm. Tôi sẽ không phụ xưng hô “sếp Hứa” mà mọi người gọi đâu. Ngủ chưa? Ngủ rồi. Xem gì thế? Hợp đồng với Lão Trịnh.

    Các điều khoản cũng ổn rồi, đợi ký thôi. Cần… ký à? Bây giờ sếp cũng rất khó khăn, dù là tiền của cá nhân cô ấy hay tiền của công ty, chúng ta trả trước cho cô ấy đi. Hội trưởng Cao, là cháu quản lý không nghiêm, lỗi lầm của Cầu Tất Chính

    Thì anh ấy sẽ đi tự thú. Cháu cũng sẽ cố hết sức để bồi thường tổn thất của quốc gia. [Theo lý mà nói, cô gọi cho cháu] [thì đã vi phạm pháp luật, kỷ luật rồi.] Ngày mai tổ điều tra đặc biệt sẽ hẹn gặp cháu.

    Nguyên vật liệu của xưởng cháu đến từ đâu, [có vấn đề gì không?] Nguyên vật liệu? Nguyên vật liệu gì ạ? Kiểm toán là bước đầu tiên của hoạt động siết chặt quản lý hải quan. Tiếp theo sẽ dính líu đến điều tra

    Vấn đề buôn lậu nguyên liệu và xuất nhập khẩu thép phế liệu. Các cháu có vấn đề gì thì cô cũng bị liên lụy theo. [Cô có hạn ngạch thương mại không?] [Có chứ,] [không phải mở công ty là có à?] Cô biết một công ty

    Có thể xin được hạn ngạch bao nhiêu không? Nhập 15 nghìn tấn thép, cô phải đăng ký bao nhiêu công ty? Mười lăm công ty, cô có làm được không? Có gì mà tôi không làm được? Chỉ cần sếp Ngũ dám đưa tôi, tôi muốn mở bao nhiêu thì mở bấy nhiêu.

    [Cậu dẫn Tiểu Đồng,] [tìm thêm mấy người,] [đăng ký thêm vài công ty nữa.] [Tôi cần nhiều hạn ngạch hơn nữa.] [Tôi định đưa 50 nghìn tấn về.] [Thế nào?] [Năm mươi nghìn tấn, tôi kéo về rồi đây.] A lô? [A lô, Bán Hạ,] [chuyện điều tra trốn, lậu thuế thế nào rồi?]

    Em đã thuyết phục Cầu Tất Chính tự thú rồi, phải nộp bao nhiêu tiền phạt thì nộp, xem có thể giảm nhẹ tội không. Hội trưởng Cao bảo em giờ là bước đầu tiên trong hoạt động siết chặt quản lý hải quan,

    [tiếp theo còn phải điều tra kĩ càng việc buôn lậu nguyên liệu] [và xuất nhập khẩu thép phế liệu.] Anh nghĩ liệu có phải chuyện điều tra trốn, lậu thuế gây ảnh hưởng không. Anh còn nhớ khi công ty đang chuẩn bị niêm yết, anh từng nói một câu với em không?

    Anh hỏi em là sẵn sàng để bị lật tẩy hoàn toàn chưa, câu này à? Triệu Lũy, bây giờ em thấy rất loạn. [A lô?] [A lô?] [Bán Hạ,] [Bán Hạ.] [Xảy ra chuyện gì vậy?] [A lô, Bán Hạ?] [Em có nghe thấy không?] Sếp. [Tiểu Đồng,]

    [cậu đưa sếp Phùng đến công ty đi,] [không cần biết phải dùng cách nào đi nữa.] Được. Sếp Hứa. Sếp Hứa. [Sếp Hứa,] [theo lời dặn của cô,] [tôi và các đồng nghiệp của phòng Thu mua] [đã trích xuất hết toàn bộ lịch sử giao dịch]

    [nhập khẩu thép phế liệu mấy năm nay] [rồi cho luật sư và phòng Pháp chế.] [Họ đang kiểm tra lại.] [Đây là Luật hải quan mà cô cần.] [Khi sếp Cầu và sếp Ngũ đến, nhớ thông báo tôi.] [Tôi biết rồi, sếp Hứa.] [Luật Hải quan nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa]

    Đại ca, tôi đã thương lượng với sếp Hứa rồi. Tôi sẽ nộp chỗ thuế cần nộp, chấp nhận nộp tiền phạt. Nhưng về chuyện tham ô, tôi có thể sẽ vào tù một thời gian. Trước kia, anh không lén nhận số tiền kia mà chủ động trả lại.

    Điều này tôi có thể giải thích rõ thay anh, giúp anh làm chứng rằng anh không tham ô. Nhưng điều cấp bách bây giờ là nhanh chóng giải quyết chuyện này, để kho và bến tàu được gỡ phong tỏa. Như thế thì xưởng thép và cả công ty

    Mới có thể quay lại làm việc được. Xin lỗi, tôi bị ma che mắt. Xin lỗi. Đừng nói nữa. Bây giờ, chỉ cần nhanh chóng vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt là được. Tiểu Hứa à, đã mấy giờ rồi, cô có chuyện gì?

    Tôi với Lão Cầu đều ở đây, cô nói đi, đừng đợi nữa. Sếp Ngũ, chúng ta đợi anh Phùng chút nhé. Lão Phùng có tiếng là chậm chạp, đợi cậu ấy đến thì… Cậu đến rồi, nhanh lên nào. Tôi nói rồi mà, muộn như thế còn lôi tôi đến đây

    Cũng chỉ có mấy người mà thôi. Có chuyện gì mà tìm tôi vội thế? Mọi người muốn bàn với tôi chuyện phân bổ cổ phần à? Hôm nay, tôi hẹn các anh đến không phải bàn chuyện công ty niêm yết, phân bổ cổ phần. Luật sư Hoa, mọi người đến đầy đủ rồi,

    Anh nói cho mọi người nghe đi. Cái này tính không đúng, [Phòng họp đa phương tiện] tính kỹ lại đi. Sếp Giả, muộn thế này rồi sao anh lại đến đây? Tạm dừng chuyện niêm yết. Tôi nói anh nghe, bảng báo cáo tài chính theo năm, báo cáo phân tích tài chính

    Đã tốn rất nhiều công sức của tôi. Anh vừa nói gì? Tôi bảo, tạm dừng chuyện niêm yết lại. Sếp Giả, chúng ta không thể đùa như vậy được. Tôi không đùa với anh. Ngày 1 tháng 1 năm 2001 đã ban hành và thực hiện Luật hải quan,

    Nhà nước đã lập Cục điều tra tội phạm buôn lậu để tăng cường chống buôn lậu. Năm 2002 lại ban hành và thực hiện Luật hình sự sửa đổi, đặc biệt bổ sung điều luật về tội buôn lậu. Đội ngũ của tôi đã xem toàn bộ

    Lịch sử giao dịch trước đây của công ty, phát hiện một vấn đề. Chúng ta dính líu đến buôn lậu. Chúng ta dính líu đến buôn lậu? Chúng ta buôn lậu lúc nào chứ? Đúng vậy. Năm xưa, anh quên chuyện chúng ta xuất nhập khẩu

    Thép phế liệu từ phía Bắc và biển Đen sao? Không, chuyện chúng ta làm cũng nằm trong phạm vi cho phép của quy định nhà nước và quy định pháp luật mà. Hạn ngạch của anh và sếp Ngũ được gom từ rất nhiều công ty nhỏ.

    Nguyên liệu mà tôi nhập khẩu từ nước ngoài cũng là hạn ngạch mà tôi đã phải lập rất nhiều công ty con mới xin được. Sau này, thậm chí tôi bỏ tiền ra để mua hạn ngạch của công ty khác. Từ góc độ của hải quan,

    Doanh nghiệp có quy mô như chúng ta rất có thể lợi dụng chính sách ưu đãi của nhà nước để thông qua công ty ảo bán lại nguyên liệu, làm mất trật tự thị trường. Theo Luật hải quan mới và Luật hình sự sửa đổi, chuyện này là phạm pháp, trái quy định.

    Luật sư Hoa, tôi hiểu rồi. Cậu xem, thế này nhé, dựa theo Luật hải quan mới và Luật hình sự sửa đổi thì là phạm pháp, trái quy định. Vậy cũng tức là những chuyện mà chúng tôi làm trong quá khứ không phạm pháp, trái quy định, đúng không? Đúng,

    Nhưng công ty chúng ta đã luôn dùng cách ban đầu để kinh doanh nhập khẩu, trước giờ chưa từng dừng lại. Hiểu rồi, tức là hành động bây giờ của chúng ta đang được xem là buôn lậu. Tổ điều tra đặc biệt đã hẹn gặp tôi rồi.

    Vậy thì hẹn gặp các anh cũng là chuyện sớm muộn. Tiểu Hứa, muộn như thế mà cô còn hẹn chúng tôi ra, chứng tỏ cô đã có cách rồi đúng không? Cô nói suy nghĩ của cô ra đi. Tôi đương nhiên là muốn nói rõ ràng

    Mọi chuyện với tổ điều tra đặc biệt, nói rõ ràng đầu đuôi câu chuyện chúng ta nhập khẩu thép phế liệu từ phía Bắc và biển Đen. Tương tự, tôi hi vọng các anh cũng có thể nói rõ ràng. Như vậy thì không được,

    Như thế khác gì tự chui đầu vào lưới, chủ động nhận tội? Đúng, đúng, đúng, Tiểu Hứa phải suy nghĩ kĩ chuyện này đấy nhé. Như vậy sẽ thành ai đi là người đó nhận tội. Chúng ta chủ động nói thật, chủ yếu là để nói rõ

    Lúc đấy chúng ta không biết như vậy là phạm pháp. Nếu như cố tình che giấu, chuyện này sẽ càng khó giải thích hơn nữa. Khó giải thích cũng không thể chủ động thừa nhận bản thân vô tình buôn lậu được. Với cả, những vụ làm ăn năm xưa của chúng ta

    Hoàn toàn là làm ăn chính đáng, cũng đâu có buôn lậu. Chúng ta phải thừa nhận và giải thích rõ ràng hành vi lúc đấy của chúng ta là vô ý. Đây là sơ suất của chúng ta, không phải chúng ta cố ý. Cho nên để an toàn,

    Tôi quyết định tạm thời không niêm yết. Sếp Hứa. Sếp Ngũ. Bây giờ, tình hình là thế này, Lâu Tranh đã giao tài liệu niêm yết của chúng ta cho Ủy ban điều tiết chứng khoán, và đã thông qua xét duyệt sơ bộ của Ủy ban điều tiết chứng khoán.

    Bây giờ, Ủy ban điều tiết chứng khoán sẽ giao tài liệu và báo cáo xét duyệt sơ bộ cho Hội đồng thẩm định niêm yết của Ủy ban điều tiết chứng khoán. Ủy ban điều tiết chứng khoán đã thụ lý, không rút lại được.

    Cho nên càng không thể thừa nhận chuyện buôn lậu được.