Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay Mới Nhất | Phù Đồ Duyên Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Phù Đồ Duyên] [Tập 2] Các vị nương nương chuẩn bị lên đường thôi. Dựa vào đâu mà dòng dõi quý tộc cứ phải lấy tính mạng của nữ tử bọn ta ra làm bàn đạp để đắc đạo thành tiên? Đắc được đạo gì?

    Thành được tiên gì? Đợi kiếp sau cô cũng thuộc dòng dõi quý tộc rồi hẵng đến giảng giải đạo lý với bọn ta. Công công, để ta tự làm. Nhanh lên đấy. Giờ lành đã đến, mong các nương nương yên tâm lên đường. ♫Mặc kệ đường gập ghềnh phía trước♫

    ♫Hứa với chàng sống chết có nhau♫ ♫Gió đã nổi♫ Ai là Bộ Âm Lâu? ♫Gió đã nổi♫ Ai là Bộ Âm Lâu? Tiêu chưởng ấn, Tiêu chưởng ấn. Ai là Bộ Âm Lâu, lên tiếng đi. Ai là Bộ Âm Lâu? Bộ Âm Lâu, Bộ Âm Lâu!

    Nói đi chứ, ai là Bộ Âm Lâu? Ta hỏi ông đấy. Bộ Âm Lâu. Bộ Âm Lâu. Ai là Bộ Âm Lâu? Nói đi chứ. Cô ta đấy, thả xuống đi. Thả người xuống. Thả xuống, thả xuống. Thả xuống đi. Thả xuống. Người này. Thả nhầm người rồi, đây cơ mà.

    Thả xuống đi. Bộ Âm Lâu. Bộ Âm Lâu. Cô là Bộ Âm Lâu à? Ta chính là Bộ Âm Lâu. Đưa đi. Vâng. Dìu đi. Tiêu chưởng ấn. Tiêu chưởng ấn, Tiêu chưởng ấn. Tiêu chưởng ấn. Tiêu chưởng ấn, xin hãy dừng bước. Tiêu chưởng ấn. Nếu ngài muốn đưa người nào đi

    Thì tiểu nhân cũng không dám hỏi nhiều. Nhưng số lượng người đã có trong danh sách không thể thay đổi được. Giờ lành đã tới, mà người lại chưa tuẫn táng thì không hợp quy tắc. Nếu Nội Các hỏi tội thì tiểu nhân không gánh nổi đâu. Tiêu chưởng ấn. Diêm công công.

    Tiêu chưởng ấn. Ngươi nhận hối lộ công khai, buôn bán số người tuẫn táng mà cũng xứng bàn đến quy tắc với ta ư? Gạch tên người đó ra khỏi danh sách tuẫn táng. Tiêu chưởng ấn, triều thiên nữ luôn là số chẵn. Giờ lại thiếu một người thì phải làm sao đây?

    Tào Xuân Áng. Thiệu quý phi? Diêm công công, Quý phi nương nương lo sợ rằng tiên đế xuống hoàng tuyền sẽ cô đơn, nhất quyết muốn đi theo người. Đám nô tài như chúng ta không nên tác thành cho lòng trung thành sắt son của nương nương hay sao?

    Thế đã đủ người chưa? Đủ rồi, đủ rồi. Thứ dơ bẩn vô liêm sỉ. Quay về Chiêu Định Ty tự nhận phạt 50 trượng. [Uyên Thanh Ngọc Khiết] [Áo gấm Duệ Tát, dây lưng thêu chim loan và trăn vàng.] [Thái giám chưởng ấn Chiêu Định Ty,] [Tiêu Đạc?] Ai là Bộ Âm Lâu?

    Cô là Bộ Âm Lâu à? [Tiêu Đạc?] [Là hắn đã cứu ta.] [Hắn chính là Ngư đại tiên của ta.] Tài nhân đã từng treo cổ tự vẫn nên bị thương cổ họng. Người không cần nói gì, để nô tài nói. Nếu ta nói đúng thì người hãy gật đầu.

    Tài nhân đang muốn tìm cung nữ hầu cận của người phải không? Theo quy tắc, chủ tử tuẫn táng thì cung nữ sẽ quay về Thượng Cung Cục và chờ được đưa đến chỗ chủ tử mới. Nô tài đã sai người đến Thượng Cung Cục, tìm người đó về cho người rồi.

    Đa tạ. Tài nhân không cần đa lễ. Chắc tài nhân cũng biết rõ người mà người nên cảm tạ không phải nô tài, mà là… [Mà là ai, mau nói đi.] Bộ tài nhân. Là tại nô tài suy nghĩ chưa chu đáo. Trải qua những chuyện này

    Chắc hẳn tài nhân cũng mệt rồi. Người nghỉ ngơi đi. Nô tài sẽ đến thăm tài nhân sau. [Cứ thế mà đi à?] [Sao mới nói nửa câu mà đã đi rồi?] [Rốt cuộc vì sao hắn lại cứu ta?] Cha nuôi, Bộ tài nhân này

    Trông có vẻ không được lanh lợi cho lắm. Sở thích này của Phúc vương cũng khó hiểu quá đi. Hay là mình cứu nhầm người rồi? Ngươi cho là cô ta ngốc thật à? Ngẫm lại cái khăn trắng thắt cổ cô ta đi. Cô ta đã giở trò ư?

    Cô ta không đơn giản đâu. Cha nuôi, cha nuôi. [Uyên Thanh Ngọc Khiết] Được rồi, người đừng giấu em nữa. Em đã biết cả rồi. Em biết gì cơ? Là Tiêu chưởng ấn chứ gì? Thái giám chưởng ấn Chiêu Định Ty, trong thì nắm quyền 12 thái giám nội đình,

    Ngoài thì giám sát toàn bộ công khanh quan lại, chỉ huy vô số thái giám và cung nữ, còn có một đám thị vệ Chiêu Định trông vô cùng hung ác. Đi ra đi vào trong hoàng thành, ai mà không phải nhìn sắc mặt ngài ấy.

    Người có chỗ dựa vững chắc như vậy mà không nói trước cho nô tỳ biết, làm Đồng Vân phải mất công lo lắng cho người. Ta mà quen biết hắn thì cũng không đến mức phải lên tháp treo cổ hụt một lần. Ta và hắn chẳng liên quan gì cả.

    Người lừa ai được nào? Không liên quan gì mà ngài ấy lại cứu người à? Người có biết là ai đòi nô tỳ về không? Là Tào công công được trọng dụng nhất và cho hầu cận ngay bên người ngài ấy đấy. Chủ tử, người đã chết một lần

    Lại còn được ban không cho cái danh hiệu thái phi. Chết như vậy cũng đáng lắm. Thái phi? Vâng, vừa mới được ban cho đấy ạ. Hoàng hậu nương nương còn chưa được tấn phong làm Thái hậu, người đã được sắc phong trước, vượt cả cấp bậc, oai cực kỳ luôn đấy.

    Trinh Thuận Đoan phi. Nghe oách quá đi mất. Trinh Thuận Đoan? Ta ư? Sao nghe cái tên này cứ như đang nhạo báng ta ấy nhỉ? Cô ta mới nhập cung ba tháng, đừng nói đến tranh sủng, cô ta còn chưa từng được gặp mặt Hoàng đế,

    Phải tốn nhiều công sức lắm đấy. Cô ta giả vờ ngu ngốc cũng được, làm bộ không tranh giành cũng được, ta không quan tâm. Nhưng chắc là Phúc vương thật lòng với cô ta đó. Không thì sao một con cháu tông thất bị giam lỏng phải hao tâm tổn sức

    Nhờ ta đi cứu một tài nhân bé nhỏ thế được? Chỉ cần thao túng được cô ta, thì Phúc vương lại không nghe lời ta chắc? Tìm một danh phận đường đường chính chính, chỉ định làm thái phi đi. Từ xưa đến giờ vẫn chưa có

    Một người còn sống nào được đặt thụy hiệu cả. Bộ tài nhân này thật là mèo mù vớ cá rán. Ban cho danh hiệu gì đây? Trinh Thuận Đoan phi. Ta thấy được đó. [Đang yên đang lành,] [sao tự dưng lại phong ta làm Trinh Thuận Đoan phi?] Nương nương nóng lắm à?

    Ta không nóng, Tiêu chưởng ấn nóng à? Hay là để ta quạt cho ngài nhé. Không dám phiền đến nương nương. Không phiền, không phiền. Ngài đã cứu mạng ta, ta nên làm mà. Tạ ơn nương nương, nô tài không nóng. Ngài không nóng à? Ta lại thấy hơi bị nóng đó.

    [Hắn không nói gì cả,] [rốt cuộc là có mục đích gì?] [Uốn éo giả tạo, chỉ giỏi nịnh bợ.] Nào, giúp ta một tay. Đây là món tuyết lê ngào đường mà Thượng Thiện Giám vừa làm xong, ăn vào tốt cho cổ họng.

    Canh tuyết lê không hợp khẩu vị của nương nương ư? [Đang yên đang lành] [sao lại bắt ta uống canh tuyết lê?] Hợp chứ. Hợp lắm luôn. Mời nương nương. Nương nương muốn nô tài hầu hạ người uống canh à? Không cần. Ta tự uống.

    Nghe nói từ khi nương nương vào cung đến giờ chưa từng được ân sủng lần nào. Tại ta vô dụng đó. Suốt ngày chỉ biết ăn. Eo ta to hơn bao nhiêu rồi này. [Hắn có ý gì vậy?] [Miệng hắn làm sao cơ?] [Muốn ta một cách quang minh chính đại vậy luôn?]

    [Không phải là hắn nhắm trúng ta rồi chứ?] Ta… ta không làm được thật mà. Ta… ta… ta… Ta là người chẳng có ưu điểm gì, khuyết điểm thì cả đống. Ngài xem, lúc ngủ thì nghiến răng, ngáy rồi còn đạp chăn, nấu ăn, giặt giũ, làm việc nhà,

    Không biết món nào cả. Đánh bài mười ván còn thua hết chín. Ta thật sự không phù hợp để chung sống với ngài. [*chung sống như vợ chồng] Nếu… nếu ngài thật sự muốn tìm người để làm nhân ngãi thì hay là… ngài ra… ra ngoài đến nhà khác xem sao. Nhân ngãi?

    Người và ta ư? Tiêu chưởng ấn, Tiêu chưởng ấn. Hiểu nhầm rồi. Hiểu nhầm rồi. Chỉ là hiểu lầm thôi. Ta biết ngay mà. Tiêu chưởng ấn, ngài đã cứu ta lúc ta gặp nguy. Ngài đúng là người tốt, là người lương thiện. Kẻ xấu không thể

    Có một khuôn mặt đẹp như ngài được đâu. Mang khuôn mặt đẹp thế này thì có thể làm ra những chuyện như vậy không? Không thể, Đồng Vân, kẻ nào đồn đại linh tinh đó? Sau này đừng cho kẻ đó bước vào cửa nhà mình nữa. Tiêu chưởng ấn,

    Ân cứu mạng của ngài, ta không có gì báo đáp. Từ nay về sau, chúng ta là tỷ muội tốt. Tỷ muội? Lỡ lời. Bạn tốt, bạn tốt. Chuyện khác thì không nói, từ nay về sau chúng ta không cần khách sáo. Nếu nương nương đã không khách sáo với nô tài

    Thì nô tài cũng to gan mượn một thứ của nương nương. Sao lại nói là mượn? Ngài thích thứ gì thì cứ lấy thoải mái. Cây trâm này không giống như đồ được chế tạo trong cung. Nương nương đem từ Bộ phủ đến đây phải không? Nô tài xin phép mượn của người.

    Tiêu chưởng ấn. Nếu ngài thích thì cứ cầm lấy đi. Ngài yên tâm. Ta là người biết giữ bí mật, tuyệt đối không đi bép xép lung tung đâu. Nếu ngài thích thứ gì khác thì cứ lấy đi, lấy thoải mái. Đồng Vân, gói những thứ trong hộp đồ của ta lại

    Cho Tiêu chưởng ấn mang đi. Nương nương cứ giữ lại đi. Nếu để kẻ khác biết, lại tưởng là nô tài cướp bóc của nương nương đó. Đúng, đúng, đúng. Tiêu chưởng ấn, ngài nói đúng. Vẫn nên kin kín một tí thì hơn. Nếu ngài thích thứ gì thì cứ nói với ta.

    Ngài không tiện thì ta tiện. Chủ tử, người làm sao thế? Em nhìn hắn đi, trông đáng sợ ghê không? Không sao, không sao. Nô tỳ thấy khi nãy người cũng bình tĩnh lắm mà. Hơn nữa không phải còn lấy lòng ngài ấy, muốn làm tỷ muội tốt còn gì?

    Ta nói bừa thế mà em cũng tin à? Để giữ mạng sống, lúc cần diễn vẫn phải diễn cho đạt. Nhưng… Nô tỳ thấy hai người nói chuyện thân thiết thế còn gì. Đó mà gọi là thân thiết ư? Đó gọi là suýt mất mạng đấy. Chưa nói đến chuyện

    Hắn vô duyên vô cớ cứu ta, lại còn đối xử với ta chu đáo như vậy. Một, không ham mê nhan sắc động lòng người của ta. Hai, không thèm muốn bộ não thông thái của ta. Vậy ta hỏi em, chủ tử của em

    Từ đầu đến chân còn được cái nước gì nữa nào? Hết rồi. Đấy thấy chưa? Không còn gì cả. Nếu ta nói là hắn nổi lòng từ bi, em có tin không? Chỉ sợ thứ mà hắn đang nhắm đến có thể sẽ lấy mạng ta. Vậy thì phải làm sao? Làm sao ư?

    Nếu đã không thể trốn tránh được thì chi bằng… chi bằng nằm im tại chỗ. Ít nhất cũng được chết trong hòa bình, tư thế chết cũng đẹp. [Hiệt Thúy Uyển] Cha nuôi, người bớt giận. Vì việc lớn của người, hy sinh chút danh tiết cũng chẳng là gì. Bộ gia dạy ra

    Cái thứ gì thế không biết. Chẳng ra cái thể thống nào cả. Chỉ thiếu nước dán bốn chữ đồ vô liêm sỉ lên mặt. Nữ tử này che giấu bản lĩnh, chắc chắn không phải loại người tốt đẹp gì. Sau này ắt sẽ là một mối họa lớn.

    Cho người theo dõi cô ta chặt vào. Đang thời điểm quan trọng, đừng để cô ta gây thêm rắc rối. Cha nuôi, người nhúng tay vào chuyện này rồi, cho dù cô ta có ngồi im ở đó không động đậy cũng đủ rắc rối lắm rồi. Nội Các đang làm loạn cả lên

    Vì người tự ý sắc phong cho cô ta làm thái phi, nói là người làm vậy không phù hợp quy tắc chút nào. Trước giờ chưa từng có chuyện như vậy. Đến cả Thái hậu và Hoàng hậu cũng còn chưa được tấn phong

    Mà lại tấn phong cho mỗi một tài nhân cỏn con. Không hợp quy tắc thì cứ không hợp quy tắc đi. Chuyện ta đã quyết định, kẻ nào dám nói ra nói vào thì dẫn từng kẻ đến nói trước mặt ta. Việc mà Phúc vương nhờ vả ta đã làm xong rồi.

    Giờ đã đến lúc để hắn làm việc cho chúng ta rồi. Con không tài nào hiểu nổi. Vị vương gia đèn lồng này chỉ là kẻ tầm thường bất tài vô học. Người giúp đỡ hắn chuyện này thì có ích gì đâu? Phúc vương là vương gia duy nhất

    Còn sống trên đời của tiên đế. Ngươi nói xem nếu Vinh vương ở lại phủ của thúc thúc mình một thời gian cho đến khi đăng cơ, vậy không phải là danh chính ngôn thuận sao? Người muốn mượn tay Phúc vương để đến Phượng Nghi Cung đoạt người ư? Đến Phúc Vương Phủ.

    [Hiệt Thúy Uyển] Mời Tiêu chưởng ấn. Tiêu… Mời Tiêu chưởng ấn. Tiêu chưởng ấn, sao rồi? Đã cứu được người chưa? Đây là chiếc trâm của Bộ phủ. Âm Lâu đâu? Ta muốn gặp cô ấy. Vương gia đừng nóng vội. Chưởng ấn đã cứu được người từ dải lụa trắng xuống rồi.

    Tuy không vấn đề gì, nhưng vô cùng hoảng sợ, bị tổn thương nguyên khí, cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Chưởng ấn đã giúp nương nương giành được tước vị thái phi. Có lẽ là những ngày tháng sau này sẽ dễ dàng hơn. Vương gia cứ yên tâm. Vậy thì tốt quá.

    Vậy thì tốt quá. Đa tạ. Vương gia không cần đa tạ ta. Dù gì ta cũng không cứu người đó không công. Tất nhiên là vậy rồi. Tiêu chưởng ấn muốn gì cứ nói với ta. Nô tài muốn nhờ vương gia giúp Vinh vương thoát khỏi sự khống chế của Hoàng hậu.

    Ta… việc này… Việc triều chính ta không hiểu. Tiêu chưởng ấn, chuyện này… ta không giúp được đâu. Hoàng đế băng hà, Vinh An hoàng hậu nhân cơ hội này khống chế Vinh vương, giam lỏng hoàng thất, cấu kết với Nam Uyển vương, mưu đồ tranh giành quyền lực ở trong kinh thành.

    Vương gia có từng nghĩ rằng nếu Hoàng hậu thành công hoàng thất Mộ Dung sẽ mất đại quyền, từ nay Đại Nghiệp sẽ rơi vào tay họ đằng ngoại của hoàng gia không? Chắc Tiêu chưởng ấn cũng biết ta có một biệt hiệu trong dân gian là vương gia đèn lồng phải không?

    Không quyền không thế, chỉ có cái mác. Ngài bảo ta đối đầu với hoàng tẩu chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Cho dù ta có… Cho dù ta muốn cũng lực bất tòng tâm. Mười bảy vị vương gia cùng thế hệ với tiên đế năm xưa tranh đoạt ngai vàng,

    Nay chỉ còn mình ngài sống sót. Không phải là vương gia may mắn mà là biết xem xét thời thế, chịu thua thiệt để được an toàn, nhẫn nhịn hơn người. Nếu đã như vậy, sao vương gia có thể là kẻ tầm thường được? Không, không, không.

    Mấy năm nay, ta chỉ mong được sống yên lành. Ta không dám động đến những chuyện thị phi của hoàng thành. Không dám động đến. Vương gia thân phận cao quý, cho dù mấy năm nay ngài sống an phận, không cầu mong gì nhưng Hoàng hậu vẫn coi ngài

    Như cái gai trong mắt đó thôi. Chẳng lẽ đám quân canh gác ngoài cửa không khiến cho vương gia tỉnh táo hơn chút nào ư? Nếu ngài ôm cây đợi thỏ thì e là sẽ có ngày ngài và cả dòng họ Mộ Dung đều sẽ bị nhổ cỏ tận gốc.

    Chỉ có cách bắt tay với nô tài thì vương gia mới có cơ hội thắng. Cho dù vương gia không nghĩ cho mình, chẳng lẽ ngài không nghĩ cho người đang ở Hiệt Thúy Uyển kia ư? Cô ấy chỉ là một phi tần nhỏ bé,

    Không đến mức để hoàng tẩu phải làm khó cô ấy. Hoàng hậu là người rộng lượng, không cần làm khó cô ấy. Nhưng nô tài là kẻ hẹp hòi đấy. Tiêu chưởng ấn, ngài đang… Đến một tên hoạn quan cũng có thể uy hiếp ngài, mà sao ngài vẫn không thấy tức giận?

    Do ngài đã quen sống hèn mọn, bị ức hiếp từ khi còn nhỏ rồi ư? Tiêu chưởng ấn, ngài vượt quá giới hạn rồi. Các ngươi làm gì được ta? Nô tài nghe nói mẫu thân ruột của vương gia là Tịnh phi nương nương bị kẻ khác mưu hại,

    Chết thảm trong cuộc đấu đá nơi hậu cung. Không quyền thế chính là như vậy đó. Ngài không bảo vệ được mẫu thân, cũng không bảo vệ được bản thân thì nói gì đến việc bảo vệ người mình yêu? Chỉ khi có quyền lực trong tay

    Thì mới có tư cách ở bên người mình yêu cả đời. Tiêu chưởng ấn! Được! Ta đồng ý với ngài. Được vậy là tốt nhất. [Điện] Cha nuôi, tuy thuốc này có thể ngăn râu mọc nhưng nói cho cùng vẫn có hại cho cơ thể. Mỗi tháng người hãy uống một viên thôi,

    Không nên uống nhiều. Ngày mai phải diện kiến Hoàng hậu, vẫn nên cẩn thận thì hơn. Tuyệt đối không được để lộ sơ hở. Làm gì có sơ hở gì? Khả năng ngụy trang của người giả mà như thật, vô cùng khéo léo. Đoan thái phi còn bảo

    Muốn làm tỷ muội tốt với người đấy thôi? Con chỉ lo là người không cẩn thận biến giả thành thật. Người nói xem liệu thuốc này có ảnh hưởng đến… Uống trà, uống trà, người uống trà đi. [Từ nay về sau,] [chúng ta là tỷ muội tốt.]

    Nương nương nghe nói Tiêu chưởng ấn [Thị nữ của Vinh An Hoàng Hậu, Y Lan] muốn đến Phượng Nghi Cung thì vô cùng vui mừng. Mới sáng sớm đã dặn nô tỳ đứng đợi ở ngoài cửa. Tiêu chưởng ấn, không còn sớm nữa. Nếu ngài muốn gặp nương nương thì mau đi thôi.

    Nô tài thỉnh an nương nương. Lui ra cả đi. Vâng. Ngươi có lòng thật đấy. Muộn thế này rồi mà còn đến thỉnh an bổn cung. Ta vừa chế được một lư hương. Ngửi thử xem có thơm không? Tay nghề chế tạo hương của nương nương vô cùng điêu luyện,

    Khiến người ta thư giãn tinh thần. Vốn dĩ nô tài không nên đến làm phiền nương nương nghỉ ngơi. Chỉ có điều mấy hôm nay các tú nương ở Thượng Y Cục đang gấp rút may áo tang cho các cung. Vinh vương điện hạ mau lớn, các tú nương phải đo lại

    Để may y phục cho ngài ấy. Nô tài thật sự không còn cách nào nên chỉ đành đến làm phiền nương nương. Ngươi là nô tài của bổn cung, lo cho Vinh vương làm gì? Ngươi biết rõ số đo của bổn cung mà. Hay là bây giờ ngươi đo cho bổn cung đi.

    Cách may y phục cho nương nương, đương nhiên là nô tài luôn luôn ghi nhớ rõ. Nhưng còn Vinh vương thì nô tài thật sự không biết. Hóa ra là vậy. Ngươi đến không phải để thăm bổn cung mà là đến thăm Vinh vương. Cũng phải. Nói cho cùng,

    Vinh vương mới là Hoàng đế tương lai. Cho dù ai là Hoàng đế thì người vẫn là chủ tử của nô tài. Ngươi dẻo miệng lắm, toàn nói những lời lấy lòng bổn cung. Nhưng Vinh vương đã ngủ rồi, không cần Tiêu chưởng ấn phải bận tâm. Áo tang của Vinh vương,

    Bổn cung sẽ tự làm. Y Lan, lúc chưng cất tinh dầu có kẻ nào động vào cốt hương không? Những nô tỳ mới đến không hiểu quy tắc, xin nương nương thứ tội. Nô tài phải cho ra dáng nô tài. Đồ của chủ nhân, cho ngươi động vào thì động vào,

    Không cho ngươi động vào thì phải ngoan ngoãn thu móng vuốt lại. Đánh chết đi. Tuân lệnh. [Chiêu Định Ty] Bên Chiêu Định Ty truyền tin đến. Quả nhiên đúng như cha nuôi nói. Phượng Nghi Cung tăng thêm lính canh gác khắp vòng trong vòng ngoài.

    Hoàng hậu nương nương tuyên bố ra bên ngoài là Vinh vương bị bệnh, không rời Vinh vương nửa bước. Đã mấy ngày liền Hoàng hậu chưa rời khỏi Phượng Nghi Cung rồi. Hoàng hậu còn đề phòng cả người thì phải ra tay kiểu gì đây?

    Bà ta không canh chừng Vinh vương cả đời được. Theo lễ pháp, đêm khâm liệm, Hoàng hậu phải dẫn đầu các phi tần túc trực linh cữu của tiên đế ở Thượng Khung Cung. Lúc đó Phượng Nghi Cung chỉ còn mình Vinh vương thôi. Từ Phượng Nghi Cung đến Thượng Khung Cung,

    Cả đi cả về chỉ mất nửa canh giờ, e là không kịp. Nhưng mà nếu như có người có thể giữ chân Hoàng hậu ở Thượng Khung Cung thì có lẽ là được đấy. Báo cho đám tay trong ở Phượng Nghi Cung, bảo bọn chúng làm đi.

    Chọn mấy tên giỏi võ công từ đám thị vệ Chiêu Định, để Thất Lang đích thân dẫn đội quân. Đêm khâm liệm, ta muốn mọi chuyện phải hoàn hảo. Tuân lệnh. [Uyên Thanh Ngọc Khuyết] ♫Để lại cánh hoa lặng lẽ hao gầy♫ [Đêm nay nương nương]

    [cũng túc trực linh cữu ở Thượng Khung Cung phải không?] ♫Chẳng lẽ nàng cũng♫ [Ta vẫn chưa kịp chải đầu thay y phục.] ♫Không dứt được nỗi buồn biệt ly♫ [Trùng hợp quá.] [Nô tài khéo léo nhanh nhẹn,] [ta sẽ đích thân sửa soạn giúp nương nương.] ♫Ánh trăng như lưỡi câu♫

    ♫Khúc hát ánh trăng kiếp trước♫ [Mời nương nương.] ♫Liệu có ai muốn hòa ca cùng ta♫ [Ngài nói gì vậy?] [Chưởng ấn khéo tay quá.] ♫Ánh nến đã tắt♫ ♫Làm sao để che đi vệt nước mắt♫ ♫Trách ta quá nghiêm khắc♫ Sao thế? Thuốc tiêu sưng mà nô tài đưa

    Nương nương không chịu bôi cho hẳn hoi à? Chỉ là vết bầm nhỏ thôi. Không sao. Nô tài làm đau nương nương rồi sao? Không đau, không đau. Nô tài nói chuyện với nương nương một lát là cũng hết đau rồi. Nhắc đến đau, chắc hẳn nương nương biết rõ

    Thủ đoạn của nô tài. Nô tài muốn làm ai đau thì có hàng trăm cách. Nếu kẻ nào làm nô tài khó chịu, nô tài cũng sẽ không để kẻ đó dễ chịu. Nương nương, hôm nay chúng ta lột da hay là cứa họng đây? Nói đùa thôi

    Mà đã làm nương nương sợ rồi à? Tiêu chưởng ấn, ngài có khó khăn gì không? Ngài giúp ta đủ điều, nếu có việc gì có thể dùng đến ta thì ngài cứ sai khiến. Nương nương không cần miễn cưỡng. Chuyện này không liên quan đến nương nương.

    Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng. Đều là người một nhà mà, không cần khách sáo đâu. Vậy thì đành nhờ cả vào nương nương rồi. Qua loa vậy luôn á? Ngài… ngài không cần kiểm tra ta thêm à? Không cần kiểm tra. Nương nương dũng cảm lanh trí, chắc chắn sẽ làm được.

    Bằng mọi giá, đêm nay nương nương cũng phải giữ Hoàng hậu ở lại Thượng Khung Cung đến khi qua giờ Hợi. Vì… vì sao phải giữ chân Hoàng hậu? Cổ nương nương còn đau không? Giữ. Chỉ là giữ chân Hoàng hậu thôi mà.

    Ta sẽ giữ giúp ngài đến lúc đất trời đảo lộn, sông cạn đá mòn luôn. Vậy thì làm phiền nương nương rồi. Cha nuôi, người định để Đoan thái phi làm việc này thật à? Người bảo không tin được cô ta cơ mà? Tin hay không không quan trọng.

    Nếu cô ta muốn sống thì sẽ biết nên làm thế nào. Cô ta dùng trăm phương nghìn kế mới leo được lên thuyền của Phúc vương mà còn mơ bo bo giữ mình ư? [Uyên Thanh Ngọc Khuyết] Trên đời này làm gì có chuyện hời như thế. Nếu để Hoàng hậu biết

    Thì cô ta sẽ mất mạng đấy. Chúng ta sẽ khó mà ăn nói được với Phúc vương. Đúng là có chút rắc rối. Vậy thì để cô ta tự cầu phúc thôi. [Thượng Khung Cung] [Kinh văn Thuận Tông Đại Nghiệp Bài vị Vĩ Võ Nhân Hiếu Đức Nguyên Hoàng đế]

    [Tí Sửu Dần Mão] [Phượng Nghi Cung] Ai cũng bảo đại lễ quan trọng thế này thế nọ. Tận mắt chứng kiến rồi mới thấy toàn là nói điêu. Em nhìn tiên đế gia xem. Khi còn sống uy phong biết bao, phi tần nào cũng mong cũng ngóng.

    Giờ thì đấy, người đi trà nguội, đến nhi tử ruột thịt duy nhất là Vinh vương cũng cáo bệnh không đến. Đáng thương quá. Chủ tử, người còn thương tiên đế gia nữa cơ à? Người lương thiện quá. Cũng không phải vậy. Ta thấy mọi người đều chỉ đến đây cho có

    Nên cũng yên tâm rồi. Chủ tử, người nghĩ chuyện kia liệu có thành không? Hay là người cứ tùy tiện làm gì đó qua mặt Hoàng hậu thôi? Em nhìn vị đó giống một vị chủ tử có thể dễ dàng qua mặt sao? Không giống. [Thân Dậu Tuất Hợi]

    Bảo họ thắp đèn lên. Thắp đèn, mau thắp đèn lên. Nào, thắp đèn đi. Thắp đèn nhanh lên. Thắp hết đèn lên. [Giờ Hợi đêm nay sẽ có gió Đông Nam.] [Đèn trời từ vương phủ] [thả bay theo hướng gió] [sẽ trôi về phía Phượng Nghi Cung.] [Ta cần đèn trời]ư

    [giúp ra gây ra hỗn loạn] [ở Phượng Nghi Cung,] [để ta có thể thừa cơ đưa Vinh vương đi.] Đi. – Cháy rồi. – Cháy rồi. – Cháy rồi. – Người đâu? Cháy rồi. Cháy rồi. Cháy rồi. Cháy rồi. Mau cứu Vinh vương điện hạ. Cháy rồi. Cháy rồi. Cháy rồi.