Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay Mới Nhất | Phù Đồ Duyên Tập 01 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Phù Đồ Duyên] [Tập 1] [Tập tục phong kiến xưa, đế vương tế trời, chết cũng như lúc còn sống, phi tần thị nữ của đế vương lúc sinh thời đều phải chôn cùng]

    [Mỹ miều thì gọi đây là tục triều thiên. Những nữ tử vô tội bị buộc chôn cùng được gọi là triều thiên nữ,] [nên mới có câu “Hoàng đế băng hà, quan thăng chức Nữ tử đáng thương phải chầu trời”.] [Năm Long Hóa thứ 11,] [Nguyên Trinh hoàng đế băng hà.]

    [Phong ba bỗng chốc ập xuống vương triều Đại Nghiệp.] [Thái tử Vinh vương tuổi còn quá nhỏ.] [Các thế lực] [ở triều đình, hậu cung] [đều muốn giành quyền nắm giữ triều chính] [từ tay Vinh vương.] [Mà trong số đó,] [thế lực khiến người ta phải kiêng dè nhất]

    [là Chiêu Định Ty do hoạn quan] [Tiêu Đạc đứng đầu.] Để… để tiểu nhân lau cho ngài. Xin… xin Tiêu chưởng ấn thứ tội. [Tiêu Đạc – Chưởng ấn Chiêu Định Ty] Tiêu chưởng ấn tha mạng. Tiêu chưởng ấn tha mạng, Tiêu chưởng ấn. Chuyện từ bao giờ đây?

    [Tào Xuân Áng Thái giám tùy đường Chiêu Định Ty] Chưa đến giờ Thìn đã tắt thở. Lần này vạn tuế gia đi gấp quá, cũng không để lại ý chỉ gì. Thượng Khung Cung đang rối hết cả lên. Không biết tại sao Nội Các lại biết tin. Đại học sĩ Chu Thừa Đức

    Đã dẫn một nhóm quan lại trụ cột của Nội Các chặn trước cửa cung, nói là muốn gặp người, cũng đòi đâm đầu vô cột mấy lần rồi. May là trước đó người đã dặn dò sai người chặn hết bọn họ ngoài cửa cung. Đã ai đâm đầu chết chưa?

    Chết thì chưa ạ, người của chúng ta đã cản lại rồi. Đừng cản, cứ để ông ta đâm đầu đi, đâm bể đầu thì mời vào cung. Vạn tuế gia tắt thở chưa đến một nén hương mà tin tức đã truyền đến tai Nội Các rồi. Cũng đúng lúc quá cơ.

    Mật thám Nội Các mà lại dám nghênh ngang trong Thượng Khung Cung à? Chán sống rồi. Tào Xuân Áng, ngươi đích thân đến Phượng Nghi Cung và Thừa Nguyên Cung mời Hoàng hậu nương nương, Thiệu quý phi và Vinh vương điện hạ đến Thượng Khung Cung bàn bạc với ta

    Về việc kế vị của điện hạ. Thông báo xuống các cung, rung chuông tang, treo phướn trắng. Triều thiên nữ tuẫn táng phải nhanh chóng lên đường. Rõ. [Xuân ấm nắng trong] [Thượng Khung Cung] [Tang] [Đồng Vân – Cung nữ hầu cận] – Sao lại thấy… – Đồng Vân! Đồng Vân, Đồng Vân!

    Chủ tử! Người vừa đi đâu vậy? Nô tỳ gom tiền cho người rồi này. [Bộ Âm Lâu – Tài nhân] Đừng gom nữa, đợi em gom đủ thì xác ta cũng lạnh rồi. Nghe ta nói này, bây giờ em hãy đến Thượng Cung Cục ngay rồi nhét cho chưởng sự

    Toàn bộ số tiền em gom được. Em nói là chủ tử của em lén chạy mất rồi. Giờ em không thuộc về Hiệt Thúy Uyển nữa, rồi bảo họ sai em sang chỗ khác làm việc ngay đi. Người chuẩn bị trốn đi thật hả? Trốn được không? Thôi, mau chạy đi,

    Không lại có biến. Chủ tử yên tâm đi. Người không bị chôn cùng đâu. Tuy nô tỳ không có cách cứu người, nhưng có người có cách cứu người đấy. Em báo tin cho nhà ta rồi à? Vâng. Lần này Đồng Vân thông minh nhỉ? Vừa gom tiền vừa đi cầu cứu,

    Thể nào cũng có cách cứu được người mà. Thôi, mau chạy đi. Bộ tài nhân, đã đến giờ rồi, xin mời. [Hiệt Thúy Uyển] Thả ta ra! Thả ta ra! Đại Hành hoàng đế cưỡi rồng về trời. [Diêm Tôn Lang – Thái giám chưởng sự] Ai chưa có con không thể giữ lại,

    – đều phải chôn cùng. – Thả ta ra. Ta không làm triều thiên nữ đâu. Ta không muốn làm triều thiên nữ đâu. Khóc gì mà khóc? Tổ tiên phải tích đức lắm mới có cái phúc này đấy. [Lý Bình Như – Mỹ nhân] Nếu biết thế này

    Thì ban đầu đã chẳng vào cung. Làm triều thiên nữ, xuống dưới hầu hạ Tiên hoàng, chắc chắn triều đình sẽ ban thưởng. Sau này người nhà được ban chức tước, có phải sẽ nhớ đến lòng tốt của các nương nương không nào? Vậy là không uổng

    Công ơn dưỡng dục bấy lâu nay rồi. Có thấy tòa Phù Đồ Tháp đằng kia không? Đấy là chốn cao quý. Sau khi các đời tiên hoàng của vương triều Đại Nghiệp về trời, các triều thiên nữ sẽ được hưởng ân đức trong tháp. Thế nên các vị nương nương cứ yên tâm.

    Các vị vào được tháp thì cũng coi như đã sống một kiếp huy hoàng rồi. Ta muốn về nhà. Ta muốn về nhà. Sao… sao cô không khóc? Ta đói. Sáng nay lúc Thượng Thiện Giám đến đưa bữa sáng, lẽ ra ta không nên tiếc ba đồng rưỡi đó.

    Đút lót thì đút lót thôi. Xin thêm đĩa dưa chuột muối chua là hay rồi. Cô… cô còn tâm trạng ăn uống cơ à? Đứng đấy làm gì? Đi lấy cái ghế ra đây. Vâng. Cái tên nô tài chó má! Mấy năm nay ra vào hoàng cung cứ như ra vào phủ đệ

    Nhà mình vậy, nhìn còn giống chủ tử hơn cả người làm chủ tử. Chán sống rồi hả? Trong ngoài hoàng cung đâu đâu cũng là tai mắt của Chiêu Định Ty. Ông muốn chết cũng đừng kéo ta theo. Nghe nói Chu các lão trung thành chính trực,

    Một lòng muốn đi cùng vạn tuế gia. Sao vẫn chưa đi thế? Tiêu Đạc! Lúc vạn tuế gia còn tại thế ngươi đã nịnh trên khinh dưới, [Chu Thừa Đức – Đại học sĩ Nội Các] lũng đoạn triều cương. Vạn tuế gia băng hà, chỉ có một người con nối dõi

    Là Vinh vương điện hạ. Ngươi đừng tưởng… Đừng tưởng ngươi chăm sóc điện hạ thì Chiêu Định Ty của ngươi có thể một tay che trời, hoành hành ngang ngược. Vậy theo ý của Chu các lão phải làm thế nào mới được? Ngươi phải giao quyền phê duyệt tấu chương ra đây ngay.

    Bọn ta sẽ nhanh chóng đi mời Thái hậu ra lệnh cho đại thần cố mệnh khác phò tá hoàng đế nhỏ. Vạn tuế gia vừa quy tiên mà các lão đã lăm le giành quyền nhiếp chính. Quả là hết mực trung thành. Cũng phải,

    Lúc nào các lão chẳng lo lắng chuyện quốc gia đại sự. Ngày mười lăm tháng trước, phủ của các lão mở tiệc mừng thọ, khéo sao lại chiêu đãi sáu vị quan chấm thi sẽ chủ trì kỳ thi mùa xuân năm nay.

    Ông ra lệnh cho các ca kỹ hãy nhân lúc dâng rượu để nhét cho họ danh sách các sĩ tử thi đỗ. Tiêu Đạc. Chu Thừa Đức này đường đường là một đại học sĩ. Chiêu Định Ty của ngươi lại dám cài tai mắt vào phủ của ta ư?

    Thứ hoạn quan như ngươi lấy đâu ra tư cách? Đại nhân! Ta là chưởng ấn Chiêu Định Ty được vạn tuế gia bổ nhiệm, trong thì quản lý nội đình, ngoài thì giám sát các quan, làm theo đặc quyền vua ban, nắm giữ mực son, ngự bút.

    Ta là mắt của vạn tuế gia, là tay của vạn tuế gia. Ông nói xem ta có đủ tư cách hay không? Người đâu! Đại học sĩ Chu Thừa Đức hối lộ gian lận, lạm quyền vụ lợi, nhốt vào đại lao ngay lập tức. Triều chính nhiễu loạn, đất nước chẳng còn!

    Đất nước chẳng còn! [Trương Dục Cẩn – Tiệp dư] Lý mỹ nhân, cô nín đi được không? Khóc lóc bực cả mình. Ta sợ, cô không sợ hả? Sợ cái gì? Dù sao lát nữa cũng thoát được thôi. Công công, Hoàng hậu nương nương nói cháu của người là Trương tiệp dư

    Được ngài chiếu cố. Đây là phần thưởng cho ngài. Trương tiệp dư. Trương tiệp dư. Trương tiệp dư. Bọn tôi tớ ghi nhầm, cô không thuộc danh sách triều thiên nữ. Về đi. Đa tạ Diêm công công. Trương tiệp dư! Trương tiệp dư! Trương tỷ tỷ, ta xin tỷ.

    Mong tỷ thương xót mà dẫn ta theo với. Tránh ra! Trương tiệp dư, Trương tiệp dư! Cô muốn làm gì? Xuất thân không cao, lại không có con nối dõi. Dính phải cái số hèn kém bị chôn cùng thì trách được ai? Đúng giờ Ngọ ngày mai

    Sẽ phải vào tháp để quyên sinh. Một khi đã vào Phù Đồ Tháp thì không ra được đâu. Các nương nương rõ cả chưa? – Công công! – Công công! Công công! Ngài xem chừng này đã đủ chưa? – Công công! – Công công! – Công công! – Công công!

    Ngài xem chỗ tiền ta có đi công công. Công công xem chỗ tiền ta có đi này. Âm Lâu! Đám hoạn quan Chiêu Định Ty toàn một lũ lấy tiền đổi mạng. Ta không có tiền, cũng không có chỗ dựa. Cô thì khác, cha cô là thái phó. Chắc chắn là

    Người nhà cô sẽ đến cứu cô. Ta cầu xin cô, cô cứu cả ta với được không? Cha ta mà quan tâm đến ta thật thì đã chẳng bắt ta vào cung thay đích tỷ. Mẹ và muội muội của ta vẫn đang đợi ta ở nhà. Ta không muốn chết thật đâu.

    Ta còn muốn được ăn món cá quế do mẹ ta nấu mà. Rốt cuộc chúng ta đã làm gì sai? Sao lại bị ép vào chỗ chết như vậy? Chúng ta sẽ không chết đâu. Cô đừng an ủi ta. Ta đảm bảo với cô, chắc chắn chúng ta sẽ không chết,

    Không bao giờ. Thả ta ra! Thả ta ra! Các ngươi định làm gì mẫu phi của ta? Mẫu phi, mẫu phi! [Phượng Nghi Cung] Còn nhớ lúc cô mới vào cung rất thích mặc váy lụa màu đỏ tươi. Vạn tuế gia lại còn nâng niu cô trong lòng. Trừ cô ra,

    Không một ai được mặc sắc đỏ tươi này nữa. Nhưng màu sắc có tươi sáng đến mấy cũng có ngày lỗi thời. [Vinh An hoàng hậu] Vạn tuế gia yêu nét tươi tắn rạng rỡ của cô. Hay là cô xuống đó cùng ngài ấy đi? Bộ đồ tang này

    Thôi thì để lại cho bổn cung đi. Ta nói cho cô biết, từ nay trở đi con trai cô chỉ được gọi bổn cung là mẫu hậu, cũng chỉ được quỳ trước mặt bổn cung. Vinh An, ngươi độc ác lắm! Ta giết ngươi! Ta giết ngươi! Giết đi. Cô giết đi.

    Không ngờ ngươi lại… Mời nương nương. Nương nương đã đồng ý với nô tài rồi mà? Chỉ cần đưa Vinh vương lên ngôi hoàng đế, dù vạn tuế gia có mất, có nô tài ở đây thì người vẫn là chủ của lục cung. Sao phải nóng lòng xuống tay vào lúc này?

    Bổn cung ngứa mắt bộ dạng hả hê của cái đồ đê tiện họ Thiệu kia. Hôm nay trời lạnh lẽo quá, sưởi ấm cho bổn cung đi. Nô tài chỉ là một tên tàn tật, thân thể ô uế, không dám bất kính với nương nương. Ngươi là nô tài của bổn cung.

    Đến cả lời của chủ tử mà ngươi cũng dám làm trái sao? Vạn tuế gia vừa băng hà, bao nhiêu tai mắt trong triều đều hướng cả về Phượng Nghi Cung. Lỡ có gì bất cẩn, nô tài mất mạng chỉ là chuyện nhỏ,

    Thanh danh của nương nương bị ô uế mới là chuyện lớn. Thiệu quý phi chết rồi. Đưa Vinh vương lên ngôi, bổn cung sẽ là Thái hậu đương triều. Đợi Nam Uyển vương vào cung nhiếp chính, với địa vị của ông ta trong triều

    Thì để xem ai dám vô lễ với bổn cung. Bổn cung muốn làm cái gì sẽ làm cái nấy. Nam Uyển vương Vũ Văn Lương Thì? Người bắt tay với ông ta từ khi nào vậy? Ghen hả? Hiện giờ thời buổi rối ren, ông ta nắm giữ binh quyền Tây Thục,

    Tất nhiên là phải nương nhờ ông ta. Ai bảo mấy năm nay ngươi cứ theo phe lão thất phu đó cơ. Chuyện gì Chiêu Định Ty cũng trình lên lão. Nếu ta không giấu ngươi mà làm, lỡ sau này bị ngươi bỏ rơi thì bổn cung biết khóc với ai?

    Đương nhiên là trái tim của nô tài vẫn luôn hướng về nương nương rồi. Ngươi yên tâm, ta làm tất cả đều là vì ngươi thôi. Nương nương, tang lễ còn nhiều việc phải lo. Nô tài sợ đám người dưới làm việc sơ suất nên phải đích thân theo dõi.

    Nô tài xin phép cáo lui. Phượng Nghi Cung lạnh lẽo. Ngươi đành lòng bỏ ta lại một mình sao? Đại sự sắp thành, ngày tháng còn dài. [Chiêu Định Ty] Sao chưởng ấn lại nổi giận thế nhỉ? Chẳng lẽ Hoàng hậu thành công rồi à? Tào Xuân Áng!

    Điều tra cho ta xem nửa năm trở lại đây có những ai ra vào Phượng Nghi Cung. Để xem những ai dám phản bội ta, đưa tin cho Hoàng hậu với Nam Uyển vương. Tìm một cái cớ nhốt vào đại lao tra hỏi. Đừng để kinh động đến Phượng Nghi Cung. Rõ.

    [Hoàng hậu muốn bắt tay với Nam Uyển vương,] [vậy thì ta sẽ cho bà ta chôn cùng Nam Uyển vương.] [Chiêu Định Ty] Ta khai, ta sẽ khai hết. Ta khai, ta sẽ khai hết. Cứ từ từ mà nói. Nên làm cái gì thì làm từng cái một. Nên chịu tội gì

    Thì cũng chịu từng tội một đi. [A Đạc,] [ta liều cái mạng để leo lên được vị trí này] [mới có cơ hội báo thù cho đệ.] [Đệ đợi ta thêm một chút nữa thôi.] A Đạc! [Chắc chắn ta sẽ giết Nam Uyển vương.] Nhanh cái tay lên. – Vâng. – Vâng.

    Cha nuôi, mấy ngày nữa là Nam Uyển vương vào kinh thành rồi. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Hay là sai người chặn đường giết lão đi? Trước giờ Vũ Văn Lương Thì vẫn rất cẩn trọng. Lúc hắn còn ở Tây Thục cứ chui rúc trong phủ, canh phòng nghiêm ngặt.

    Người của ta có làm thế nào cũng không tiếp cận được. Bây giờ rời khỏi nhà mình hắn sẽ càng cẩn thận thêm thôi. Thay vì manh động, chi bằng đợi cứ đợi hắn chui vào rọ rồi giáng đòn trí mạng. Cha nuôi tính nhân lúc

    Nam Uyển vương vào kinh rồi mới ra tay ư? Nhưng ông ta đã bắt tay với Hoàng hậu, chỉ e sau khi vào kinh chưa chắc đã là thời cơ thuận lợi. Nam Uyển vương muốn làm nhiếp chính vương bắt buộc phải dựa vào Vinh vương.

    Chỉ cần Vinh vương nằm trong tay ta, ta vẫn có thể dụ ông ta vào chỗ chết. Nhưng bây giờ Vinh vương đang bị Hoàng hậu kìm kẹp. Tuy người có vị thế cao nhưng suy cho cùng cũng chỉ là quan nội thị. Mấy năm nay người làm việc thay tiên hoàng,

    Cũng đã đắc tội không ít đại quan trong triều. Nếu cứ cố giành lấy Vinh vương e là văn võ bá quan sẽ không chịu để yên. Còn thiếu một người, còn thiếu một người mang thân phận hoàng tộc có thể danh chính ngôn thuận đối chọi ngang sức với Hoàng hậu.

    Chưởng ấn! Vào đi. Chưởng ấn, Phúc vương cho người đến mời. [Xa Thất Lang – Đội trưởng Chiêu Định Ty] Ai cơ? Vương gia đèn lồng Mộ Dung Cao Củng á? Cái tên vô dụng chỉ biết làm đèn lồng ấy hả? Ơ hay, đang lúc hệ trọng

    Hắn đến để làm rối thêm à? Đến đúng lúc lắm. Nếu Phúc vương đã muốn gặp thì ta đi gặp thôi. [Phúc Vương Phủ] Thị vệ đại ca châm chước đi mà. Ta ra ngoài lấy giấy làm đèn lồng rồi sẽ về ngay. [Phúc vương Mộ Dung Cao Củng]

    Mong thị vệ đại ca nhận lấy chút lòng thành của ta. Vương gia đừng làm khó tiểu nhân. Dạo này bên ngoài đang bất ổn. Hoàng hậu nương nương còn cố tình lệnh cho tiểu nhân đến bảo vệ vương gia. Không có lệnh của nương nương,

    Vương gia không được tự ý rời cung. – Ta ra ngoài… – Nào! Nào, nào! Vương gia! Vương gia, có giấy rồi đây. Tiệm giấy này đúng là to gan. [Tôn Thái Thanh Thái giám chưởng sự Phúc Vương Phủ] Vương gia đặt mua giấy làm đèn lồng từ đời nào,

    Thế mà hôm nay mới sai người đưa đến. Sao thế? Không được vào luôn hả? Không, không, đúng là giấy ta mua rồi. Vào đi, cho họ vào đi. Một tên người làm ở tiệm giấy mà sao da dẻ mịn màng thế? Chỉ là một tên người làm thôi mà,

    Đưa giấy xong ta sẽ bảo hắn đi ngay. Nhờ thị vệ đại ca châm chước. Ta hiểu rồi, hoàng tẩu muốn nhắc nhở ta từ nhỏ đã không có phúc làm chủ tử. Các ngươi cũng nghĩ thế chứ gì? Được, vậy ta bái các ngươi làm chủ tử.

    Các ngươi đã vừa lòng chưa? Chủ tử! Chủ tử! Chủ tử! Có đến mức phải vậy không? Chỉ vì một xe giấy mà làm khó vương gia sao? Ta… thôi được rồi, được rồi. Cho vào, cho vào. Rồi, nào, nào, mau vào đi, mau vào đi. Vương gia. Vương gia.

    Đứng dậy đi vương gia. Có cần phải làm vậy không? [Tang] Nhanh lên nào, vào đi, vào đi. Cẩn thận chút. Vương gia. Lui hết đi. Thất lễ với Tiêu chưởng ấn rồi. Hoàng hậu nương nương cho người giam lỏng con cháu hoàng tộc trong kinh thành.

    Đành phải để Tiêu chưởng ấn chịu thiệt mà vào phủ bằng cách này thôi. Nô tài xin thỉnh an vương gia. Ta… ta muốn nhờ Tiêu chưởng ấn… nhờ Tiêu chưởng ấn giúp ta… giúp ta cứu một người. [Hiệt Thúy Uyển] Làm đi, nhanh lên, nhanh lên. Chuyện này là sao?

    Món này ai kiểm tra? Công công thứ tội. Món này do tiểu nhân kiểm tra, nhưng bên trong không hề có độc. Vậy sao họ lại thế này? Ơ… E là bị kiết lị rồi. Làm sao đây công công? Hay là chúng ta tìm thái y? Tìm thái y gì chứ?

    Không ai được lộ chuyện này ra ngoài. Tuyệt đối không thể bị nghi ngờ là đồ ăn không sạch sẽ. Tiêu chưởng ấn mà biết thì chúng ta không ai thoát tội được đâu. Vậy phải làm sao ạ? Gạch họ ra khỏi danh sách triều thiên nữ. Đưa họ đến hoàng lăng ngay,

    Không được để ai biết. Nếu chết giữa đường thì đem chôn. Rõ. Đi đi. Người đâu, người đâu! Đau quá. Đưa đi, đưa đi. Mau đưa đi đi. Diêm công công. Bộ phu nhân. Xin hãy giữ Bộ Âm Lâu lại. Ta muốn gặp nó. Vâng. Tuy con là con của vợ lẽ,

    Nhưng ta cũng thấy con từ nhỏ đến lúc lớn bằng từng này. Nhìn con phải chịu khổ, đương nhiên ta sẽ đau lòng. [Bộ phu nhân] Phụ thân của con biết con bị đẩy làm triều thiên nữ, lo lắng đến độ ăn không ngon, ngủ không yên.

    Đúng là khổ cho phụ thân rồi. Không phải phụ thân con không cứu con, mà là quả thực không thể làm trái quy định trong cung. Quy định quan trọng hơn cả tính mạng con gái mình sao? Nhìn bọn họ đi, nhà nào chẳng bỏ ra chút tiền là lo xong chuyện.

    Lũ thái giám tham lam ở Chiêu Định Ty còn lâu mới quan tâm đến quy với chả định. Nhà khác có thể đút lót Chiêu Định Ty, lão gia nhà chúng ta thì không. Chiêu Định Ty với Nội Các hiện đang đối chọi gay gắt. Nghe nói đến cả Chu các lão

    Cũng bị nhốt vào đại lao rồi. Phụ thân của con qua lại thân thiết với Nội Các. Bây giờ mà bị Chiêu Định Ty nắm được điểm yếu gì, chỉ e sẽ phải trả giá bằng tính mạng mất. Vậy mẫu thân muốn con phải làm sao? Âm Lâu à,

    Nhà họ Bộ có thể sinh ra một triều thiên nữ như con quả thực là vinh dự mà nhà khác không mơ tới được. Mẫu thân biết con là một đứa trẻ ngoan. Sức khỏe mẹ con không được tốt, con cũng biết mà. Ta nghĩ con nên hiểu chuyện một chút,

    Đừng để nửa đời sau mẹ của con không được sống yên ổn, con nhỉ? Hay là con cứ yên tâm xuống hầu hạ tiên hoàng đi. Trong phủ nhiều việc, ta phải về rồi. Nhớ kĩ, phải nghe lời ta đấy. Phu nhân, người đi đâu vậy? Sao lại đi như thế? Chủ tử.

    Phu nhân. Cái vị Bộ tài nhân này mắc phải bệnh nặng. Theo quy định thì không được làm triều thiên nữ. Nghe nói Diêm công công muốn mua lại một số sản nghiệp ở kinh thành. Trùng hợp thật, cháu trai đằng ngoại của ta

    Có mấy gian tửu lâu ở khu đất buôn bán tấp nập đang muốn bán ra. Hay là Diêm công công đi xem thử đi. Phu nhân. Con bé này trước giờ rất khỏe mạnh. Vâng. Làm gì có bệnh nặng gì chứ. Hẳn là sắp phải xuống hầu hạ tiên hoàng,

    Khó kìm nổi lòng trung với vua nên nhất thời hoảng sợ đấy thôi. Phải. Nhà họ Bộ bao đời trung với nước. Mong Diêm công công nhất định phải giữ trọn tấm lòng trung nghĩa giúp nhà họ Bộ. Gia đình ta cũng là chỗ quen biết lâu năm với phu nhân,

    Tất nhiên phải san sẻ nỗi lo với phu nhân rồi. Nhà người ta toàn xin xỏ chuộc con gái về. Công công, Bộ phu nhân nói thế là sao ạ? Nữ nhân này tính toán rất kĩ lưỡng. Có phải con gái ruột đâu, sao phải đau lòng? Nếu có một ngày

    Nhà có con gái làm triều thiên nữ thì con trai trong nhà sẽ được thăng quan tiến chức. Con gái vợ lẽ chết để con trai ruột của mình đắc thế. Ngươi thấy có lời không? Lời! Ý Tiêu chưởng ấn thế nào? Vương gia bảo nô tài cứu một triều thiên nữ sao?

    Phải. Cô ấy ngây thơ yếu đuối, không hiểu sự đời. Mà ta với cô ấy lại… Mà ta với cô ấy lại khá thân thiết. Ta thực lòng không nỡ nhìn cô ấy phải ngọc nát hương tan. Vương gia, không nói như thế được đâu. Người khác mà biết

    Là phạm phải đại tội dâm loạn hậu cung đấy. Tiêu chưởng ấn nhà ta không gánh nổi đâu. Tào công công, sao có thể nói chuyện vô lễ với vương gia như vậy được? Không sao. Cả kinh thành này ai mà chẳng biết Tiêu chưởng ấn ngài dưới một người, trên vạn người.

    Mà mọi chuyện lớn nhỏ trong cung đều do ngài làm chủ. Ta tin là chuyện này không làm khó được Tiêu chưởng ấn đâu nhỉ? Bây giờ Hợp Đức đế cơ đang được Thái hậu vô cùng yêu thích. Đế cơ và vương gia là huynh muội cùng một mẹ, máu mủ ruột rà.

    Sao vương gia không nói thẳng với đế cơ? Uyển Uyển đang cùng Thái hậu làm lễ Phật ở Đàn Tất Tự xa xôi, nước xa không cứu được lửa gần. Mà hoàng tẩu lại sai binh lính giam lỏng tất cả con cháu hoàng tộc. Ngài… ngài nhìn ta đi. Hoàng tộc Mộ Dung

    Đều bị giam lỏng trong phủ. Ta… Tiêu chưởng ấn, quả thực ta không nhờ được ai nữa rồi. Cốc Vũ Hổ Khâu, trà hiếm. Tiếc quá. Trà ngon hiếm có cần mưa thuận gió hòa, dày công chăm sóc mới được bội thu. Có lẽ mọi chuyện trong thiên hạ cũng giống như trà,

    Đều không phải là vô duyên vô cớ mà đạt được. Vương gia, ngài nói có phải không? Phải, phải. Tiêu chưởng ấn muốn gì? Chỉ cần ta có, chắc chắn sẽ dâng lên. Ta có một điều kiện. Ta đồng ý. Vương gia chưa hỏi là điều kiện gì đã đồng ý rồi sao?

    Không sợ sau hôm nay có hối hận cũng không kịp à? Tiêu chưởng ấn yên tâm, chắc chắn ta sẽ không hối hận. Vậy mong vương gia nhớ kĩ lời hứa hôm nay. Đa tạ Tiêu… Nữ tử kia tên họ là chi? Bộ Âm Lâu. Bộ Âm Lâu? Phải. [Hiệt Thúy Uyển]

    Làm người kiểu gì mà miệng nói một đằng, hóa ra lại vội vã mong chủ tử phải chết. Tối đến bà ta vẫn kê cao gối mà ngủ được ư? Đám huynh đệ trong nhà chẳng có tiền đồ gì. Mãi mới có được cơ may làm nhà có triều thiên nữ.

    Ta không chết, bọn họ mới ngủ không ngon đó. Chủ tử, nô tỳ sai rồi. Người dặn nô tỳ ngồi đợi trong phòng, không được đi đâu cả. Lẽ ra Đồng Vân phải nghe lời người. Tại em, đều tại em cả. Ta còn một chuyện muốn em đi làm đây.

    Chủ tử cứ dặn dò, có lên núi đao, xuống biển lửa, Đồng Vân cũng sẽ làm cho người. Tháng trước đánh bài, Tào quý nhân thua ta ba đồng bạc. Giấy nợ ta giấu trên xà nhà, em nhớ đi đòi giúp ta nhé. Chu tuyển thị khá thân với đầu bếp Tưởng

    Của Thượng Thiện Giám. Em ăn không no thì cứ nhắc đến tên cô ta, biết đâu lại được ăn thêm mấy bát. Ta còn để dành được bốn năm lượng bạc với mấy món trang sức, giấu trong cái rương ở phòng ta ấy. Mấy thứ đấy ta không tiêu được nữa,

    Cho em cả đấy. Chủ tử, đấy đều là tiền để dành của người. Người đừng hào phóng thế chứ. Có là gì đâu nào. Mẹ ta nói ngọc bội này cầu khấn ở chỗ Ngư đại tiên, chắc chắn sẽ giúp ta gặp dữ hóa lành. Ta có thần tiên phù hộ,

    Có chỗ dựa vững chắc hơn bất cứ ai. Diêm Vương gặp ta còn phải khách sáo kia kìa. Ta ấy à, kiếp này coi như sinh nhầm nhà. Kiếp sau làm lại cuộc đời, hẳn sẽ đầu thai ở một nhà tốt. Nhưng em thì khác, đời em còn dài.

    Sau này phải sống cho tốt, ngủ cho ngon, ăn cho no, đã nghe rõ chưa? Đồng Vân không nỡ xa người. Đến giờ rồi. Các vị nương nương đi thôi. Ta không muốn đi. – Ta không muốn đi. – Ta không muốn chết. Em mau đi đi. Chủ tử! Chủ tử!

    Đi mau, đừng khóc nữa. Chủ tử! Đi thôi. [Hiệt Thúy Uyển] [Phù Đồ Tháp] ♫Gió lướt qua đáy lòng♫ ♫Gợn sóng chuyện xưa của chúng ta♫ ♫Ngậm ngùi thán đôi lời♫ ♫Cũng không thể tránh khỏi ly biệt♫ ♫Gương sáng cớ sao còn dậy sóng♫ ♫Gió không thổi bay hết nỗi cô đơn♫

    ♫Biết phải làm sao với buồn vui đời người♫ ♫Hững hờ trông cảnh trống vắng♫ ♫Không hỏi rõ được ngày về♫ ♫Làm sao để tranh thủ tháng ngày phồn hoa ngắn ngủi♫ ♫Gió đã nổi, mưa bụi bay♫ ♫Mặc kệ đường gập ghềnh phía trước♫ ♫Gió đã nổi, khó mà bước tiếp♫

    ♫Hứa với chàng sống chết có nhau♫