Gió Thổi Bán Hạ Tập 32 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 32] Sếp Cầu, tôi mời anh ly này. Sếp Hứa đồng ý gặp cậu không có nghĩa là vụ này thành công được đâu, đây là điều thứ nhất. Thứ hai, tôi chưa từng nhìn thấy thứ trên điện thoại của cậu.
Tôi hiểu rồi. Sếp Cầu, chuyện này chỉ cần anh giúp thì ắt sẽ thành công. Còn nữa, sếp Cầu, dù chuyện này có thành công hay không thì số này cũng là của anh. Vậy được rồi, sếp Cầu, chờ sau khi xong việc chúng ta sẽ nói cụ thể hơn.
Xem lô thép này nên dùng hình thức gì để khai báo thủ tục hải quan, làm sao tránh thuế, làm sao để giảm giá cho anh. Về dự án mạng internet, chúng tôi còn vài chuyện muốn nói với sếp Hứa. Nói với tôi cũng vậy thôi.
Tôi cảm thấy vẫn nên nói với sếp Hứa thì hơn. Sếp Hứa. Chuyện gì mà phải nói trực tiếp với tôi? Sếp Hứa, đây là Jack, bạn học của tôi, lúc trước chị từng gặp rồi. Bây giờ chúng tôi đang nghiên cứu công nghệ internet mới.
Chỉ là bây giờ gặp phải chút chướng ngại, cần chị thúc đẩy giúp. Đây là hình thái cuối cùng của trang bán hàng trực tuyến, tất nhiên kho dữ liệu sẽ tiếp tục được mở rộng. Phân loại hàng cũng sẽ giới hạn ngành nghề, đồng thời càng chính xác hơn.
Các cậu cứ nói thẳng với tôi, theo thuật toán của các cậu, để hoàn thành tất cả thì cần bao nhiêu tiền? Ước tính chắc chắn thì giai đoạn đầu cần 10 triệu tệ. Vậy chắc chắn không được. [Coi như tôi đã hiểu] [chuyện internet này rồi.]
Chúng ta khoan nói về việc phát triển trong tương lai, chỉ giai đoạn đầu mà đã đầu tư 10 triệu tệ thì đã vượt quá phạm vi chúng ta có thể chấp nhận rồi. Bây giờ tài khoản công ty còn hơn 10 triệu tệ,
Là khoản tiền bảo đảm bắt buộc phải giữ lại. Nếu đầu tư hết số tiền này vào internet, một khi xảy ra vấn đề, vậy lấy tiền đâu để cứu xưởng? Tôi cũng đồng ý với suy nghĩ của sếp Cao. Tôi cũng nghĩ internet là một ngành rất có triển vọng.
Nhưng sếp Hứa cũng biết xưởng thép của chúng ta sắp hoàn thành, không ai biết được sẽ xảy ra tình huống bất ngờ nào. Nếu lúc này đầu tư vào một lĩnh vực chưa rõ thì tôi nghĩ không phải là chuyện tốt.
Chúng ta có thể chờ mọi thứ được vận hành trơn tru, thu được tiền vốn rồi đầu tư cũng không muộn. Được, tôi biết rồi, hai người ra ngoài trước đi, tôi suy nghĩ thêm đã. Sao vậy? Tôi biết có thể những lời tôi sắp nói
Sẽ bị nghi ngờ là ngáng chân người ta, cũng sẽ khiến chị rất khó xử, còn có vẻ như tôi hơi ích kỷ. Có chuyện gì cứ nói thẳng đi. Là thế này. Tôi và Tiểu Đồng đã khảo sát rất lâu, bọn tôi muốn đầu tư vào một công ty logistics,
Nhưng bọn tôi không đủ vốn, nên muốn vay chị một ít. Chị… chị yên tâm, chắc chắn bọn tôi sẽ không lấy không. Cứ coi như chị đầu tư, chị bỏ tiền, bọn tôi bỏ công. Tôi biết nói chuyện này vào lúc này rất không phù hợp. Nhưng chị cũng hiểu rõ
Chuyện đầu tư, cơ hội và thời gian là cực kỳ quan trọng. Thế nên bọn tôi thật sự rất cần sự giúp đỡ của chị. Cô và Tiểu Đồng làm việc gì, chắc chắn tôi sẽ ủng hộ. Nhưng mà đều là dự án tốt.
Sao tôi lại thấy việc làm ăn ngày càng lớn thì tiền càng không đủ dùng nhỉ? Cô biết không, lần này tôi đến Bắc Kinh, nơi đó thật sự đã thay đổi rất nhiều. Vừa xin tổ chức Thế vận hội thành công, vừa gia nhập tổ chức Thương mại thế giới.
Tôi không hề nói quá diện mạo tinh thần của người dân rất khác, lâu lắm rồi không có tâm trạng như thế này. Cô đoán xem lần trước đó là khi nào? Cải cách mở cửa. Tôi thật sự cảm thấy mình rất may mắn. Trong một đời mà có thể nhìn thấy
Hai lần thay đổi lớn của đất nước. Năm nay nhất định sẽ được ghi vào sử sách, cô tin không? Hội trưởng Cao, nghe chị nói như vậy tôi cũng thấy rất kích động. Nhưng tôi có một câu hỏi rất tầm thường muốn hỏi chị. Chị nói xem,
Có phải chỉ cần xưởng thép được niêm yết thì tôi sẽ trở nên rất giàu có, có thể giải quyết được mọi vấn đề cấp thiết không? Tôi biết cô đang nói gì. Xưởng thép được niêm yết đúng là con đường nhất định phải đi qua để phát triển doanh nghiệp.
Nhưng có giải quyết được vấn đề trước mắt của cô không, thì tôi không dám bảo đảm. Niêm yết có thể khiến giá trị thị trường của một doanh nghiệp lập tức tăng lên gấp mấy lần, có thể cô không cách nào tưởng tượng nổi sức nặng ấy.
Sự thay đổi tích cực này chỉ có thể dựa vào cơ hội niêm yết, những cách khác thì không làm được. Cho dù có làm được thì ít nhất cũng phải tích lũy mấy chục năm. Vậy chẳng phải là tôi và mọi người vốn đều chạy trên cùng một đường đua,
Kết quả lại trở thành quái vật khổng lồ trong chớp mắt, dễ dàng đè bẹp bọn họ. Tôi đúng thật là chưa từng đến tham quan chỗ cậu. Cậu sẽ không vì bất mãn mà bỏ bê phần linh kiện chính xác đấy chứ? Chuyện này anh có thể yên tâm.
Cũng phiền anh nói với sếp Hứa, tôi có đạo đức nghề nghiệp, tôi sẽ không lãng phí một đồng đầu tư nào của sếp Hứa. Việc phát triển và tiêu thụ linh kiện, nhất định sẽ tiến hành đúng hạn. Sau này tôi đến Đức
Sẽ tham gia vài triển lãm thiết bị y tế, tôi tin rằng mình có thể hoàn thành vượt mức mục tiêu. Trùng hợp đấy. Sếp Hứa cũng nhờ tôi chuyển lời với cậu. Mong cậu sẽ không làm trực giác của sếp Hứa thất bại. Cái này… Tiêu rồi.
Cậu đi đâu vậy? Jack có chuyến bay chiều nay, cậu ấy sắp bay đến Thâm Quyến, tôi phải cản cậu ấy lại. Không cần à? Sếp Hứa, cảm ơn chị, sếp Hứa, cảm ơn chị đã không phụ lòng tôi. [Không đúng, không đúng,]
[là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không phụ lòng tin của chị.] Được rồi, được rồi. Chúng ta không ai phụ lòng ai được chưa? Tai tôi sắp bị cậu làm cho điếc luôn rồi. Không có việc gì thì tôi cúp đây. Lát nữa cô ấy đến,
Cậu nói năng phải chú ý chừng mực. Nhớ kĩ một điều, đừng nhắc đến Triệu Lũy. Nếu như hôm nay cô ấy đồng ý, vậy thì càng tốt. Nếu như cô ấy không đồng ý, cậu cũng không thể trách tôi, bởi vì dù sao tôi cũng dốc hết sức rồi.
[Hứa Bán Hạ là người như thế nào,] [tôi và cậu đều hiểu rõ.] [Làm ăn là làm ăn,] [mấy chuyện ngoài lề khác] [đừng ăn nói lung tung.] Sếp Hứa đến rồi. Chào sếp Hứa, chào sếp Hứa, lâu quá không gặp sếp Hứa rồi. Sếp Hứa. – Sếp Tần. – Sếp Tần.
Sếp Triệu? Đừng, bây giờ cậu là sếp Tần, tôi chỉ là đại diện nghiệp vụ thôi. Ngồi đi. Nhưng đừng hiểu lầm nhé, hôm nay tôi chỉ đơn thuần là người nhà tới giúp vợ mình xã giao thôi. Hết cách rồi, cô ấy không ở nhà, không có cơm ăn. Nào, ngồi đi.
Nào, mời vào trong, mời vào trong. Cậu ngồi xuống đi đã. Sếp Cầu, anh làm vậy là có ý gì? Chơi tôi đúng không? Hôm nay sếp Triệu tới rồi thì chuyện của chúng ta còn nói kiểu gì? Tôi và sếp Triệu kinh doanh giống nhau,
Nếu bây giờ tôi để lộ giá thấp nhất của mình, vậy sau này tôi còn làm ăn trong giới này thế nào nữa? Sếp Cầu, nếu anh không muốn hợp tác thì cứ nói thẳng, không cần giả vờ giả vịt ở đây. Vừa làm người tốt vừa làm kẻ xấu đúng không?
Sếp Tần, ngồi xuống rồi nói. Ngồi đi. Ngồi đi, ngồi đi. Ngồi xuống trước đã. Sếp Tần, chuyện này không thể trách sếp Cầu. Anh bớt giận đi. Triệu Lũy nói thật đấy, đúng là anh ấy đến đây với thân phận người nhà. Mục đích tôi dẫn theo anh ấy
Là muốn nói với sếp Cầu, việc anh phụ trách trong xưởng là việc tiêu thụ và xuất khẩu. Khi đưa ra bất cứ quyết định nào cũng nên cân nhắc lợi ích của công ty trước, chứ không phải cảm nhận của tôi. Bất kể sau cùng sếp Cầu lựa chọn công ty nào,
Tôi cũng sẽ không hợp tác với công ty của Triệu Lũy, anh hiểu không? Tôi hiểu. Anh thấy biểu cảm của Cầu Tất Chính không? Em thật sự muốn chụp lại cho Ngũ Kiến Thiết xem. Anh không giận chứ? Giận chứ. Nhưng tức giận thì có ích gì? Tức giận cũng vô dụng.
Nhưng anh không ngờ là em lại bạc tình vứt bỏ anh trước mặt nhiều người như vậy. Sếp à, có phải em nên bồi thường chút ít không? Em dành nửa đời còn lại để bồi thường cho anh, được không? Vậy còn được. Chúng ta thỏa thuận trước,
Chúng ta vẫn phải tách biệt công việc và cuộc sống. Nhà là nhà, đừng ở nhà mà cứ như đổi chỗ khác làm việc. Tán thành. Nhưng anh muốn nói thêm một câu nữa. Tôi chưa từng thấy ai tổ chức lễ khai trương cùng với lễ cưới.
Cũng chỉ có Hứa Bán Hạ mới có thể làm chuyện thế này. [Sau này chúng ta sẽ kiếm tiền] [xây một bến tàu] [ở đây.] [Tàu thủy cỡ chục nghìn tấn] [đỗ vào bến tàu này,] [bãi chứa hàng luôn.] [Có đến phương Bắc nữa không?] [Có mua thép nữa không?]
[Có đổi đời nữa không?] ♫Định mệnh cho ta gặp nhau rồi chia xa♫ [Có xây bãi chứa nữa không?] [Đợi cô đi nước ngoài về] ♫Không sợ quá khứ, không màng khởi đầu♫ [thì chúng ta xây] [một căn nhà lớn ở đây.] [Xây ba căn nhà lớn.] [Cắt băng khánh thành bãi chứa]
[phải là ba người chúng ta mới đúng chứ.] ♫Chưa từng chúc nhau một câu ngủ ngon♫ [Các cậu có từng nghĩ,] [chúng ta tự mở một xưởng thép của riêng mình không?] ♫Số trời đã định thật ngang trái♫ [Chúng ta tự làm thôi,]
[chúng ta nhất định có thể thành lập xưởng thép của mình.] ♫Quá khứ dài đằng đẵng, không nói về tương lai♫ [Tôi đảm bảo] [ba năm sau,] [tôi nhất định sẽ khiến vùng đất này] ♫Thời gian không mềm lòng với bất cứ ai♫ [sáng bừng ánh đèn.]
[Tôi nhất định sẽ xây dựng xưởng sắt thép.] [Xây cho Tiểu Trần thấy.] ♫Giống như cây cỏ dại♫ [Chúng ta sắp có xưởng thép mới rồi.] ♫Gió thổi mãi rồi cũng lớn lên♫ [Những gì trước kia chúng ta nói] [sắp thành hiện thực rồi.] [Nhưng tôi không thấy được rồi.]
♫Giống như bông hoa kia♫ [Nhưng tôi nghĩ đến lò lửa] ♫Mưa tạnh rồi cũng nở rộ thôi♫ [của xưởng thép sau này] ♫Ánh sáng của thời đại♫ [là lại thấy ấm áp.] ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫
[Xưởng thép mới của chúng ta sẽ lấy tên là xưởng sắt thép Vũ Trụ.] ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ ♫Bức tường của lý tưởng♫ ♫Sừng sững giữa yêu và hận♫ ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường ta hướng tới♫
[Sắt thép Vũ Trụ] Tuyệt quá! Hay lắm! Hay quá! Tuyệt lắm! Cái con bé này đúng là làm người ta khó hiểu. Làm ăn lớn nhưng chuyện kết hôn quan trọng như vậy, sao lại tổ chức ở nhà ăn của xưởng thép? Nếu biết con sẽ tổ chức ở đây
Thì bố đã tự bỏ tiền ra tổ chức cho con rồi. Đây chính là điều con muốn. Gả bản thân đi, lấy xưởng thép về. Hay lắm! Tuyệt vời! Hay lắm! Tuyệt quá! Hay lắm! Hay lắm! Tuyệt lắm! [Mới đó] [đã không muốn chịu trách nhiệm với anh à?]
[Em bảo mình sẽ chịu trách nhiệm với anh,] [giờ em sửa lại.] [Là anh nên chịu trách nhiệm với em.] [Tôi lấy về được càng nhiều] [thì anh cũng kiếm được càng nhiều.] [Nhưng tôi không phải một người chỉ chiếm lợi không chịu trách nhiệm.] [Suy nghĩ thật kĩ]
[là nên ngoan ngoãn trở về] [hay là cần số tiền đấy.] [Tôi cần tiền.] [Gian thương.] [Gian thương.] [Tới giờ em vẫn không dám tin] [đây là sự thật.] [Nhưng bây giờ em chín rồi,] [không còn độc nữa,] [mà là một vị thuốc.] [Em sợ dã tâm của em]
[lại làm anh bị liên lụy nữa.] [Nếu là như vậy thì chúng ta kết hôn hay không] [có khác gì đâu?] [Nếu không gặp được anh] [thì cả đời em sẽ không bao giờ kết hôn nữa.] [Làm ăn thì lý trí,] [nhưng tôi tin anh] [thì đó không phải lý trí.]
[Bất kể là với em hay với xưởng thép,] [anh đều không thẹn với lương tâm.] [Giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy.] [Sao anh lại hối hận được?] [Giờ anh] [không thể chờ nổi để cưới em về đây.] [Hứa Bán Hạ,] [em đồng ý lấy anh chứ?] [Triệu Lũy,] [em yêu anh!]
Hôm nay, trên cương vị là người anh cả của cô dâu Hứa Bán Hạ, đồng thời cũng là người bạn lâu năm của chú rể Triệu Lũy, tôi vinh dự là người chủ hôn, rất… Thôi tôi không đọc theo cái này nữa. Bản thảo có hay đến đâu
Cũng không hay bằng nói theo cảm xúc. Đến nơi này, tôi lại nhớ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ. Trước đây tôi từng không kinh doanh nổi xưởng này nữa. Không ai dám tiếp nhận. Chỉ có Hứa Bán Hạ, cô ấy không chỉ dám tiếp nhận mà hơn nữa
Còn chân thành tiếp nhận xưởng này từ tay tôi. Chính cô ấy đã cứu tôi. Tại đây, tôi xin được bày tỏ lòng biết ơn chân thành với Hứa Bán Hạ. Được rồi, sếp Ngũ, chúng ta là người một nhà đừng nói chuyện khách sáo,
Sau này hãy cũng nhau kinh doanh xưởng thép cho thật tốt. Được. Hôm nay tôi và Triệu Lũy chọn tổ chức hôn lễ ở đây cũng là hy vọng xưởng thép và tất cả mọi người và cả tôi nữa, sau này chúng ta đều sẽ là người một nhà, có được không? Được!
Bán Hạ, anh Phùng của cô đã chuẩn bị một món quà cho hai người đấy. Lão Phùng, Lão Cầu, khoe ra đi. Đẹp quá! [Một cô gái trẻ] [đừng cứ nghĩ đến chuyện kiếm tiền mãi.] [Chuyện cô cần làm gấp bây giờ] [là tìm một người đàn ông tốt rồi kết hôn đi.]
[Đàn ông tốt kết hôn hết rồi.] [Tôi chỉ muốn kiếm tiền thôi.] [Sếp Cầu,] [trong hơn một năm qua nếu không có tôi] [thì xưởng của anh] [đã sập lâu rồi, đúng không?] [Trong mắt cô] [còn có quy tắc không?] [Có còn tôn ti trật tự hay không?]
[Cô dựa vào đâu mà dám ăn nói với tôi như thế?] [Cô có biết tại sao] [thương nhân Tân Hải chúng ta] [có thể thành đạt khắp thế giới không?] [Chính là vì chúng ta đoàn kết.] [Xưởng thép là doanh nghiệp, doanh nghiệp thì phải kinh doanh,] [kinh doanh cô có biết không?]
[Cô điều hành doanh nghiệp bao giờ chưa? [Anh là tiền bối,] [tôi không hiểu thì anh có thể dạy.] [Tôi chỉ còn lại nhiêu đây,] [để lại hết cho cô.] [Nếu thật sự không giải quyết được vấn đề,] [ở lại vài ngày rồi nhanh chóng quay về.] [Làm ăn là làm ăn,]
[tôi vẫn không muốn ảnh hưởng đến tình cảm.] [Trong mấy người này] [tôi vẫn luôn] [hướng về cô.] Chị. Cái này là của tôi. Cái này là của mẹ tôi. Phong bì dày vậy sao. Xem đi. Nhân tiện nói với cô chuyện này. Phong bì này cô cầm về đi.
Tôi và Triệu Lũy đã bàn rồi. Tất cả tiền mừng đám cưới của chúng tôi và cá nhân tôi cũng bỏ ra một khoản tiền nữa thành khoản đầu tư của cá nhân tôi dành cho hai người. Tôi thấy hai người nói không sai. Trong tương lai logistics sẽ là
Một ngành rất có tiềm lực phát triển. Làm cho tốt nhé, đừng làm tôi mất mặt đấy. Không phải, chị à, thế này là sao vậy? Lúc đầu tôi chỉ muốn xin khoản đầu tư của công ty thôi, không phải là tiền cá nhân. Đừng mà,
Tôi còn đang mong hai người giúp tôi phát tài đây. Nếu như cô thấy ngại thì lát nữa ra ngoài kia đỡ rượu giúp tôi. Hai anh, uống nốt ly này là tôi phải đi trước rồi. Hai anh chắc chắn phải ngồi đến cuối cùng rồi. Tôi đi trước, lát nữa
Tiểu Hứa ra đây nói với cô ấy một tiếng giúp tôi. Đi gì mà gì hả? Cô ấy đi thay đồ, lát nữa sẽ ra chắc chắn sẽ phải đi chúc rượu từng bàn. Lát nữa đến đây, cậu không ở đây thì là không nể mặt cô ấy rồi. Hai vị,
Hồi tôi kết hôn, các anh có nể mặt tôi không? Đùa chút thôi. Chuyện tình yêu, coi như tôi đã hiểu rõ rồi. Tôi không muốn làm anh mất hứng. Nếu nói về kinh doanh thì chắc chắn tôi không bằng hai anh được. Nếu nói về hôn nhân thì chắc chắn các anh
Không có quyền lên tiếng bằng tôi. Chuyện này đúng là rất lãng mạn. Nhưng thực ra thực tế hơn bất cứ chuyện gì. Nếu muốn dài lâu thì chỉ dựa vào tình yêu là không đủ đâu. Tôi đi trước đây. Tôi mời anh ly này, nhất định phải uống. Uống.
Anh đã hứa với tôi rồi đấy, phải đối xử tốt với cô ấy. Nhất định. Chúc mừng. – Hai vị. – Anh Phùng. Tôi đi trước đây. Đừng mà. Đừng, đừng, đừng. Có việc bận à? Không phải, không phải. Tôi cũng không nói mấy lời khách sáo nữa.
Tôi nói riêng với sếp Triệu vài câu nhé. Được, được, được, vậy các anh nói chuyện đi. Nào, sếp Triệu. Có chuyện gì anh cứ nói đi. Tiểu Hứa ấy mà, anh hiểu cô ấy hơn tôi. Cô ấy là người thích nói thật. Nhưng mà lời thật lòng thì thường khó nghe.
Sau này nhường nhịn cô ấy nhiều nhé. Coi như là lời khuyên của người từng trải. Anh yên tâm đi. Cảm ơn sếp Phùng. Lời muốn nói có vậy thôi, đi nhé. Vậy tôi không tiễn anh nữa nhé. [Chúng tôi kết hôn rồi!] [Mùa xuân năm 2002] [Các vị,] [qua vài tháng nay,]
[Bác Thiện Kim An chúng tôi] [tiến hành điều chỉnh về pháp luật, tài vụ] [và ngành nghề đối với quý công ty,] [chúng tôi cho rằng hiện tại,] [Sắt thép Vũ Trụ] [các mặt như quy mô, sản xuất, tiêu thụ,] [sức ảnh hưởng của quý công ty] [đều đã rất ổn định,]
[là thời điểm tốt nhất để niêm yết.] Vì vậy hôm nay chúng tôi đã chuẩn bị cho quý công ty một món quà đặc biệt, để chúc mừng tập đoàn sắt thép Vũ Trụ kể từ ngày hôm nay đặt bước chân đầu tiên trên con đường niêm yết. Sếp Hứa, mời mở quà.
Chúc mừng! Tôi và đồng nghiệp của tôi sẽ cố gắng hết sức, không phụ niềm tin của mọi người. Mong chúng ta sẽ chiến thắng trận chiến gian nan này. Một lần nữa chúng tôi xin chúc tập đoàn sắt thép Vũ Trụ niêm yết thành công.
Bác Thiện Kim An đã giúp công ty niêm yết chiếm được 50% thị phần của dự án mới. Giao cho các anh phụ trách chúng tôi vô cùng yên tâm. Có bất cứ yêu cầu gì, các anh cứ việc nói ra. Chi tiết cụ thể thì chờ xong thủ tục,
Tôi sẽ trao đổi với cô sau. Sẽ còn phải làm phiền cô nhiều. Sau khi tiếp xúc với sếp Hứa trong thời gian qua, tôi hoàn toàn tin tưởng vào nhân phẩm và chữ tín trong kinh doanh của cô ấy. Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở các vị, tiếp theo đây
Mỗi bước đi của chúng ta đều sẽ được giám sát bởi Ủy ban điều tiết chứng khoán. Tôi chia sẻ với mọi người sáu chữ, hợp tình, hợp lý, hợp pháp, mong mọi người ghi nhớ thật kỹ. Nhất là các loại số liệu, không được sai sót, càng không được báo khống.
Tôi hiểu. Pháp luật là giới hạn. Bây giờ chúng ta cùng ngồi trên thuyền vượt sông lớn. Số 315. Có. Số 315, ngồi. Rõ. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Sao lâu lắm rồi không đến thăm tôi vậy? Cậu đừng nói oan cho tôi vậy chứ.
Tôi nghe nói cậu muốn gặp tôi nên tôi từ Thượng Hải về đây ngay đấy. Còn mang bánh bao Thượng Hải cho cậu nữa. Cậu bảo họ hâm nóng lên cho cậu, ăn nóng ngon. Tôi được giảm án rồi. Tốt quá. Lão Cầu, anh xem này. Anh xem đi. Cái này
Đều là tôi viết đấy. Công ty này của Anh, là công ty đầu tiên trên thế giới đạt tiêu chuẩn ISO. Nếu chúng ta có thể có được chứng nhận của họ thì sẽ giúp ích rất lớn cho sắt thép của chúng ta lưu thông trên thị trường quốc tế.
Hơn nữa về việc xây dựng xưởng thép… Cho tôi xem, cho tôi xem. Khá thật chứ, tốn nhiều công sức lắm nhỉ. Hai năm nay, thế giới bên ngoài thay đổi nhanh quá. Tôi bắt buộc phải cố gắng, nếu không thì sao có thể bắt kịp chuyến xe của các anh được.
Lên chuyến nào mà chẳng là xe, đâu nhất thiết phải là chuyến xe này. A Đông, tôi nói cậu nghe, trong những ngày tháng cậu ở đây, tôi ở ngoài cũng chẳng ngồi chơi. Công ty kiếm được không ít tiền. Việc làm ăn của tôi có một phần của cậu trong đó,
Tôi tích góp cho cậu đấy. Đến khi cậu ra tù, tôi sẽ đưa cho cậu hết. Anh Cầu, những năm qua, tôi vẫn luôn ngồi trên chuyến xe của anh mà. Hơn nữa, anh từng hứa với tôi là đợi tôi ra tù rồi cho tôi làm cùng. A Đông này,
Cậu nghe tôi nói. Mối quan hệ giữa cậu và Hứa Bán Hạ ra sao trong lòng cậu hiểu rõ. Hứa Bán Hạ là ai, cậu cũng biết rõ. Những chuyện cậu làm trước đây, cô ta đã không còn tin tưởng cậu nữa rồi. Nếu xưởng thép này là của tôi
Thì tôi sẽ cho cậu làm Phó giám đốc ngay. Tôi cũng là người làm thuê thôi, chuyện gì cũng do cô ta quyết định. Anh Cầu, tôi hiểu. Tôi biết là Hứa Bán Hạ có thành kiến với tôi. Tôi hiểu hết. Nhưng bây giờ
Tôi không còn xưởng trải thép của em rể nữa, đúng không? Tôi không có ý định gì khác, tôi chỉ muốn đi theo các anh làm chút việc thôi. Anh có biết tôi phải cố gắng lao động thế nào mới đổi lại thời gian để học tập không?
Anh biết tôi học Đại học về mảng này mà. Tốt nghiệp xong là tôi đã theo anh rồi, tôi không biết làm cái khác. Anh biết là tôi có lý tưởng, tôi có năng lực, tôi có tài năng mà. Tôi không thể ra tù xong là về hưu luôn được.
Số 315, nói nhỏ thôi! Cậu bình tĩnh đi. Anh nghe tôi nói… nghe tôi nói một câu cuối cùng. Cho tôi một con đường sống được không? A Đông à. Với số tiền tôi để lại cho cậu thì cậu có thể kinh doanh bất cứ thứ gì ở ngoài cũng được.
Tại sao cậu cứ phải đâm đầu vào chỗ này chứ? A Đông, tôi cầu xin cậu, mình làm việc khác đi. Hiểu rồi. Hiểu rồi. Cậu muốn làm gì? Cậu làm gì vậy? Cậu làm gì vậy? Tôi còn cần thứ này để làm gì? Tôi còn cần thứ này để làm gì?
Tôi còn cần thứ này để làm gì? Hết giờ thăm, 315! Hôm đó, khi Lâu Tranh trao đổi với em về việc công ty niêm yết, em thấy họ đưa ra định giá về công ty mình, anh biết em nhịn cười khổ sở lắm không? Cao Dược Tiến nói không sai,
Sau khi công ty niêm yết, giá trị của công ty trong phút chốc sẽ tăng lên không biết bao nhiêu lần. Nếu vào ba năm trước, anh nói với em công ty mình được niêm yết, em sẽ tưởng anh bị điên. Nhưng bây giờ, em vui đến sắp điên lên luôn.
Chỉ có một chuyện, anh muốn biết lúc em cố gắng nhịn cười trông như thế nào? Nào, làm cái anh xem. Vậy thôi á? Em chẳng ra sức chút nào. Vậy anh làm đi. Để anh nghĩ xem. Bà chủ Hứa, em vi phạm quy định rồi. Sao vậy? Là ai quy định
Ở nhà thì không được bàn đến công việc? Phạt một ly. Em không uống. Em… Em có nói đến công việc đâu? Chỉ là về đến nhà em muốn chia sẻ niềm vui của em với anh đầu tiên thôi. Em gian xảo quá. Từ chia sẻ này dùng hay nhỉ.
Em gian xảo? Được rồi. Vậy thì chúc mừng bà chủ Hứa, sự nghiệp thăng tiến một bước lớn. Cạn ly. Theo hiểu biết của em về anh, lẽ ra anh sẽ tạt em một gáo nước lạnh, vậy mà anh lại chúc mừng em? Có phải thật lòng không vậy?
Đương nhiên là thật lòng. Hôm nay chỉ có nước lọc, không có nước lạnh, mà nước lọc dùng để nấu mì rồi. Anh thật sự rất vui vì công ty em được niêm yết. Về công hay về tư gì cũng vui. Về công mà nói thì là sự nghiệp phát tiển,
Có một bước tiến lớn, anh vui chứ. Còn về tư, một khi công ty được niêm yết thì mọi việc không cần em đích thân làm, anh cũng vui. Như vậy thì chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để ở bên nhau. Em muốn nói gì?
Em đã lấy một người như thế nào ấy nhỉ? Nào. Em đã lấy một người xứng đáng để lấy. Tắm kỳ như thế này đều là người miền Bắc. Người miền Nam như cậu sao lại hẹn tôi đến đây? Những thứ này tôi học theo người Hàn ấy,
Bàn chuyện làm ăn với họ thì 80% đều hẹn ở phòng tắm hơi. Họ nói với tôi vậy là thành thật với nhau, những lời đã từng nói thì để nó tan vào trong nước, không ai được mang ra ngoài. Tôi nghĩ cũng đúng, anh xem như chúng ta bây giờ,
Trần trụi thế này, muốn mang theo máy ghi âm cũng không có chỗ để. Vậy nên tôi nghĩ như vậy cũng tốt. Mọi người cũng yên tâm hơn. Được. Hôm nay tôi lại học được một chiêu của cậu, mở mang tầm mắt. Sếp Cầu, lát nữa khi thay đồ,
Đừng mở sai tủ nhé. Cậu có chắc dùng kết cấu thép và kết nối dầm khai báo xuất khẩu để tránh thuế thật sự không sao chứ? Liệu có phạm pháp không? Nếu phạm pháp thì hôm nay tôi có thể ngồi ở đây với anh sao? Anh yên tâm đi.
Nhiều năm vậy rồi bọn tôi đều làm như vậy. Công ty của Triệu Lũy cũng vậy thôi, chẳng qua vì quan hệ của anh ta với anh không thân như chúng ta nên anh ta sẽ không nói thật với anh, đúng không? Trong giới này còn nhiều đường lắm. Anh đấy,
Cứ yên tâm đi. Thế này nhé sếp Cầu, lô thép kế tiếp cứ khai báo theo loại thép cường độ cao đi. Phần hoa hồng cá nhân của anh cũng sẽ nhiều hơn. Nói linh tinh gì vậy? Tôi là vì lợi ích của công ty. Không sai, không sai. Thật ra
Chúng tôi cũng là tránh thuế hợp lý, tiết kiệm chi phí. Trộm và tránh chỉ khác nhau một chữ. Tần Phương Bình, tôi tin cậu, cậu không được hại tôi. Tôi hại ai thì hại, có thể hại anh được sao? Sếp Cầu, anh nghĩ kỹ đi, cho dù trời có sập xuống thật,
Chẳng phải cũng sập xuống tôi và công ty của chúng tôi trước, đúng không? [Nhà tù Dũng An thành phố Tân Hải] [Khu vực cấm] Đi. Đi thôi. Được rồi, đừng có ảo não nữa. Hôm nay là ngày vui của cậu mà. Chút nữa ăn cơm xong,
Tôi dẫn cậu đến chỗ cũ, cho cậu giải tỏa, xua đi vận rủi. Hôm nay tôi không màng huyết áp cao nữa, tôi uống với cậu một ly. Ly rượu này, tôi kính tương lai, hy vọng chúng ta mãi mãi ở bên nhau, mãi mãi là anh em,
Mãi mãi có cuộc sống tốt. Nào. A Đông à, cậu đừng nghĩ lung tung nữa được không? Hôm nay tôi nói chắc với cậu một câu, chỉ cần Cầu Tất Chính tôi có cơm ăn, chắc chắn không để cậu đói. Cảm ơn sếp Cầu đã cho tôi ăn cơm nhiều năm như vậy.
Cậu đang nói gì vậy? Sao cậu lại nhỏ nhen như vậy chứ? Chuyện của tôi, anh không hề nói với Hứa Bán Hạ đúng không? Tôi nói rồi, nhưng người ta không nghe. Từ lúc trong đấy, tôi đã nói cậu rồi, mấy năm nay anh cậu không hề rảnh,
Tích góp cho cậu không ít tiền. Cậu xem đi. Ở đây còn một túi nữa. Cậu lấy số tiền này làm cái gì mà chẳng được, tại sao cứ phải cố chấp với việc này? Cậu phải học theo Phùng Ngộ ấy, cậu xem người ta kìa, không màng thế sự, sống an nhàn,
Không cần phải làm gì hết, mỗi năm chỉ đợi chia tiền. Cậu đợi đến khi xưởng thép được niêm yết… Cái gì? Cái gì mà cái gì? Xưởng thép của các anh sắp niêm yết rồi? Nào. Cạn ly, chúc mừng anh. Vậy số tiền này là Hứa Bán Hạ cho tôi đúng không?
Tôi bảo, có phải bây giờ các anh đang rất sợ tôi sẽ gây phiền phức cho các anh không? Đông à, số tiền này do tôi kiếm được, tôi vất vả tích góp cho cậu. Cầu Tất Chính, anh nghĩ tôi có tin không? Dựa vào hiểu biết nhiều năm của tôi về anh,
Liệu anh có đưa nhiều tiền như vậy cho Quách Khải Đông chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào không? Phiền anh chuyển lời của tôi đến Hứa Bán Hạ, đừng hòng dùng tí tiền này để đuổi tôi đi. Được. Được. Tôi nói số tiền này là tôi kiếm được
Thì cậu không tin, vậy cứ xem như là của Hứa Bán Hạ đi. Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ mong cậu có cuộc sống tốt. Cậu nhận lấy đi. Ăn cơm thôi. Vậy là đúng rồi. Ăn đi.