Gió Thổi Bán Hạ Tập 31 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 31] Cô ăn táo đi, bồi bổ khí huyết, ăn lót dạ đã. Cô đang mang thai đó. Cô đừng kích động như vậy. Tôi không kích động, tôi không kích động chút nào, chị đừng khuyên tôi. Khoan đã,
Chị, sao chị cũng không nghĩ cho tôi vậy? Còn gì khác ăn không? Cô đợi chút, tôi nấu bát mì cho cô. Đợi nhé. Chị nói xem sao bây giờ tôi dễ đói vậy chứ? Tôi không biến thành lợn chứ? Sao tôi biết được, tôi có thai bao giờ đâu.
Cũng ngon đấy chứ. [Nó đúng là làm loạn.] Sắp làm mẹ rồi mà còn chơi trò bỏ nhà ra đi. Con làm gì đấy? Sao con không trông chừng nó? Con nghĩ thế nào vậy? Con không nghĩ gì hết, kệ cô ấy đi. Rốt cuộc con có muốn có đứa bé này không?
Mẹ hỏi con đấy, con có muốn đứa bé này không? Chắc chắn là con muốn rồi. Con muốn mà không khuyên nó à? Không phải, con khuyên rồi mà vô ích, đứa bé trong bụng cô ấy mà, con đâu có được quyết định. Mẹ là người làm mẹ,
Hay mẹ khuyên cô ấy đi. Con… mẹ… Mẹ nói nó mà có tác dụng thì cần gì con nữa? Được rồi, được rồi, cứ để con bé ở chỗ Hứa Bán Hạ bình tĩnh lại. Con nói với Hứa Bán Hạ, bảo Hứa Bán Hạ khuyên nó đi. [Khu nhà Nguyệt Hồ]
Chỗ này quản lý nghiêm, ra vào đều phải đăng ký, tôi không đưa chú vào nữa. Vương Toàn. Cảm ơn nhé. Cảm ơn. Làm gì đấy? Nhờ anh tra giúp tôi người tên Hứa Bán Hạ. Hình như là ở tòa số bốn, tôi là bố nó. Đợi chút nhé. Nhà 901 nhé. Vâng.
Đến đây. Phiền quá, gõ mãi vậy. Đây là nhà Hứa Bán Hạ đúng không? Chú là ai? Tôi là bố nó. Ai đấy? Chị ơi, chú này nói là bố chị này. Sao bố lại đến đây? Bố qua thăm con. Cô ấy là… Đây là vợ Tiểu Đồng. Đây là bố tôi.
Chào cô. Đúng lúc bố có chuyện muốn nói với con đây. – Mới nãy bố… – Bố ra ngoài nói chuyện với cô ấy đi. Con đang nấu mì cho cô ấy, đợi con nấu xong rồi nói. Căn nhà này cũng được đấy, nhưng mà không đủ rộng.
Sau này kết hôn còn phải có con, có con thì đồ sẽ nhiều lên, đến lúc đó chất đồ khắp mọi nơi, căn nhà này của con không đủ ở đâu, con hãy nghĩ cách mua căn nhà khác lớn hơn đi. Chú ơi, chú khỏi phải lo.
Chị tôi dọn vào ở mấy năm rồi sao giờ chú mới đến lần đầu vậy? À… con gái nhà tôi, cô không hiểu đâu. Từ nhỏ nó đã tự lập, rất độc lập. Vâng, vâng, vâng, chuyện của các chú, tôi nghe nhiều lắm rồi. Chú đến đòi tiền à?
Cô có ý gì đấy? Con bé này sao mở miệng đã tiền vậy? Tục quá. Bán Hạ, công ty của con tuyển người gì thế? Không hiểu quy củ gì hết, bất lịch sự quá. Bây giờ cô ấy là thai phụ đấy, bố nói năng chú ý chút đi.
Nói ai là thai phụ đấy? Tôi còn chưa quyết định đâu. Có thai rồi? Đây là chuyện tốt mà. Đừng nói chứ thằng ranh Đồng Kiêu Kỵ này cũng có phúc thật. Sinh con ra rồi, nó là bố, cô làm mẹ, chẳng phải chuyện tốt à? Tôi bảo rồi,
Tôi chưa quyết định đâu. Sao thế? Cãi nhau à? Thế là Đồng Kiêu Kỵ sai rồi, trời lớn đất lớn, cái bụng lớn nhất, lúc này rồi sao nó có thể cãi nhau với cô chứ? Lúc mẹ nó có thai, tôi đã làm thế nào? Cưng chiều, dỗ dành, muốn gì cho đó,
Muốn làm gì thì làm. Hồi đó ngày nào nhìn cái bụng của bà ấy, tôi cũng thấy mỹ mãn. Có gì mà mỹ mãn? Sao lại không hả? Bà ấy vừa có thai là tôi bắt mạch cho luôn. Tôi bắt xong thì thấy là con gái, tôi thích con gái lắm.
Từ hôm đó, ngày nào tôi cũng ra ngoài mua bánh hoa quế cho bà ấy ăn. Món bánh hoa quế này đòi hỏi dữ lắm. Ngày nào cũng phải dậy sớm, để kịp mua bánh của đợt ra lò đầu tiên, hương vị đó khác lắm. Mùa đông lạnh giá, tuyết rơi,
Tôi bọc bánh hoa quế trong khăn quàng, rồi ôm gói khăn đó vào trong lòng, sau đó đi về nhà. Khi đặt bánh lên bàn, bánh vẫn còn nóng, vẫn còn bỏng tay. Tôi ngồi ở đó, nhìn mẹ nó ăn từng miếng bánh hoa quế, lòng thấy vui lắm.
Không phải chỉ mong ngóng con mau ra đời thôi sao? Không phải đều hy vọng con gái mình trắng trẻo xinh xắn sao? Sinh ra không thể có mùi nước ối được. Cô xem bây giờ con bé được như thế là nhờ bánh hoa quế kia đấy. Nói đến những chuyện này
Cứ như ngày hôm qua vậy, nhưng cô xem thoắt cái con cái đã lớn thế rồi. Mẹ con bé cô không hiểu đâu, vốn dĩ bà ấy đã yếu người. Vì mang thai con bé mà chịu khổ rất nhiều. Tôi kê thuốc Đông y cho bà ấy,
Uống từng bát lớn, từng bát lớn… Phải uống bao nhiêu, đắng lắm, cứ phải uống từng bát từng bát, nhưng vậy rồi mà vẫn khó sinh. Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy buồn nữa. Không biết là do thuốc Đông y có vấn đề hay là liều lượng tôi dùng lúc đó,
Tóm lại là sinh con xong rồi nhưng bà ấy cũng mất rồi. Mèo Hoang, mì xong rồi này, ăn đi cho nóng. Được, được, được. Mì này… Cô đi đâu đấy? Bệnh viện. Vội vàng vậy à? Đi khám thai à? Khám thai cái gì? Không phải cô ấy nói rồi sao,
Cô ấy chưa quyết định có giữ đứa bé hay không. Thế mà bố cứ kể chuyện mẹ con khó sinh. Con đã bảo cô ấy là thai phụ rồi mà. Đúng rồi, vừa nãy có người ngoài nên có chuyện gấp này bố chưa nói với con. Nó quay về rồi. Ai cơ?
Vương Toàn. Vương Toàn quay lại rồi, là nó đưa bố đến đây. Nó biết con ở đây. [Vương Toàn biết con đang ở đây] [thì con không an toàn nữa.] Nếu nó dám qua đây thì hôm nay bố sẽ liều với nó. Được rồi, bố mau về đi.
Lát nữa bố mà có làm sao, con còn phải phân tâm chăm sóc bố. Con là con gái của bố, sao bố mặc kệ được chứ? Đúng rồi, đúng lúc, hôm nay bố mang quyển sổ này qua dây, tiền là của con cho hết, con xem có dùng số tiền này
Đổi căn nhà khác được không. A lô. [Sếp này,] [tôi nói trước đấy nhé,] [tôi không đi đón cô ấy đâu.] Cứ để cô ấy ở đấy bình tĩnh lại đi. [Mèo Hoang đến bệnh viện rồi,] [cậu mau đến bệnh viện tìm cô ấy đi.] Đến bệnh viện rồi? [Đồng Kiêu Kỵ,]
[tôi nói cho cậu biết,] [dù cô ấy không muốn giữ đứa con này] [thì cậu cũng phải bàn bạc với cô ấy,] [không được tổn thương cô ấy.] [Nghe thấy chưa?] Được, tôi biết rồi. [Còn chuyện nữa,] [Vương Toàn về rồi.] Thông này, bảo các anh em tạm gác hết việc lại,
Nhanh chóng đi tìm một người giúp tôi. Nhớ này, tên là Vương Toàn, có đổi tên hay không thì tôi không biết. Bây giờ anh ta đang lái xe taxi, biển số xe là Giang C12458. Tôi đưa xe của tôi cho cậu, cậu gọi một người anh em
Để mấy hôm tới đi theo sếp. Cô ấy đi đâu, các cậu theo đó. [Đại ca, có chuyện gì thế?] Nói nhiều vậy làm gì? Cứ làm theo lời tôi. A lô, mẹ đang ở đâu mà không nghe điện thoại? Sao thế? Mẹ vừa họp xong, đang đi làm mà.
[Mẹ đừng làm việc nữa.] [Cao Tân Di đến bệnh viện rồi,] [mẹ mau tới đi.] [Nam giới không được vào] Cao Tân Di. Cao Tân Di có đây không? Có. Lại đây. [Phòng siêu âm B 01] Thả lỏng nhé, đừng căng thẳng. Rất tốt. Xem con của cô đi, đã sáu tuần rồi.
Tình hình bây giờ rất ổn, phôi thai phát triển rất bình thường, đã nghe được dao động nhịp tim rồi. Xem nhịp tim của nó này. Mẹ sai rồi. Trước nay mẹ đều muốn con sống theo cách mà mẹ muốn. Thực ra con đã trưởng thành rồi. Chỉ cần Tiểu Đồng đồng ý
Thì mẹ ủng hộ con hết. Cao Tân Di. Phiếu siêu âm B của cô, mọi thứ bình thường, nhớ khám thai định kỳ. Đồng Kiêu Kỵ. Nếu em không ra nước ngoài nữa thì anh có thể kinh doanh công ty vận tải tốt hơn không? Vì con,
Anh nhất định phải kinh doanh công ty vận tải tốt hơn đấy. Anh đảm bảo, anh nhất định sẽ làm thật tốt. A lô. [Đại ca, tìm được người rồi.] Ở đâu? [Ở một thôn trong thành phố.] Được, cậu qua đó xem đi, tôi sẽ tới ngay. Đại ca.
Anh ta ở trong kia. Lát nữa đưa anh ta. Cậu về đi. Tôi đi cùng hai người. Lát nữa làm anh ta sợ à? Về đi. Đừng xốc nổi, lát nữa xem tình hình rồi nói. Anh… sống vẫn ổn chứ? Cô nghĩ tôi sống ổn chứ? Anh cầm lấy số tiền này đi.
Nói thật, tôi hi vọng chúng ta có thể kết thúc từ đây. Chúng ta đều có thể bắt đầu lại cuộc sống của mình. Tôi biết anh nhận nuôi một đứa bé ở Thâm Quyến, có gì cần thì cứ bảo tôi, tôi sẽ cố gắng giúp đỡ anh. Phải nói tiền tài
Đúng là thứ tốt. Trước giờ tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Chỗ này cũng phải 100 nghìn tệ nhỉ? Cô nghĩ đủ không? Cô nghĩ đây là chuyện tiền bạc à? Biết cái này dùng để làm gì không? Nào, để tôi cho cô biết. Từ khi bị đá một phát ấy,
Tôi không trữ được nước tiểu của mình. Trong xe của tôi phải để một cái xô nhựa, có thể đi tiểu bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào. Cả ngày tôi không dám uống nước, có lúc không thể mang theo xô đựng nước tiểu, tôi chỉ đành đi mua tã. Lái taxi
Có lúc bận quá, đến tã cũng không thay nổi. Đũng quần của tôi sắp mủn luôn rồi. Cứ như vậy, tôi cũng không thể đến nhà tắm. Cô nói xem, như vậy thì cô nên đền bù thế nào? Làm ăn lớn quá nhỉ, đúng không, sếp Hứa? Nghe nói
Cô còn sắp kết hôn rồi. Chúc mừng cô nhé. Cũng phải, cô vẫn có thể kết hôn. Cô nói xem phải làm sao đi, chỉ cần cô sống vui là lòng tôi lại khó chịu. Lần này tôi về, nói thẳng cho cô biết, tôi về để trả thù cô đấy!
Anh muốn làm gì? Muốn đánh tôi à? Cậu còn muốn đánh tôi thế nào? Nào, nào, đánh chết tôi đi. Nào. Hứa Bán Hạ, cô yên tâm, tôi không cần tiền, tôi sẽ mãi mãi quấn lấy cô. Giết người! Giết người! Giết người! Giết người! Giết người! Giết người! Giết người! Sếp,
Vậy cũng không lập hồ sơ được, có ích gì đâu? Tôi nghĩ vụ này chưa xong đâu. Chắc anh ta vẫn đang ở bệnh viện, tôi đi tìm anh ta nói chuyện xem. Cô đừng đi tìm anh ta nữa. Thằng đó điên rồi, vô ích thôi. Vẫn phải nói chuyện thôi.
Yên tâm đi, tôi tính rồi. Thế tôi đi cùng cô. Cậu đừng đi nữa, mau về nhà đi, chắc Mèo Hoang chờ cậu cả đêm rồi. Yên tâm đi, không sao đâu. Có chuyện gì thì gọi cho tôi đấy. [Phòng quan sát] Bác sĩ, có bệnh nhân nào tên Vương Toàn không?
Để tôi xem. Anh ta đã đi rồi. Thả lỏng nhé, đúng rồi, đừng căng thẳng nhé. Tốt lắm. Hội trưởng Cao, cô tới rồi. Mẹ. Chủ nhiệm. Mời đi bên này. [Qua khảo sát và đánh giá hiện trường] [kết hợp với tình hình tư liệu báo cáo,]
[các chuyên gia thống nhất cho rằng] [công trình đợt một xưởng sắt thép Vũ Trụ] [có thể thông qua nghiệm thu.] [Phải nhanh chóng đưa vào sản xuất vận hành theo kế hoạch] [sản xuất đã báo cáo lên trước đó.] [Xin hãy tuân theo và chấp hành.] [Tại đây,]
Cũng chúc mừng sếp Hứa khai trương may mắn, tiền vào như nước. Quý Cô Giàu Có, tôi mời cô một ly. Cảm ơn cô đã chăm sóc em trai tôi, nào. Dạo này tôi bận quá nên không lo được đấy. Cậu thế nào rồi?
Người bạn học mà lần trước tôi nhắc với chị sắp về rồi. Chờ cậu ấy về, chúng tôi chuẩn bị làm chuỗi toàn ngành sắt thép, nền tảng bán hàng qua mạng. Vậy thì tốt. Vậy cậu có kiến giải gì về sản xuất sản phẩm của xưởng thép mới không? Tôi thấy
Thép mà bên bất động sản sử dụng nhất định sẽ có xu thế bão hòa, sau này hẳn sẽ là thị trường cho sản phẩm cao cấp. Ví dụ như dao phẫu thuật mà bác sĩ cần dùng, lò xo cần dùng khi bắc cầu động mạch vành,
Đinh ốc mà bác sĩ khoa Chấn thương chỉnh hình dùng đến, cũng bao gồm một vài thiết bị tinh vi dùng trong hàng không hàng hải. Trong tương lai, những thứ này đều sẽ là một vùng biển xanh. Được rồi, cứ chém gió đi.
Giờ cậu chỉ đang bàn trên giấy thôi. Cô xem nó đi, có phải hơi đua đòi quá không? Thực tiễn mới là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm xem có được hay không. Tôi sẽ ủng hộ cậu hết sức. Sếp Hứa, tôi nhất định phải mời chị một ly.
Làm cho tốt nhé. Tôm được rồi đấy. Ăn trước đi. Được. Em muốn ăn cái kia. Được. Bác sĩ Lý, có phải hai người sắp có tin vui không? Sếp Hứa, đúng là chúng tôi chuẩn bị kết hôn rồi. Tôi đã bảo mà. Bác sĩ Lý, tôi coi như người nhà gái,
Tới lúc đó tôi sẽ biếu hai người phong bì thật dày. Cảm ơn sếp Hứa. – Cảm ơn sếp Hứa. – Cảm ơn sếp Hứa. Công ty tôi còn chút việc nên về trước đây, mọi người cứ ăn đi nhé. Tôi nghe nói chuyện của cô rồi, cô phải cẩn thận đấy,
Để Tiểu Tô đưa cô về đi. Đúng vậy, để cậu ấy đưa về. Không cần đâu, chỗ này gần công ty tôi lắm, tôi đi đường tắt, năm phút là tới nơi. Mọi người quay vào đi, đừng tiễn nữa. Đi thong thả nhé. Chú ý an toàn đấy. Hứa Bán Hạ! Vương Toàn.
Anh làm gì vậy? Anh làm gì vậy? Tỉnh rồi kìa. Nhìn này. Chào cô, cho tôi hỏi Hứa Bán Hạ nằm ở phòng nào? Rẽ trái, phòng số tám. Cảm ơn. [Phòng bệnh 08] Cô ấy thế nào rồi? Chấn động não nhẹ. Nhưng triệu chứng bây giờ vẫn khá ổn định,
Cần tĩnh dưỡng. May mà lúc ấy có công nhân chạy thử thiết bị tăng ca phát hiện kịp thời, bắt người đó lại, nếu muộn hơn chút nữa thì hậu quả khó lường. Em dưỡng thương cho tốt đi. Em yên tâm,
Anh sẽ khiến người đó nhận được sự trừng phạt thích đáng. Tiểu Đồng, các cậu ra ngoài trước đi, tôi nói riêng với Triệu Lũy mấy câu. Triệu Lũy, em không muốn khởi tố anh ta. Tại sao? Nhiều năm vậy rồi, anh ta đã luôn sống trong giận dữ và hận thù.
Thực ra chuyện này cũng khiến em phiền não một thời gian dài rồi. Cho đến khi anh ta xuất hiện đánh em, em lại thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Em không muốn gánh chịu cảm giác áy náy ấy nữa. Em mong bọn em có thể bỏ qua cho nhau.
Hi vọng anh ta có thể bỏ qua mà bắt đầu lại lần nữa. Em đã bỏ qua rồi, em hi vọng anh ta cũng có thể bỏ qua. Vậy nên em không muốn khởi tố anh ta. Anh hiểu. Em muốn làm gì? Em muốn ôm anh. [Một tháng sau]
Tất cả có thể kết thúc rồi chứ? ♫Đời khổ đoản, buồn vui ly loạn♫ Vương Toàn, mười năm trước tôi lấy anh ♫Chỉ trong chốc lát, mây khói tan biến, thuyền rời bờ♫ là một sai lầm, trong đó có sai lầm của anh, cũng có sai lầm của tôi.
♫Lưu luyến chút niềm vui sót lại, chân thật lại hư ảo♫ Trước đó tôi làm tổn thương anh, giờ anh cũng làm tổn thương tôi, ♫Đã không còn nuối tiếc, oán hận, vui buồn xen lẫn♫ anh cũng đã chịu trách nhiệm trước pháp luật mà anh đáng phải chịu rồi.
Chúng ta hòa nhau rồi nhỉ? Tôi hi vọng chúng ta đều có thể bỏ qua, ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ bắt đầu lại lần nữa. Tôi biết anh nhận nuôi một đứa bé ở Thâm Quyến,
♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ điều đó chứng tỏ anh vẫn kỳ vọng vào gia đình, cũng có hi vọng vào tương lai. ♫Từ chói lọi đến u tối♫ Anh nhận lấy tấm thẻ này đi. ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫
Sau này tháng nào tôi cũng sẽ gửi tiền vào đây, ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ tôi chấp nhận đền bù cho anh. ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ Đời này còn dài lắm, sống cho tốt đi. ♫Còn bao nhiêu người theo đuổi viên mãn♫
♫Tuôn chảy ở tận cùng của dòng thời gian♫ ♫Còn bao nhiêu người cầu nguyện để được chạm mặt♫ Anh bảo trọng. ♫Lơ lửng trên bầu trời của thành phố♫ ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫
♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ ♫Từ chói lọi đến u tối♫ ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ Hứa Bán Hạ, nếu tối hôm đó tôi muốn giết chết cô
Thì hoàn toàn chẳng đợi đến khi họ đến cứu cô. Đi thôi, đi công chứng tài sản. Gì vậy? Giờ anh hối hận vẫn còn kịp đấy. Sao anh lại hối hận được? Giờ anh không thể chờ nổi để cưới em về đây. [Năm 2001] [Ngày 10 tháng 1 năm 2001,]
[tàu vũ trụ không người lái Thần Châu 2 được phóng thành công.] [Ngày 28 tháng 3,] [công bố kết quả điều tra dân số toàn quốc lần thứ năm,] [tổng dân số Trung Quốc đạt gần 1,3 tỷ người.] [Trong lần bỏ phiếu thứ hai,]
[Bắc Kinh chiếm ưu thế tuyệt đối với 56 phiếu bầu,] [giành quyền tổ chức] [Thế vận hội mùa hè năm 2008.] [Trong hội nghị bộ trưởng lần thứ tư] [của tổ chức Thương mại thế giới] [được tổ chức tại Doha, Qatar,] [chủ tịch Camel đưa ra quyết định cuối cùng,]
[tuyên bố qua phương thức bàn bạc nhất trí,] [phê duyệt Trung Quốc gia nhập tổ chức Thương mại thế giới,] [toàn trường vỗ tay như sấm,] [mãi không dứt.] [Trung Quốc cần gia nhập đại gia đình kinh tế thế giới] [mà sự phát triển của kinh tế thế giới]
[cũng cần Trung Quốc.] [Có phân tích cho rằng] [sự tăng trưởng mạnh mẽ của kinh tế Trung Quốc] [sẽ cứu vãn tình hình suy thoái của kinh tế thế giới.] Sếp Cầu, lần này có hợp tác thành công hay không đúng là chỉ xem ý anh thôi. Cậu đừng làm khó tôi nữa.
Tôi đã nói rất rõ ràng với cậu rồi, nhưng cậu thì sao? Cậu cứ không hiểu. Đây là công ty của Tần Phương Bình cậu, đây là công ty của Triệu Lũy, nếu tôi phải xin chỉ thị từ sếp Hứa, tôi bảo chúng ta chọn công ty nào đây,
Nếu cậu là cô ấy thì cậu sẽ chọn thế nào? Chắc chắn cậu sẽ… Sếp Cầu. Sếp Cầu. Sếp Cầu à, tôi và Triệu Lũy cũng là đối thủ lâu năm rồi, vậy nên anh ta có thể đưa ra điều kiện thế nào với xưởng các anh, lòng tôi biết rõ hết.
Tôi cũng có thể đưa ra điều kiện như thế. Nhưng sếp Cầu ơi, tôi khuyên anh hãy cân nhắc kỹ đi. Vậy tôi có thể cho anh điều kiện cá nhân, Triệu Lũy có cho được không? Thế này nhé, sếp Cầu. Con người tôi không thích làm khó người khác.
Con số này đi, anh xem có thể thấy được lòng thành… [A lô.] A lô, sếp Hứa à. Nghiệp vụ xuất khẩu sắt thép của công ty mình ấy, cô tính chọn công ty nào? Cô có ý kiến chỉ đạo gì không? Tôi đã gửi giấy phép hoạt động
Của công ty Tần Phương Bình và công ty Triệu Lũy cho cô rồi, cô đã xem chưa? [Nếu mảng nghiệp vụ này đã giao cho anh] [thì do anh toàn quyền phụ trách,] [đáng ra tôi phải hỏi anh] [cuối cùng anh sẽ chọn công ty nào?] Thì tôi đang lo
Không biết ăn nói với sếp Triệu thế nào mà. [Xưởng thép cũng đâu phải của anh ấy.] [Tại sao phải ăn nói với anh ấy?] Thế… thế cô xem có thời gian không, tôi sắp xếp cho cô và Tần Phương Bình gặp nhau. [Có thời gian đấy,] [anh xếp đi.]
Vậy được, để tôi xếp lịch. [Còn việc gì khác không?] Hết rồi đấy. Cảm ơn sự tín nhiệm của sếp Hứa với tôi lần nữa. Cô yên tâm, tôi nhất định… [Anh không cần cảm ơn tôi đâu,] [tôi tin vào sự đánh giá chuyên nghiệp của anh.] [Vậy không còn chuyện gì]
[thì tôi cúp nhé.] Sếp Cầu, tôi mời anh ly này. Tạm đừng mời tôi. Tôi cho cậu biết, sếp Hứa đồng ý gặp cậu không có nghĩa là vụ này thành công được đâu, đây là điều thứ nhất. Thứ hai, tôi chưa từng nhìn thấy thứ trên điện thoại của cậu.
Tôi hiểu rồi. Sếp Cầu, chuyện này chỉ cần anh giúp thì ắt sẽ thành công. Còn nữa, sếp Cầu, dù chuyện này có thành công hay không thì số này cũng là của anh.