Phim Cổ Trang Ngôn Tình Siêu Hay | Nguyệt Ca Hành Tập 01 | Trương Bân Bân x Từ Lộ | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Nguyệt Ca Hành] [Tập 1] [Liễu Sao.] [Ta muốn đưa cô ra khỏi viện tử này,] [làm nhiều việc lớn.] [Nhưng cô chịu dùng vận mệnh để trao đổi chứ?] Được. Ta đồng ý với ngài. [Ta sẽ ở bên cô ba ngày,] [nghe lời cô hết,]

    [cô muốn đi đâu,] [ta cũng thỏa mãn cô.] Oa. [Đã hết ba ngày,] [nên về rồi.] Ta vẫn còn có thể gặp lại ngài chứ? [Mười năm sau,] [nếu duyên chưa tận] [thì sẽ gặp lại.] Tiểu thư. Tiểu thư. [Liễu Sao, thiên kim Liễu phủ] Em biết ngay

    Là chắc chắn người ngủ ở đây. [Tiểu Liên, nha hoàn Liễu phủ] Có phải người lại mơ thấy tiên nhân có giao ước ba ngày với người không? Ta biết mọi người đều không tin. Cha mẹ nói ta chỉ ngủ một lát dưới cây lê thôi, nhưng mà

    Ta thực sự đã gặp tiên nhân ấy. Tiên nhân còn nói ngài đã thay đổi vận mệnh của ta. Mười năm sau, ta sẽ có một cuộc đời hoàn toàn khác. Tính đi tính lại đến hôm nay chắc cũng tròn mười năm rồi. Tiểu thư, em thấy người ngột ngạt quá rồi.

    Cũng không biết vì sao mà lão gia không cho người ra ngoài. Ngài ấy nói với chúng em là một khi người ra ngoài sẽ dẫn yêu quái tới. Nói linh tinh. Không có chuyện ta thu hút yêu quái nhé. Cha nói rồi, chờ đêm nay qua sinh nhật ta

    Là có thể ra ngoài rồi. [Trang viên Lư Sênh] [Lư Sênh, bán yêu] Đủ rồi, hai ngươi đi đi. Ly Nhi, tạm thời con nghỉ ngơi chút đi. Chuẩn bị cho hành động tối nay. [Tích Ngọc Các] [Tiên nhân nói] [chờ ta lớn,] [hôm nay ta tròn 18 rồi,]

    [đã coi là lớn chưa?] [Có lẽ] [sắp được nhìn thấy tiên nhân rồi.] Sao Nhi. [Cha mẹ Liễu Sao] Cha, mẹ. Nhìn này, quả nhãn tươi, phi ngựa đưa tới đấy. Sao Nhi, qua hôm nay là con có thể ra ngoài rồi, con có vui không?

    Đúng là cha tốt với Sao Nhi nhất. Chuyện gì thế? Sao Nhi, con… Dị quang. Chuyện gì thế? Tiếng cười của ai vậy? Mẹ. Người đâu, người đâu! Mau tới đây! Chuyện gì thế này? Có yêu quái! Các ngươi đừng lại đây! Bổn tọa ở đây, các ngươi còn không mau lui xuống.

    [Ngạo Ngận, Yêu vương lục địa] Mỹ nhân tiên tử, đa tạ cứu giúp. Cha. Tiên tử gì chứ, nhìn là biết đại yêu rồi. Đại yêu? Đại… đại yêu. Bảo vệ đại tiểu thư, mau lên! Mau lên! Bảo vệ đại tiểu thư. Cô nương này có kiến thức đấy. Còn biết bổn tọa

    Là đại yêu. Không hổ là người mà vị ấy chọn lựa. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, mọi thứ của cô đều thuộc về con ta. Mau lên, bảo vệ đại tiểu thư! Cẩn thận. Chạy mau. Liễu Sao chạy mau! Mẹ! Có giỏi thì nhằm vào ta này,

    Đừng làm hại người nhà của ta! Mẹ! Tiểu cô nương, cô cũng to gan thật đấy. Cô không sợ ta à? Ta chẳng sợ ngươi đâu. Ngươi không giết được ta. Mệnh của ta vẫn chưa tận. Ta còn muốn đi ngắm phong cảnh núi sông, sao trời bốn bể,

    Không thể bị ngươi giết uổng mạng hôm nay được. Thế sao? Chỉ tiếc dị quang trong cơ thể cô đã định trước là sẽ mang đến tai họa cho cô và người nhà cô, khiến cô bị yêu tộc truy đuổi không ngừng.

    Cô nghĩ mình còn có thể ngắm phong cảnh núi sông nữa à? Cha, mẹ! Mẹ. Ngươi là ai? Là người chuyên trị đại yêu gây họa nhân gian như ngươi, [Lục Ly, thợ săn yêu quái] thợ săn yêu quái Lục Ly. Cẩn thận. Một con kiến

    Cũng dám đối đầu với bổn tọa? Kiến thì làm sao? Kẻ dám lay cây, cũng dám lay trời. Muốn chết. Ngạo Ngận. Lư Sênh, ngươi đến đây làm gì? Lâu rồi không gặp. Chẳng lẽ tên không biết tự lượng sức này là đồ đệ của ngươi? Ta nói cho ngươi biết,

    Dù có trận pháp của ngươi giúp đỡ thì con kiến này cũng phải nộp mạng. Vậy sao? Thế thì ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn nó có phải con kiến không? Không thể nào, đây không phải sức mạnh của người phàm. [Xem ra tất cả] [đều nằm trong kế hoạch.]

    [Phủ Võ Dương Hầu] Đêm qua đột nhiên có dị quang vút lên trời, nghe nói dị quang thu hút bách yêu đến, cả đại yêu Ngạo Ngận cũng phát hiện mà đến. Có chuyện này không? Đúng là như vậy.

    Là đến vì một cô gái tên là Liễu Sao. [Phương Trạm, thị vệ Võ Dương Hầu] Hơn nữa Ngạo Ngận đã thất bại quay về. [Võ] Xung Nhi, con đi điều tra tình hình. [Điểu yêu] Ngạo Ngận xuất hiện, phủ Võ Dương Hầu không thể khoanh tay mặc kệ. Nếu cần thiết

    [Đỗ Minh Xung, đại đệ tử của Võ Dương Hầu] thì đưa cô nương đó về phủ Võ Dương Hầu bảo vệ. Sao huynh ấy vẫn chưa tỉnh vậy? Sẽ không có chuyện gì chứ? Chỉ là dùng sức mạnh quá thôi, ngủ một giấc là không sao. Tiểu thư, tiểu thư,

    Người của phủ Võ Dương Hầu đến rồi. Phủ Võ Dương Hầu? Đến trừ yêu giúp chúng ta sao? Để ta đi xem. Đi thôi. Con đau lắm à? Thật ra… cũng… bình thường. Nhưng sư phụ này, người giỏi thật đấy. [Sao người biết] [đại yêu sẽ xuất hiện ở đây thế?] Ly Nhi,

    Con cầm tấm bùa này đi. Ta sẽ dùng trận pháp giúp con một tay, [con nhất định phải bảo vệ an toàn cho Liễu tiểu thư kia.] Sư phụ, người nói xem, cô ấy chỉ là một nữ tử bình thường thôi mà. Con thấy

    Liễu đại tiểu thư kia cũng không có gì đặc biệt. Đám yêu quái này lại coi trọng cô ấy như vậy, ai cũng đuổi theo cô ấy. Ta nghĩ Ngạo Ngận không dễ dàng bỏ cuộc đâu, vẫn cần một vật để bảo vệ sự an toàn của Liễu tiểu thư,

    Mau chuẩn bị đi. Thế có cần tạm biệt Liễu tiểu thư không? Không cần thêm chuyện. Thiên kim nhà ông là nhân vật tôn quý gì mà lại dám để Đỗ đại nhân chờ đợi? Tiểu nữ sẽ đến ngay thôi. Đại nhân uống trà đi, đây là Bích Loa Xuân hảo hạng đấy.

    Cha, cha, người của phủ Võ Dương Hầu đến rồi sao? Đỗ đại nhân, đây là tiểu nữ Liễu Sao. Liễu Sao, đây là Đỗ đại nhân của phủ Võ Dương Hầu, là đồ đệ đứng đầu của Võ Dương Hầu. Tham kiến Đỗ đại nhân. Cô là Liễu Sao? Ngạo Ngận đến vì cô?

    Vâng. Rốt cuộc cô đã làm gì chọc giận cô ta? Ta có chọc cô ta đâu. Nếu cô không chọc giận cô ta, sao một đại yêu phi phàm như Ngạo Ngận có thể cố ý chạy đến giết một người bình thường như cô? Đỗ đại nhân, ngài nói lý đi.

    Tội phạm giết người hành hung, làm hại dân chúng, người đáng lên án là tội phạm giết người. Huống chi ta không chọc giận gì cô ta, dù có chọc giận thật thì đáng bị giết à? Cô nói chuyện kiểu gì đấy? Cô đang dạy dỗ ta à? – Đại nhân. – Ta…

    Đại nhân, tiểu nữ ở chốn khuê phòng không hiểu chuyện, đại nhân đừng trách, đại nhân đừng trách. Trong nhà cũng có người biết điều đấy. Xin hỏi Đỗ đại nhân, khi nào phủ Võ Dương Hầu có thể bắt được đại yêu đó? Loại đại yêu này đâu có dễ bắt như vậy.

    Được rồi, ta đã biết tình hình ở đây rồi. Ta sẽ về bẩm báo với chủ thượng. Sao ngài lại nhận tiền không làm việc vậy? Ta còn tưởng ngài là anh hùng hảo hán gì cơ. Cô dám vô lễ với phủ Võ Dương Hầu? Ta không so đo với cô

    Đã là nể mặt cha cô rồi, cô còn dám nhiều lời? Người có thể vào Hầu phủ đều là hạc giữa bầy gà, phủ Võ Dương Hầu ta có kết giới hỗ trợ, là nơi an toàn nhất. Cô có bản lĩnh đến đó không? Tại sao ta lại không có bản lĩnh?

    Ta nói cho ngài biết, ta sẽ quang minh chính đại bước vào phủ Võ Dương Hầu nhờ bản lĩnh của mình. Được, thế thì ta đợi cô. Đi. Đại nhân, đại nhân, ngài đừng tức giận. Ngài đừng có tức giận đấy đại nhân. Đại nhân.

    Lại còn đồ đệ đứng đầu của Võ Dương Hầu nữa. Kiểu người gì vậy chứ? Em thấy Lục công tử giỏi hơn hắn cả trăm lần. Đương nhiên rồi. Dáng vẻ của Lục công tử khi bay từ trên trời xuống có phải rất giống vị tiên nhân người từng gặp không?

    Tiểu thư. Tiểu thư, người nghĩ gì thế? Nói chứ cũng giống thật đấy. Hay là chúng ta cùng đi tìm huynh ấy đi. [Tiểu thư,] [ta chỉ nói vậy thôi,] [người còn đi tìm thật.] [Sao Lục công tử có thể là tiên nhân chứ?] [Ta thấy huynh ấy đúng là tiên nhân mà,]

    [nếu không sao có thể trùng hợp cứu ta vậy chứ?] [Tiên nhân từng nói,] [đợi ta lớn lên sẽ quay lại.] [Không phải em nói] [huynh ấy vẫn luôn mời chào bán hàng ở sông Trăng sao?] [Ở đâu thế?] [Em cũng chỉ nghe nói thôi.] Điểm tâm đặc sắc đây.

    Nếu như bị lão gia phát hiện thì cái mạng nhỏ của em đi tong đấy. Nếu như bị lão gia phát hiện thì cái mạng nhỏ của em đi tong đấy. Em nghĩ câu khác đi được không? Tiểu thư. Được rồi, được rồi. Qua bên kia xem nốt rồi về nhà.

    Vớt ánh trăng đây. Vớt ánh trăng đây. Đi qua xin đừng bỏ lỡ. Đi qua xin đừng bỏ lỡ. Không thể bỏ lỡ cơ hội, lỡ rồi là không còn. Huynh ấy ở kia kìa. Tiểu thư. Ta bảo các người đúng là không biết nhìn hàng, có mỗi một lượng bạc,

    Mua không thiệt, không mắc lừa đâu mà. Đợi ta với. Sao lại là cô? Vớt trăng trong sông Trăng, cô có đi không? Huynh là Lục công tử phải không? Ta vẫn luôn tìm huynh. Thật ư? Cô nương, cô tìm ta làm gì? Thì vì hôm ấy huynh đã cứu ta

    Nên hôm nay ta đích thân đến cảm ơn huynh. Huynh định đi đâu vậy? Ta á? Vớt trăng. Ta chỉ lấy một lượng bạc. Cô muốn đi chung không? Được. Đi. Ta hỏi huynh một chuyện nhé. Mời nói. Ta có một người bạn, mười năm trước gặp một tiên nhân.

    Cô ấy nói tiên nhân từ trên trời giáng xuống, đưa cô ấy lên trời xuống đất. Huynh biết nhiều hiểu rộng, vậy trước đây huynh có từng gặp tiên nhân chưa? Bạn cô đang nằm mơ đấy à? Ta theo sư phụ bao năm nay, chỉ từng thấy yêu quái.

    Tiên nhân đều ở trên Tiên Cư, ở tít trên cao, đâu thể dễ dàng gặp được. Vậy chắc là mơ rồi. Huynh thật sự chưa từng gặp tiên nhân ư? Đương nhiên ta chưa từng gặp rồi. Ta mà gặp được tiên nhân thì sẽ báo với cô ngay, được không? Đúng rồi,

    Vẫn chưa biết tên cô nương. Ta tên Liễu Sao. Liễu Sao ư? Trăng treo ngọn liễu. Tên hay đấy. Không phải huynh nói muốn vớt trăng sao? Không phải chúng ta đang ở trên mặt trăng rồi sao? Cô xem. Ôi. Bóng trăng đẹp quá. Ta đi vớt trăng, cô đợi ta. Được.

    Này. Huynh không sao chứ? Này. Ta không cần trăng nữa được không? Huynh đừng dọa ta. Huynh lên đây đi. Mãi ta mới tìm được bảo bối cho cô, cô không cần nữa à? Không phải. Huynh mau xuống đây. Sao người huynh khô ráo thế? Không sao chứ? Ta có phép chống nước.

    Không sao. [Còn nói huynh không phải tiên nhân.] [Còn giả vờ nữa.] Chỉ có cái này thôi ư? Vỏ trai lớn như vậy, huynh đùa ta đấy à? Đương nhiên không phải rồi. Cô nhắm mắt lại đi đã. Nhắm lại nhé. Nhắm lại. Nhắm lại, nhắm lại, không nhìn thấy nữa. Được rồi.

    Cô xem. Đẹp quá. Ôi. Những viên ngọc đẹp quá. Đẹp chứ? Nhưng trăng đâu? Không phải huynh bảo ta là vớt trăng trong sông Trăng ư? Lẽ nào chính là cái này ư? Xem đây. Bây giờ cô đang ở trên mặt trăng và trời sao. [Cuộc đời cô] [nên hùng tráng vĩ đại,]

    [ngắm non sông nhật nguyệt,] [ngắm sao trời bốn bể.] Đẹp không? Tháo ra đi. Cái gì? Chỉ cho cô xem thử thôi. Ta phải bán lấy tiền. Không được chơi xấu. À, đúng. Vòng tay này thần kì quá. Nếu muốn bán chi bằng bán cho ta đi. Cô nương,

    Vòng tay này không tầm thường đâu. Vòng tay này là do các yêu tinh trong hồ cố tình móc một con mắt của mình bỏ vào trai tơ vàng để nuôi con đấy. Đắt lắm. Cô đừng mơ nữa. Nhưng mà mua đông khốn khó, đến khi ấy ta cũng khuyên chúng

    Không thể vì để con mình sống qua mùa đông mà móc nốt con mắt còn lại được. Ta lấy vòng tay này, ta cũng muốn lấy luôn con mắt còn lại của chúng. Là thế này, cô nương. Vòng tay này do các yêu tinh trong hồ đánh đổi bằng mạng sống.

    Giá của nó không rẻ đâu. Hai nghìn lượng. Cô nương, cô… Năm nghìn lượng. Nhiều nhất rồi. Thật sự không thể nhiều hơn nữa. Lần này ta và Tiểu Liên ra ngoài chỉ mang theo từng ấy thôi. Hơn nữa ngân phiếu đều ở chỗ Tiểu Liên. Ta cũng không có. Ai cơ?

    Tiểu Liên cô nương ư? Là… là người ở trên bờ á? Ôi sao cô không nói sớm. Đêm khuya lắm sương, không thể để Tiểu Liên cô nương lo lắng đợi lâu. À, đúng rồi, cô chớ có mà tháo vòng ngọc trai này xuống. Nó tránh tà đấy. Con về rồi. Sư phụ,

    Con đã tặng ngọc trai trong hồ cho cô ấy theo ý người rồi. Cô ấy rất vui, còn cho con một món tiền nữa. Con đi mua thuốc tốt nhất về cho người đây. Nhất định có thể chữa khỏi bệnh ho của sư phụ. Sao người biết

    Cô ấy sẽ đến sông Trăng tìm con? Cô ấy còn hỏi con mấy chuyện liên quan đến tiên nhân nữa. Nhưng mà người từng nói với con rằng Tiên Cư đã không can dự vào chuyện nhân gian, đều do phủ Võ Dương Hầu cai quản. Nghe cô ấy nói, không chừng

    Từng gặp tiên nhân thật cũng nên. Con không giả làm tiên nhân lừa tiền của cô ấy đấy chứ? Sư phụ, xem người nói kìa. Là cô ấy tự tìm đến, con chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi. Người đã chuẩn bị ngọc trai kia suốt mười năm trời, cứ thế tặng cô ấy,

    Phải lấy của cô ấy một khoản chứ. Nhưng mà sư phụ, sao người lại tặng ngọc trai cho cô ấy? Trước đây con từng hỏi ta tại sao Ngạo Ngận lại tìm đến Liễu cô nương này. Tuy Liễu cô nương là người phàm nhưng lại có linh lực cực mạnh.

    Ta vẫn chưa biết linh lực này từ đâu mà có. [Tích Ngọc Các] Ta chỉ biết sức mạnh này sẽ thức tỉnh khi cô ấy 18 tuổi, khiến bách yêu nhòm ngó. Có ngọc trai bảo vệ, yêu quái bình thường sẽ không dám lại gần cô ấy.

    [Thì ra vòng tay này thật sự có thể tránh tà.] Sau khi bị Ngạo Ngận tấn công, chắc chắn cô ấy sẽ đến phủ Võ Dương Hầu lánh nạn. Lại thêm ngọc trai này, chắc sẽ không có nguy hiểm gì nữa. Sư phụ, con thấy người làm vậy là không đúng rồi.

    Người sắp xếp ổn thỏa cho nha đầu này rồi, người cũng sắp xếp cho con đi. Thế này, con trừ yêu mỗi ngày cũng rất mệt, đánh tới đánh lui chẳng được nghỉ ngày nào. – Rồi thì… – Được. Tí nữa diệt tản yêu ở sau núi đi.

    Trời ơi, thật sự mệt chết mất thôi. Rốt cuộc phải đánh bao nhiêu yêu quái nữa vậy? Cứ đánh thế này, có đánh cả đời cũng không hết. Cũng không biết nha đầu kia đến Hầu phủ chưa. Sao huynh biết ta muốn đến phủ Võ Dương Hầu? Cô… Cô… cô…

    Sao cô tìm được đến đây? Huynh có cần căng thẳng vậy không? Hai chúng ta có duyên, đi đâu cũng có thể gặp nhau. Huynh nói xem đúng không? [Thảm rồi.] [Đến tính sổ đây mà.] Sao lại có vẻ mặt như làm sai chuyện gì thế?

    Quả nhiên vòng tay ngọc trai huynh cho ta có thể tránh tà. Nói phải đấy. Rất linh nghiệm. Đây là ngọc trai trong hồ đấy. Năm nghìn lượng rẻ chứ? Huynh theo ta đến phủ Võ Dương Hầu học nghệ đi. Ta có thể trả thêm ít tiền.

    Sao ta phải theo một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé như cô đến nơi ấy? Hai mươi nghìn lượng. Đi không? Đến phủ Võ Dương Hầu mệt lắm. Hai mươi lăm nghìn lượng. Vậy… Cô cũng biết đấy, sư phụ ta bị ho, ông ấy cần ta chăm sóc.

    Ba mươi nghìn lượng. Phủ Võ Dương Hầu cần ra ngoài bắt yêu, sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy. Vậy thì phải bỏ khá nhiều vốn liếng. Phải thêm ít nhất mười nghìn lượng. Liễu tiểu thư. Ta định ngày mai để Ly Nhi đi cùng cô tới phủ Võ Dương Hầu,

    Tham gia đại hội chiêu mộ. Vâng. Sư phụ, người muốn xếp việc cho con thì có thể về muộn hơn chút không? Người đợi con bàn xong giá đã rồi… Con có ý kiến à? Không ạ. Liễu tiểu thư, mời cô về phủ nghỉ ngơi cho sớm,

    Sáng mai Lục Ly sẽ tới phủ đón cô. Lục công tử đừng thất hứa đấy nhé. Ta đã chính tai nghe thấy Liễu Sao đó nói sáng mai sẽ xuất phát tham gia đại hội chiêu mộ của phủ Võ Dương Hầu vào ngày mai. Chủ… chủ thượng, tha cho ta đi,

    Ta chỉ nghe ngóng được có vậy thôi. Ta có thể nghe ngóng tiếp. Chủ thượng tha mạng cho ta. Xem ra không lâu nữa, thần nguyên đại bổ trên người Liễu Sao sẽ là thứ thuộc về ta. [Năm đó chẳng qua chỉ săn giết vài tên ở Tiên Cư,]

    [Tiểu Nhân đã bị chúng đánh cho trọng thương.] Tiểu Nhân. Tiểu Nhân, con không sao chứ? Tiểu Nhân. Xem các ngươi chạy đâu? [Ngạo Nhân, con trai của Ngạo Ngận] [Tuy khi đó trốn thoát được] [nhưng con ta đã bị thương nặng,] [trở về trạng thái trẻ sơ sinh.]

    [Ta nhất định sẽ bắt Liễu Sao giúp con,] [truyền hết sức mạnh trong cơ thể cô ta cho con.] [Truyền lệnh ta,] [ngày mai, ta muốn con bé đó] [không vào được phủ Võ Dương Hầu.] Sư phụ, nước lê tuyết xuyên bối mẫu của người xong rồi đó.

    Chuẩn bị xuất phát ổn thỏa chưa? Người cứ yên tâm đi, đệ tử đi đến đâu cũng sống được hết, không có gì cần chuẩn bị cả. Nhưng sư phụ, sao người lại đuổi con đến phủ Võ Dương Hầu? Ly Nhi. Con còn nhớ

    Kiếm Bão Nguyệt mà sư phụ từng kể với con không? Nhớ ạ. Con nhớ lời sư phụ nói, chỉ cần rút kiếm Bão Nguyệt ra [thì con sẽ biết được thân thế của mình.] [Kiếm Bão Nguyệt] Ly Nhi, thực ra kiếm Bão Nguyệt ở phủ Võ Dương Hầu.

    Giờ dị quang đã hiện thế, chứng tỏ thời cơ đã chín muồi, con phải bảo vệ Liễu Sao cho tốt, con bé là mấu chốt để rút kiếm Bão Nguyệt ra. [Lục Ly đáng chết,] [đã bảo đến đón ta, nhưng đâu rồi?] Không chờ huynh nữa,

    Ta không thể bỏ lỡ đại hội chiêu mộ được. Tiếng gì vậy? Hai người cũng đến phủ Võ Dương Hầu tham gia sát hạch à? – Đúng thế. – Đúng, đúng. Bọn ta cũng thế. Vậy đi cùng đi. – Được. – Được. Cô đi trước đi. Được. Ta… Đâu rồi?

    Gió đâu ra vậy? Đang nắng chang chang thế này mà sao cứ thấy sau lưng lành lạnh nhỉ? Đại hội chiêu mộ của phủ Võ Dương Hầu đông người lắm cơ mà? Sao chẳng thấy bóng ai hết vậy? [Phủ Võ Dương Hầu] Đây là phủ Võ Dương Hầu à.

    Không cần tên Lục Ly kia, ta vẫn có thể vào đây. – Cô nương không sao chứ? – Cô! Cứ kệ hạng người đó đi. Ta là Vương Giản, đến đây dự thi. Giống cô đấy. Ta là Liễu Sao. Vậy chúng ta cùng cố lên nhé. Đi thôi. [Ngươi đang nghĩ gì thế?]

    [Hắn mà tới thì đã tới lâu rồi.] Liễu Sao. Ta tới đây. [Nếu duyên chưa tận] [thì sẽ gặp lại.] [Ta đã dùng ba ngày để kiểm tra xem] [rốt cuộc cô có phải người ta cần tìm không.] [Làm vậy là rất bất công với cô,] [nhưng chỉ có cách này]

    [mới cứu được chúng sinh tam giới.] [Liễu Sao,] [vận mệnh của cô] [đã bắt đầu rồi.] [Đáng tiếc] [ta không được thấy ngày đó nữa.] [Kế hoạch vạn năm,] [nay thời cơ đã tới,] [nên bắt đầu rồi.] Sư phụ ơi, con vừa nằm mơ. Con mơ thấy

    Mình dẫn một cô bé bay trên trời. [Mọi thứ đều như lời thượng thần nói,] [khổ sở chờ đợi cả vạn năm,] [cuối cùng mọi chuyện đã sẵn sàng.] Sư phụ, người ở đâu thế? Sư phụ ơi.