Tập 4 – Phần 2: Mạnh Tử Nghĩa phục vụ Quách Kỳ Lâm toàn diện | Vườn Đào Mở Cửa Mùa 3

    Leo núi thật, các cậu có ai muốn đi không? Không trang điểm mặt mộc, Được. Tôi có thể. Khi nào đi ngắm Nhật Kim Sơn? Nói đại khái là sáu giờ phải lên núi. Sáu giờ phải lên núi. Buổi sáng? Tự nguyện. Linh hồn của em đều không nằm trong cơ thể ta.

    Tỉnh rồi. Tôi còn không nhận ra. Anh Nhất Vĩ, chỉ có năm người chúng ta à? Buồn ngủ quá. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động tôi chủ động đi ngắm mặt trời mọc hơn 20 năm. Cho nên cô phải trung chuyển rồi. Được. Đi thôi. Xin đợi một lát.

    Chụp ảnh tự sướng. Ánh sáng cho bản thân. Nào. Ba. Hai. Một. Được. Đi thôi. Ra đây. Chúng ta đi thôi. Mấy giờ? Bây giờ là 6 giờ 09 phút. 20 phút. Kịp. Đúng lúc hôm nay video có tư liệu. Lát nữa sẽ quay trên đường đi. Ao là một blogger video.

    Bắt đầu. Chào mọi người. Hôm nay là ngày thứ hai đến quay Đào Hoa Ổ Mới sáng sớm đã bị gọi đi xem mặt trời mọc? Cũng không phải. Cô chủ động xin được tham gia chuyến du lịch mặt trời mọc này. Anh xem, sửa lời thoại của anh rồi.

    Đây là tôi chủ động yêu cầu tham gia chuyến tham quan mặt trời mọc lần này. Cho mọi người thấy môi trường xung quanh chúng ta. Cực kỳ tối. đưa tay không thấy năm ngón. Cậu có thể dùng ngôn ngữ miêu tả một chút. Mô tả ngôn ngữ chính là… Hắc…

    Tôi nghe nói lát nữa chúng ta phải đi qua khu rừng nhỏ. Cái thứ này, ai mà nhớ được đường chứ. Đừng có lạc đường. Yên tâm. Hôm nay tôi đeo cái này. Nó có chức năng hồi cứu. Lát nữa lúc xuống núi, chúng ta đi theo nó. Tuyệt đối không lạc đường.

    Được. Yên tâm đi. Đi thôi. Mau lên. Đi. Về nguyên tắc, chúng ta vẫn còn nửa tiếng nữa vẫn còn kịp. Tôi còn có thể chạy một đoạn. Đúng là tiêu hao máu rồi. Cậu cầm lấy tôi, tôi cầm lấy. Nâng cậu lên rồi đi. Thế này được. Bị nhấc lên núi.

    Con đi hai chân lên khỏi mặt đất đi. Lên dốc nghỉ một lát đi. Mệt lắm rồi, thắng. Đi thật chậm rãi. Được. Đi từ thôi. Cậu cho bác sĩ đội mệt đó. Bác sĩ của đội cũng không xong rồi. Bác sĩ hút oxy trước đi, hay là…

    Bác sĩ hút cho mình trước đi sáng 1 giờ Đúng. Cô xem trời này dần sáng lên rồi, xanh dương rồi. Núi tuyết có thể nhìn thấy rồi. Chụp lên chưa? Cảm giác mặt trời ở hướng đó. Chính vì mặt trời ở bên đó mới có thể chiếu đến ngọn núi này.

    Họ dậy lúc hơn 5 giờ rồi. Chắc là sáu giờ xuất phát. Sáu giờ xuất phát. Cậu ấy nói cao quá. Đủ rồi. Có kịp không? Hay là cậu lên trước, đi chụp hình. Lát nữa chúng ta xem. Tôi đi chụp giúp hai người mấy tấm thật. Được.

    Bởi vì ta không biết Nhật Kim Sơn nó sẽ kéo dài bao lâu. Vậy nên tôi sẽ lên trước. Nếu thật sự xuất hiện, thì ít nhất chụp được trước, rồi truyền cho họ. Mọi người cũng xem như nhìn thấy. Nếu không mọi người không nhìn thấy thì rất đáng tiếc.

    Nên tôi đi trước. Sắp đến giờ rồi, trời âm u. Phía sau khi quay một video đã lên đến đỉnh núi này rồi. Nhưng mà Đây là núi. Nắng hạn có rồi, nhưng mà Không có Kim Sơn. Được. Người hôm nay… đợi sau khi họ lên rồi chúng ta lại tiếp tục.

    Cay, cay. Một đoạn đường nhỏ là đến. Được. Cay nhanh thôi. Có vị đó. Có vị đó. Cậu làm được. Đến bao lâu rồi? Năm phút. Trời âm u. Vẫn chưa đến. Mặt trời sẽ mọc thôi. Đi, đi uống trà. Đi, đợi. Mau nhìn đi. Mặt trời sắp ló dạng rồi

    Đây là viện trưởng, Đây là phó tổng quản. Đây là Tiểu Ngao, Đây là anh Chí Thắng. Cay đã xuất hiện. Đã nghe thấy tiếng hát của chị Lạt rồi. Có bạn từ phương xa đến đúng là hơi… Đúng là không chiêu đãi nổi. Nên lo sợ. Nếu họ lên đây

    Thì chúng ta bắt đầu trò chuyện vui vẻ. Hai chữ hạnh phúc lúc nãy bị cậu nói ra một cảm giác rất buồn. Tôi không biết tại sao cảm ơn anh. Người theo đuổi chất lượng cuộc sống. Cảm ơn. Phía trên đám mây trắng này có một lớp mây đen. Vân Hậu.

    Nhưng núi cũng rất đẹp. Cậu nói xem muốn trải nghiệm cảm giác thế nào khi ở trên ngọn núi đó? Lạnh. Lạnh. Hai người nhàm chán thật. Tôi thấy có một con rồi. Có một con rồi. Không ngờ đã là bảy giờ bốn phút rồi. Trời vẫn chưa sáng. Mau ra đây đi.

    Có phải là theo lý mà nói mặt trời phải mọc lên rồi không? Đúng vậy. Thế nên cái này… Nhật chiếu núi vàng. Không phải lần nào cũng có thể nhìn thấy sao? Mỗi mùa “50 km Đào Hoa Ổ” đều hẹn nhau một lần xem mặt trời mọc,

    Sau đó lần nào cũng không ngắm được. Thế nào? Như thế cuộc đời chúng ta luôn có kỳ vọng. Tôi tưởng cậu nói cuộc sống luôn có tiếc nuối. Bạn nghĩ xem, bạn luôn mong chờ lần sau. Vì lần trước chúng ta là một đám “ngốc”.

    Chỉ đợi mặt trời mọc ở phía Tây. Lần này vẫn là đợi mặt trời mọc ở phía tây. Mây bên đó đỏ lên rồi. Mặt trời chiếu. Vậy nên đám mây tan là được rồi. Vẫn chưa lên đến đỉnh núi ♫ Căn nhà nhỏ nằm ở đây 20 mét ♫ 20 mét.

    Đi xem thử không? Đi. Chúng ta đi xem đàn một lát. Được. Phong cảnh chỗ bọn họ đẹp. Đúng vậy. Đây là điểm quan sát tốt nhất. Đúng vậy. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Theo đó chưa? Các cậu nhìn thấy chưa? Không thấy. Trời ạ. Nằm xuống một lát đi.

    Cô có thấy cái meme đó không? Mau lên. Nào. Em ngủ này được thật đấy. Tôi không được. Cả đêm qua em không ngủ được. Mệt chết đi được. Mấy cậu giỏi thật đấy. Ở đây có núi Nhật Tinh. Để ở đâu? Mảnh đó. Cậu nằm ở đó có nhìn thấy không?

    Chỗ đó nhìn thấy chưa? Vậy chẳng phải là núi à? Chẳng phải là núi bị soi sáng rồi sao? Đúng. Phải chụp ảnh đỉnh núi tuyết. Nếu chiếu núi tuyết ban ngày anh đã nhìn thấy Đây không phải Kim Sơn, Đúng vậy. Là Kim Sơn phải không? Chính là nó.

    Hay là em sống vui vẻ đây? Hạnh phúc thật. Hạnh phúc thật. Anh Quân. Viên đó có phải Kim Sơn không? Đúng vậy. Đúng không? Đều là qua loa với em. Hạnh phúc thật. Trong số những người lên núi, mọi người không thấy Nhật Thiên Kim Sơn vô cùng vắng vẻ. Đúng vậy.

    Chỉ có Tiểu Ngao sau khi về cứ nhắc mãi một câu. Mười năm sau, tôi mới phản ứng lại được. Câu nói của ông ấy có ý gì? Thật ra chúng ta đã nhìn thấy Nhật Kim Sơn rồi. Anh bắt đầu làm thơ rồi à? Hy vọng sau khi đến hôm nay,

    Tôi có thể trung chuyển. để tôi sau này đỡ hơn một chút. Bình trà của chúng ta uống xong nếu vẫn không ra ngoài, xuống núi. Tôi cạn đây. Bỏng. Cho dù không nhìn thấy Nhật Kim Sơn hay không, chúng ta đều đã nhìn thấy Nhật Kim Sơn rồi. Bởi vì,

    Đã đạt được mục đích rồi. Thật ra mọi người cùng lên núi ngồi một lát, uống trà, sau đó ngắm núi tuyết. Thực ra cũng rất tốt. Cảm giác này chẳng khác nào mặt trời lặn. Một ngày nào đó sau 20 năm, Tiểu Ngao, ở… Buenos Aires! Mũi Hảo Vọng, phía Nam,

    Ngài ấy nhìn ngọn hải đăng phía xa, bỗng cảm thấy rất cô đơn. Bởi vì bên cạnh em lúc đó Không có. Không, Nhậm Mẫn. Không có lão Chu anh ấy đột nhiên cảm thấy rất nhớ họ. Nên ngồi ở đó thôi. Nó đến thì đến, không đến thì không đến.

    Giống như Tiểu Ngao luôn nói, thật ra Nhật Thiên Kim Sơn chúng ta đã sớm nhìn thấy gì đó rồi. Cậu ấy nói rất thú vị. đúng là rất ít có cơ hội có thể gần gũi với thiên nhiên như vậy, khiến tôi cảm thấy vô cùng thoải mái. Anh Chí Thắng.

    Về rồi à? Mau tham gia đi. Nào, chúng ta cùng nhau tạo dáng, tham gia chụp ảnh chung với chúng ta. Nào. Nhảy vào phần tạo dáng chụp ảnh rồi. Cô xem. Sau khi xuống núi, tiểu Ngao cứ như bị ma vậy, miệng không ngừng nhắc tới một câu.

    Chúng ta đã thấy Nhật Kim Sơn rồi. Vẫn để cậu dẫn đường. Đi. Đi. Ý nhỏ. Hồi hộp. Được. Đi thôi. Đi thôi. Đi thôi. – Đi bên này đi. – Hay là… Thanh niên không đi đường bình thường, sợ làm ồn đến cậu. Cậu đi đâu vậy? Chúng tôi ngủ trên núi.

    Sáng nay hình như không có chuyện gì. Không sao chứ? Không ngủ nữa. Anh đi ăn cơm. Cậu muốn ăn gì thì tôi làm cho. Không cần, hôm nay chị bảo em làm một lần, anh làm xong sẽ gọi em. Anh muốn nấu cơm sao? Vâng. Tiểu Bảo, ăn cơm chưa? Sờ đi.

    Đi đào phân dê. Cái này. Vô cùng trong suốt. Cái này cũng được. – Tuyệt quá. – Đúng là… Cậu đang làm gì thế? Vẽ bài cho cô ấy. Bài viết gì thế? Thang Tinh Mi, đừng động vào phân. To như vậy. Tốt quá. – Tử Nghĩa. – Đến ăn sáng đi.

    Đến đây. Kim Điển, sữa tươi đông lạnh món chúng ta thích nhất. Ngon quá. Ngon lắm uống sữa tươi lạnh Kim Điển cảm giác cả người đều tràn đầy sức sống. Tỉnh lại rồi. Phải rồi. Bây giờ lên Kinh Đô tìm kiếm, mặt hàng sữa lạnh Yili do Jingdong tự làm,

    Là có thể mua sữa tươi lạnh Kim Điển cùng loại với chúng ta cũng được. Vậy chúng ta phải mua nhiều một chút tích lũy nhiều hơn hơn nữa chỉ cần mua sữa tươi có chứa dinh dưỡng mua sữa tươi của Kim Điển theo định kỳ

    Tặng 10 phần quà trong thời hạn 10. 0 đồng nhập hội còn được hưởng quà tốt. Còn có thể có được một cửa hàng cùng loại với số lượng giới hạn. Lợi hại chứ? Được như vậy, tôi đi đặt hàng ngay. Mau mua đi. Phải đặt hàng. Nào, cạn ly. Tâm trạng gì?

    Các cậu đúng là rất thích ăn hành. Tại sao không phải là một nơi cố định, tại sao mỗi năm, bắn một phát đổi một nơi? đều khiến người dân trong vùng nổi giận sao? Mùa nào chúng ta cũng về, về nhà chuỗi cửa, về nhà mẹ đẻ xem sao.

    Dù gì cũng là lão Ổ mùa một lão Ổ vẫn còn lại mấy người? Chính là 650. Mấy anh của họ Bọn họ cứ mãi không tìm được việc khác sao? Sao họ cứ ở đây mãi thế? Hỗ trợ xây dựng mãi thế? Đài phát thanh 650 này đúng là

    Trường tồn cũng tốt mà. Cháu có muốn ở với ai không? Tôi nghe nói phòng ngủ của “mẹ” tôi vẫn rất thoải mái. Nếu em không có mẹ thì em cũng chăm sóc cho mẹ. Bởi vì nhà không thể để lâu không có người ở. Thế này đúng không?

    Anh vừa nhìn căn nhà này có người ở Có hơi người. Em phải che chăn cho “mẹ” em. Chờ đến lượt “mẹ” em quay lại. Anh Quách. Đây là siêu thị mới được nâng cấp trong quý 3. Đây là siêu thị di động. Tôi đi cái này sao? Đúng vậy.

    Đây là một chương trình thất đức gì đó. Sao năm nào cũng như vậy? Anh thử trước đi. Không phải, em khoan rồi bước chân lên. Khoan đã, đúng rồi. Chân trước. Bước chân lên trước. Đúng. Bước một chân lên trước, đúng. Được. Được rồi. Mau phát sóng đi.

    Tôi đến đó thì tôi xuống xe. Anh tránh ra, em đi đây. Được. Ai đây? Ai nghĩ ra chiêu thất đức này? Nào, lắc lên. Đồ bò kho đã bày bán rồi chào mừng dân Ổ đến mua nguyên liệu và đồ dùng hằng ngày. Đồ gỗ, ngựa gỗ đã bày bán rồi.

    Anh cắt cho tôi rồi lên lấy tiền đào. Được. Sau đó chúng ta cùng đi mua đồ ăn. Đồ ăn sẵn. Cướp rau. Anh đi cùng em. Đồ gỗ quá! Tôi đi mua ít đồ ăn. Đến rồi, mau lên. Đến rồi, người bán rau đến rồi. Đến đây.

    Sao cậu ấy lại đi rồi? Xa như vậy, mà vẫn đi à? Tôi đi qua đây. Đồ bỏ đi. Lái nhầm trạm rồi. Gì thế? Đây là người mới đến à? Được. Ở đây. Đi. Vân Hạc, Cửu Tiêu. Vân Hạc Cửu Tiêu. Thầy Từ. Anh Quách. Chào anh. Cậu buồn cười quá.

    Cậu phải ra ngoài trước hay làm sao? Tôi ra đây trước. Gây khó dễ cho ta ngốc một chút. Xin lỗi. Xin chào. Chúng tôi còn định giả vờ một chút. Cậu phá công sớm quá đấy. Sao thế? Không phải. Hay là cậu diễn thử đi, hay là…

    Sao em đứng cả dậy rồi? Không phải. Thì họ nói với em là đi về phía trước. Anh xem đi, không phải. Trong này tôi thắp sáng thế này, không nhìn thấy gì cả. Tôi chỉ có thể lái về phía trước, tôi cũng không nhìn được trái phải.

    Bọn họ nói có trạm sữa. Em còn tưởng đó là trạm sữa. Tôi thấy phí công nên muốn chạy đến đó. Suýt nữa thì anh chạy đến thôn khác rồi. Đúng vậy. Ta đi chỗ khác xem thử. Đây là gì vậy? Viết đấy. Câu lạc bộ Đức Vân? Đức Vân Hội?

    Tôi rất thích, vẫn luôn… Chị rất thích sao? Tôi rất thích. Để tôi giới thiệu với cô, đây là bạn mới của chúng ta. Ngao Thụy Bằng. Chào cô. Chị Thiến, chị nên quen chứ? Biết. Từng gặp. Từ Chí Thắng có quen không? Vương không gặp Vương. Thật đấy.

    Tôi cảm thấy các phương diện của bạn đều giỏi hơn Quách Kỳ Lân rất nhiều. Em thành công với “mẹ” rồi. Khiến hai chúng ta đã thành kẻ thù. Gây thù với người ta. Bây giờ hai chúng ta không gặp Vương nữa. Vương không gặp Vương. Cậu ấy là Tiểu Ngọc,

    Tài năng lắm. Không. Thành viên ngoại nhóm 650. Chào thầy Từ. Đó là Chim Én. Chào cô. Đây là Quách Kỳ Lân. Ta sợ họ không quen ngươi. May mà có chị Mạnh ở đây. Chắc chắn. Bởi vì chúng tôi là những người bạn tốt. Sau đó mình đã phân tích,

    Tôi cảm thấy hôm nay có người đi leo núi, rất mệt, tôi rất sợ sau khi Kỳ Lân đến vì mọi người đều rất mệt, nên không còn cách nào vực dậy tinh thần làm việc. Sau đó em sợ anh ấy sẽ rất cô đơn. Sợ cậu ấy cảm thấy thất vọng.

    Nên tôi luôn ở bên cạnh cậu ấy cái quạt này của cậu là 10 đồng Đào Hoa Đúng nếu tôi mua cái này, có thể cho anh 10 đồng tiền hoa đào. Tôi sợ cô không có tiền đào để dùng. Cảm ơn chị nhiều.

    Lát nữa sẽ tiêu tiền trên người chị, được không? Nhất định phải tiêu tiền trên người em. Được. Bây giờ em làm công việc gì? Bây giờ tôi mở thẩm mỹ viện. Lợi hại không? Được. Chỗ tôi còn có cào là tròn 50 đồng tiền đào. Bốn cái này,

    Tôi sẽ tặng ngẫu nhiên cho các bạn thật đấy. Chúng ta cho anh ta đủ 50 xu đào. 20 cộng 28 tệ. 48. Hình như hành là hai đồng đào. Để tôi xem nào. Hành hoa. Hành không có giá. Có phải miễn phí không? Không. Không có giá thì là miễn phí.

    Trong lõi hành, anh xem. Không có. Anh xem. Không có. Ai gặp phải Được, vậy tặng đi. Tôi xem còn cái gì không có giá. Tiểu hành này của cậu cũng không có giá. Có phải cũng có thể lấy tùy ý không? Sao họ cứ làm toàn cái này vậy?

    Không được, vậy không được. Anh nói một là ngẫu nhiên, Được thôi, tôi không tham. Tôi chỉ tham một cọng hành là được. 51 tệ hoa đào. Cảm ơn. Chúng ta chọn một tờ Giảm 30% Không cần. Lợi hại đấy, chị Mạnh. Vẫn phải là em. Lợi hại. Tay chị Mạnh được đó.

    Các bạn của Đào Hoa Ổ lại đến nữa rồi. Không phải. Không, là Mộc Ngưu (Lưu Mã). Sáng nay họ đi leo núi rồi. Ngủ hết rồi. Còn nữa, tối qua, nói chuyện đến rất muộn. Nên không đến. Chắc chắn là đang ngủ. Xin lỗi. Ngủ đi, ngủ đi.

    Mau tắt đi cho tôi. Cái tiếng này nghe quen thế. Đây là cái gì? Con còn có bảo vật giữ tiệm à? Sao mẹ lại mời bố con xuống? Cháu còn có bảo vật giữ tiệm à? Thế này là sao? Tại sao lại có giá 88?

    Bởi vì ông ấy là bố của em. Bố. Bố thân yêu. Con xem cái này đi. “Sống dai”, đây chính là Chữ tương tự đúng không? Sách ra mấy năm rồi, cuối cùng cũng bị em phát hiện. Nếu không thì vì sao lại đặt tên này? Cậu nghĩ có đúng không?

    Cuốn sách này có tựa đề “Sống thọ lắm” đúng không? “Sống thọ”, “Sống Vừa”. Cậu trả cái quạt lại cho tôi. Ta đưa mười đào tệ cho ngươi. Em không bán nữa. Anh coi thường em. Không phải. Em muốn quyển sách này. Cậu muốn có chị? Cậu trả rẻ cho mình đi.

    8 giờ 8 đồng tiền đào được không? Cái này chênh lệch nhiều quá. Con hát cho bố nghe một bài. Bố. Bố thân yêu. Khách sáo cũng không được. Cậu không thành tâm mua thì đưa tôi. Cậu đưa tôi trước. Anh đưa anh Quách cho em. Không được.

    Anh đưa anh Quách cho em. Bố trả cho con. Con đưa anh Quách cho bố. Được rồi. Tôi cho cô một quyển sách của tôi. Anh leo núi về rồi à? Ai đây? Đây là bảo vật của ta mà. Đây là bảo vật. Hai chúng ta cứ như đã lâu không gặp vậy.

    Thật ra dạo này chúng ta mới gặp nhau. Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau. Thầy Quách, em với anh ấy đúng là lâu lắm không gặp. Cơ bản là bọn em mỗi năm gặp một lần, mỗi lần quay “50 km Đào Hoa Ổ” Các cậu đứng đây cướp gì?

    Bọn em ở đây cướp cuốn sách này. 88 tệ tiền đào. Ký tên bán sách, mua. Vừa hay tôi được 88 đồng tiền đào. Cháu xem, cháu xem. Người ta vốn không suy nghĩ gì cả. Sao thế? Tôi nói tôi muốn mua. Nhưng tôi không có nhiều đồng Đào Hoa.

    Cô ấy đang đối phó với em. Tôi đang anh nói, cho anh thêm điểm đi. Cộng thêm chút. 8 giờ 8 đồng tiền đào. Hai cậu đối phó trước đi. Đừng, không phải cậu đã nói là muốn mua rồi sao? Không phải cậu không suy nghĩ sao? Không phải cậu muốn mua à?

    Ý của tôi là đúng là ta có thể cho ngươi mượn ta mua để bán sách. Anh bán sách, vậy em không mua. “Sống vừa đúng lúc” nhà tôi cao lớn như vậy. Anh Quách nói khó khăn lắm mới bán được. Lại mua về. Chuyện gì thế này? Tự xoay vòng.

    Bây giờ tất cả mọi thứ tất cả đều thuộc về cô đúng không? – Đều là của tôi. – Đúng vậy. Vậy tôi ăn luôn đây. Đừng, không phải. Chúng ta mở tiệm nhỏ, cũng không được như vậy. Bình thường lúc người khác, chúng ta ngại ăn luôn. Cái này là của cậu.

    Còn ngại sao? Không phải, lỡ như cuối cùng họ… Tìm tôi thì phải làm sao? Anh cứ… Tôi không có. Anh đâu có đồng Đào Hoa. Đúng, em không có. Cứ nói với họ là con không có là được rồi. Con không bán sách ra là có rồi mà. Đến đây.

    Kéo tôi xuống nước. Ăn trộm đồ của tiệm tôi. để tôi ăn một miếng. Đây không phải là cửa hàng tiện lợi của cậu sao? Chúng ta cũng đâu có trộm của nhà người ta. Hồi nhỏ nhà tôi mở tiệm nhỏ, đều ăn thoải mái.

    Đúng, anh xem, chị Cay rộng lượng như vậy. Cô không bảo tôi đi, cô… Đi thôi. Về đi. Ở đây không tiện ở lâu đâu các bạn. Chỉ còn các cậu. Thật sự muốn mua cuốn sách này. Thế này đi. Thịt bò khô lẽ ra phải bán 35 tệ,

    Cái này phải bán 88, đúng không? Cộng vào là bao nhiêu? Một trăm hai mươi ba. đúng không? Cho em hai mươi ba. [Đặt cọc] Một trăm. Anh là người sao? Cứu anh một mạng, cho anh 20 đồng tiền đào. Anh đưa đây đi. Như vậy anh có bốn mươi đồng đào.

    Anh tôn trọng bố em một chút. Anh cái gì? Đánh đập sách làm gì hả? Xin lỗi. Được rồi, đừng. 58 đồng tiền đào. Cô ấy không có nhiều đồng Đào Hoa nữa. Nhanh lên đi. Chị, em xem được bao nhiêu? Ngươi là bao nhiêu? Mười cái. Cậu là mười cái?

    Thế này đi, anh cho em 20 đồng đào. Anh cho em 40 Đào Hoa. Tính là 60 Đào Hoa * được không? [* Đồng hoa đào] Cảm ơn chị. Lát nữa em đi vệ sinh Được. Tôi cho cô 40 Đào Hoa. Nợ tôi 40 Đào Hoa. Tôi nợ cô 40 Đào Hoa trước.

    Nào. Cảm ơn. Tôi được tổng cộng 30 Đào Hoa. Cho anh 30 Đào Hoa. Vẫn là chị thương em. Đi đây, về nhà rồi. Lên lầu lấy tiền đào cho anh. Về nhà rồi. Chị dẫn em đi xem phòng của em. Với sự hiểu biết của bọn em về anh,

    Cậu chắc chắn sẽ chọn ở đây. Tôi phải xem qua đã. Nào. Đây là khách mới đến à? Giới thiệu với cô, Đây là chị Thang Tinh Mi của chúng tôi. Chào cô. Chào cô. Chúng tôi có một quy tắc. Là vì phòng này của chúng ta sau khi vào,

    Có thể phải nộp ít tiền đào. Sao cậu biết tôi có? Tôi không có đồng Đào Hoa. Không có đồng nào hết. Tổ đạo diễn không nói chuyện này với em. Không cho cậu ấy, không cho. Không có khả năng. Thật sự không đưa sao? Đừng nói nữa.

    Bây giờ phòng nào cũng muốn anh ấy ở, tranh nhau miếng bánh thơm tho. Nhìn này. Thang Tinh My (cừu) phân. Đáng yêu. Tống Thiến làm cho tôi à? Anh ăn cơm chưa? Có đói không? Hai chủ đề nói với nhau, sẽ thấy rất kì lạ. Vào xem. Căn nhà nhỏ này,

    Chuồng trại, chị đưa em đi xem phòng. Được. Tôi nói cô nghe, căn phòng này theo ta quan sát Đây là phòng tốt nhất tốt nhất ở Đào Hoa Ổ Con xem phòng của mẹ Đan có ra dáng không? Đúng là có ra trò. Được. Đây là phòng của tôi và Tiểu Cay.

    Cái cách hai người bị xếp chồng lên nhau đều rất giống nhau. Bốn mươi đồng đào. Cảm ơn “ông chủ”. Tuy bây giờ hai chúng tôi ở chung một phòng, nhưng mà mỗi ngày, chỉ có buổi tối khi đi ngủ, có thể nhìn thấy cô ấy.

    Bởi vì cô ấy mãi không về nhà. Sao hôm nay lại ở nhà? Anh thấy không quen. Hôm nay chủ yếu là Bảo bối đến rồi. Đúng. Vẫn vậy. Làm rất tốt. Hôm nay còn công việc gì nữa? Lát nữa hôm nay còn phải chơi một trò chơi lớn. Tôi đoán

    Bởi vì người trong kho của em quá nhiều. Chơi game, chắc chắn họ muốn để em trung bình một chút. Cậu sống ở đây, nhưng đến lúc đó cùng bọn họ, tôi nghĩ vậy đấy. Đúng, mình sợ cậu quá tốt. Sau đó người ta nói, bọn họ đông như vậy

    Huynh cùng một bọn với bọn ta. Bọn tôi ít người, đáng thương quá. Sau đó thì em bị động, em biết không? Chị Mạnh, bây giờ chị sao vậy? Sao thế? Không sao. Anh ấy muốn… Chứ gì? Vốn dĩ đã lâu không gặp mọi người rồi. Sau đó về một hai ngày

    Mọi người đều rất là chiều chuộng tôi. Ngày nào cũng xoay quanh tôi. Đương nhiên là chị Mạnh có thể thích chào hỏi, gọi bạn. Không quan trọng. Hai người đi đâu thế? Bọn tôi đến nhà cậu chơi, nhà tôi đúng lúc có đồ tốt. Xem chúng ta làm trà sữa rồi.

    Vị ngon lắm. Cái ao cá này là của nhà chúng ta. Của nhà chúng ta. Của nhà chúng ta. Ao cá nhà mình. Hồ cá nhà mình! Lang ca còn mặc đồ ngủ. Một dòng sông cong một con sông cong. Em qua sông đi. Nào. Anh đến đón em đi.

    Con đi đón nó đi. Giao cảm này của hai người có thể gánh cho cậu đi đón cậu ấy sao? Đủ rồi. Tốn chút sức. Anh lại về phòng rồi. Lát nữa lại ăn cơm. Đi. Đến nhà em ăn cơm. Đi thôi. Anh Quách ở phòng nào? Em vẫn chưa nghĩ ra.

    Đang cân nhắc, cần chúng ta cố gắng giành lấy. Ăn cơm trưa xong, anh sẽ qua qua bên kia sông xem họ thế nào. Ao lại nấu cơm rồi, Ao. Làm rồi. Phải không? Vẫn đang nấu cơm. Mọi người ăn đi. Thầy Quách Kỳ Lân, ăn chưa? Tôi ăn.

    Cô đừng gọi tôi bằng tên, đừng gọi như vậy. Gọi tôi là Đại Lâm là được. Tôi chưa ăn. Nên tôi đã đến tận nhà cô ăn. Vừa hay, tôi làm hết mấy cái này cũng gần xong. Vất vả rồi. Anh Lang đến rồi. Mau lên. Giáng cấp nghênh tiếp.

    Đây chẳng phải là bảo vật của em sao? Anh Lang, bảo. Bảo. Nào, xem bảo vật của em. Lên lầu nói. Cuối cùng cũng đến. Nhà này. Anh Lãng đúng là trèo đèo lội suối, đến đây, đến xem bảo vật của anh. Lâu ngày em không gặp anh Lãng rồi.

    Đã nhiều năm rồi, sao anh lại nhanh chóng gia nhập Mạnh Kỳ Kỳ? Họ cứ đòi dán lên cho anh. Làm gì thế? Đáng yêu. Đều đến rồi nhỉ, mùa này. Sau khi gặp được anh Lãng, thì thấy anh Lang đến đông đủ. Đều rồi. Là đủ rồi. Là đủ rồi.

    Đến đây là tụ tập cùng bạn bè cũ. Vốn dĩ mọi người đều là bạn bè thân thiết. Hơn nữa các bạn cũ của tôi lại cực kỳ bám người. Nhóm 650 kéo. Còn lôi em vào nữa. Ngày kia đá Quách Kỳ Lân đi. Uông Đài. Con ở ngoài đợi đi.

    Hút ở bên ngoài. Đúng. Hít thở oxy. Mình ăn xong sẽ qua đó. Ăn xong tôi qua phòng các cậu mở cửa. Em ăn trước đi. Thêm một bát. Đây là của em. Được. Đủ rồi, cảm ơn chị. Chút đó có đủ không Kỳ Lân? Đủ.

    Chia thêm cho cậu, mình sợ cậu không đủ ăn. Em không muốn đâu. Tỷ. Muội… Đại Lâm Tử đến, tốt quá rồi. Tôi đang chuyển nhà. Mệt chết đi được. Đến lúc đó chào đón các cậu đến nhà mới. Vâng ạ. Hôm nay con trông nhà cho mẹ. Bố đừng quản nữa.

    Cái này không tệ, cái này. Trứng gà này có phong cách của chị Mạnh, có phong cách của em. Ăn no đi. Lát nữa phải chạy bộ. Cậu muốn ăn canh không? Anh không cần. Không sao, em tự làm. Tôi gọi “Ao Thang” với chị Thang. Đúng vậy.

    Vậy cậu và anh Nhất Vĩ gọi là “Ao Châu” Đúng, nấu cháo sôi canh. Tên họ của cậu là “Ao” của vạn vật, ngươi và Kỳ Lân chính là “Ngao Quách”, “Ao Quách Tương”, “Ao Quách Châu”. “Canh Ao Quách”, vạn con cừu chạy tung tăng. Đây là dê nhà chúng ta sao?

    Chắc chắn. Tôi thấy cừu đi dạo ở đây vui lắm. Lúc nãy tôi nhìn thấy con cừu đi lên phía trên. Vui quá. Nhìn chúng đều rất nhịp nhàng. Ăn đi ăn đi. Tiểu Cay sao? Thế này thì rõ quá rồi. Ngụy trang này. Tôi và dê, cậu tránh xa ra.

    Nhìn đi, tôi có nhận ra không? Huynh bò ở đó hay tứ chi đều thế này? Tôi thử xem. Cô xem nếu tôi ngụy trang trong cừu, có thể nhìn ra không? Nào, ngồi xem bảo vật. Ngồi lên chân đi. Người ta đâu có bảo cậu ngồi thế. Chắn “chết” cho cậu rồi.

    Phía sau tay cậu. Chúng ta chơi trò này uống nước đi. Nào, uống nước. Song Song. Song Song. Song Song. Quách Kỳ Lân không tệ. Từ Chí Thắng cũng không tồi. Tôi vẫn thích Vương Truyền Quân hơn. Chim, chim mới là tình yêu của ta. Làm hết một lần.

    Lại còn là một người biết nhìn đại cục hơn. Không bỏ sót ai. Các vị dân Ổ, xin chú ý. Trong thời gian rất nhanh thôi sẽ bắt đầu trò chơi Lang Dương mời các vị dân Ổ quay về gia đình của họ Sau khi chúng ta thảo luận

    Chúng tôi đã sắp xếp lại phương án. Phương án này của chúng tôi chính là trận đại chiến sói – cừu. Trò chơi có ba vòng. Mỗi vòng là một gia đình sói, rồi hai gia đình cừu. Ba gia đình sẽ ngẫu nhiên làm sói một lần. Trò chơi bắt đầu.

    Để mọi người cùng chia sẻ vị trí. Mở chia sẻ vị trí, làm sao trốn tìm? Em sẽ lần theo định vị đó đến tìm anh. Nhưng em có thể trốn, ngươi có thể chạy. Chỉ cần sói bắt được một con cừu là có thể có thêm 5 đồng tiền hoa đào.

    Hơn nữa chúng ta còn thêm phần tìm bảo vật. Trong mỗi một hộp châu báu có tiền đào với đủ mệnh giá khác nhau. Những gia đình bỏ trốn có thể vừa tìm kho báu vừa lẩn trốn được. Ba vòng thi kết thúc. Gia đình bắt được nhiều cừu nhất

    Có thể nhận được 50 đồng tiền đào. Các bạn ơi, lát nữa khi bắt đầu chơi, mình trở mặt không nhận người. Cái lưng của cậu. Eo tôi này. Bắt cóc chúng ta về đạo đức chứ gì? Anh đừng động vào tôi, không được. Quan trọng là không được bắt tôi.

    Lúc nằm trên đất hắn trở mặt không nhận người. Nhà Trích Tinh là ai, Trích Tinh? Trích Tinh, ngươi đi cùng vương ca. Ta qua bờ bên kia sông xem thử. Đi đi, nhưng nhà em ít người đi lắm. Chúng ta đông người quá, không thú vị.

    Không phải chơi tôi chơi với họ chứ. Ở… Cô có thể ở chỗ chúng tôi. Mau lên. Chỗ nào nhỉ? Nào, ở đây có một cái bè. Hai chúng ta lên bè đi. Cậu nghĩ xem anh ta còn có thể theo đuổi lại không? Hai chúng ta cùng bằng bè rồi.

    Cậu đã bắt được tôi rồi. Anh ta còn có thể bắt thêm tôi nữa không? Đáng sợ thật. Bạn đã vào nhóm rap rồi. Tôi chưa. Anh mau đến đi. Được. Cô mau lên đi. Được. Ngươi đợi ta. Mau lên, nào. Tuyết Cầm. Chúng ta bắt đầu chưa? Không biết.

    Chúng ta lên thuyền trước đi. Lát nữa không đi một chuyến nữa. Được. Bởi vì quy tắc đó Bắt người thì đưa tiền. Phản ứng đầu tiên là chúng ta cùng bắt, bắt nhau thì sẽ bắt nhau nhận tiền. Ban đầu tôi nghĩ, tôi trốn lên sông, Đến giữa sông.

    Ông ấy rất buồn đến bắt tôi. Sau đó tôi nghĩ Nếu mình đã đến giữa sông rồi ba người chúng ta mỗi người kiếm được mười đồng. Hơn nữa còn có khắc chế lẫn nhau. Cho nên cuối cùng trở thành ba người chúng ta ở trên chiếc thuyền nhỏ

    Nắm lấy sợi dây thừng, kiềm chế nhau, không cho đối phương đi. Đây là cái anh tìm cho em đó là… Đây là cái anh tìm cho em. Cái này quen không? Em muốn mặc bộ nào? Em không muốn mặc bộ nào hết. Anh mau lên. Tôi không hứng thú.

    Cô mặc thử đi. Em không cần. Ăn mặc thế này để làm gì? Cô muốn mặc cái này à? Tôi mặc bộ này lạ quá. Anh có biết em mặc bộ này chạy trên đường thật sự giống như biến thái vậy. Cô biết tôi mặc cái này chạy trên đường

    Giống như biến thái vậy, chẳng khác gì biến thái. Huynh xem một cô gái một mét tám mấy, mặc bộ đồ kẻ xanh, lại gầy, rồi điên cuồng đuổi theo người khác. Không phải, cái này vô dụng. Cậu ấy nhìn thấy em có thể di chuyển. Như chị Mạnh nói,

    Sau khi chương trình phát sóng sẽ xóa sạch mặt em. Đúng, sẽ lau em đi. Chúng ta nên tách nhau ra một chút. Ta cũng phải đi trốn. Các vị dân Ổ, xin chú ý. Bây giờ thời gian 10 phút lẩn trốn bắt đầu tính giờ. Anh giấu đi, em nói anh biết.

    Cậu quan sát họ ở chỗ này anh có thể di chuyển bất cứ lúc nào. Chim đang ở đó nhìn anh mãi. Đúng vậy. Còn có thể tìm bảo vật. Đếm ngược thời gian lẩn trốn lần thứ nhất bốn phút rưỡi. Tôi ở đây trước. Vô địch rồi, ở chỗ này.

    Người anh em của cậu xanh quá đấy. Cậu xanh quá. Tôi thấy chỗ này rất tốt. Lát nữa không tiện lật vào. Như vậy thì hai chúng ta có thể nhìn trái, nhìn phải. Chúng ta có thể nhìn bên dưới. Được. được giấu trong bè cỏ.

    Để ta có thể theo dõi trạng thái của đối phương. Mùi này. Hôi quá. Đổi ngược lại đi. Như vậy xem ra, hình như chúng ta không còn bảo vật nữa. Chúng ta cứ từ đi thôi. Bây giờ chúng ta đi tìm kho báu rồi. Không quan tâm. Không trốn nữa.

    Xét đến tình trạng sức khỏe của ta, chắc ta cũng không chạy đi bắt người đâu. Chạy trốn gì chứ? Mọi người ở đó đuổi theo, sao ta không tranh thủ thời gian này, đi tìm kho báu. Giờ ai là sói? Không biết. Mặc kệ hắn. Mặc kệ ai là ai.

    Chúng ta túm lấy nhau. Tôi không quản nữa. Vòng đầu tiên nếu tôi là sói, tôi sẽ bắt cho hai cậu. Tôi sẽ kéo dây chạy về. Cái gì? Tôi nói cậu biết, ba người là tốt nhất. Bởi vì có một người muốn phản bội. Hai người đó có thể bắt tay nhau,

    Làm cô ấy gục đi. Mời mọi người tham gia chia sẻ vị trí. Lang gia đã công bố Năm. Bốn. Ba. Hai. Một. Bắt giữ, bây giờ bắt đầu ta trốn cả buổi. Ai là sói? Cô là sói. Em mau đứng lên đi. Giờ tôi đang thực hiện là gì? Cậu nói đi.

    Bây giờ tôi sẽ thực hiện giờ tôi sẽ thực hiện. Anh là sói đúng không? Ai nói vậy? Ai nói cô là sói? Vậy quy định như vậy sao? Không phải. Là thế này, tôi nói anh nghe, cô nói đi. Đừng hòng chạy mời các vị dân Ổ cùng tham gia

    Chia sẻ vị trí Cậu xem, còn chưa tham gia. Cậu đứng lên cho tôi. Không cần tham gia. Tôi từ chỗ đó nhìn cậu chằm đến đây. Anh đứng lên cho tôi. Không cần thêm cái này. Ngươi chạy kiểu gì? Được rồi. Chị Mạnh, cho chị một cơ hội.

    Tôi đến chuồng dê bắt chị cay. Nhà tôi là sói, tôi bắt cô trước được không? Nhà ngươi là sói? Đúng vậy. Hai người chạy cũng không chạy được. Vậy em chạm rồi. Nào, chị Giang. Hai. Tốt quá. Ba chúng ta vô cùng vững vàng. Kết thúc game. Kết thúc.

    Xem người khác đang ở đâu? Ai thế? Tại sao lại thấy cậu tham gia chia sẻ vị trí? Tại sao lúc đó tôi đúng lúc đang nghỉ, sau đó thì thấy trong một nhóm lớn của Đào Hoa Ổ Mọi người đã mở chia sẻ vị trí. Sau đó tôi cảm thấy

    Chắc là đang chơi trò gì đó thú vị. Đốt rồi. Bức tranh đó cũng khá thú vị. Mọi người ở Vân Nam rồi một mình ở đó. Lúc đó mình ở đâu nhỉ? Đúng, dù sao cũng rất xa. Rất nắng. Hơi nắng. Cuối cùng chị Giang không chịu được nắng

    Phải lên bờ rồi. Ta đã đưa rồi. Cậu giỏi lắm. Cậu tính đứng đây xem qua là thế nào? Nhà chị là sói, Đây là một trò chơi. Các cậu làm sao có thể đuổi kịp mình? Mẫn Mẫn, em chặn bên kia. Chúng ta qua rào lại đi anh. Không chơi được.

    Đây là một trò chơi chạy thi. Tôi không quen với những màn như thế này. Ngay từ đầu tôi đã cũng không muốn tham gia. Anh Nhất Vĩ, anh bỏ cuộc đi, Đây đâu phải là trốn mèo. – Từ bỏ đi. – Điểu… Chim. – Cậu từ bỏ đi. – Anh Nhất Vĩ.

    – Từ bỏ đi. – Chim, chim. – Cậu từ bỏ đi. – Anh Nhất Vĩ. – Từ bỏ đi. – Chim, chim. – Cậu từ bỏ đi. – Anh Nhất Vĩ. – Từ bỏ đi. – Chim, chim. – Cậu từ bỏ đi. – Anh Nhất Vĩ. – Từ bỏ đi. – Chim, chim.

    Anh từ bỏ đi, anh Nhất Vĩ. Mệt quá. Cứu mạng. Ở đây có rương báu không? Anh Vương đâu rồi? Anh Vương. Không trốn nữa. Thú vui bây giờ của mình là tìm rương kho báu. Đúng, còn có bảo vật. Bảo bối gì? Trong hòm bảo vật có 50 đồng. đừng tìm nữa.

    Được không? Hóa ra cậu kiếm được 10 tệ? Anh nhàm chán rồi. Hai chúng ta thế này, hạ quan, nếu nhà tôi là sói, thì mình lại kiếm được 10 đồng tiền hoa đào. Chúng ta vứt dây thừng đi. Được. Thay vì để ba người liên minh,

    Chi bằng cậu lôi kéo đồng minh, anh từ bỏ đi, anh Nhất Vĩ. Từ bỏ đi, Chim Chim. Thật sự không sao chứ? Thế thì mệt quá. Không bắt được. Ngươi từ bên này, ta từ bên kia. Còn giấu à? Cậu bảo tôi chụp cậu một cái, tôi chỉ được năm tệ.

    Chạy đi. Cứu thế nào? Bắt những người khác. Đếm ngược thời gian bắt giữ một phút. Không phải có hộp bảo hòm nhỏ sao? Đại Lâm Tử. Sữa, có. Thùng này trông thế nào? Có thể cho chúng tôi xem không? Có sữa không? Không có. Tìm gì vậy? Tìm cái gì hả?

    Kỳ Lân. Kỳ Lân. Kỳ Lân lão sư. ép ta ở Ô Giang tự vẫn phải không? Bây giờ ông đã đi bốn phương trời, kỳ Lân lão sư. Tấu khúc nhạc. Tạm biệt. Ngươi còn gì muốn nói nữa? Ngươi đừng đợi lúc bọn ta bắt các ngươi, bắt được rồi.

    Bắt được rồi, Kỳ Lân. Đến thời gian chơi vòng một. Chính là vòng này. Vòng sau không chạy nữa. Sau 10 phút nữa, sẽ bắt đầu vòng chơi thứ hai. Cậu bình tĩnh đi. Chàng trai bình tĩnh. Có thể thua trong game, đừng bị thương. Đừng. Tiểu Ngao, ngươi cuộn quá trong rồi.

    Không được thì thôi. Đúng. Cậu đừng nghiêm túc quá. Cậu đừng đâm. Đúng. Bỏ đi. Ngươi nói ngươi trèo lên lỡ như ngươi bắt người thì sao? Huynh cũng không xuống được. Còn phải nhảy xuống. Cái thứ này cứ làm trái à? Vẫn ổn. Được. Cậu chui vào đi.

    Sau đó tôi sẽ che kín hai bên. Rồi kéo xuống. Kéo xuống nữa. Cậu cứ như nàng tiên cá ấy. Phía trước anh giả vờ cho tôi. Bên này che cho tôi. Con giả vờ ở đây đi. Đừng lộ nữa. Được rồi. Tuyệt đối không thể sai sót. Được.

    Nhìn cứ như rác rưởi ấy. Cậu mau đi, mau lên. Cố lên. Được. Tạm biệt. Đào Hoa Ổ Tạm biệt, các bạn tốt. Mời các bạn tham gia chia sẻ vị trí. Gia đình sói đã công bố. Nhà chúng ta vẫn là cừu. Nhà chúng ta vẫn là cừu. Đúng. Mười. Chín.

    Chạy sang bên này. Tám. Mau đi thôi. Bảy. Sáu. Tốn sức quá. Năm, ta đợi họ đến bắt rồi hẵng lên. Bốn. Ba. Hai. Một. Bắt đầu truy bắt. Nhà chúng ta là sói, – Mau. – Quay lại, đi. Mau. Mau kéo ngược lại. Ai cũng đừng hòng đi.

    Tôi nói cho anh biết, tôi qua đây rồi thuyền bị lật. Cẩn thận đấy. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Để tôi bắt. Chúng ta công bằng mà. Công bằng? Nhanh lên. Hai chúng tôi bị loại rồi. Lý Tuyết Cầm bị loại rồi. Thế này đi. Theo ta suy đoán,

    Để ta xem thử. Một nơi không thể nào có hai kho báu. Đi. Một nơi không thể nào có hai kho báu. Đi. Tìm đi. Mệt lắm. Tỷ. Cứu ta. Cứu mạng. Cứu mạng. Cẩn thận đấy. Thấy mệt quá. Cứu mạng. Tống Thiến bị đào thải. Tôi đang giữ người.

    Sao cô phát hiện ra tôi? Cần phát hiện sao? Không phải cô đang đi mua sắm sao? Chỉ uổng công kiếm được 5 đồng tiền hoa đào thôi. Ngươi đi. Đi. Tiếp tục công việc của chúng ta. Cô nói sói không khỏe thì có gì mà làm?

    Con sói không khỏe thì bắt được dê sao? Không có khả năng. Làm gì thế? Không thành kế, với ta… Lần này chỉ có bốn người chia sẻ vị trí. Cậu đừng đùa nữa. Làm gì vậy, kế này… Em đừng làm loạn. Rất mệt. Sao phải thế? Rất mệt. Bóng bầu dục.

    Đáng sợ quá. Liều thật. Đúng là giỏi thật. Tuổi trẻ. Chúng ta đều cho nhau một chút không gian. Đây là một trò chơi chạy thi. Đừng như vậy. Sao phải vậy chứ? Rất mệt. Tôi cũng mệt. Bỏ đi. Không cần thiết. Được, nhưng không cần thiết. Anh ta muốn đến bắt cậu.

    Hắn sắp đến bắt muội rồi. Không thể nào. Bọn họ liều quá. Lâm Mặc: Quá “cuộn” luôn. Em muốn bỏ cuộc rồi. Kỳ Lân. Xin chào. Xin chào. Sao mọi người lại vào được? Sao lại lộn nhào vào? Đi như thế có thể qua đó không? Bên kia kìa. Có thể qua đó.

    Lúc này cậu ấy có đồng đội đi từ bên trên xuống thì sao? Có phải chúng ta nên nghĩ xem tìm vali kiểu gì không? Được. Đó là rào chắn con dựng lên. Bình tĩnh, Lân. Mạnh Tử Nghĩa, thứ hai vây Ngao Thụy Bằng bị đào thải. Cậu ấy sao thế?

    Ba người không cần giấu nữa. Không cần giấu nữa ba người. Uông Tô Lang. Ba cái. Ba cái. Ngươi không bắt ta chứ? Ngươi đã bị bắt rồi. Ngươi đã bị chạm vào rồi. Anh ta chạm vào tôi khi nào? Anh ấy chạm micro của chị. Đi thôi. Vậy em đi bắt người.

    Thưa thầy, đi thôi. Anh lái máy theo em. Lang ca cũng bắt đầu rồi. Dùng sức rồi. Bên này cũng không bắt được. Được, tôi qua đó. Cậu dẫn anh Vi qua bên này. Được. Bóng bầu dục. Mệt thật. Đúng là mệt Đại Lâm. Chỉ có em và anh em Lang đây.

    Chúng ta cùng lừa mấy anh em lừa được mấy anh vào cái vòng đó. Chỉ có mình em là người họ có thể nhìn thấy. Sao lại lật vào? Lại đây. Cô cùng tôi đến gần bọn họ thì họ sẽ không thấy lạ. Đi như vậy có thể qua đó không?

    Bên kia kìa. Có thể qua đó. Uông Tô Lang. Uông Tô Lang. Cậu thật quá đáng. Uông Tô Lang à Cậu ấy giỏi lắm. Cậu ấy thắng rồi. Tôi không ngờ anh ấy lại dùng cách này để khiến chúng ta buông bỏ cảnh giác, đúng là khâm phục.

    Bởi vì em cảm thấy chuyện thay đồ này, thì chắc không có ai làm. Tuy nhiên, thật sự có người đã đi làm. Làm một cái máy quay. Thật ra có thể cho vào máy quay. Tôi muốn lắp giáo viên quay phim. Đúng. Để em nghĩ xem em sẽ tìm

    Tìm một cái miệng (âm) như thế nào. Thầy Mạch, đổi micro đi. Đổi đi cô Mạch. Cô ơi, đổi micro đi. Cậu thật đáng sợ. Em nghĩ sẽ đẩy anh xuống. Đáng sợ quá. Làm em hết hồn. Tôi nghĩ mở ra bắt rồi. Tôi nghĩ Ngao Thụy Bằng đến rồi.

    Hơi bị đơ rồi. Cô ơi, em đá hai người. Cậu ấy đá chúng ta một cái. Cậu ấy đá chúng ta một cái. Tốt quá. Tốt quá. Tạm biệt cô. Tạm biệt, cảm ơn. Bây giờ em rất an toàn. Tôi cảm thấy lúc đó, miệng em không nhịn được cười.

    Tôi cảm thấy rất buồn cười. Cảm giác hiệu quả khá tốt. Tôi và Hoàn Quân định dạng anh Vương một người cầm 50 tệ (tiền hoa đài). Đang kinh doanh mà cho 50 Đào Hoa. Đúng. Vậy tôi làm cái khác. Tôi không phát 605 nữa. Mệt mỏi thế nào?

    Người không muốn làm 650 Lát nữa tôi sẽ giáo dục cô ấy. Tôi hỏi ai không muốn làm 650 nữa. Vừa rồi tôi không nên, vì năm đồng đó, em bị loại rồi mình không tìm được đồng Đào Hoa nữa sao? Tôi có thể mò mẫm thử xem.

    Để ta mò mẫm thử xem có kho báu gì không. Lát nữa vừa bắt đầu vòng sau vừa bắt đầu em đã lấy được đồng đào rồi. Trò chơi tại chỗ. Tiểu Dương bị loại không thể tiếp tục đi tìm bảo vật. Tiểu Dương chỉ đang nghỉ ngơi.

    Theo như tổng kết kinh nghiệm ban nãy kho báu đó, chiếc hộp đó sẽ bị đóng đinh, có đặc điểm tiêu biểu của Đào Hoa Ổ của Đào Hoa Ổ Tôi chờ vòng tiếp theo bắt đầu. Thời gian bắt giữ trò chơi vòng hai còn ba phút cuối.

    Còn ai có thể ở đâu? Chim Chim? Thầy… thầy… Đổi pin đi. Được rồi em ấy phải lên bờ thay pin. Đổi pin đi. Xin lỗi. Hết tiếng rồi. Thầy có thể qua đây không? Cô giáo này nói chuyện như nhân vật hoạt hình. Không phải, em ấy không muốn thay.

    Em ấy cũng muốn lên bờ thay pin. Tôi không chèo được. Giáo viên âm thanh cũng lên rồi. Không dễ dàng gì đâu cô. Gây rắc rối cho em rồi. Chim, chim, con chèo qua một chút. Cậu chèo một bên là được. Đúng, bây giờ là được rồi. Xin lỗi, em xin lỗi.

    Cái gì? Chúng ta nghiên cứu, ngày mai là Đài Khánh. Ngày mai sao nhỉ, Thái Khánh cay nhẹ. Ngày mai mọi người cứ chơi là được. Thực ra chúng ta chỉ chơi game, làm thế nào để chơi game? Là “Xin chào, Thứ Bảy”. Chơi game vậy.

    “Xin chào, Thứ Bảy”, trò chơi gì vậy? “Xin chào, Thứ Bảy” lần trước của cậu. Không chơi à? Tôi chỉnh một chút là được. Vậy mọi người ngoài chơi game còn có gì nữa? Rút thăm trúng thưởng hộp bí ẩn sẽ có thưởng thật. Có thưởng? Ai đưa ra giải thưởng vậy?

    Chúng ta mời ai biểu diễn? Ai biểu diễn? Có mời hay không mời? Đếm ngược mười giây. Cô cẩn thận. Được rồi Để tôi xem mic. Được. Lang ca, sao anh lên bè thế? Không có gì. Vậy chiều mai mấy giờ? Cô cẩn thận. Để tôi xem mic. Ba, hai, một.

    Trò chơi kết thúc. Quá giỏi. Quá giỏi. Cậu làm sao thế? Chị Giang, không gọi. Anh không nhận ra em. Anh giỏi quá đó, anh Lãng. Chỉ là khóc vô ích thôi. Khóc xong lại bị lừa. Sắp khóc đến lần thứ tư. Là “chim Lang Trung”.

    Sức mạnh của loài chim đứng trước lồng là vô cùng yếu đuối và nhỏ bé. Không chơi được. Anh Lang tuyệt đối không thể lại lừa được anh. Thì ta sẽ nói thật ở đây, thật không ra làm sao. Không ra sao cả Không ra sao cả Không ra thể thống gì.

    Ly biệt đại phổ rồi. Cậu sẽ bị bọn tôi báo thù dữ dội đấy. Anh Lang hài thật đấy. Mà họ còn dương đông kích tây. Hai người họ đã hẹn nhau Đương nhiên. Tôi không ngờ cậu ấy chơi nghiêm túc như vậy, đã thành công khiến tôi tức giận.

    Trò chơi đó bạn muốn thắng rất dễ dàng. Cũng có thể là sự nghiêm túc của họ, đã cổ vũ cho em. Cho nên thắng thôi. Lúc đó tôi đã chuẩn bị kỹ càng. đuổi theo tất cả mọi người. Nhìn thấy ai là tôi đuổi theo người đó. Nhất là… Uông Tô Lang.

    Tôi phải “trả thù” anh ấy. Vòng ba trò chơi Lang Dương. Ba, hai, một. Bắt đầu bắt giữ. Tôi bị bắt rồi. Chuyện gì vậy? Tôi phát hiện ra một đồng tiền vàng. Con sói chơi game ở hiện trường. Không thể tiếp tục tìm bảo vật.

    Tại sao sói không thể lấy bảo vật? Mọi người kỳ thị sói à? Nói đến Thiên Âm đó, thiên  sao? Phát âm Thiên Âm không tốt, Đại Lâm Tử. Còn có giám đốc Uông. Bọn họ đều ở bờ bên kia sông. Có ai nghe thấy không, nhà chuồng trại?

    Cũng không ai mở điện thoại. Mở điện thoại ra. Thêm chia sẻ vị trí. Nhà kho. Tổng giám đốc Uông đang ở bờ bên kia sông. Anh ta vẫn mặc bộ đồ ban nãy. đừng để hắn chạy. Ai có thể giúp tôi xem Ngao Thụy Bằng đang chạy gì chứ.

    Hắn đến nhà ngươi bắt ngươi đi rồi. Anh ấy đến rồi. Đặc biệt là anh Lang. Nhìn thấy anh ấy em sẽ chạy như bay với anh ấy. Em muốn “trả thù” anh ấy. Vậy phải “trả thù” thế nào? “Trả thù” thế nào? Không sợ. Ta phải chạy mau.

    Ngao Thụy Bằng đến rồi. Đừng chụp ta. Tiểu Ngao, tổng giám đốc Uông ở gần vườn rau sau lưng cậu, anh ta còn mặc bộ quần áo lúc nãy. Đừng để hắn chạy. Ngay trước mặt ngươi. Tiểu Ngao, lần này trúng rồi. Uông Tô Lang. Bị loại rồi. Được, không trốn nữa.

    Vậy “trả thù” thế nào? Không sợ. Chỉ hơi mệt thôi. Nhưng vẫn cảm thấy rất đã. Bởi vì tôi rất thích mặc áo màu xanh lá cây đuổi theo người khác. Bà Mạnh. Mũm Mĩm chạy rồi. Nhìn thấy chưa? Quách Kỳ Lân. Ngươi đứng lại.

    Có phải ta sắp rời khỏi Đào Hoa Ổ rồi không? Đừng chạy nữa. Quách Kỳ Lân. Em thực sự mệt lắm rồi. Đây là một đống giữa đám phân ngựa, chơi bời lêu lổng. Đây còn là Đào Hoa Ổ à? Ta dò địa hình xung quanh, nhất định phải bắt hết mới được.

    Cái vòng vừa nãy chúng ta đều… Chỉ còn lại ta. Chỗ này không có ai. Chúng ta phải chú ý. Đừng để bị lừa. Cảm giác họ gần ta nhất. Đó là ai? Đó là Quách Kỳ Lân. Chúng ta đi đường nào. Đi. Thế này đi. Thiến, cô đi hướng đó đi.

    Sao tôi cứ bị cuốn vào thế kẹt mãi thế? Quách Kỳ Lân. Chị. Chỗ này khó chạy quá. Đừng chạy nữa. Đừng chạy nữa. Mau. Bắt lấy hắn. Đánh đến rồi. Đánh trúng rồi. Cậu xoay máy một chút. Cô xem đi. Có cần thiết không? Đến mức đó.

    Bởi vì lúc nãy cậu đã loại tôi rồi. Bắt lại một lần, còn bắt lại một lần nữa. Ba đứa mình cùng bắt. Quay tay cho nó. Chim ở ngay trước mặt ngươi, Tiểu Ngao. Anh nhanh quá đấy. Chim Én bị đào thải. Tiểu Ngao này thật đáng sợ. Ghép thật!

    Mấy ngày không nhặt phân cho cừu, Đã bỏ sức ra đây rồi. Đều để dành. Sao cậu ấy có thể làm được, sáng sau khi leo núi buổi chiều vẫn tràn đầy sức sống, rất tích cực đi bắt những con cừu này. Quá đỉnh. Nhà kho nghe thấy, xin trả lời.

    Đáng sợ quá. Anh Oai nói chuyện trực tiếp, không sao. Quân Quân, giao cho ta. Đáng sợ quá. Nhà cậu ấy cũng rất đáng sợ. Nhà cậu ấy hoàn toàn dựa vào sức mạnh. Tuyết Cầm và chị Giang giao cho tôi. Tuyết Cầm vứt chị ấy xuống đi. Tôi thật sự

    Hai cậu ác quá. Ta bàn với cô một chuyện. Bây giờ ông không bắt ta. Bởi vì chẳng phải bây giờ cậu không thể mở cái hộp đó ra sao? Tôi có thể mở. Sau khi mở ra, tôi với cậu chia đôi. Không. Trong cái hộp đó,

    Tổng cộng lại không có 5 đồng. Bây giờ tôi cho cậu 5 đồng. Ta để đây. Nhỡ Tiểu Ngao đến thì ngươi nói với nó một tiếng. Tiểu Ngao cách rất xa. Được. Trong cái hộp này, có lẽ thật sự có rất nhiều tiền đào. Đúng vậy.

    Bởi vì bây giờ cô là sói, cô không mở được. Nên tôi có thể mở. Tôi lái xe xong rồi chúng ta nói chuyện sau, đúng không? Đồng chí này… Sao vẫn ổn thế này? Dê nói giá với sói như vậy, có phải sói tỏ ra quá thiếu chuyên nghiệp không?

    Nên muốn xem thử. Nhưng mà cũng quá nhiều chìa khóa. Thật ra có lẽ Cô đừng quỳ lâu quá. Mở khóa mà thôi. Đúng vậy. Nào. Cậu đừng ngồi lệch. Không sao, em còn ngồi được. Cậu đừng ngồi lệch. Chị dựa vào em đi. Tôi không giúp được anh đâu.

    Dựa vào anh thì em sẽ bỏ ăn. Xem được bao nhiêu? Mỗi người một nửa. Được. Mười đồng tiền đào. Vậy tôi ngồi thuyền về đây. Chờ chút. Chờ chút. Vẫn phải chạm vào, đúng không? Tôi phải nắm lấy. Không phải đã nói là không bắt nữa sao? Tại sao?

    Sau khi mở hộp sẽ hợp tác vui vẻ, đúng không? Như vậy… Đúng, hơn nữa bản chất tôi không phải người xấu. Vậy tôi có phải chịu thiệt không? Mọi người đang làm gì vậy? Các người đang làm gì vậy? Huynh xem, huynh không bắt ta,

    Chi bằng anh để cho họ bắt đi. Được, cậu đi. Đúng không, tôi đi trước. Tạm biệt. Hai người đang làm gì vậy? Hai chúng ta… Chúng tôi vừa thực hiện một giao dịch. Sao hả? Em tha cho cậu ấy. Sau đó anh ta cho em 10 đồng đào.

    Cho nên anh Quân nhìn thấy hai chúng ta liền chạy đi. Bởi vì chúng ta có thể bắt anh ấy. Chỉ còn 10 giây cuối cùng vẫn còn 10 giây cuối cùng. Đi, mau. Chín. Tám. Bảy. Sáu. Nhanh. Năm. Bốn. Ba. Hai. Bình tĩnh, Thiến Thụy. Bình tĩnh. Trò chơi kết thúc.

    Tạm biệt, anh cảnh sát. Anh Nhất Vĩ, anh đúng là… Quá đáng quá. Vua game đến rồi. “Uông game” đến rồi. Là Vua game Uông Tô Lang đến hả? Đúng. Vua game. Nhìn không ra thật. Quá giỏi. Được. “Uông game”. Vòng thứ hai cậu mai phục ai thế?

    Vòng thứ hai ta phối hợp với hắn, phục kích ba tên. Anh phối hợp với ai? Tôi… Cực kỳ thành công. Nào, họp thôi. Nghe lời chị Mạnh. Trong ký ức của ta hình như Trích Tinh đã bắt bảy người. Nên Trích Tinh có nhiều tiền đào nhất.

    Trích Tinh nhiều tiền đào nhất. Cho Trích Tinh. Chúc mừng. Trích Tinh có nhiều tiền đào nhất. Tôi cảm thấy có một phần lớn nguyên nhân đều nhờ có Uông Tô Lang. Diễn vai nhân viên, đúng là không dễ dàng gì. Hơn nữa cậu còn đặt micro cho tôi. Tôi còn đang nghĩ

    Tôi nói, cậu ấy là thế này. Mic của tôi ở đây. Cậu ấy đẩy một cái, còn kéo nó nữa, em biết không? Cũng nhờ có anh Quân mà trốn giỏi. Không. Chủ yếu là dựa vào sự tác thành của anh Nhất Duy. Nhưng anh Nhất Duy, cậu đúng là

    Cậu quá quân tử. Lúc này cần quân tử gì chứ. Tôi tức nhất là Chu Nhất Vi. Tôi nói cậu nghe, trên thuyền của anh ấy mà, muộn chút nữa, tôi sẽ nhảy lên đó. Tôi nói anh nghe, thuyền của anh ấy mà chậm một chút,

    Em sẽ nhảy lên đó, em nói anh nghe. Vì không phải vấn đề của quân tử. Cậu ấy là một người lương thiện. Bởi vì em là người bị đau lưng. Duyên phận hay là ngẫu nhiên cũng được, nhưng quả thực khiến chúng tôi cảm nhận được

    Khoảng cách giữa mọi người với nhau, cảm giác lạ lẫm giảm đi rất nhiều. Lần này sau khi đến mượn cơ hội này nói là chơi một trò chơi gì đó. Tôi thấy đây đều là sự giao lưu của mọi người. Cho dù nói rất ít, một kiểu giao tiếp bằng mắt.

    Tôi thấy cũng cần có. Cô nói ai là người thắng, ai là kẻ thua cuộc ai sẽ là người khiến thế giới hít thở bầu không khí của thiên nhiên, lại là ai trốn trong sợ hãi, sợ chúng ta bắt được bọn chúng ngay. Thế nên em cảm thấy rất tốt.

    Tôi cảm thấy có rất nhiều trò chơi thời thơ ấu không phải bọn em cảm thấy không vui, mà là chúng tôi ngại đi chơi. Thế nên tôi nghĩ tìm cơ hội để mình trở về trạng thái trẻ con cũng tốt. Mọi người chơi rất vui vẻ.

    Anh Lãng, bọn em về trước đây. Được. Tôi về rồi. Chỗ tôi có một túi tiền đào bồi dưỡng, xem đi. Chúng ta kiếm được đồng Đào Hoa. Kiếm được đồng tiền đào chuộc con về. Từ sau khi nhà mình không có cậu đã tan rồi. Đúng đã tan rồi.

    Không tụ tập nữa. Ai? Tôi… Hai chúng tôi bây giờ gặp nhau cũng không chào hỏi, không quen biết nhau. Đúng. Không đóng nữa. Không giả vờ nữa. Hai đứa mình bây giờ không gặp nhau nhiều, chủ yếu là… Vâng. Vậy chị Cay uống trà sữa lúc nào?

    Vậy hai cậu qua bên kia làm trà cho tôi. Được. Hai chúng ta đi pha trà trước đi. Tôi là trà nguyên chất. Tôi không uống trà sữa. Được. Còn có thể làm trà nguyên chất. Được. 5 xu đào một ly. Tôi cũng uống 5 đồng tiền đào.

    Tôi cũng 5 đồng tiền đào. Anh tìm họ lấy tiền đào trước đi. Tôi trả hết tiền đào rồi. Nhanh lên. Không phải, tôi có 10 đồng Đào Hoa. Cậu đợi chút, mình tìm cho cậu. Mình rút hết 10 đồng Đào Hoa. Quách Kỳ Lân mời tôi uống một ly.

    Vừa khéo cậu được mười đồng đào. Lấy ra hết rồi. Quách Kỳ Lân mời uống, tôi cũng… Tôi muốn một ly ít đường. Tôi là trà nguyên chất. Hai ly trà nguyên chất. Con muốn ba phút đường, bỏ đá. Khoai Môn, đừng có hôn. Được. Tôi lấy một trái dưa vàng.

    Dưa lưới chỉ cần dưa lưới không cần dưa lưới Được. Tuyệt quá. 5 ly đúng không? Đúng, 5 ly. 5 ly như nhau. Cuộc họp số 650. Họp thôi anh. Nào, cuộc họp. Mau quyết định chuyện này đi. Vậy chúng ta còn… Ngày mai còn chiếu 650 không? Không phát nữa chứ?

    Ngày mai không chiếu nữa. Ngày mai trực tiếp đến Thái Khánh. Là cây thường quân Đào Hoa Ổ đã đến ngày kỉ niệm kỉ niệm ba năm thành lập. Nhớ lại quá khứ, sống cùng năm tháng. Mong tương lai phát triển sắc bén. Phải lên kế hoạch cho ngày quan trọng này.

    Bởi vì trong mùa một, mọi người đều đang làm các định dạng vừa nhìn là đã thấy rồi. Mọi định dạng của họ đều không đáng tin, sau đó tôi vừa nhìn đã thấy thích. Cái trạm phát sóng đó Lát nữa chúng ta đến trạm phát thanh xem sao. Tốt lắm.

    Ba chúng ta ngồi hướng này đi. Được. Từ mùa một đến mùa ba tăng Hàm Giang: lại rơi xuống định dạng. Cứ thế hiện ra. Nhưng 605 chúng tôi vẫn đứng vững. Tôi thấy đó đều là vì có con mắt tinh tường của em lúc đầu.

    Tại sao lại tổ chức kỷ niệm ba năm? Cũng là vì Đại Lâm Tử đã quay về. Tôi thấy cũng là một lần nhân viên rất đông đủ. Đầu tiên phải làm sao đây? Mở đầu tôi nghĩ phần hỏi đáp và mở màn 650 hai chọn một,

    Màn hỏi đáp mở đầu gượng gạo quá. Bởi vì không ai quan tâm chúng ta đến cùng. đúng không? Hỏi và đáp. Hỏi đáp thì dễ thôi. Đúng, hỏi đáp đơn giản. Tôi nghĩ chúng ta có thể không phát biểu, có phần mở đầu thì phải. Mở đầu phải làm sao đây?

    Quay đi quay lại cũng chỉ có mấy cái đó. Tôi có một cái. Chúng ta làm thế… Chúng ta không nói chuyện. Chúng ta diễn lịch sử trưởng thành 650. Vậy chúng ta viết một bài lịch sử kỉ niệm 3 năm. Rồi diễn. Diễn đại là được. Đó là mỗi mùa

    Chúng tôi đều giải quyết rất nhiều rắc rối. Ví dụ như nói thế này. Mùa đầu tiên, chúng tôi vừa mới bắt đầu, sau đó sẽ có một vài kiếm chuyện với khán giả. Người nghe sẽ cảm thấy cái này không tốt, cái kia không tốt.

    Chúng ta thay đổi, chúng ta cố gắng. Mùa hai. Sao lại có vấn đề gì lại giải quyết giúp anh Vương. Anh ấy cảm thấy điều này có gì không tốt. Chúng ta cùng chờ khán giả mùa thứ ba đặt câu hỏi cho chúng tôi, rồi im lặng. Không ai nhắc đến.

    Được, vậy chúng ta đã thành công rồi. Sự thăng hoa cuối cùng bạn xem bây giờ chúng tôi Đài phát thanh đã làm xong, đã làm xong rồi. Đáp án ở trong lòng cậu. Trầm mặc như vậy, mau nói cậu ấy thụt lùi. Nói mau. Về kho thôi. Thay giày rồi. Đi thôi.

    Thay giày rồi. Một năm không gặp, đúng là em quen nghiêng về chủ đề chính trước. Tôi nói thật. 650 thật sự cạn khô rồi. Chúng tôi thật sự cạn khô rồi. Hoạt động được gọi là là hoạt động như thế nào? Đúng, chúng ta livestream một lát là xong. Không phải.

    Mọi người đều phải tham gia. Xin chào, Thứ Bảy. Thành thật mà nói. Có biểu diễn, có chơi game. Chính là mấy thứ đó. Thật ra làm game và gì đó Tôi cảm thấy đều không phải rất… Bởi vì đây là một chỉ thuộc về riêng mấy người chúng tôi

    Một thứ đồng cảm. Nó là tình cảm của tình nghĩa của từng nhóm như chúng ta. Tôi thấy làm lớn như vậy, mà mất đi ý nghĩa của nó. Chúng ta đừng coi đây là bữa tiệc gì đó. Như vậy, anh muốn ở dưới sân khấu, trừ khi những người đó

    Đều như chúng ta, đều có tình cảm với 650. Thực ra ngoài mấy người chúng tôi ra ai còn có tình cảm với 650 này nữa. Tôi nghĩ là với cảm xúc này mười người khác có thể không cảm nhận được. Không phải.

    Thực ra không phải là khiến 10 người họ trải nghiệm. Mà là khiến cho khán giả của 650 chúng ta cho các “Lục Mạn Tinh” chúng tôi. Tặng cho sáu fan của chúng ta. Bài phát biểu khai mạc chỉ có thể để đó trước. Chúng ta rà soát lại quy trình trước đi.

    Được. Được. Sau khi phát biểu xong, biểu diễn không? (Dàn hợp xướng) Chúng ta chơi cái đó, hôm qua chúng ta chơi điệp khúc ấy. Tôi cũng khá (thích) nhỉ. Cái này được đó. Trò này vui. Trò chơi này rất thú vị. Rất thú vị. Đúng, hai cậu ấy còn giỏi nữa.

    Chúng ta có. Đúng. Mọi người đều có thể tham gia. Là cướp micro sao? Trong hành vi tập thể, cá nhân sẽ phải chịu áp lực đến từ các thành viên khác. áp lực này có thể đến từ quyền uy chính thức, thường thì người dẫn chương trình của Thái Khánh,

    Có thể biểu diễn chút tài nghệ gì đó. Thủ lĩnh không chính thức. Trò chơi thứ hai là gắp bình sữa không? Kéo bình sữa. Kẹp bình sữa rất thú vị và dư luận quần chúng. Tôi thấy chữ cái đầu đó rất thú vị. Chữ cái đầu thú vị.

    Hơn nữa để mọi người đều có thể tham gia, tôi nghĩ phải có cái gì đó. Cắt. Mà áp lực này khiến người ta không dám lên tiếng, thử thách uy quyền. để bày tỏ quan điểm khác nhau giữa khác với mọi người trong tập thể. Thật ra là

    Cứ phải tổ chức kỷ niệm thế này. Tôi thấy lễ kỷ niệm chi bằng cho chúng ta 5 cái. Lên núi kia, tìm đại một khách mời cũng được. Hoặc là 5 người chúng ta ngồi đó nói chuyện. Tôi thấy mấy chuyện này đều rất thú vị.

    Cô vốn là một chương trình phát thanh. Chương trình phát thanh thậm chí không cần lộ mặt. Chúng ta chỉ trò chuyện thôi, tùy tiện tìm chủ đề muốn nói chúng tôi ngồi ở đây chúng ta nói chuyện là được rồi. Còn về việc anh làm rầm rộ lên làm khổ mọi người.

    Sau đó cậu xem cái này, hình như cũng không phải là Tôi thấy còn có chút bỏ sót rồi. Rễ 650 bắt nguồn ngay trong phòng thu. Chúng tôi ở trong phòng thu âm, chuyện này làm xong là xong. Vấn đề là Thái Khánh sao? Sẽ vô cùng không cần thiết.

    Dù thế nào thì 650 Đài Khánh, thì cũng nên tổ chức ở phòng thu của chúng tôi. Đúng. Là một chương trình đặc biệt. Đây mới gọi là 650 Đài Khánh. Em ngồi cùng một cái đi. Chúng ta quay sáu phần không à? Chúng ta cũng không chiếu ở đó.

    Mà trong hành vi tập thể, hành vi và thái độ của cá nhân cũng có thể ảnh hưởng đến hành vi và quyết định của tập thể. Không quên ước nguyện ban đầu. Nói ra bốn chữ thì dễ, nhưng có những lúc khó khăn thật sự, chỉ có người trong cuộc mới biết.

    Cùng với 650 của chúng ta ngày càng phát triển. Vậy thì đúng là các streamer cũng sẽ gặp chút khó khăn dẫn đến một số khiến chúng… Không dám hỏi, không muốn hỏi. Tâm lý sợ có chuyện sẽ nảy sinh. Làm việc càng lúc càng khó. Là vì cậu đi lên.

    Vậy 650 chúng tôi muốn ngày càng chính quy, muốn ngày càng quy mô hơn. Trong quá trình thay đổi, có những người hiểu, có người không hiểu, Đây đều là chuyện vô cùng bình thường. Đại Lâm Tử, mọi người nói hay lắm. Đại Lâm Tử. Đại Lâm Tử. Vì sao chứng minh thư không thể gọi là Lý Tuyết Cầm? Ba mẹ tôi không đặt tên cho tôi là Cậu tên Lý Tuyết Long? “Vua nín cười” của Đào Hoa Ổ Anh không cùng với anh Lãng, anh vì muốn thắng mà bất chấp thủ đoạn. Hoạt động lớn kỷ niệm ba năm.

    Lục. Cỏ. Đất. Hoa. Tôi bỏ chị Giang rồi. Một mình chị ấy diễn hết bốn vai, anh xem. Giang nạo vét bóng, cái này là cỏ, không phải hành. Rửa mặt đi anh Quân. Rửa cổ à? Cái gì thế này? Tôi cược chúng ta hơn 100 rồi. Tôi thấy nhà cậu đứng đầu,

    Dường như không thể thắng được. Lãm Nguyệt. Là chúng ta sao? Tại sao? Tôi chính là tên khuynh gia bại sản. Tôi biết rồi. Hãy bắt đầu bỏ phiếu. Cậu trông chừng cậu ấy đi. Thằng nhóc này thì sao, bóng… bóng va chạm mạnh. Thấy tôi, Chí Thắng.

    Tôi viết sáu, cậu ấy viết năm. 650, mãi là ba người. Sau khi vào tôi cảm thấy rất khó chịu. Tay cũng không duỗi thẳng, chân cũng không duỗi thẳng. đầu cũng không duỗi thẳng được. Cậu ấy được đấy. Cậu ấy từng luyện tập đấy. Hay lắm. Phát lại 10 lần cho chị.

    Chị Mạnh, sắp bắn tên rồi. Chị Mạnh. Mau trốn đi. Xem quy mô của bạn ở đâu. Tôi thấy xương quai xanh của cậu rất đẹp. Tôi thấy cơ bụng của cậu rất đẹp. Thế này đi. Được. Anh Nhất Vĩ. Mau chuẩn bị. Anh Nhất Duy, anh nhanh từ xa em.

    Lúc nào cũng có thể bắt được một con. Tiểu Bảo. Cô chụp liên tiếp đi. Cái này. Cái trước mặt em. Mau lên. Cậu nổi da gà nhất ở đây, thật là phấn khích. Thang Tinh Mẫn. Ba nam diễn viên đáng ghét nhất mà cô từng hợp tác

    Muốn nói chuyện cởi mở như vậy sao? Chị hợp tác với nhiều nghệ sĩ nam như vậy, cậu thấy ai không yêu nghề nhất? Mau cho tôi thở oxy đi.