Gió Thổi Bán Hạ Tập 17 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 17] Được rồi, em đã làm quen hết bạn bè của anh rồi. Em cũng phải xem họ như người thân giống anh đấy. Họ chính là người thân của anh. Hôm nay, tôi hẹn mọi người lại đây

    Là vì một nguyên nhân. Hôm nay là ngày thứ 99 tôi và Châu Thiến quen nhau. Nhớ rõ vậy à? Tôi nghiêm túc đó. Châu Thiến. Anh hi vọng có thể luôn ở bên em. Giống như viên ngọc trai này, tròn đầy, tồn tại vĩnh cửu. Anh đeo cho em.

    Nhìn người ta đi, sao anh không học hỏi đi? Anh ấy chân thành như vậy đấy. Bạn trai cô tốt với cô như thế, cô phải đối xử với anh ấy thật tốt đấy. Trần, hôn cái đi. Hả gì? Hôn cái đi. Hôn đi. Hôn, hôn đi. Đúng vậy, hôn đi.

    Nhanh lên, hôn đi. Hôn đi. Hôn gì mà hôn? Hôn thì sao chứ? Để anh xem thử có đẹp không? Chẳng phải là ngày thứ 99 sao? Ngày thứ 99 còn không hôn à? Yêu nhau hôn nhau là chuyện bình thường mà? Đúng vậy, hôn nhau đi. Vậy thì hôn, nào.

    Làm gì vậy? Hôn má sao? Hôn môi ấy. Hôn môi, hôn đi. Mau lên. Nhanh lên nào. Hôn đi, hôn đi, hôn đi. Nào. Sao vậy, anh Trần? Máu, anh ho ra máu à? Không sao, không sao. Anh ấy nôn ra máu rồi. Không sao. Làm gì vậy? Sao đứng lên hết vậy?

    Ngồi xuống đi. – Từ bé anh đã như thế rồi. – Hay là chúng ta đến bệnh viện nhé. Không sao, ngồi đi, đi bệnh viện gì? Anh ho ra máu rồi. Không sao, không sao, ngồi đi. Ho ra máu rồi. Ngồi xuống.

    – Ngồi xuống đi, trước đây cậu ấy đã thế rồi. – Không sao. Nào, ngồi xuống, không sao. Không sao, anh hay thế này lắm. Nào, nào, nào, ăn cơm đi, ăn cơm. Nào, nào, nào. Uống một ly nhé. Mai cậu đừng làm việc nữa, về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi.

    Có người làm sếp như cô sao? Hở chút là bảo nhân viên nghỉ ngơi. Vậy mọi người đều bận, tôi thì nằm, ra thể thống gì chứ? Còn nữa, bãi chứa cũng cần người trông coi mà. Không sao, không chết được đâu. Nói gì vậy? Nói gì may mắn chút đi được không?

    Còn cuống lên nữa cơ. Đùa thôi, đùa thôi. Lần trước, Lão Tô có nói tuy bệnh về máu của cậu có từ trước nhưng có vài chỉ số phải kiểm tra lại. Thuốc kê cho cậu uống gần hết rồi đúng không? Mai cậu đến bệnh viện kiểm tra lại đi.

    Kiểm tra gì mà kiểm tra? Cơ thể của tôi, tôi tự biết rõ. Tôi không đi. Cô đi cùng anh ấy đi. Anh không đi. Trần à. Không, chuyện đấu thầu thép loại 2 của tỉnh còn nhiều tài liệu anh chưa xem đấy, không rảnh đâu.

    Nếu là chuyện này thì anh đừng lo, tôi tự lo được. Anh cứ yên tâm đi đi. Nghe thấy chưa? Tôi đi, tôi đi được chưa? Tôi sẽ kiểm tra gói đắt nhất, tôi sẽ kiểm tra hết các cơ quan luôn, cho mọi người vất vả chết. Được. [Khoa khám bệnh]

    [Phòng chụp cộng hưởng từ] Còn bao lâu nữa? Hôm nay nhiều người kiểm tra, chắc phải đợi thêm một tiếng nữa. Còn phải đợi một tiếng nữa à? Anh Trần, có phải anh thấy mệt không? Hay là thế này, anh về trước đi, em đợi ở đây cho. Không sao, em ngồi đi.

    Anh dậy đi, dậy đi. Tỉnh lại đi. Sao anh lại bỏ bọn em mà đi thế? Anh muốn bọn em sau này phải làm sao? Biết sống thế nào đây? Qua đây. Chúng ta đừng đợi nữa, đi thôi. Vẫn chưa có kết quả… Mặc kệ đi.

    – Anh Trần, chúng ta… – Đi thôi. Sếp Hứa, một giờ chiều mai, Tổ trưởng Trần của Cục thuế có thể gặp cô. Mười giờ sáng ngày mốt, Cục trưởng Dương cũng có thời gian, đồng ý gặp mặt cô. Vậy Vụ trưởng Vương bên hải quan thì sao? Có hẹn được không?

    Tôi đã gọi điện vài lần, có chút khó khăn. Cô ra ngoài trước đi. Chị, tôi muốn bàn chuyện đội xe. Bây giờ, công ty và bãi chứa bị điều tra, đội xe cũng ngừng hoạt động, chỉ cần cho đội xe độc lập như lần trước,

    Đội xe sẽ có thể xin tòa án hủy bỏ hạn chế. Đây là những gì hai người thương lượng sao? Anh ấy không biết, là tôi tự nghĩ thế. Dù anh ấy biết cũng sẽ không đồng ý, nên tôi muốn tự qua đây bàn bạc với chị. Chị,

    Nếu đội xe được gỡ niêm phong thì có thể bắt đầu kiếm tiền. Tình trạng bây giờ không biết sẽ kéo dài bao lâu. Nếu đội xe có thu nhập cũng là một sự đảm bảo với công ty. Chỉ là chuyện này sao? Không vấn đề gì. Đội xe này

    Trước giờ đều là Tiểu Đồng tự quản, vốn cũng không tới tay tôi và Tiểu Trần. Chị, cảm ơn chị nhé. Cô cảm ơn tôi cũng vô dụng, tôi đồng ý không có nghĩa bọn Tiểu Đồng đồng ý. Cô suy nghĩ xem phải nói với Tiểu Đồng thế nào đi. Chồng.

    Anh định cho em bất ngờ gì vậy? Em đến đây đi, đến đây đi. Nào. Nhìn từ bên kia, bên này và chỗ này nữa, chính là khu này. Khu này? Nơi này hoang vắng như thế, chẳng có gì cả. Em hiểu rồi. Chồng, anh giỏi thật. Giỏi chứ.

    Anh bảo này, anh vẽ xong bản vẽ luôn rồi. Xây xưởng ở đây, đúng là tốn ít vốn hơn thật. Nhưng anh có thấy nơi này hơi nhỏ không? Với cả, anh xem con đường đến đây cũng hơi bất tiện. Không, cục cưng, chỗ này không phải xây xưởng.

    Sau này, nơi này là nhà mới của chúng ta. Nhà mới? Nơi này tốt biết mấy, gần sông với núi, không khí trong lành. Em nhìn ra xa xem, ở đấy có thể câu cá. Còn nữa, bắt đầu từ chỗ đấy, xây một tòa nhà ba tầng.

    Tầng một là nhà bếp với phòng khách, tầng hai cho bố mẹ em sống, tầng ba cho chúng ta và con. Bên kia anh cũng nghĩ xong rồi. Khu rừng này có rất nhiều măng. Khi đến mùa, chúng ta đào lấy rồi hầm thịt ăn. Đừng nói nữa, em không chấp nhận.

    Phùng Ngộ, em nói anh biết, em vất vả như thế để ra khỏi làng không phải để cùng anh trở về làng đâu. Chào sếp Triệu. Sếp Triệu. Thế nào? Tài liệu và thủ tục mà chúng ta chuẩn bị đều nộp lên hết rồi. Chuyên gia phía hải quan

    Cũng đã đưa chứng minh cho chúng ta, nhưng thứ này quá nhạy cảm. Cấp trên đang tranh luận rất kịch liệt, cho nên điều chúng ta có thể làm chỉ là đợi. Nếu tôi không có được thì họ cũng đừng hòng có được. Thực ra người muốn có được xưởng thép này nhất

    Là Ngũ Kiến Thiết. Cầu Tất Chính chẳng qua là muốn mượn gió Đông, nhân cơ hội kiếm thêm tiền mà thôi. Hai người này hợp tác với nhau để đạt được lợi ích cho mình, bởi vì một khi dừng hợp tác sẽ không thể làm được việc này nữa.

    Tôi nên dạy cho anh ta một bài học. Cô định làm thế nào? Xem xem ai vượt qua được điều tra. Vậy thì kết quả chắc chắn là cả hai đều tổn thất. Đúng vậy, chính là cả hai đều tổn thất. Bọn họ hại tôi trước, tôi cũng phải trả đòn chứ.

    Anh đừng nghe bọn họ nói lung tung được không? Sao tôi có thể bị điều tra được? Anh yên tâm đi, lô hàng của anh không có vấn đề gì cả, tôi sẽ gửi hàng cho anh đúng thời gian, được không? Tổ trưởng Lưu,

    Hai chúng ta quen biết nhau cũng đã lâu rồi, đúng không? Tôi kinh doanh ở Tân Hải bao nhiêu năm nay vẫn luôn trong sạch mà. Sếp Cầu, anh trốn bao nhiêu khoản thuế, tự anh biết rõ. Tôi khuyên anh mau nộp sổ sách thật ra đây, nếu không thì

    Anh sẽ bị tình nghi là cản trở người thi hành công vụ. Bây giờ tôi đã nộp hết những thứ cần nộp rồi, những gì cần nói tôi cũng đã nói rồi, anh còn bắt tôi phải phối hợp thế nào nữa? Vậy anh đến chỗ khác để nói đi,

    Công an sắp đến rồi. [Mập nghiện tặng nhà luôn rồi à?] [Không được đâu.] [Có gì mà không được chứ?] Đã thuê người dọn dẹp rồi, cũng khử trùng rồi, chăn ga gối đệm, đồ dùng sinh hoạt, còn cả đồ gia dụng đều được thay mới rồi. Sếp đã nói rồi,

    Sau này hai người cứ yên tâm sống ở đây, cũng tiện sau này chăm sóc nhau. Sao thế? Không hài lòng à? Đồng Kiêu Kỵ, qua đây giúp em một tay. Sao chỉ có một chiếc giường vậy? Giường của tôi đâu? Trong hợp đồng tôi ký với anh không có khoản này đâu.

    Ở kia có sô pha mà. Ngủ tạm ở đó đi. Nào, hôm nay nhân dịp chuyển nhà, – Nào. – ăn mừng chút. Đúng vậy, ăn mừng. Nào, nào, nào. Anh Trần. Uống một ly, uống một ly. Mau cầm lên đi. Anh Trần. Đồng Kiêu Kỵ. Cậu nói xem,

    Tính từ lần đầu tiên cậu trộm nắp cống chạy đến trạm thu phế liệu của tôi đến giờ, chúng ta đã quen nhau bao nhiêu năm rồi? Bảy năm. Bảy năm. Thời gian trôi qua nhanh thật. Mấy người chúng ta có thể gặp được nhau đúng là duyên phận sâu đậm.

    Nào, vì duyên phận của chúng ta. Đúng vậy. Cạn ly. Nào, nào, nào. Nào, uống một ly. Uống một ly, uống một ly. Anh làm gì vậy? Anh Trần, anh làm gì vậy? Đồng Kiêu Kỵ, rốt cuộc cậu có ý gì? Anh Trần, anh làm gì vậy? Ý anh là sao?

    Cậu giả vờ cái gì? Cô tránh ra. Tôi nói cho cậu biết, lúc giá thép giảm, chúng tôi đã bảo cậu tách đội xe ra, đó là ý của chúng tôi. Đúng vậy, lúc đó cậu có tình nghĩa, bãi chứa gặp khó khăn, Mập vướng phải kiện cáo,

    Cậu cũng đi chở cát để cùng nhau gánh vác. Nhưng bây giờ thì sao? Cậu có tiền rồi, có bạn gái rồi vậy mà cậu lại dám nói là muốn tách riêng ra! Nói cái gì vậy? Ai muốn tách riêng ra? Vẫn còn giả vờ chứ gì?

    Đã bắt đầu làm thủ tục rút vốn rồi kia kìa! Là ý của tôi. Là ý của tôi. Anh Trần, là tôi và chị bàn bạc với nhau. Với tình hình hiện tại, đội xe tách riêng ra thực sự không phải là chuyện xấu. Đồng Kiêu Kỵ hoàn toàn không biết chuyện này.

    Nếu anh ấy biết thì chắc chắn sẽ không đồng ý. Đều tại tôi, anh đừng trách anh ấy, cứ xả giận lên đầu tôi đi. Tôi sai rồi, xin lỗi. Cao Tân Di, ai bảo em đưa ra quyết định thay anh? Tiểu Đồng, anh nghe em nói,

    Vốn dĩ em định là đến bước cuối cùng, sau đó sẽ để chị nói chuyện với anh… Anh nghe em nói. Anh muốn làm gì? Đồng Kiêu Kỵ, anh muốn làm gì? Anh đừng gọi điện. Anh đừng gọi điện. Anh Trần, anh đừng qua đó. Em đã bàn bạc xong xuôi rồi.

    Mèo Hoang. Đồng Kiêu Kỵ! Anh Trần, anh đừng… Mèo Hoang. Đưa điện thoại cho tôi. Đưa điện thoại cho tôi! Ngồi xuống. Ngồi xuống! Tiểu Đồng, xin lỗi, tôi đã hiểu lầm cậu rồi. Cậu biết mà, khi người ta bị bệnh thì sẽ dễ nghĩ ngợi nhiều.

    Tôi còn tưởng là cậu thấy công ty gặp khó khăn nên muốn giải tán với chúng tôi. Đáng lẽ tôi phải biết là cậu không phải người như vậy. Tôi sai rồi, được không? Cho qua chuyện này nhé. Nhưng mà tôi vẫn còn một chuyện nữa muốn nói với cậu.

    Tôi muốn nói là lỡ như, lỡ như nhé. Lỡ như một ngày nào đó tôi không còn nữa thì cậu hãy tốt với Mập một chút. Bởi vì tính cách của Mập, chuyện gì cũng muốn gánh vác một mình, thực sự rất khổ.

    Nếu như sau này cô ấy lại xảy ra chuyện gì, tôi thì mất rồi, cậu thì đi rồi, vậy thì thực sự là cô ấy chẳng còn ai để tâm sự. Cậu hãy ghi nhớ lời tôi nói. Chẳng phải bây giờ cậu nên nói với tôi là

    “anh sẽ không có ngày đó đâu” sao? Tôi thấy trên phim toàn diễn như vậy mà. Anh chắc chắn sẽ không có ngày đó đâu. Chúng ta là một đất nước pháp trị, đạo lý làm việc theo pháp luật mà anh cũng không hiểu sao? Không cần gọi cho tôi nữa,

    Tôi không giúp được anh. Hội trưởng Cao, sếp Hứa đến rồi ạ. Hội trưởng Cao. Ngồi đi. Bên hải quan đã nhờ tôi làm chuyên gia giám định cho chuyện của cô. Tôi đã giải thích rõ với họ rằng đây là thực trạng mua bán thép phế liệu ở nước ngoài hiện nay.

    Theo nguyên tắc thì cô hoàn toàn không có động cơ và khuynh hướng buôn bán vũ khí quân sự. Những chiếc xe tăng, đại bác đó đúng là được bán dưới hình thức thép phế liệu. Đây cũng là một lỗ hổng kinh doanh của nước họ

    Trong thời kì lịch sử đặc biệt này. Đúng vậy, chúng tôi đều có thủ tục cả. Tiểu Trương đã liên hệ với công ty sắt thép tỉnh, bọn họ đồng ý mua toàn bộ lô hàng này của cô theo giá thép phế liệu trên thị trường.

    Tôi sẽ cố gắng nói chuyện thêm với bên hải quan. Nếu doanh nghiệp nhà nước thu mua lô sắt thép phế liệu này thì liệu có phải là có thể chuyện to thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không có không? Hội trưởng Cao, đã có người đặt cọc lô hàng này của tôi rồi.

    Tiểu Trương. Hội trưởng Cao. Rót thêm nước nóng. Vậy được, Hội trưởng Cao, tôi nghe theo chị hết. Tôi sẽ nghĩ cách. Tiểu Hứa này, việc đấu thầu thép loại 2 của tỉnh chắc chắn sẽ diễn ra. Đây là sự kiện mang tính cột mốc trong công cuộc

    Cải cách thể chế của nước ta. Dĩ nhiên, đấu thầu cũng đồng nghĩa với cạnh tranh. Nhưng cô có thể hợp tác với người khác mà. Chuyện hợp tác này không phải là tôi chưa từng làm. Nhưng mà hai bên hợp tác, nếu như mọi người không đồng lòng,

    Quan hệ hợp tác lại không bình đẳng thì còn có ý nghĩa gì nữa? Tôi đi đến ngày hôm nay chỉ có thể lựa chọn cạnh tranh thôi. Tôi vẫn luôn cho rằng thể chế có điểm tốt của thể chế. Có cái nhìn bao quát, tính khép kín cũng mạnh.

    Đương nhiên, thị trường có ưu điểm của thị trường. Tính tự chủ mạnh, tính linh hoạt cũng cao. Nếu các cô đều là cấp dưới của tôi thì bây giờ những vấn đề này sẽ không phức tạp như vậy. Chuyện đến nước này, tôi không lay chuyển được cô,

    Cũng không lay chuyển được người khác. Đều trong cùng một ngành, tự lo cho bản thân đi. Cầu Tất Chính, ra đây đi. Có người bảo lãnh cho anh. [Khu trại tạm giam] [Trại tạm giam khu Dũng An thành phố Tân Hải] Sếp Cầu,

    Vụ buôn lậu vũ khí quân sự đã có kết quả rồi, không có tội. Số thép phế liệu đó rốt cuộc có phải vũ khí quân đội hay không trong lòng mọi người đều biết rõ. Tôi không hiểu, sếp Cầu, những năm qua tôi đối xử không tệ với anh,

    Anh không thể vừa nhận lợi ích từ tôi vừa làm như vậy được. Thế cô đang làm cái gì đây? Cô muốn tôi vào trại tạm giam thì tôi phải vào, – muốn tôi ra ngoài… – Trả thù thôi. Anh làm vậy với tôi

    Không lẽ tôi lại không cho anh một bài học? Có phải anh muốn cản trở tôi để tôi không đấu thầu thép loại 2 của tỉnh không? Tôi nói cho anh biết, mơ đi. Cô mất công sức bảo lãnh tôi ra đây, cô muốn làm gì? Nói đi. Thực ra

    Trong chuyện đấu thầu thép loại 2 của tỉnh, đối thủ cạnh tranh chủ yếu là tôi và Ngũ Kiến Thiết chứ không phải anh. Chỉ cần anh chọn đúng người thì anh sẽ được ăn miếng bánh này. Anh có muốn chúng ta cùng chia nhau miếng bánh này không?

    Vữa nãy cô nói không sai. Đối thủ cạnh tranh chủ yếu đúng là cô và Ngũ Kiến Thiết, nhưng ai trong hai người cũng không thể không có tôi. Một mình các người không nuốt nổi nhà máy đó đâu. Nếu cô đã nói đến chia miếng bánh này, được thôi, chia thế nào?

    Tất cả những điều kiện mà Ngũ Kiến Thiết đồng ý với anh, tôi cũng có thể đồng ý. Sếp Cầu, thực ra mọi người đã làm ăn bao nhiêu năm nay rồi, làm ăn thế nào, tình thế hiện tại là gì, anh cũng đều thấy rõ.

    Đứng về phía sếp Ngũ có tương lai hay là đứng về phía tôi có tương lai, anh là người thông minh. Đừng nói chuyện tương lai vội, chúng ta nói hiện tại đi. Nói về cô. Cô luôn miệng nói là mấy ông anh chúng tôi dẫn dắt cô

    Thì cô mới có ngày hôm nay. Cô rất cảm kích, cô nhớ ơn chúng tôi. Nhưng cô tự hỏi lòng mình đi, cô từng nghĩ như thế thật sao? Cô có cảm kích và tôn trọng chúng tôi một chút nào không? Cô lấy đâu ra cái gan đó

    Mà cô dám sỉ nhục tôi như thế? Tôi muốn hỏi cô, trong mắt cô có còn quy tắc không? Có còn tôn ti trật tự hay không? Cô dựa vào đâu mà dám ăn nói với tôi như thế? Tôi với Ngũ Kiến Thiết làm trong ngành này bao nhiêu năm.

    Cô mới làm được mấy năm? Cô tưởng mình kiếm được chút tiền là giỏi giang lắm hay sao? Xuất thân thu mua sắt vụn như cô có tư cách gì bàn chuyện làm ăn với tôi? Trước đây là chuyện của A Đông, bây giờ là chuyện đấu thầu.

    Cô đã dẫm đạp lên thể diện của tôi biết bao nhiêu lần rồi? Cầu Tất Chính tôi buôn bán cả đời, cô sỉ nhục tôi như vậy sao? Cô yêu cầu tôi thì tôi phải nghe theo cô. Chỉ có nghe theo cô thì tôi mới được chia một miếng bánh,

    Đấy là cô chia cho tôi. Cô tưởng cô là ai? Hôm nay chúng ta đã nói đến mức này rồi, vậy thì tôi phải đấu với cô một phen. Là người mới như cô lợi hại hơn hay là gừng càng già càng cay! Sếp Cầu, anh vẫn không biết cách làm ăn.

    Hứa Bán Hạ, tôi nói cho cô biết, cô đừng huênh hoang quá đáng! Cô sẽ gặp báo ứng đấy! Tí tuổi đầu mà muốn làm phản à? Nhiều hàng vậy sao? Thế này thì bán được bao nhiêu tiền đây? Kim Bảo, con đúng là biết làm ăn.

    Phùng Ngộ, đây là số bán ra hôm nay à? Chỗ này đều là hàng trả về đấy. Trả về? Có chuyện gì vậy ông xã? Lúc em thuê công nhân, sao không bàn bạc với anh? Em tìm đám người này ở đâu vậy, có biết làm việc không,

    Có chứng chỉ nghề nghiệp gì không? Sao anh lại tức giận với em? Em thấy công việc này cũng không khó… Ông xã, anh đừng giận nữa, mẹ em còn đang ở đây mà. Lần sau em sẽ chú ý. Không có lần sau nữa đâu. Bây giờ dù có bán xưởng này đi

    Thì cũng chẳng được bao nhiêu tiền. Em đừng lo chuyện ở đây nữa. [Đội xe vận chuyển Hoa Bá Vương] Khai trương may mắn! Khai trương may mắn! Đại ca, chị Mèo, các anh em góp tiền chuẩn bị chút quà nhỏ, đừng chê nhé.

    Mau lên, mau lên, mang vào đây, mang vào đây. Nào, nào, vào đây, vào đây. Từ từ thôi, từ từ thôi. Từ từ, từ từ. Nào. Tặng cho hai người. Các anh em, tôi xin tuyên bố, sau này ở công ty chúng ta mỗi người các cậu đều có cổ phần.

    Cảm ơn đại ca! Đừng cảm ơn tôi, chị Mèo của các cậu nghĩ ra đấy. Chị Mèo. Sau này đội xe chính là nhà của mọi người. Chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, làm việc chăm chỉ thì sau này mọi người đều sẽ được làm chủ. Tuyệt quá!

    Treo lên, treo lên. Nào, nào, nào, treo lên, treo lên. Nào. Cẩn thận, cẩn thận. Được, được, được. Cao hơn chút nữa. Có chuyện gì không? Có mấy nhà cung cấp đang đòi thanh toán tiền hàng. Thanh toán tiền hàng cho bọn họ và nói với bọn họ là

    Chúng ta sẽ không bao giờ làm ăn với họ nữa. Nhưng tài khoản của công ty chúng ta đều bị đóng băng rồi. Anh hoảng loạn cái gì? Ra ngoài! Sếp Cầu! Lại làm sao nữa? Không hay rồi, xảy ra chuyện rồi! Đội trưởng Hồ. Sếp Cầu. Xảy ra chuyện gì sao?

    Chúng tôi nhận được tố cáo xác thực, phản ánh xưởng của các anh đã đưa lượng lớn sản phẩm kém chất lượng ra thị trường. Không thể nào. Xưởng chúng tôi chú trọng chất lượng sản phẩm nhất. Tố cáo có chứng cứ rất chi tiết và xác thực, có cả số container.

    Sếp Cầu, mời anh mở kho ra. Chuyện sản phẩm kém chất lượng không thoát được đâu, chắc chắn sẽ bị phạt tù. Cậu thấy nên làm thế nào? Đây là bản hợp đồng thứ nhất. Là thỏa thuận hợp tác làm ăn giữa xưởng của tôi và xưởng cán thép của cậu.

    Sau này toàn bộ việc cán thép của xưởng tôi đều sẽ giao cho cậu, giá cả do cậu quyết định. Đây là thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần. Bắt đầu từ ngày hôm nay, cậu sở hữu 50% cổ phần của công ty tôi. Tất cả những hợp đồng trái phép này

    Đều là hai chúng ta cùng ký tên, dù sao cũng phải có người gánh vác. Dừng lại. [Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần] [Thỏa thuận hợp tác kinh doanh] Đừng nói nữa. Gánh vụ này thay anh đi. Cầu Tất Chính, anh nói thế mà nghe được à?

    Tôi đang trong thời gian tạm tha đấy! Tôi biết cậu đang trong thời gian tạm tha. Cậu có ký tên vào hợp đồng không? Tôi vào tù thì cậu có thoát được không? Hoặc là cậu vào tù, hoặc là tôi vào tù, hoặc là hai chúng ta cùng vào.

    Vậy hai chúng ta cùng vào. Vậy thì cùng vào. Ngồi đi. Đừng đụng vào tôi. A Đông, có chuyện gì thì ngồi xuống nói. Ngồi đi. A Đông, cậu có biết, cậu đã mất bao lâu để có số tài sản này, những thứ này đều là tiền cả đấy.

    Tôi là pháp nhân của xưởng này, nếu tôi vào đó thì chẳng còn gì nữa. Nếu tôi ở bên ngoài, chúng ta vẫn còn cơ hội bắt đầu lại, hơn nữa tôi còn có thể chăm sóc người nhà cậu. Bao lâu thì đưa tôi ra được? Tôi bảo đảm ba tháng.

    Tạ Kim Bảo, Tạ Kim Bảo. Cô xuống đây cho tôi. Tới ngay. Tới ngay, tới ngay, tới ngay. Sao vậy ông xã? Sao vậy? Sao vậy hả? Đây là sổ sách mà cô tính? Quyển này, với quyển này, tôi bỏ tiền ra cho cô học kế toán

    Để cô tính ra đống này à? Tự xem đi, làm ra mấy thứ linh ta linh tinh gì. Râu ông nọ cắm cằm bà kia. Anh vứt cái gì mà vứt? Cô nói xem tôi vứt cái gì? Anh hét cái gì mà hét? Cô nói xem tôi hét cái gì?

    Anh có ý gì hả Phùng Ngộ? Cô nói xem ý gì? Cô mang dấu công ty ra đây cho tôi. Tôi vất vả lo liệu giúp anh… Đem cả con dấu hợp đồng ra đây cho tôi. Giao cho anh có ích gì? Cô nói giao cho tôi có ích gì?

    Anh thật sự nghĩ cái xưởng này vào tay anh sẽ sống được sao? Đưa chìa khóa két sắt cho tôi. Tôi nói anh biết, Phùng Ngộ, không thể nào! Tôi bảo cô đưa chìa khóa két sắt cho tôi! Anh rời xa phụ nữ là không sống nổi đâu.

    – Cô nói lại lần nữa xem. – Anh là đồ vô dụng! Cô nói lại lần nữa xem! Cô nói tôi thế nào? Anh là đồ vô dụng, đồ vô dụng. Lên mặt rồi đúng không? Đánh tôi đúng không? Anh muốn đánh tôi đúng không?

    – Anh muốn đánh tôi đúng không? – Làm gì đó? Cô đừng quậy với tôi, cô bị… Cô bị điên à? Anh mới điên, ly hôn! Tôi muốn ly hôn với anh! Cút đi cho tôi! Cút càng xa càng tốt! Thẻ tín dụng, chi phiếu và vé máy bay của chị.

    Đây là toàn bộ tài liệu về xí nghiệp sắt thép Thẩm Dương mà tôi tìm được trên mạng, nhưng cũng không được đầy đủ. Không sao, tôi tự có cách của mình. Hay là để tôi đi chung với cô, không chừng giúp được gì đó cho cô. Không cần,

    Cậu tập trung làm trang web của mình đi. Tôi có thể vào không? Vậy chúng tôi ra ngoài trước. Đi nào, Tiểu Tô. Sếp Triệu. Không yên tâm tôi à? Nếu đã không cản được cô thì tôi không cản nữa. Làm chút việc nhân viên nên làm. Cái gì vậy? Cô xem đi.

    Tôi giới thiệu cho cô hai xưởng sắt thép ở Thẩm Dương, một ở khu Thiết Tây, một ở khu Thẩm Hà. [Công ty TNHH sắt thép Hồng Thái] Danh thiếp của Giám đốc xưởng cũng ở đây hết. [Cẩm nang Đông Bắc] Cẩm nang Đông Bắc? Nhìn có lòng chưa nào?

    Còn có một vài tư liệu cơ bản và số liệu về những xưởng sắt thép này, còn một số tình hình gần đây của họ. Cô đừng nhìn tôi, nhìn nó kìa. Quan trọng nhất là cái này. Cẩm nang nhà nghỉ. Mấy khách sạn này môi trường vừa tốt vừa an toàn.

    [Cẩm nang ẩm thực Thẩm Dương] Còn có cái này, cẩm nang ẩm thực. Biết cô thích ăn, tôi đã tổng kết toàn bộ các quán ăn đặc sắc ở địa phương. Yên tâm ăn, chắc chắn sẽ không đau bụng. Đây là chuyện nhân viên nên làm sao? Thế nên, cô lời quá mà,

    Cho tôi có chút xíu tiền lương, kiêm hai công việc. Nghe điện thoại đi. Alo, sếp Ngũ, chuyện gì vậy? [Tiểu Hứa à, Lão Cầu ở chỗ tôi đây,] [cậu ấy muốn] [gặp riêng cô để xin lỗi.] Anh nói với anh ta không cần đâu. Nói tiếp đi.

    Cầu Tất Chính à Cầu Tất Chính, chút danh dự của tôi đều bị cậu đạp đổ hết rồi. Hay là thế này đi, hai chúng ta cùng nhau gặp cô ấy. Con gái mà, đỏng đảnh chút thôi, đặc biệt là Hứa Bán Hạ, cậu phải thuận theo cô ấy. Cái gì chứ?

    Cô ta làm tôi ra nông nỗi này, tôi còn phải dỗ cô ta? Anh xem thái độ vừa rồi của cô ta đi, anh gọi điện mà cô ta cũng dám cúp. Tới lúc này rồi cậu đừng gắt gỏng như vậy nữa. Gọi cả Lão Phùng, hai người đó thân nhau,

    Nhờ Lão Phùng nói giúp vài câu tốt đẹp. Thôi bỏ đi, giờ Lão Phùng đang làm ầm lên ly hôn kìa, anh ta còn lòng dạ nào quan tâm tôi nữa? Ly hôn? Anh không biết hả? Anh ta với cục cưng nhà mình đánh nhau rồi. Gọi cậu ấy dậy. Phùng Ngộ,

    Dậy đi. Đang ban ngày mà ngủ quên trời quên đất. Tôi nói này Lão Phùng, sao cậu ra nông nỗi này vậy? Tôi nói với cậu rồi, không được ly hôn, không được ly hôn, sao cậu không nghe tôi? Cậu cũng không còn là con nít đúng không?

    Cậu không hiểu lý lẽ sao? Rồi, rồi, sếp Ngũ, sếp Ngũ, anh… anh bớt giận, bớt giận. Anh xem Lão Phùng đã thế này rồi, anh bớt nói vài câu đi. Đại ca, hai người tới đây làm gì? Sếp Triệu đâu, lặn đi đâu mất rồi?

    Sếp Hứa, hay là chị đừng làm nữa, mấy người chúng tôi làm là được. Tiểu Trần thích ăn cái này. Chị, Tiểu Trần thích ăn thì chúng ta mua một ít cho anh ấy, nhiều thế này anh ấy ăn hết không? Cậu ấy ăn không hết

    Thì cùng lắm tôi bán cho mấy tên nước ngoài, bọn họ thích ăn cái này. Tôi thấy nhiều như vậy, họ cũng không ăn hết. Sếp Hứa, sếp Hứa. Họ đến đây làm gì vậy? Lão Phùng, nhờ cậu nói mấy lời hay đấy. Cậu là anh Phùng của cô ấy,

    Cậu biết nên làm thế nào mà. Đại cục, đại cục. Sếp Hứa, có nhã hứng thật đấy. Thật sự là lâu lắm rồi tôi không làm việc này. Cô đừng nói chứ, cá khô mình phơi kiểu gì cũng ngon bên ngoài bán. Tôi không bắt tay đâu, sếp Ngũ, tay tôi tanh.

    Mặt sao vậy? Mặt anh sao vậy? Tôi… không sao cả. Tiểu Hứa, cô xem hôm nay sếp Cầu cố tình đến thăm cô đấy, có ý gì cô cũng hiểu rồi. Đừng nói nữa, đừng nói nữa, không rảnh. Lão Cầu. Đại cục. Nghe nói sếp Trần bệnh rồi,

    Tôi mua một ít sản phẩm dinh dưỡng, lát cô mang về cho cậu ấy. Hôm đó ở bên ngoài trại tạm giam, tôi đã nói rất nhiều lời khốn nạn, cô đừng để bụng nhé. Không phải tôi mới được ra ngoài sao, tinh thần có chút không bình thường. À thì… Sếp Cầu,

    Anh biết sao con cá này chết không? Chắc chắn chúng rất hối hận vì ban đầu bơi lội, giãy giụa một cách mù quáng nên mới chết khó coi như vậy.