Gió Thổi Bán Hạ Tập 14 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 14] Này, Mập, cô tìm tôi à? Đám này có thấy chán không vậy? Còn đến chỗ cô to nhỏ về tôi nữa. Mập, tôi bảo này, cô đừng có tin, cái đám miệng rộng đó nói bừa cả thôi.

    Tôi… tôi… tôi ra ngoài trước. To nhỏ gì về cậu? Tôi… không… không có gì. Cô tìm tôi làm gì? Tôi tìm cậu để hỏi tài liệu chuẩn bị cho Hội trưởng Cao đã xong chưa? Tôi… tôi đi lấy cho cô nhé. Cậu đợi đấy. Không, không, tôi chuẩn bị rồi mà.

    Cậu quay lại đây, quay lại nói tôi nghe. Họ nói gì cậu hả? Tôi…. tôi thì có chuyện gì được chứ. Không… không… không có việc gì. Thế tức là có rồi. Tốt nhất là cậu tự khai thật với tôi, đừng để đến lúc tôi biết từ họ. Mập này,

    Tôi hẹn hò rồi. Cô gái đó tên Châu Thiến, là người tỉnh khác đến Tân Hải chúng ta làm. Cô ấy dựa vào sự cố gắng của mình làm thiết kế trong xưởng quần áo. Cô ấy là một cô gái rất tốt, rất có chí tiến thủ. Tôi thấy

    Cô ấy có xuất thân rất giống tôi nên là chúng tôi đã hẹn hò. Đúng, tôi chưa hẹn hò bao giờ, hơn nữa tôi còn tưởng chắc chắn cả đời mình sẽ chẳng yêu bao giờ. Nhưng tôi với cô ấy… tôi cũng không ngờ, chúng tôi lại tình cờ gặp nhau,

    Ở bên nhau. Chúc phúc tôi đi chứ. Cậu thích cô ấy thật hả? Thích chứ. Vì cô ấy có xuất thân giống cậu? Cậu có biết thế nào là thích không? Đương nhiên là biết rồi. Thế cậu nói tôi nghe. Được. Thích là bây giờ tôi làm chuyện gì

    Cũng nhớ đến cô ấy. Mọi lúc tôi đều muốn gặp cô ấy, tôi gặp chuyện gì vui sẽ muốn kể ngay cho cô ấy. Tôi gặp chuyện không vui, nghĩ đến cô ấy là sẽ quên hết những chuyện không vui. Cô nói xem thế có phải thích không? Tôi thấy,

    Cô cũng nên yêu đi. Nói cô nghe, cô mà yêu rồi chắc chắn không còn trạng thái như bây giờ nữa. Cô có tin không? Sếp Triệu. Sếp Triệu. Anh đang… Kiểm toán lại tìm tôi à? Đúng vậy, đang đợi anh trong phòng họp. Nói cậu này, mai tôi không đến nữa.

    Công ty cũng có cho anh đi đâu, vả lại nếu anh làm như vậy, e là bên tổng công ty sẽ không vui đâu. Tôi còn không vui đây. Anh có từng nghĩ đến hậu quả khi làm như vậy không? Kiểm toán xoi mói vấn đề trong mấy hợp đồng đó của tôi,

    Cậu cũng tham gia đúng không? Anh có ý gì đấy? Tôi biết, thực ra cậu và Steve khá thân nhau. Cậu đấy, chuyển lời cho anh ta giúp tôi, nói là đừng làm mọi việc trở nên khó coi quá, sau này mọi người còn phải gặp nhau nữa mà. Sếp Triệu. Sếp Triệu,

    Chuyện này tôi không giúp anh được đâu. Nếu như anh đi thật thì vô trách nhiệm quá đấy. Thế cậu nghĩ làm thế nào mới là có trách nhiệm? Có phải anh có máng khác rồi không? Không có. Chuyện ở đây của anh vẫn chưa giải quyết xong mà.

    Anh định đi thật à? Anh không sợ công ty lấy anh… Làm gì tôi hả? Tôi không tham ô, không vô trách nhiệm, hai tháng rồi, tôi không có nhiều thời gian lôi thôi với họ. Còn nữa, từ khi tôi nộp đơn từ chức, không cho tôi đi còn giam lương của tôi,

    Muốn làm gì, muốn cho tôi chết dần chết mòn à? Sếp Triệu, anh nói thật với tôi đi, có phải anh đã có bên khác rồi không? Có hay không tôi cũng muốn từ chức. Tôi thật lòng đề nghị anh chờ đợi thêm. Hơn nữa tôi nhắc anh này, nếu như vậy

    Thì lý lịch của anh cũng không đẹp đâu. Cậu theo tôi bao lâu rồi? Anh có ý gì? Nếu tôi nhớ không nhầm cũng bốn năm rồi nhỉ? Bốn năm rồi, hôm nay tôi mới biết cậu là thế nào. [Khu vực cấm] Ra rồi à? Cảm ơn anh,

    Không khí ở ngoài vẫn là hơn. Nào. Tôi tự cầm, tôi tự cầm. Tôi xách cho, chịu khổ trong đó rồi. Nào, đi. Lên xe. Được, được. Tôi nói này, lát nữa kì cọ cậu ấy cho kĩ nhé. Được. Phải xua hết xui xẻo đi. Anh Cầu, bên nhà tôi…

    Yên tâm đi, sắp xếp đâu vào đấy rồi. Lát nữa ăn lẩu xong, tôi đưa cậu về nhà. Nhớ vợ rồi đúng không? Tôi sẽ nhớ lòng tốt của anh ở trong lòng. Có gì mà tốt với không tốt. Cậu là một người tài, một câu của cậu

    Tiết kiệm được 300 nghìn tệ cho tôi. Phải cảm ơn cũng là tôi cảm ơn cậu. Anh nói quá rồi. Lần này tôi ra ngoài nhất định sẽ hết mình cống hiến cho anh. Tôi bảo đảm không đến một năm, sẽ giúp xưởng thép của anh vượt qua Ngũ Kiến Thiết.

    A Đông à, cậu ở trong đó lâu vậy rồi, không hiểu rõ lắm về tình hình trong ngành. Bây giờ là thiên hạ của Hứa Bán Hạ rồi, cả anh cậu đây cũng phải dựa vào người ta. Nhưng với trí thông minh của cậu, với tiền vốn của tôi,

    Không ai cản được chúng ta kiếm tiền. Anh Cầu, anh nói tôi phải làm gì đi, tôi sẽ nghe anh hết. Cậu xin lỗi Hứa Bán Hạ trước. Tôi biết cậu không nuốt được cục tức này, nhưng vẫn phải nuốt. Cậu là người làm ăn, chỉ cần được lợi,

    Chỉ cần Hứa Bán Hạ có thể kiếm tiền cho chúng ta thì cậu bảo tôi gọi cô ta là cụ tổ, tôi cũng phải gọi. Có phải là vậy không? Nào, chà tiếp, chà tiếp đi. ♫Em có biết tôi yêu em nhớ em♫

    ♫Oán trách nhớ nhung em, tình sâu đậm mãi không thay đổi♫ Tôi nói cho anh biết, xe của sếp mua, ♫Chẳng lẽ em chưa từng quay lại♫ tôi đã mượn mấy lần rồi mà cô ấy không cho mượn. Anh thì hay quá, cô ấy lại cho anh mượn xe tán gái.

    ♫Nhớ lại lời thề hôm qua♫ ♫Dù cho em quyến luyến, thoải mái trong nước♫ Được rồi, đừng soi nữa, ♫Nàng tiên nước kiều diễm♫ làm như đi lấy chồng vậy. Sao dạo này cậu nói nhiều vậy? ♫Đừng quên nỗi cô đơn trong khe núi♫ ♫Bách hợp dại trong góc cũng có mùa xuân♫

    Mèo Hoang dạy à? Tôi vui cho anh mà. Khỏi đi, cảm ơn. Châu Thiến. Anh Trần. Đến rồi à? Em đến lâu chưa? Em… tại em đến sớm mà. Không, anh đến muộn mà. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Không sao, chắc anh bận lắm nên mới đến muộn.

    Xem ra việc làm ăn tốt lắm nhỉ? Tốt lắm, tốt lắm. Đúng là dạo này làm rất tốt. Thế hôm nay chúng ta làm gì đây? Em nói đi, em muốn làm gì? Anh nói đi. Anh có biết đâu, em nói đi, nói đi. Thế… thế trước đây anh với bạn gái anh

    Thích đi đâu nhất? Không có. Không có gì? Không có bạn gái. Ý anh là trước đây chưa hẹn hò bao giờ. Vậy… Em thì sao? Em cũng chưa từng hẹn hò. Hay là thế này đi, chúng ta tìm nơi nào đó ăn bữa cơm nhé? Chuyện này… anh Trần,

    Bây giờ là ba giờ chiều. Vừa… vừa mới ăn xong. Đúng vậy. Vậy… vậy… vậy… Vậy thế này đi. Hay là chúng ta đi dạo quanh đây đi. Được, được, được, đi dạo quanh đây. Anh thấy cái này khá đẹp. Nào, thử đi. Không thử đâu, anh Trần, không thử đâu.

    Thử đi, sợ gì? Nào, để anh đeo cho em. Em quay qua đi. Quay qua đi, nào. Đeo cái này vào. Nào, quay đi. Nào. Được rồi. Thế nào? Có đẹp không? Thế nào? Anh nhìn đi. Đẹp, rất hợp với em. Đẹp ạ. Tôi mua nó, bao nhiêu tiền? Dạ, 2688 tệ ạ.

    Được. Bao nhiêu cơ? Dạ, 2688 tệ ạ. Xin lỗi nhé, chúng tôi không mua nữa. Đeo vào, không được tháo ra. – Em đeo đi, đeo đi. – Không được, không được. Em cứ đeo đi. Anh đừng đi. Cầu Tất Chính trọng thể diện, lúc nói chuyện với anh ấy,

    Cứ giữ thể diện cho anh ấy là được. Anh ấy nói gì cũng cứ hùa theo là được, hiểu chưa? Đại ca Ngũ là người đứng đầu thật sự, nói chuyện với anh ấy thì phải khách sáo chút. Còn nữa, lát nữa Hứa Bán Hạ đến tùy cơ ứng biến.

    Tiểu Hứa đến rồi à? Tôi đang đợi cô đấy. Tôi giới thiệu với cô nhé, đây là cục cưng của tôi. Cục cưng, đây là chị Bán Hạ của em đấy. Chị Bán Hạ, em nghe anh Phùng nhắc đến chị suốt, hôm nay cuối cùng cũng được gặp mặt rồi,

    Quả nhiên là danh bất hư truyền. Đúng vậy. Chị Bán Hạ, chị có biết không? Chị là thần tượng trong lòng em đấy. Em vẫn luôn nói với anh Phùng là nếu em giỏi được bằng một nửa chị thì em cũng đã mãn nguyện rồi. Anh Phùng, chị dâu mới à?

    Cô thấy đấy, dù sao thì tôi cũng phải đưa cô ấy ra ngoài cho biết chứ, đúng không? Sau này cô ấy sẽ cùng tôi quản lý xưởng nữa, có chỗ nào không hiểu còn phải học hỏi cô. Tiểu Hứa, tôi cố tình đứng đây để đợi cô đấy.

    Cô cũng biết là cuộc gặp hôm nay không có ý tốt, lỡ như lúc vào trong đó, bọn họ ăn nói linh tinh, cô đừng tức giận nhé, coi như là nể mặt tôi, có được không? Anh nói gì vậy, tôi có tức giận gì đâu? Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy.

    Đi thôi. Không tức giận, không tức giận. Bên này, bên này. Bên này. Đại ca Ngũ đặt phòng riêng lớn nhất. Hoành tráng thế cơ à? Mời ai thế? Tiểu Hứa đến rồi, Tiểu Hứa đến rồi. Sếp Hứa, chúng tôi đợi chờ đã lâu rồi, cô đến được thật là tốt quá.

    A Đông cũng đã đến rồi. Chào sếp Hứa. Kiểu tóc đẹp đấy. Cơm tù có ngon không? Cơm tù thì có gì ngon đâu. Nào, mời cô. Nào, nào, nào. Sếp Ngũ, hôm nay anh đâu cần phải mời nhiều khách như vậy? Cần chứ, rất cần ấy chứ. Đều là bạn bè mà.

    Nào, nào, ngồi đi, ngồi đi. Sao sếp Triệu cũng đến vậy? Anh ấy đâu liên quan gì đến cuộc hẹn của chúng ta? Liên quan quá ấy chứ. Không có sếp Triệu thì tôi cũng không mời được cô. Hơn nữa, cô cũng phải cảm ơn sếp Triệu.

    Nếu như không có sếp Triệu giúp đỡ thì cũng không có sếp Hứa như ngày hôm nay, đúng không nào? Đúng, anh nói không sai. Nào, nào, ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Nào, nào, nào. Nếu đã vậy thì sếp Triệu, anh ngồi bên này đi. Không phải, cô…

    Tôi ngồi đây là được rồi. Ngồi đây là được rồi. Mời sếp Hứa thượng tọa. Đúng vậy, đúng vậy. – Thượng tọa. – Ngồi đây, ngồi đây, ngồi đây. Vậy tôi… Ngồi đi. Nào, nào. Nếu sếp Triệu không đổi chỗ vậy thì tôi sẽ ngồi đây. Vậy…

    Phó giám đốc Tần, mời thượng tọa. Như thế không phải phép. Sếp Hứa, cô làm vậy là không đúng rồi. Dù gì cô cũng phải nể mặt đại ca Ngũ chứ. Nếu cô không ngồi vào vị trí này thì còn ai dám ngồi chứ? Mời cô thượng tọa. Vậy được rồi,

    Ưu tiên phái nữ, nghe theo sếp Hứa đi. Vậy thì Tiểu Tần, cậu ngồi đây đi. Sếp Ngũ đã bảo cậu rồi. Như thế không phải phép. Anh đừng kéo tôi. Ngồi xuống cả đi. Ngồi đi, ngồi đi. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Tôi nói cậu nghe, đều là người mình cả,

    Ngồi đi, đừng khách sáo. Được rồi, mọi người đến đông đủ rồi, chúng ta khai tiệc thôi. Cảm ơn mọi người đã nể mặt. Mời mọi người đến đây thứ nhất là vì Tiểu Quách đã vượt qua sóng gió, ra tù rồi. Nói thật, oan gia nên giải không nên kết.

    Nhân cơ hội này mọi người hãy trò chuyện với nhau để hóa giải xích mích. Còn nữa, đó chính là sếp Triệu. Chúng ta phải an ủi sếp Triệu cho thật đàng hoàng, phải không sếp Triệu? Tôi thì có gì mà phải an ủi chứ? Khó khăn chỉ là tạm thời thôi.

    Mọi người yên tâm đi, cuộc sống của tôi vẫn ổn lắm. Tôi rất thích sự tự tin của sếp Triệu. Hay lắm, hay lắm. Tự tin là tốt. Nào, Tiểu Quách, cậu tỏ thái độ đi. Sếp Hứa, tôi… Hôm nay tôi không uống rượu, lát nữa còn phải đi gặp bạn.

    Cô không uống cũng không sao, cô nghe là được. Trong khoảng thời gian tôi ngồi tù, anh Cầu không sạt nghiệp, tôi cảm ơn cô. Nếu không có nguồn thép phế liệu của cô thì anh ấy đã phá sản từ lâu rồi. Tôi xin cạn ly. Ý của anh là

    Nếu không có anh thì xưởng của sếp Cầu sẽ đi đời sao? Ý là vậy phải không? Ý cậu ấy không phải vậy. Do cậu ấy ở trong tù lâu quá, ra tù không biết ăn nói nữa rồi. Nói chuyện còn giận dỗi, gai góc. A Đông này, tôi nói cậu nghe,

    Chuyện đã qua rồi thì để nó qua đi, sau này cậu đừng có phạm phải sai lầm như vậy nữa. Đúng là tôi có nỗi khổ, nhưng tôi nhận lỗi, sau này sẽ không phạm phải nữa. Hôm nay các vị đều ở đây, có một câu tôi rất muốn nói.

    Tôi và sếp Cầu chưa từng nợ mọi người một đồng nào, càng chưa từng chậm tiền, đúng không? Hôm nay tôi muốn nói cho rõ ràng. Đúng sai tôi đều đã trả giá rồi, sau này mọi người vẫn phải làm ăn cùng với nhau, tôi không muốn giấu giếm nữa. Sếp Hứa,

    Chuyện một triệu tệ đó cô đừng so đo với tôi nữa, cũng đừng cứ nghĩ là tôi giậu đổ bìm leo. Tôi to gan hỏi cô một câu, tại sao lúc tôi cho cô vay tiền để cô tích trữ thép phế liệu, cô lại không nói những chuyện tôi làm

    Cho sếp Cầu biết? Cô làm như vậy có đúng không? Hôm nay tôi muốn nói ra tất cả những gì tôi nghĩ. Tôi muốn kết thúc chuyện này một cách triệt để, sau này không nhắc đến nữa. Tôi cạn ly. Tiểu Quách, Lão Cầu. Sau này hai người nhớ lấy, làm việc

    Nhất định phải tuân thủ quy tắc. Doanh nhân ở Tân Hải sở dĩ có thể làm ăn tốt như vậy chính là bởi vì tuân thủ quy tắc. Sếp Ngũ nói đúng. Người Tân Hải chúng ta làm ăn phát đạt không chỉ là vì tuân thủ quy tắc,

    Mà còn là vì trọng tình nghĩa. Chuyện này đã qua rồi. Câu nói vừa rồi của sếp Hứa rất hay. Chuyện này đã qua rồi. Tôi bị cao huyết áp, bình thường là không được uống rượu, nhưng hôm nay tôi nhất định phải nâng một ly.

    Ly rượu này rất có ý nghĩa đấy. Thứ nhất là tôi muốn cảm ơn sự độ lượng của sếp Hứa. Thứ hai là cảm ơn sếp Ngũ đã tổ chức buổi hôm nay. Tôi đề nghị chúng ta đồng tâm hiệp lực,

    Làm công việc kinh doanh của chúng ta ngày càng phát triển. Cạn ly. Nào, nào, nào. Cạn ly, cạn ly, cạn ly. Nào, nào, nào. Cùng nhau, cùng nhau, cùng nhau. Cùng cạn ly. Cùng cạn ly, cùng cạn ly. Nào, nào, nào. Uống đi, uống đi.

    Rất cảm ơn anh vì đã đến đây. Sếp Ngũ đã nói rồi, tôi không đến thì cô cũng sẽ không đến. Sếp Ngũ nói đúng. Hai chúng ta uống thêm ly nữa, nào. Vậy tôi sẽ nói sang chuyện khác. Mọi người đã biết chuyện đấu giá thép loại 2 của tỉnh rồi chứ?

    Từ quốc doanh chuyển thành tư nhân, đây là lần đầu tiên xảy ra ở tỉnh ta đấy. Ý định của tôi là chúng ta hợp tác một lần nữa, giành lấy thép loại 2 của tỉnh, để chúng ta trở thành đối tác thực sự. Lão Cầu, cậu nói vài câu đi.

    Được, được, được. Về việc này chúng tôi cũng đã bàn bạc rồi. Không có gì bất ngờ thì mọi người sẽ cùng góp cổ phần. Cá nhân tôi nghĩ là sếp Ngũ lấy 50%, tôi lấy 20%, sếp Hứa cũng lấy 20%, còn lại 10% là của Lão Phùng.

    Chúng ta sẽ có thể tập trung tiền vốn lại với nhau, làm việc gì cũng chắc ăn hơn. Tiểu Hứa, cô nghĩ sao? Sếp Ngũ, tỉ lệ này là do anh chia sao? Tiểu Hứa à, là thế này. Dùng vốn tư nhân để quản lý doanh nghiệp nhà nước

    Chắc chắn sau này sẽ gặp nhiều khó khăn. Đây là chuyện tốt nhưng đồng thời nó cũng có nguy hiểm. Thực ra chúng ta cũng đều là lần mò lội qua sông thôi. Tôi đã là đại ca thì tôi cũng nên gánh vác nhiều nguy hiểm hơn.

    Công ty của cô vừa mới thành lập, còn rất nhiều công việc phải làm. Hơn nữa cô cũng không có nhiều mối quan hệ ở trên tỉnh. Mọi người đoàn kết với nhau thì mới kiếm được nhiều tiền, phải không nào? Đó là lý do vì sao

    Tôi có thể mời sếp Tần đến đây đấy. Đại ca Ngũ, đại ca Ngũ, chưa nhậm chức, chưa nhậm chức. Chuyện ngày một ngày hai ấy mà, sếp Tần không cần khách sáo. Không giấu gì mọi người, tôi và sếp Tần đã bàn bạc với nhau xong xuôi

    Về việc tiêu thụ thép loại 2 sau này rồi. Sau này chúng ta cũng sẽ đặt quan hệ đối tác hợp tác chiến lược với công ty RSG. Sếp Tần đã đảm bảo với mọi người rồi, con đường tiêu thụ không có vấn đề gì, mọi người cứ yên tâm đi.

    Vậy chúng ta cùng mời sếp Tần một ly. Cảm ơn sếp Tần đã chiếu cố chúng tôi. Cảm ơn sếp Tần. Nào. Cảm ơn, cảm ơn. Nào. Khách sáo quá, khách sáo quá. Nên làm mà, nên làm mà. Mời anh một ly, mời anh một ly.

    Tiểu Hứa, vừa nãy chẳng phải là cô đã uống rượu rồi sao? Cô như vậy là sao thế? Ý của tôi là chuyện hợp tác để nói sau đi. Sếp Ngũ nói rất hay, đồng tâm hiệp lực rất quan trọng. Ý của tôi không biết có phù hợp hay không. Sếp Ngũ,

    Anh và tôi mỗi người lấy 40%, sếp Phùng và sếp Cầu chia nhau 20% còn lại. Tôi nắm quyền kinh doanh, kỳ hạn ba năm. Nếu như tôi luôn kinh doanh có lãi thì đến lúc đó, tôi sẽ mua lại một chút cổ phần của mọi người

    Để đảm bảo quyền khống chế của tôi. Nếu như làm không tốt thì đến lúc đó rồi nói sau. Nhưng, nếu trong thời gian này xảy ra bất cứ vấn đề gì thì tôi có một phiếu phản đối. Anh thấy sao? Tiểu Hứa, phần trăm thì có thể thương lượng,

    Nhưng quyền kinh doanh thì không được. Sếp Ngũ à, tôi nghe ý của sếp Hứa vừa rồi là hai người đã chiếm 80% rồi. Vậy thì còn lại 20% tôi còn phải chia với sếp Phùng nữa. Vậy cũng có nghĩa là tôi chỉ có 10%. Như thế không hợp lý đâu.

    Sếp Ngũ, chúng ta không thể để người ngoài ngành lãnh đạo người trong ngành được. Tôi nghĩ là quyền quản lý xưởng thép chúng ta phải suy nghĩ thận trọng và khoa học. Lời tôi nói không sai chứ? Sếp Triệu, cậu đói thật sao? Đừng chỉ lo ăn chứ.

    Ở đây cậu cũng là chuyên gia, hay là cậu cho chúng tôi xin ý kiến đi. Cậu nghĩ làm thế nào mới là hợp lý? Muốn tôi nói thật sao? Nếu thật sự muốn tôi cho ý kiến thì tôi nghĩ là mọi người nên tự lo việc làm ăn của mình đi.

    Chuyện xưởng thép không phải là chia tiền nhiều tiền ít đâu. Nếu như các anh nghĩ rằng chỉ cần có tiền là có thể kinh doanh được xưởng thép này thì suy nghĩ đơn giản quá rồi. Lấy một ví dụ. Giống như các anh mua một chiếc xe,

    Không biêt lái cũng không có tài xế, vậy làm thế nào với chiếc xe này đây? Đẩy xe sao? Sếp Triệu, ý anh là sao? Ý tốt. Khuyên các anh đừng nhất thời hồ đồ. Ý cậu là cậu coi thường chúng tôi chứ gì. Sếp Triệu là người cảm tính.

    Anh ấy muốn nói gì là nói đó. Từ xưa đến nay, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt. Các vị ngồi ở đây có thể có được vị trí như ngày hôm nay đều là nhờ vào nỗ lực của bản thân. Tôi tin là trong thời đại của chúng ta,

    Một người thông minh, một người có tài, một người thức thời sẽ không chịu thiệt đâu. Sếp Ngũ nói vậy là có ý gì? Vừa nãy là anh bắt tôi phải nói, nếu không thì tôi cũng sẽ không mở miệng. Đương nhiên là tôi biết, chuyện xưởng thép

    Các anh đang rất khao khát, dù tôi có nói gì thì cũng nghe không lọt tai. Nhưng tôi mong các anh hãy nghĩ lại xem, hồi đi nhập thép phế liệu các anh đã phải trải qua những gì. Không phải tất cả mọi chuyện đều nên nghĩ theo chiều hướng tốt.

    Đợi đến khi các anh bình tĩnh lại, suy nghĩ cho kỹ, tất cả các anh cộng lại rốt cuộc có quản lý được xưởng thép này hay không? Các anh suy nghĩ cho kỹ đi. Được. Nếu cậu đã nhắc đến chuyện nhập thép phế liệu

    Thì chúng ta sẽ nói về chuyện nhập thép phế liệu. Tôi phải thừa nhận là nếu không có chuyến đi nhập thép phế liệu này thì mấy người chúng ta sẽ không thể có được thành tựu như bây giờ. Cậu xem, bây giờ đã có thể cùng ngồi lại bàn bạc

    Việc hợp tác kinh doanh thép loại 2 của tỉnh rồi. Cậu có công trong chuyện này. Nhưng mà e là người mà cậu thực sự muốn người đó thành công không phải là chúng tôi đúng không? Chúng tôi cũng chỉ là đi theo ăn chút cơm thừa canh cặn thôi.

    Sếp Triệu, cậu có bằng lòng nói ra suy nghĩ thực sự trong lòng cậu không? Kế hoạch của cậu là gì? Để cho chúng tôi học tập. Sếp Ngũ, anh uống nhiều rồi, hay là hôm nay đến đây thôi. Sếp Hứa, không sao, sếp Ngũ có lời muốn nói với tôi. Đúng vậy.

    Chưa nói xong thì đừng ai hòng rời đi. Hôm nay nhân lúc mọi người đều ở đây, nói rõ ràng mọi chuyện ra đi. Đại ca. Ngồi im đừng có lên tiếng. Tên người Tây, lúc tôi vay tiền đặt cọc của cậu, cậu không cho tôi vay một đồng nào,

    Thế mà cậu lại đưa cho cô ta nhiều tiền như vậy. Là cậu đã tạo điều kiện cho cô ta nhặt được món hời. Nếu như không có cậu thì sao cô ta được như ngày hôm nay? Sao cô ta có tư cách ngồi ở đây?

    Lại còn dám ăn nói với tôi như vậy? Dám tranh quyền kinh doanh với tôi? Sau đó giá thép xuống thấp, nếu cậu không ra tay cứu cô ta thì cô ta đã bị nuốt chửng từ lâu rồi. Hai năm trước, cô ta vì 15 nghìn tấn thép

    Mà cầu xin tôi đưa cô ta đi theo. Tôi không thể hiểu nổi cậu. Cậu liều mạng giúp đỡ cô ta, làm cho bản thân thành ra như bây giờ, cậu mong cầu điều gì? Tôi không cần giải thích với anh là tôi mong cầu điều gì.

    Có nói thì anh cũng không hiểu. Sếp Ngũ, anh đã đánh giá quá thấp về tôi rồi. Còn chuyện vì sao tôi giúp cô ấy mà không giúp các anh, chắc là các anh đều biết đáp án chứ? Sau khi các anh bị lừa vụ nhập thép phế liệu

    Là ai đã kiên trì đến cùng? Là ai đã một mình tìm ra được cơ hội xoay chuyển tình thế? Tất cả các anh đều đã về nước, là ai đã cố gắng đến cùng? Là anh sao sếp Ngũ? Hay là sếp Cầu? Hay là sếp Phùng? Đều không phải đúng không?

    Vậy vì sao tôi lại giúp cô ấy, các anh còn chưa hiểu sao? Được rồi, các anh nói chuyện đi, tôi xin phép về trước. Ý cậu là sao? Ý cậu là nếu như không có Hứa Bán Hạ thì mấy tên đàn ông chúng tôi đều chết đói chứ gì?

    Cậu không thể nói là chuyện cô ta mèo mù vớ phải cá rán, gặp đúng cơ hội, gặp vận may là điều đương nhiên chứ? Hôm nay tôi muốn cậu phải nói một câu. Trong những người ngồi ở đây, ai là người có có tư cách nắm quyền

    Kinh doanh thép loại 2 nhất? Không ai có tư cách cả. Buông tay ra. Không buông! Sếp Triệu! Sếp Triệu! Đại ca! Xin lỗi. Sếp Hứa. Sếp Hứa. Sếp Hứa. Xin cô hãy dừng bước. Sao thế? Sếp Triệu đã rời khỏi công ty rồi. Cô có biết chuyện này không?

    Là thế này, vốn dĩ tôi cũng định từ chức cùng với sếp Triệu. Nhưng mà tôi và bạn gái của tôi sắp kết hôn rồi. Nếu như bây giờ tôi từ chức thì chuyện kết hôn của chúng tôi có thể sẽ xôi hỏng bỏng không.

    Chuyện này thì có liên quan gì đến tôi? Rốt cuộc anh muốn nói gì? Là thế này. Bây giờ ở công ty tôi cũng thấy rất ngượng ngùng. Cấp trên bảo tôi làm gì thì tôi làm việc đó, cũng rất khó xử. Có vài lời

    Tôi thực sự không biết phải nói ra thế nào. Rốt cuộc anh muốn nói gì? Được rồi, vậy thì tôi sẽ nói thẳng. Lần này tôi đến đây cũng là để tìm hiểu tình hình cho công ty. Liên quan đến chuyện ra nước ngoài nhập thép phế liệu.

    Có điều gì không ổn thỏa… Cái gì gọi là không ổn thỏa? Là giữa cô và sếp Triệu có trao đổi lợi ích với nhau không? Tần Phương Bình, anh thần kinh đấy à? Nhận hối lộ sẽ bị phán tội đấy. Anh muốn hại Triệu Lũy à? Không, không.

    Sếp Hứa, cô hiểu lầm rồi, ý tôi không phải vậy. Tôi khuyên anh một câu. Anh ấy là cựu lãnh đạo từng tự tay đề bạt anh, nếu anh dám nhân cơ hội hại anh ấy vào ngay lúc này, anh và công ty anh đều không nhận được trái ngọt đâu.

    Đừng đợi đến lúc trong ngành lan truyền tin anh là kẻ phản bội, không đáng tin, làm hỏng thanh danh của anh, ai còn muốn hợp tác với các anh chứ? Triệu Lũy có năng lực, ai biết trước được hôm nào đấy mặt trời không mọc đằng Tây mà lại mọc đằng Đông.

    Thoắt cái lại là sếp lớn của một công ty. Anh chừa đường lui cho bản thân đi. Đợi xe à? Tôi tiễn anh nhé. Có hứng thú đến công ty tôi không? Xem xét thử? Xe cô đâu? Lạnh quá. Bên kia. Cảm ơn sếp Hứa.

    ♫Chỉ trong chốc lát, mây khói tan biến, thuyền rời bờ♫ ♫Lưu luyến chút niềm vui sót lại, chân thật lại hư ảo♫ [Sếp Triệu còn nghĩ tới sau này à?] [Qua vài ngày nữa] [ngày tháng anh làm người Tây] ♫Đã không còn nuốc tiếc, oán hận, vui buồn xen lẫn♫

    [được mọi người tôn sùng] [sẽ không còn nữa đâu.] [Ban đầu tham bao nhiêu] [bây giờ bị động bấy nhiêu.] ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ [Anh đã đưa toàn bộ số tiền mua 15 nghìn tấn] ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ [cho cô ta.] [Lúc ở bên đó]

    ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ [cô ta đã khoe chuyện này rồi.] ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ [Bây giờ bên phía tổng công ty] [đang kiểm tra toàn bộ các khoản của anh.] ♫Từ chói lọi đến u tối♫ [Nói là trước khi kiểm tra xong]

    [thì không được báo thêm.] ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ [Từ xưa đến nay,] [kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.] ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ [Cậu liều mạng giúp đỡ cô ta,] [làm cho bản thân thành ra như bây giờ,]

    [cậu mong cầu điều gì?] ♫Còn bao nhiêu người theo đuổi viên mãn♫ [Hứa Bán Hạ.] [Bỏ bút xuống.] [Anh có biết cô ấy kí hợp đồng này] [thì cô ấy sẽ chết không?] ♫Tuôn chảy ở tận cùng của dòng thời gian♫ [Hợp đồng là do tôi định ra, là do tôi ký tên,]

    [nhưng tôi không phải] [một người chỉ chiếm lợi không chịu trách nhiệm.] ♫Còn bao nhiêu người cầu nguyện để được chạm mặt♫ [Sắp Tết rồi,] [về đi] [Trời có sập thì cũng còn người cao đỡ mà,] ♫Lơ lửng trên bầu trời của thành phố♫ [tôi chính là người cao đó.]

    [Sự tin tưởng, ủng hộ của tôi dành cho cô,] [và phán đoán của tôi với chuyện này] ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ [đều là sai.] [Tôi không thể chấp nhận sai lầm này.] ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫ [Chúng ta đã cố lâu như vậy rồi,]

    ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ [chỉ đành gánh tiếp thôi.] [Mùa xuân sẽ đến thôi.] ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫ ♫Từ chói lọi đến u tối♫ Đi thôi, bác tài. ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫

    ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ [Tôi tên Hứa Bán Hạ.] ♫Còn bao nhiêu người theo đuổi viên mãn♫ [Bây giờ chúng tôi có một con đường] [có thể nhập một lô 50 nghìn tấn thép phế liệu] [từ phương Bắc.] ♫Tuôn chảy ở tận cùng của dòng thời gian♫

    [Nếu anh đồng ý hợp tác với tôi] [thì tôi nhất định sẽ liều mạng làm giúp anh.] [Tôi biết áp lực của anh cũng lớn như tôi,] ♫Còn bao nhiêu người cầu nguyện để được chạm mặt♫ [nhưng xin anh hãy tin tôi,] [bây giờ chính là thời cơ tốt nhất,]

    [là một cơ hội có thể kiếm được rất nhiều tiền.] ♫Lơ lửng trên bầu trời của thành phố♫ [Nếu như tôi thất bại,] [làm liên lụy đến anh,] [tôi sẽ dùng mọi cách] ♫Nỗi tiếc nuối sâu đậm đến đâu♫ [để bù đắp cho anh.] ♫Đều chỉ là một nửa của đời người♫

    [Đợi khi tôi về, nếu bãi chứa chưa xây xong,] [tôi sẽ tự tay đưa] [từng thanh thép phế liệu đến công ty anh.] ♫Một nửa còn lại là sự ngắn ngủi trước mắt♫ [Đương nhiên là tôi mong rằng] [nếu có thể cứu người từ trong dòng nước] ♫Sự vĩnh cửu ở phía sau♫

    [thì người tôi cứu được sẽ là anh.] ♫Từ chói lọi đến u tối♫ ♫Đều chỉ là một quãng thời gian♫ ♫Nửa đời còn lại là điểm khởi đầu có hạn♫ ♫Sự tuần hoàn vô hạn♫ ♫Vì sao chỉ mới chớp mắt♫ ♫Thời gian xẹt qua như điện♫ ♫Năm tháng không nhìn rõ♫ Anh Trần.

    Anh đợi lâu lắm rồi nhỉ? Không, không có. Phục vụ. ♫Không xóa nhòa ngày xưa♫ Ngồi đi, ngồi đi. Thế nào? Nơi này không tệ chứ? ♫Như một ngọn gió♫ Nào. Em mau xem thử muốn ăn món gì đi. Được, anh Trần, em muốn gọi combo này. ♫Thổi đi bao ân oán♫

    Được, cứ theo ý em. Lấy món này. Nhanh lên nhé. ♫Có lẽ hai ta♫ Bình thường cứ mặc quần áo anh mua cho em, đẹp biết mấy. Em xem dây chuyền mà anh tặng em ♫Chẳng có ai đúng ai sai♫ hợp biết mấy. Đấy là gu anh tốt.

    Họ đều khen đồ em đẹp, khỏi nói cũng biết ngưỡng mộ thế nào. Đúng rồi. ♫Không quên được nước mắt em♫ Nào, đây là anh mua cho em, em xem thử đi. ♫Không quên được rằng em tốt thế nào♫ Em xem thử có thích không?

    ♫Không quên được đôi mắt cười say lòng người♫ Đây đều là những món đồ em thích mà em từng nói với anh. Anh đã ghi hết lại. Em thích nhiều thứ lắm. ♫Cũng không quên được lời thề của em♫ Vậy thì mua hết cho em. Được, về nhà hẵng xem.

    ♫Sao không chìm trong giấc mộng này♫ Xưởng bọn anh mở kiếm được nhiều thế sao? Đương nhiên rồi, bọn anh ngoài sở hữu một công ty Thương mại sắt thép ♫Không có lúc tỉnh lại♫ còn có một bãi chứa ngay ven biển. Chút nữa anh dẫn em đến đấy chơi. Được, được ạ.

    Em thì sao? ♫Chỉ có hai ta thôi cho đến mãi mãi về sau♫ Xưởng của em tên gì? Ở đâu vậy? Ở đường Nam. Đường Nam? Sao anh không nhớ ở đường Nam có xưởng quần áo nhỉ? Xưởng quần áo tên gì? Chút nữa, anh lái xe đưa em đến đấy.

    Xưởng bọn em rất nhỏ, anh đến đó không tiện lắm. Có gì mà không tiện? Anh không tìm được em mới gọi là không tiện đấy. Mỗi lần tìm em đều rất vất vả. ♫Vì sao chỉ mới chớp mắt♫ Anh Trần, em muốn ăn bánh kem.

    Hay là anh qua đó chọn giúp em nhé? ♫Thời gian xẹt qua như điện♫ Được, em đợi ở đây nhé. ♫Năm tháng không nhìn rõ♫ À, cô… Bánh… bánh nào của cô ngọt hơn vậy? Cái màu đỏ này đây. Cái này sao? Đúng vậy. ♫Không xóa nhòa ngày xưa♫

    Vậy lấy tôi cái này. Sếp Trần. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Sếp Trần, sếp Trần. Chào. Sếp Trần. Đã mấy giờ rồi? Hẹn hò thì bỏ bê công việc à? Bây giờ công tác bảo mật của anh ấy khá lắm, không nói ai biết cả. Chào sếp Trần. Chào.

    Sao cậu lại ở đây thế? Sếp Trần, gần đây anh sao thế? Đi làm cũng muộn sao? Xin lỗi, lãnh đạo Đồng, người rảnh rỗi như cậu quản được sao? Làm việc đi. Anh Trần, nào. Chỗ tiền này đã tính xong rồi, anh xem thử nhé. Xong hết rồi sao?

    Vất vả rồi, vất vả rồi, vất vả rồi. Ôm qua đây xem. Bây giờ anh chỉ lo yêu đương, công việc đều đè lên mình em ấy. Chỗ đấy Mèo Hoang đã làm cả tuần mới xong đấy. Chẳng phải tôi đã nói Mèo Hoang vất vả rồi sao? Không,

    Mèo Hoang mới vất vả được một tuần thì cậu bắt đầu xót à? Tôi vất vả nhiều năm như vậy, không thấy cậu xót cho tôi vậy? Bây giờ chẳng phải có người xót cho anh rồi sao? Anh muốn tôi xót cũng được. Nào, tôi xót cho anh. Ôm nào, ôm nào.

    – Cậu đừng làm tôi thấy tởm, cậu đừng… – Ôm nào, ôm nào. Sao vậy? Em nói anh nghe, gần đây anh ấy ho dữ dội lắm. Anh đi xem thử đi. Anh ho ra máu sao? Làm gì vậy? Đi, đi, đi. Đi nào. Đi đâu? Đến bệnh viện.

    Đi bệnh viện gì chứ? Cái… cái đấy… Đại ca, anh đã ho ra máu rồi, thế mà không đến bệnh viện? Đừng nói chuyện này cho Mập biết.