Gió Thổi Bán Hạ Tập 13 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 13] Nó có thể đến làm việc ở chỗ cô. Nó phải rời khỏi cái môi trường này. Cô định trả cho nó bao nhiêu tiền một tháng? Một nghìn tệ. Hai nghìn tệ? Cao nữa là thành hối lộ rồi,
Vấn đề không phải là tiền. Nó buộc phải rời khỏi chỗ này. Con gái của tôi phải sống một cuộc sống mà con gái nên sống. Cô có hiểu không? Tôi hiểu. Tuy nó làm ở chỗ cô nhưng cô không được lợi dụng quan hệ của tôi,
Cả Cao Tân Di cũng không được làm việc với công ty sắt thép qua kênh của tôi. Đây là nguyên tắc. Được. Hội trưởng Cao. Nếu tôi đồng ý nhưng cô ấy không chịu đến thì sao? Còn cần tôi phải dạy cô à? Cô đã hứa hẹn gì với tôi?
Quá tam ba bận, cô hiểu không? Hiểu. Tuyệt quá, tuyệt quá. Hôm nay là ngày chúng ta mở ra cái mới, cũng là ngày chúng ta hồi sinh. Hồi sinh là gì? Mời mọi người xem. Tuyệt quá, tuyệt quá. [Công ty TNHH Thương mại quốc tế sắt thép Bán Hạ Tân Hải]
Sau này, chúng ta không chỉ kinh doanh thép phế liệu, mà chúng ta sẽ làm thương mại, chúng ta sẽ buôn bán khắp thế giới, có được không ạ? Được, được, được. Được rồi các vị, mọi người mau chóng đi làm quen môi trường làm việc mới đi.
Chúc mọi người may mắn trong công việc. Được. Được rồi, đi làm đi. Mèo Hoang, Mèo Hoang, lại đây. Chụp tấm ảnh cho bọn tôi. Làm gì? Chụp cho chúng tôi tấm ảnh. Tân Di, nào, chụp cho ba chúng tôi. Nào. Chụp mấy tấm vào chứ. Em cũng cùng chụp một tấm đi.
Nào, nào, nào. Đúng, đúng, đúng, cô cũng chụp đi. Tiểu Trương ơi. Sếp Trần. Nào, nào, chụp giúp chúng tôi tấm hình. Được, được. Mau, mau, mau. Chút nữa ra ngoài với tôi một chuyến. Chụm đầu vào nhau nhé. Ba, hai, một. Nói rồi đấy nhé, chỉ cần tôi không vui
Là phủi tay đi luôn, không được cản tôi. Còn nữa, tôi với Đồng Kiêu Kỵ muốn gặp là gặp, không cần báo cho cô. Cô muốn tôi mặc mấy cái này à? Thử đi. Tôi không thích. Đến công ty tôi phải theo quy tắc của tôi. Tôi đi làm thôi, không thử.
Thử đi. Không. Nghe đây, nếu không nghe tôi, thì cô có tin tôi khiến cô không gặp được Đồng Kiêu Kỵ nữa không? Cô chém gió. Cô thử đi. Cô nói xem cô còn trẻ thế này, sao cứ trang điểm cho mình thành thế này? Ăn mặc lòe loẹt.
Cô có thẩm mỹ chút được không? Đây là thời trang đấy. Hai ta có khoảng cách thế hệ. Tôi không hiểu, tại sao cô lại thích Đồng Kiêu Kỵ đến vậy? Tôi cũng không hiểu tại sao anh ấy lại tốt với cô như vậy. Hai người kiềm chế chút được không?
Tôi khó xử lắm. Cô cậu cứ rảnh rỗi lại dính vào nhau. Bây giờ tôi kinh doanh thép phế liệu, mẹ cô mà không vui, đạp một phát là tôi toi đời. Thế thì liên quan gì đến tôi? Tôi đã đến chỗ cô làm rồi, còn muốn sao nữa?
Thế cô buộc phải mặc những bộ đồ hôm nay tôi chọn cho cô để đi làm. Cô nói xem sao cô không có tí thẩm mỹ nào vậy? Công ty tôi là công ty nghiêm chỉnh, cô đi làm cần thẩm mỹ cái gì, ăn mặc tử tế vào. Công ty nghiêm chỉnh?
Công ty nghiêm chỉnh lại bán thép phế liệu à? Thế tôi không bán thép phế liệu sao đổi được xe mới cho đội xe? Đừng có đùa, không có Đồng Kiêu Kỵ chở cát cho cô, cô có sống được không? Phải, cô nói cũng đúng. Trước đây tôi vẫn chưa kịp
Cảm ơn hai người. Cô với cậu ấy chở cát nửa năm cũng rất vất vả. Cảm ơn cô. Nhưng tôi vẫn không hiểu, một tiểu thư như cô sao lại bằng lòng chở cát với cậu ấy hơn nửa năm? Trước đây bố tôi cũng từng ngồi tù, giống Đồng Kiêu Kỵ,
Ngồi năm năm. Lúc đó ông ấy quản lý một xưởng thép cùng mẹ tôi. Ông ấy muốn dẫn dắt mọi người kiếm thêm chút ít nên là lén khởi công, sản xuất dư một lô thép so với kế hoạch, sau này thì bị điều tra,
Nhưng bố tôi lại chịu hết mọi trách nhiệm, chịu tội thay mẹ tôi. Có phải là rất giống không? Đương nhiên, tôi không phải mẹ tôi, anh ấy cũng không phải bố tôi. Phục vụ. Đây ạ. Chọn cho tôi đôi giày da. Được ạ. Cảm ơn. Không có gì. Sau đó thì sao?
Sau đó… sau đó bố tôi ra tù, sức khỏe không được tốt lắm, cũng không đi làm nữa. Nhưng mọi quyết định sau này của mẹ tôi đều là bố tôi đề xuất. Mẹ tôi có được hôm nay là nhờ bố tôi ủng hộ phía sau. Còn một điều nữa khiến tôi
Thích Đồng Kiêu Kỵ, đó là… Anh ấy tốt với cô như vậy, tôi mới nghĩ nếu tôi hẹn hò với anh ấy, nếu tôi làm bạn gái anh ấy thì anh ấy sẽ tốt với tôi thế nào. Được rồi. Cô nhìn xem, hài lòng rồi chứ?
Cô nói xem nếu tôi muốn cảm ơn một người đàn ông thì nên mua quà gì tặng cho người đó nhỉ? Đàn ông? Bao nhiêu tuổi, làm nghề gì? Tôi nói cô biết, việc tặng quà cũng cần chú ý lắm đó. Cô có thích người đó không? Nếu thích thì tặng một kiểu,
Không thích thì tặng kiểu khác. Đừng nghĩ nhiều quá. Thanh toán. Bộ đồ kia và một đôi giày da. Cô nói tôi nghe đi, tôi có quen không? Cô hứa với tôi, nếu cô thật lòng thích Đồng Kiêu Kỵ thì phải để mắt đến cậu ấy. Chào sếp Hứa. Chào anh.
A lô, xin chào. Bên biển Đen có, yên tâm đi. Muốn bao nhiêu cũng có. Đây là chỗ của cô. Sao lại biến hình rồi? Từ hôm nay, cô Cao sẽ làm việc ở công ty chúng ta, cô ấy sẽ làm cùng cậu, dẫn dắt cô ấy nhé.
Này, cô thu phục cô ấy rồi à? Thu phục là sao hả? Tôi nể mặt Đồng Kiêu Kỵ mới đến đấy. Về chuyện công việc thì hai người cứ thảo luận, trao đổi thêm nhé. Tôi đi làm việc đây. Được. Vậy cô ngồi một lát đi đã, tôi tính nốt khoản này đã.
Chút nữa tôi giao việc cho cô. Ba, một, năm, một, một. Tính sai rồi. Anh vào sổ mà nợ và có còn chẳng phân biệt rõ. Đứng dậy. Cô biết à? Đứng dậy. Biết thật à? Nào, nào. Cô thử đi. Hợp đồng đâu? Ở đây, thỏa thuận mua bán. Làm gì thế anh?
Mau ôm lên xe đi. Xảy ra chuyện gì à? Đừng nói nhảm nữa, mau dọn đi. Sao cảnh sát lại tới thế? Có đến mức đấy không? Không có tôi, xưởng của anh hoạt động được không? Một nghìn tệ một tấn, không hối hận thật à? Bây giờ sắp 1500 tệ rồi.
Nên làm mà, coi như tôi cảm ơn anh. Smith, cậu đã lập công lớn cho công ty. Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. Trung Quốc có một câu tục ngữ “trước lạ sau quen”. Sau này có gì cần, công ty chúng tôi rất vui lòng hợp tác tiếp với cô.
Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. Cảm ơn. Đây là của anh. Của tôi? Một triệu tệ? Là sao? Anh giúp tôi nhiều thế, đây là tấm lòng của tôi. Hối lộ tôi à? Tôi không lấy số tiền này được. Tôi nhận tấm lòng thôi. Nếu cô muốn cảm ơn tôi thật
Thì mời tôi ăn cơm đi. Được, vậy tôi mời anh. Vậy hôm nay? Được. Xưởng sao thế? Không ai làm việc à? Em làm gì thế? Phùng Ngộ, chúng ta tính nợ đi. Phải làm sao đây? Tiểu Hứa, cuối cùng cô cũng tới rồi, tôi… Chị dâu, có gì
Thì mình từ từ nói. Đừng để tới bước đường đó. Bọn tôi sẽ nói Phùng Ngộ hộ chị, chị đừng khiến bản thân tức giận, đừng tức giận mà hại sức khỏe. Tiểu Hứa. Bình thường tôi đối xử với cô thế nào? Chị tốt với tôi.
Chị luôn đối xử với tôi như chị em ruột ấy. Chị em ruột? Vậy tại sao cô vẫn giúp tên khốn này lừa tôi? Cô cũng là phụ nữ, sao cô làm được vậy? Các người không có ai là tốt hết. Mười mấy năm nay, tôi dốc hết ruột gan với anh ta,
Tôi cho anh ta mọi thứ, nhưng cuối cùng tôi được gì? Anh ta bảo chúng tôi không có tình yêu. Không có tình yêu thì sao anh lại cưới tôi? Sao anh lại kết hôn với tôi? Em dâu. Các người bảo tình yêu là gì? Em dâu, bình tĩnh, bình tĩnh đã.
Cô… cô yên tâm, dù là lúc nào thì chúng tôi chỉ công nhận cô là em dâu thôi. Cô xem xưởng này đi, không có cô thì không có xưởng của ngày hôm nay. Mấy năm trước khó khăn biết bao mà chúng ta đều vượt qua được. Bây giờ nghĩ lại,
Dù thế nào cũng không nên tới bước đường này. Hơn nữa, cô xem bây giờ tình hình tốt thế này, kiếm tiền cứ như đi cướp tiền ấy, những ngày tháng tốt đẹp mới bắt đầu. Đúng, chính vì ngày tháng tốt đẹp tới rồi
Nên là ai sống ngày tháng tốt đẹp của người ấy đi. Trước kia bọn tôi không có tiền, chỉ có nợ, không dám ly hôn, tôi cũng không thể ly hôn. Bây giờ có tiền rồi, tôi không muốn sống những ngày lo sợ như trước nữa.
Chưa biết chừng hôm nào đó thép lại trượt giá, tôi muốn ly hôn cũng không được. Chia tay đi. Em dâu, mình không nghĩ tới gì khác, mình nghĩ cho các con đi, mình không thể đi tới bước đường này được. Cô yên tâm, từ giờ trở đi,
Mấy chúng tôi sẽ để mắt đến Lão Phùng. Tiểu Hứa, khuyên gì đi. Chị dâu, nếu chị nghĩ kĩ rồi thì tôi cũng không khuyên chị nữa. Lòng tôi chết lặng rồi, thôi chấm dứt đi thôi. Không phải tôi chưa từng cố gắng, cũng không phải chưa từng nhịn.
Có lẽ anh ta nói đúng, chúng tôi không có tình yêu. Vậy thì thôi trả cho anh ta. Phùng Ngộ. Sau này anh không cần nói xưởng này là của nhà chúng tôi nữa. Từ nay, xưởng thuộc về anh. Nó họ Phùng. Khó khăn lắm xưởng này mới có ngày hôm nay,
Anh và cục cưng của anh kinh doanh cho tốt. Hai người làm chứng cho tôi nhé, tôi chỉ lấy đi một nửa số tài sản thuộc về tôi. Tôi không bắt nạt anh ta. Em dâu. Em dâu. Lão Phùng, cậu nói cậu xem, cuộc sống đang tốt đẹp thế
Mà sao lại thành ra thế này? Hơn nữa, xưởng này do một tay vợ cậu chèo chống, cái cô cục cưng kia của cậu làm được sao? Sớm muộn gì cũng phá sản mất. Cậu nhìn lại mình bây giờ đi. Cậu để người ta coi thường cậu cũng thôi đi,
Sau này cậu định làm ăn với người ta thế nào? Vậy thì càng tốt. Nghỉ, không làm nữa. Kiếm được bao nhiêu tiền mới là đủ? Được thế nào hay thế ấy. Cậu làm gì thế hả? Cậu tự làm loạn gì vậy hả? Sống tốt đẹp thì không muốn
Mà cứ đòi ly hôn. Bên Cầu Tất Chính thì kiện Quách Khải Đông, ít nhất sẽ phải ngồi tù hai năm. Mấy… Mấy người… Tôi nói cô cũng thế nhé, bảo cô khuyên mà cô khuyên thế à? Đúng thật là… Chỉ có thể cùng chung hoạn nạn, không thể cùng hưởng phúc.
Cứ quậy đi, quậy đi. Tôi cũng mặc kệ. Tôi đến muộn sao? Là tôi đến sớm. Chúc mừng cô. Cuối cùng cũng thành tỷ phú như mong muốn rồi. Mỗi ngày thấy giá thép tăng chắc chắn là cô vui lắm nhỉ? Thế này đã là gì.
Có phải chúng ta chưa trải qua sóng gió cuộc đời đâu. Tôi thấy gần đây thị trường thép phế liệu vẫn còn có thể tăng giá nữa. Tôi gom ít tiền nhập thêm từ bên biển Đen, rồi bán với giá cao hơn. Cô lại gom tiền ở đâu?
Tôi mời đám Ngũ Kiến Thiết góp vốn, hàng về thì bán sang tay luôn. Chênh lệch giá rất khả quan. Tôi nhìn ra rồi đấy, máu cược của cô thực sự rất mạnh. Cảm ơn. Đây phải gọi là quyết đoán chứ. Nếu không thì lấy gì mà đi tới được ngày hôm nay?
Tôi có một kế hoạch lớn, anh muốn xem không? Được. Đây là sơ đồ mặt bằng bãi chứa của tôi. Tôi đã mua miếng đất này. Sau này ở đây, tôi sẽ xây một bến tàu có thể để tàu mười nghìn tấn neo đậu được. Nếu như thế
Thì sau này cô vẫn sẽ rất áp lực về vấn đề vốn. Nếu lại xảy ra nguy cơ như năm trước thì cô tính sao? Không phải lần nào cũng may mắn thế đâu. Vậy nên tôi vẫn mong là anh có thể ủng hộ tôi. Đương nhiên. Đương nhiên. Nếu công ty
Vẫn do tôi điều hành thì nhất định rồi. Nhưng tình hình hiện tại không giống trước lắm. Ý anh là sao? Tôi muốn đi. Tại sao? Bây giờ giá thép tăng trở lại rồi, rõ ràng công ty anh đã kiếm lời từ vụ làm ăn này mà.
Chỉ là sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy thì tôi nhìn thấu rồi, không thể làm việc cho người Đông Nam Á nữa. Nhưng tôi cũng không đi được ngay. Họ vẫn đang tiến hành kiểm toán với tôi. Vậy tôi có thể giúp gì được cho anh?
Cô giúp tôi được gì chứ? Sếp Triệu, nếu anh tin tôi thì một triệu tệ mà hôm nay anh không nhận đó coi như là tôi mời anh đến làm cố vấn rủi ro của tôi, giúp tôi xem xét lợi nhuận của lần nhập khẩu thép phế liệu này.
Tôi sẽ tiếp tục đi con đường nhập khẩu thép phế liệu này. Lợi nhuận của mỗi đợt kinh doanh sau này tôi đều sẽ kết toán cho anh một lần, coi như là anh đầu tư ở chỗ tôi. Tôi không hối lộ anh đâu.
Anh cứ coi số tiền này là góp cổ phần đi. Anh cũng phải cho tôi một cơ hội để bày tỏ tấm lòng chứ. Đây là ý tưởng hay đấy. Vậy tôi cảm ơn sếp Triệu trước nhé. Cô cảm ơn tôi làm gì? Cô dẫn tôi đi kiếm tiền,
Tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Nếu thế thì đã có vốn của anh cùng chịu rủi ro với tôi, tôi cũng có thêm một người để bàn bạc công việc. Cứ nghĩ tới việc chúng ta vẫn có thể như trước là tôi thấy rất vui. Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.
Chắc chắn chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ. Đúng rồi, tôi có chuẩn bị quà cho cô. Đây là gì? Mở ra xem đi. Mong là cô thích. Để tôi đoán nào. Là dây chuyền à? Có đắt quá không? Là dao rọc giấy. Quý tộc châu Âu đều tặng nhau thứ này,
Là món quà thể hiện tình hữu nghị, chúc người kia làm ăn phát đạt. Món quà hữu nghị? Là một con dao rất bén. [Năm 1998] Hay quá, hay quá. Hôm nay là ngày khánh thành bến tàu vận chuyển hàng hóa tư nhân
Có thể đón tàu mười nghìn tấn đầu tiên của thành phố. Đây không chỉ là bến tàu vận chuyển hàng hóa tư nhân có thể đón tàu mười nghìn tấn – đầu tiên của thành phố mà còn là của tỉnh ta. – Nào, nào, trưởng thôn. Nào, nào, ngồi đây.
Điều này cho thấy doanh nghiệp tư nhân của thành phố ta đã bước vào một giai đoạn mới. Điều đáng chú ý là – người sở hữu bến tàu này – Gần nhau hơn nữa. là một nữ doanh nhân còn rất trẻ tuổi của thành phố chúng ta, cô Hứa Bán Hạ.
Công ty TNHH Thương mại quốc tế sắt thép Bán Hạ của cô ấy cũng là một công ty còn rất trẻ. Tuy thành lập chưa lâu nhưng đã trở thành trụ cột tầm trung cho các doanh nghiệp sắt thép tư nhân của thành phố ta. Tuyệt quá, tuyệt quá. Hay quá.
Thưa các lãnh đạo thân mến, các vị khách quý, trong lúc gặt hái được nhiều thành quả này, chúng ta cùng tụ họp ở đây. Trời nóng, trái tim chúng ta cũng đang cháy rực. – Sao? Tôi viết lời phát biểu đấy. – Tình cảm của chúng ta cũng đang bùng cháy.
Cũng được. Sau này trong đám cưới hai người, tôi sẽ viết lời chúc cho. – Không cần. – Không cần. Một mùa xuân hoàn toàn mới. Hơi thở ấm áp của mùa xuân này nhè nhẹ lọt vào tim tôi. Nước sông rả rích… Hôm nay rất cảm ơn
Sự có mặt của các vị lãnh đạo để chứng kiến thời khắc rất quan trọng đối với tôi. Bãi chứa, bến tàu được xây dựng xong như ngày hôm nay không thể thiếu được sự hy sinh vất vả của mọi người. Tôi tin là với sự cố gắng và tin tưởng
Của mọi người, tôi sẽ tự tin hơn để biến bãi chứa của chúng ta thành bãi chứa vật liệu, nơi phân phối cấp quốc gia, thậm chí là cấp thế giới, để có thêm nhiều vật tư sắt thép góp phần xây dựng đất nước ta. Hay. Hay, hay. Hay. Hay.
Anh Cầu, tôi sai thật rồi. Tôi thật sự cảm ơn anh vì đã tha thứ cho tôi, còn tới đây thăm tôi. Tôi thật sự rất hổ thẹn. Tôi đã được giáo dục đầy đủ. Mỗi ngày tôi ở đây đều đang tự kiểm điểm. Cậu có thái độ thế này
Là tôi rất vui rồi. Nhưng cậu cũng đừng lo lắng. Luật sư Châu đang làm thủ tục xin giảm án cho cậu rồi, sẽ có kết quả ngay thôi. Cảm ơn anh Cầu. Thật sự cảm ơn anh. Hôm nay tôi vẫn còn một chuyện. Van tỷ lệ của máy cắt thủy lực
Xảy ra vấn đề. Tôi đã hỏi kĩ sư, thay bốn cái mất tận 150 nghìn tệ. Tôi xem nào. Cậu xem đi, xem đi. Anh Cầu, không cần thay van tỷ lệ này. Anh xem đi. Chị xem, bên này là bãi tập kết container, bãi chứa thềm bến,
Bây giờ công tác tập trung ở cảng và công tác nhập khẩu đang được vận hành bình thường. Công ty chúng tôi cũng đang nghiên cứu làm sao để hoàn thành kế hoạch bãi chứa kép, vừa xếp, vừa dỡ, phân chia tài nguyên hợp lý. Bên kho hàng cỡ lớn này
Chủ yếu là để chứa container lạnh và container chứa hàng nguy hiểm. Được thật đấy. Xem ra thời đại của chúng ta đã qua rồi. Ai nói là qua rồi? Cô ấy vùng dậy rồi, nhưng có đi được xa không, bước được vững hay không thì phải từ từ xem.
Anh nói đúng. Do đó nên nghĩ đến việc thay đổi rồi. Hội trưởng Cao, thay đổi mà chị nói là… Hệ thống công nghiệp quốc gia đang thay đổi, thiết bị máy móc ngành công nghiệp nặng cũ sẽ bị kĩ thuật mới thay thế. Những thiết bị công nghiệp nặng lạc hậu
Sẽ bị quốc gia dần loại bỏ. Nhưng nếu vào lúc này, doanh nghiệp tư nhân có thể tiếp quản, đổi mới kĩ thuật thì sẽ rất có lợi. Lát nữa tôi có chuyện nói với cô ấy, tới lúc đó cậu ở bên cạnh giúp tôi nói mấy câu tốt đẹp.
Nói mấy câu tốt đẹp? Chuyện gì vậy? Còn có thể là chuyện gì? Cô ấy với Lão Cầu cứ hục hặc với nhau, nghe nói Quách Khải Đông cũng sắp ra tù rồi, tôi định ra mặt giúp hai người họ giảng hòa. Mọi người vẫn nên dĩ hòa vi quý.
Hôm nay tôi đến đây… Hiểu rồi. …để nói chuyện này với cô. Sắp tới trong tỉnh sẽ cải cách, phải cho bên ngoài nhận thầu thép loại II của tỉnh. Đối với cô, đây là cơ hội ngàn năm có một đấy. Lần này công khai đấu thầu,
Cơ hội của mọi người là như nhau. Được. Hội trưởng Cao, có thể nói với cô vài câu không? Được. Lời tôi nói, cô nhớ suy nghĩ kĩ. Được. Tiểu Hứa. Sếp Ngũ. – Đúng là vất vả thật. – Anh Phùng. Đầu tiên là chúc mừng nhé.
Cô xem cô tiến bộ nhanh chưa kìa, mới qua mấy năm thôi, từ bãi chứa đến bến tàu, tiến bộ lớn thật sự. Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng. Chúc mừng, chúc mừng. Khách sáo rồi. Nếu không có sếp Ngũ với anh Phùng dẫn dắt tôi, tôi cũng không có ngày hôm nay.
Cô xem cô nói kìa, làm gì có. Bây giờ cô phát triển thế này, không chừng sau này cô phải dẫn dắt chúng tôi đấy. Anh Phùng, nếu xét theo thâm niên cũng không đến lượt tôi đâu. Đúng, đúng, đúng, tại tôi, tại tôi, câu này của tôi có vấn đề,
Có vấn đề. À thì, tôi có chuyện muốn nói với cô. Chuyện gì? Sếp Ngũ muốn nhờ cô giúp một việc. Là thế này, không phải A Đông đã vào tù một thời gian rồi sao, Lão Cầu cũng luôn bận rộn chuyện này, để xin tạm tha cho cậu ấy.
Mấy hôm nữa là Quách Khải Đông ra ngoài rồi. Anh ta giúp Quách Khải Đông ra ngoài không sợ bị cắn ngược lại à? Sông có khúc người có lúc, ai cũng từng có lúc gặp khó khăn. Chẳng hạn như tên người Tây, bây giờ ngày càng khó khăn hơn.
Anh ấy có chuyện gì vậy? Cô không biết sao, cậu ấy gặp phiền phức rồi, nói không chừng còn bị kiện đấy. Nhà cửa, xe cộ của cậu ấy đều bị Steve thu lại hết rồi. Bây giờ chẳng còn chút mặt mũi nào. Thật sao? Chuyện này mà lừa cô được sao?
Thế nên làm người phải có lòng khoan dung, chừa cho người khác một con đường sống. Không chừng sau này cũng là cho mình một con đường sống. Sếp Triệu, ngày 12 tháng 5 năm 1997, anh ký hợp đồng với xưởng sắt thép Lai Dương ở Sơn Đông,
Tại sao tiền vốn lại tới trễ tận ba tháng? Mời anh giải thích. Sếp Triệu, từ tháng 4 đến tháng 7 năm 1996 chi phí PR trong chứng từ thanh toán vượt mức nghiêm trọng. Mời anh giải thích. Sếp Triệu, tháng 1 năm 1997 cho công ty TNHH sắt thép Bán Hạ
Vay 24,5 triệu tệ, tại sao không có sự phê chuẩn của hội đồng quản trị mà đã tự ý cho vay? Mời anh giải thích. Sếp Triệu. Hợp đồng Lai Dương ở Sơn Đông, cô cậu phải đi hỏi Steve, đó là người của anh ấy. Còn về chuyện chi phí vượt mức,
Cô cậu là người kiểm toán, có nói chuyện khai thác thị trường cô cậu cũng không hiểu. Hợp đồng với sắt thép Bán Hạ cô cậu có thể đi tra thử tài vụ của công ty, rốt cuộc hợp đồng này giúp công ty tăng được bao nhiêu lợi nhuận.
Không phải sếp Triệu à, những chứng từ và hợp đồng này đều có chữ ký của anh, chúng tôi chỉ hỏi anh. Vậy cô cậu cần tôi đưa ra lời giải thích thế nào? Đương nhiên chúng tôi cần lời giải thích thật. Thật ra, mấy tờ hợp đồng này có vấn đề không
Trong lòng cô cậu biết rõ. Nhưng tôi chỉ không hiểu rốt cuộc cô cậu muốn làm gì? Hai tháng rồi. Nào, cạn ly. Cạn ly. Mập, công ty chúng ta giỏi thật. Cô nói xem chúng ta có coi như được nở mày nở mặt không? Mẹ tôi vừa gọi cho tôi,
Nói nhìn thấy tôi trên ti vi. Chúng ta chắc cũng coi như áo gấm về quê nhỉ? Về cái đầu cậu, cái đó gọi là làm rạng danh gia tộc. Cũng như nhau mà. Các cậu có từng nghĩ, chúng ta tự mở một xưởng thép của riêng mình không? Ý cô là sao?
Dám nghĩ thật. Cái này có gì mà không dám nghĩ? Cũng chưa từng nghĩ tới chúng ta từ một nơi bán thép phế liệu trở thành nơi luyện thép. Chúng ta có bãi chứa riêng có bến tàu riêng, cũng có nguồn thép phế liệu riêng, nếu chúng ta có xưởng thép riêng nữa
Thì sau này chúng ta có thể tự luyện thép rồi. Ngũ Kiến Thiết cũng sẽ thua chúng ta. Đúng đó. Chúng ta có điều kiện tốt như vậy, tại sao lại không làm? Sếp, nghe nói mở xưởng thép cần tới hơn ngàn người, chúng ta cũng không có kinh nghiệm.
Không có kinh nghiệm thì học, không hiểu thì hỏi. Chỉ cần thành công sau này sẽ không còn ai gọi chúng ta là hạng trục lợi mua vào bán lại. Sau này chúng ta sẽ trở thành những nhà công nghiệp thật sự. Các cậu còn nhớ không, ba chúng ta từng nói rằng
Tương lai phải đạt được thành tựu ở thành phố này. Tôi cảm thấy đây chính là cơ hội. Các cậu suy nghĩ đi, có làm không? Làm. Tôi đi nghe điện thoại. Sếp, sao đột nhiên lại nghĩ đến mở xưởng thép vậy? Xem phim anh cũng không rành,
Em chọn rồi chúng ta đi là được. Gần đây em vẫn khỏe chứ? Được. Vậy em cúp trước đi. À thì anh… anh… anh cúp trước nhé. Làm gì vậy, cô nghe lén đó hả? Anh Trần, anh yêu đương rồi đúng không? Đừng nói linh tinh. Ai vậy, nói. Được, không nói,
Tôi nhờ Hứa Bán Hạ hỏi. Chuyện… chuyện… chuyện là mẹ tôi nhờ người mai mối giới thiệu cho tôi. còn chưa đâu vào đâu, cô nói linh tinh gì vậy. Giới thiệu à, làm nghề gì vậy? Nghe nói là thiết kế thời trang, điều kiện cũng rất khá. Nhưng mà,
Chưa chắc người ta đã chịu tôi. Tôi nói cô nghe, chuyện này chỉ có cô biết, cô đừng nói lung tung đó. Vậy tôi không đồng ý với anh được. Bây giờ tôi đang nghĩ tôi nên nói với ai đây. Mèo Hoang. Cậu rảnh thật đấy, ngày nào cũng chạy tới đây.
Làm gì vậy? Anh đúng là chẳng ra gì. Sao vậy? Yêu đương rồi đúng không, thành thật khai báo. Tôi biết ngay Mèo Hoang hớt lẻo lắm mà. Anh nói đi, có đúng không? Đúng thì sao nào? Trần Vũ Trụ, anh không trọng tình nghĩa gì hết,
Tại sao tôi là người cuối cùng biết? Cậu nói nhỏ thôi. Cái gì mà tại sao, tôi yêu đương liên quan gì tới các cậu? Kể chi tiết tôi nghe với. Nắm tay chưa? Hôn môi chưa? Anh độc thân mãi mới có mối, anh biết yêu đương không?
Tôi nói cậu nghe Đồng Kiêu Kỵ, cậu đúng là lưu manh đấy cậu biết không? Đây là phòng Tài vụ, không phận sự miễn vào, cậu ra ngoài cho tôi, đừng nói với tôi mấy lời vô ích. Anh… Cô gái đó làm nghề gì? Đẹp không?
Quan trọng là người ta thích gì ở anh? Thích tôi vì đẹp trai được chưa? – Cậu ra ngoài cho tôi. – Anh nói đùa đấy à? Cậu ra ngoài cho tôi. Đừng nói với tôi mấy lời vô ích đấy. – Cậu ra ngoài cho tôi. – Anh nói không, có nói không?
Không nói tôi đi hỏi sếp. Đừng. Sao cậu phiền phức thế? Thì ra tôi không phải người cuối cùng. Tôi nói cậu biết, cậu đừng có ra ngoài ăn nói linh tinh. Anh nói tôi nghe đi, chia sẻ đi mà. Tôi nói với cậu cái gì mà nói?
Sếp Trần, sếp Hứa tìm anh. Biết rồi. Thôi xong, vậy là biết rồi. Đồ hớt lẻo. Đánh tôi làm gì, cũng đâu phải tôi nói. Cậu chờ đó cho tôi. Nếu anh không hiểu cứ hỏi tôi.