Gió Thổi Bán Hạ Tập 11 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 11] Đây, trưởng thôn. Con đường này… Cậu thật sự không biết xấu hổ à? Trưởng thôn, anh xem đi, hợp đồng này là anh ký tên đúng không? Đúng không? Anh không thể muốn cho thuê thì cho,

    Không muốn cho thì thôi được. Bây giờ công ty chúng tôi đang bị kiện đòi nợ, không giết người không đốt nhà, tại sao lại không cho chúng tôi thuê, đúng không? Tại sao? Các cậu thi công ở đây lâu vậy rồi mà có thuê người trong thôn không?

    Bây giờ bãi chứa bị tòa án niêm phong rồi, ai biết đến kiếp nào các cậu mới trả hết tiền thuê. Tôi biết anh lo lắng gì mà. Đây là tiền mà anh em tôi đi chở cát kiếm được, sáng nay vừa nhận được tiền là tôi mang sang cho anh ngay.

    Đây mới là bao nhiêu? Đâu có đủ. Tôi mang sang mấy lần là đủ rồi mà, trưởng thôn. Sau này mỗi tuần tôi đều sẽ mang tiền sang cho anh, chúng ta vẫn cứ tuân thủ hợp đồng này. Ăn đi, nhìn con làm gì? Sao con còn ăn được nữa vậy?

    Con nghĩ cách lấy lại nhà từ tòa án đi. Chịu thôi. Thế con trả 500 nghìn tệ đó cho bố cũng được. Bố đến nhà con mà xem, cả xấp đơn kiện toàn là đòi nợ. Bố không xem, bố mà lại giống họ à? Bố là bố con, bố ruột của con.

    Ai cũng vậy cả, con không có tiền. Con nói vậy mà nghe được à? Lúc con vay tiền, con đâu có nói vậy. Con làm ăn, được, con bán máy bay, bán pháo, bán bom nguyên tử đều được, nhưng con không thể thua lỗ

    Rồi dùng tiền của bố để bù lỗ, đúng không? Con nghĩ mà xem, bố với cô Lưu của con sung sướng lắm à? Từng này tuổi rồi, tóc bạc cả rồi, Thiến Thiến vẫn còn nhỏ, còn nhiều chỗ cần tiền, con bảo không trả là không trả à? Bố nói cho con biết,

    Bố nghe ngóng bên Trần Vũ Trụ rồi, tôi cũng nhờ người đến tòa án hỏi rồi, nếu như con thật sự không trả, bố sẽ nói với từng người bạn của con con là cái thứ… Hò hét cái gì? Bố hét nữa thì càng không có tiền đâu. Ngồi đi.

    …là cái thứ gì. Bố ruột con đấy, bố ruột mà đối xử với con thế à? Bây giờ bố muốn con làm sao? Bây giờ con không có tiền, con đi bán máu bán thận, bố xem bán được bao nhiêu? Con làm vậy không phải là giở trò vô liêm sỉ à?

    Sao con có thể đối xử như vậy với bố con chứ? Bất hiếu, không có chữ tín. Đừng diễn nữa đi, ép chết con cũng vô dụng. Con không trả tiền, bố biết làm thế nào? Bố còn về được cái nhà đó không? Cô Lưu của con lại không chửi chết bố à?

    Được rồi, được rồi, được rồi. Chút tiền đó của bố, không phải con không trả được, cho con chút thời gian đi. Vậy… mai bố lại đến. Bố không hiểu lời con nói hả? Con bảo cho con chút thời gian, không phải là mai. Con nghĩ cách đi chứ, bà cô ơi.

    Còn ăn nữa? Bố diễn cả buổi rồi không mệt à? Bố ăn đi. Trong nhà còn hai người đang đói kia kìa. Phục vụ, gói lại. Người anh em, đêm các cô cậu không ngủ à? Người ta ngày một chuyến, các cô cậu ngày ba chuyến.

    Kiếm tiền cũng phải chú ý sức khỏe chứ. Đếm đi. Kiếm tiền mà, còn sợ mệt chắc. Phải, phải, phải. Lần sau có việc cứ tìm chúng tôi nhé. Yên tâm đi. Vừa đủ. Được. Được, đi nhé. Được, chú ý sức khỏe nhé. Cảm ơn. Tôi nghĩ rồi,

    Đội xe này của chúng ta vẫn phải mở rộng quy mô thêm nữa. Sau này anh ra ngoài bàn việc không cần lái xe nữa, tôi quen nhiều người trong cơ quan lắm, tìm việc dễ ợt. Tôi phụ trách tài vụ, anh phụ trách vận hành, được không? Nói chuyện với anh đấy.

    Tôi phải bàn với sếp tôi đã. Sếp anh, sếp anh, suốt ngày sếp anh. Tôi bảo anh này, lần trước mẹ tôi hỏi tôi anh có quan hệ gì với sếp anh đấy. Quan hệ gì cái gì? Quan hệ chị em, lãnh đạo công ty. Lãnh đạo công ty đúng không?

    Thế công ty với đội xe tách riêng ra rồi còn gì? Anh lừa tôi đúng không? Gãy xương thì vẫn liền gân mà. Vả lại tách công ty nhưng tình cảm có tách được không? Hơn nữa bây giờ công ty đang nợ nần, tôi phải có trách nhiệm.

    Đồng Kiêu Kỵ, anh có trách nhiệm gì? Cô ta là mẹ anh sao? Đừng nhắc đến mẹ tôi. Cũng đừng nói sếp tôi như thế, sao ai cô cũng dám nhắc đến thế? Được. Làm gì, tìm cái gì đấy? Các anh đừng làm nữa, đưa tôi. Đừng mà.

    – Cô có gì thì từ từ nói. – Đánh chết anh. Làm gì vậy? – Đứng lại cho tôi. – Tránh ra, tránh ra. Sao cô nóng quá vậy? Tôi nóng đó, làm sao? Người như cô, sau này ai dám cưới? Anh không cưới tôi hả? Đừng nghịch, cút.

    Đông người thế này, nể mặt tôi chút đi. Không nể. Lên xe, đi thôi. [Mùa thu năm 1997] Giám đốc Châu, tôi gọi mấy cuộc rồi đấy, anh bận rộn thật. À, vâng, chuyện vay tiền đấy, xin nhờ anh. Cảm ơn anh. Giúp tôi nhanh nhanh nhé. Được, được, được.

    Được, cảm ơn, cảm ơn. [Phòng Giám đốc xưởng] Đại ca Ngũ. Văn phòng khí phái thật đấy, lần nào tôi đến cũng có cảm nhận khác nhau. Phong thủy tốt quá. Ánh nắng chiếu rọi, điềm lành từ hướng Đông. Tôi nói anh biết văn phòng này quá đỉnh. Lão Cầu này,

    Tôi đang bận đây, cậu không có việc gì thì về trước đi. Đại ca này, giúp tôi chuyện này đi. Đã hơn nửa năm rồi, chắc lần này tôi thực sự không gánh nổi nữa. Giúp tôi đi. Tôi thật sự rất bận, chuyện của cậu để nói sau đi. Cậu về trước đi.

    Đại ca, anh yên tâm, tôi không đến vay tiền anh đâu. Tôi thế chấp nhà rồi, trả được ít nợ. Bây giờ việc quan trọng nhất là giữ lại xưởng của tôi. Xưởng thì anh cũng biết rồi, không dừng được, dừng một ngày thì không bù lỗ được.

    Hiện giờ, thép sắp hết rồi, bây giờ tôi chỉ muốn cho hết nồi niêu xoong chảo trong nhà vào lò hơi luyện thép thôi. Hết nguyên vật liệu? Thế cậu định lấy bao nhiêu? Ba nghìn tấn. Không, không, nếu anh thấy khó thì 1000 cũng được, cứu hỏa trước đã.

    Hay tạm thế này vậy, tôi đưa cậu 1000 tấn, không kiếm tiền của cậu, lấy giá gốc. Không, nếu tôi mà có tiền thì còn ngồi đây nói chuyện này với anh làm gì? Không phải tôi không có tiền sao? Lão Cầu này, không phải mình cậu khó đâu.

    Cậu xem cái này đi. [Thông báo đòi nợ] Người nợ tiền tôi thì tôi không đòi được, người đòi nợ tôi thì xếp hàng đằng sau kìa. Tôi nói thật lòng với cậu, còn chưa biết tôi có qua được ải này hay không nữa.

    Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo mà đúng không? Anh nghĩ cách đi. Đừng nói nữa, mau đi đi. Tôi còn phải gọi mấy cuộc đây. Đừng, đừng, đừng, anh nghĩ thêm cách đi. Đại ca Ngũ, anh là đại ca tôi đấy. Đại ca thì sao? Tôi có phải bố cậu đâu,

    Cậu tự phấn đấu đi được không? Anh nói cái gì? Tôi không phấn đấu? Tôi có không phấn đấu cũng chẳng như anh, ngu nga ngu ngơ bị người ta lừa quay vòng vòng ở nước ngoài. Nếu không phải các anh em nghe anh, chạy ra nước ngoài buôn bán

    Thì có ra nông nỗi này không? Còn nữa, ban đầu là ai nói hả? Nếu nhập thép phế liệu về có vấn đề gì, anh ta chịu hết? Sao hả, giờ phủi à? Anh… anh cũng đừng nói mấy câu thừa với tôi. Không phải anh không cho thép sao? Được,

    Anh… anh trả tiền đi. Đại ca Đồng, anh không thể làm bất chấp ngày đêm vậy được. Chết người đấy. Không làm thế sao kiếm được tiền. Nào, đếm đi. Không cần đếm, tôi lại không tin anh chắc. – Được, tôi đi nhé. – Chú ý an toàn đấy.

    Bảo ông chủ ưu đãi thêm cho chúng tôi nhé. Được, được. Mấy giờ rồi? Kệ đi, ngủ tiếp đi. Không ngủ nữa, trời sắp sáng rồi. Đây là chuyến thứ mấy rồi? Chuyến cuối rồi. Chút nữa đưa tiền cho Tiểu Trần, cô để tôi ngủ một lúc, cô đi đưa. Nghe lời.

    Đừng ngủ nữa, xuất phát. Ngủ rồi à? Hai ngày không ngủ, ai mà chẳng buồn ngủ. Mèo Hoang. [Đồng Kiêu Kỵ!] Các cậu sao thế? Sao lại lật xe? Tối cũng làm việc à? Mọi người không sao chứ? Không sao. Không sao. Chỉ Tiểu Đồng thôi? Hứa Bán Hạ. Không sao chứ?

    Cô không biết nhỉ? Vì để trả nợ cho bãi chứa, ngày nào Đồng Kiêu Kỵ cũng bạt mạng đi chở cát để kiếm tiền, anh ấy làm vậy chẳng phải là vì cô à? Nếu không phải ngày nào Đồng Kiêu Kỵ cũng làm việc không biết mệt

    Thì cô nghĩ tiền thuê nửa năm nay của bãi chứa, tiền lương của nhân viên ở đâu ra? Trên trời rơi xuống à? Không hiểu nổi. Rốt cuộc Hứa Bán Hạ tốt chỗ nào? Tới rồi à? Bác sĩ Tô, sao rồi? Bây giờ cậu ấy có nhiều vết thương ngoài da,

    Còn bị gãy xương. Nghiêm trọng nhất là trước ngực có miếng thủy tinh đâm vào, nhưng khá may mắn là miếng thủy tinh còn cách khí quản và nội tạng mấy milimet. Bây giờ sẽ làm phẫu thuật ngay. Tôi biết, tôi biết. Đã sắp xếp bác sĩ giỏi nhất rồi.

    Ai trong số mọi người là người nhà bệnh nhân? – Tôi. – Tôi. Bệnh nhân sắp phải làm phẫu thuật, cần người nhà ký tên. – Tôi ký. – Tôi ký. Rốt cuộc ai là người nhà? Cậu ấy là em trai tôi, tôi ký. Tôi là vợ anh ấy.

    Vậy hai người đi đóng tiền nhập viện và tiền phẫu thuật đi. Được. Cô đi đâu? Tôi đi đóng tiền. Hứa Bán Hạ, cô lấy cái này đi đóng tiền à? Bên bãi chứa còn đang đợi kia kìa. Tôi đã hứa với Tiểu Trần sáng nay sẽ đem qua cho họ.

    Tôi đóng cho. Cứ coi như là tôi đóng trước hộ cô. Mau đi đi. Tôi sợ bên kia xảy ra chuyện. Vậy cứ coi như là tôi vay anh, tôi nhất định sẽ trả. Thêm nước, thêm nước. Tới rồi, tới rồi. Đừng giục, đừng giục. Đã nửa năm rồi, bao giờ trả tiền?

    Đúng thế. Anh cũng nói là nửa năm rồi, còn không đợi nổi mấy ngày nữa sao? Anh cho ngày cụ thể đi được không? Khất lần khất lượt, lúc nào mới trả hả? Sắp rồi, sắp rồi. Ngày nào anh cũng đánh bài ở đây, cũng tốt mà. Tam Sách, hòa rồi.

    Nào, nào, uống trà. Nào, nào, nào. Nào. Qua. Cái này, thêm đi. Qua. Thêm ít hướng dương, nào, nào. Qua, ra bài. Tráo bài, tráo bài. Các anh cứ chơi đã nhé, tối nay tôi mời các anh ăn lẩu hải sản. Mọi người cứ chơi đi nhé. Đến lượt ai, nhanh lên.

    Bà cô nội ơi, cô đến đây làm gì? Cô mau về đi. Tiểu Đồng chở cát, gặp tai nạn, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện. Cậu ấy không sao chứ? Sẽ không sao đâu. Sao cậu không nói gì với tôi hết? Nói đi. Nói với cô cũng vô dụng.

    Cô đã bù đầu lo vụ kiện cáo rồi. Yên tâm đi. Tin tôi, tôi xử lý được ở đây. Mập, sao bố cô lại tới? Bài cao hơn. Nào, tiếp tục. Tiếp tục, nào. Bố. Bài đen quá. Sao bố lại tìm tới đây? Ký đi. Gì thế? Bố biết bên tòa

    Đã niêm phong tài sản của con, nếu phát mại thì trả bố phần của bố trước. Bây giờ con có việc gấp, đừng gây thêm phiền cho con. Con qua đây, bố nói này, bố tìm con ký tên thôi, có khó thế không? Bố là bố ruột con.

    Con ký cái này cũng vô dụng. Con ranh bất hiếu Hứa Bán Hạ lấy hết tiền dưỡng lão… Chú Hứa. …của bố ruột nó đi rồi. Chú Hứa, đừng, đừng. Chú Hứa… Nhìn gì mà nhìn? Chú Hứa, đừng, đừng, chú Hứa. Vào đi, vào đi. Nhìn gì mà nhìn?

    Đi vào, vào bên trong hết. Ký không? Vào trong hết đi, nhìn gì mà nhìn? Vào trong hết đi, đi nào. Đừng nhìn nữa, có gì mà nhìn đâu. Không có gì để nhìn hết. Các anh cứ chơi tiếp đi. Phẫu thuật rất thuận lợi, đừng lo. [Phòng chăm sóc tích cực]

    Mèo Hoang đâu? Đi rồi. Cô ấy nói đi chở cát, cô ấy phải giữ đội xe cho Đồng Kiêu Kỵ. Bây giờ cậu ấy đang thiếu máu nhẹ, cần nghỉ ngơi, bổ sung dinh dưỡng. Thể chất cậu ấy tốt, sẽ hồi phục nhanh thôi. Cô… có phải gặp chuyện gì rồi không?

    Có gì tôi giúp được cô không? Dù gặp chuyện gì thì anh cũng không giúp được tôi. Chẳng ai giúp được tôi hết. Tôi không hiểu chuyện kinh doanh, tôi là bác sĩ, từ góc độ của tôi thì chỉ cần khỏe mạnh, những thứ khác đều không quan trọng. Hai ông chủ,

    Anh xem đèn đi, toàn là đồ chúng tôi mới thay hết đấy. Tôi nói chứ đây là xe hay là sắt vụn thế? Sao có thể nát tới cỡ này? Anh đừng thấy xe vừa nát vừa cũ, lái vẫn ngon lắm. Đúng không, các anh em?

    Đầu Cá Chình, anh thế này không ổn đâu. Xe rẻ hơn chút được không? Chiếc này đưa 5000 tệ. Tôi xem ai dám động vào. Đi ra. Đi ra, đi ra, không bán. Đây là ai? Này, cô nghĩ cô là ai? Tôi là ai, anh không biết à?

    Tôi xem Đồng Kiêu Kỵ từ bệnh viện ra, anh có dám hỏi nữa không. Đi đi, không nghe thấy à? Đi đi. Đi không hả? Không mua nữa, không mua nữa. Cô bị điên à? Ở đây có chỗ cho cô nói à? Cô đừng tưởng tôi không dám động đến cô.

    Động đi, nào, đánh tôi đi. Bây giờ đánh tôi đi. Làm gì đấy? Được rồi, được rồi. Mấy hôm nữa đại ca ra viện rồi. Đợi đại ca ra viện thì chúng ta chết đói hết rồi. Mèo Hoang, cô tưởng tôi muốn bán à? Các người đưa tiền kiếm được

    Cho Hứa Bán Hạ hết rồi, đổ hết vào bãi chứa rồi. Con gái Lão Vỹ sắp thi đại học, nhà Thông Tử không có cơm mà ăn, tôi còn chẳng có tiền mua thuốc cho mẹ. Cô nói phải làm sao? Cô nói đi. Xin lỗi, tôi và Đồng Kiêu Kỵ

    Đúng là bây giờ không có tiền. Vậy cô nói cái khỉ gió gì ở đây hả? Đủ rồi đấy. Điều tôi có thể đảm bảo là sau này mỗi một đồng tiền mà đội xe này kiếm được đều đưa cho các anh hết. Còn tính cả lãi nữa,

    Tôi mặc kệ dùng cách gì, tôi sẽ không thiếu một đồng nào của các anh. Bây giờ đại ca còn đang ở bệnh viện, ai dẫn đầu? Tôi. A lô. [Phùng Ngộ, anh đang ở đâu?] Sao thế? Anh đang họp. [Rốt cuộc có gom được tiền không?] Anh… anh đang

    Nói chuyện này với bên ngân hàng mà. Em đừng giục mãi. Giục cũng không giải quyết được vấn đề. [Đừng có giả vờ bận ở đó.] [Tôi nói anh biết,] [mười ngày nữa mà không có tiền] [thì xưởng ngừng sản xuất đấy, tôi nói cho mà biết.] Được, anh biết rồi.

    [Có thể cho anh vay chỗ bố em một ít không?] Ý anh là sao? Bố tôi đã đưa cả tiền làm ma chay cho chúng ta rồi, anh còn muốn gì nữa? Nếu không được thật thì hay là anh bán nhà đi trước? [Anh dám?] Vậy đợi anh về rồi nói. Cục cưng,

    Gần đây anh khá bận, luôn không có thời gian ở bên em. Em không giận anh chứ? Đương nhiên là không rồi. Anh Phùng, gần đây có phải anh khó khăn lắm không? Không, ai nói thế? Bên xưởng hơi bận là vì xảy ra chút vấn đề nhỏ,

    Bận là để giải quyết vấn đề này mà, vẫn xử lý được, xử lý được. Ý em là sao? Em đã bán túi anh tặng em rồi. Bán hết rồi? Cái túi anh tặng em vào sinh nhật năm nay của em… Bán rồi. Vậy cái da cá sấu mà anh tặng em

    Vào lần hẹn hò đầu tiên thì sao? Bán hết rồi. Tổng cộng bán được 95 nghìn tệ, rồi trong này còn 100 nghìn tệ nữa, là tiền tích cóp mấy năm nay của em và của hồi môn nhà em cho em. Cục cưng, tiền này anh không nhận được. Em cầm về đi.

    Không, bây giờ anh cần tiền gấp cơ mà? Anh dùng trước đi. Anh không làm thế được. Trước đó em đã đưa anh tiền rồi, tiền này anh không lấy thật. Em lấy về đi. Anh Phùng, có phải anh không coi em là người nhà không?

    Nếu anh coi em là người nhà thật thì anh cầm tiền đi. Cục cưng, em nghe anh nói, đây là thứ quan trọng nhất của em. Anh mới là quan trọng nhất. [Tòa án Nhân dân trung cấp thành phố Tân Hải] Sếp Hứa, sao cô cứ nhất quyết kiện vụ này?

    Tôi không hiểu, chắc chắn cô không thắng được vụ kiện này đâu. Cô cũng hiểu rõ điều đó mà. Biết chắc là thua mà vẫn kiện, hơn nửa năm rồi, cái cảm giác này, tôi còn thấy khó chịu thay. Đến rồi à sếp Hứa? Anh vào trước đi. Được. Sếp Hứa,

    Tôi ở đây đợi cô là để nói với cô, hôm nay là phiên tòa thứ hai. Tôi hết cách rồi, lát nữa trên tòa, tôi sẽ xin tòa thực thi. Còn về việc thực thi xong sẽ có kết quả gì thì tôi nghĩ cô rõ hơn tôi.

    Vừa thanh lý phá sản, vừa phát mại, chưa nói quy trình phức tạp, thời gian cũng dài nữa, vậy nên hay là chúng ta nói chuyện thêm đi. Sếp Hứa, chúng ta là bạn, tôi thật sự không muốn quan hệ thành ra thế này. Vậy nên cách tốt nhất là

    Hai chúng ta đạt được hòa giải, làm thủ tục hòa giải. Điều này là kết quả tốt nhất với hai ta, cô nói xem? Những điều kiện anh đưa ra tôi đều không chấp nhận được. Vậy nên tôi nghĩ không cần phải hòa giải. Xem ra không còn gì để nói cả.

    Nhưng tôi muốn nói với cô, cô đã trì hoãn hơn nửa năm rồi, cô không trì hoãn được nữa đâu. Hẹn gặp ở tòa. Sếp Triệu. Những đơn này, họ nói là không báo cáo lên được. Còn đổi cả quyền này nữa à? Bây giờ bên phía tổng công ty

    Đang kiểm tra toàn bộ các tài khoản của anh. Nói là trước khi kiểm tra xong thì không được báo thêm. Đúng rồi, sếp Triệu, phiền anh lấy hết tất cả hợp đồng năm 1996 và 1997 cho tôi. Ý cậu là sao? Đây đâu phải ý của tôi,

    Đều là ý của tổng công ty. Sao cô lại tới đây? Pháp vụ công ty anh mời tôi tới. Chịu được bao lâu thì chịu, có tôi đây. Anh chịu được bao lâu? Mấy ngày nay tôi luôn nghĩ, nếu ban đầu tôi không nghe anh, tôi chịu lỗ để xuất hàng,

    Không tham như thế thì tốt, cũng không hại anh thành ra thế này. Hại tôi gì chứ? Bây giờ tôi ổn lắm mà. Hai chúng ta không ai nợ ai. Đây là một cuộc làm ăn thôi. Nếu bây giờ cô xả hàng thì hai chúng ta mới chết ấy. Sếp Hứa. Sếp Hứa.

    Sao cô lại ở đây? Ông Steve đang đợi cô. Tần Phương Bình, sao tôi không biết công ty mời sếp Hứa? Cái này… Các cậu cố tình giấu tôi à? Sếp Triệu, anh đừng làm khó tôi nữa. Sếp Hứa. Bốn trăm tệ một tấn? Đây là sao? Sếp Triệu biết chuyện này không?

    Hợp đồng trước kia của tôi với quý công ty là ký với sếp Triệu. Không, không, không. Cô Hứa, cô nhầm rồi. Con dấu đóng lên hợp đồng này là con dấu của công ty. Vốn Smith làm như thế là không đúng quy tắc,

    Nhưng tôi biết hai người là bạn thân của nhau nên công ty không truy cứu. Bây giờ trì hoãn lâu thế rồi, cũng đủ thể hiện tình hữu nghị của chúng tôi rồi chứ? Cho tôi thêm ít thời gian nữa được không? Vì để chờ giá thép hồi lại,

    Chúng tôi đã cố trụ lâu thế rồi, nếu tôi cứ ký thế này thì tôi sẽ phải đối mặt với việc phá sản. Đương nhiên là tôi hiểu, nhưng công ty không phải của tôi, cũng không phải của Smith. Bây giờ tổng công ty đang hỏi về hợp đồng này.

    Bản thỏa thuận mới đưa cho cô hôm nay là ý của công ty. Giá thép phế liệu thấp như thế, mà công ty chúng tôi vẫn bằng lòng mua hết số thép phế liệu mà cô có, không quan tâm chất lượng thế nào, mua hết một lúc 50 nghìn tấn.

    Đây đã là thành ý cực kỳ to lớn của công ty rồi. Bốn trăm tệ một tấn? Giá thép ngoài thị trường bây giờ là hơn 500 tệ đấy. Anh Steve, công ty anh làm vậy là giúp tôi sao? Năm mươi nghìn tấn đấy. Có công ty nào dám mua nhiều thế?

    Cá nhân tôi thấy đây mới là lựa chọn tốt nhất của cô. Lựa chọn tốt nhất? Đương nhiên. Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm, hợp đồng này có thay đổi, nếu bàn thì tôi chỉ bàn với sếp Triệu. Tôi nói với cô lần nữa, hôm nay công ty quyết định mời cô đến

    Là muốn thông báo với cô. Nếu cô không chấp hành, vậy thật đáng tiếc, chúng tôi chỉ đành khởi tố cô. Anh không có quyền này, tôi muốn trao đổi với tổng công ty của các anh. Cô Hứa, trên hợp đồng ghi rất rõ, sau khi thép phế liệu tới cảng,

    Cô không làm theo ý nguyện của công ty chúng tôi sẽ là lừa đảo thương mại, cô hiểu không? Nửa năm nay, tôi không tìm cô là vì Smith ở ngoài kia. Nếu không vì anh ấy, công ty sẽ không kéo dài lâu như thế, gây ra tổn thất lớn thế này.

    Bây giờ, tôi có quyền nghi ngờ hai người cấu kết với nhau. Nếu công ty truy cứu trách nhiệm, đến lúc đấy không chỉ là cô mà e ngay cả Smith cũng phải ngồi tù. Đúng vậy, sếp Hứa, giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt.

    Nhưng nếu thật sự vào tù, mọi thứ đều tiêu tan hết. Hứa Bán Hạ. Bỏ bút xuống. Steve, tôi vẫn là Tổng giám đốc của công ty này. Vẫn chưa bị đuổi mà đúng không? Sếp Triệu. Smith, anh đang làm gì vậy? Đây là ý của công ty, xin anh tôn trọng.

    Hợp đồng do tôi kí, tôi chịu trách nhiệm. Anh chịu trách nhiệm thế nào? Steve, thế này, anh thấy vậy được không? Dựa theo nội dung hợp đồng trước đấy tôi đã kí, kéo dài thêm nửa năm nữa, được không? Tại sao phải làm như thế? Anh có biết anh làm như thế

    Là hi sinh lợi ích công ty không? Anh có biết cô ấy kí hợp đồng này thì cô ấy sẽ chết không? Công ty này cần kiếm tiền chứ không phải giết người. Smith, chúng ta kiếm tiền, làm kinh doanh chứ không phải làm từ thiện. Anh cũng phải làm rõ,

    Lợi ích của công ty lớn hơn tất thảy mọi thứ. Tôi không phải đang làm từ thiện. Steve, anh đã tính qua số tiền này chưa? Anh tự xem đi. Bốn trăm tệ một tấn, anh mua 50 nghìn tấn của cô ấy sẽ là bao nhiêu tiền? Hai mươi triệu tệ, đúng không?

    Nhưng anh có biết công ty đã cho cô ấy bao nhiêu tiền không? Ba mươi lăm triệu tệ. Tôi hỏi anh, số tiền còn lại ai bù vào đây? Anh hay là cô ấy? Dù anh giết cô ấy, cô ấy cũng không trả được nhiều tiền như vậy cho anh.

    Vậy anh có thể đảm bảo số tiền ấy đều quay về được, không gây tổn thất cho công ty không? Có thể đảm bảo không? Tôi không thể. Nhưng tôi biết nếu kí hợp đồng này thì công ty thật sự sẽ tổn thất lợi ích.

    Nửa năm, có lẽ không cần đến nửa năm sẽ có chuyển biến tốt. Cho tôi thêm nửa năm được không? Tất cả trách nhiệm sẽ do tôi gánh vác. Còn nữa, tôi muốn nói mọi người biết chỉ cần tôi còn ở công ty này

    Thì tôi không cho phép tình trạng này xảy ra lần nữa. Tôi vẫn là Tổng giám đốc của công ty này. Cứ theo phương án của Steve đi, anh giúp tôi nâng giá thêm chút, giúp tôi thuyết phục họ. Thay vì cho người khác, chi bằng cho anh. Cô có biết,

    Nếu đồng ý phương án của Steve, ngoài việc cô sẽ hoàn toàn tiêu đời ra thì còn gì nữa không? Còn là sự tin tưởng, ủng hộ của tôi dành cho cô, và phán đoán của tôi với chuyện này đều là sai. Tôi không thể chấp nhận sai lầm này. Sếp Triệu,

    Tôi không cố nổi nữa. Tôi đã bị khởi tố, sắp bị tòa thi hành án rồi. Vài ngày nữa, số thép đấy sẽ không còn của tôi nữa. Tôi còn phải gánh cả tá nợ nần. Nếu tôi đồng ý phương án của Steve, ít nhất tôi còn giữ được an toàn cho anh.

    Dẫu cô đồng ý phương án của anh ta thì sẽ giải quyết được thật sao? Nợ nhiều tiền như thế, cô không trả nổi đâu. Chúng ta đã cố lâu như vậy rồi, không có lựa chọn nào khác đâu, chỉ đành gánh tiếp thôi. Mùa xuân sẽ đến thôi.

    Đã hơn nửa năm rồi, khi nào mùa xuân mới đến đây? Sẽ đến thôi. Ai khởi tố cô, nói tôi nghe đi, tôi đi tìm người đó. Sếp Triệu cũng ở đây à? Sếp Quách, đang đợi anh đấy. Xin chào. Nào, ngồi đi. Được. Sếp Hứa. Sếp Quách. Anh cũng biết

    Lô thép phế liệu này thực ra là của công ty sếp Triệu. Sếp Hứa nói đúng lắm. Vừa hay, hôm nay sếp Triệu cũng ở đây, ba chúng ta cùng trao đổi luôn nhé. Cảm ơn. Uống nước đi. Cảm ơn, cảm ơn. Xem ra sếp Triệu

    Biết vụ kiện tụng giữa tôi và cô rồi, đúng không? Tôi biết. Sếp Hứa, qua vài ngày nữa sẽ có kết quả phán quyết của tòa án. Sau đấy là thanh lý phá sản, phát mại. Cô có ý tưởng gì thì hôm nay cứ nói với tôi. Hôm nay, tôi hẹn anh đến

    Là muốn thương lượng với anh. Được. Sếp Quách, tính đến giờ, tôi đang nợ anh 1,3 triệu tệ, đúng không? Vậy chúng ta dựa theo lời đề nghị trước đó của anh, tôi sẽ bán 2800 tấn cho anh theo giá 350 tệ một tấn. Số lãi 300 nghìn tệ còn lại tính riêng.

    Chỉ có một điều, khi nào chỗ thép phế liệu này được bán sẽ do tôi quyết định. Sếp Hứa, hình như cái cô nói là lời đề nghị nửa năm trước của tôi với cô. Thời gian trôi qua lâu như thế rồi, kết quả phán quyết của tòa án cũng sắp có.

    Cô còn muốn quay về điểm xuất phát, điều này có thực tế không? Đây là thành ý của cô sao? Tôi đã nhượng bộ nhiều như thế, như vậy không tính là thành ý à? Đương nhiên là không rồi. Vậy anh muốn thế nào? Vậy tôi nói thẳng nhé sếp Hứa.

    Anh nói đi. Sếp Hứa, tôi biết mức giá công ty RSG đề xuất với cô. Chúng ta cũng là bạn bè quen biết lâu, tôi sẽ không để cô thiệt đâu. Tôi cũng sẽ trả theo mức giá của công ty RSG là 400 tệ một tấn, Tôi muốn toàn bộ 50 nghìn tấn

    Thép phế liệu của cô. Năm mươi nghìn tấn là 20 triệu tệ. Trừ đi 1,3 triệu tệ mà cô nợ tôi, tôi trả cô thêm 18,7 triệu tệ, cô thấy được không? Anh nghe tin này từ đâu vậy?